Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục 1

Chương 288: CHƯƠNG 288: MỘT VỊ PHONG HÀO ĐẤU LA YÊU HOA

1500 người vây công mười lăm học viện, mỗi học viện phải đối mặt với gần một trăm kẻ địch. Ngay từ lúc bắt đầu chiến đấu, Đường Tam đã phát hiện ra vấn đề. Tố chất của đám người áo đen này rõ ràng vượt xa người thường, ít nhất cũng là chiến sĩ đã trải qua huấn luyện chuyên môn. Tốc độ và lực lượng của chúng đều không chênh lệch nhau là mấy, nếu không cũng chẳng thể gây ra ít thương vong đến như vậy.

Phải biết rằng, mặc dù chiếm ưu thế về số lượng, nhưng đối thủ của chúng lại toàn là hồn sư.

Hai gã hồn sư xông đến học viện Sử Lai Khắc đều sở hữu năm hồn hoàn, hơn nữa đều là những hồn hoàn có sự phối hợp tốt nhất. Vừa xông lên, chúng đã hóa giải một đợt công kích của Mã Hồng Tuấn. Phất Lan Đức và Liễu Nhị Long cũng đồng thời triển khai toàn bộ hỏa lực.

Quần chiến? Đường Tam nở nụ cười. Là một khống chế hệ hồn sư, điều hắn không sợ nhất chính là quần chiến.

Lam Ngân Thảo từ mặt đất lan ra tứ phía, nhanh chóng lao về hướng kẻ địch. Hễ đối thủ nào đến gần, ngay lập tức sẽ bị Lam Ngân Thảo quấn chặt. Tiết kiệm hồn lực tất nhiên là trọng yếu, nhưng quan trọng hơn là phải tốc chiến tốc thắng.

Lần đầu tiên đối mặt với nhiều đối thủ như vậy, trong lòng Đường Tam lại dâng lên cảm giác nhiệt huyết sôi trào, thực lực kinh khủng của hắn hoàn toàn được bộc lộ. Kỹ năng quấn quanh chỉ nhằm vào chân đối thủ, đồng thời hắn cũng đảm nhận nhiệm vụ chỉ huy học viện Sử Lai Khắc.

"Chuẩn bị." Một giọng trầm thấp vang lên. Sau khi nhìn rõ hành động của đối phương, Đường Tam cũng không vội vàng công kích.

Một hộp nhỏ màu đen xuất hiện trên lòng bàn tay của Sử Lai Khắc Thất Quái, bảy người cực kỳ ăn ý nhắm vào những phương hướng khác nhau, nhanh chóng hoàn thành động tác chuẩn bị.

Bị Lam Ngân Thảo của Đường Tam quấn quanh, những tên áo đen này dường như có chút lo lắng. Đột nhiên, một gã trong đó hét lên, trên người không ngờ lại xuất hiện dao động hồn lực, ba hồn hoàn từ trên người hiện ra, cường ngạnh đẩy bật những sợi Lam Ngân Thảo đang quấn trên chân.

Chứng kiến một màn này, trong lòng Đường Tam đột nhiên dấy lên một linh cảm không hay, nhưng lúc này hắn đã bất chấp tất cả, cơ quan đã chuẩn bị xong, Đường Tam hét lớn: "Phóng!"

Tiếng kim loại leng keng vang lên, bảy cỗ Chư Cát Thần Nỗ đồng thời phun ra hơi thở của tử thần. Mỗi cỗ mười sáu mũi tên, tổng cộng hơn trăm mũi tên bắn ra, đan thành một tấm lưới tử vong khổng lồ.

Tiếng kêu thảm thiết vang lên không dứt bên tai. Dưới uy lực mạnh mẽ của Chư Cát Thần Nỗ, đám đạo phỉ áo đen cuối cùng đã xuất hiện thương vong trên diện rộng.

Lực xuyên thấu của Chư Cát Thần Nỗ quả thật quá mạnh mẽ, đủ để xuyên thủng qua vài thân thể cùng lúc. Chỉ một lượt bắn, đã loại bỏ hơn một nửa kẻ địch xung quanh họ.

Đường Tam lạnh lùng cười một tiếng: "Mọi người đừng di chuyển, làm tốt việc phòng ngự." Nói xong những lời này, hắn liền lao ra ngoài.

Lúc này các học viện khác đều đã bị vây công, không ai chú ý đến bên này. Chỉ thấy song chưởng của Đường Tam múa may hư ảo, vô số quang mang trong suốt từ đầu ngón tay thuần thục phóng ra. Trong nháy mắt, từ trên người hắn phảng phất như thấy được tám cánh tay khác thường.

Ám khí đã rất lâu không dùng đến, nhưng không có nghĩa là Đường Tam đã quên nó. Hắn dùng ám khí mà tạo nên danh xưng Thiên Thủ Tu La, lúc này nó không ngừng mang đến hơi thở tử vong cho kẻ địch.

Một khi đã xác định đối thủ là địch nhân, sẽ không nương tay. Đây là quy tắc trong tổng quyết của Đường Môn, Đường Tam sao có thể quên được? Bất luận những kẻ che mặt đó thuộc phe nào, chúng đến đây dĩ nhiên không phải với ý tốt.

Đại đa số ám khí mà Đường Tam dùng đều là các loại phi châm, bởi vì phi châm có thể tích nhỏ, đối thủ khó ngăn cản, cũng dễ dàng mang theo.

Từ loại bình thường nhất như tinh thiết châm, đến xuyên cốt châm, phá giáp châm, bá vương châm, các loại phi châm lớn nhỏ khác nhau nhưng đều có uy lực kinh người không ngừng được phóng ra từ tay hắn.

Tử sắc quang mang trong mắt hắn quét qua khắp nơi. Mọi chuyện xung quanh đều nằm trong lòng bàn tay, cơ hồ mỗi lần ra tay đều có một người ngã xuống. Vị trí mà Đường Tam bắn châm không phải lúc nào cũng là yếu hại, nhưng đừng quên rằng Đường Môn còn rất nổi tiếng ở một phương diện khác: Dùng độc.

Bên trong Nhị Thập Tứ Kiều Minh Nguyệt Dạ của Đường Tam, vừa có độc dược gây mê, lại vừa có loại kiến huyết phong hầu. Đối mặt với kẻ địch, hắn có thể hạ thủ lưu tình sao? Không, đương nhiên là không.

Sử Lai Khắc Thất Quái cũng là lần đầu tiên chứng kiến Đường Tam hiển lộ toàn bộ thực lực của mình. Dù rất quen thuộc với hắn, họ cũng chỉ thấy được những luồng quang mang trong suốt không ngừng phóng ra từ người Đường Tam, mà kẻ địch trong phạm vi ba mươi thước xung quanh hắn, tất cả đều như bị cắt đứt cổ họng mà ngã xuống. Hễ ai đã ngã xuống, sẽ không bao giờ có thể đứng lên được nữa.

Chỉ trong chốc lát, không chỉ đám đạo phỉ xung quanh học viện Sử Lai Khắc bị đồ sát, mà một vài tên ở khu vực lân cận cũng bị liên lụy.

Ám khí của Đường Tam thật sự quá kinh khủng. Ra tay ở khắp mọi nơi, không một tiếng động. Đợi đến khi kẻ địch phản ứng lại, thường thì đã bị phi châm đâm trúng. Ám khí của hắn so với bất kỳ loại hồn kỹ nào cũng đều bá đạo hơn nhiều.

Khi sử dụng ám khí, Đường Tam liền tự tin hơn hẳn. Lúc này, những hồn kỹ của Lam Ngân Thảo đối với hắn chỉ còn mang tính phụ trợ, đám người áo đen này căn bản không có tên nào có thể đến gần hắn.

Đang lúc Đường Tam chuẩn bị mở rộng chiến quả của mình, đám người áo đen dường như cũng đã phát giác ra sự bất thường bên này. Các cao cấp hồn sư đã bị những tên áo đen cao cấp cuốn lấy, các đệ tử mặc dù cũng phát huy được lực sát thương nhưng kết quả còn rất hạn chế.

Thế nhưng bên phía Đường Tam, chỉ trong chốc lát đã có hơn trăm người bỏ mạng, quả thật vô cùng nổi bật.

Tổng cộng có ba đạo thân ảnh đồng thời hướng tới Đường Tam. Ba người này vừa xuất hiện, Đường Tam chợt cảm thấy cảm giác hành động như nước chảy mây trôi trước đây đã khó có thể tiếp tục. Mặc dù ba người này chưa phóng thích võ hồn, nhưng áp lực gây ra cho hắn cũng đã rất lớn.

Đối mặt với nguy cơ này, giác quan thứ sáu của Đường Tam được phát huy đến cực hạn. Không chút chần chừ, sáu khối Tử Mẫu Truy Hồn Đoạt Mệnh Đảm đã từ trong tay hắn bay ra ngoài.

Sáu khối thiết đảm trên không trung vẽ ra một đường cong tuyệt vời, sau đó rơi vào khoảng không giữa Đường Tam và ba người kia.

Mà Đường Tam trong lúc này lại dùng tốc độ nhanh nhất lùi về phía sau, hướng đến chỗ các đồng môn.

Một đạo quang mang rơi trên người Đường Tam, chính là phụ trợ của Ninh Vinh Vinh, tốc độ tăng phúc bốn mươi phần trăm. Tốc độ lùi lại của Đường Tam trong nhất thời tăng lên rất nhiều.

Sáu khối Tử Mẫu Truy Hồn Đoạt Mệnh Đảm lặng yên va chạm vào nhau trên không trung, trong phút chốc, một đám độc vụ tràn ra xung quanh. Bên trong độc vụ, vô số sợi lông tơ tiêm tế, chính là hào châm do thiết tinh chế tạo thành mang theo kịch độc kinh khủng, tạo ra một đám mây nhỏ lao nhanh về hướng ba gã áo đen.

Sau khi ném ra sáu khối Tử Mẫu Truy Hồn Đoạt Mệnh Đảm, Đường Tam căn bản không quay đầu lại xem, nhưng quần áo trên người đã ướt đẫm mồ hôi, bởi vì hắn cảm giác được, áp lực mà ba người đó gây ra suýt nữa đã khiến hắn suy sụp. Nói cách khác, thực lực của ba gã áo đen này tuyệt không thua kém một Hồn Đấu La trên tám mươi cấp.

Nếu vậy thì một hồn vương hơn năm mươi cấp như hắn không thể có một chút cơ hội nào.

Kẻ địch là ai? Sao lại có hồn sư cường đại đến như vậy?

Ba gã áo đen tung hồn hoàn của mình ra, hoàn toàn khẳng định phán đoán của Đường Tam. Tám, bảy, bảy, một gã Hồn Đấu La, hai gã Hồn Thánh đã phóng xuất ra võ hồn của bọn họ.

Hồn lực vô cùng mạnh mẽ trong nháy mắt bộc phát, đẩy đám mây độc châm văng đi. Hồn lực của Đường Tam vẫn còn quá yếu, nếu như sáu khối Tử Mẫu Truy Hồn Đoạt Mệnh Đảm này do Độc Cô Bác phóng ra, ba người này không chết cũng phải lột da.

Nhưng dù hồn lực của Đường Tam có yếu, nó cũng tạo ra một chút cản trở cho đối thủ, giúp hắn có cơ hội lui về phía đồng đội.

Đột nhiên chứng kiến ba cường giả xuất hiện, Phất Lan Đức và Liễu Nhị Long trong lòng rùng mình. Đối thủ của họ là hai gã mẫn công hệ hồn sư hơn năm mươi cấp, liên tục tránh né khiến họ đến bây giờ vẫn chưa thể kết thúc trận đấu. Đến lúc này, khi thấy ba cường giả xuất hiện, hai gã hồn vương kia liền quay đầu chạy lại.

Thân ảnh nhanh chóng đến gần, sắc mặt của mọi người trong học viện Sử Lai Khắc đều trở nên ngưng trọng. Một Hồn Đấu La, hai Hồn Thánh, hai Hồn Vương, tổ hợp này có thực lực đáng sợ đến mức nào, bọn họ đều rất minh bạch.

Nếu như có Đại Sư ở đây, cùng với Phất Lan Đức, Liễu Nhị Long thi triển võ hồn dung hợp kỹ Hoàng Kim Thiết Tam Giác, có lẽ còn đối kháng được. Nhưng với thực lực hiện tại, hiển nhiên là không thể ngăn cản.

Bất quá đã tới bước này rồi, ai có thể lùi bước chứ? Trông cậy vào viện trợ của người khác là điều không thể. Những học viện khác đều đang bị vây khốn. Hoàng gia kỵ sĩ đoàn cũng bị một đám đạo phỉ áo đen ngăn cản. Trong một khoảng thời gian ngắn, có lẽ không ai có thể giúp bọn họ.

Huống chi, những học viện bên cạnh đều là đối thủ cạnh tranh. Cho dù có khả năng hỗ trợ, cũng chưa chắc bọn họ đã chịu ra tay giúp đỡ.

Tên Hồn Đấu La mặc áo đen che mặt hừ một tiếng, giơ tay lên vẫy vẫy, năm người đồng thời tụ tập lại một chỗ. Sau đó, hai gã Hồn Thánh lao thẳng đến chỗ Phất Lan Đức và Liễu Nhị Long, còn hắn thì cùng hai gã Hồn Vương tiến tới chỗ của mười một người Sử Lai Khắc.

Đường Tam và Đái Mộc Bạch liếc mắt nhìn nhau. Từ trong mắt đối phương, bọn họ có thể thấy được quang mang kiên định. Hồn Đấu La trên tám mươi cấp, đã là hồn sư gần đến tồn tại đỉnh cao của giới hồn sư. Đối thủ như vậy, bọn họ có khả năng đối kháng sao? Nhưng nếu không đối kháng thì sao? Kết cục chỉ có cái chết. Bọn họ tuyệt không dễ dàng cam chịu như vậy.

Trận chiến của Phất Lan Đức và Liễu Nhị Long đã bắt đầu ở phía bên kia. Phất Lan Đức mặc dù là Hồn Thánh, nhưng hồn lực đã đạt đến bảy mươi chín cấp, tại cấp bậc Hồn Thánh tuyệt đối là cường giả hàng đầu. Đối thủ của hắn là một gã Hồn Thánh có võ hồn là hổ có cánh, hai người trực tiếp triển khai chiến đấu trên không trung.

Đối thủ của Liễu Nhị Long là một gã Thiết Giáp Quy hồn sư.

Hai người một công một thủ, giao tranh không dứt. Liễu Nhị Long mặc dù công kích mạnh mẽ, nhưng cũng không thể phá vỡ phòng ngự của đối phương.

Hai gã Hồn Thánh này dường như đến là để nhằm vào Phất Lan Đức và Liễu Nhị Long. Võ hồn của chúng chưa chắc đã khắc chế được hai đại cường giả của học viện Sử Lai Khắc, nhưng để trì hoãn họ thì tuyệt đối không có vấn đề gì.

Đến cấp bậc Hồn Thánh, số lượng hồn kỹ của song phương sử dụng đều rất nhiều, muốn đánh bại một đối thủ cùng cấp bậc quả thực không dễ dàng chút nào.

Ánh mắt của gã Hồn Đấu La áo đen che mặt trực tiếp rơi trên người Đường Tam, quang mang âm độc trong mắt nhất thời sáng lên. Hắn phát ra một tiếng huýt sáo dài, bay thẳng lên trời, hướng đến chỗ mười một đệ tử của học viện Sử Lai Khắc mà đánh tới.

Mà hai gã Hồn Vương kia căn bản không di chuyển, đem việc công kích hoàn toàn dành cho hắn.

Kim sắc quang mang từ người tên Đấu La bộc phát ra, song chưởng trên không trung sau một chấn động đã biến thành đôi cánh màu vàng, một kim sắc quang ảnh khổng lồ hiện lên sau lưng hắn, quần áo trên người đã bị lông vũ màu vàng thay thế, hoàn toàn lộ ra hình dáng võ hồn.

Dĩ nhiên là một con kim sắc đại ưng.

Sau khi đôi cánh hình thành, song chưởng hắn đã thoát ra khỏi hai cánh, hóa thành hai ưng trảo bén nhọn. Đồng thời thân thể cũng kịch liệt co rút lại, càng lúc càng giống với quang ảnh kim ưng sau lưng.

Sử Lai Khắc Thất Quái sắc mặt đều thay đổi. Áp lực cường đại trên không trung tuy chưa khiến bọn họ suy sụp, nhưng gã Hồn Đấu La này vừa dùng đến đệ thất hồn kỹ Võ Hồn Chân Thân, hiển nhiên là muốn tốc chiến tốc thắng.

Chạy trốn? Đối mặt với một gã phi hành hồn sư, muốn chạy đâu có dễ như vậy? Cho dù có hương tràng phụ trợ phi hành của Áo Tư Tạp cũng không thể giải quyết vấn đề.

Tám cái hồn hoàn cứ như vậy sáng ngời, ba vàng, hai tím, ba đen, tuy hồn hoàn phối hợp không tốt lắm nhưng cũng đủ khiến cho người ta phải kinh hãi.

Hắc quang của đệ thất hồn hoàn lượn lờ phía trên thân hình kim ưng, nhìn qua chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh vô cùng kinh khủng. Ở phía dưới, Sử Lai Khắc Thất Quái đã mất đi lòng tự tin. Điều bọn họ có thể làm, chỉ là toàn lực hợp lại.

Bây giờ, không còn ai khác ngoài chính họ có thể cứu được bản thân mình.

Quang mang của hồn hoàn đồng thời sáng lòa trên người Sử Lai Khắc Thất Quái.

Đường Tam hướng bốn người Thái Long phất tay, ý bảo bọn họ nhanh chóng rời đi. Bốn người này dù sao cũng không phải là Sử Lai Khắc Thất Quái nhất thể, đối mặt với Hồn Đấu La, sự có mặt của họ cũng không còn quan trọng. Cùng ở lại đây chỉ có nước chịu chết, tốt hơn hết là thoát đi.

Điều khiến người khác kỳ quái là, hai gã Hồn Vương cũng không ngăn cản bốn người rút lui. Chỉ là bốn người cũng không rời đi, đều ngưng tụ hồn lực của mình.

"Khi dễ tiểu hài tử sao gọi là có bản lĩnh. Ưng huynh, lâu rồi không gặp." Một thanh âm già nua vang lên, một cỗ hơi thở nhu hòa bao trùm lên người Sử Lai Khắc Thất Quái. Áp lực do Võ Hồn Chân Thân mang đến nhất thời được giảm xuống. Bảy người như trút được gánh nặng, nhìn về phía thanh âm vang lên.

Một lão nhân vóc người cao gầy không biết từ lúc nào đã đến gần bọn họ, trên tay cầm một cây quải trượng dài hơn bốn thước mà vẫn tỏ ra rất linh hoạt, lúc này ngẩng đầu lên nhìn kim ưng Võ Hồn Chân Thân trên không trung, sắc mặt lộ vẻ ngưng trọng.

Trên người ông ta đồng dạng cũng có tám hồn hoàn lấp lánh.

Lão nhân này Sử Lai Khắc Thất Quái đều biết, chính là người mà khi bọn họ đi tìm đệ tam hồn hoàn đã gặp phải, Long Công Mạnh Thục.

Lúc ấy, Long Công Xà Bà đã mang đến phiền toái không nhỏ cho bọn họ, nếu như không khéo xử lý, ắt đã xảy ra chuyện lớn. Khi đó Đường Tam đã dùng khả năng sử dụng ám khí của mình để chinh phục đối thủ. Chỉ không ngờ lại gặp ông ta ở đây.

Lúc này Đường Tam mới nhớ lại, Mạnh Y Nhiên cũng tham gia một đội thi đấu, Dị Thú chiến đội. Trong trận đấu của học viện Sử Lai Khắc cùng Dị Thú chiến đội, Đường Tam bị thương nên không tham gia. Hắn đã sớm quên đi chuyện của Mạnh Y Nhiên từ lâu.

Nhìn thấy Long Công, đồng tử của kim ưng trên không trung co rút lại: "Mạnh Thục. Chuyện nơi này ngươi tốt nhất không nên xen vào."

Long Công lạnh nhạt cười: "Là các ngươi tìm ta gây phiền toái, không phải ta. Cháu gái ta tham gia giải đấu lần này, ngươi cho rằng ta sẽ không để ý đến an nguy của nó sao? Không ngờ, Ưng huynh lại đi làm đạo phỉ, thật sự là đáng mừng a!" Trong lời nói của ông tràn ngập ý châm chọc.

Hiện tại ai nấy cũng đều thấy được, đám người áo đen trước mắt không phải là đạo phỉ. Nếu đạo phỉ mà cũng có Hồn Đấu La tọa trấn, vậy chẳng phải thiên hạ này loạn rồi sao?

Kim Ưng hừ lạnh một tiếng: "Mạnh Thục, ngươi thật sự muốn gây chuyện với chúng ta phải không? Ngẫm lại hậu quả đi, chuyện này không phải ngươi có thể gánh chịu đâu."

Lệ quang trong mắt Long Công chợt lóe lên: "Ngươi cho là ta dễ bị hù dọa sao? Lạc Nhĩ Địch Á Lạp, người khác sợ ngươi, nhưng không có nghĩa là ta cũng sợ ngươi. Có bản lĩnh thì thu thập lão già ta trước đi. Không cần nhiều lời, hôm nay ngươi đừng hòng tùy tiện rời đi!"

Ánh mắt kim ưng lưu chuyển, thị lực của chim ưng không nghi ngờ là cực kỳ lợi hại. Hắn nhanh chóng tìm thấy trên chiến trường cũng có một người khác đang cầm quải trượng đối địch, đích thị là Xà Bà.

Đã đạt tới cảnh giới Hồn Thánh, Xà Bà lấy thực lực bản thân dễ dàng ngăn cản công kích của hai gã Hồn Vương. Cảm nhận được ánh mắt đang lưu chuyển trên không, bà cũng lạnh lùng đáp lễ đối phương.

Lạc Nhĩ Địch Á Lạp thầm nghĩ, nếu như Long Công Xà Bà chỉ có một người, lại có võ hồn tương khắc, trong tình huống một chọi một hắn tuyệt đối có thể đánh bại cả hai.

Nhưng nếu Long Công Xà Bà ở cùng một chỗ, hắn không có khả năng đối kháng. Võ hồn dung hợp kỹ Long Xà Hợp Kích của bọn họ đã sớm đạt tới trình độ xuất thần nhập hóa, ngay cả Phong Hào Đấu La cũng có thể chống lại, huống chi là hắn.

Một tiếng kim ưng bén nhọn từ trong miệng Lạc Nhĩ Địch Á Lạp phát ra, phá không truyền đi xa.

Long Công Mạnh Thục sắc mặt hơi đổi: "Ngươi còn có đồng bọn."

Lạc Nhĩ Địch Á Lạp cười lạnh một tiếng: "Mạnh Thục, ta vẫn khuyên ngươi nhanh chóng mang theo Xà Bà rời khỏi nơi này, cháu gái ngươi chúng ta tuyệt đối sẽ không làm hại. Nếu còn không đi, đến lúc ngươi có muốn chạy trốn cũng không kịp nữa rồi. Ngươi nên biết trong sự việc ngày hôm nay, ta cũng chỉ là một chân chạy việc thôi." Sắc mặt Long Công tuy khá bình thản, nhưng trong lòng lại nổi lên một trận kinh hãi. Tuy biết Lạc Nhĩ Địch Á Lạp đến từ đâu, nhưng ông vẫn không nói ra thân phận của đối phương, chính là để lại một con đường lùi, nếu không một khi nói rõ, tất sẽ rơi vào kết cục không chết không thôi.

Thấy Lạc Nhĩ Địch Á Lạp có vẻ thản nhiên, trong lòng ông đã sinh ra vài phần thoái ý.

Ông sở dĩ xuất hiện chỉ vì không quen nhìn một Hồn Đấu La đi khi dễ một đám tiểu hài tử Hồn Tông. Nhưng ông và học viện Sử Lai Khắc cũng không có quan hệ gì, tự nhiên không cần phải vì họ mà bán mạng.

"Lạc Nhĩ Địch Á Lạp, ngươi thật sự là càng ngày càng vô dụng. Chuyện đơn giản như vậy mà cũng không giải quyết được sao?" Một thanh âm ôn nhu từ xa truyền đến. Lúc hắn bắt đầu gọi tên Lạc Nhĩ Địch Á Lạp, dường như còn ở rất xa, nhưng đến khi nói xong chữ cuối cùng thì bóng người đã lặng yên xuất hiện trước mắt mọi người.

Vẫn như trước là một người bịt mặt, nhìn không ra tuổi, từ thanh âm cũng không thể phân biệt được. Chỉ là người này không mặc áo đen mà lại mang một bộ bạch y che mặt.

Người này vừa xuất hiện, mấy người Đường Tam tuy không có cảm giác gì nhưng Mạnh Thục lại kêu lên một tiếng đau đớn, phải lùi nhanh mấy bước về phía sau, sắc mặt đại biến.

"Lão đầu tử!" Xà Bà thấy thế liền chạy nhanh lại đây, một tay kéo cháu gái của mình cùng đi. Khí thế của hai vợ chồng ngưng tụ lại một chỗ, khó khăn lắm mới ngăn cản được cỗ áp lực vô hình đó.

Bạch y nhân phát ra một tiếng cười yêu dị: "Nguyên lai là lão bằng hữu, khó trách Lạc Nhĩ Địch Á Lạp không giải quyết được. Cái Thế Long Xà, lâu rồi không gặp. Lá gan các ngươi cũng không nhỏ nhỉ, lại khiến bổn tọa phải tự thân xuất trận."

Sắc mặt Long Công cực kỳ ngưng trọng: "Không ngờ ngươi cũng đến đây."

Bạch y nhân dùng thanh âm ôn nhu nói: "Thấy ta xuất hiện, còn không mau cút đi. Ngươi hẳn là hiểu được chúng ta coi trọng chuyện này như thế nào."

"Được." Long Công đáp ứng một cách thống khoái, mang theo Xà Bà xoay người bỏ đi, không chút chần chừ.

Mạnh Y Nhiên kinh ngạc nhìn gia gia mình, vừa định nói gì đó thì bị ánh mắt sắc bén của Mạnh Thục chặn lại. Nàng lại nhìn Đường Tam, trong mắt tràn ngập sự áy náy. Vợ chồng Cái Thế Long Xà mang theo Mạnh Y Nhiên, sau mấy lần hô hấp đã không còn thấy bóng dáng nữa.

Ánh mắt bạch y nhân chuyển hướng lên kim ưng ở trên không trung, có chút không kiên nhẫn nói: "Sao còn không nhanh thu thập bọn chúng, chẳng lẽ muốn ta phải tự mình động thủ?"

"Vâng, đại nhân!" Áp lực khổng lồ lại một lần nữa bao trùm lên người Sử Lai Khắc Thất Quái.

Điều làm Sử Lai Khắc Thất Quái kinh hãi gần chết chính là một cỗ hơi thở đặc thù mang theo mùi thơm từ trên người bạch y nhân lan ra, trong khoảnh khắc lan đến chỗ bọn họ, khiến thân thể bảy người không cách nào cử động, lại càng không thể sử dụng hồn lực của mình.

Dọa Cái Thế Long Xà chạy mất tích, chứng minh điều gì? Quát tháo Hồn Đấu La, ý nghĩa là gì? Đủ loại dấu hiệu đều cho thấy thực lực của tên bạch y nhân này.

Lúc kim ưng sắp lao xuống, cướp lấy tính mạng của Sử Lai Khắc Thất Quái, một tầng quang mang màu đỏ từ trên người Tiểu Vũ toát ra. Áp lực trên bảy người lại một lần nữa được giảm nhẹ, đồng thời cũng khôi phục lại được năng lực hành động.

Đái Mộc Bạch và Mã Hồng Tuấn cơ hồ cùng quát lên một tiếng chói tai, đệ tam hồn kỹ đồng thời phát động. Bạch Hổ Kim Cương Biến, Phượng Dực Thiên Tường.

Đường Tam quăng một cái Chu Võng thẳng về phía kim ưng, Áo Tư Tạp nhanh chóng chế tạo hương tràng của hắn, Cửu Bảo Lưu Ly Tháp trên tay Ninh Vinh Vinh bắn ra ba đạo quang mang, Tam Khiếu Ngự Chi Tâm phát động, tăng phúc công kích cho Mã Hồng Tuấn và Đái Mộc Bạch, tăng phúc hồn lực cho Đường Tam.

Sử Lai Khắc Thất Quái phối hợp ăn ý đến trình độ này, ngay cả bạch y nhân cũng có chút sửng sốt.

"Chờ một chút." Bạch y nhân tay phải vung nhẹ, một cỗ năng lượng mênh mông dao động làm không khí có chút vặn vẹo, trên người hắn chín hồn hoàn sáng lên. Dưới tác dụng của hồn lực khổng lồ, kim ưng đang hạ xuống liền bị chấn bay đi.

Ánh mắt bạch y nhân ngưng tụ trên người Tiểu Vũ: "Ngươi không ngờ lại có thể phá vỡ hơi thở kết giới của ta." Cái mũi giật giật, sắc mặt hắn mọi người không thấy được, nhưng trong ánh mắt lại toát ra vài phần kinh hãi. "Tương Tư Đoạn Trường Hồng. Không ngờ lại là Tương Tư Đoạn Trường Hồng. Ngươi chiếm được Tương Tư Đoạn Trường Hồng này như thế nào?"

Tâm tình của bạch y nhân rõ ràng trở nên cực kỳ kích động, cơ hồ chỉ trong một cái lóe sáng đã nhào tới trước mặt Tiểu Vũ, giơ một tay đến hòng bắt lấy nàng.

Tiếng nổ vang như sét đánh vang lên trên người Sử Lai Khắc Thất Quái. Vô số hàn quang đan xen tại một chỗ, đồng thời bao trùm thân ảnh của bạch y nhân kia.

Ám khí vốn dành cho hai gã Hồn Thánh cùng một gã Hồn Đấu La đã được chuẩn bị tốt. Mắt thấy Tiểu Vũ sắp bị bạch y nhân đả thương, họ liền lập tức tung ra.

Bạch y nhân cười lạnh một tiếng, thân thể xoay tròn trên không trung, một tầng quang mang màu vàng nhàn nhạt bao phủ quanh thân, tất cả ám khí tiến vào phạm vi của vòng sáng đó ngay lập tức liền hóa thành tro bụi tan biến. Trong khoảnh khắc tiếp theo, tay hắn đã dừng lại trước cổ Tiểu Vũ khoảng một tấc, nhưng cũng không tiếp tục tiến đến.

Tiểu Vũ ở gần hắn nhất, có thể cảm giác được thân thể bạch y nhân đang không ngừng run rẩy. Đó hẳn là do tâm tình hắn quá kích động tạo nên.

Phong Hào Đấu La, tên bạch y nhân xuất hiện trước mặt bọn họ hẳn là tồn tại đỉnh cao của giới hồn sư, một vị Phong Hào Đấu La.

Nhưng lúc này không ngờ hắn lại kích động đến như vậy.

Sử Lai Khắc Thất Quái cũng không dám động đậy. Bọn họ đều biết, tính mạng của Tiểu Vũ lúc này đã hoàn toàn nằm trong tay bạch y nhân. Chỉ cần ngón tay hắn khẽ động, sẽ khiến Tiểu Vũ hương tiêu ngọc vẫn.

Thân thể Đường Tam cơ hồ trong nháy mắt đã bị mồ hôi làm cho ướt đẫm. Cảm giác khủng hoảng khó tả lan tràn trong lòng hắn. Hắn thà rằng chính mình bị tử vong uy hiếp, cũng không hy vọng Tiểu Vũ gặp phải chuyện không may.

Bát Chu Mâu trong lúc tâm tình khủng hoảng đã phá lưng chui ra. Một cây Diêm Vương Thiếp đã lặng yên nằm trong bàn tay của Đường Tam.

Đường Tam biết, mình chỉ có một cơ hội duy nhất để xuất thủ, hơn nữa đối thủ lại là một gã Phong Hào Đấu La. Lấy hồn lực trước mắt của mình, Diêm Vương Thiếp đối mặt với Phong Hào Đấu La là không hề có cơ hội thành công. Nhưng làm sao hắn có thể trơ mắt nhìn Tiểu Vũ chết trong tay địch nhân chứ?

Hít sâu một hơi, bạch y nhân thủy chung không hạ tay xuống. Trong miệng thì thào lẩm bẩm: "Tại sao, tại sao Tương Tư Đoạn Trường Hồng lại không phải của ta? Nếu có Tương Tư Đoạn Trường Hồng, ta cũng có thể đạt đến cảnh giới đó. Tiểu cô nương, có thể cho ta xem Tương Tư Đoạn Trường Hồng một chút được không?"

Thanh âm của hắn run rẩy, lại càng hiện ra nét nữ tính. Ngay cả ánh mắt cũng trở nên không hề có chút địch ý nào.

Tiểu Vũ có thể không đáp ứng sao? Nàng cẩn thận lấy Tương Tư Đoạn Trường Hồng trong ngực ra.

Bông hoa màu đỏ ánh lên vẻ rực rỡ huy hoàng, ánh mắt bạch y nhân nhất thời trở nên si mê. Đây chính là tiên phẩm hắn mơ tưởng bấy lâu! Là loại tiên phẩm đối với hắn cực kỳ hữu dụng. Nếu như hắn có thể sở hữu Tương Tư Đoạn Trường Hồng này, cũng có khả năng sẽ đạt đến được cấp độ đó.

Nhưng hắn biết, mình không thể có được. Tương Tư Đoạn Trường Hồng có đặc tính kỳ lạ, cả đời chỉ có một chủ nhân. Nếu nó đã nhận Tiểu Vũ, vĩnh viễn sẽ không thay đổi. Đối với người khác có ý chiếm đoạt, nó lại vô cùng cứng cỏi chống đối, cho dù là hồn lực cấp bậc Phong Hào Đấu La cũng đừng hòng phá hủy được nó.

Sử Lai Khắc Thất Quái cũng giật mình, bọn họ không ngờ một gốc Tương Tư Đoạn Trường Hồng này lại khiến mình tạm thời thoát chết.

Nhưng nguy cơ vẫn chưa được giải trừ. Trước mặt một gã Phong Hào Đấu La cùng một Hồn Đấu La, bọn họ có thể làm được gì?

Bạch y nhân muốn vuốt ve Tương Tư Đoạn Trường Hồng, nhưng khi tay hắn cách bông hoa khoảng chừng nửa thước, hồng quang của Tương Tư Đoạn Trường Hồng chợt trở nên mạnh mẽ, hắn liền sợ hãi rút tay về.

"Không hổ là tiên phẩm trong các tiên phẩm. Đúng vậy, ta không nên mạo phạm sự cao quý của ngài." Bạch y nhân hướng về bông hoa trong tay Tiểu Vũ khom người hành lễ. Nét si mê trong mắt hắn căn bản không cách nào diễn tả được bằng lời.

Không biết tại sao, từ trên thân thể người này Đái Mộc Bạch lại có cảm giác vài phần thân thiết. Hắn cũng không biết tại sao lại có cảm giác này, nhưng tuyệt đối có thể khẳng định là hắn không quen biết một gã Phong Hào Đấu La nào.

Bạch y nhân thở dài, xoay người đi ra ngoài, trong miệng nói: "Lạc Nhĩ Địch Á Lạp, người khác mặc kệ ngươi, nhưng nữ hài tử này không cho ngươi động vào. Đã bao nhiêu năm nay, tiên phẩm hoa vương trong truyền thuyết đã xuất hiện, hơn nữa còn nhận chủ. Ta nguyện vĩnh viễn bảo vệ nàng."

Lạc Nhĩ Địch Á Lạp thật sự rất buồn bực. Trước bị Long Công ngăn cản, nay lại bị vị Phong Hào Đấu La này đánh bay. Bây giờ rốt cuộc đã có thể động thủ, hắn sao có thể chần chừ được nữa. Kim sắc quang mang tràn ngập, trong nháy mắt lại lao xuống.

"Chết đi!" Là đội trưởng, Đái Mộc Bạch là người thứ nhất phóng lên cao, kim quang tràn ngập trên người trong nháy mắt trở nên nồng đậm, cùng thân thể hoàn toàn hòa hợp thành một thể.

Đệ tam hồn kỹ Bạch Hổ Kim Cương Biến cũng đã phát động, lúc này hắn tiếp tục phát động đệ tứ hồn kỹ Bạch Hổ Lưu Tinh Vũ.

Từ sau lần bị thương trước kia, Đái Mộc Bạch kinh ngạc phát hiện sau khi vết thương khép lại, toàn thân phảng phất so với trước kia cứng cỏi hơn nhiều.

Hắn cũng không biết, sau khi bị thương, được ngoại lực ảnh hưởng, Kỳ Nhung Thông Thiên Cúc trong cơ thể đã hoàn toàn kết hợp với thân thể, từ đó thay đổi các bộ phận trên cơ thể hắn rất nhiều.

Lúc này, khi Đái Mộc Bạch toàn lực phát động công kích ứng phó với đối thủ, hồn lực của hắn vô thức cùng Kỳ Nhung Thông Thiên Cúc dốc sức kết hợp lại, lấy kim cương thân phát động, phòng ngự toàn thân đạt đến một trình độ chưa từng có.

"Di?" Vốn đã đứng sang một bên đợi kết quả, bạch y nhân đột nhiên xoay người lại, ánh mắt nhìn về phía Đái Mộc Bạch tràn ngập kinh ngạc.

"Đợi thêm chút nữa!" Chín hồn hoàn lại tái hiện, và lại thêm một cú vỗ khiến Hồn Đấu La Lạc Nhĩ Địch Á Lạp đang hạ xuống lại bay lên không trung.

"Đại nhân, ngài…" Lạc Nhĩ Địch Á Lạp buồn bực muốn chết. Nếu như người ngăn cản không phải là một Phong Hào Đấu La, hắn sợ rằng đã đi liều mạng với kẻ đó. Nói thế nào thì gã cũng đường đường là một cường giả cấp bậc Đấu La. Hơn nữa hắn cũng đang phải duy trì Võ Hồn Chân Thân, việc này vô cùng tiêu hao hồn lực.

Người đất còn có ba phần hỏa khí, trước sau ba lần bị ngăn cản, hắn đã sắp phát điên lên rồi.

Nhưng bạch y nhân kia lại dường như không nghe thấy thanh âm của hắn. Thân hình vừa lóe lên, một tay đã đánh tan Bạch Hổ Lưu Tinh Vũ của Đái Mộc Bạch, tốc độ của hắn quả thật quá nhanh. Đái Mộc Bạch cùng Sử Lai Khắc Thất Quái còn chưa kịp phản ứng, đã có bảy chưởng rơi trên người Đái Mộc Bạch, phân biệt vỗ vào cổ, song chưởng, hai chân, trước ngực và sau lưng.

Đái Mộc Bạch căn bản không có khả năng phản kháng, chỉ thấy toàn thân nóng lên một trận, kim quang trên người nhất thời càng thêm nồng đậm, nhưng lại tản mát ra một cỗ mùi thơm kỳ dị.

Tại bảy nơi mà luồng nhiệt khí rót vào, Đái Mộc Bạch cảm giác được thân thể mình dường như đang xảy ra biến hóa. Trong cơ thể, hồn lực điên cuồng lưu động, nhanh chóng tăng trưởng mạnh mẽ, chẳng những không có bất kỳ cảm giác khó chịu nào mà ngược lại toàn thân còn sinh ra cảm giác cực kỳ dễ chịu.

Hắn đang làm cái gì vậy? Đái Mộc Bạch trong lòng nghi hoặc.

Bạch y nhân Phong Hào Đấu La tâm tình lại một lần nữa trở nên vô cùng kích động: "Kỳ Nhung Thông Thiên Cúc, không ngờ là Kỳ Nhung Thông Thiên Cúc. Ngươi đã ăn tiên phẩm này rồi?"

Giật mình không chỉ có Đái Mộc Bạch mà đồng tử của Đường Tam cũng co rút lại. Hắn không thể ngờ, trên thế giới này lại có người nhận ra được tiên phẩm Kỳ Nhung Thông Thiên Cúc.

Bạch y nhân Phong Hào Đấu La mở hữu chưởng của mình ra, một tầng khí lưu màu vàng nhàn nhạt xuất hiện trong lòng bàn tay hắn. Quang mang vàng nhạt dần dần phát sinh biến hóa, chuyển sang màu tím. Ở trung tâm khối khí màu tím vẫn mang theo một điểm quang mang màu vàng.

Tử quang tràn ngập, một đóa hoa cúc cực lớn sinh trưởng ra. Hoa cúc hiện ra mang sắc tím mỹ lệ, kỳ dị là, mỗi cánh hoa nhìn qua đều mượt mà đáng yêu, nhưng toàn bộ đóa hoa lại không phát ra bất kỳ mùi thơm nào. Nhụy hoa ở trung tâm cao hơn cánh hoa chừng nửa thước, trên đỉnh có kim sắc quang thải lấp lánh mỹ lệ.

Ánh mắt Đái Mộc Bạch đờ ra, hắn phát hiện, cây hoa xuất hiện trong tay vị Phong Hào Đấu La này, không ngờ chính là Kỳ Nhung Thông Thiên Cúc mà Đường Tam đã đưa cho mình lúc trước.

"Ngươi đã dùng qua rồi, có phải vậy không?" Phong Hào Đấu La gần như hỏi dồn dập.

Đái Mộc Bạch không chút do dự gật đầu. Gặp lại thứ tiên phẩm từng khiến thực lực của mình đề cao trên diện rộng, hắn đã bất chấp địch ý của đối phương mà trả lời.

Bạch y nhân Phong Hào Đấu La thở dài một hơi: "Vậy là được rồi. Khó trách trên người ngươi có quang mang như vậy. Lạc Nhĩ Địch Á Lạp, tiểu tử này ngươi cũng không thể thương tổn, hắn cùng ta rất có duyên phận. Tiểu tử, ngươi có nguyện ý bái ta làm thầy không? Lấy thiên phú của ngươi, hơn nữa lại dùng qua Kỳ Nhung Thông Thiên Cúc, thành tựu tương lai tuyệt đối không dưới ta."

Lạc Nhĩ Địch Á Lạp lúc này tràn ngập cảm giác dở khóc dở cười. Sự quái dị của vị đại nhân này hắn cũng biết qua, nhưng trong cục diện này lại đột nhiên muốn thu đồ đệ, quả thật khó mà tưởng tượng được.

Một gã Phong Hào Đấu La muốn thu nhận Đái Mộc Bạch làm đồ đệ, hơn nữa khẳng định rằng tương lai hắn cũng có thể trở thành một siêu cấp cường giả, đối với một hồn sư bình thường mà nói, chuyện này đúng là trong mơ cũng muốn gặp.

Có một sư phụ như vậy, chẳng những có thêm một cái ô dù, mà đối với việc tu luyện cũng vô cùng tốt. Sự chỉ điểm của một Phong Hào Đấu La đối với bất kỳ hồn sư nào cũng là một sự hấp dẫn thật lớn.

Nhưng, Đái Mộc Bạch liệu có đáp ứng không?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!