Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục 1

Chương 362: CHƯƠNG 362: THẦN TƯỢNG LÂU CAO

Có vị Thiết Tượng Sư Nhâm Oán này ra mặt, phiền phức lập tức tan thành mây khói, tên đội trưởng binh lính ảo não bỏ đi. Đám đông dù đã tản ra nhưng đều không muốn đi xa, vẫn đứng từ xa nhìn Thái Thản với vẻ mặt sùng kính, ánh mắt nóng rực như hận không thể hòa tan ông.

Thái Thản trở về bên cạnh Đường Tam, có chút xấu hổ nói: “Thiếu chủ, lão phu thất thố rồi.”

Nhâm Oán đang đi theo bên cạnh vừa nghe lời này, chân nhất thời mềm nhũn, suýt nữa ngã quỵ trên đất. Thiếu…, thiếu chủ? Thần Tượng đại nhân lại có thể gọi một thanh niên trông chỉ chừng hai mươi tuổi là thiếu chủ. Trời ạ! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Trông thấy Đường Tam nắm tay Tiểu Vũ tuyệt sắc, với dáng vẻ thản nhiên như gió thoảng mây bay, Nhâm Oán không khỏi cảm thấy có chút mặc cảm tự ti. Hắn chưa bao giờ gặp qua một thanh niên anh tuấn và một cô gái tuyệt lệ đến thế.

Đường Tam dường như không hề trông thấy ánh mắt kỳ quái của Nhâm Oán, mỉm cười nhìn Thái Thản, nói: “Dù sao chúng ta cũng phải đi gặp vị Thần Tượng Lâu Cao này, sớm một chút cũng không sao.”

Thái Thản hiển nhiên biết dân chúng xung quanh đều đang đứng nhìn từ xa, bèn nói với Đường Tam: “Thiếu chủ, chúng ta nên lên xe ngựa thôi. Chờ sau khi gặp Lâu Cao, ta sẽ cùng ngài dạo một vòng thật kỹ quanh Canh Tân thành.”

Đoàn người một lần nữa lên xe ngựa, Nhâm Oán cũng may mắn được ngồi cùng xe với Thái Thản, hướng về khu trung tâm Canh Tân thành mà đi tới.

Nhâm Oán dù rất muốn hỏi Thái Thản xem Đường Tam là ai, nhưng hắn tự biết thân phận thấp kém, chuyện không nên hỏi thì tốt nhất không nên hỏi. Hắn vừa điều khiển xe ngựa đi đúng hướng, vừa không ngừng liếc mắt về phía Đường Tam đối diện, nhưng Đường Tam chỉ nắm tay Tiểu Vũ, nhắm mắt dưỡng thần.

Bản thân Canh Tân thành cũng không quá lớn, chẳng mất bao lâu, họ đã tới khu vực trung tâm. Xe ngựa dừng lại. Nhâm Oán từ cửa sổ xe ngựa nhìn ra ngoài một thoáng: “Tới rồi. Các vị xin mời xuống xe.” Hắn là người đầu tiên nhảy xuống, đồng thời chủ động vén rèm xe.

Thái Thản, Đường Tam, Tiểu Vũ lần lượt xuống xe, từ xe ngựa phía sau, Áo Tư Tạp, Trữ Vinh Vinh và Mã Hồng Tuấn cũng đều nhảy xuống.

Mọi người vừa xuống xe, đều không nhịn được ngẩng đầu nhìn lên.

Xe ngựa dừng trước một tòa kiến trúc cao lớn. Ngẩng đầu nhìn lại, công trình khổng lồ này cao ít nhất cũng phải ba mươi thước, chiếm một diện tích cực lớn. Ở khu phố trung tâm này mà có thể chiếm cứ một nơi rộng lớn như vậy, đủ thấy tầm quan trọng của nó đối với tòa thành thị này. Nhìn tổng thể, tòa kiến trúc này cũng tương đương với Đại Đấu Hồn Trường của Tác Thác thành. Ngay phía trên lối vào, treo một tấm biển kim loại ngăm đen, trên đó không có chữ, chỉ có hình nổi một cây búa và một cái đục.

Không cần hỏi, Đường Tam và mọi người cũng biết đây là nơi nào. Không còn nghi ngờ gì nữa, nơi này chính là tổng hội của Thợ Rèn Hiệp Hội.

Kiến trúc nơi đây khá vĩ đại nhưng trông có chút thô kệch, không có bất kỳ trang sức hoa lệ nào, thậm chí ngay cả người gác cổng cũng không có. Nhưng dòng người qua lại quả thật nối liền không dứt. Ba cánh cửa lớn mở rộng, từ bên ngoài có thể thấy rõ dòng người rộn ràng nhốn nháo bên trong.

Thái Thản giới thiệu với mọi người: “Tổng hội nơi này chia làm năm tầng. Tầng thứ nhất là khu giao dịch, các thợ rèn đem tác phẩm đắc ý nhất của mình hoặc một ít kim loại đến đây giao dịch. Đương nhiên, cũng không thiếu tiểu thương chuyên buôn bán các loại kim loại. Tầng hai là khu giao dịch cao cấp, kim loại hiếm thường được giao dịch tại đây. Tầng ba là khu đăng ký và khảo hạch của thợ rèn, chuyên tiến hành khảo hạch cấp bậc. Tầng bốn là khu khách quý, cũng là khu đấu giá, một ít vật phẩm được chế tạo đặc biệt trân quý, hiếm có sẽ được đấu giá ở đó. Còn tầng năm là khu làm việc của Thợ Rèn Hiệp Hội. Nhâm Oán, những điều này chưa thay đổi chứ? Nói ra cũng thật lâu rồi ta chưa tới tổng hội.”

Nhâm Oán vội vàng cười đáp: “Không thay đổi, không thay đổi. Đây là quy củ nhiều năm của Thợ Rèn Hiệp Hội chúng ta. Ngài định trực tiếp lên tầng năm gặp Lâu Cao hội trưởng sao?”

Thái Thản ha ha cười nói: “Đã đến đây, trước tiên phải gặp mặt lão bằng hữu đã. Thiếu chủ, chúng ta đi thôi.”

Mọi người tiến vào tổng hội thợ rèn, đại sảnh tầng một có chút huyên náo. Đại sảnh nơi đây có phong cách hoàn toàn mở, ngoại trừ những cây cột thật lớn chống đỡ kiến trúc, còn lại đều là sân bãi trống trải. Chỉ có một quầy tròn lớn chạy dọc theo vách tường, phía sau quầy bày đặt các loại thành phẩm do thợ rèn chế tạo.

Không cần Thái Thản mở lời, Nhâm Oán đã chủ động giới thiệu: “Đại sảnh tầng một chủ yếu chia làm hai khu vực, bên trái là nơi các thợ rèn gửi bán thành phẩm, bên phải là khu giao dịch kim loại. Hiệp hội sẽ thu năm phần trăm phí thủ tục. Bởi vậy, thợ rèn đến đây gửi bán phần lớn đều có thân phận là Thiết Tượng Sư. Người ở đây đông, chủ yếu là khách từ các nơi khác đến. Nếu vừa ý vật phẩm nào có thể trực tiếp ra giá mua.”

Đường Tam gật đầu, cẩn thận quan sát, quả nhiên đúng như lời Nhâm Oán nói. Người trong đại sảnh tuy nhiều nhưng trang phục thợ rèn lại rất ít, phần lớn đều có dáng vẻ thương nhân. Có người hỏi giá, có người mặc cả, tạo nên một cảnh tượng vô cùng náo nhiệt.

Nhâm Oán có chút đắc ý nói: “Tương đối mà nói, giá cả các đồ vật trong tổng hội sẽ cao hơn bên ngoài một chút, nhưng chất lượng thì tuyệt đối được đảm bảo. Tất cả vật phẩm đều phải trải qua hiệp hội xem xét, đánh giá xong mới có thể treo giá. Cửa hàng thợ rèn bên ngoài tuy nhiều, cũng có thể tìm được đồ tốt, nhưng thương nhân không rành nghề rất dễ bị lừa gạt, giống như tình huống vừa rồi.”

Vừa nói, Nhâm Oán vừa dẫn mọi người đi tới cầu thang lên lầu. Đầu cầu thang có hai gã lính gác, nhưng một trong hai tộc nhân đi theo Thái Thản đã đưa ra một vật gì đó huơ huơ trước mặt họ, liền được cho qua.

Bước lên lầu hai, cảm giác lập tức thay đổi. Lầu hai không cao như lầu một, cũng không phải hoàn toàn mở. Điều đầu tiên làm người ta cảm nhận được chính là sự yên tĩnh, không còn sự ồn ào của tầng một. Nơi này được phân cách thành từng gian cửa hàng, hai hàng cửa hàng cách nhau một lối đi rộng chừng năm thước. Với diện tích rộng lớn này, số cửa hàng ở lầu hai ít nhất cũng phải có hơn mấy trăm căn.

Nhâm Oán nói: “Nơi này là khu giao dịch cao cấp. Những người có thể mở cửa tiệm ở đây đều có lai lịch nhất định. Nơi này cũng chia làm khu thành phẩm và khu kim loại. Đồ tốt ở đây không ít, nhưng giá cả cũng tương đối cao. Nếu các vị có hứng thú, có thể dạo xem.” Lời giới thiệu của hắn đương nhiên không phải hướng đến Thái Thản, mà chính vì thái độ của Thái Thản đối với Đường Tam, hắn mới giới thiệu chi tiết như thế.

Đường Tam cũng chỉ lướt qua như cưỡi ngựa xem hoa, quả thật, đồ vật bán trên tầng hai này có phẩm chất tốt hơn tầng một rất nhiều.

Nhâm Oán đưa mọi người từ lầu hai tới cửa cầu thang lên lầu ba mới dừng bước, khiêm tốn nói: “Ta chỉ có thể tiễn các vị đến đây.”

Thái Thản gật đầu với hắn: “Ngươi làm tốt lắm, cảm ơn ngươi.”

Từ lầu hai lên lầu ba cũng có hai gã lính gác, nhưng đã có sự khác biệt rõ ràng so với hai người ở tầng dưới. Tinh thần lực của Đường Tam vô cùng mạnh mẽ, hai gã lính gác ở tầng dưới tuy cũng là hồn sư, nhưng không cho hắn cảm giác quá mạnh, ước chừng chỉ có hồn lực cấp 30. Nhưng hai người trước mắt này lại khiến hắn không thể không chú ý, hai gã lính gác tuổi chừng bốn mươi này ít nhất có tu vi trên cấp 50. Thấy mọi người đi tới, họ lập tức đưa tay ngăn cản, không nói lời nào, chỉ bình tĩnh nhìn.

Hai gã tộc nhân đi cùng Thái Thản vội vã bước ra. Lần này Đường Tam thấy rõ ràng, tộc nhân Lực Chi Nhất Tộc bên trái trong tay cầm một khối lệnh bài màu vàng, huơ huơ trước mặt hai gã lính gác.

Hai gã lính gác biến sắc, vội vã lui sang một bên, thần thái hết sức kính cẩn.

Thái Thản cố ý đi chậm hơn Đường Tam và Tiểu Vũ nửa bước: “Thiếu chủ, mời ngài.”

Trên lầu ba và lầu bốn, chỉ thấy những cánh cửa đóng kín, không thể nhìn thấy tình hình bên trong. Mỗi tầng cũng đều có hai gã lính gác, đặc biệt là lính gác ở lầu bốn, Đường Tam kinh ngạc cảm nhận được hai người kia đủ sức mang đến cho mình uy hiếp. Dù họ không cố ý phóng thích hồn lực, nhưng Đường Tam vẫn có thể cảm giác được, hai người kia hẳn là có thực lực Hồn Thánh trên cấp 70. Quả không hổ là tổng hội của Thợ Rèn Hiệp Hội, có thể dùng cường giả cấp Hồn Thánh làm lính gác, đủ thấy mức độ coi trọng đối với lầu bốn.

Hai gã lính gác này vừa nhìn thấy Thái Thản đều sửng sốt một chút, người bên trái nói: “Thái Thản phó hội trưởng, sao ngài lại đến đây? Thật là đã lâu không gặp!”

Thái Thản ha ha cười: “Đúng là đã lâu không gặp, hai người các ngươi vẫn còn gác cầu thang cho Lâu Cao à! Thiếu chủ, ta giới thiệu cho ngài một chút, hai vị này đều là Hồn Thánh, cũng là lão nhân của Thợ Rèn Hiệp Hội. Bọn họ tự nguyện ở đây cống hiến cho hiệp hội. Nói ra, kỹ nghệ chế tạo của họ chỉ thấp hơn Thần Tượng, đều là cấp bậc Tông Sư. Họ sở dĩ nguyện ý gác cầu thang ở đây, đều là vì kỹ nghệ của Lâu Cao, họ là đệ tử thân truyền của Lâu Cao. Lâu Cao tổng cộng có bốn gã đệ tử, thay phiên nhau gác ở đây. Người bên trái tên là Tư Long, bên phải tên là Tư Vũ. Tên tiểu tử hôm nay tìm chúng ta gây phiền phức chính là con trai của một trong hai người còn lại, Tư Địch.”

Đường Tam gật đầu với hai người trước mặt, mà Tư Long, Tư Vũ nghe Thái Thản xưng hô Đường Tam là thiếu chủ cũng rất kinh ngạc. Tư Long vội vàng nói: “Thái Thản đại thúc, ta dẫn các vị đi lên. Sư phụ bây giờ đang ở trong phòng chế tạo. Gần đây lão nhân gia không biết từ đâu có được một món đồ, cả ngày đều nghiên cứu. E rằng nếu không phải ngài đến, đổi lại người khác, ngài ấy khẳng định sẽ không gặp.”

Thái Thản ha ha cười, nói: “Tốt lắm, ta muốn xem xem hắn đang nghiên cứu cái gì.”

Lầu bốn và tầng năm không có lính gác, chỉ có một cánh cửa lớn ngăn ở cầu thang. Đường Tam cũng không nhìn ra cánh cửa làm bằng chất liệu gì, hẳn là hợp kim của nhiều loại kim loại tạo thành.

Tư Long đi tới trước cánh cửa hợp kim, giơ tay gõ nhẹ. Hắn gõ rất có tiết tấu, nhìn động tác của hắn, Đường Tam không khỏi nheo mắt lại, dùng tinh thần lực cẩn thận quan sát, hắn phát hiện, mỗi một vị trí ngón tay Tư Long gõ đều khác nhau, lực đạo cũng khác nhau, mà bên trong cánh cửa kim loại cũng theo đó phát ra tiếng máy móc rất nhỏ.

Khi Tư Long gõ tổng cộng ba mươi sáu tiếng, cánh cửa kim loại phát ra một trận âm thanh “trát trát”, chậm rãi mở sang một bên, để lộ ra lối đi lên lầu.

Thái Thản vẫy tay với hai gã tộc nhân mình mang theo: “Các ngươi không cần theo nữa, ở đây chờ đi.” Nói xong, ông mới cùng Đường Tam, do Tư Long dẫn đầu, leo lên tầng cao nhất của tổng hội thợ rèn, tầng năm.

Vừa lên đến tầng năm, mọi người lập tức nghe được những tiếng đinh đinh đang đang đập gõ. Thái Thản thấp giọng giải thích với Đường Tam: “Thật ra, tầng năm này chính là khu chế tạo riêng tư của các thợ rèn đẳng cấp cao trong Thợ Rèn Hiệp Hội. Mỗi một thợ rèn cấp Tông Sư trở lên đều sẽ có một khu vực thuộc về mình ở đây. Ban đầu ta cũng có, chỉ là vì ta không ở Canh Tân thành, bình thường cũng không về đây chế tạo, nên đã trả lại cho hiệp hội.”

Bên ngoài mỗi phòng chế tạo đều chỉ có một mã số đơn giản. Từ ngoài vào trong cùng, tổng cộng có ba mươi sáu gian phòng, trong đó phát ra tiếng vang chỉ có bốn, năm gian. Hiển nhiên, thợ rèn cấp Tông Sư thật sự ít đến đáng thương.

Tư Long dẫn mọi người đi tới gian phòng chế tạo số 1 ở tận cùng bên trong mới dừng bước, kính cẩn đứng cạnh cửa, đưa tay gõ lên cánh cửa kim loại.

Gian phòng chế tạo này không có âm thanh rèn đập truyền ra. Tư Long vừa gõ một tiếng, một âm thanh kích động từ bên trong vang lên: “Không phải đã nói rồi sao, ai cũng không được đến quấy rầy ta.”

Tư Long vội vã kính cẩn nói: “Sư phụ, là con. Xin lỗi đã quấy rầy người, nhưng Thái Thản phó hội trưởng tới. Con không thể không thông báo cho người. Xin người tha thứ.”

Tiếng nói của Tư Long truyền vào, âm thanh kích động lập tức biến mất. Không lâu sau, nương theo một loạt tiếng máy móc, cánh cửa sắt rộng thùng thình chậm rãi mở ra, để lộ căn phòng sáng sủa bên trong. Kỳ lạ là, bên trong không có bất kỳ cửa sổ nào, sở dĩ sáng sủa là vì trên nóc nhà treo một chiếc đèn ma đạo khí. Thật sự là xa xỉ.

Mở cửa là một lão giả dáng người thấp lùn, thân cao chỉ chừng một thước sáu, nhưng vòng bụng của ông ta e rằng cũng phải tới một thước sáu. Tai vểnh, mắt nhỏ, mái tóc ngắn rối bời không biết đã bao nhiêu ngày chưa gội. Ông mặc một chiếc trường bào rộng thùng thình, trên khuôn mặt mũm mĩm dường như còn dính một ít bột kim loại nào đó.

“Thái Thản, lão già nhà ngươi còn sống sao?” Vừa mở cửa, thanh âm vang dội của lão giả ục ịch này đã vang lên.

Thái Thản ha ha cười: “Lâu Cao, ngươi cái tên mập chết tiệt này còn lớn hơn ta vài tuổi, ngươi còn sống khỏe mạnh, ta sao có thể chết được chứ?”

Quả nhiên, lão giả ục ịch này chính là đương kim hội trưởng của tổng hội Thợ Rèn Hiệp Hội, Thần Tượng Lâu Cao. Thẳng thắn mà nói, từ bề ngoài của ông ta, không thể nhìn ra một chút dáng vẻ Thần Tượng nào, trông như một lão đầu béo thân thiện.

“Được rồi, lão gia hỏa nhà ngươi tới vừa đúng lúc, ta cho ngươi xem một thứ tốt. Ta đã suy nghĩ mấy ngày nay rồi. Người nghiên cứu ra thứ này thật sự là thiên tài.” Vừa nói, ông ta thậm chí còn không thèm nhìn những người sau lưng Thái Thản, lập tức kéo tay áo Thái Thản đi vào bên trong.

Thái Thản sửng sốt một chút, vội vã đi theo. Thái Thản là tộc trưởng Lực Chi Nhất Tộc, thân cao hơn hai thước, cực kỳ cường tráng, còn Lâu Cao chỉ cao chừng một thước sáu, nhưng vòng eo lại vô cùng lớn. Cảnh ông ta lôi kéo Thái Thản đi vào trông quả thực có chút kỳ dị.

Sử Lai Khắc ngũ quái đều theo sau Thái Thản đi vào gian phòng chế tạo rộng lớn này. Tư Long thì không vào, lặng lẽ lùi lại, hắn còn phải quay về cương vị của mình.

Bên trong phòng chế tạo có vẻ rất lộn xộn, nhưng nó quả thật rất lớn, chừng năm trăm mét vuông trở lên, hai bên vứt đầy các loại kim loại bừa bãi. Trong góc, một cái lò rèn ngăm đen cùng ống bễ cùng màu thu hút sự chú ý của Đường Tam. Lò rèn này cho hắn cảm giác có vài phần hàn khí bức người.

Cẩn thận dùng Tử Cực Ma Đồng nhìn qua, Đường Tam nhất thời hít vào một hơi khí lạnh. Lò rèn và ống bễ này lại được làm từ huyền thiết, hơn nữa không chỉ có huyền thiết, trong đó dường như còn trộn lẫn một ít kim loại khác, tạo thành một loại hợp kim đặc thù.

Mà ở chính giữa căn phòng là một cái bệ hình tròn. Cái bệ này trông giống như một cây cột kim loại khổng lồ đứng sừng sững ở đó, chỉ cao một thước, trông cực kỳ kiên cố. Sử Lai Khắc ngũ quái, trừ Tiểu Vũ không thể tự suy nghĩ, bốn người còn lại đều âm thầm cân nhắc, thứ này không phải là đặc ruột chứ? Nếu đúng như vậy thì thật đáng sợ.

Lâu Cao đưa Thái Thản tới trước cái bệ đó, thân thể hai người che mất tầm mắt của Sử Lai Khắc ngũ quái. Chỉ nghe Lâu Cao đắc ý nói với Thái Thản: “Cho ngươi xem thử cái này. Chưa từng thấy chứ? Đây là ta bỏ giá cao mua về đấy. Có món đồ chơi này, nói không chừng địa vị sau này của thợ rèn chúng ta có thể thay đổi! Bất quá, lúc ta tháo nó ra, không cẩn thận làm hỏng mất vài linh kiện, kết quả là không thể sử dụng bình thường được. Ta đang nghĩ xem làm thế nào để phục hồi nó. Thật là phiền phức, kẻ chế tạo ra thứ này tuyệt đối là một thiên tài! Nếu ta không nhìn lầm, sở dĩ ta làm nó hỏng là vì bên trong có trang bị bảo vệ, một khi ta tháo ra, bản thân nó sẽ tự hủy. Di, Thái Thản, ngươi ngây người ra à, sao không nói tiếng nào?”

Vừa nghe Lâu Cao nói, Sử Lai Khắc ngũ quái cũng đi tới vây quanh. Khi họ nhìn thấy món đồ mà Lâu Cao đang khoe với Thái Thản, năm người hai mặt nhìn nhau. Họ rốt cuộc hiểu tại sao Thái Thản không mở miệng, mà thần sắc còn có chút kỳ quái.

Trong tay Lâu Cao cầm một cái hộp đen dài, trông hình thức rất đơn giản. Thứ này người khác có lẽ không nhận ra, nhưng Sử Lai Khắc Thất Quái làm sao có thể không nhận ra được. Đường Tam chính là người chế tạo ra nó! Không sai, thứ xuất hiện trong tay Lâu Cao chính là một chiếc Chư Cát Thần Nỏ.

Đường Tam không nhịn được hỏi: “Lâu Cao tiền bối, Chư Cát Thần Nỏ này ngài lấy được từ đâu vậy?” Hắn không nhớ mình đã từng đưa Chư Cát Thần Nỏ cho người ngoài, càng không hiểu sao nó lại tới được tay Lâu Cao. Nhưng trên thế giới này, người có thể chế tạo Chư Cát Thần Nỏ cũng chỉ có một mình hắn mà thôi.

Lâu Cao liếc nhìn Đường Tam một cái: “Tiểu tử này là ai, không biết người lớn nói chuyện trẻ con không được tùy tiện xen vào sao? Di, ngươi vừa nói cái gì? Ngươi biết thứ này?”

Đường Tam cười khổ nói: “Vị thiên tài mà ngài nói, e rằng chính là tại hạ. Ta đương nhiên nhận ra nó.”

Lâu Cao ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn về phía Thái Thản, người cao lớn hơn ông ta. Lúc này Thái Thản cũng đã hoàn hồn, trên mặt lộ ra vẻ cười nhẹ, gật đầu với Lâu Cao.

“Tốt quá rồi!” Lâu Cao hét lớn một tiếng, dọa mọi người giật mình, nhất là Tiểu Vũ, lập tức nhào vào lòng Đường Tam. Vị Thần Tượng béo lùn chắc nịch này nhảy lên cao tới hai thước, kích động lao về phía Đường Tam.

Đường Tam vội vã ôm Tiểu Vũ, chân đạp Quỷ Ảnh Mê Tung lùi lại vài bước: “Lâu Cao tiền bối, ngài làm gì vậy?”

Lâu Cao không nhào tới được Đường Tam, cũng sửng sốt một chút: “Tiểu tử, ngươi trốn cái gì, nhanh, mau nói cho ta biết thứ này làm ra thế nào. Làm sao để nó khôi phục nguyên dạng? Còn nữa, ngươi nghiên cứu ra thứ này như thế nào? Ngươi giúp ta giải đáp mấy vấn đề này, ta trực tiếp đặc cách phong ngươi làm thợ rèn cấp bậc Tông Sư. Thế nào?”

Đường Tam vỗ nhẹ vào lưng Tiểu Vũ, an ủi nàng đang có chút kinh hãi. Trữ Vinh Vinh tức thời đi tới, từ trong tay Đường Tam nhận lấy Tiểu Vũ.

Đường Tam đi tới trước cái bệ hình trụ, từ tay Lâu Cao nhận lấy chiếc Chư Cát Thần Nỏ, cẩn thận xem xét nó một chút, lông mày nhất thời nhíu lại: “Vinh Vinh, cái Chư Cát Thần Nỏ này là ta bán cho Thất Bảo Lưu Ly Tông các ngươi, sao lại truyền ra ngoài?”

Lâu Cao sửng sốt một chút: “Cái gì Thất Bảo Lưu Ly Tông, rõ ràng là ta từ Vũ Hồn Điện ra giá cao mua lại. Vũ Hồn Điện có vài cái này, nếu không phải nể mặt ta, bọn họ còn không chịu bán. Nếu ta đoán không sai, bọn họ đã đang nghiên cứu vật này.”

Vừa nghe Lâu Cao nói, Đường Tam nhất thời đã hiểu ra. Không sai, chiếc Chư Cát Thần Nỏ trước mắt này khẳng định là lúc đầu hắn chế tạo cho Thất Bảo Lưu Ly Tông. Vũ Hồn Điện bất ngờ tấn công Thất Bảo Lưu Ly Tông, dù phải chịu thương vong thảm trọng dưới Chư Cát Thần Nỏ, nhưng chúng cũng đã giết chết không ít người của Thất Bảo Lưu Ly Tông, cướp lấy mấy cái Chư Cát Thần Nỏ cũng là chuyện bình thường. Dù sao, trong cả bộ trang bị hắn chế tạo cho Thất Bảo Lưu Ly Tông, chỉ có Chư Cát Thần Nỏ không phải là trang bị thiếp thân, là thứ dễ bị đối thủ đoạt được nhất. Chuyện này cũng không có gì lạ.

Về phần Lâu Cao làm hỏng Chư Cát Thần Nỏ, không phải vì kỹ xảo của ông ta không bằng Thái Thản, mà là vì Đường Tam đã động tay động chân trong tất cả ám khí bán ra bên ngoài. Hắn không hy vọng Đường Môn ám khí bị người khác bắt chước. Cho nên, giống như lời Lâu Cao nói lúc trước, bên trong Chư Cát Thần Nỏ có trang bị phòng ngừa tháo rời, một khi có người cố gắng mở nó ra, sẽ kích hoạt cơ quan bên trong, làm hư hỏng linh kiện mấu chốt, khiến nó không thể sử dụng. Tự nhiên cũng không sợ bị người khác bắt chước. Mà lúc đầu hắn đưa cho Thái Thản xem là chiếc Chư Cát Thần Nỏ của chính hắn sử dụng, tự nhiên không cần chế tạo loại trang bị này. Phải biết rằng, thêm một trang bị phòng ngừa tháo rời còn phiền phức hơn chế tạo trực tiếp vài phần, giá trị chế tạo cũng cao hơn.

Lâu Cao thấy Đường Tam không nói lời nào, chỉ nhìn Chư Cát Thần Nỏ trong tay, không khỏi có chút lo lắng. Về phương diện nghiên cứu chế tạo, ông ta còn nhiệt huyết hơn cả Thái Thản, không nhịn được nói: “Thứ này thật sự là ngươi chế tạo sao? Ngươi phải nói thật đấy!”

Đường Tam tỉnh lại từ trong suy nghĩ: “Không sai, thứ này là ta chế tạo, ban đầu là làm cho Thất Bảo Lưu Ly Tông. Về phần tại sao lại rơi vào tay Vũ Hồn Điện, e rằng có liên quan đến chuyện Thất Bảo Lưu Ly Tông bị tập kích lần trước.”

Lâu Cao có chút không kiên nhẫn thúc giục: “Liên quan đến ai ta không quan tâm. Ta chỉ quan tâm tại sao thứ này lại hỏng. Tiểu tử, có phải ngươi đã động tay động chân không?”

Đường Tam lạnh nhạt cười, nói: “Chư Cát Thần Nỏ là độc quyền của ta, ta đương nhiên phải phòng ngừa người khác bắt chước. Bên trong có trang bị phòng ngừa tháo rời, một khi ngài mở ra, bản thân nó sẽ bị hư hại. Muốn sửa chữa nó, nhất định phải thay mấy linh kiện mới được.”

Đôi mắt Lâu Cao sáng lên: “Không thành vấn đề, điều này không thành vấn đề. Chỗ ta kim loại nào cũng có, ngươi nói đi, muốn linh kiện dạng gì, ta sẽ làm ngay cho ngươi. Hoặc chính ngươi làm cũng được, thiết bị chỗ ta vô cùng đầy đủ.”

Đường Tam lắc đầu, nói: “Tiền bối, e rằng phải làm ngài thất vọng rồi. Ta không thể giúp ngài khôi phục chiếc Chư Cát Thần Nỏ này.”

Đôi mắt nhỏ của Lâu Cao nhất thời trợn trừng lên: “Tại sao? Tiểu tử thối, ngươi là đồ tử đồ tôn của Thái Thản phải không? Ngươi có biết lão phu là ai không? Lão phu là hội trưởng Thợ Rèn Hiệp Hội. Ta không phải vừa nói sao, chỉ cần ngươi giúp ta khôi phục thứ này, ta sẽ cho ngươi trở thành thợ rèn cấp Tông Sư, miễn khảo hạch.”

Đường Tam cười một tiếng nói: “Tiền bối, cái danh hiệu thợ rèn cấp Tông Sư này đối với ta mà nói cũng không có tác dụng gì. Ngài là Thần Tượng, nếu ta ở trước mặt ngài giúp ngài khôi phục Chư Cát Thần Nỏ, chẳng phải là sẽ tiết lộ bí mật trong đó sao? Đây là bí mật thuộc về Đường Môn chúng ta, không phải người của Đường Môn thì không thể biết được. Cho dù là đệ tử bản môn, cũng chỉ có thành viên nòng cốt mới có thể biết công nghệ chế tạo cụ thể. Nếu để lưu truyền ra ngoài, Đường Môn chúng ta sau này cũng không cần lăn lộn nữa.”

“Đường Môn? Đường Môn là cái gì? Tiểu tử, ngươi rất kiêu ngạo a! Thái Thản, ngươi không quản tiểu tử ngươi mang đến à?” Tâm tình Lâu Cao lại trở nên gấp gáp, không nhịn được trừng mắt với Thái Thản ở bên cạnh.

Thái Thản bất đắc dĩ dang hai tay, nói: “Ta cũng không có cách nào. Người trước mặt ngươi đây không phải là đồ tử đồ tôn của ta, mà là môn chủ của tông môn chúng ta. Ta đã gia nhập Đường Môn, nhận chức trưởng lão. Lão gia hỏa nhà ngươi, ý đồ nhòm ngó bí mật của Đường Môn chúng ta, tông chủ không tìm ngươi tính sổ đã là may rồi, ngươi còn trông chờ chúng ta nói cho ngươi cách chế tạo Chư Cát Thần Nỏ sao?”

Lâu Cao trừng mắt: “Thái Thản, ngươi rảnh rỗi không có việc gì lại đi gia nhập cái Đường Môn gì đó! Ngươi làm tộc trưởng Lực Chi Nhất Tộc không nổi nữa thì cũng có thể quay về Thợ Rèn Hiệp Hội chúng ta mà! Thái Thản, ngươi nói xem, lúc đầu lão ca ca này đối với ngươi thế nào?”

Thái Thản ha ha cười, nói: “Ngươi đối với ta không tệ. Lúc đầu ta vừa tới Thợ Rèn Hiệp Hội, ngươi cũng rất chiếu cố ta. Về sau ngươi làm hội trưởng, ta làm phó hội trưởng.”

Lâu Cao vỗ đùi, phát ra một tiếng “bốp”: “Chính thế! Huynh đệ chúng ta quan hệ tốt như vậy, hiện tại ca ca có việc, ngươi không biết xấu hổ mà không giúp một tay sao? Nhanh, mau nói cho ta biết chuyện gì xảy ra với thứ này. Ngươi cũng là người của Thợ Rèn Hiệp Hội, hẳn là hiểu được món đồ chơi này đối với thợ rèn chúng ta quan trọng đến mức nào. Chuẩn bị cho tốt, sau này ngay cả hồn sư cũng phải đến cầu cạnh chúng ta.”

Thái Thản thở dài một tiếng, nói: “Lão ca ca, ta đương nhiên biết tầm quan trọng của thứ này, nhưng chính vì thế, ta mới càng không thể nói cho ngươi. Ta không thể đi ngược lại môn quy! Thật ra, đổi lại là ngươi, cũng nhất định sẽ gia nhập Đường Môn. Chư Cát Thần Nỏ này tuy không tồi, nhưng trong Đường Môn chúng ta, nó chỉ là ám khí bình thường mà thôi. Đúng rồi, loại vũ khí này được chúng ta gọi chung là ám khí. Ta chính là bị nó hấp dẫn mới gia nhập Đường Môn. Không phải đệ tử bản môn, chúng ta sẽ không tiết lộ bí mật.”

Nghe xong lời Thái Thản, Lâu Cao lập tức nói ra một câu làm mọi người suýt ngã ngửa: “Chuyện này dễ xử lý! Ta cũng gia nhập Đường Môn là xong. Với kỹ thuật chế tạo của ta, trở thành đệ tử trung tâm không thành vấn đề. Đến đến đến, mau nói cho ta biết.”

Thái Thản cười, nụ cười của ông trông rất gian xảo. Đường Tam thì tim đập thình thịch, nhìn Lâu Cao nói: “Tiền bối, ngài thật sự muốn gia nhập Đường Môn chúng ta? Nhưng ngài là hội trưởng Thợ Rèn Hiệp Hội mà!”

Lâu Cao không thèm để ý chút nào nói: “Không sao, ta làm hội trưởng đã sớm chán rồi. Từ sau khi nhìn thấy chiếc Chư Cát Thần Nỏ của ngươi, ta đã rất nhiều năm không có cảm giác xúc động tuyệt vời này, giống như lúc mới bắt đầu học chế tạo vậy. Bây giờ có thể nói cho ta biết thứ này làm ra thế nào chưa?”

Áo Tư Tạp ở một bên nói: “Sau khi gia nhập Đường Môn, ngài chính là đệ tử Đường Môn, sau này chỉ có thể phục vụ cho Đường Môn. Hơn nữa tất cả kỹ nghệ của Đường Môn không được truyền ra ngoài, tự nhiên cũng không thể truyền thụ cho bất kỳ ai ngoài thợ rèn của Đường Môn.”

Lâu Cao sửng sốt một chút: “Các ngươi có phiền không vậy? Cái gì cũng không được. Các ngươi có biết thợ rèn chúng ta hiện tại bi thảm đến mức nào không? Trừ Canh Tân thành ra, đến bất kỳ nơi nào khác, chúng ta đều là tầng lớp dưới đáy, ai cũng có thể bắt nạt chúng ta. Tại sao? Chính là vì thợ rèn chúng ta không có địa vị! Tiểu tử, ngươi có thể nghiên cứu ra thứ này, chứng tỏ ngươi cũng là thợ rèn. Chẳng lẽ ngươi không muốn vì ngành thợ rèn này của chúng ta mà tạo ra chút lợi ích sao?”

Nhìn vẻ bức thiết và chân thành của Lâu Cao, đại não Đường Tam nhanh chóng vận chuyển. Hắn biết, đây tuyệt đối là một cơ hội vô cùng tốt cho mình, nếu nắm bắt được, ảnh hưởng đối với sự phát triển trong tương lai của Đường Môn là không thể đo lường được. Ánh mắt hắn nhìn về phía Thái Thản, Thái Thản cũng đang nhìn hắn, trong mắt lóe lên vài phần quang mang tha thiết.

Đường Tam hít sâu một hơi, làm lòng mình bình tĩnh lại, hướng Lâu Cao nói: “Tiền bối, ngài là hội trưởng Thợ Rèn Hiệp Hội, vẫn là không nên gia nhập Đường Môn chúng ta, ta không dám nhận. Nhưng ngài nói không sai, ta cũng coi như là một thợ rèn, lại là con trai của một vị thợ rèn. Vì mang lại lợi ích cho ngành sản xuất của thợ rèn, ta nghĩa bất dung từ. Khi ta sáng lập Đường Môn, cũng từng nghĩ tới sẽ mang đến ảnh hưởng đối với ngành sản xuất của thợ rèn. Nhưng xin ngài cũng phải suy nghĩ cho ta, nếu ta đem tất cả bí kỹ đều truyền thụ cho các thợ rèn, vậy Đường Môn chúng ta sẽ sống sót như thế nào? Ta biết cuộc sống của thợ rèn không dễ dàng. Hay là thế này, chúng ta Đường Môn cùng Thợ Rèn Hiệp Hội tiến hành hợp tác, do Đường Môn chính thức thuê một số thợ rèn có công lực thâm hậu để chế tạo ám khí cho chúng ta. Cứ như vậy, theo sự phát triển của Đường Môn ám khí, địa vị của thợ rèn cũng tự nhiên nước lên thuyền lên. Tương lai ta có thể truyền thụ một số phương pháp chế tạo ám khí tương đối bình thường cho Thợ Rèn Hiệp Hội, do ngài xử lý. Đương nhiên, sẽ không bao gồm Chư Cát Thần Nỏ trước mắt ngài. Loại ám khí uy lực lớn này, nhất định phải do Đường Môn chúng ta nắm trong tay.”

Nghe Đường Tam nói, Lâu Cao không khỏi nhíu mày, sự vội vàng trong mắt dần dần bình tĩnh trở lại. Ông nhìn Đường Tam, nói: “Tiểu tử, ngươi rốt cuộc là người đứng đầu một tông, hay là một thương nhân? Nói như vậy, ngươi bất luận thế nào cũng không chịu giao phương pháp chế tạo Chư Cát Thần Nỏ cho ta? Nếu ta dùng đồ vật khác để đổi thì sao?”

Đường Tam lạnh nhạt cười: “Không đổi.”

Lâu Cao cả giận nói: “Ngươi còn chưa biết ta chuẩn bị lấy cái gì để đổi, đã khẳng định không đổi sao?”

Đường Tam gật đầu: “Bất luận là cái gì, đều không đổi.” Chư Cát Thần Nỏ là một trong những ám khí trung tâm trong tương lai của Đường Môn, phương pháp chế tạo sao có thể tiết lộ ra ngoài. Huống chi, một khi tiết lộ cho Thợ Rèn Hiệp Hội, vậy Đường Môn cũng không còn là Đường Môn duy nhất nữa.

Lâu Cao vỗ mạnh lên bàn kim loại cạnh người, phát ra một tiếng “bịch” vang dội, tiếng vang lớn đến mức truyền khắp mọi góc của tổng hội thợ rèn. “Tiểu tử, các ngươi cùng Thái Thản đến đây, hẳn là để mua đồ gì đó phải không? Ngươi tin hay không, chỉ một câu nói của ta là có thể khiến các ngươi tại Canh Tân thành không thu hoạch được gì, không ai dám bán một món đồ nào cho các ngươi.”

Đường Tam chăm chú gật đầu: “Ta tin, tiền bối tuyệt đối có năng lực này. Nhưng điều đó không đủ để uy hiếp ta. Cũng không phải chỉ có Canh Tân thành mới bán các loại kim loại. Chúng ta từ Thiên Đấu đế quốc đến, đường xá vốn đã rất xa. Ta cũng không chuẩn bị sau này vẫn phải từ Canh Tân thành mua đồ.”

Thấy gã thanh niên chỉ chừng hai mươi tuổi trước mặt này mềm cứng đều không ăn, Lâu Cao cũng hết cách, đi nhanh tới phía cửa, mở cửa sắt ra, hướng về bên ngoài hét lớn một tiếng: “Tư Long, lăn lại đây!”

Chỉ mấy hơi thở sau, Tư Long đã lao nhanh tới, đi đến trước mặt Lâu Cao, cung kính nói: “Sư phụ, ngài tìm con có chuyện gì?”

Lâu Cao hừ một tiếng, nói: “Bắt đầu từ bây giờ, ngươi chính là hội trưởng Thợ Rèn Hiệp Hội. Lão tử chán rồi, muốn đi ra ngoài du lịch. Sau này có chuyện gì đều đừng tìm ta. Đương nhiên, ngươi có tìm cũng không được ta.”

“A? Sư phụ, ngài không phải đang nói giỡn chứ?” Tư Long trợn mắt há hốc mồm nhìn Lâu Cao.

Lâu Cao vẻ mặt nghiêm lại: “Ngươi xem bộ dáng ta giống như đang đùa sao? Tác phẩm của ta sẽ đều lưu lại cho bốn huynh đệ các ngươi. Sau này ta không có ở Thợ Rèn Hiệp Hội, các ngươi cần đồng tâm hiệp lực, làm tốt hiệp hội. Ta già rồi, cũng nên lui về. Nếu có chuyện thật sự xử lý không được, liền phái người đến Thiên Đấu thành tìm Lực Chi Nhất Tộc của Thái Thản. Hắn là phó hội trưởng, cũng là Thần Tượng.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!