Dưới sự tò mò ngày càng dâng cao, ba người trong độc trận đã thử nghiệm vài lần. Họ không khỏi thán phục trước sự tinh xảo của Phi Thiên Thần Trảo, đặc biệt là chất liệu và phương pháp chế tạo tinh vi, càng khiến cả ba yêu thích không nỡ buông tay.
Phất Lan Đức lúc này cũng không vội đối phó với đám hồn thú bên ngoài, trong mắt lóe lên một tia giảo hoạt, y cất chất giọng đặc thù của mình nói với Đường Tam: “Tiểu Tam này, chúng ta thương lượng một chút nhé?”
Đường Tam thông minh dường nào, trên mặt lập tức thoáng hiện nụ cười, nói: “Không thành vấn đề, ngoại trừ Phi Thiên Thần Trảo này, những thứ khác đều được.”
“Ách...” Phất Lan Đức nhất thời bị câu nói của hắn làm cho cứng họng.
Đứng bên cạnh, Liễu Nhị Long khinh bỉ liếc Phất Lan Đức một cái: “Ngươi làm sư trưởng như vậy thật là hay, đến đồ của đám nhỏ cũng muốn chiếm đoạt. Tiểu Tam, ngươi xem thế này được không, Nhị Long sư phụ trao đổi với ngươi, đợi ngươi tìm được hồn thú nào thích hợp ở bên ngoài thì báo cho ta một tiếng, đổi lại ngươi cũng làm cho ta một cái Phi Thiên Thần Trảo.”
Bởi vì vóc dáng Liễu Nhị Long không giống đám trẻ, mà nàng quan sát cũng cẩn thận hơn Phất Lan Đức. Nàng phát hiện mỗi một chiếc Phi Thiên Thần Trảo đều có kích thước khác nhau, liền hiểu ra vật này được Đường Tam chế tác dựa theo vóc dáng của từng người.
Phất Lan Đức nhất thời bất chấp, không đợi Đường Tam mở miệng đã vội nói: “Ngươi có thể có, sao ta lại không thể? Tiểu Tam, ta cũng có một điều kiện. Dù sao ta cũng là sư phụ của đại ca ngươi, cho ta chút thể diện đi.”
Nhìn Phất Lan Đức, lại nhìn Liễu Nhị Long, Đường Tam không khỏi thấy buồn cười. Thật ra cũng khó trách Phất Lan Đức và Liễu Nhị Long lại hứng thú với Phi Thiên Thần Trảo đến vậy. Vật này quả thực có tính hữu dụng rất cao, hơn nữa vào thời khắc mấu chốt tuyệt đối có thể cứu mạng. Chất liệu lại cực tốt, vô cùng cứng cỏi, đeo trên cánh tay không hề có cảm giác vướng víu, tựa như một chiếc hộ oản bằng sắt mà thôi. Với trọng lượng nhỏ này, đối với bọn họ căn bản không thành vấn đề.
Bất đắc dĩ, Đường Tam đành nói: “Được rồi. Nhưng chế tác vật này cần rất nhiều thời gian, sau khi giải đấu học viện hồn sư cao cấp kết thúc, ta sẽ chế tác cho mỗi vị sư phụ một cái.”
Phất Lan Đức ha ha cười lớn: “Tốt. Vậy sư phụ cũng không khách khí. Nhị Long, Vô Cực, chúng ta bắt đầu thôi. Tiểu Tam, bên ngoài cứ tùy tiện lựa chọn. Chọn được con nào, bọn ta giúp ngươi quyết định.”
Đại Sư đứng bên cạnh nhìn bộ dạng tiểu nhân đắc chí của Phất Lan Đức, không khỏi bất đắc dĩ lắc đầu, nhưng cũng không nói gì.
Đường Tam nói: “Trước tiên giúp Vinh Vinh đã. Ta không vội, còn muốn quan sát thêm một chút.”
Phất Lan Đức gật đầu, nói: “Cũng tốt. Đại Sư, ngài xem, tìm cho Vinh Vinh đệ tứ hồn hoàn này, lựa chọn nào là tốt nhất?”
Đường Tam là đệ tử của Đại Sư, Phất Lan Đức đương nhiên có thể trực tiếp hỏi ý kiến của hắn, nhưng ý kiến chuyên môn của Đại Sư mới là thích hợp nhất.
Ánh mắt Đại Sư lướt qua đám hồn thú bên ngoài, rồi chỉ vào một con trong đó: “Ba hồn kỹ trước của Vinh Vinh lần lượt là gia tăng tốc độ, lực lượng và hồn lực. Vậy đệ tứ hồn kỹ này nên lấy gia tăng phòng ngự làm chủ. Con Lân Giáp Thú khoảng bốn ngàn năm kia là thích hợp.”
Mọi người nhìn theo hướng tay Đại Sư chỉ. Đó là một con hồn thú hình dáng tựa cá sấu, thân thể không quá to lớn, thân dài chừng năm thước, đầu có bốn mắt, bốn chân tráng kiện như thùng nước. Đặc điểm lớn nhất của nó là toàn thân bao phủ một lớp giáp vảy màu đen. Mỗi một miếng giáp đều lớn bằng bàn tay, trông cực kỳ cứng cỏi.
Đại Sư trầm giọng nói: “Năng lực chủ yếu của Lân Giáp Thú là cận chiến, lực lượng cực lớn, dựa vào sức phòng ngự kinh người, nó hầu như có thể phớt lờ kỹ năng công kích của tuyệt đại đa số hồn thú cùng cấp tu vi. Ba người các ngươi cùng động thủ đi, cẩn thận một chút.”
Lời của Đại Sư tự nhiên có sức thuyết phục, ánh mắt của ba người Phất Lan Đức đồng thời tập trung vào con Lân Giáp Thú kia, chân vừa di động đã lập tức áp sát trong khoảng ba mươi thước, Phi Thiên Thần Trảo trên tay đồng thời phóng ra, vuốt thép mở rộng giữa không trung. Gần như chỉ trong nháy mắt, cả ba đã chụp chính xác lên thân con Lân Giáp Thú ngàn năm.
Ba người Phất Lan Đức chỉ cảm thấy cổ tay chấn động nhẹ, động tác đã hoàn thành. Cảm giác từ Phi Thiên Thần Trảo quả thực rất tốt, phảng phất như một cánh tay được kéo dài ra.
Thế nhưng, với tư cách là người chế tạo ra Phi Thiên Thần Trảo, đồng tử của Đường Tam lại co rụt lại. Bởi vì ba chiếc Phi Thiên Thần Trảo đánh lên thân Lân Giáp Thú lại không thể cắm vào lớp giáp của nó, dù đều bám chặt vào một khối giáp nhưng không thể xâm nhập dù chỉ nửa phân. Phải biết rằng, lực đạo và độ sắc bén của Phi Thiên Thần Trảo này, dù là kim thạch cũng có thể dễ dàng phá vỡ. Từ đó có thể thấy, sức phòng ngự của con Lân Giáp Thú ngàn năm này khủng bố đến mức nào. Chẳng trách nó có thể trà trộn trong đám hồn thú vạn năm. Bất kỳ kẻ nào đối với khúc xương khó gặm này khẳng định đều không có hứng thú.
Không đợi Lân Giáp Thú giãy giụa, ba người Phất Lan Đức cùng hét lên một tiếng, hồn lực ngưng tụ và phóng thích trong nháy mắt.
Mặc dù Lân Giáp Thú kia lực lượng kinh người, nhưng kẻ điều khiển Phi Thiên Thần Trảo lại là ba vị cường giả cấp bậc Hồn Thánh đã ngoài bảy mươi cấp hồn lực, lực lượng bộc phát trong nháy mắt há có thể để một con hồn thú ngàn năm ngăn cản nổi?
Thân thể dài năm thước trực tiếp bị hất tung lên không trung, quay cuồng rơi về phía mọi người đang đứng.
Giọng của Đại Sư đúng lúc vang lên: “Điểm yếu của nó là ở trong miệng. Chỉ có tấn công từ nơi đó mới có thể gây tổn thương cho nó. Các bộ vị khác trên thân thể nó đều được bao bọc bởi lớp giáp dày hơn nửa thước. Sức phòng ngự so với một con hồn thú vạn năm còn muốn khủng bố hơn. Cũng may là nó không có kỹ năng công kích đặc thù nào.”
Lời nhắc nhở của Đại Sư hiển nhiên rất đúng lúc, mắt thấy Lân Giáp Thú từ trên trời rơi xuống, Liễu Nhị Long đã nhảy vọt sang một bên. Là Sát Lục Chi Giác của Hoàng Kim Thiết Tam Giác, nàng thích nhất chính là kiểu hành hạ đối thủ này. Chỉ có như vậy mới thể hiện được khía cạnh huyết tinh của nàng.
Triệu Vô Cực và Phất Lan Đức đồng thời thu hồi Phi Thiên Thần Trảo, Phất Lan Đức hét lớn: “Nhị Long, ở đây có nhiều đứa trẻ như vậy, ngươi đừng làm quá đổ máu.”
“Biết rồi.” Liễu Nhị Long ngoài miệng đáp lời, nhưng một tay nàng đã chộp lấy đuôi con Lân Giáp Thú, thuận theo trọng lực, nàng vậy mà lại đem con Lân Giáp Thú dài năm thước, nặng tuyệt đối hơn ngàn cân quay tít trên không trung.
Oanh----
Cơ mặt mọi người bất giác co giật, mặt đất rung chuyển dữ dội, đám hồn thú ngoài vòng độc trận dường như cũng dừng lại trong chốc lát. Mà con Lân Giáp Thú có sức phòng ngự cực kỳ kinh người kia, cả thân thể đã bị lực lượng bá đạo của Liễu Nhị Long hoàn toàn nện sâu vào trong bùn đất, chỉ còn lộ ra một cái đuôi bên ngoài, nằm trong tay nàng.
Sử Lai Khắc Thất Quái thấy trên mặt Liễu Nhị Long thoáng hiện một nụ cười, mà theo cách hiểu của bọn họ, đó chính là nụ cười của ác ma.
Sức phòng ngự của Lân Giáp Thú tuy cao, nhưng thân thể khổng lồ bị va đập mạnh như thế, dù không bị thương cũng choáng váng mặt mày. Hơn nữa, ngay khoảnh khắc tiến vào độc trận, nó đã hít phải độc dược do Độc Cô Bác bố trí. Chức năng cơ thể nhanh chóng trì trệ. Lúc này trong tay Liễu Nhị Long, nó lại càng giống một con dã thú bình thường không có năng lực phản kháng.
Liễu Nhị Long căn bản không cho nó thời gian giãy giụa, hồng quang nóng rực từ toàn thân bùng phát, khuôn mặt mỉm cười hướng về phía mọi người nói: “Ta mang tên nhóc này qua kia chơi đùa một lát, các ngươi tạm thời đừng làm gì cả. Vinh Vinh, theo sư phụ nào.”
Trữ Vinh Vinh ngơ ngác nhìn Liễu Nhị Long, nhưng chân không hề di chuyển một bước, trên mặt hiện rõ vẻ hoảng sợ.
Liễu Nhị Long hai mắt lạnh đi: “Sao thế? Ngươi không tin sư phụ có năng lực chế phục con Lân Giáp Thú này sao? Cũng được, ngươi không cần đi, sư phụ có thể trực tiếp làm cho ngươi xem tại đây.”
“Ta, ta...” Ngay lúc Trữ Vinh Vinh đang kinh hoảng không biết phải làm sao, trước mắt đột nhiên tối sầm, sau lưng chạm phải một tấm lưng vững chãi. Đúng lúc ánh mắt nàng càng thêm hoảng loạn, giọng nói dịu dàng tràn ngập sự hiền từ của Áo Tư Tạp đã vang lên bên tai.
“Vinh Vinh, đừng sợ. Nhị Long sư phụ cũng là có ý tốt. Ta đi cùng ngươi là được. Có ta ở đây, không sao đâu. Nhị Long sư phụ, con và nàng có thể cùng đi được không?”
Liễu Nhị Long liếc nhìn Áo Tư Tạp, gật đầu nói: “Vậy thì cùng đến đây. Ngươi là nam nhân, sẽ không bị dọa sợ. Biết nhiều một chút cũng tốt.” Vừa nói, con Lân Giáp Thú mới tỉnh lại và bắt đầu giãy giụa trong tay nàng lại bị quay tít lên, bằng vào lực lượng cường hãn, nàng mạnh mẽ lôi con Lân Giáp Thú vào khu rừng bên cạnh, vẫn nằm trong phạm vi độc trận.
Áo Tư Tạp nắm tay Trữ Vinh Vinh đi tới. Lúc này Trữ Vinh Vinh không hề cảm thấy Áo Tư Tạp đang chiếm tiện nghi của mình, nắm lấy tay hắn, tựa như nắm được một cành cây cứu mạng.
Phất Lan Đức bất đắc dĩ lắc đầu: “Tên nhóc Áo Tư Tạp này quả nhiên có dũng khí. Nhị Long cũng thật là, nhiều năm như vậy rồi, bệnh cũ của nàng đúng là càng lúc càng nặng.” Vừa nói, ánh mắt hắn chuyển sang người Đại Sư, lóe lên tia trách cứ.
Đại Sư không đối mắt với Phất Lan Đức, cúi đầu không biết đang suy nghĩ gì.
“Tiểu Tam, ngươi muốn loại hồn thú nào? Ta và Triệu sư phụ của ngươi giúp ngươi xử lý.” Phất Lan Đức lớn tiếng hỏi Đường Tam.
Trong mắt Đường Tam lộ ra vẻ do dự. Chuẩn xác mà nói, trong những hồn thú bên ngoài, có vài con rất thích hợp với hắn, nhưng lựa chọn hồn thú khác nhau thì con đường tu luyện cũng sẽ có sự khác biệt rất lớn. Đệ tứ hồn hoàn không quan trọng như đệ tam hồn hoàn, nhưng lại có tác dụng thừa thượng khải hạ, một khi đã lựa chọn thì không thể thay đổi phương hướng tu luyện của mình trong tương lai. Vì vậy hắn mới do dự, không biết mình rốt cuộc nên lựa chọn thế nào.