Người chủ lễ đứng bên cạnh đài khách quý cất cao giọng: "Tiếp theo, kính mời Hoàng đế bệ hạ của Đế quốc Thiên Đấu tuyên bố khai mạc đại hội lần này."
Đúng như Đường Tam dự đoán, người ngồi ngay ngắn ở vị trí trung tâm trên hàng ghế đầu dành cho khách quý, mặc hoàng bào màu vàng, chính là Hoàng đế của Đế quốc Thiên Đấu. Ngài đứng dậy trong tiếng vỗ tay như sấm dậy.
Tay phải giơ lên, ngài vẫy nhẹ về phía đông đảo khán giả cùng các đoàn hồn sư tham gia đại hội. Tiếng vỗ tay nhanh chóng ngừng lại, toàn trường trở nên tĩnh lặng.
Giọng nói trầm hùng mà vang dội, thông qua Hồn Đạo Khí khuếch đại âm thanh truyền đi khắp toàn trường: "Ta, Hoàng đế Tuyết Dạ của Đế quốc Thiên Đấu, đại biểu cho Đế quốc Thiên Đấu, cũng đại biểu cho ban tổ chức đại hội, tuyên bố, Đại hội Tinh anh các Học viện Hồn sư Cao cấp toàn Đại lục chính thức khai mạc."
Tiếng vỗ tay lại vang lên như sấm động. Nhưng ở giữa sân, Đường Tam lại đột nhiên phát hiện, nụ cười trên mặt vị Hoàng đế bệ hạ này có chút gượng gạo, dường như bản thân ngài không hề hưng phấn vì đại hội lần này.
Đợi đến khi tiếng vỗ tay lắng xuống, vị Hoàng đế bệ hạ tiếp tục nói: "Tại nơi đây, ta hy vọng tất cả các hồn sư tham gia đại hội lần này có thể phát huy hết toàn bộ thực lực của mình, thu được thành tích thật tốt. Các ngươi đều là niềm kiêu hãnh của Đế quốc Thiên Đấu. Vì vinh quang của đế quốc, hãy cho mọi người thấy ánh sáng rực rỡ của mình đi."
Tiếng vỗ tay lần thứ ba vang lên, lúc này, trong mắt những hồn sư tham gia đại hội đứng giữa sân đều ánh lên quang mang rực lửa. Đối với họ mà nói, đại hội lần này chính là vũ đài tốt nhất để thể hiện thực lực của bản thân.
Hoàng đế lại ngồi xuống, giọng người chủ lễ lại vang lên: "Kính mời Tông chủ Thất Bảo Lưu Ly Tông, Ninh Phong Trí tiên sinh, đọc diễn văn cho đại hội lần này."
Cùng lúc Ninh Phong Trí đứng dậy, tiếng vỗ tay lại vang lên, ánh mắt chú ý lại càng nhiều hơn. Là đệ nhất phụ trợ hệ hồn sư trong giới hồn sư, ai mà chẳng hy vọng được chiêm ngưỡng phong thái của hắn.
Ninh Phong Trí mỉm cười, hai tay ấn xuống không trung ra hiệu trật tự. "Thật vinh hạnh khi được mời làm khách quý khai mạc cho đại hội lần này. Thân là Tông chủ Thất Bảo Lưu Ly Tông, bản tọa đã từng chứng kiến quá trình trưởng thành của rất nhiều hồn sư. Là chức nghiệp cao quý nhất đại lục, sự trưởng thành của mỗi một hồn sư đều phải trải qua vô số lần rèn luyện. Nhưng điều ta muốn nói chính là, ‘Bảo kiếm phong tòng ma lệ xuất, mai hoa hương tự khổ hàn lai’ – thanh bảo kiếm sắc bén nhờ mài giũa, hoa mai thơm ngát bởi giá lạnh. Những người tham gia đại hội lần này không còn nghi ngờ gì đều là tinh anh trong lớp trẻ. Như lời bệ hạ đã nói, hy vọng các ngươi có thể làm vẻ vang đế quốc, cũng là làm cho học viện của các ngươi trở nên vẻ vang. Đế quốc cần những nhân tài như các ngươi. Cảm ơn."
Nghe lời diễn văn của Ninh Phong Trí, trên mặt Hoàng đế Thiên Đấu cuối cùng cũng hiện ra một tia mỉm cười chân thành.
Người chủ lễ nói: "Ninh tông chủ, ngài là phụ trợ hệ hồn sư cường đại nhất, ta đại biểu cho đông đảo khán giả xin được hỏi ngài. Ngài đánh giá cao đội nào nhất trong hai mươi tám đội ngũ tham gia vòng loại khu vực thành Thiên Đấu lần này?"
Ninh Phong Trí vẫn giữ nụ cười trên môi: "Ngoại trừ đội hạt giống là Học viện Hoàng gia Thiên Đấu ra, trong hai mươi tám đội ngũ tham gia lần này, ta còn muốn xem một đội khác. Ta nghĩ, họ không những có đủ năng lực vượt qua vòng loại, mà còn rất có khả năng giành được thắng lợi cuối cùng của Đại hội Tinh anh các Học viện Hồn sư Cao cấp toàn Đại lục lần này."
"Ồ?" Người chủ lễ kinh ngạc nói: "Chẳng hay đội ngũ nào lại có thể lọt vào mắt xanh của Ninh tông chủ vậy?"
Ninh Phong Trí cười dài một cách thần bí, nói: "Về phần đội ngũ này thuộc học viện nào, đó chỉ là ý kiến chủ quan của riêng bản tọa mà thôi. Tạm thời không thể tiết lộ. Nhưng ta tin rằng, ngôi vị quán quân của đại hội lần này cuối cùng sẽ thuộc về đế quốc!"
Ngồi bên cạnh Tuyết Dạ hoàng đế, vị Bạch Kim Giáo Chủ vốn vẫn nhắm nghiền hai mắt lúc này đã từ từ mở ra. Đôi mắt của hắn trông rất vô hồn, không có chút sắc sảo nào, ánh mắt hướng tới hai mươi tám đội ngũ trong sân, dường như đang tìm kiếm đội ngũ mà Ninh Phong Trí vừa nhắc tới.
Lúc này, đông đảo khán giả đã bắt đầu bàn tán sôi nổi. Ai nấy đều đoán xem đội ngũ mà Ninh Phong Trí xem trọng là đội nào. Người thông minh một chút tự nhiên hiểu được đội ngũ mà Ninh Phong Trí muốn nói sẽ không phải là đội hai của Học viện Hoàng gia Thiên Đấu. Bởi vì thực lực của họ không thể nào so sánh được với đội một là hạt giống, thì làm sao có thể giành được ngôi vị quán quân? Nhưng trong tổng số hai mươi tám đội ngũ tham gia, cuối cùng chỉ có năm đội được đi tiếp, như vậy cũng không dễ đoán ra.
Ninh Phong Trí lại ngồi về vị trí của mình, người chủ lễ mỉm cười nói: "Thật đáng tiếc, khó có thể đoán ra được đội ngũ mà Ninh tông chủ xem trọng từ lời gợi ý vừa rồi. Kính mời Điện chủ Vũ Hồn Thánh Điện, Bạch Kim Giáo Chủ Tát Lạp Tư tiến hành rút thăm vòng loại đầu tiên. Sau khi kết thúc rút thăm, đội hai của Học viện Hoàng gia Thiên Đấu cùng với đối thủ của họ trong vòng đầu tiên này sẽ tiến hành thi đấu. Đây cũng là trận đấu duy nhất trong ngày hôm nay."
Bạch Kim Giáo Chủ Tát Lạp Tư chậm rãi đứng lên, dưới sự dẫn đường của thị nữ cung đình đi tới bên cạnh người chủ lễ, bắt đầu tiến hành rút thăm. Hắn dường như rất không muốn nói chuyện, mỗi khi rút ra một cặp đối thủ đều đưa cho người chủ lễ tuyên bố.
"Vòng loại đầu tiên, Học viện Thương Huy đối chiến Học viện Tử Tinh."
"Vòng loại đầu tiên, Học viện Áo Khắc Lan đối chiến Học viện Hỏa Diễm Quang Huy."
"Vòng loại đầu tiên, Học viện Hoàng gia Thiên Đấu đối trận Học viện Sử Lai Khắc."
Kỳ thực nếu đụng độ với các học viện khác, đám người của Học viện Sử Lai Khắc cũng không quá chú ý, nhưng khi họ nghe được đối thủ của mình trong vòng rút thăm thứ nhất này chính là đội hai của Học viện Hoàng gia Thiên Đấu, vẻ mặt mọi người không khỏi có chút cổ quái.
Áo Tư Tạp thì thầm: "Không thể trùng hợp như vậy chứ?"
Mã Hồng Tuấn bẻ các ngón tay, phát ra một tràng tiếng răng rắc: "Tốt quá rồi. Bọn chúng không phải đã đuổi chúng ta đi sao? Lần này phải cho bọn chúng hiểu rõ cái gì gọi là thực lực."
Đường Tam cùng Đái Mộc Bạch cười khổ. Có thể đối chiến với Học viện Hoàng gia Thiên Đấu tất nhiên là mong ước của họ. Chỉ có điều, mặc một thân đội phục như thế này, nghiễm nhiên trở thành tiêu điểm của ngày khai mạc, thật sự là có chút...
Kinh ngạc không chỉ có đoàn người Học viện Sử Lai Khắc. Đông đảo khán giả cũng đồng dạng kinh ngạc. Một học viện nào khác có lẽ cũng không bị chú ý nhiều, nhưng Học viện Sử Lai Khắc này lại quá khó coi, làm sao không bị chú ý cho được?
Đột nhiên, những tiếng la ó chế giễu vang lên không ngớt. Rất nhiều khán giả đều hô to hai chữ "gian lận". Theo họ, đội hai của Học viện Hoàng gia Thiên Đấu rõ ràng là chọn quả hồng mềm để bóp. Mà Học viện Sử Lai Khắc căn bản không giống một đội ngũ hồn sư, trông chẳng khác nào một đám hề.
Kết thúc rút thăm, vị Bạch Kim Giáo Chủ Tát Lạp Tư kia quét mắt nhìn toàn trường, đạm nhiên nói: "Bản tọa rút thăm, nghĩa là không có gian lận. Bản tọa dùng vinh dự của Vũ Hồn Điện mà thề. Đồng thời, bản tọa ở đây xin tuyên bố, những đệ tử tham gia thi đấu của các học viện hồn sư, phàm là có năng lực tiến đến vòng chung kết tổng, Vũ Hồn Điện sẽ phá lệ chấp thuận cho họ được trực tiếp gia nhập vào Vũ Hồn Thánh Điện."
Lời vừa nói ra, đông đảo khán giả không có phản ứng gì, nhưng các đoàn hồn sư ở giữa sân lại trở nên ồn ào.
Vũ Hồn Thánh Điện là nơi nào? Ngoại trừ Giáo Hoàng Điện cùng Đấu La Điện thì đó chính là tồn tại tối cao trong Vũ Hồn Điện. Toàn đại lục cũng chỉ có thủ đô của hai đế quốc là mỗi nơi có một tòa mà thôi. Giáo Hoàng Điện là nơi giáo hoàng độc hưởng, còn Đấu La Điện kia cũng chỉ là tồn tại mang ý nghĩa tượng trưng. Cho nên, trên thực tế thì địa vị của Vũ Hồn Thánh Điện chính là tối cao trong Vũ Hồn Điện. Có thể trực tiếp vào Vũ Hồn Thánh Điện, đối với một hồn sư mà nói, có thể xem là con đường tắt để tăng cường thực lực. Chẳng những có được đãi ngộ tốt nhất, mà sự ganh đua trong tu luyện cũng như vinh quang của Vũ Hồn Thánh Điện, là sức hấp dẫn cực mạnh đối với những hồn sư bình thường.
Nghe xong lời của vị Bạch Kim Giáo Chủ ấy, sắc mặt Tuyết Dạ đại đế rõ ràng trầm hẳn xuống. Ninh Phong Trí ngồi bên cạnh khẽ lắc đầu với vị đế vương này. Sắc mặt Tuyết Dạ đại đế mới hòa hoãn lại vài phần.
Chi tiết nhỏ nhặt này những người xung quanh tự nhiên không nhìn thấy. Các đoàn hồn sư bên dưới lại đứng ở khoảng cách rất xa. Nhưng điều này lại không thể tránh được Tử Cực Ma Đồng của Đường Tam, hắn rõ ràng nhìn ra một chút ảo diệu trong đó. Lại kết hợp với những gì đã từng được Đại sư giảng giải, Đường Tam hiểu được, mâu thuẫn giữa Vũ Hồn Điện và đế quốc dường như ngày càng sâu sắc, sắp đến tình thế không thể hòa hoãn được nữa. Nếu không, vị Bạch Kim Giáo Chủ kia cũng không thể không nể mặt Tuyết Dạ hoàng đế mà công khai mời gọi hồn sư ưu tú như vậy.
"Được rồi, vậy bên dưới sẽ tiến hành trận đầu tiên của vòng loại, chính là Học viện Hoàng gia Thiên Đấu đối trận Học viện Sử Lai Khắc. Xin mời các học viện còn lại lui ra khỏi sàn đấu. Xin mời hai học viện tham gia thi đấu chuẩn bị thật tốt. Nửa canh giờ sau, trận đấu chính thức bắt đầu."
"Tam ca, để ta xuất trận đi." Mập mạp không thèm để ý đến những ánh mắt khinh miệt xung quanh, hăm hở xoa tay nói với Đường Tam.
Đường Tam trừng mắt liếc hắn một cái: "Cứ theo kế hoạch mà làm. Ngươi không được cãi."
Thái Long cười ha hả, vỗ vỗ bả vai mập mạp: "Học đệ, yên tâm đi. Để ca ca ngươi giáo huấn thật tốt mấy tên của Học viện Hoàng gia Thiên Đấu kia."
Mập mạp tức giận trông như một quả bóng da. Nếu dùng hai chữ để hình dung ánh mắt hắn lúc này thì "u oán" là thích hợp nhất.
Vì các học viện khác hôm nay không có trận đấu nào nên sau khi rời sân đã trực tiếp ly khai khu vực nghỉ ngơi, dưới sự dẫn đường của nhân viên công tác đi lên khán đài dành riêng cho tuyển thủ để chuẩn bị theo dõi cuộc chiến. Học viện Hoàng gia Thiên Đấu bởi vì tượng trưng cho hoàng gia Đế quốc Thiên Đấu, đãi ngộ tự nhiên không giống với những học viện hồn sư bình thường, cũng không nghỉ ngơi ở chỗ này. Trong khu nghỉ ngơi, rất nhanh chỉ còn lại đoàn người Học viện Sử Lai Khắc.
Phất Lan Đức, Đại sư, Liễu Nhị Long ba người đều chưa tới, hiển nhiên, trận đấu này là giao cho bọn họ tự mình quyết định.
Đái Mộc Bạch trầm giọng nói: "Tiểu Tam, ngươi sắp xếp đi."
Đường Tam cũng không khách khí, gật đầu nói: "Sau khi xuất trận gồm có Đái Mộc Bạch, ta, Tiểu Vũ, Kinh Linh, Hoàng Viễn, Giáng Châu, Thái Long. Cứ dựa theo kế hoạch tấn công đầu tiên mà hành động. Lúc trước, chúng ta đã từng nhận sự khuất nhục từ Học viện Hoàng gia Thiên Đấu. Mặc dù đó là do Tuyết Tinh thân vương gây ra, nhưng Học viện Hoàng gia Thiên Đấu là tượng trưng cho hoàng thất. Phất Lan Đức viện trưởng cùng các vị sư phụ đều chưa tới, nhưng ta rất rõ ý của họ. Nếu chúng ta sau này muốn có cuộc sống tốt đẹp, vậy thì hôm nay phải hoàn toàn đánh gục đối thủ. Ta nghĩ, đối với chúng ta mà nói thì một phút là đủ rồi."
Đái Mộc Bạch vỗ nhẹ đôi hổ chưởng vào nhau, tà mâu trong bốn con ngươi lóe ra hung quang: "Đúng vậy, chúng ta chỉ cần một phút."
Một cỗ sát khí vô hình toát ra từ Đường Tam và Đái Mộc Bạch, lặng lẽ lan tỏa ra từ trung tâm đội hình. Hình ảnh bất lực rời khỏi Học viện Hoàng gia Thiên Đấu trước mặt Độc Cô Bác sẽ vĩnh viễn không xóa nhòa trong tâm trí họ. Mặc dù Đường Tam không nói rõ, nhưng mọi người đều hiểu, họ không chỉ phải chiến thắng cả hai chiến đội của Học viện Hoàng gia Thiên Đấu, mà còn muốn cho chúng không thể vượt qua vòng loại lần này.
Không lâu sau, nhân viên công tác đã đến thúc giục mọi người xuất trận. Ban tổ chức hiển nhiên không xem trọng họ, ngay cả nhân viên đến dẫn đường cũng chỉ có một người. Vừa mới đi đến bên ngoài cửa thông đạo, đoàn người Sử Lai Khắc đã nghe được người chủ lễ đang cao giọng tuyên bố tên cùng thuộc tính võ hồn của từng người trong Học viện Hoàng gia Thiên Đấu. Một luồng ánh sáng màu vàng kim đặc biệt chiếu từ một Hồn Đạo Khí trên cao xuống đại đấu trường, rọi theo bước chân của đội hai Học viện Hoàng gia Thiên Đấu đang xuất trận.
Đội viên của Học viện Hoàng gia trước tiên không cần nói về thực lực, nhưng vẻ ngoài cũng đã thể hiện rất tốt. Trên ngực bộ đồng phục chiến đội màu vàng kim nhàn nhạt có in hai chữ Thiên Đấu, sau lưng là hình bảy ngôi sao bạc. Đó là biểu tượng của Đế quốc Thiên Đấu. Một nhóm người anh tư hiên ngang, nhìn qua đều chỉ mới hơn hai mươi tuổi. Dưới ánh sáng của Hồn Đạo Khí, mặc dù đang là ban ngày, nhưng họ dường như cũng phát ra một vầng hào quang chói mắt, giống như một mặt trời nhỏ, rất hấp dẫn ánh mắt người xem.
"Mẹ kiếp. Thế này rõ ràng là muốn chúng ta trở thành lá xanh để làm nền cho hoa hồng rồi." Hoàng Viễn tức giận nói. Vị Độc Lang hồn sư này thân hình không gân guốc như Thái Long, nhưng cũng tráng kiện tương đương, cùng Đái Mộc Bạch giống nhau đều là cường công hệ hồn sư. Bởi vì tính tình thẳng thắn hào sảng, hắn rất nhanh đã được Sử Lai Khắc Thất Quái tiếp nhận.
Một bên, Kinh Linh chế giễu nói: "Không đúng đâu. Chúng ta không phải là lá xanh, mà là bị biến thành phân trâu. Hoa tươi cắm bãi phân trâu, không phải càng thêm chói mắt hay sao?" Trái ngược với Hoàng Viễn, người này tướng mạo lại có chút bỉ ổi, nhưng lại có vóc người thon dài như một mẫn công hệ hồn sư. Ở cùng hắn, ai cũng đều có cảm giác rất không thoải mái. Loại cảm giác âm lãnh này của hắn thực sự giống như bị độc xà nhìn chằm chằm vậy. Cho dù là trong lúc mọi người luận bàn, hắn cũng chưa bao giờ để mình rơi vào thế bất lợi. Thường thường mỗi lúc liên thủ công kích thì có hắn, lúc bị tấn công tuyệt đối không thấy bóng dáng hắn đâu. Hắn bị Đái Mộc Bạch, Hoàng Viễn cùng Thái Long ba nam sinh cương mãnh gọi là kẻ âm hiểm. Cũng may, người này tính cách chỉ hơi quái dị một chút nhưng thực lực lại không tầm thường.
"Đợi xem, cho họ biết ai mới là phân trâu." Thái Long hung hăng vung nắm đấm.
Đái Mộc Bạch lạnh lùng nói: "Đi thôi. Đến phiên chúng ta xuất trận rồi."
Ánh đèn trên đại đấu trường biến mất. Đoàn đệ tử của Học viện Sử Lai Khắc trong tiếng hò hét khinh bỉ chậm rãi lên đài.
Đại đấu trường lúc này đã xảy ra biến hóa, trong nửa canh giờ ngắn ngủi, nơi này đã được chuẩn bị tốt. Lôi đài cao đến mười thước, hình tròn, đường kính chừng hơn ba mươi thước. Diện tích cũng rất rộng lớn. Đương nhiên, đây chỉ là một tòa lôi đài. Đến ngày mai, khi vòng loại chính thức bắt đầu, nơi đây sẽ được đặt cùng lúc năm tòa lôi đài. Hai mươi tám đội tuyển sẽ tiến hành hai mươi bảy trận đấu vòng tròn. Mỗi một đội ngũ sẽ phải đối chiến với hai mươi bảy đối thủ. Thắng một trận sẽ được một điểm, thua thì không có điểm nào. Sau khi tiến hành hai mươi bảy vòng đấu, năm chiến đội có tổng số điểm cao nhất sẽ tiến vào vòng trong. Mà tiến vào vòng trong thì tương đương với việc tiến vào vòng chung kết tổng. Một tháng tham gia đại hội đối với bất kỳ đội ngũ nào cũng đều là một sự khảo nghiệm. Liên tiếp tranh tài suốt hai mươi tám ngày, đủ lâu để một đội ngũ có sức chịu đựng kém bị suy sụp.
Trong toàn bộ quá trình tiến hành Đại hội Hồn sư Cao cấp toàn Đại lục, vòng loại này chiếm hơn một nửa thời gian. Vòng trong và vòng chung kết tổng đều được tiến hành tại giao giới của Đế quốc Thiên Đấu và Đế quốc Tinh La, tại sân thi đấu trước Giáo Hoàng Điện. Quán quân cuối cùng sẽ được đích thân Giáo hoàng trao giải thưởng. Đó là một sự tôn vinh đến nhường nào?
Quả nhiên là phân biệt đối xử, Đường Tam nheo mắt lại, thần sắc trên mặt vẫn bình tĩnh như cũ. Cùng với Đái Mộc Bạch dẫn đầu tổng cộng mười một đội viên của Học viện Sử Lai Khắc xếp thành một hàng giữa lôi đài, đứng đối diện với đội hai của Học viện Hoàng gia Thiên Đấu.
Đội hai của Học viện Hoàng gia Thiên Đấu này có tổng cộng mười sáu đội viên. Lúc trước, thời gian đoàn người Sử Lai Khắc ở Học viện Hoàng gia Thiên Đấu cũng rất ngắn, tự nhiên những người trước mặt này không hề nhận ra bọn Đường Tam. Bọn đệ tử xuất thân từ tầng lớp quý tộc này lại càng không thể so sánh với bộ đồng phục chiến đội trên người các đội viên của Học viện Sử Lai Khắc. Nếu đây không phải là đang ở trên lôi đài thì có lẽ đã có kẻ cười lớn thành tiếng.
"Đúng là một lũ cóc ghẻ. Như vậy mà cũng tham gia đại hội hồn sư à?" Đứng ở hàng đầu của đội hai Học viện Hoàng gia Thiên Đấu là một nam sinh thân hình nhỏ nhắn. Tên này da trắng nõn, mái tóc dài cũng rất đẹp, nhìn qua tựa như một nữ hài tử, ngay cả giọng nói cũng rất dịu dàng.
"Đội trưởng, sao chúng ta lại bốc thăm trúng loại đối thủ này chứ? Thật sự là cóc rơi lên mu bàn chân, không cắn người cũng làm người ta ghê tởm. Ngươi xem biểu tượng của học viện bọn chúng kìa, thật hài hước chết mất." Một nữ sinh mảnh mai xinh đẹp, ngực nở nang rất hấp dẫn ở bên cạnh đang bịt mũi thấp giọng hỏi gã nam sinh nhỏ nhắn. Bộ dáng đó, dường như là sợ ngửi phải mùi trên thân những đệ tử của Học viện Sử Lai Khắc.
Vị đội trưởng kia gật đầu công nhận, ánh mắt có chút say đắm nhìn về phía Tiểu Vũ: "Chỉ tiếc cho một tiểu mỹ nữ như vậy."
Tiểu Vũ hừ lạnh một tiếng: "Một tên ái nam ái nữ, một ả kỹ nữ lầu xanh, sao chúng ta lại phải đối chiến với loại đối thủ như thế chứ?"
"Tiểu tiện nhân, ngươi nói ai là kỹ nữ lầu xanh?" Nữ đệ tử vóc người bốc lửa kia lập tức nổi giận. Vị nam đệ tử bị gọi là ái nam ái nữ kia sắc mặt cũng nhất thời trở nên xanh lét.
Đái Mộc Bạch ha ha cười: "Tiểu Vũ, ngươi thật tài tình. Ta có nghĩ cũng không ra được từ nào hình dung tốt như vậy. Ái nam ái nữ hợp với kỹ nữ lầu xanh. Quả nhiên là sự kết hợp tuyệt vời!"
Vị đội trưởng nhỏ nhắn của đội hai Học viện Hoàng gia Thiên Đấu lạnh lùng nói: "Được, các ngươi được lắm. Trận đấu mặc dù cấm giết đối thủ, nhưng thương tật cũng khó tránh khỏi. Các ngươi tự mình muốn chết, vậy cũng đừng trách chúng ta."
Trận đấu chưa bắt đầu, hai bên đã giương cung bạt kiếm, mùi thuốc súng rõ ràng nồng nặc hẳn lên.
Đái Mộc Bạch bị đối phương cướp lời, rõ ràng đã có chút khó chịu. Lúc này người trọng tài cũng đã đi tới.
"Hai bên hành lễ, những người không tham gia chiến đấu lui ra khỏi lôi đài."
Bất luận là Học viện Hoàng gia Thiên Đấu hay là Học viện Sử Lai Khắc, đều miễn cưỡng hướng tới đối phương khom lưng hành lễ dù trong lòng không cam. Đội viên dư thừa lui ra khỏi lôi đài, chỉ để lại đúng bảy người mỗi bên cho trận đầu tiên của vòng loại.
Một bên là Học viện Sử Lai Khắc, đứng đầu chính là Đái Mộc Bạch, Thái Long, Hoàng Viễn ba người. Đường Tam đứng giữa, hai bên là Tiểu Vũ cùng Kinh Linh. Giáng Châu đứng vị trí cuối cùng.
Một bên Học viện Hoàng gia Thiên Đấu, ngoại trừ một nam một nữ vừa mở miệng lúc trước, còn lại đều là hạng người vóc dáng cao to tráng kiện. Năm người xếp thành một hàng ngang hệt như một bức tường đứng chắn trước hai người còn lại ở phía sau. Đứng ở trung ương, chính là gã đội trưởng nhỏ nhắn, không nghi ngờ gì, hắn hẳn là khống chế hệ hồn sư trong đội ngũ này. Mà nữ tử vóc người bốc lửa lại đứng ở phía sau cùng.
Trên hàng ghế dành cho khách quý.
Tuyết Dạ đại đế mỉm cười nhìn lôi đài, hướng tới Ninh Phong Trí ở bên cạnh nói: "Ninh tông chủ, trận đấu đầu tiên này xem ra chẳng có gì phải lo lắng cả!"
Ninh Phong Trí mỉm cười gật đầu, tỏ vẻ đồng ý.
Bạch Kim Giáo Chủ Tát Lạp Tư ở bên kia đột nhiên nói: "Ninh tông chủ, ngài có thể nói cho ta biết, đội ngũ được ngài xem trọng trong hai mươi tám đội lúc trước, kẻ tranh đoạt ngôi vị quán quân theo như lời ngài nói đâu không?"
Ninh Phong Trí mỉm cười trả lời: "Tát Lạp Tư các hạ, cảm thấy thần bí một chút không tốt hơn sao? Ta nghĩ, ngài nhất định cũng ủng hộ một đội nào đó mà."
Tát Lạp Tư ngoài cười nhưng trong không cười: "Nói như vậy, Ninh tông chủ không muốn tiết lộ à?"
Ninh Phong Trí lạnh nhạt cười, nói: "Đây là bí mật của bản tông, dường như không liên quan đến Tát Lạp Tư các hạ."
"Ngươi..." Sắc mặt của Tát Lạp Tư rõ ràng trầm xuống. Ánh mắt hắn cùng Ninh Phong Trí va chạm trước mặt Tuyết Dạ đại đế, ai cũng không có nửa phần né tránh.
Tuyết Dạ đại đế ngồi ở giữa nhíu mày, hòa hoãn nói: "Hai vị không nên nóng lòng, chờ sau khi đại hội này kết thúc, tự nhiên sẽ có kết quả. Tát Lạp Tư giáo chủ, Ninh tông chủ nói cũng không sai, xem trọng ai là chuyện của hắn. Ngài xem, ta cũng không hỏi cho rõ chuyện này, mặc dù ta cũng rất tò mò."
Bạch Kim Giáo Chủ Tát Lạp Tư liếc mắt nhìn Tuyết Dạ đại đế một cái, đạm nhiên nói: "Bệ hạ nói phải. Chúng ta cùng xem trận đấu thôi."
Ngồi ở hàng ghế thứ hai, Tuyết Tinh thân vương đắc ý nói với những người bên cạnh: "Xem kìa, bệ hạ cùng Ninh tông chủ đều nhìn ra trận đấu này không cần phải suy nghĩ. Đệ tử của Học viện Hoàng gia Thiên Đấu mới chính thức là tinh anh. Đây mới chỉ là đội hai thôi. Mục tiêu mà đội chính của chúng ta tham gia đại hội lần này chỉ có một, chính là ngôi vị quán quân sau cùng."
Học viện Hoàng gia Thiên Đấu là do hắn chủ quản, nếu có thể lấy được thành tích tốt, tự nhiên hắn cũng được nở mày nở mặt. Mấy chữ Học viện Sử Lai Khắc này, hắn đã sớm quên rồi. Là một vị thân vương đế quốc, chuyện xảy ra tại Học viện Hoàng gia Thiên Đấu lúc trước đối với hắn mà nói bất quá chỉ là một khúc nhạc dạo nho nhỏ mà thôi.
"Ta thấy chưa chắc. Ninh tông chủ chỉ đồng ý với bệ hạ là trận đấu này không còn gì phải suy nghĩ. Chứ không nói ai là kẻ chiến thắng."
Nghe thấy giọng nói không đồng tình, Tuyết Tinh thân vương nhất thời nổi giận nhìn về hướng âm thanh truyền đến. Lời nói này không phải của ai khác, chính là người đứng đầu ba vị giáo ủy của Học viện Hoàng gia Thiên Đấu, Hồn Đấu La Mộng Thần Cơ.
Tuyết Tinh thân vương lãnh đạm nói: "Mộng Thần Cơ giáo ủy, ngài cũng không nên nâng uy phong của người khác lên. Ngài dù sao cũng là người trực tiếp phụ trách học viện."
Hắn và Mộng Thần Cơ luôn luôn đối lập với nhau, chỉ là hai bên ai cũng không lung lay được vị trí của đối phương. Vì việc của Học viện Sử Lai Khắc lần trước, Mộng Thần Cơ đã đi tìm Tuyết Dạ đại đế yêu cầu giải quyết. Nhưng Tuyết Dạ đại đế công việc đầy mình, bản thân sức khỏe cũng không tốt lắm, nên không quá để ý việc này. Tuyết Tinh thân vương là đệ đệ duy nhất của hắn, đối với bào đệ của mình, hắn đương nhiên là phải tín nhiệm nhiều hơn một chút.
Tuyết Tinh thân vương không nhận ra các đệ tử của Học viện Sử Lai Khắc giữa sân là ai, nhưng Mộng Thần Cơ sao lại không nhận ra. Hắn chỉ nhìn qua một cái đã nhận ngay ra Đường Tam, người đã để lại ấn tượng quá sâu sắc cho hắn. Khi hắn thấy Học viện Sử Lai Khắc cũng không tung ra đủ Sử Lai Khắc Thất Quái thì trong lòng không khỏi có chút bi ai. Đường đường Học viện Hoàng gia Thiên Đấu, vậy mà cũng không thể khiến cho đối thủ phải toàn lực ứng phó. Nhưng hắn còn có biện pháp nào đây? Đệ tử của Học viện Hoàng gia cơ hồ mỗi người đều có bối cảnh, không phải là hắn muốn chỉnh đốn là có thể chỉnh đốn được.
Có lực lượng sư phụ cường đại cùng điều kiện vật chất hoàn hảo, nhưng lại đào tạo ra được quá ít đệ tử xuất sắc. Nếu không phải hắn chịu đại ân của hoàng thất, đã sớm không muốn tiếp tục đảm nhiệm vị trí giáo ủy này rồi.
"Trận đầu tiên của vòng loại thứ nhất, chính thức bắt đầu."
Lời của trọng tài cũng tuyên cáo cho việc Đại hội Tinh anh các Học viện Hồn sư Cao cấp toàn Đại lục chính thức bắt đầu.
Giống như đấu hồn, đại hội có một phút cho hai bên có thời gian triệu hồi Hồn Hoàn của mình.
Lạnh lùng nhìn kỹ đối phương, Đái Mộc Bạch giơ cao hai cánh tay trước ngực, hét lớn một tiếng: "Các huynh đệ, xuất Võ Hồn. Bạch Hổ Phụ Thể."
Đúng lúc hai bên đồng thời triệu hồi Võ Hồn, khi tất cả Hồn Hoàn hiện ra trước mắt khán giả, nhất thời có tiếng kinh ngạc vang lên từ hàng ghế người xem.
Hai vàng hai tím, bốn Hồn Hoàn thoáng hiện trên người Đái Mộc Bạch. Đứng bên cạnh hắn là Thái Long cùng Hoàng Viễn cũng đều tự phóng thích ra ba Hồn Hoàn hai vàng một tím. Ba cường công hệ hồn sư bộc phát ra khí tức cường hãn, năm người phía đối diện dĩ nhiên cũng không chút thua kém.
Tiểu Vũ, Kinh Linh cùng với Giáng Châu phía sau, cũng đều tự phóng thích ra ba Hồn Hoàn hai vàng một tím. Sáu người này, Hồn Hoàn không có chỗ nào không phải là tốt nhất.
Nhưng điều làm khán giả giật mình nhất, thậm chí là kinh hãi, chính là Đường Tam đứng ở giữa trận hình của Học viện Sử Lai Khắc. Hai vàng một tím một đen. Bốn Hồn Hoàn đồng thời xuất hiện trên người hắn.
Màu đen, vốn là màu sắc khó nhìn rõ nhất. Nhưng chỉ cần là người có một chút kiến thức về hồn sư cũng đều hiểu được nó có nghĩa là gì.
Không chỉ là khán đài, mà ngay cả đài khách quý, lúc này cũng là một mảnh kinh hô. Ai có thể nghĩ đến, ở trận đầu tiên vòng loại, họ lại có thể thấy được Hồn Hoàn vạn năm xuất hiện trên lôi đài.
Tuyết Tinh thân vương có chút không khống chế được tâm tình của mình, hô lớn: "Không. Không thể nào. Sao lại là Hồn Hoàn vạn năm."
Mộng Thần Cơ thống khổ nhắm hai mắt lại: "Đây vốn dĩ phải là vinh quang thuộc về Học viện Thiên Đấu. Khó trách, khó trách bọn họ thậm chí không cần cho toàn bộ chủ lực xuất trận."
Cho dù là Tông chủ Thất Bảo Lưu Ly Tông Ninh Phong Trí, người vốn đã cực kỳ xem trọng Học viện Sử Lai Khắc, khi nhìn thấy Hồn Hoàn màu đen trên người Đường Tam cũng thất kinh. Đệ tứ Hồn Hoàn đã đạt tới vạn năm. Thân là tông chủ của một trong ba tông môn đứng đầu thất đại tông môn, hắn làm sao lại không rõ khó khăn trong đó? Đó chính là chênh lệch của năm ngàn năm tu vi hồn thú!
Bạch Kim Giáo Chủ Tát Lạp Tư vốn đang khép hờ đôi mắt đột nhiên sáng rực lên, nhìn chăm chú vào người Đường Tam. Mặc dù hắn không thất thố như Tuyết Tinh thân vương ở phía sau, nhưng hai tay đặt ở đầu gối bất giác đã nắm chặt.
"Đệ tứ Hồn Hoàn vạn năm?" Quang mang trong mắt Tuyết Dạ đại đế chớp động. Ánh sáng chói mắt chợt lóe ra từ đáy mắt ngài. "Ninh tông chủ, xem ra đây mới là đội ngũ mà ngài xem trọng sao?"
Ninh Phong Trí sau khi kinh ngạc ngắn ngủi, vẻ mặt đã khôi phục bình thường. Mặc dù đệ tứ Hồn Hoàn vạn năm của Đường Tam cũng đã làm trong lòng hắn dấy lên sóng to gió lớn, nhưng lúc này hắn vẫn có thể miễn cưỡng giữ được sự trầm ổn. Hắn lạnh nhạt cười, nói: "Bệ hạ, tiểu nữ cũng ở trong Học viện Sử Lai Khắc này, chỉ là trận đấu này không xuất chiến mà thôi."
"Ồ? Nói như vậy, Học viện Sử Lai Khắc này là do quý tông bồi dưỡng sao?" Tuyết Dạ đại đế mỉm cười nói. Trong mắt rõ ràng toát ra vẻ vui mừng, cũng không phải vì đội hai của Học viện Hoàng gia Thiên Đấu gặp phải đối thủ cường đại như vậy mà lo lắng. Mà Bạch Kim Giáo Chủ ngồi bên kia sắc mặt lại càng khó coi hơn. Ninh Phong Trí nói ra nữ nhi ở trong đội ngũ này, rõ ràng là nói cho Vũ Hồn Điện biết không nên có ý định chiêu mộ đội ngũ này. Mà Thất Bảo Lưu Ly Tông lại luôn luôn giao hảo với hoàng thất Thiên Đấu.
Ninh Phong Trí mỉm cười, nói: "Cũng không thể nói là Thất Bảo Lưu Ly Tông chúng ta bồi dưỡng, chỉ là hài tử có được đệ tứ Hồn Hoàn vạn năm kia cũng là đệ tử của một trong ba tông môn đứng đầu chúng ta mà thôi. Lúc trước, bọn họ vốn muốn gia nhập Học viện Hoàng gia Thiên Đấu, đáng tiếc lại bị Tuyết Tinh thân vương điện hạ đuổi đi. Sau đó mới gia nhập một học viện khác ở thành Thiên Đấu, cũng chính là tiền thân của Học viện Sử Lai Khắc, Học viện Lam Phách."
"Cái gì?" Tuyết Dạ đại đế trong lòng cả kinh, miễn cưỡng khắc chế mình không xoay người đi hỏi Tuyết Tinh thân vương, nhưng trong đầu cũng lập tức nhớ lại lời trách cứ của Mộng Thần Cơ, đầu mày nhất thời cau lại.
Sau khi nghe xong những lời này của Ninh Phong Trí, vẻ mặt Tát Lạp Tư mới khôi phục một chút. Trong mắt thậm chí mang theo vài phần hả hê. So sánh với Học viện Sử Lai Khắc, Hồn Hoàn của đội hai Học viện Hoàng gia Thiên Đấu có phần thua kém, nhưng về phẩm chất cũng không kém bao nhiêu. Có thể đại biểu Học viện Hoàng gia Thiên Đấu xuất chiến, những đệ tử đó đều có được Hồn Hoàn tốt nhất. Dù sao, bằng vào lực lượng sư phụ cường đại của Học viện Hoàng gia Thiên Đấu, còn có thế lực của các quý tộc, việc có được Hồn Hoàn tốt nhất cũng không quá khó khăn. Đáng tiếc là, bảy người trên đài lúc này lại không có nổi một hồn sư cấp bốn mươi. Toàn bộ đều là có ba Hồn Hoàn. Khi ánh mắt họ rơi vào người Đường Tam, khi chứng kiến Hồn Hoàn vạn năm màu đen nội liễm kia, cũng không khỏi co rút con ngươi, có chút sững người ra.
Nhưng đây là trận đấu, tương đương với chiến trường, mà trên chiến trường sững sờ chính là điều cực kỳ kiêng kị. Đối thủ ngây người, nhưng đoàn người Sử Lai Khắc thì không. Nói về kinh nghiệm thực chiến, đội hai Học viện Hoàng gia Thiên Đấu trước mắt so ra thậm chí vẫn còn kém đám người Thái Long mới gia nhập, lại càng không cần nói đến Sử Lai Khắc Thất Quái.
"Lên!" Đường Tam hét lớn một tiếng. Trong lúc đối thủ vẫn đang ở trạng thái ngây ngốc, bảy người phe Sử Lai Khắc đã phát động công kích.
Đái Mộc Bạch xông lên đầu tiên, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn mang theo Thái Long cùng Hoàng Viễn trực tiếp từ mặt trước vọt đến. Tiểu Vũ cùng Kinh Linh cũng đồng thời từ hai bên lao sang. Giáng Châu sau lưng Đường Tam lúc này trong tay xuất hiện một cây quyền trượng kỳ dị, cán trượng tinh tế, đầu trên thô nặng, điêu khắc những vệt sáng kỳ dị. Lúc này ba Hồn Hoàn trên người nàng chớp động, nàng thuận tay vung lên, cắm quyền trượng xuống mặt đất trước mặt, một vòng hào quang màu vàng nhạt đã lặng yên khuếch tán ra. Đến lúc ba người Đái Mộc Bạch phát khởi công kích, đám đội viên của đội hai Học viện Hoàng gia Thiên Đấu mới phản ứng lại, tên nam tử nhỏ nhắn khống chế hệ hồn sư kia tức giận quát: "Còn làm gì nữa, động thủ!"
Năm người đứng ở phía trước của đội hai Học viện Hoàng gia Thiên Đấu tất cả đều là cường công hệ hồn sư, Võ Hồn phân biệt là: Sư, Hùng, Hổ, Báo, Lang. Lực công kích của tổ hợp này hiển nhiên là phi thường cường hãn. Phản ứng mặc dù chậm, nhưng nghe được gã nam tử nhỏ nhắn hét lên cũng lập tức phản ứng lại, hung hãn hướng tới ba người Đái Mộc Bạch nghênh đón. Bọn họ xem ra, mặc dù Võ Hồn của Đái Mộc Bạch có cấp bốn mươi, nhưng họ dù sao cũng chiếm ưu thế về số lượng. Võ Hồn của năm người đều đã đạt ngoài ba mươi lăm cấp, chống lại ba người đối phương cũng không thiệt. Chỉ cần trước tiên đánh gục ba người chủ lực của đối phương, như vậy thì thắng lợi sẽ không quá xa vời.
Học viện Hoàng gia Thiên Đấu để cho năm cường công hệ hồn sư đứng ở hàng đầu hiển nhiên là có lý do, mục đích chính là để giành lấy ưu thế ngay từ lúc hai bên vừa mới va chạm.
Đáng tiếc, họ lại đối chiến với Đái Mộc Bạch, người có Hồn Lực đã đạt tới bốn mươi bốn cấp. Còn có Thiên Thủ Tu La Đường Tam sở hữu Hồn Hoàn vạn năm ở phía sau áp trận.
Tà Mâu Bạch Hổ ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng, ngay sát na trước khi va chạm với đối thủ, không giữ lại chút nào, trực tiếp xuất ra đệ tam Hồn Kỹ của chính mình, Bạch Hổ Kim Cương Biến.
Thái Long càng đơn giản hơn, đồng thời thúc đẩy ba Hồn Hoàn trên người, sự gia tăng thuần túy về lực lượng khiến hắn trong nháy mắt biến thành một con tinh tinh hung bạo.
Đệ tam Hồn Kỹ của Hoàng Viễn có chút giống với Đái Mộc Bạch, chỉ là mức tăng phúc có kém hơn một chút, tên là Thiên Lang Biến. Trong nháy mắt gia tăng năm mươi phần trăm lực công kích cùng tốc độ.
Ba cường công hệ hồn sư này của Học viện Sử Lai Khắc, vừa xông lên đã xuất ra Hồn Kỹ ngàn năm của mình, điều này đúng là không ai nghĩ tới. Dù sao, vừa mới xuất chiến lại sử dụng Hồn Kỹ tiêu hao lượng lớn Hồn Lực như thế, một khi đối thủ ngăn cản được, vậy sẽ không có lần sau.
Nhưng, đám đội viên của Học viện Sử Lai Khắc có cần lần sau sao?
Ánh sáng đen tối di động quanh người Đường Tam, hắn thậm chí không cho tên khống chế hệ hồn sư bên đối phương có cơ hội xuất thủ, Hồn Kỹ vạn năm Lam Ngân Tù Lung đã phát động.
Không có bất cứ dấu hiệu nào báo trước, hơn một trăm ngọn Lam Ngân Thảo đen nhánh đột nhiên từ dưới mặt đất tuôn ra, hóa thành bảy cái lồng giam kiên cố, vây toàn bộ bảy người của Học viện Hoàng gia Thiên Đấu vào trong đó.
Tiếng kinh hô vang vọng khắp toàn trường, một vài hồn sư đang xem cuộc chiến hô lớn bốn chữ "khống chế quần thể". Khống chế quần thể, năng lực uy hiếp lớn nhất của khống chế hệ hồn sư trong một trận đoàn chiến, đã xuất hiện ngay trong trận đầu tiên của vòng loại.