"Chịu không nổi, ta thật sự chịu không nổi. Hai tên khốn này thật sự quá đáng khinh…" Mã Hồng Tuấn ngoài miệng tuy nói vậy, nhưng cũng không dám đứng lên vạch mặt hai vị đại ca của mình, bởi vì bản tiểu sử bất lương của hắn còn dày hơn hai người kia nhiều.
Bất quá, hai đương sự là Chu Trúc Thanh và Trữ Vinh Vinh thì sắc mặt đã dịu đi rất nhiều. Trữ Vinh Vinh dịu dàng nhìn Áo Tư Tạp của nàng, không kìm được đưa tay chạm nhẹ vào vết sẹo dài trên mặt hắn. Tuy nàng biết Áo Tư Tạp và Đái Mộc Bạch chỉ đang bào chữa, lấp liếm cho nhau, nhưng năm năm Áo Tư Tạp rời đi đã khiến nàng đau khổ vô cùng. Nhất là khi nhìn thấy vết sẹo ấy, lòng nàng liền mềm lại.
Bên kia, tâm tình Chu Trúc Thanh cũng không khác là bao, nàng thấp giọng hỏi: "Ngươi… ngươi thật sự giống như Tiểu Áo nói sao, nếu chúng ta không thể thông qua khảo nghiệm của gia tộc, ngươi liền…"
Đái Mộc Bạch thở dài một tiếng, nói: "Lúc trước khi nàng đến học viện Sử Lai Khắc, ta lập tức hiểu được mục đích của nàng, nàng đến là muốn đốc thúc ta. Kỳ thật, ta sao có thể liên lụy đến nàng chứ? Khi đó ta đã nghĩ thông suốt rồi, nếu tương lai không thể vượt qua khảo hạch của gia tộc, ta sẽ một mình gánh lấy hậu quả, tìm mọi cách bảo vệ cho nàng được an toàn. Là một nam nhân, sao có thể liên lụy đến nữ nhân của mình? Về sau, ở bên nàng càng lâu, ta lại càng yêu nàng đến vô phương cứu chữa. Lòng ta bắt đầu trở nên ích kỷ, ta không muốn chết, bởi vì mỗi ngày được ở bên nàng đều là ngày vui vẻ nhất đời ta. Ở cùng nàng, lúc nào cũng là mùa xuân. Cho nên ta bắt đầu liều mạng tu luyện, không phải vì sinh tồn, mà là vì muốn kéo dài thêm một chút thời gian được ở bên nàng."
Đôi mắt Chu Trúc Thanh đã hơi ửng đỏ. Nàng biết những lời Đái Mộc Bạch và Áo Tư Tạp nói có phần diễn trò, nhưng nàng có thể cảm nhận sâu sắc rằng, những lời này của Đái Mộc Bạch hoàn toàn xuất phát từ nội tâm.
Trước kia thế nào cũng không quan trọng, quan trọng là hiện tại, nam nhân này chỉ yêu một mình nàng, như vậy là đủ rồi. Cần gì phải tính toán lại chuyện xưa cũ. Huống chi, bất luận là Chu Trúc Thanh hay Trữ Vinh Vinh, đều không quá để tâm đến chuyện quá khứ, chẳng qua chỉ muốn giáo huấn hai nam nhân của mình một chút mà thôi. Lúc này, thấy hai người họ bộc lộ chân tình như vậy, các nàng tự nhiên cũng không nỡ lòng nào giáo huấn nữa.
Bạch Trầm Hương liếc nhìn Mập mạp: "Ngươi xem, người ta yêu nhau chấp nhận trả giá nhiều như vậy, ngươi còn nói người ta đáng khinh. Hừ, ta thấy chính ngươi mới đáng khinh đó."
"Ta…" Mập mạp lặng đi: "Hương Hương, ngươi phải tin ta chứ! Vì ngươi, ta cũng có thể trả giá bằng mọi thứ."
Nghe những lời này, ánh mắt Bạch Trầm Hương không khỏi trở nên nhu hòa vài phần. Mỗi lần đối mặt với nguy hiểm, Mập mạp đều không do dự đứng chắn trước mặt nàng, nói nàng không hề động tâm là không thể nào. Tuy ngoại hình Mập mạp không thể so với Đái Mộc Bạch hay Đường Tam, nhưng ở bên cạnh người này, nàng cảm nhận được một cảm giác an toàn không gì sánh được.
Mập mạp thấy vẻ mặt Bạch Trầm Hương dường như đã chấp nhận, mừng rỡ vô cùng, vội vàng nghiêm mặt lại: "Ta đi tu luyện đây, ta cũng muốn tranh thủ sớm ngày đạt đến cấp bảy mươi, đột phá cảnh giới Hồn Thánh. Về sau mới có thể bảo vệ ngươi tốt hơn." Nói xong, hắn lập tức đi sang một bên, để lại cho Trầm Hương một bóng lưng to lớn.
Sau khi hai người kia giải thích với người thương của mình, không khí đã trở nên hòa hoãn hơn. Hồn kỹ thứ bảy của Áo Tư Tạp tuy khiến người khác phải ôm bụng cười, nhưng không thể nghi ngờ, hiệu quả của nó đã giúp thực lực tổng thể của Sử Lai Khắc Thất Quái gia tăng rất nhiều.
"Tiểu Tam, chúng ta bây giờ chắc có thể thử qua khảo nghiệm thứ hai rồi phải không?" Giải quyết êm xuôi với Chu Trúc Thanh xong, Đái Mộc Bạch quay sang hỏi Đường Tam.
"Có thể bắt đầu thử rồi. Trước khi toàn lực đột phá, chúng ta cần phải biết rõ Hoàn Hình Hải này rốt cuộc có thể mang lại những uy hiếp nào, ẩn chứa những loại hồn thú gì, cấp bậc ra sao." Nói đến đây, lòng hắn không khỏi dấy lên một tia lo lắng, thầm cầu nguyện cho phán đoán của mình là sai. Bằng không, e rằng không cần tính đến sự rộng lớn của Hoàn Hình Hải, riêng thử thách này đã không thể nào vượt qua.
Đái Mộc Bạch nói: "Vậy ngươi sắp xếp đi, chúng ta đều nghe theo ngươi."
Uy quyền của Đường Tam trong nội bộ Thất Quái không hoàn toàn đến từ thực lực. Trí tuệ, ý chí bền bỉ cùng nhiều phương diện khác tổng hợp lại mới khiến cả nhóm thật lòng khâm phục. Cho dù là một người cao ngạo như Đái Mộc Bạch, cũng tuyệt không tranh giành quyền lãnh đạo với hắn.
Đường Tam nói: "Ta đã có kế hoạch. Ta chuẩn bị tiến vào Hoàn Hình Hải, các ngươi cần cẩn thận quan sát, xem trong đó có những loại ma thú gì. Mộc Bạch, ngươi cùng Trúc Thanh tùy thời sử dụng U Minh Bạch Hổ để hỗ trợ ta. Vinh Vinh, ngươi tiến hành tăng phúc cho ta. Tiểu Áo, Kim Thương Thăng của ngươi có tác dụng đối với kỹ năng Hồn Cốt không?"
Áo Tư Tạp lắc đầu: "Không được, chỉ có thể tăng phúc cho kỹ năng Hồn Hoàn thôi, đối với các loại hồn kỹ tự nghĩ ra, lĩnh vực và kỹ năng Hồn Cốt đều không có tác dụng."
Đường Tam nói: "Vậy ngươi cho ta một cây Phấn Khích Phấn Hồng Tràng đi."
Áo Tư Tạp nói: "Ngươi có muốn thử Phục Chế Kính Tượng Tràng của ta không? Nói không chừng hồn kỹ của ngươi dùng không được, nhưng lại có thể dùng được hồn kỹ của chúng ta thì sao?"
Đường Tam cười khổ: "Không cần thử, tất cả hồn hoàn của ta đều bị khóa lại, ngoại trừ hồn lực có thể sử dụng, cho dù dùng Phục Chế Kính Tượng Tràng của ngươi cũng chưa chắc phục chế được hồn kỹ. Yên tâm đi, ta có kỹ năng Thuấn Di cùng Vô Địch Kim Thân, dù không thể vượt ải, tự bảo vệ mình chắc cũng không thành vấn đề. Nếu không có kỹ năng Vô Địch Kim Thân bảo mệnh, nhiệm vụ do thám lần này ta đã giao cho Đái lão đại rồi."
Mất đi các loại kỹ năng, hồn kỹ của Lam Ngân Hoàng cùng hai đại lĩnh vực và trạng thái Võ Hồn Chân Thân, Đường Tam tự nhận thực lực của mình lúc này đã kém hơn Đái Mộc Bạch và Chu Trúc Thanh, hai người đã đạt đến hồn lực cấp bảy mươi. Tuy nhiên, nếu dựa vào các loại hồn kỹ tự nghĩ ra, vô số kỹ năng Hồn Cốt và tiềm lực bản thân, một khi toàn bộ bộc phát, thắng bại vẫn còn khó nói.
Đái Mộc Bạch nói: "Vậy thì bắt đầu đi, để chúng ta xem thử, cửa thứ hai này đến tột cùng có thứ gì có thể ngăn cản chúng ta rời khỏi Hải Thần Sơn."
Mũi chân điểm mạnh xuống đất, thân hình lao nhanh ra ngoài, hồn lực dâng cao, Đường Môn võ học đồng thời thi triển, chân đạp Quỷ Ảnh Mê Tung, cả người trông như một chuỗi bóng ảnh kéo dài. Kỳ lạ là, lộ tuyến tiến lên của Đường Tam khiến người khác có cảm giác không thể đoán trước.
Lắc mình mấy cái, Đường Tam đã đến vòng ngoài của Hoàn Hình Hải, Lam Ngân Lĩnh Vực phóng thích, tăng cường khả năng cảm nhận, đồng thời phóng người lên, lao thẳng vào trong Hoàn Hình Hải. Ngay khi thân thể phóng lên hết đà, kỹ năng phi hành của Hồn Cốt Lam Ngân Đùi Phải phát động, dưới sự thôi thúc của nội lực Huyền Thiên Công hùng hậu, thân thể hắn như một viên đạn pháo, lao thẳng ra biển rộng.
"Ầm…"
Ngay khi thân thể Đường Tam vừa nhảy lên khỏi mặt đất được năm thước, cả Hoàn Hình Hải chợt sôi trào, những luồng sóng biển gần như trong nháy mắt bùng nổ, đánh mạnh vào luồng ánh sáng vàng kim cao hơn mười thước bảo vệ phía trên mặt biển. Điều kỳ dị là nước biển dâng lên không hề tràn ra khỏi phạm vi của Hoàn Hình Hải, không đánh vào đất liền, cũng không đánh vào phía Hải Thần Sơn. Thân thể Đường Tam cũng ngay trong khoảnh khắc này hoàn toàn bị nước biển bao phủ. Mà Sử Lai Khắc Thất Quái đứng trên bờ chỉ còn thấy một thế giới nước màu lam kỳ ảo.
Một luồng ánh sáng ngọc từ tay Trữ Vinh Vinh bay ra, tuy nàng không thể sử dụng hồn kỹ thứ bảy Cửu Bảo Chân Thân, nhưng hồn lực tăng cao cũng giúp tốc độ tăng phúc nhanh hơn trước. Tổng cộng sáu đạo hào quang, lần lượt là: sức mạnh, nhanh nhẹn, hồn lực, phòng ngự, công kích, thuộc tính, sáu loại tăng phúc đầy đủ, không hề giữ lại, xuyên qua lớp nước biển dừng lại trên người Đường Tam.
Ngay khi sáu đạo ánh sáng tiến vào khối nước biển, sắc mặt Trữ Vinh Vinh nhất thời biến đổi, trầm giọng nói: "Năng lượng tăng phúc của Cửu Bảo Lưu Ly Tháp bị một nguồn năng lượng không xác định ảnh hưởng, suy yếu ba mươi phần trăm, thực tế cấp cho Tam ca khả năng tăng phúc không đến sáu mươi phần trăm." Phải biết rằng, khả năng tăng phúc hiện tại của nàng có thể đạt đến tám mươi phần trăm. Nếu bị suy yếu ba mươi phần trăm, vậy thực tế chỉ còn tăng phúc được chưa đến năm mươi phần trăm.
Đường Tam cả người phát ra hào quang của Lam Ngân Lĩnh Vực, chiếu sáng xung quanh, vừa để tiến hành tinh thần dò xét, vừa để đám Đái Mộc Bạch trên Hải Thần Sơn có thể thấy rõ tình hình dưới nước.
Khi hoàn toàn chìm vào trong nước, Đường Tam lập tức phát hiện vấn đề. Bên trong nước biển dường như có một loại năng lượng đặc thù, làm thân thể hắn trì trệ, tăng tốc độ tiêu hao hồn lực. Ngay cả phạm vi tra xét của Lam Ngân Lĩnh Vực cũng bị lực cản của nước biển thu hẹp lại rất nhiều. Hơn nữa, trong nước biển còn tồn tại sức nổi cường đại, nhất thời khiến thân thể hắn không thể trụ vững.
May mắn là trước đây Đường Tam đã từng tu luyện dưới thác nước, đối với kỹ năng bơi lội cũng có hiểu biết, nếu không chỉ với sức đẩy của Hồn Cốt Lam Ngân Hoàng Đùi Phải, chỉ sợ hắn đã mất đi khả năng khống chế cơ thể.
Tuy Đường Tam có khả năng khống chế rất mạnh, nhưng đột ngột từ đất liền vào trong nước, nhất thời có chút khó khăn. Đây không phải lần đầu tiên hắn xuống biển, nhưng hắn cảm giác rõ ràng nước biển của Hoàn Hình Hải hoàn toàn khác biệt. Ngoài năng lượng kỳ dị kia, lực cản trong nước cũng lớn đến lạ thường. Quan trọng hơn, Đường Tam không biết phải di chuyển thế nào trong khối nước này. Dù có kỹ năng phi hành của Hồn Cốt Lam Ngân Hoàng Đùi Phải trợ giúp, nhưng với lực cản này, hắn cần phải thích ứng mới có thể tiến lên.
Thế nhưng, không đợi Đường Tam kịp thích ứng, hắn đã lâm vào hiểm cảnh. Loại hải ngư mà bọn họ từng gặp khi lên Hải Thần Sơn, lúc đó đã tập kích Bạch Trầm Hương, không hề báo trước, xuất hiện từ bốn phương tám hướng xung quanh Đường Tam. Tốc độ của chúng trong nước nhanh vô cùng, thậm chí còn nhanh hơn cả khi chúng nhảy lên khỏi mặt nước tấn công mọi người. Gần như trong nháy mắt, xung quanh Đường Tam đã bị hơn trăm con hải ngư bao vây. Khắp thân mình chúng bao phủ một tầng quang mang màu lam tím đặc thù, hồn lực ba động nồng đậm trong nước biển tạo thành một tấm lưới lớn, phong tỏa hoàn toàn đường tiến lẫn lui của hắn.
Đường Tam từng đối mặt với vô số nguy cơ, gặp phải tình huống bị bao vây đột ngột này cũng không hề hoảng loạn. So với tình huống này, hắn đã từng gặp những hoàn cảnh nguy hiểm hơn nhiều. Tuy môi trường trong nước khiến hắn khó thích ứng, nhưng trong thời gian ngắn hắn cũng đưa ra phản ứng chính xác nhất.
Nín thở trong nước, đối với tu vi hồn lực đã đột phá cấp bảy mươi của hắn mà nói, cũng không là gì. Nội lực Huyền Thiên Công, sau khi đã đả thông kỳ kinh bát mạch, vận chuyển nhanh khắp cơ thể, hình thành trạng thái nội hô hấp. Ở trạng thái này, kiên trì nửa canh giờ không cần hít thở cũng không thành vấn đề.
Nhưng mà, tại thời khắc này, Đường Tam mới nhận ra tầm quan trọng của Hãn Hải Càn Khôn Tráo đối với mình. Nếu lúc này có được kỹ năng Hãn Hải Hộ Thân Tráo, hắn sẽ không lâm vào tình trạng bị động như thế, chẳng những có thể nhanh chóng chìm vào trong nước, không bị ảnh hưởng bởi những luồng sóng đánh mãnh liệt, đồng thời cũng không cần phải sử dụng đến nội hô hấp để tránh bị ngạt nước.
Thu liễm năng lượng đang phun trào của Hồn Cốt Lam Ngân Hoàng Đùi Phải, trên tay hắc quang chợt lóe. Thanh Hạo Thiên Chùy lấp lánh ma văn chậm rãi xuất hiện trên lòng bàn tay trái của Đường Tam. Hạo Thiên Chùy cùng với thực lực không ngừng tăng cường của Đường Tam đã tiến hóa rất nhiều, lúc này sức nặng đã lên đến gần ngàn cân. Vừa xuất hiện trên tay, nó lập tức kéo hắn nhanh chóng chìm xuống đáy biển.
Lúc Đường Tam chưa có bất kỳ động tác gì, đám hồn thú hải ngư chỉ bao vây xung quanh. Lúc này thân thể hắn vừa động, chúng cũng lập tức động thân, cả đám lao về phía hắn. Nhìn qua, hơn trăm con hồn thú hải ngư tựa như vô số mũi tên sắc nhọn đong đầy hồn lực, hướng về hồng tâm là thân thể Đường Tam mà phóng tới. Xem tư thế của chúng, dường như không đâm thủng thân thể Đường Tam quyết không bỏ qua.
Trên bờ biển, đám Sử Lai Khắc Thất Quái có thể nhìn thấy rõ ràng, tại thời điểm đám hải ngư hồn thú phát động tấn công, xung quanh thân thể chúng toàn bộ đều biến thành một màu lam tím chói lọi, nhìn giống như từng đạo lưu quang, cực kỳ chói mắt. Mà Đường Tam lúc này đang ở trong Hoàn Hình Hải, căn bản không có cách nào tránh né được sự công kích của chúng, thân thể bị lực cản của nước biển hoàn toàn chặn lại.
Đám người Đái Mộc Bạch không tự giác mà tim chợt thắt lại. Bọn họ đương nhiên không cho rằng đám hải ngư hồn thú này có thể làm gì được Đường Tam. Sau khi đột phá đến Hồn Thánh, thực lực của Đường Tam hiện tại chỉ có thể dùng hai chữ "khủng bố" để hình dung. Trong khi đó, đám hải ngư này bất quá chỉ là hồn thú cấp bậc ngàn năm, cho dù số lượng đông đảo cũng chưa đủ để uy hiếp đến tính mạng của hắn. Nhưng quan trọng là, khảo nghiệm thứ hai này có một điều kiện chế ước: trong quá trình khảo hạch, tuyệt đối không được làm thương tổn bất kỳ một con hải ngư hồn thú nào. Vì vậy, Đường Tam cầm Hạo Thiên Chùy trong tay cũng không thể đánh chết chúng. Mà theo tốc độ tấn công hiện tại của chúng, cho dù Đường Tam không công kích, chỉ cần chúng chạm vào người hắn, kết quả cũng là bi kịch cho chúng. Đám hải ngư hồn thú này tấn công giống như đang tự sát. Đường Tam sẽ làm thế nào? Hắn có thể làm gì bây giờ?
Đường Tam nhanh chóng đưa ra đáp án. Chỉ thấy thanh Hạo Thiên Chùy trong tay hắn nhẹ nhàng nâng lên, từ trái sang phải quay nhẹ, đồng thời thân thể xoay tròn một vòng trong nước biển. Cho dù nước biển tràn ngập lực cản, cũng không thể ảnh hưởng đến tốc độ xoay của hắn.
Một tầng hắc quang thâm thúy từ Hạo Thiên Chùy bạo phát. Mặc dù Hạo Thiên Chùy không có hồn hoàn phụ gia, nhưng lúc này nó đã thể hiện uy lực khủng bố của khí võ hồn đỉnh cấp. Hắc quang quay đến đâu, nước biển nơi đó bắt đầu xoáy chuyển kịch liệt. Đứng trên bờ, mọi người đều thấy rõ, toàn bộ khối nước biển xung quanh Đường Tam bị vặn vẹo dữ dội, tất cả hải ngư tấn công đến gần đều bị một cỗ lực lượng vô hình mạnh mẽ hất văng ra tứ phía. Chúng tấn công vào càng nhanh, bị đẩy ra lại càng mau. Nhìn qua tựa như từ trên thân thể Đường Tam phát ra vô số đạo hào quang màu lam tím bay ra ngoài. Mà thân thể Đường Tam lúc này cũng không chìm xuống nữa, mà lơ lửng trong nước biển, hiển nhiên là hắn đã dùng hồn lực để khống chế sức nặng của Hạo Thiên Chùy.
Thế nhưng, sự công kích của đám hải ngư hồn thú chỉ mới bắt đầu. Sau khi bị đánh văng ra, chúng rất nhanh quay lại, điều chỉnh thân hình, rồi lại hướng về phía Đường Tam phát động công kích. Chẳng qua lúc này, chúng không đồng loạt tấn công, mà như có linh tính, hơn trăm con hải ngư chia làm mười tổ, hướng về phía Đường Tam phát động từng đợt sóng công kích không ngừng nghỉ. Mỗi tổ hơn mười con hải ngư đâm mạnh vào, tổ thứ nhất bị Hạo Thiên Chùy đánh văng, tổ thứ hai liền ập tới. Chúng dường như biết Đường Tam không dám tổn thương mình, mỗi lần tấn công lại càng hung mãnh, càng nhanh hơn lần trước. Nước biển bị chúng khuấy động không ngừng, phát ra từng vầng sáng liên tục.
Đối mặt với phương thức công kích thay đổi của đám hải ngư, thần sắc Đường Tam không hề dao động. Hạo Thiên Chùy trên tay trái không ngừng vung lên hạ xuống, mỗi lần chấn khai làn sóng tấn công của chúng đều dùng lực đạo vừa phải, vừa không để chúng chạm vào người, vừa đủ dùng Hạo Thiên Chùy tạo ra từng đợt sóng mạnh đánh bay chúng mà không làm chúng bị thương.
Thời gian càng trôi, thân thể đang xoay chuyển của Đường Tam ngày càng thích ứng hơn với áp lực và lực cản của nước biển, cũng như luồng năng lượng kỳ dị kia. Đối với đám hải ngư hồn thú đang không ngừng công kích, hắn đã có chút mất kiên nhẫn. Sau khi thử nghiệm, tuy hắn vẫn chưa nắm rõ chúng có thể chịu được bao nhiêu lực công kích, nhưng hắn đã có biện pháp đối phó.
Hạo Thiên Chùy liên tục huy động, nhưng đồng thời hồn lực phụ gia cũng bắt đầu tăng lên. Đám hải ngư hồn thú mỗi lần bị đẩy văng ra khoảng cách càng ngày càng xa, đồng thời tốc độ công kích của chúng cũng theo đó mà chậm lại.
Phải biết rằng, hiện tại trên người Đường Tam có được sự hỗ trợ của sáu đại tăng phúc từ Trữ Vinh Vinh, hồn lực mạnh mẽ tuyệt không thua gì một cường giả cấp bậc Hồn Đấu La. Kỳ kinh bát mạch được khai thông, một vòng vận chuyển hồn lực đều có tốc độ cực kỳ mau lẹ. Sự công kích của đám hải ngư hồn thú kia còn xa mới đủ để gây ra uy hiếp cho hắn. Thứ thực sự làm hồn lực của hắn tiêu hao chính là việc hô hấp khó khăn trong nước biển. Nội hô hấp tuy có thể giúp hắn kiên trì trong thời gian dài, nhưng đồng thời cũng làm hồn lực của hắn tiêu hao ngày càng tăng.
Trong lòng hừ lạnh một tiếng, thầm nghĩ "không chơi với các ngươi nữa", trong mắt lãnh quang chợt lóe, hồn lực tăng mạnh. Đồng thời, mỗi lần huy động Hạo Thiên Chùy, thân thể hắn lại phát sinh một giai điệu cộng hưởng kỳ dị. Cho dù là đám người đang đứng trên đất liền cũng có thể nhìn thấy rõ ràng, mỗi chùy Đường Tam chém ra, Hạo Thiên Chùy cùng thân thể hắn rung lắc, cùng phát ra một vòng hắc quang thuần túy. Khi đám hải ngư hồn thú đánh đến gần, vừa tiếp xúc với màn hắc quang kia, liền bị giật như điện, bắn mạnh ra xa, run rẩy co giật, sau đó mất đi năng lực hành động. Đúng là bị chấn cho hôn mê.
Đường Tam lúc này đang thi triển chính là một tuyệt học bí truyền của Hạo Thiên Tông mà năm xưa Đường Khiếu đã truyền thụ cho hắn, một trong Hạo Thiên Cửu Tuyệt Quyết: Chấn Tự Quyết. Hạo Thiên Cửu Tuyệt là chín loại phương pháp sử dụng Hạo Thiên Chùy, mỗi loại đều có sự đặc sắc riêng. Đây mới chính là tuyệt học chân chính của Hạo Thiên Tông. So với Loạn Phi Phong Chùy Pháp, Hạo Thiên Cửu Tuyệt mới thực sự là năng lực vận dụng Hạo Thiên Chùy vào thực chiến một cách cường đại. Lúc trước khi Đường Tam tỷ thí với Thất trưởng lão của Hạo Thiên Tông, vị trưởng lão đó vẫn chưa thi triển Hạo Thiên Cửu Tuyệt, nếu không, Đường Tam tuyệt đối không thể thắng dễ dàng như vậy.
Cho dù là trong hàng đệ tử trực hệ của Hạo Thiên Tông, cũng không phải ai cũng được truyền dạy Hạo Thiên Cửu Tuyệt, chỉ khi được sự đồng ý của Tông chủ cùng các vị trưởng lão mới có thể được truyền thụ. Điều này cũng tương tự như các tuyệt kỹ ám khí của Đường Môn trước kia vậy.
Sau khi tra xét rõ ràng giới hạn chịu đựng của đám hải ngư hồn thú, Đường Tam bằng vào Chấn Tự Quyết đã dễ dàng hóa giải được sự công kích luân phiên của chúng. Hơn trăm mũi tên hải ngư bị hắn lần lượt chấn cho hôn mê hơn phân nửa, đám còn lại đều không dám tấn công lần nữa, chỉ dám ở vòng ngoài phô trương thanh thế, không ngừng bơi lội quấy nhiễu xung quanh.
Nếu nói về khả năng bơi lội, Đường Tam quả thật không được tốt lắm. Nhưng hắn đã có biện pháp riêng để giải quyết. Biện pháp chính là, dựa vào hồn lực để khống chế sự cân bằng của cơ thể trong nước. Sau khi đảm bảo được thăng bằng, lại sử dụng hồn lực đẩy thân thể mình đi tới. Cách làm này khiến hồn lực của hắn tiêu hao không nhỏ, hơn nữa tốc độ di chuyển cũng không nhanh. Nhưng trước mắt, hắn cũng chỉ có thể nghĩ ra biện pháp này mà thôi.
Đẩy lui đám hải ngư, Đường Tam ổn định lại cơ thể, sau đó bắt đầu tiếp tục tiến sâu vào. Lúc hắn tiến vào Hoàn Hình Hải khoảng hai mươi thước, đối với bờ bên kia quả thật còn rất xa, nhưng hắn đã quen với phương thức di chuyển trong nước biển, vừa từ từ thích nghi, vừa cẩn thận quan sát xung quanh.
Khoảng cách giữa hai bờ của Hoàn Hình Hải bất quá chỉ cách nhau hai trăm thước. Đường Tam lúc này đã xâm nhập được khoảng một phần mười, còn cách bờ bên kia một trăm tám mươi thước. Một trăm tám mươi thước, nếu ở trên đất liền, đối với hắn chỉ là trong nháy mắt. Tuy rằng trước mắt hắn đã đánh tan được sự công kích của đám hải ngư hồn thú, nhưng khoảng cách một trăm tám mươi thước còn lại này, hiển nhiên không thể dễ dàng thông qua như vậy.
Thân hình chợt lóe lên, thân thể Đường Tam đang đứng đó chợt biến mất, khi hắn xuất hiện lại, đã tiến về phía trước hơn năm thước. Đúng vậy, vừa rồi là hắn đã dùng đến kỹ năng Thuấn Di của hồn cốt Tiểu Vũ.
Ngay khi Đường Tam một lần nữa xuất hiện trong làn nước biển, sắc mặt hắn đã trở nên khó coi hơn một chút. Hắn rốt cuộc cũng hiểu được luồng năng lượng kỳ dị trong nước biển có những chế ước gì đối với mình. Nếu ở trên đất liền, Đường Tam sử dụng Thuấn Di hoàn toàn có thể di chuyển được trong khoảng cách hơn trăm thước. Đây là giới hạn tối đa mà hồn cốt Tiểu Vũ có thể đạt được. Mà Hoàn Hình Hải bất quá chỉ rộng hai trăm thước, dưới tình huống thông thường, hắn chỉ cần hai lần Thuấn Di là đủ để đến bờ bên kia. Từ khi đến Hải Thần Đảo, hắn chưa từng sử dụng qua loại kỹ năng gần như biến thái này. Lần sử dụng Thuấn Di vừa rồi làm hắn vô cùng tức giận, không phải hắn không dùng hết toàn lực, mà là dưới tình huống dùng hết toàn lực, hắn cũng chỉ có thể thuấn di được năm thước trong nước biển. Một trăm thước thuấn di bị áp chế xuống còn năm thước. Trong làn nước biển, luồng năng lượng khống chế kỳ dị này chỉ sợ là nhằm vào các loại kỹ năng đặc thù như Thuấn Di hoặc tăng tốc. Không để cho những người nhận khảo nghiệm có cơ hội mưu lợi.
Ngay khi Đường Tam đang cảm nhận những hậu quả sau khi sử dụng Thuấn Di, đột nhiên hắn cảm giác được xung quanh tựa hồ có một cỗ dao động kỳ dị truyền đến. Đó là một loại năng lượng dao động, nhưng lại giống như âm thanh dao động. Ở trong nước biển sao lại có âm thanh?
Ngay sau đó, Đường Tam lập tức ý thức được mình đã gặp phải phiền toái lớn. Bởi vì, đám hải ngư xung quanh hắn, tuy nãy giờ không dám tấn công nữa nhưng vẫn duy trì bơi lội quấy rầy, lúc này đã hướng về bốn phía nhanh chóng tháo chạy. Đám thiên niên hồn thú này coi như cũng có chút nghĩa khí, khi chạy trốn còn cố mang theo đám đồng bạn đang bị hôn mê. Chỉ trong khoảnh khắc, xung quanh thân thể Đường Tam, cả một vùng nước biển trở nên thanh tịnh, yên tĩnh. Một lực áp bách khủng bố, khiến Đường Tam không thở nổi, trong nháy mắt bao trùm khắp toàn thân hắn.
Một bóng đen thật lớn từ xa bơi nhanh về phía hắn. Không đợi Đường Tam nhìn rõ bộ dáng của nó, trong nước biển đã truyền đến một cỗ cự lực không thể chống đỡ. Đường Tam chỉ kịp đưa Hạo Thiên Chùy ra bảo vệ trước ngực, chưa kịp làm gì khác, cả người đã bị luồng nước ngầm mãnh liệt kia đập vào, thổi bay ra ngoài.
Phụt một tiếng, Đường Tam đã phá nước bay ra, thẳng lên phía Hải Thần Sơn. Hải Thần Chi Quang tuy không còn gây ra áp lực cường đại như ở khảo nghiệm đầu tiên, nhưng sứ mệnh bảo vệ vùng Hải Thần Sơn vẫn chưa biến mất. Đường Tam chỉ cảm thấy toàn thân mềm nhũn, giống như đâm vào một khối bông khổng lồ, ngay sau đó, cả người hắn đã bị khảm vào trong Hải Thần Chi Quang. Ngay khi va vào đó, Đường Tam cảm giác rõ ràng khí huyết cuộn trào, toàn thân khó chịu không nói nên lời, tựa như mỗi vùng kinh mạch đều đã bị chấn thương.
Thương thế cũng không nặng lắm, Đường Tam cảm giác mình lúc này cũng giống như đám hải ngư hồn thú khi nãy. Lúc nãy là mình đánh bay chúng nó, mà hiện tại là mình bị cỗ cự lực xuất hiện bất thình lình kia đánh bay, khiến cho toàn thân chấn động. Hồn lực nhanh chóng vận chuyển vài vòng, cảm giác toàn thân vô lực dần dần biến mất.
Thất bại cũng không đáng sợ, Đường Tam cũng không nghĩ rằng mình lần này có thể trực tiếp thông qua khảo hạch, hắn chỉ là thử mà thôi. Nhưng làm hắn buồn bực nhất chính là, hắn ngay cả bị cái gì đánh văng ra cũng không biết. Ngay tại khoảnh khắc bị luồng sóng kia đánh vào người, Lam Ngân Lĩnh Vực mà hắn tản ra đều lâm vào tình trạng hỗn loạn tạm thời.
"Tiểu Tam, ngươi không sao chứ?" Chạy đến trước tiên là Đái Mộc Bạch, một tay nắm lấy Đường Tam đang nằm trên mặt đất kéo lên.
"Ta không sao, vừa rồi là cái gì vậy? Các ngươi có nhìn thấy rõ không?" Đường Tam vội vàng hỏi.
Vừa nghe hắn hỏi, đám người theo sau Đái Mộc Bạch chạy đến, sắc mặt đã trở nên khó coi, thần sắc Đái Mộc Bạch lại vô cùng ngưng trọng.
Mã Hồng Tuấn căm giận nói: "Tuy rằng đoán được khảo hạch kỳ này là biến thái, nhưng không nghĩ đến lại biến thái đến mức này. Chúng ta cẩn thận quan sát, ngoại trừ đám hải ngư hồn thú lúc đầu công kích ngươi, cũng chỉ xuất hiện thêm một loại hồn thú khác, cũng chính là loại hồn thú cuối cùng công kích ngươi. Loại hồn thú này số lượng chỉ có một con…"
Đái Mộc Bạch tiếp lời: "Là một con cá mập, chiều dài lên tới hơn hai mươi lăm thước, nhưng thể tích khổng lồ cũng không làm ảnh hưởng đến sự linh hoạt của nó. Tốc độ nhanh vô cùng. Từ khi xuất hiện đến khi biến mất, chỉ là trong vài cái chớp mắt. Gần như ngay khi bọn ta nhận ra nó là cái gì, ngươi cũng đã bị nó phóng ra một luồng lam quang kéo theo nước biển oanh kích ra khỏi mặt biển. Sau đó nó liền quay người rời đi."
Đường Tam hít một hơi dài: "Ma Hồn Đại Bạch Sa? Trong Hoàn Hình Hải này mà cũng có Ma Hồn Đại Bạch Sa tồn tại sao?"
Đái Mộc Bạch cười khổ nói: "Không chỉ là Ma Hồn Đại Bạch Sa đơn giản như vậy. Ngươi còn nhớ lúc trước Tử Trân Châu nói gì không? Nàng nói, ở ngoài thủy vực của Hải Thần Đảo, có một con mười vạn năm hồn thú Ma Hồn Đại Bạch Sa trấn thủ trong biển, chiều dài lên đến hơn hai mươi thước. Con Ma Hồn Đại Bạch Sa vừa rồi thân thể tuyệt đối vượt qua hai mươi thước. Tuy rằng ngươi hiện tại không thể sử dụng hồn kỹ, ở trong nước lại bị hạn chế rất lớn, nhưng vừa rồi ngươi dù sao cũng đang được Trữ Vinh Vinh toàn lực tăng phúc. Có thể đem ngươi không hề có năng lực phản kháng từ trong nước đánh bay ra ngoài, cũng đã rõ ràng nói lên thân phận của nó rồi."
Nghe Đái Mộc Bạch giải thích, Đường Tam sau khi bị đánh bay vẫn còn cảm giác choáng váng, đã nhất thời tỉnh táo lại, trong mắt hào quang nhanh chóng ngưng tụ, trầm giọng nói: "Chẳng lẽ, vừa rồi tập kích ta chính là con Ma Hồn Đại Bạch Sa Vương, con Ma Hồn Đại Bạch Sa mười vạn năm tu vi, trước nay vẫn trấn thủ bên ngoài Hải Thần Đảo sao? Nhưng, nó làm thế nào có thể đến Hoàn Hình Hải này chứ?"
Áo Tư Tạp nói: "Bên trong Hải Thần Đảo còn có mấy cái biển nhỏ, nước trong đó đều là nước biển. Có thể tưởng tượng được đám nước biển này đều đến từ biển rộng bên ngoài. Bởi vậy, có lẽ bên dưới Hải Thần Đảo này có thông đạo nối liền giữa các biển bên trong và biển bên ngoài. Nếu là như vậy, không khó để lý giải vì sao Ma Hồn Đại Bạch Sa Vương lại xuất hiện ở đây. Khẳng định là vì khảo hạch của chúng ta, mới khiến nó từ ngoài kia đi vào Hoàn Hình Hải này, ngăn cản chúng ta hoàn thành nhiệm vụ. Bất quá, xem lại lực lượng mà vừa rồi nó công kích ngươi, tựa hồ cũng không có ý đả thương chúng ta, chỉ ngăn cản chúng ta vượt biển mà thôi."
Đường Tam gật đầu, nói: "Thật đúng là để mắt đến chúng ta! Chỉ mới ở khảo hạch thứ hai, đã để chúng ta đối mặt với thử thách của một con mười vạn năm hồn thú."
Mọi người nhìn nhau cười khổ, sắc mặt cũng đều trở nên mười phần khó coi.
Chu Trúc Thanh nói: "Hy vọng con Ma Hồn Đại Bạch Sa kia sẽ không thật sự hướng chúng ta phát động công kích trí mạng, nếu không, chúng ta sẽ không bao giờ có cơ hội ra khỏi Hoàn Hình Hải mà còn toàn thây."
Đường Tam trong đầu chợt lóe ý nghĩ: "Đúng vậy! Mặc dù khảo nghiệm của chúng ta rất khó khăn, nhưng cũng không có khả năng ở khảo nghiệm thứ hai lại đối đầu với một con mười vạn năm hồn thú. Khảo hạch này tuy vô cùng khó khăn, nhưng vẫn có giới hạn. Điều kiện chúng ta cần để vượt qua là đột phá sự phong tỏa của Hoàn Hình Hải, đến được bờ bên kia, chứ không phải là chiến thắng con mười vạn năm hồn thú Ma Hồn Đại Bạch Sa Vương kia. Vừa rồi nó không hạ sát chiêu đối với ta, như vậy có thể tạm thời dự đoán, con mười vạn năm hồn thú này chỉ ngăn cản chứ không phải tiêu diệt. Nếu vậy, cơ hội để chúng ta thông qua khảo nghiệm lần này cũng tương đối lớn. Có lẽ, đây chính là cơ hội tốt để chúng ta tăng cường năng lực thực chiến của mình."
Mã Hồng Tuấn giật mình nói: "Tăng cường năng lực thực chiến? Tam ca, ngươi đừng nói là sẽ để chúng ta cùng với con Ma Hồn Đại Bạch Sa Vương kia chiến đấu chứ?"
"Có gì mà không thể? Ở trong điều kiện bị ước thúc, lại ở trong nước biển không thể hô hấp, đối đầu với một con mười vạn năm hồn thú, có thể tưởng tượng được áp lực đối với chúng ta lớn đến mức nào. Mà con mười vạn năm hồn thú này cũng không thật sự tấn công mạnh chúng ta, còn có thứ huấn luyện gì có thể so sánh được với thứ này đây? Chẳng những có thể luyện tập kỹ năng bơi lội, đối với năng lực thực chiến của chúng ta tất nhiên có sự đề thăng rất lớn. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là, chúng ta phải xác định Ma Hồn Đại Bạch Sa Vương thật sự sẽ không gây ra bất kỳ thương tổn nào đối với chúng ta."
Áo Tư Tạp giật mình: "Như vậy xem ra, khảo hạch của Hải Thần Đảo không chỉ đơn giản là một khảo nghiệm, mà đồng thời cũng là một cơ hội tu luyện dành cho người tham gia. Chúng ta đối mặt với khảo hạch khó khăn, nhưng đồng thời cũng được cung cấp phương thức tu luyện tốt nhất. Ta đồng ý với ý kiến của Tiểu Tam, khảo nghiệm thứ nhất Hải Thần Chi Quang chính là rèn luyện hồn lực, khảo nghiệm thứ hai đột phá vòng phong tỏa, quả thực là có thể rèn luyện cho chúng ta năng lực thực chiến. Hơn nữa còn là năng lực thực chiến trong nước biển với lực cản tràn ngập. Xem ra, lần này chúng ta có cơ hội học bơi rồi!"
Mã Hồng Tuấn nuốt một ngụm nước bọt, vẻ mặt đau khổ nói: "Ta ghét nước, ta thấy hình như Ma Hồn Đại Bạch Sa Vương xuống tay còn hơi nhẹ!"
Đái Mộc Bạch cười hắc hắc, nói: "Sợ cái gì, không trải qua mưa gió, sao có thể thấy cầu vồng? Không ai có thể thành công ngay từ đầu. Đi, Tiểu Tam, lần này ta và ngươi cùng nhau xuống biển. Xem thử vị Ma Hồn Đại Bạch Sa Vương này có hay không đả thương chúng ta."
Năm phút sau…
Oanh, oanh…
Hai đạo thân ảnh từ bên trong Hoàn Hình Hải đang sôi trào, phá nước bay ra, va chạm thật mạnh vào vách Hải Thần Chi Quang, chậm rãi rơi xuống.
Đái Mộc Bạch xiêu vẹo đứng lên, nhe răng nhếch miệng nói: "Vị Đại Bạch Sa Vương này quả thật không nể tình chút nào! Xương cốt của ta gần như muốn rời ra từng mảnh!"
Đường Tam vẻ mặt đau khổ nói: "Ngươi còn tốt chán. Ngươi mới là lần đầu tiên, ta đã là lần thứ hai rồi. Bất quá bây giờ chúng ta cơ bản có thể khẳng định, vị Ma Hồn Đại Bạch Sa Vương này đối với chúng ta không có ác ý. Phương thức nó dùng cũng tương tự như cách ta dùng để chấn bay đám hải ngư hồn thú, chỉ giống như một trò đùa dai mà thôi."