Nhìn ánh mắt vui mừng xen lẫn hoài nghi của phụ thân và mẫu thân, Đường Tam nghiêm nghị nói:
- Phụ thân, mẫu thân, hai người nghe con nói. Vốn dĩ con cũng không dám khẳng định, nhưng quá trình hồi sinh Tiểu Vũ lần này đã giúp con lĩnh ngộ được nhiều điều huyền bí trong việc tu luyện Võ Hồn, thậm chí là cả tu luyện của Hồn Thú. Nếu con không nhìn lầm, phụ thân, mấy năm nay người ở cùng mẫu thân chắc chắn đã dùng không ít tiên phẩm.
Đường Hạo gật đầu, đáp:
- Đó đều là mẫu thân con tìm về cho ta, có công hiệu bồi bổ nguyên khí. Thêm vào đó, căn cơ của ta vốn tốt, tuy mất một tay một chân nhưng thương thế cũ đã hoàn toàn bình phục, Hồn Lực cũng đã khôi phục đến cấp chín mươi bảy.
Đường Tam nói:
- Năm đó, người vì báo đáp tông môn mà tự chặt tay chân, trả lại hai khối Hồn Cốt, Hồn Lực của người cũng vì thế mà bị cưỡng chế giảm đi hai mươi cấp. Nhưng trên thực tế, chín Hồn Hoàn của người vẫn còn, chỉ là vì không có Hồn Lực chống đỡ nên hai Hồn Hoàn cuối cùng không cách nào sử dụng, đúng không ạ?
Đường Hạo đáp:
- Không sai. Nhưng mà, tứ chi đã đứt lìa sao có thể mọc lại được?
Đường Tam tự tin đáp:
- Vì sao lại không thể? Hồn Cốt chân phải Lam Ngân Hoàng mà mẫu thân để lại cho con có hồn kỹ “Dã hỏa thiêu bất tận, xuân phong xuy hựu sinh”, tuy không thể cải tử hoàn sinh, nhưng đủ để khiến tứ chi đứt lìa mọc lại như cũ. Sau khi Hồn Lực của con đạt đến cấp chín mươi, hồn kỹ này mới phát huy được uy lực chân chính. Với tinh thần lực của con, con hoàn toàn có thể khống chế nó không chỉ tác dụng lên bản thân mà còn có thể tác dụng lên người khác. Chỉ cần lấy lại hai khối Hồn Cốt đã từng thuộc về người, con có hơn tám phần chắc chắn giúp người khôi phục như xưa. Đến lúc đó, thân thể người hoàn chỉnh, chỉ cần tu luyện là có thể khôi phục, không bao lâu nữa người sẽ trở lại đỉnh cao. Dù sao, Hồn Lực của người tuy tiêu tán một phần, nhưng công sức khổ luyện trước đây tuyệt đối không uổng phí. Sau khi thân thể hồi phục, kinh mạch vẹn toàn, con nghĩ không quá một năm, người sẽ lại là vị Hạo Thiên Đấu La từng khiến Vũ Hồn Điện nghe danh đã sợ vỡ mật.
Lời của Đường Tam không nghi ngờ gì đã thắp lên ngọn lửa hy vọng trong lòng Đường Hạo. Nhưng ánh hào quang trong mắt ông nhanh chóng lụi tàn, ông lắc đầu, thở dài nói:
- Tiểu Tam, con quên rồi sao? Ta trả lại hai khối Hồn Cốt đó là để chuộc tội. Đừng nói tông môn không thể nào giao lại chúng cho ta, ngay cả con bây giờ cũng chưa nhận được sự công nhận thật sự của tông môn.
Đường Tam hừ lạnh một tiếng:
- Phụ thân, năm đó người vì cứu mẫu thân mà giết người của Vũ Hồn Điện, sai ở chỗ nào? Là bọn chúng nhòm ngó Hồn Hoàn của mẫu thân nên mới gây ra thảm kịch. Vũ Hồn Điện vì thế mà giận cá chém thớt, Tông môn không những không đứng ra bảo vệ người mà ngược lại còn hèn nhát lựa chọn trốn tránh. Vậy ai đúng ai sai? Con là vãn bối, không tiện bình luận quyết sách của gia gia. Nhưng một mực lùi bước thật sự có thể giúp Hạo Thiên Tông chúng ta thoát khỏi kiếp nạn sao? Cho đến bây giờ con vẫn chưa từng cho rằng người đã làm sai. Mấy vị trưởng lão tông môn đó nếu không chịu chấp nhận chúng ta, vậy thì, con sẽ đánh cho đến khi họ phải chấp nhận thì thôi.
Từ trước đến nay, vì chuyện của phụ thân và cảnh ngộ của chính mình, Đường Tam vốn không có ấn tượng tốt đẹp gì với Hạo Thiên Tông, nếu không hắn cũng đã chẳng đơn độc thành lập Đường Môn. Khi đối mặt với nguy nan, Hạo Thiên Tông không bảo vệ môn nhân mà lại chọn cách thoái lui, tách khỏi giới Hồn Sư, từ đó gây ra cảnh ngộ bi thảm của tứ đại tông tộc đơn thuộc tính, khiến Hạo Thiên Tông bị xóa tên khỏi Thất Đại Tông Môn, chỉ có thể ẩn mình trên núi.
Trước đây Đường Tam không đủ năng lực nên chỉ có thể âm thầm nhẫn nhịn. Nhưng hiện tại hắn đã thành công tiến vào cấp bậc Phong Hào Đấu La, lại còn nắm giữ thần khí chân chính là Hải Thần Tam Xoa Kích, hắn đã không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Hai khối Hồn Cốt đó vốn thuộc về phụ thân, phụ thân trong tông môn ít nhất cũng ở địa vị trưởng lão, những gì người đã mất, hắn nhất định phải giúp người lấy lại.
Nhìn bá khí tỏa ra từ người Đường Tam, Đường Hạo tuy mặt vẫn bình lặng như nước, nhưng vẻ tán thưởng trong mắt lại hiện ra rõ ràng:
- Con càng ngày càng giống ta năm xưa. Chỉ là, ta khi đó chỉ có nhiệt huyết, mà thiếu đi tài trí như con. Nhưng, bất luận là ta hay là con, chúng ta đều xuất thân từ Hạo Thiên Tông, Hạo Thiên Chùy của chúng ta cũng kế thừa từ tông môn. Bất kể thế nào, chúng ta tuyệt đối không thể phản bội tông môn. Đây là giới hạn, con hiểu chứ?
Đường Tam ánh mắt sáng rực nhìn chăm chú phụ thân, trong mắt ngập tràn vẻ tôn kính:
- Cha, con hiểu ý người. Con cũng chưa từng nói sẽ phản bội tông môn. Con biết, đó không phải điều người muốn thấy. Vì vậy, con sẽ đưa phụ thân danh chính ngôn thuận trở về, khiến tất cả mọi người trong tông môn đều phải thừa nhận địa vị của người. Phụ thân xem, đây là cái gì?
Vừa nói, tay Đường Tam vừa lướt qua Nhị Thập Tứ Kiều Minh Nguyệt Dạ, trong lòng bàn tay đã hiện ra một chiếc búa nhỏ màu vàng kim, hai đầu búa khảm một viên ngọc thạch màu đen.
Thấy chiếc búa này xuất hiện, trong mắt Đường Hạo không nén được mà tóe ra quang mang, tinh thần ông đột nhiên trở nên kích động, lập tức nắm lấy chiếc búa từ tay Đường Tam:
- Tiểu Tam, mau cho ta biết, con lấy nó ở đâu?
Đường Tam đáp:
- Đây là tằng tổ tặng cho con. Tằng tổ không những tặng con tín vật này, mà còn trao cho con mọi quyền uy của nó. Chuyện năm đó con đã bẩm báo chi tiết với tằng tổ, ngài không hề trách phụ thân. Đến cả lão nhân gia cũng nói người không sai, vậy người còn sai ở chỗ nào nữa?
- Tằng tổ lão nhân gia thật sự không trách ta?
Đường Hạo run rẩy hỏi. Con người sắt đá như ông mà tinh thần lại dao động đến vậy, có thể thấy ông xem trọng tông môn đến mức nào.
Đường Tam kiên định gật đầu:
- Phụ thân, đây là chính miệng tằng tổ nói ra.
Đường Hạo nắm chặt chiếc búa nhỏ màu vàng kim, mắt bỗng sáng lên thần quang chưa từng có, đột ngột ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng giận dữ. Sóng âm cương mãnh đến mức ngay cả Đường Tam cũng bị chấn động phải lùi lại mấy bước.
Một tiếng thét này dường như đã giải tỏa mọi uất hận trong lòng Đường Hạo. Đường Tam nhìn rất rõ, trong lòng Đường Hạo, mẫu thân không nghi ngờ gì là ở vị trí đầu tiên, nhưng ông từ nhỏ được tông môn bồi dưỡng, được ban hai chữ “Hạo Thiên”, nên lòng trung thành đối với tông môn trước sau chưa từng thay đổi. Tiền nhiệm Tông Chủ là phụ thân ông, bất luận việc ông ấy làm có sai đến đâu, Đường Hạo cũng chưa từng quay về phản bác. Giờ đây, người mạnh nhất Hạo Thiên Tông, tằng tổ của hắn, lại xác nhận những gì ông làm năm xưa không hề sai. Đối với Đường Hạo, sự công nhận này còn quan trọng hơn cả việc phục hồi thực lực.
Năm đó ông đã từng nguội lạnh tâm can, nhưng lúc này nghe xong lời của Đường Tam, ngọn lửa hy vọng trong nội tâm ông lại bùng cháy trở lại. Ông phảng phất lại trông thấy thời khắc huy hoàng khi phụ thân mình còn là đại biểu cho Hạo Thiên Tông.
Đường Tam nói:
- Phụ thân, đợi con giúp mẫu thân khôi phục lại hình người, chúng ta sẽ trở về Hạo Thiên Tông, lấy lại tất cả những gì thuộc về người.
Đường Hạo hồi thần, trân trọng đặt chiếc búa nhỏ màu hoàng kim vào tay Đường Tam:
- Đây là quyền uy tằng tổ giao cho con, nhất định phải giữ gìn cẩn thận. Tiểu Tam, con thật sự chắc chắn có thể giúp mẫu thân khôi phục hình người chứ? Tuyệt đối không được có bất cứ rủi ro nào.
Đường Tam đáp:
- Phụ thân yên tâm, con tuy không nắm chắc tuyệt đối, nhưng cách làm của con đối với mẫu thân chỉ có lợi chứ không có hại. Cho dù hiện tại không thể hồi phục, cũng sẽ khiến thời gian hồi phục của mẫu thân rút ngắn đi rất nhiều.
- Tiểu Tam.
A Ngân từ đầu vẫn lắng nghe hai cha con nói chuyện giờ mới lên tiếng.
Quang ảnh hư ảo lấp lánh, trên dung mạo tuyệt mỹ của nàng tràn ngập sự dịu dàng của tình mẫu tử:
- Con có thể giúp mẫu thân hồi phục, nhưng mẫu thân có một yêu cầu. Việc này không được gây ra bất kỳ thương tổn nào cho con, nếu không, mẫu thân thà vĩnh viễn như thế này. Phụ thân con ở đây đã kể cho mẫu thân nghe mọi chuyện của con từ nhỏ đến lớn. Con là một đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện. Con biết không, bất luận là cha con hay mẫu thân, đều cảm thấy nợ con rất nhiều. Chúng ta đưa con đến thế giới này, nhưng lại chưa từng làm tròn trách nhiệm của phụ mẫu. Con thậm chí không có được một tuổi thơ vui vẻ. Điều này đã là mẫu thân rất có lỗi với con rồi. Nếu con vì giúp mẫu thân hồi phục hình người mà thân thể lại bị tổn thương, mẫu thân vĩnh viễn không thể tha thứ cho bản thân được.
- Không, mẫu thân, người đừng nói nữa.
Đường Tam quỳ phịch xuống trước mặt mẫu thân:
- Đúng vậy, lúc nhỏ, con thấy những đứa trẻ khác trong thôn đều có mẫu thân, trong lòng vô cùng ngưỡng mộ, khát khao tình yêu của người. Nhưng, người không ở bên phụ thân và con cũng đâu phải lỗi của người! Phụ thân và mẫu thân vĩnh viễn không nợ con, bất luận lúc nào, hoàn cảnh nào cũng vậy. Hai người đưa con đến thế giới này đã là ân huệ lớn nhất rồi, là ân huệ mà cả đời này con không cách nào báo đáp hết. Không có phụ thân mẫu thân thì không có con. Sinh mệnh của con đều do hai người ban cho, còn có gì để nói là mắc nợ. Mẫu thân, người yên tâm đi. Con giúp người hồi phục tuyệt đối sẽ không tổn hại đến bản thân. Sau này con còn phải hiếu kính phụ thân mẫu thân, hơn nữa con còn có Tiểu Vũ phải chăm lo, sao có thể không trân trọng cơ thể mình chứ? Gia đình chúng ta cuối cùng đã có thể hạnh phúc bên nhau, con hy vọng điều này là mãi mãi.
Nghe Đường Tam nói, A Ngân rất muốn khóc, nhưng nàng hiện tại lại không thể khóc được. Đường Hạo đỡ Đường Tam dậy:
- Đừng nói như vậy, con thế này ta với mẫu thân con trong lòng càng thêm áy náy.
Đường Tam gật đầu, ngẩng lên nhìn mẫu thân:
- Vậy chúng ta bây giờ bắt đầu đi. Mẫu thân, người chỉ cần mở lòng cảm nhận năng lượng con truyền đến và dung hợp với tất cả năng lượng xung quanh là được.
Vừa nói, quang mang lam kim sắc vừa sáng lên, Đường Tam phóng ra Lam Ngân Hoàng, đồng thời cũng triển khai Lam Ngân Lĩnh Vực của mình.
Hồn Hoàn thứ bảy màu đỏ máu lấp lánh. Nói một cách chính xác, đây là Hồn Hoàn xếp thứ hai trong bốn Hồn Hoàn hiện tại của Đường Tam. Ánh sáng lam kim sắc tràn ngập toàn thân, Đường Tam tiến vào trạng thái Lam Ngân Chân Thân. Trong phút chốc, dưới tác dụng của Lam Ngân Chân Thân, Lam Ngân Lĩnh Vực khuếch trương gấp nhiều lần, nhanh chóng lan ra bên ngoài, bao phủ cả thân thể phụ thân và Tiểu Vũ, bao trùm cả sơn cốc Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn, rồi vượt qua vách núi, lan ra khắp ngoại vi Lạc Nhật Sâm Lâm.
Trên trán, ấn ký Hải Thần Tam Xoa Kích tỏa sáng lấp lánh, tinh thần lực mênh mông hoàn toàn dung nhập vào Lam Ngân Lĩnh Vực. Từng sợi Lam Ngân Hoàng màu lam kim từ trong cơ thể Đường Tam vươn ra, lặng lẽ quấn lên những phiến lá trên bản thể của A Ngân. Mỗi một phiến lá to rộng đều có một sợi Lam Ngân Hoàng của Đường Tam quấn chặt.
Thân thể Đường Tam đã ở trong trạng thái Võ Hồn Chân Thân, bay lơ lửng ngay phía trên mẫu thân, từng sợi Lam Ngân Hoàng tựa như những cây cầu nối, liên kết hai mẹ con họ lại với nhau.
A Ngân khẽ kinh ngạc hô:
- Tiểu Tam, Lam Ngân Lĩnh Vực của con đã đạt đến cảnh giới đỉnh cao rồi sao?
Đường Tam lơ lửng trên không trung nhẹ gật đầu:
- Mẫu thân, hãy chú ý hấp thụ năng lượng con truyền cho người.
Lam Ngân Lĩnh Vực đột nhiên biến đổi, từ màu lam kim sắc trước đó đã hoàn toàn biến thành một màu xanh lam mênh mông. Chính trong nháy mắt đó, toàn bộ Lạc Nhật Sâm Lâm bị Lam Ngân Lĩnh Vực bao phủ đã biến thành một đại dương màu lam.
Trong khu rừng, mỗi một cọng Lam Ngân Thảo đều lay động theo một quy luật đặc thù, từng tia kim quang dịu nhẹ từ trong nó tỏa ra, dung nhập vào thế giới màu lam đó, rồi hội tụ về Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn ở trung tâm, hay chính xác hơn, là ngưng tụ về phía Đường Tam, vị đế hoàng của thế giới lam ngân này.
Lam Ngân Lĩnh Vực, kỹ năng tiến hóa cuối cùng, Hải Nạp Bách Xuyên, phát động.
Cùng với việc thực lực nâng cao đến cảnh giới Phong Hào Đấu La, Lam Ngân Lĩnh Vực của Đường Tam cũng một lần nữa tiến hóa. Nếu nói Võ Hồn Chân Thân là cơ sở để lĩnh vực phát huy thực lực chân chính, vậy thì, thực lực Phong Hào Đấu La chính là yếu tố cốt lõi để lĩnh vực triển hiện cảnh giới cao nhất.
Quang mang lam sắc nồng đậm thông qua những sợi Lam Ngân Hoàng kết nối Đường Tam và A Ngân, dịu dàng rót vào cơ thể nàng. Trải qua sự hội tụ và tinh lọc của Đường Tam, năng lượng này đã biến thành năng lượng Lam Ngân Hoàng thuần túy nhất. Huyết mạch đồng nguyên khiến việc truyền năng lượng giữa hai mẹ con không gặp bất cứ trở ngại nào.
Hải Nạp Bách Xuyên của Lam Ngân Lĩnh Vực, hiệu quả kỹ năng là ở nơi có Lam Ngân Thảo, lĩnh vực có thể chuyển hóa sinh mệnh lực của mọi Lam Ngân Thảo thành bất cứ hình thái năng lượng nào mà Lam Ngân Đế Hoàng muốn. Tự thân bổ sung, chỉ cần còn có Lam Ngân Thảo thì năng lượng của Lam Ngân Đế Hoàng sẽ không bao giờ cạn kiệt. Năng lượng chuyển hóa này có thể là sinh mệnh lực, cũng có thể là Hồn Lực hoặc tinh thần lực. Hiệu quả của lĩnh vực cấp cuối cùng này không nghi ngờ gì đã khiến Lam Ngân Đế Hoàng ở trong rừng rậm lâm vào trạng thái vô địch khi chiến đấu với đối thủ cùng đẳng cấp.
Mà lúc này, Đường Tam chính là đang dựa vào năng lực này, đem toàn bộ năng lượng của Lam Ngân Thảo trong Lạc Nhật Sâm Lâm chuyển hóa thành năng lượng Lam Ngân Hoàng thuần túy nhất, lấy cơ thể mình làm trung gian truyền vào cơ thể mẫu thân, giúp bà tăng tu vi.
Phương pháp này cũng chỉ có thể sử dụng trên người hai mẹ con họ, hơn nữa còn phải lấy Đường Tam làm chủ đạo, trừ phi có một ngày thực lực của A Ngân vượt qua hắn, thì vai trò chủ đạo mới có thể thay đổi.
Trong Lạc Nhật Sâm Lâm, tất cả Hồn Thú đều run sợ bất an ẩn nấp trong sào huyệt. Năng lượng vô tận cuộn trào khiến chúng không dám manh động. Năng lượng khổng lồ lan tràn khắp nơi, lần đầu tiên đưa Lam Ngân Thảo, loại thực vật hạ đẳng nhất, trở thành chủ nhân của khu rừng. Dưới sự triệu hoán của Lam Ngân Đế Hoàng, chúng không chút giữ lại mà giải phóng sinh mệnh khí của mình.
Dưới sự tưới nhuần của lam quang, bản thể của A Ngân nhanh chóng bành trướng gấp nhiều lần. Mỗi một phiến lá đều trở nên trong suốt như lam bảo thạch, đường vân kim sắc bên trên cũng trở nên ngày càng thô to hơn. Nàng có thể cảm nhận rõ ràng tu vi của bản thân đang tăng lên với một tốc độ nhanh chưa từng có.
A Ngân vốn đã có kinh nghiệm tu luyện đến cấp bậc mười vạn năm, tự nhiên biết nên xử lý những năng lượng hoàn toàn phù hợp với bản thân này như thế nào. Chỉ là, trong lòng nàng có chút bất an.
Nàng đương nhiên hiểu rõ năng lực Hải Nạp Bách Xuyên của Lam Ngân Lĩnh Vực. Năm xưa khi ở trạng thái hình người, nàng cũng từng sở hữu lĩnh vực như vậy. Nàng tuyệt không muốn thấy vì giúp mình hồi phục mà khiến cho tử dân của mình tiêu hao sinh mệnh quá mức dẫn đến tử vong. Nhưng lúc này quyền chủ đạo nằm ở Đường Tam, nàng chỉ có thể bị động tiếp nhận, bởi vì nàng càng không muốn làm con trai mình đau lòng.
Đường Tam dường như hiểu được tâm sự của mẫu thân, hành động tiếp theo của hắn đã khiến A Ngân hoàn toàn an tâm.
Hữu thủ vẫy lên, Hải Thần Tam Xoa Kích màu đen đang cắm trên mặt đất liền bay vào tay Đường Tam. Ánh sáng của Hải Thần một lần nữa trở thành cầu nối giữa Đường Tam và hoàng kim tam xoa kích. Kim quang chói mắt xông thẳng lên trời, hơi thở thần thánh đại biểu cho sức mạnh Hải Thần lan tỏa cùng với Lam Ngân Lĩnh Vực. Nguồn sinh mệnh lực to lớn khiến vạn vật hồi sinh tựa như đại dương mênh mông tràn ngập đến mọi ngóc ngách của Lam Ngân Lĩnh Vực, bao phủ cả một vùng Lạc Nhật Sâm Lâm. Lam Ngân Thảo vốn vì giải phóng sinh mệnh mà dần mất đi sinh khí, giờ đây dưới sức mạnh của Hải Thần lại bừng bừng sức sống. Lam Ngân Lĩnh Vực của Đường Tam trong khoảnh khắc này cũng đã hoàn toàn biến thành màu hoàng kim. Chính xác mà nói, thứ hắn thi triển lúc này, có lẽ nên gọi là Hải Thần Lam Ngân Lĩnh Vực. Có thể lĩnh vực này không có ý nghĩa thực chiến, nhưng nó lại có ích rất lớn trong việc hấp thu năng lượng thông qua Lam Ngân Thảo.
Chỉ riêng Ánh Sáng Hải Thần đã có thể giúp tu vi của A Ngân tăng lên nhanh chóng, huống chi là phương thức truyền dẫn năng lượng Lam Ngân Hoàng này. Đây cũng là lá bài tẩy để Đường Tam trợ giúp mẫu thân hồi phục. Chính vì có sự tồn tại của Hải Thần Tam Xoa Kích, hắn mới không cần lo lắng việc sử dụng Hải Nạp Bách Xuyên sẽ gây tổn hại đến Lam Ngân Thảo nơi đây. Cũng chính nhờ thần lực của Hải Thần, hắn mới càng thêm chắc chắn trong việc giúp mẫu thân trở lại hình người.
Cảm nhận được tác dụng của Ánh Sáng Hải Thần đối với tất cả Lam Ngân Thảo, A Ngân lúc này mới an tâm toàn tâm toàn ý hấp thu năng lượng tinh khiết mà con trai truyền cho.
Nơi có Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn vốn là nơi linh khí thiên địa hội tụ. A Ngân ở đây ôn dưỡng năm năm, bản thể Lam Ngân Hoàng đã sớm thức tỉnh trở lại. Sự khác biệt lớn nhất giữa Hồn Thú hệ thực vật và Hồn Thú hệ động vật chính là sức sống. Kể cả vua của rừng rậm cường đại như Đại Minh và Nhị Minh, về sức sống cũng không thể so bì với Lam Ngân Hoàng. Đây cũng là nguyên nhân quan trọng vì sao A Ngân sau khi hiến tế vẫn có thể lưu lại hạt giống, mà Tiểu Vũ, Đại Minh, Nhị Minh sau khi hiến tế lại lập tức đối mặt với cái chết.
Đường Tam dùng máu tươi của mình để dẫn dắt mẫu thân bén rễ tại đây, có tác dụng cực kỳ quan trọng đối với việc sống lại của A Ngân. Chính vì hắn từng dùng qua máu của Bát Giác Huyền Băng Thảo và Liệt Hỏa Hạnh Kiều Thư nên mới khiến A Ngân ở bên Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn trở thành kẻ hưởng lợi lớn nhất, có thể không chút kiêng dè mà hấp thụ linh khí thiên địa do Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn phóng thích. Cho dù không có sự giúp đỡ của Đường Tam lúc này, trong vòng trăm năm, nàng cũng chắc chắn có thể trở lại trình độ trước đây. Lúc này có Đường Tam lấy thân mình làm cầu nối, đem năng lượng của tất cả Lam Ngân Thảo trong Lạc Nhật Sâm Lâm truyền vào cơ thể mẫu thân, càng làm tăng nhanh tốc độ hồi phục của nàng.
Trên thực tế, việc Đường Tam làm lúc này tương đương với việc đem tu vi của vô số Lam Ngân Thảo trong Lạc Nhật Sâm Lâm rót vào cơ thể mẫu thân. Mà hắn cũng không phải đang giết gà lấy trứng, chỉ biết lợi trước mắt mà phá hủy tương lai. Lam Ngân Lĩnh Vực của hắn phối hợp với Ánh Sáng Hải Thần, khiến cho mỗi một cọng Lam Ngân Thảo trong Lạc Nhật Sâm Lâm đều được tăng tu vi, thứ hắn hút đi chẳng qua chỉ là một phần trong tu vi mà chúng vừa được tăng lên mà thôi.
Tu vi của một cọng Lam Ngân Thảo hiển nhiên không đáng kể, nhưng tu vi của ngàn vạn cọng Lam Ngân Thảo cùng ngưng tụ vào một chỗ, lại là một con số khổng lồ vô bì.
Bản thể A Ngân biến hóa trong nháy mắt, những phiến lá to lớn nhanh chóng vươn đến mọi góc của sơn cốc quanh Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn, Đường Tam cũng không ngừng phóng ra từng sợi Lam Ngân Hoàng kết nối với chúng.
Đường Hạo và Tiểu Vũ ở bên cạnh căng thẳng theo dõi, họ có thể cảm nhận được năng lượng của A Ngân đang tăng lên cực nhanh. Đường Hạo lúc này cũng đã hiểu vì sao con trai lại nói, bất luận có thể giúp A Ngân phục hồi hay không thì những gì hắn làm đều hữu ích vô hại. Hắn đem năng lượng của Lam Ngân Thảo truyền vào cơ thể mẫu thân như thế này, làm tăng tu vi của bà, cho dù A Ngân hiện tại không thể hồi phục hình người, tổng thời gian hồi phục cũng sẽ rút ngắn đi rất nhiều.
Ánh Sáng Hải Thần của Đường Tam đủ để duy trì việc truyền năng lượng trong một canh giờ mới cạn kiệt.
Thu lại lam quang, Đường Tam từ không trung hạ xuống, ngồi xếp bằng bên cạnh mẫu thân, trực tiếp tiến vào trạng thái tu luyện. Tinh thần lực của hắn gần như đã tiêu hao cạn kiệt, nhưng vẫn chưa vượt quá giới hạn.
Trải qua một canh giờ này, A Ngân biến hóa rất lớn, bản thể Lam Ngân Hoàng đã tăng lên gấp mười lần, mỗi một phiến lá đều linh động vươn ra trong sơn cốc. Theo việc Đường Tam tiến vào trạng thái tu luyện, khí tức của nàng cũng dần trầm lắng xuống. Cho dù những năng lượng được truyền vào này căn bản không cần dung hợp cũng đã có thể trở thành năng lượng của bản thân, nhưng nàng vẫn phải thích ứng với sự biến hóa này.
Chỉ vẻn vẹn một canh giờ mà tu vi của A Ngân đã tăng lên hơn hai vạn năm. Lam Ngân Thảo dùng số lượng bù đắp chất lượng, dưới sự truyền dẫn qua một trung gian chưa từng có là Đường Tam, dựa vào kim quang do kỹ năng cuối cùng của Lam Ngân Lĩnh Vực là Hải Nạp Bách Xuyên và thần lực Hải Thần ngưng tụ thành, đã hoàn toàn đạt đến hiệu quả mà Đường Tam dự đoán.
Đường Tam hồi phục tinh thần lực đã dùng trọn vẹn hai ngày. Mười ngày tiếp đó, hắn lại dùng phương thức tương tự thêm bốn lần để giúp mẫu thân ngưng tụ năng lượng Lam Ngân Hoàng. Có Ánh Sáng Hải Thần bổ trợ, Lam Ngân Thảo trong Lạc Nhật Sâm Lâm cung cấp năng lượng vô tận, mãi đến khi năng lượng Lam Ngân Hoàng trong cơ thể A Ngân đạt đến mức độ ngang bằng với Đường Tam thì mới không thể truyền dẫn tiếp.
Hoàn thành lần truyền dẫn năng lượng cuối cùng, Đường Tam lại tiến vào trạng thái tu luyện. A Ngân lúc này đã có biến hóa cực lớn. Những phiến lá to lớn không còn phân tán nữa mà đã hoàn toàn tụ lại với nhau. Trong mỗi phiến lá không chỉ ẩn chứa năng lượng Lam Ngân Hoàng khổng lồ mà thậm chí còn có được một phần khí tức của Ánh Sáng Hải Thần. Những phiến lá lúc này đã hoàn toàn biến thành màu hoàng kim, dựng lên ngưng kết thành một cái kén lớn đường kính mười mét, kim quang thông suốt lấp lánh, năng lượng khổng lồ cuộn trào hoàn toàn ẩn vào bên trong.
Từng trải qua tình huống tương tự, Tiểu Vũ nói với Đường Hạo, đây là dấu hiệu của Hồn Thú tiến hóa mười vạn năm. Khi A Ngân phá kén ra ngoài, nàng sẽ trở lại cấp bậc mười vạn năm như trước đây, đồng thời trong cái kén lớn do chính năng lượng bản thể hình thành này, nàng lại có cơ hội lựa chọn, hoặc là trở thành con người, hoặc là tiếp tục làm Hồn Thú mười vạn năm cường đại. A Ngân sẽ lựa chọn ra sao, điều này không cần phải nghĩ. Nàng đã có kinh nghiệm một lần tu luyện thành người. Lần thức tỉnh này sẽ dẫn đến tình trạng thế nào đến Tiểu Vũ cũng không nói chắc được, dù sao thì, tình huống tu luyện hai lần đều đạt đến cấp bậc mười vạn năm như A Ngân, nàng cũng là lần đầu tiên nhìn thấy.
Hai ngày sau, Đường Tam tỉnh lại sau khi tu luyện. Trong mười mấy ngày này, hắn không ngừng tiêu hao rồi lại hồi phục tinh thần lực, cảm giác tinh thần lực của bản thân dường như trở nên càng thêm cô đọng.
Chiếc kén lớn màu hoàng kim vẫn lấp lánh ánh sáng nhàn nhạt, quá trình tiến hóa này cần bao lâu thì không ai biết rõ. Đường Hạo ngồi trước kén đợi, trong mắt liên tục lóe lên vẻ lo lắng. Tuy ông đã đợi lâu như vậy, theo lý mà nói thê tử sắp có cơ hội hồi phục, nhưng càng là như vậy, cảm giác sốt ruột trong lòng ông lại càng mãnh liệt. Mắt nhìn chiếc kén lớn màu hoàng kim mà lòng không thể chờ được nữa, chỉ muốn lập tức gặp lại thê tử của mình.
Đường Tam vừa mở mắt đã nhìn thấy Tiểu Vũ ở gần trong gang tấc, đôi mắt to đen tuyền của nàng đang chớp chớp nhìn mình, lông mi dài cong vút, mái tóc dài hơi rối xõa trên mặt đất đen nhánh.
- Tiểu Vũ.
Nếu không phải vì phụ thân mẫu thân đều ở đây, Đường Tam thật muốn ôm Tiểu Vũ vào lòng mặc sức âu yếm.
Tiểu Vũ vui mừng đáp:
- Ca ca tỉnh rồi.
Đến nơi này cũng được gần nửa tháng, trong thời gian giúp mẫu thân hồi phục tu vi, Đường Tam đã cùng Tiểu Vũ đem thi thể Đại Minh và Nhị Minh chôn ở phía bên kia của Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn. Tuy biết là không thể, nhưng trong lòng Tiểu Vũ vẫn hy vọng linh khí nơi đây có thể mang đến cho hai vị vua của rừng rậm cơ hội hồi sinh.
Dưới sự khuyên giải của phụ thân mẫu thân Đường Tam, tinh thần Tiểu Vũ đã tốt lên rất nhiều. Tuy nội tâm nàng vẫn còn đau thương, nhưng nàng không muốn Đường Tam nhìn thấy dáng vẻ không vui của mình.
Tiểu Vũ khéo léo ngả vào lòng Đường Tam, mái tóc đen dài của nàng như tấm chăn lụa che lấp cơ thể hai người. Tiểu Vũ nhỏ nhẹ nói:
- Ca ca, mẫu thân lúc nào có thể tỉnh lại?
Đường Tam lắc đầu đáp:
- Đến muội còn không biết thì huynh lại càng không rõ hơn. Nhưng nếu năng lượng đã đủ, mẫu thân lại từng có kinh nghiệm đột phá mười vạn năm, chắc sẽ không quá lâu đâu.
Tiểu Vũ đáp:
- Ca ca, chúng ta ra ngoài đi dạo được không? Hồn Thú trong Lạc Nhật Sâm Lâm này cũng không ít, không chừng có thể tìm được con thích hợp với huynh. Lam Ngân Hoàng của huynh chỉ còn lại bốn Hồn Hoàn, nhìn trơ trụi khó coi lắm.
Đường Tam trong lòng thoáng động, đáp:
- Tiểu Vũ, huynh còn chưa kịp hỏi muội, Hồn Lực của muội bây giờ là cấp bao nhiêu? Tuy thân thể muội mấy năm nay tách rời linh hồn, nhưng vẫn là đã dùng qua hai đại tiên phẩm dược thảo, đặc biệt là Tương Tư Đoạn Trường Hồng, hiệu lực của nó cực lớn. Tuy muội tu luyện không nhiều bằng huynh, nhưng chỉ dựa vào nhánh tiên thảo này thì độ dẻo dai của cơ thể muội đã không thua kém huynh rồi.
Tiểu Vũ nhẹ mỉm cười, đáp:
- Muội cũng không biết Hồn Lực hiện tại của mình là cấp bao nhiêu, muội đang ở giai đoạn khó khăn, như ranh giới của cấp bảy mươi. Muội từ Hồn Thú mười vạn năm tu luyện thành người, sáu Hồn Hoàn đầu tiên không cần phải đi săn giết Hồn Thú, nhưng đến cấp bảy mươi thì muội thật sự thành người rồi. Hơn nữa dưới tác dụng của hai loại tiên phẩm, muội trở thành người còn sớm hơn một chút, bây giờ cũng cần phải săn giết Hồn Thú lấy Hồn Hoàn mới được. Cảm giác hình như Hồn Lực không chỉ ở cấp bảy mươi, nhưng cụ thể là bao nhiêu thì muội cũng không nói rõ được.
Đường Tam kéo Tiểu Vũ đứng lên, thuần thục lấy từ trong Nhị Thập Tứ Kiều Minh Nguyệt Dạ ra một chiếc lược gỗ đàn hương, vừa chải mái tóc dài đen nhánh của Tiểu Vũ vừa nói với nàng:
- Vậy thì chúng ta đi dạo trong Lạc Nhật Sâm Lâm xem sao. Với tình trạng cơ thể hiện nay của muội, hấp thu Hồn Hoàn mười vạn năm có thể có chút nguy hiểm, hơn nữa cũng không dễ tìm thấy Hồn Thú mười vạn năm, nhưng Hồn Hoàn của Hồn Thú năm, sáu vạn năm chắc không vấn đề gì. Đợi muội có được Võ Hồn Chân Thân rồi thì năng lực tự bảo vệ sẽ mạnh hơn. Tiếc là trong tay chúng ta không có Hồn Hoàn thần ban.
Tiểu Vũ đáp:
- Đỉnh cấp nhất khảo của muội có thể là vì linh hồn và bản thể tách rời nên phần thưởng vẫn luôn là lặp lại. Phải đợi sau khi huynh hoàn thành Hải Thần Cửu Khảo mới có thể nhận được. Khảo nghiệm lần thứ tám của huynh hiện tại còn thiếu mười mấy viên Hồn Hoàn và một khối Hồn Cốt. Mẫu thân đang trong trạng thái tiến hóa, chúng ta ở ngay đây tìm thử xem có Hồn Hoàn thích hợp để bổ sung cho huynh, sớm hoàn thành khảo nghiệm thứ tám.
Đường Tam xoa đầu Tiểu Vũ, hắn đương nhiên biết, Tiểu Vũ nói như vậy là vì hắn đã mất đi năm Hồn Hoàn để hồi sinh nàng. Trên thực tế, đã từng là Hồn Thú, nàng ghét nhất là nhìn thấy Hồn Sư săn giết Hồn Thú.
Vừa chải tóc cho Tiểu Vũ, Đường Tam vừa nói với nàng:
- Tiểu Vũ, ta bảo đảm với muội, mọi Hồn Thú mà ta săn giết nhất định đều là những loại vô cùng tà ác và chủ động công kích, hơn nữa tuyệt không lạm sát, được không?
Tiểu Vũ gật đầu nhè nhẹ, nàng ngồi quay lưng với Đường Tam, nhưng vành mắt lại đã đỏ lên. Đại Minh và Nhị Minh chết rồi, trên thế giới này, có thể nói nàng chỉ còn một người thân là Đường Tam. Lòng tốt và tình yêu của Đường Tam đối với nàng đang âm thầm lặng lẽ hóa giải những bi thương trong nội tâm nàng.
Mất một lúc, bím tóc chỉnh tề đã được tết xong, cho dù đã tết lại nhưng tóc của Tiểu Vũ vẫn dài gần chạm đất.
Sắc đỏ trong mắt Tiểu Vũ đã tan đi, nàng quay người lại, cười tươi với Đường Tam:
- Chúng ta nói với phụ thân một tiếng rồi đi nhé.
Đường Tam gật đầu, kéo bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của Tiểu Vũ đến bên Đường Hạo. Ánh mắt của Đường Hạo trước sau vẫn dán trên chiếc kén lớn màu hoàng kim:
- Lời các con nói ta đều nghe thấy rồi. Đi đi, chú ý an toàn.
Đường Tam đáp một tiếng, rút Hải Thần Tam Xoa Kích bên cạnh, cáo biệt phụ thân, rồi phi thân lên, vượt qua đỉnh núi vào trong Lạc Nhật Sâm Lâm.
Chân đạp xuống đất, hai người tay nắm tay hướng vào sâu trong rừng. Đường Tam không vội đi săn giết Hồn Thú, đây là lần đầu tiên sau khi Tiểu Vũ sống lại, hắn dẫn nàng thong thả dạo bước trong rừng. Cảm giác này cực kỳ đáng hưởng thụ, hắn cũng không muốn việc giết chóc phá vỡ sự yên tĩnh trước mắt.
Tiểu Vũ cùng Đường Tam tâm ý tương thông, nàng ngoan ngoãn đi theo hắn, bóng dáng họ dần dần chìm vào trong rừng rậm um tùm.
Đi được không xa, Tiểu Vũ đột nhiên dừng bước, nhìn Đường Tam, nhẹ giọng gọi:
- Ca ca.
- Hửm?
Đường Tam cũng dừng chân nhìn về phía nàng.
- Hôn muội được không?
Gương mặt xinh đẹp của Tiểu Vũ hơi ửng hồng, nhưng vẫn thẹn thùng nói ra câu này.
Đường Tam chỉ cảm thấy máu nóng bốc thẳng lên đầu, ánh mắt nóng bỏng rực lên. Nơi này không có phụ mẫu ở cạnh, tình cảm trong lòng hắn cũng không thể khống chế được nữa, gần như có chút điên cuồng ôm Tiểu Vũ vào lòng, tham lam hôn lên trán nàng, mái tóc nàng, lên gương mặt mịn màng mềm mại, cuối cùng dừng lại trên bờ môi màu phấn hồng xinh đẹp của nàng.
Bờ môi mềm mại tựa bông, hương thơm thanh khiết như hoa lan, dường như nuốt chửng linh hồn Đường Tam ngay tức khắc. Tiểu Vũ vòng tay qua cổ Đường Tam, nồng nhiệt đáp lại hắn. Vào thời khắc này, nước mắt hai người gần như đồng thời lăn xuống. Trải qua phong ba, sinh ly tử biệt, bọn họ cuối cùng cũng có thể ở bên nhau.
Một nụ hôn này, phảng phất kéo dài đến khi trời đất khô cằn, biển cạn đá mòn, không ai muốn tách rời.
Đây là một nụ hôn thuần túy, không có bất cứ tạp niệm nào, chỉ có tình yêu nồng nàn chân thành.
Không biết qua bao lâu, đột nhiên, một sự va chạm trên linh hồn khiến Đường Tam giật mình tỉnh lại. Hắn ôm ngang cơ thể yêu kiều của Tiểu Vũ mà di chuyển, một hắc quang từ vị trí hắn vừa đứng lóe qua, đồng thời hắc quang đó nhanh chóng lan tràn, truy đuổi theo thân thể Đường Tam và Tiểu Vũ.
Đó là những chiếc gai nhọn màu đen sắc bén, bên trên mang theo hắc khí nồng nặc. Đường Tam ôm Tiểu Vũ liên tiếp chuyển đổi phương vị mấy lần trong không trung, nhưng chúng vẫn như cũ bám riết không rời. Năng lượng ngang ngược kích động không khí phát ra hàng loạt những tiếng “bụp bụp”, những nơi chúng đi qua, trên mặt đất bốc lên một thứ mùi khó chịu.
Đây là… kỹ năng đâm xuyên của Địa Huyệt Ma Chu?
Đối mặt với công kích này, Đường Tam không khỏi có cảm giác dở khóc dở cười, đồng thời cũng vì chuyện tốt của mình với Tiểu Vũ bị phá đám mà cảm thấy tức giận.
Sau khi hắn và Tiểu Vũ tiến vào rừng, vì tâm trí đều đặt trên người yêu nên không giải phóng khí tức của mình, khí tức thu liễm ngược lại đã thu hút sự công kích của Hồn Thú, không chừng lại còn là một con Địa Huyệt Ma Chu có tu vi không tầm thường. Đại lễ dâng đến cửa không lý gì không nhận, ngay cả Tiểu Vũ trên gương mặt xinh đẹp lúc này cũng lóe lên thần sắc phẫn nộ. Mà kết quả của việc chọc giận Tiểu Vũ chỉ có một, Thiên Thủ Đấu La Đường Tam vừa nhập giới không lâu sẽ lại trực tiếp trở thành Thiên Thủ Tu La.