Vạn vật tĩnh lặng. Lấy Đường Tam làm trung tâm, sắc đỏ trong không khí đã hoàn toàn hóa thành một màu đỏ nhạt trong suốt tựa pha lê. Dưới bóng cây, ánh mặt trời chiếu rọi xuống, lóe lên vạn đạo quang mang.
Cách đó không xa, một thân ảnh khổng lồ chậm rãi hiện hình, trong ánh mắt âm lãnh vẫn còn mang theo một tia sợ hãi. Đó không phải là Địa Huyệt Chu Hoàng hay sao?
Đường Tam cắm Hải Thần Tam Xoa Kích xuống đất, đưa tay che mắt Tiểu Vũ, hồng quang trong mắt hắn chợt lóe lên.
“Phá.”
Trong nháy mắt, một tiếng nổ giòn tan vang lên, âm thanh vang vọng khắp cả khu rừng Lạc Nhật.
Gương đã vỡ, hình ảnh trong gương tự nhiên cũng bị nghiền nát. Bảy tên cao thủ của Vũ Hồn Điện, trong đó có ba gã Hồn Thánh, phút chốc hóa thành một làn sương máu, tan biến giữa không trung. Thực lực của bọn chúng quả thật không kém, nhưng đối thủ mà chúng phải đối mặt lại là Thiên Thủ Tu La Đường Tam. Cường giả cấp bậc Phong Hào Đấu La thi triển Hồn Kỹ mười vạn năm, cho dù bọn chúng có đạt tới cấp bậc Phong Hào Đấu La cũng chưa chắc trụ vững, huống hồ chênh lệch hồn lực lại lớn đến như vậy.
Tiêu diệt một tiểu đội Hồn Sư thực lực không kém của Vũ Hồn Điện, đối với Đường Tam mà nói dễ như trở bàn tay. Sau chuyến đi Hải Thần Đảo, Đường Tam lúc này đã chính thức lột xác, trở thành cường giả đỉnh cao trên Đấu La Đại Lục.
Thân thể Địa Huyệt Chu Hoàng không hóa thành bột mịn. Đương nhiên đó không phải vì nó có khả năng chống lại đệ bát Hồn Kỹ mười vạn năm của Đường Tam, mà là bởi vì nó không thể bị nghiền nát như vậy, nếu không thì Đường Tam làm sao hấp thu Hồn Hoàn được? Dù vậy, con Địa Huyệt Chu Hoàng năm vạn năm này cũng đã bị nghiền thành từng mảnh trên mặt đất, không còn chút hơi thở nào. Đường Tam có chút thất vọng, con nhện này dù chết trong nỗi sợ hãi tột cùng nhưng lại không lưu lại khối Hồn Cốt nào. Có thể thấy, tỷ lệ xuất hiện Hồn Cốt nhỏ đến mức nào.
“Tiểu Vũ, chờ ta.”
Đường Tam khoanh chân ngồi xuống. Với cấp bậc tinh thần lực mênh mông của mình, hắn không cần tốn nhiều công sức, chỉ nhẹ nhàng dẫn động khí tức Võ Hồn. Một vòng sáng màu đen từ thân thể đã bị nghiền nát của Địa Huyệt Chu Hoàng bay ra, bao phủ lấy Đường Tam.
Ấn ký Hải Thần Tam Xoa Kích trên trán lóe sáng. Đường Tam không dám có bất cứ chút chủ quan nào, bởi vì đây là đệ tứ Hồn Hoàn. Hải Thần Đấu La Ba Tái Tây mặc dù đã khẳng định với hắn sẽ không có chuyện gì, nhưng đây là lần đầu tiên, tự nhiên phải cẩn thận phóng thích ra Hải Thần Chi Quang. Để tránh phát sinh sự cố ngoài ý muốn, Lam Ngân Lĩnh Vực cũng được mở ra, nương theo tinh thần lực khuếch tán, bao phủ toàn bộ khu vực xung quanh. Lúc này, bất luận là hồn thú hay con người, hễ tiến vào phạm vi ngàn thước quanh Đường Tam sẽ lập tức rơi vào ảo ảnh mê cung, không tài nào tìm được đến vị trí của hắn.
Tốc độ hấp thu Hồn Hoàn nhanh hơn nhiều so với tưởng tượng của Đường Tam, mà cách làm của hắn cũng không sai. Dưới sự trợ giúp của Hải Thần Chi Quang, thân thể hắn giống như cá voi hút nước, đem Hồn Hoàn hút vào cơ thể. Uy áp từ Hải Thần Chi Quang khiến cho sự giãy giụa vốn phải vô cùng mãnh liệt của Hồn Hoàn Địa Huyệt Chu Hoàng trở nên vô cùng an tĩnh. Đường Tam hiện tại dù có hấp thu Hồn Hoàn mười vạn năm cũng không thành vấn đề. Có hồn lực cấp 91 làm hậu thuẫn, quá trình hấp thu Hồn Hoàn chưa đến nửa nén hương đã hoàn tất, lại một Hồn Hoàn màu đen xuất hiện trên người hắn. Hồn Hoàn của Lam Ngân Hoàng đã khôi phục được năm cái.
Đứng dậy sau khi hấp thu xong Hồn Hoàn, Đường Tam trong lòng có chút khó hiểu. Hắn cảm giác được thuộc tính thân thể lại tăng lên. Nhưng lúc trước, khi tách Hồn Hoàn ra để hồi sinh Tiểu Vũ, hắn vẫn chưa cảm giác được thân thể suy yếu! Chẳng lẽ còn có thể được tăng phúc đến hai lần? Mặc dù hiệu quả tăng phúc của năm Hồn Hoàn đã mất này rất nhỏ, nhưng được tăng phúc thêm một lần nữa, dù chỉ một chút, cũng quá đáng sợ rồi.
Chẳng qua, Đường Tam thông minh đến mức nào chứ? Hắn không cần suy tư quá lâu đã tìm ra nguyên nhân. Theo lý mà nói, khi hắn đem Hồn Hoàn rót vào cho Tiểu Vũ, nguyên khí đã bị tổn thương. Chẳng những thuộc tính mà Hồn Hoàn vốn gia tăng cho thân thể biến mất, mà còn làm tổn thương cơ thể, đáng lẽ phải suy giảm nghiêm trọng mới đúng. Nhưng Đường Tam lại được ông trời ưu ái, sở hữu Hồn Cốt chân phải Lam Ngân Hoàng. Thân thể hắn mặc dù bị thương nghiêm trọng, nhưng trải qua ngọn lửa hồi sinh vô tận của Hồn Cốt chân phải Lam Ngân Hoàng, khả năng chữa trị cực kỳ mạnh mẽ đã tu bổ lại trong lúc hắn không nhận ra, đưa thân thể hắn hồi phục tới trạng thái tốt nhất. Ảnh hưởng xấu của việc mất đi Hồn Hoàn cứ như thế mà bị triệt tiêu.
Kỹ năng Bất Tử Chi Thân của Bỉ Bỉ Đông quả thật cường hãn, nhưng nó chỉ tiến hành từ góc độ bất tử. Còn Hồn Cốt chân phải Lam Ngân Hoàng của Đường Tam lại có tác dụng chữa trị. Mặc dù không thể bất tử, nhưng khi bị thương, chỉ cần vẫn còn hơi thở, Hồn Cốt chân phải Lam Ngân Hoàng không bị mất đi là có thể giúp hắn trị liệu. Dù có lẽ hơi kém hơn kỹ năng Bất Tử Chi Thân của Bỉ Bỉ Đông, nhưng sau khi Đường Tam đạt tới cấp bậc Phong Hào Đấu La, hắn có thể sử dụng hoàn toàn các kỹ năng Hồn Cốt, đem hiệu quả kỹ năng tác dụng lên người khác, khi đó công hiệu thậm chí còn vượt qua đệ cửu Hồn Kỹ Bất Tử Chi Thân của Tử Vong Chu Hoàng Bỉ Bỉ Đông.
“Ca, thế nào rồi? Không sao chứ?”
Tiểu Vũ vội vàng hỏi thăm. Hồn Hoàn của Đường Tam có thể khôi phục được hay không, nàng thậm chí còn quan tâm hơn cả chính Đường Tam.
Từ khi bắt đầu bộc lộ tài năng trong giới Hồn Sư, Đường Tam chính là một thiên tài kiệt xuất. Tiểu Vũ tuyệt đối không muốn chứng kiến người đàn ông mình yêu vì mình mà mất đi Hồn Hoàn và kỹ năng, nhất là sau khi nhìn thấy bộ dáng suy sụp của anh hùng Đường Hạo, cảm giác này của Tiểu Vũ càng thêm mãnh liệt.
Đường Tam mỉm cười, nhẹ nhàng ôm Tiểu Vũ vào lòng:
“Yên tâm đi, tất cả đều bình thường. Ta có cảm giác lần này hồi sinh muội chẳng những không tổn thất, ngược lại còn có thu hoạch lớn. Đợi sau khi thu hoạch lại tất cả Hồn Hoàn, thực lực của ta sẽ lại gia tăng. Chờ ta khôi phục toàn bộ Hồn Hoàn, cho dù gặp lại Bỉ Bỉ Đông cũng có khả năng liều mạng một phen!”
Tiểu Vũ nói:
“Vậy chúng ta mau đi tìm những Hồn Hoàn thích hợp với huynh đi.”
Đường Tam gật đầu:
“Việc này dễ thôi. Ta thấy, chỉ cần tối đa ba ngày là có thể hoàn thành việc khôi phục toàn bộ Hồn Hoàn của Lam Ngân Hoàng, đạt tới cấp bậc Phong Hào Đấu La. Bây giờ ta mới hiểu song sinh Võ Hồn có ưu thế lớn đến thế nào. Phong Hào Đấu La muốn săn giết Hồn Thú mười vạn năm không dễ dàng, dù sao Hồn Thú mười vạn năm quá ít. Nhưng săn giết Hồn Thú cấp bậc thấp hơn lại rất đơn giản. Năng lực này đối với Phong Hào Đấu La bình thường đã không còn tác dụng gì, bởi vì số lượng Hồn Hoàn của họ đã đủ. Còn ta bây giờ lại thiếu hơn mười Hồn Hoàn, nếu cũng có thể săn giết Hồn Thú trình độ tương đương với con Địa Huyệt Chu Hoàng này, với cấp hồn lực ngang nhau thì ta so với những Phong Hào Đấu La bình thường mạnh hơn nhiều. Quan trọng hơn là, trong rừng rậm, việc tìm kiếm Hồn Thú thích hợp với mình dễ dàng hơn rất nhiều so với các Hồn Sư khác. Lam Ngân Lĩnh Vực có thể thoải mái giúp ta tìm kiếm, vừa tiết kiệm thời gian, lại có thể tìm được loại tốt nhất.”
Quả thật, nếu chỉ tìm kiếm thông thường, muốn tìm được mấy Hồn Hoàn đẳng cấp cao như vậy sẽ mất khá nhiều thời gian. Nhưng có được Lam Ngân Lĩnh Vực, trong rừng rậm chỗ nào cũng như mắt của mình, việc này trở nên dễ dàng hơn nhiều.
Ba ngày tiếp theo, Đường Tam dựa vào Lam Ngân Lĩnh Vực cùng với tinh thần lực cuồn cuộn dẫn đường, quả nhiên ở một nơi có nhiều Hồn Thú đẳng cấp cao như rừng Lạc Nhật, hắn nhanh chóng hấp thu được bốn Hồn Hoàn, bổ sung đầy đủ chín Hồn Hoàn cho Lam Ngân Hoàng. Cả quá trình thuận lợi, đồng thời cũng giúp Tiểu Vũ tìm được một Hồn Hoàn thích hợp.
Hồn Thú trên năm vạn năm tu vi mặc dù không nhiều nhưng cũng không thưa thớt như Hồn Thú mười vạn năm. Bất quá trải qua lần càn quét này của Đường Tam, số lượng Hồn Thú năm vạn năm trở lên cũng bị tiêu diệt quá nửa. Ngoài việc Lam Ngân Hoàng khôi phục đủ chín Hồn Hoàn, Hạo Thiên Chùy cũng hấp thu hai Hồn Hoàn, tất cả đều có tu vi năm vạn năm trở lên.
Sở dĩ không gia tăng thêm Hồn Hoàn cho Hạo Thiên Chùy, không phải bởi trong rừng Lạc Nhật không còn Hồn Thú tu vi năm vạn năm trở lên, mà là không có con nào thích hợp. Hạo Thiên Chùy là cường công hệ khí Võ Hồn có lực lượng cực mạnh. Là đệ nhị Võ Hồn, việc lựa chọn Hồn Hoàn hoàn toàn không giống với việc khôi phục Lam Ngân Hoàng. Đối với mỗi Hồn Hoàn thêm vào Hạo Thiên Chùy, Đường Tam đều cực kì coi trọng. Không có Hồn Hoàn cực kỳ thích hợp, hắn tuyệt đối không ra tay.
Tuy vậy, với việc hai đại Võ Hồn của Đường Tam có tổng cộng mười hai hồn hoàn, cơ thể hắn lại một lần nữa xuất hiện biến hóa. Dưới sự hỗ trợ của Hải Thần Chi Quang, thuộc tính tăng phúc tự nhiên sẽ không gây ra uy hiếp gì đối với cơ thể hắn. Tầng kim sắc bên ngoài càng thêm mãnh liệt. Trong đêm thậm chí còn thấy người Đường Tam phát ra ánh sáng. Hắn cảm nhận được trên xương của mình bắt đầu xuất hiện một tầng ám kim sắc. Bất luận là da hay xương cốt đều xuất hiện ánh kim sắc, hết sức giống với ánh kim sắc của Hồn Cốt mà Tiểu Vũ đã giao cho hắn nhiều năm trước.
Đại Sư đã từng nói với hắn, Vô Địch Kim Thân cũng có cực hạn, chỉ là trước đây Đường Tam mới đối mặt với những đối thủ trung bình, chưa gặp phải đối thủ có thể đột phá cực hạn này mà thôi. Căn cứ vào nghiên cứu của bản thân, rất có thể cực hạn này chính là chênh lệch giữa hồn lực cấp 99 và cấp 100. Một khi vượt qua cấp 100, chỉ sợ Vô Địch Kim Thân này cũng vô dụng.
Mà biến hóa xuất hiện trước mắt này làm Đường Tam hết sức ngạc nhiên lẫn vui mừng. Hắn cảm giác nếu da dẻ, xương cốt, gân mạch, máu huyết của mình cũng có thể biến thành kim sắc giống như Vô Địch Kim Thân thì những công kích dưới thần cấp đối với hắn đều không có hiệu quả.
Đồng thời với việc gia tăng Hồn Hoàn, tốc độ hấp thu cũng trở nên nhanh hơn. Khi hắn hấp thu Hồn Hoàn thứ mười hai, gần như chỉ mất mấy lần hô hấp là hoàn thành. Tuy không có Hồn Thú cấp bậc mười vạn năm tại rừng Lạc Nhật nhưng Đường Tam cũng thỏa mãn. Hiện tại chỉ cần hắn thể hiện ra cấp bậc cùng số lượng Hồn Hoàn cũng đủ dọa không biết bao nhiêu người rồi.
Lam Ngân Hoàng với các màu sắc Hồn Hoàn: Đen, đen, đen, đen, đỏ, đen, đỏ, đỏ, đỏ. Đệ nhất Võ Hồn (Lam Ngân Hoàng) của hắn thậm chí vượt qua cả đệ nhị Võ Hồn của Bỉ Bỉ Đông. Đối với việc thắng được Bỉ Bỉ Đông, Đường Tam vẫn tự nhận không thể, nhưng để ngăn cản một trận thì không thành vấn đề. Ít nhất thực lực hiện tại của hắn hẳn là không thua kém Kiếm Đấu La cấp 97 Trần Tâm. Đương nhiên đây là tính cả Hải Thần Tam Xoa Kích. Ngày đó đối mặt Bỉ Bỉ Đông, có thể toàn thân trở ra được, ngoài kỹ năng mang tính đặc thù và vận khí không nhỏ, còn nhờ tác dụng cường đại từ lĩnh vực của hai đại thần thú.
Chẳng qua, Đường Tam cũng khắc sâu cảm giác, từ cấp 90 trở đi, việc tăng lên khó khăn hơn nhiều. Cho dù hắn hấp thu bảy Hồn Hoàn trên năm vạn năm nhưng hồn lực chỉ tăng lên hai cấp. Hồn lực hiện tại là cấp 92, gần đến cấp 93. Hắn có cảm giác nếu như không hấp thu được Hồn Hoàn mười vạn năm, đến khi Hạo Thiên Chùy đạt đủ chín Hồn Hoàn thì hồn lực của hắn chắc cũng chỉ đạt cấp 94. Khó trách Phong Hào Đấu La thường thường mười năm mới tăng một cấp.
Trong ba ngày này, việc làm cho Đường Tam vui mừng nhất là cũng có thu hoạch về Hồn Cốt.
Tỷ lệ xuất hiện Hồn Cốt của Hồn Thú năm vạn năm trở lên coi như không quá thấp. Tính cả con Hồn Thú do Tiểu Vũ hấp thu, bọn họ săn giết tám con Hồn Thú tu vi trên năm vạn năm, xuất hiện hai khối Hồn Cốt, trong đó có một khối rất thích hợp cho Tiểu Vũ: một khối đầu Hồn Cốt. Đường Tam lập tức cho Tiểu Vũ hấp thu.
Sau khi hấp thu Hồn Hoàn cùng Hồn Cốt, Tiểu Vũ cũng đạt được hồn lực cấp 76. Hồn lực đạt đến mức này coi như không kém những người khác trong Sử Lai Khắc Thất Quái. Tiểu Vũ lúc này là một vị mẫn công hệ Hồn Sư cấp bậc Hồn Thánh. Khối Hồn Cốt nàng hấp thu là Ngưng Tụ Mị Hoặc đầu cốt, thu được từ một con Tam Nhãn Ma Hồ tu vi sáu vạn năm. Có được khối Hồn Cốt này, đệ nhị Hồn Kỹ Mị Hoặc của nàng có thể nói tăng lên không biết bao nhiêu lần. Đường Tam đã từng thử một chút kỹ năng Mị Hoặc của nàng, lập tức phát hiện kỹ năng này của Tiểu Vũ đủ khả năng ảnh hưởng đến Hồn Sư cấp Phong Hào Đấu La, chỉ là hiệu quả sẽ biến hóa tùy theo thực lực của từng người.
Hơn thế nữa, Hồn Cốt này chẳng những tăng cường đệ nhị Hồn Kỹ của nàng mà còn có một kỹ năng rất hữu dụng. Cùng với Thuấn Di, Vô Địch Kim Thân, khả năng sinh tồn của Tiểu Vũ trên chiến trường còn cao hơn những thành viên khác trong Sử Lai Khắc Thất Quái, chỉ đứng sau Đường Tam mà thôi.
Về khối Hồn Cốt còn lại, không thích hợp cho cả Đường Tam lẫn Tiểu Vũ. Hơn nữa Đường Tam đã thu được một khối Hồn Cốt từ cơ thể Quỷ Đấu La, hiện tại hắn đã dự trữ hai khối. Đây là chuẩn bị cho đồng đội. Hai khối Hồn Cốt này, một khối thích hợp với Đái Mộc Bạch, một khối lại rất thích hợp với Chu Trúc Thanh. Hồn Cốt mặc dù tốt, nhưng trên cơ thể mỗi Hồn Sư lại có hiệu quả khác nhau. Là đệ tử của Đại Sư, Đường Tam luôn ghi nhớ điều đó.
“Tiểu Vũ, nàng xem.”
Đứng trong rừng cây, Đường Tam mỉm cười hướng về Tiểu Vũ, chỉ vào chính mình. Lúc này, hắn đang phóng thích Võ Hồn Lam Ngân Hoàng, chỉ hai màu đen và đỏ giao hòa cũng đủ khiến người ta không thể rời mắt.
Ngay lúc đó, một tầng ánh sáng lam sắc từ người Đường Tam tràn ra. Một màn kỳ dị xuất hiện. Chín Hồn Hoàn vốn có thể làm bất cứ đối thủ nào cũng phải sợ hãi, lúc này lại đang biến hóa màu sắc. Lam quang tràn qua nơi nào, tất cả Hồn Hoàn đều biến thành màu trắng. Tiểu Vũ kinh ngạc nhìn kỹ, thì chúng lại đã biến thành màu vàng, sau đó là màu tím, cuối cùng lại là màu đen.
Quang mang lại hiện ra. Chín Hồn Hoàn tự nhiên ít đi một cái, rồi cái thứ hai, cái thứ ba cũng tương tự. Cuối cùng, cả chín Hồn Hoàn đều biến mất, dù lúc này Đường Tam rõ ràng vẫn đang phóng thích Võ Hồn Lam Ngân Hoàng.
“Ca, huynh làm thế nào vậy?”
Tiểu Vũ kinh ngạc nhìn Đường Tam. Nàng phát hiện ngay cả hơi thở của hắn cũng theo sự thay đổi của Hồn Hoàn mà biến hóa.
Thu hồi Võ Hồn, Đường Tam cười nói:
“Đây là kỹ năng ta lĩnh ngộ được từ Lam Ngân Lĩnh Vực lúc ở trong rừng Tinh Đấu. Trải qua nhiều nghiên cứu, hiện tại nó đã không còn hoàn toàn thuộc về kỹ năng lĩnh vực. Nhưng kỹ năng này phi thường hữu dụng, dưới sự khống chế của tinh thần lực, ta gọi nó là Ngụy Trang. Thông qua biến hóa của Lam Ngân Lĩnh Vực, ta có thể ngụy trang toàn bộ Hồn Hoàn của mình, màu sắc có thể tùy ý thay đổi, thậm chí có thể khiến đối thủ không nhìn thấy được Hồn Hoàn. Hơn nữa, nó có thể thu liễm hơi thở một cách hoàn mỹ. Hiện tại, sự pha trộn Hồn Hoàn của ta rất dễ gây chú ý, có được kỹ năng này, ngoại trừ cường giả cấp bậc Bỉ Bỉ Đông, ngay cả Phong Hào Đấu La bình thường cũng không nhìn ra được thuật ngụy trang của ta.”
Tiểu Vũ hoạt bát lanh lợi nhào vào lòng Đường Tam, hai bắp đùi thon dài quặp vào hông hắn, ôm lấy cổ hắn, nói:
“Kỹ năng này tốt quá! Có nó khẳng định sẽ giảm bớt rất nhiều phiền toái.”
Đường Tam cúi đầu hôn nhẹ lên môi Tiểu Vũ. Khuôn mặt Tiểu Vũ đỏ lên, nhưng cũng không kháng cự. Mấy ngày nay hai người ở cùng nhau như hình với bóng. Trải qua sóng gió, bọn họ càng trở nên hòa hợp. Trừ bước cuối cùng chưa đột phá, họ đã thân mật như vợ chồng. Đương nhiên, bước cuối cùng này không phải Tiểu Vũ không cho, mà là Đường Tam chủ động muốn lưu lại đến đêm tân hôn chính thức. Hắn quá yêu Tiểu Vũ, không muốn người mình yêu có nửa phần nuối tiếc.
Đúng lúc này, Đường Tam đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn, Tiểu Vũ cũng đồng thời xoay người lại. Chỉ thấy từ Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn, một đạo kim quang phóng lên trời, tất cả Lam Ngân Thảo trên mặt đất trong khoảnh khắc này đều nhẹ nhàng dao động, tựa hồ vì hưng phấn mà run rẩy.
“Mẹ thành công rồi!”
Đường Tam ngạc nhiên vui mừng hoan hô một tiếng. Cũng không thả Tiểu Vũ xuống, tay trái giữ lấy eo nàng, khẽ nhấc lên, tay phải nắm lấy Hải Thần Tam Xoa Kích. Thân hình nhảy lên, không để ý đây là rừng Hồn Thú, bay thẳng đến chỗ Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn. Trên không trung, tinh thần lực mạnh mẽ áp chế xuống, không cho bất cứ Hồn Thú nào trong rừng Lạc Nhật có ý kiến gì!
Trong nháy mắt đã đến nơi, nhưng kim quang chói mắt đó vẫn không thu lại.
Cảm giác thân thiết mãnh liệt làm cho Đường Tam muốn nhảy vào bên trong kim quang kia. Kim quang ấy không phải tràn ngập quang minh chi lực, mà là hơi thở sinh mệnh vô cùng khổng lồ.
Đường Tam vừa mới đến đỉnh núi, còn chưa kịp tiến vào sơn cốc, cột sáng kim sắc đột nhiên vỡ tan, hóa thành những tia kim quang gieo rắc giữa không trung, bay về tứ phía rừng Lạc Nhật.
Khi ánh sáng kim sắc đó chạm vào thân thể Đường Tam, hắn cảm nhận được một hơi thở sinh mệnh khổng lồ thấm vào cơ thể. Trong đầu hắn vang lên âm thanh nhu hòa của mẫu thân:
“Các con dân của ta, cảm tạ các ngươi đã vô tư hiến dâng, để cho ta được hồi sinh. Ánh sáng sinh mệnh này là phần thưởng cho các ngươi, mong các ngươi sớm ngày tiến hóa!”
Tiểu Vũ không nghe được âm thanh đó vì trong thân thể không có huyết mạch Lam Ngân Hoàng. Nhưng nàng cũng bị ánh sáng kim sắc đó hấp dẫn, một trận hoa mắt thần mê.
Tiểu Vũ vững vàng đáp xuống đất, Đường Tam một tay ôm eo nàng, hai người tựa như chim đại bàng từ trên trời giáng xuống. Ở trên không trung, họ đã thấy bên cạnh Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn xuất hiện một nữ tử linh hoạt.
Thân thể nàng hoàn toàn bị ánh sáng sinh mệnh nhu hòa bao phủ, khí chất cao quý dị thường, khác xa nhan sắc phàm nhân, đôi mắt xanh thẳm tựa như thủy tinh không chút tì vết. Làn váy tạo bởi những dải lụa mảnh màu kim sắc nhẹ bay, một mùi thơm nhàn nhạt lan tỏa trong không khí.
Nàng nhìn qua khoảng hơn ba mươi tuổi, đôi mắt đẹp đang ngẩn ngơ nhìn hình bóng trước mặt. Trước mặt người phụ nữ tuyệt mỹ đó là một nam nhân cụt một tay, một chân. Thật đối lập. Nhưng trong ánh mắt hai người lúc này lại tràn ngập nhu tình.
“A… Ngân.”
Đường Hạo gần như khó khăn lắm mới kêu lên hai chữ này. Cảm giác tự ti làm hắn cúi đầu, có chút không dám nhìn lại dung nhan tuyệt thế đó.
Nhưng đúng lúc này, một đôi bàn tay mềm mại thon dài lại nhẹ nhàng đặt trên khuôn mặt râu ria xồm xoàm của hắn, nhẹ nhàng nâng lên.
Mùi hương quen thuộc. Mùi hương quen thuộc trong ký ức mấy chục năm trước phút chốc tràn ngập thể xác và tinh thần Đường Hạo:
“Hạo, chàng mãi là Hạo ca của thiếp. Mấy năm nay thiếp vì hiến tế mà tạm thời mất đi tính mạng, so với thiếp, chàng lại càng đau khổ hơn. Chúng ta rốt cuộc có thể ở cùng một chỗ. Lần này thiếp sẽ không rời xa chàng. Bất luận chàng biến thành bộ dạng gì, chàng vẫn mãi là nam nhân của thiếp. Thiếp yêu chàng, vĩnh viễn vĩnh viễn yêu chàng.”
Giọng A Ngân run rẩy, nước mắt nghẹn ngào, cuối cùng ngã nhào vào lòng Đường Hạo.
Đường Hạo rốt cuộc nhìn kỹ A Ngân, nhìn chăm chú vào cặp mắt xinh đẹp màu lam, cảm giác gần gũi còn hơn cả lúc trước. Tình cảm bị đè nén trong lòng hai mươi lăm năm tựa như thác lũ bộc phát. Hắn mãnh mẽ dùng cánh tay còn lại ôm lấy thê tử, gắt gao ép sát hai cơ thể lại, gào khóc thật lớn.
Trong giới Hồn Sư, Hạo Thiên Đấu La luôn nổi tiếng là một thiết hán cương mãnh, vô địch cường công. Nhưng lúc này, giờ phút này, bộ dáng hắn khóc rống thất thanh như một đứa trẻ. Hai mươi lăm năm, cả thể xác và tinh thần đã phải chịu đựng biết bao nhiêu áp lực!
Khi A Ngân hiến tế cho Đường Hạo, chỉ lưu lại một gốc Lam Ngân Hoàng và đứa con vừa mới sinh. Thời khắc đó đã đả kích Đường Hạo thật trầm trọng.
Hắn yêu thê tử đến nhường nào! Rốt cuộc nàng lại sống lại, đứng trước mặt mình. Nội tâm kiên cường đã sớm hóa thành nhu tình, kịch liệt phát tiết ra.
Chứng kiến cảnh này, Tiểu Vũ cũng không nhịn được nhào vào lòng Đường Tam, lệ rơi lã chã. Đường Tam cũng khóc, nhưng là hắn cười trong nước mắt. Người nhà rốt cuộc đoàn viên. Vì giờ khắc này, hắn đã đợi rất lâu, rất lâu. Có được cha mẹ, còn có thê tử ôn nhu xinh đẹp, hắn cảm giác chính mình hiện tại đã không còn cần gì hết, cho dù là ngôi vị Hải Thần cũng không đủ sức hấp dẫn.
Đường Tam ôm Tiểu Vũ lén lút đi ra. Cha mẹ khẳng định có rất nhiều lời muốn nói, họ còn phải hảo hảo thân thiết một phen. Phận làm con, đương nhiên phải nhường không gian này lại cho họ. Chưa bao giờ cảm giác ôn nhu, hạnh phúc lại làm Đường Tam hưng phấn đến vậy.
Đêm đó, Đường Tam ôm chặt Tiểu Vũ mà ngủ, không tu luyện, thậm chí không suy nghĩ bất cứ điều gì liên quan đến việc tu luyện. Trong lòng hắn chỉ có cảm giác ngập tràn hạnh phúc.
Sáng sớm, sương mù dần tan, tiếng côn trùng, tiếng chim hót vang lên. Đường Tam từ từ tỉnh giấc, Tiểu Vũ vẫn ấm áp trong lòng hắn, vẫn đang ngủ say. Hai tay nàng vẫn quấn quanh cổ hắn, trên mặt ngập tràn nét hạnh phúc.
Nhìn bộ dạng đáng yêu của nàng, Đường Tam không nhịn được cắn yêu một cái vào chóp mũi. Tiểu Vũ hơi động đậy, đôi mắt mông lung mở ra.
Mắt nàng chớp chớp, lông mi cong vút, nhìn thấy Đường Tam đang nhìn mình đầy âu yếm. Nàng có chút thẹn thùng chui vào lòng hắn:
“Ca, sao huynh cứ nhìn thiếp mãi thế?”
Đường Tam dịu dàng nói:
“Tiểu Vũ, ta sợ rằng cả đời nhìn nàng cũng không đủ, làm sao bây giờ?”
Tiểu Vũ lẩm bẩm:
“Ta cho huynh nhìn cả kiếp này, kiếp sau, và cả kiếp sau nữa. Vĩnh viễn, vĩnh viễn. Chỉ cần huynh không chê ta, ta nguyện vĩnh viễn làm nữ nhân của huynh.”
Đường Tam không nói gì nữa, đáp lại lời Tiểu Vũ là một nụ hôn nồng thắm, rất sâu, rất sâu.
Khi Đường Tam cùng Tiểu Vũ một lần nữa trở lại sơn cốc, chỉ thấy Đường Hạo và A Ngân đều ngồi bên cạnh Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn. A Ngân đang tựa vào lòng ngực Đường Hạo, ánh mắt ôn nhu nhìn màn khí vụ bốc lên từ Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn.
Mà Đường Hạo trong mắt họ dường như đã thay đổi rất lớn. Mái tóc vốn đã có chút hoa râm, lúc này lại hoàn toàn biến thành màu đen. Những vết nhăn trên mặt cũng đã biến mất hơn nửa. Đôi mắt trong trẻo đầy sức sống, thỉnh thoảng còn toát lên quang mang lấp lánh, tựa hồ như trẻ lại cả chục tuổi.
Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên Đường Tam chứng kiến nét mặt rạng rỡ của phụ thân, không nhịn được kêu lên:
“Ba. Mẹ.”
Đường Hạo và A Ngân đồng thời quay đầu nhìn lại. Đường Hạo khẽ mỉm cười với A Ngân, mạnh mẽ đứng dậy, trông cao lớn vô cùng. Dang rộng vòng tay, giọng nói lại run run:
“Tiểu Tam, Tiểu Tam mau tới đây. Gặp mẫu thân con đi.”
“Mẹ…”
Đường Tam kích động kêu to một tiếng, buông cánh tay đang ôm Tiểu Vũ, cắm Hải Thần Tam Xoa Kích xuống đất, rồi đột nhiên xông lên vài bước, quỳ nhào vào lòng mẫu thân.
A Ngân gắt gao ôm lấy bả vai rộng rãi của Đường Tam, đưa đứa con trai đang quỳ ôm vào lòng. Đây là lần đầu tiên kể từ khi sinh hạ, hai mẹ con được ở gần nhau.
Đường Tam cảm thấy trong lòng mẫu thân thật ấm áp, mềm mại, tràn ngập tình mẫu tử, hết thảy mọi thứ trên thế gian đều không thể so sánh. Mẫu tử hai người cứ như vậy ôm nhau mà khóc, khóc rống lên thành tiếng.
Đường Hạo trong mắt tràn ngập cảm khái, ngẩng đầu nhìn trời. Hắn đột nhiên cảm giác được, ông trời đối với mình cuối cùng cũng không tệ. Trải qua bao nhiêu thống khổ, nhưng cuối cùng cả nhà lại có thể đoàn tụ. Hắn tựa như có cảm giác giống với Đường Tam hôm qua, tất cả những việc khác đều không quan trọng. Dang rộng vòng tay, hắn đem thê tử ôm vào lòng.
Tiểu Vũ đứng không xa, nhìn ba người nhà Đường Tam ở cùng một chỗ không khỏi có chút buồn man mác. Lúc này, nàng không khỏi nhớ đến cái chết của mẫu thân, cũng như tình cảnh của Đại Minh và Nhị Minh.
Đúng lúc này, một dải kim sắc quấn bên hông nàng, sau một khắc nàng đã được kéo vào trong cảm giác ấm áp của tình mẫu tử.
“Hài tử, đừng bi thương. Sau này ta cũng chính là mẹ của con, con sẽ vĩnh viễn không còn cô đơn nữa. Con có Tiểu Tam, còn có ta và ba ba của nó. Chúng ta đều là người thân của con.”
A Ngân nhẹ nhàng vuốt ve Tiểu Vũ, ôn nhu nói.
Trong tai nàng là những âm thanh nghẹn ngào, những âm thanh động lòng người nhất thiên hạ.
Mặc dù đã nhận Liễu Nhị Long làm mẹ nuôi, nhưng tính cách cương liệt, nóng nảy của bà lại khác với mẫu thân của nàng. Nhưng đứng trước A Ngân, nàng lại sinh ra một cảm giác, phảng phất như mẫu thân của mình sống lại vậy. Cảm giác ôn nhu, ấm áp tràn ngập, xua đi hết thảy tâm tình cô đơn của nàng.
“Mẹ…”
Những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài, mỗi người trong lòng đều có những cảm xúc nhất định, có lẽ cảm xúc sâu đậm nhất chính là Đường Hạo. Qua nửa nén hương, hắn mới từ từ đứng dậy, kéo Đường Tam lên:
“Tốt lắm, hôm nay là ngày cả gia đình đoàn tụ, các con đừng khóc nữa.”
A Ngân gật đầu, lau nước mắt trên mặt Đường Tam và Tiểu Vũ:
“Ba ba các con nói đúng, hôm nay là ngày vui, chúng ta nên cao hứng mới phải.”
Đường Tam lúc này cũng đã khôi phục lại tinh thần, hướng mẫu thân hỏi:
“Mẹ, người khôi phục lại như thế nào vậy?”
Đây là chuyện hắn quan tâm nhất, dù sao mẫu thân cũng là lần thứ hai trọng tu mười vạn năm, lại mượn rất nhiều ngoại lực. Hắn chỉ e việc mẫu thân sống lại có vấn đề.
A Ngân nói:
“So với dự liệu còn nhanh hơn nhiều, chẳng những khôi phục hình người mà còn khôi phục cấp bậc tu luyện năm đó, hồn lực vừa vặn vượt qua cấp 70. Quan trọng nhất là, giống như con, nhờ ảnh hưởng từ Lam Ngân Lĩnh Vực của con mà huyết mạch Lam Ngân Hoàng của ta đã thức tỉnh. Hiện tại hồn lực mặc dù vừa đạt cấp bậc Hồn Thánh nhưng tinh thần lực, nhất là khả năng tương tác với Lam Ngân Thảo, so với trước đây khi còn là Hồn Thú mười vạn năm cũng không kém nhiều lắm. Bất luận thế nào đây vẫn là chuyện tốt. Có cha con ở đây, hồn lực cấp 70 của ta cũng đủ dùng rồi.”
Đường Tam trong lòng thầm nghĩ may là mẫu thân trở lại hình người không cần phải tu luyện lại từ đầu. Nếu không, nếu như mẫu thân mang hình hài sơ sinh, đừng nói phụ thân không tiếp thụ được, sợ rằng chính mình cũng thấy rất kỳ quái.
A Ngân nói:
“Ta hiện tại đã hoàn toàn sống lại. Tiểu Tam, chúng ta đi Hạo Thiên Tông chứ?”
Đường Tam đương nhiên hiểu được mẫu thân vội vàng là bởi điều gì, lập tức gật đầu đồng ý. Nhưng Đường Hạo lại lắc đầu, nói:
“Việc này không vội. Cả nhà chúng ta ở một chỗ quan trọng hơn. A Ngân, nàng vừa mới sống lại, nên tu luyện củng cố lại một chút. Nếu không ta thật không thể yên tâm.”
A Ngân bất đắc dĩ nói:
“Thiếp hiện nay không phải rất tốt sao? Yên tâm đi. Thiếp nhất định sẽ quan tâm tới bản thân, vừa là vì thiếp, mà còn vì chàng, Tiểu Tam, và Tiểu Vũ.”
Nhưng Đường Hạo vẫn kiên trì ý kiến, bốn người tại sơn cốc Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn vui vẻ sống cuộc sống gia đình đầm ấm. Mỗi ngày, A Ngân cùng Tiểu Vũ phụ trách nấu cơm, Đường Tam cùng Đường Hạo trao đổi một ít kinh nghiệm tu luyện tâm đắc. Đường Hạo nghe nói Đường Khiếu đã đem Hạo Thiên Cửu Tuyệt giao cho Đường Tam, bèn để cho Đường Tam sử dụng, chính mình từ bên cạnh chỉ điểm. Thê tử hồi sinh, tâm tư Đường Hạo một lần nữa sống lại. Nhìn qua, hắn như ngày một trẻ lại, so với khoảng thời gian trước quả thực là hai người khác nhau.
Đương nhiên, hiện tại Đường Hạo không có lạnh lùng nghiêm khắc như khi Tiểu Tam còn bé. Nhìn thấy con trai trưởng thành đến thế này, trong mắt nhất thời không khỏi lộ ra tia cười vui sướng.
Ba ngày đã qua, thân thể A Ngân không xuất hiện bất cứ vấn đề gì. Dưới sự thúc giục của thê tử, Đường Hạo quyết định đưa cả gia đình rời khỏi rừng Lạc Nhật, đi Hạo Thiên Tông.
Rừng Lạc Nhật gần Thiên Đấu Thành, khoảng cách đến Hạo Thiên Tông cũng không xa. Vì để giúp phụ thân sớm khôi phục tay chân, Đường Tam cũng không ghé vào Thiên Đấu Thành. Một nhà bốn người đi thẳng đến Hạo Thiên Tông. Đường Tam vốn cũng muốn đi Hạo Thiên Tông. Ngày đó, năm vị trưởng lão Hạo Thiên Tông đưa ra ba yêu cầu, hắn đều đã hoàn thành. Nơi đó còn có Thần Tượng Lâu Cao đang chế tạo loại ám khí cực mạnh của Đường Môn.