Mấy món đồ vật lặng lẽ nằm đó, trên mỗi món đều ẩn hiện một tầng huyết khí nhàn nhạt, dường như có thể bộc phát bất cứ lúc nào. Đám người đang ngồi trong sảnh, cho dù là các cường giả Phong Hào Đấu La, khi nhìn thấy những vật bằng kim loại này cũng không khỏi dâng lên một cảm giác sợ hãi từ tận đáy lòng.
Đường Khiếu chỉ vào những linh kiện màu xám bạc kia, nói với Đường Tam:
- Đây đều là những tác phẩm cuối cùng của Lâu Cao tiền bối.
- Ngài ấy đã thành công, ngài ấy thật sự đã hoàn thành được thần tác thông thiên này. Lâu Cao tiền bối, ngài… ngài sao lại cố chấp chịu khổ như vậy…
Khối hình trục dài màu xám bạc và những linh kiện kia chính là linh kiện của ám khí Bạo Vũ Lê Hoa Châm! Đường Tam vẫn luôn cảm thấy nghiên cứu của mình đối với Bạo Vũ Lê Hoa Châm còn thiếu sót điều gì đó. Bây giờ, cuối cùng hắn cũng đã hiểu ra. Điều làm hắn kinh hãi chính là, chỉ trong vài năm ngắn ngủi, Lâu Cao chẳng những đã thông suốt mà còn thật sự chế tạo thành công. Chính là, khi Bạo Vũ Lê Hoa Châm thành hình, nhất định phải dùng máu người để khơi dậy nhuệ khí của Thâm Hải Trầm Ngân, mới có thể luyện thành loại cơ quan ám khí đệ nhất thiên hạ này.
Đường Tam trân trọng đặt hộp gỗ lên bàn, hai tay nâng lên, dịu dàng vuốt ve những linh kiện màu xám bạc kia. Bỗng nhiên, tay hắn chợt động, đôi bàn tay trở nên hư ảo, lướt nhẹ trên hộp gỗ. Mỗi một khối linh kiện màu xám bạc như được truyền cho sinh mệnh, từ trong hộp gỗ nhảy lên, xoay quanh đôi bàn tay hư ảo của Đường Tam.
Âm thanh leng keng liên tiếp vang lên, tựa như một giai điệu êm ái quanh quẩn bên tai mọi người. Khi hai tay Đường Tam dừng lại, trong tay đã hình thành một vật hình trụ dài chừng một thước. Khác với ống kim loại lúc trước phủ một tầng huyết khí hình khổng tước, trên thân vật hình trụ màu xám bạc này chỉ có hai chữ to: “Lâu Cao”.
Hai chữ này được hình thành từ huyết sắc ám văn, đó chính là máu tươi của Thần tượng Lâu Cao.
Cẩn thận đặt khối hình trụ trở lại vào hộp gỗ, Đường Tam lui về phía sau ba bước, rồi “phù” một tiếng, quỳ gối xuống, hướng về phía hộp gỗ mà cung kính thực hiện đại lễ ba lạy chín quỳ.
Cả đời Lâu Cao đều dốc hết tâm huyết cho kỹ nghệ chú tạo, tuyệt đối xứng đáng với cái lạy này của hắn. Đây cũng là cách duy nhất để Đường Tam bày tỏ sự tôn kính đối với Lâu Cao.
Trong năm năm ngắn ngủi, Lâu Cao đã chú tạo thành công ba đại tuyệt thế ám khí của Đường Môn: Khổng Tước Linh, Phật Nộ Đường Liên, và thứ đã lấy đi tính mạng của ông, Bạo Vũ Lê Hoa Châm.
Đậy hộp gỗ lại, Đường Tam không cất nó vào Nhị Thập Tứ Kiều Minh Nguyệt Dạ mà ôm nó trở lại chỗ ngồi của mình. Lòng hắn ngập tràn bi thương, thật lâu vẫn chưa thể định thần lại. Nếu sớm biết phải hy sinh tính mạng của Lâu Cao để hoàn thành, hắn thà rằng không có những tuyệt thế ám khí này.
Đường Khiếu không đến an ủi Đường Tam, Đường Hạo cũng vậy, bởi vì họ tin rằng Đường Tam nhất định có thể tự mình xử lý tốt cảm xúc.
Ánh mắt Đường Khiếu đảo qua tất cả mọi người, vẻ mặt trở nên nghiêm nghị:
- Hạo đệ, Thủ tịch trưởng lão, các vị thứ tịch trưởng lão. Ngày đó, những lời của Thủ tịch trưởng lão thật khiến người ta tỉnh ngộ. Hạo Thiên Tông chúng ta không thể lặng lẽ cam chịu như vậy nữa. Tông môn do tổ tông lưu lại không thể bị hủy diệt trong tay chúng ta. Ta đề nghị, giải khai phong bế của Tông môn. Các vị có dị nghị gì không?
Không một ai lên tiếng, ánh mắt của năm vị trưởng lão đều đổ dồn về phía Đường Tam. Họ biết rõ, Hạo Thiên Tông có thể tái chấn hùng phong hay không, mấu chốt nằm ở Đường Tam.
- Tiểu Tam!
Đường Hạo gọi lớn một tiếng, kéo Đường Tam đang đắm chìm trong bi thương tỉnh lại. Ngẩng đầu nhìn phụ thân đang ngồi đối diện, khoảnh khắc này, hắn phảng phất như thấy lại vẻ nghiêm khắc ngày xưa trên gương mặt ông.
Thu liễm tâm tình, Đường Tam hít sâu một hơi, cuối cùng cũng đem hộp gỗ thu vào Nhị Thập Tứ Kiều Minh Nguyệt Dạ, lúc này mới nhìn thẳng mọi người.
- Con rời Tông môn năm năm, cũng là rời khỏi đại lục năm năm. Lần này trở về, con đã nghe được một số tin tức, hơn nữa cũng từng giao thủ một lần với giáo hoàng Vũ Hồn Điện trước đây, bây giờ là nữ hoàng của Vũ Hồn Đế quốc, Bỉ Bỉ Đông. Nàng ta giống con, cũng là song sinh võ hồn. Mà đệ nhị võ hồn của nàng đã có được bảy hồn hoàn. Nếu con đoán không lầm, hồn lực của nàng hiện tại phải đạt đến cấp 99.
Lời vừa dứt, tất cả mọi người đều kinh hãi.
Nhưng Đường Tam lập tức nói tiếp:
- Nhưng cho dù nàng ta đạt đến cấp 99, con cũng nắm chắc ít nhất có thể ngăn cản được nàng. Nếu chỉ có một mình nàng thì không đáng sợ. Điều thật sự đáng sợ là tổng thể thực lực của Vũ Hồn Đế quốc, hay nói đúng hơn, là tổng thể thực lực của những hồn sư trong tay chúng.
- Trước đây con đã từng nói, Vũ Hồn Đế quốc nắm giữ hơn 80% tổng số hồn sư toàn đại lục, lời này tuyệt không phải hư ngôn. Cũng chính vì thế, hiện tại dù đối mặt với Thiên Đấu Đế quốc hay Tinh La Đế quốc, chúng đều có ưu thế tuyệt đối. Chẳng qua, hai đại đế quốc cũng không phải không có lực lượng chống cự, mấu chốt là phải xem họ chống lại như thế nào. Một khi tông môn ta tái xuất, nhất định sẽ gia nhập phe Thiên Đấu Đế quốc. Mặc dù chúng ta không còn oai phong như xưa, nhưng với thực lực của năm vị trưởng lão đạt đến cấp bậc Phong Hào Đấu La, tổng thể thực lực của Hạo Thiên Tông không những không suy giảm mà ngược lại còn gia tăng. Chúng ta nhất định sẽ trở thành một trợ lực quan trọng cho Thiên Đấu Đế quốc khi đối kháng với Vũ Hồn Đế quốc. Con cho rằng Tông môn đã quyết định thì nên sớm thực hiện, không thể trì hoãn. Nên nhanh chóng liên lạc với Thiên Đấu Đế quốc. Vũ Hồn Đế quốc hiện đang tích cực thống nhất lực lượng của các Vương quốc và Công quốc, một khi hoàn thành, chiến tranh sẽ lại bùng nổ. Dựa theo tình hình hiện tại, chúng đã hoàn toàn ngăn cách Thiên Đấu Đế quốc và Tinh La Đế quốc. Một khi phát động chiến tranh, nhất định sẽ là một mặt phòng ngự, một mặt tấn công. Tổng thể thực lực của Thiên Đấu Đế quốc tuy không bằng Tinh La Đế quốc, nhưng lại có sự ủng hộ của Thất Bảo Lưu Ly Tông, nên về phương diện lực lượng hồn sư lại cao hơn. Chính vì vậy, con tin chắc Vũ Hồn Đế quốc có khả năng rất lớn sẽ tấn công Thiên Đấu Đế quốc. Hạo Thiên Tông chúng ta đã không xuất hiện thì thôi, một khi đã xuất hiện, nhất định phải giáng cho Vũ Hồn Đế quốc những đòn đả kích trầm trọng nhất trong chiến tranh. Có như vậy mới có thể giúp Tông môn ta dương oai, đồng thời chấn nhiếp đám hồn sư của Vũ Hồn Điện. Nhưng muốn tiêu diệt hoàn toàn Vũ Hồn Đế quốc vẫn là một quá trình lâu dài. Chúng đã tích lũy bao nhiêu năm, căn cơ vô cùng sâu dày. Về phương án tác chiến cụ thể, phải chờ con trở lại Thiên Đấu thành bàn thảo với hoàng thất Thiên Đấu rồi mới có thể quyết định.
Nghe Đường Tam nói xong, mọi người lần lượt gật đầu. Đường Khiếu nói:
- Được, cứ quyết định như vậy đi. Chúng ta cũng không cần chuẩn bị gì nhiều. Ngày mốt, ta sẽ trực tiếp đến Thiên Đấu thành. Về phần liên lạc với Thiên Đấu Đế quốc…
Đường Tam gật đầu:
- Cứ giao cho con. Đợi sau khi con giúp phụ thân khôi phục chân tay, con sẽ đi ngay.
“Khôi phục chân tay?” Đường Khiếu cùng năm vị trưởng lão nhìn Đường Tam, trong mắt tràn ngập vẻ không thể tin nổi.
Đường Tam đứng lên, cầm Hải Thần Tam Xoa Kích đi đến trước mặt cha mình, một tay cầm hộp gỗ chứa hai khối hồn cốt, nói với Đường Hạo:
- Cha, bây giờ chúng ta bắt đầu. Chẳng qua, con nhất định phải phá lại vết thương của người, hơn nữa còn cần cắt bỏ một lớp thịt bên ngoài, mới có thể…
- Nói nhiều làm gì, bắt đầu đi.
Đường Hạo tự mình xé toạc ống tay áo cụt, để lộ ra vết thương đã lành lặn. Ánh mắt ông tràn ngập vẻ cứng rắn, dường như vị Hạo Thiên Đấu La năm xưa, người ngay cả giáo hoàng Vũ Hồn Điện cũng dám đánh chết, đã một lần nữa trở lại.
Khi đối mặt với kẻ địch, Đường Tam chưa từng một lần do dự, nhưng lúc này, người hắn đối mặt lại là cha mình. Nhìn vào bả vai thiếu mất một cánh tay của Đường Hạo, hai dòng nhiệt lưu không khỏi dâng lên trong mắt, tay phải đang nắm Hải Thần Tam Xoa Kích cũng bất giác run lên.
Đường Hạo trừng mắt nhìn con trai:
- Do dự cái gì? Ta có thể tự chặt tay mình, chẳng lẽ còn sợ chút đau đớn ấy sao?
Hít sâu một hơi, Đường Tam đột nhiên nhắm mắt lại, nhưng chỉ một khắc sau đã mở ra. Trong đôi mắt hắn tức thì tràn ngập thần quang băng lãnh. Vung tay phải lên, Hải Thần Tam Xoa Kích như một tia chớp đen xẹt qua, một làn huyết quang phun lên. Vết thương trên vai phải Đường Hạo, nơi tiếp giáp với xương vai vốn đã lành từ lâu, lớp da thịt dày khoảng một tấc đã không chút do dự rơi xuống. Một tấc này hoàn toàn là phần thịt thừa ra sau khi cánh tay bị chặt đứt rồi lành lại. Thanh Hải Thần Tam Xoa Kích khổng lồ như vậy, nhưng trong tay Đường Tam lại chuẩn xác như một lưỡi dao mổ.
Sắc mặt Đường Hạo không chút thay đổi, ánh mắt nhìn con trai chỉ có sự cổ vũ, dường như thứ mà Hải Thần Tam Xoa Kích vừa cắt đi không phải là thân thể của ông.
Ánh mắt Đường Tam tỉnh táo dị thường, tay trái vung lên, thi triển Khống Hạc Cầm Long. Hộp gỗ mở ra, khối hồn cốt cánh tay phải bay lên, rơi vào lòng bàn tay hắn.
Không chút chậm trễ, Đường Tam đem khối hồn cốt cánh tay phải trực tiếp gắn vào vết cắt trên cánh tay cụt của Đường Hạo. Từ mi tâm, ấn ký Hải Thần màu vàng kim quang mang đại phóng, một đạo Hải Thần Chi Quang trực tiếp chiếu rọi vào nơi xương cánh tay được gắn vào.
Máu tươi bắn ra từ miệng vết thương của Đường Hạo đã nhuộm đỏ cánh tay Đường Tam cùng khối hồn cốt. May mà lúc này A Ngân không có ở đây, nếu không, chứng kiến cảnh này, không biết tâm tình nàng sẽ biến hóa đến mức nào.
Cùng lúc đó, ánh sáng vàng lam từ chân phải của Đường Tam cũng sáng lên, quang mang theo thân thể hắn lan dần lên cánh tay trái đang cầm hồn cốt, rồi nhanh chóng rót vào miệng vết thương của Đường Hạo.
Nói cũng kỳ lạ, khi Hải Thần Chi Quang bao phủ lên xương cánh tay phải, vị trí vết thương của Đường Hạo và khối hồn cốt đồng thời phát ra một tầng sương khói màu vàng lam. Đường Hạo lúc trước còn giữ được bình tĩnh, lúc này cũng không khỏi nhíu chặt mày, có thể thấy ông đang phải chịu đựng nỗi đau đớn mãnh liệt đến thế nào. Khi luồng quang mang màu vàng kim từ hồn cốt Lam Ngân Hoàng đùi phải của Đường Tam dâng đến vị trí vết thương, miệng vết thương vốn đang không ngừng chảy máu bỗng ngừng hẳn. Quang mang màu vàng kim kia đã hoàn toàn bao bọc lấy chỗ vết thương bị cắt của Đường Hạo cùng với khối hồn cốt cánh tay phải.
Từ lúc Đường Tam chém ra Hải Thần Tam Xoa Kích, đến khi năng lượng của hồn cốt Lam Ngân Hoàng đùi phải cầm máu, toàn bộ quá trình thực ra chỉ diễn ra trong nháy mắt. Động tác của Đường Tam như đã luyện tập hàng trăm ngàn lần, không để cho Đường Hạo chảy thêm một giọt máu thừa nào.
Ngay khi luồng quang mang màu vàng lam kia lan tràn ra, sắc mặt Đường Hạo cũng dần dần giãn ra. Đường Khiếu cùng năm vị trưởng lão của Hạo Thiên Tông đều không khỏi toát ra vẻ tán thưởng. Thần kỹ bực này, họ cũng là lần đầu tiên được chứng kiến. Trước giờ họ chưa từng nghe nói, một người sau khi đã tách rời hồn cốt ra còn có thể gắn trở lại.
Đường Hạo đã vô cùng cường hãn, nhưng con trai ông còn thể hiện ra sự cường hãn hơn cả Đường Hạo năm xưa. Sắc mặt năm vị trưởng lão đã trở nên thư thái hơn nhiều, sự khó chịu lúc nãy do bị Đường Tam đánh bại cũng dần được thay thế bằng niềm vui mừng. Họ dường như đã thấy được cảnh Hạo Thiên Tông dưới sự phụ trợ của hai cha con này, một lần nữa trở lại ngôi vị đỉnh cao của đại lục.
Đường Tam lấy từ trong Như Ý Bách Bảo Nang ra một viên đan dược do chính mình luyện chế lúc trước, Cố Bổn Bồi Nguyên Đan, nhét vào miệng cha. Đồng thời, hắn cắm Hải Thần Tam Xoa Kích xuống đất, tay phải đặt lên cổ tay Đường Hạo, cảm nhận sự biến hóa trong cơ thể cha mình.
Rất nhanh, sắc mặt Đường Tam cũng thả lỏng hơn, toàn bộ quá trình còn thuận lợi hơn hắn dự đoán. Mấy năm nay khi hắn ở Hải Thần Đảo, A Ngân dựa vào khả năng cảm nhận thực vật của mình, đã đem các loại linh dược mọc quanh Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn cho Đường Hạo dùng. Hơn nữa, Đường Hạo biết vợ mình có khả năng hồi sinh, tâm tình cũng tốt hơn nhiều so với trước. Thân thể ông hiện giờ vô cùng tốt, tuy bị đứt một chân một tay, nhưng huyết khí mạnh mẽ hơn trước rất nhiều. Vừa rồi tuy tổn thất một ít máu tươi, nhưng thân thể ông cũng không bị ảnh hưởng bao nhiêu. Dĩ nhiên, chuyện này cũng có quan hệ mật thiết với khả năng cắt vết thương hoàn mỹ của Đường Tam.
Bên trong luồng quang mang màu vàng lam đang bao phủ, người khác không nhìn thấy, nhưng hai cha con Đường Hạo và Đường Tam lại có thể cảm giác rõ ràng, cánh tay phải của Đường Hạo đang dần dần mọc lại. Năng lực “Lửa rừng thiêu bất tận, gió xuân thổi sống lại” của khối hồn cốt chân phải được Đường Tam dùng tinh thần lực khống chế hết sức xảo diệu, không ngừng rót vào cánh tay Đường Hạo. Đồng thời, trong quá trình cánh tay dần phục hồi, Đường Tam cũng thông qua bàn tay đang nắm cánh tay trái của Đường Hạo truyền vào một cỗ năng lượng thuần khiết của nội lực Huyền Thiên Công, dẫn đạo hồn lực của cha hắn, vận chuyển tuần hoàn vào cánh tay đang mọc lại, giúp cho cánh tay mới hoàn toàn khôi phục, giống như trước kia.
Suốt nửa canh giờ trôi qua, Đường Khiếu và năm vị trưởng lão không hề có chút mất kiên nhẫn nào. Có thể chứng kiến một màn thần kỳ như vậy, trong lòng họ thậm chí còn có vài phần kiêu ngạo.
Rốt cuộc, luồng quang mang màu vàng lam kia cũng rút đi, trên vai phải Đường Hạo đã mọc lại một cánh tay mới. Nếu nói cánh tay này có điểm gì khác một cánh tay bình thường, thì chỉ là nó có phần trắng trẻo hơn một chút, so với màu da ngăm đen trên thân thể Đường Hạo có chút khác biệt.
Đường Hạo ngắm nhìn cánh tay phải của mình, có chút ngạc nhiên. Ông nhanh chóng thúc dục hồn lực truyền vào cánh tay, một luồng quang mang màu đen nhàn nhạt từ trong cánh tay phóng xuất ra. Trước đây vì cánh tay bị cụt, hồn lực vận chuyển đến bả vai bị tắc nghẽn, nhưng hiện tại đã có thể tuần hoàn bình thường. Có thêm năng lượng tràn ngập của khối hồn cốt gia nhập, cảm giác như hồn lực của ông trong nháy mắt từ cấp 70 đã đạt đến hơn cấp 80. Càng làm ông khó tin hơn chính là, cánh tay mới sinh trưởng này không có nửa phần gượng gạo, linh động và có lực hoàn toàn giống như cánh tay trước khi bị chặt bỏ. Thậm chí năng lượng hồn cốt cũng đã khế hợp hoàn toàn với hồn lực của ông.
Điều này không chỉ đơn thuần là năng lực “Lửa rừng thiêu bất tận, gió xuân thổi sống lại” có thể làm được, dù sao cánh tay Đường Hạo đã cụt hơn sáu bảy năm. Sở dĩ có thể vừa khôi phục đã đạt trình độ này, hoàn toàn là nhờ hiệu quả của Hải Thần Chi Quang. Chính nhờ Hải Thần Chi Quang mới có thể làm cho quá trình chữa trị này đạt được kết quả hoàn mỹ.
Sau khi kiểm tra kỹ càng cánh tay phải của Đường Hạo, Đường Tam lại vung Hải Thần Tam Xoa Kích lên, một lần nữa tiến hành quá trình khôi phục chân trái cho cha mình. Khôi phục lại chân trái cũng tốn thêm một canh giờ, và một canh giờ này càng khiến Đường Hạo chịu thêm nhiều thống khổ.
Có sự khôi phục hoàn mỹ của cánh tay phải làm nền tảng, cả quá trình khôi phục chân trái, thần sắc của Đường Hạo trông còn thoải mái hơn lúc đầu. Chỉ sau khi chân trái hoàn toàn hồi phục, sắc mặt ông mới có chút tái nhợt. Hồn cốt Lam Ngân Hoàng đùi phải tuy truyền cho ông không ít năng lượng, nhưng cả quá trình chữa trị cũng là lấy huyết khí của Đường Hạo mà duy trì. Việc mọc lại tay chân đối với huyết khí của Đường Hạo cũng là một sự tiêu hao không nhỏ.
Cho Đường Hạo ăn thêm một viên dược hoàn nữa, nhờ Đường Khiếu sắp xếp một gian phòng yên tĩnh, Đường Tam dẫn Đường Hạo lại đó, bắt đầu trợ giúp cha mình tu luyện. Một mặt giúp Đường Hạo tuần hoàn tu luyện lại hồn lực cùng huyết khí vừa tiêu hao, mặt khác cũng để ông sử dụng thuận lợi lại hai khối hồn cốt.
Họ vừa ra khỏi đại sảnh, A Ngân cùng Tiểu Vũ đã thấy Đường Hạo khôi phục đủ tứ chi. A Ngân vừa muốn xông lại đã bị Đường Tam dùng ánh mắt ngăn cản, ra dấu cho mẫu thân. Mặc dù đây là lần đầu tiên Đường Tam giúp người khác khôi phục tứ chi, nhưng qua quá trình này, hắn cảm giác được khoảng thời gian sau khi khôi phục đối với Đường Hạo là quan trọng nhất. Không chỉ là khôi phục lại tứ chi hoàn chỉnh, mà còn là khôi phục lại hai mươi cấp hồn lực bị tổn thất khi chặt đứt một tay một chân. Có thể khôi phục được bao nhiêu, còn phải xem trong vài ngày sau khi hồi phục này.
Đường Tam dìu Đường Hạo vào tĩnh thất, để ông ngồi xuống, còn mình thì ngồi sau lưng, dặn dò Đường Khiếu không cho bất cứ ai đến quấy rầy. Sau đó, hắn đặt hai tay lên lưng phụ thân, khởi phát toàn bộ Hải Thần Chi Quang, bao phủ toàn bộ thân thể Đường Hạo, phụ trợ ông tu luyện.
Hồn lực cùng khí huyết của Đường Tam cường đại đến mức nào, hơn nữa, Hải Thần Chi Quang vốn thuộc về lực lượng của thần, đối với sự khôi phục của Đường Hạo không thể nghi ngờ là có lợi ích rất lớn.
- Cha, người thả lỏng hồn lực của mình, không nên kháng cự lại hồn lực mà con đưa vào cơ thể. Thân thể cùng tinh thần toàn bộ thả lỏng, cho dù có bất cứ cảm giác gì, cũng đừng điều động hồn lực bản thân để chống cự lại sự vận chuyển hồn lực của con.
Đường Hạo gật đầu, đối với con trai mình, ông có gì mà không thể tín nhiệm chứ? Nhất là khi Đường Tam vừa giúp ông khôi phục lại tứ chi, trong lòng ông lúc này vốn vô cùng hưng phấn. Đồng thời, ông cũng cảm nhận được sau khi khôi phục hai chi, hồn lực trong cơ thể như đang sôi trào. Dưới tình huống này, cho dù là mở miệng nói chuyện cũng có thể khiến cho hồn lực đang sôi trào kia phát tiết ra ngoài. Đường Hạo cũng là thiên tài một đời, từng là Phong Hào Đấu La trẻ nhất đại lục, mặc dù tình huống trước mắt là lần đầu tiên xảy ra trên Đấu La Đại Lục, nhưng ông vẫn cẩn thận không mở miệng. Nghe con trai mình sắp xếp, tự nhiên là không chút do dự đồng ý, ông cũng không biết làm thế nào mới có thể khiến hồn lực đang sôi sục của mình trở về trạng thái đỉnh cao như trước.
Hồn lực của Đường Tam hùng hậu mà nhu hòa, giống như trường giang đại hải dũng mãnh tiến vào cơ thể Đường Hạo. Đường Hạo có thể cảm giác rõ ràng, tuy Đường Tam cũng có võ hồn Hạo Thiên Chùy giống mình, nhưng hồn lực của hắn lại không giống ông chút nào. Hồn lực của ông vốn đầy khí thế bá đạo, ngược lại hồn lực của Đường Tam lại vô cùng ôn hòa, nhưng trong đó lại ẩn chứa khí thế mạnh mẽ sừng sững.
Luồng hồn lực kia sau khi dũng mãnh tiến vào cơ thể Đường Hạo, ngay lập tức vận chuyển nhanh chóng theo một lộ tuyến kỳ lạ mà ngay cả Đường Hạo cũng không biết. Rất nhanh, nó đi tới từng kinh mạch mà trước giờ ông chưa từng chú ý đến. Luồng hồn lực vốn nhu hòa đột ngột biến thành một mũi nhọn vững chắc chui vào những kinh mạch kia, cảm giác thống khổ ập đến lập tức khiến toàn thân Đường Hạo co rút lại một trận.
Tính cách Đường Hạo kiên nghị vô cùng, đối với con trai lại tuyệt đối tin tưởng. Tuy rằng thống khổ kịch liệt khiến hồn lực toàn thân ông sôi trào như muốn phun ra, nhưng ông đã lập tức khống chế hồn lực ba động, tùy ý để hồn lực của con trai mình phát động công kích.
Đây chính là Đường Tam, nếu đổi lại là người khác, Đường Hạo nhất định sẽ không đem thân thể mình đặt dưới sự khống chế của người đó. Phải biết rằng, để cho hồn lực bên ngoài tùy ý đưa vào kinh mạch bản thân, chỉ cần đối phương có ý đồ xấu, ông sẽ chết không thể nghi ngờ.
Một tiếng “xích” nhẹ vang lên trong cơ thể Đường Hạo, ông chỉ cảm thấy thân thể mình rung lên. Ngay sau đó, một cỗ lực lượng đặc thù từ chỗ kinh mạch không tên kia truyền đến, hồn lực trong cơ thể nháy mắt dừng lại, rồi một khắc sau đã lập tức điên cuồng di động trở lại, hoàn toàn theo một quy luật nhất định. Cảm giác thoải mái tràn ngập lực lượng kia suýt nữa làm Đường Hạo hô to thành tiếng.
Hồn lực của Đường Tam vẫn chưa dừng lại, lập tức nhắm đến kinh mạch tiếp theo mà di chuyển, không ngừng chui vào, đả thông. Trong cả quá trình này, hồn lực trong cơ thể Đường Hạo cũng dần dần được điều động vận chuyển. Mặc dù chưa hoàn toàn thông suốt, nhưng sự sôi trào của hồn lực lúc đầu theo thời gian từng kinh mạch được đả thông đã ngày càng ngưng tụ lại. Hồn lực khổng lồ trong cơ thể cũng dần dần vận chuyển theo hướng hồn lực của Đường Tam, ngày càng trở nên thông suốt hơn. Mặc dù mỗi lần Đường Tam công kích đều gây cho ông sự thống khổ kịch liệt, nhưng sau khi sự thống khổ qua đi, cảm giác thoải mái mang lại là điều Đường Hạo từ trước tới giờ chưa từng trải qua.
Con trai mình đang làm gì đây? Đường Hạo cũng không biết. Ông lúc này cũng không thấy được, Đường Tam ngồi ở phía sau cả người như đang ngâm trong lồng hấp, quần áo trên người đều đã ướt đẫm mồ hôi.
Đường Tam lúc này đúng là đang dùng nội lực Huyền Thiên Công của mình để trợ giúp phụ thân đả thông kỳ kinh bát mạch. Cách làm như vậy, không thể nghi ngờ chính là phương pháp tốt nhất giúp Đường Hạo khôi phục hoàn toàn hồn lực.
Cơ thể con người ở thế giới này hoàn toàn giống với thế giới trước đây của Đường Tam, chẳng qua phương thức tu luyện khác nhau mà thôi. Đường Hạo từng có được thực lực mạnh nhất ở thế giới này, nhưng kỳ kinh bát mạch của ông cũng chỉ rộng rãi, cứng cáp hơn người bình thường, chứ hoàn toàn chưa được đả thông.
Trong quá trình đả thông kinh mạch, Đường Tam cũng không gặp phải trở ngại lớn nào. Dù sao kinh mạch của Đường Hạo cũng vô cùng cứng cỏi, hoàn toàn có thể thừa nhận được sự đột phá của nội lực Huyền Thiên Công.
Rốt cuộc, dưới sự công kích của Đường Tam, hai mạch Nhâm Đốc của Đường Hạo cuối cùng cũng trở nên thông suốt. Đường Hạo chỉ cảm thấy một cảm giác cực kỳ thông suốt truyền khắp toàn thân. Hồn lực khổng lồ tích góp trong cơ thể không còn chịu khống chế, điên cuồng tràn ra, gần như trong nháy mắt đem hồn lực của Đường Tam đẩy ra khỏi cơ thể, rồi dựa theo phương thức tu luyện bình thường của ông mà điên cuồng vận chuyển. Mỗi lần vận chuyển một vòng, hồn lực của ông lại gia tăng thêm một lượng lớn. Hồn lực tràn đầy một lần nữa đưa Đường Hạo trở về trạng thái đỉnh cao.
Đường Tam chậm rãi mở mắt, sắc mặt lúc này đã cực kì khó coi, khóe miệng vẫn còn chảy ra một dòng máu tươi. Đó là do sau khi Đường Hạo hoàn thành đả thông kỳ kinh bát mạch, hồn lực của ông đã phản kích đẩy ngược hồn lực của hắn ra ngoài.
Chẳng qua lúc này tâm tình Đường Tam lại tràn ngập vui sướng. Hồn lực của phụ thân có thể đẩy ngược hồn lực của chính mình, chứng tỏ hồn lực của ông đã vượt qua trình độ cấp 92 của hắn, ít nhất đã khôi phục trở lại cấp độ Phong Hào Đấu La. Việc này đã chứng minh, việc hắn trợ giúp phụ thân đả thông kinh mạch là hoàn toàn chính xác.
Lúc này, thân thể Đường Hạo bị một tầng hắc quang mãnh liệt bao phủ, hồn lực bá đạo cường đại tràn ngập mang lại cảm giác chấn nhiếp lòng người. Từ phía sau nhìn lại, thân hình cha mình vô cùng to lớn, đây mới chính thức là bộ dáng mà Hạo Thiên Đấu La nên có!
Đường Tam vui mừng nhắm hai mắt lại, bắt đầu khôi phục hồn lực của mình. Mặc dù việc đả thông kinh mạch cho phụ thân làm hắn tiêu hao hồn lực thật lớn, lại còn bị thương do hồn lực cắn trả, nhưng với thân thể cường hãn của hắn, mấy thứ này không đáng kể chút nào. Chỉ cần tu luyện trong thời gian ngắn là có thể khôi phục lại trạng thái đỉnh cao.
Khi Đường Hạo từ trạng thái tu luyện tỉnh lại, quay đầu nhìn, con trai đã không còn ở phía sau nữa. Tâm niệm vừa động, thân hình đang ngồi trên mặt đất đã bay vọt lên. Ông giơ lên cánh tay phải màu trắng nõn cùng cánh tay trái màu đồng đỏ, cảm giác tràn ngập lực lượng làm cho hai mắt của một thiết hán như Đường Hạo cũng trở nên ướt át.
Lúc đầu khi tự chặt tay chân, ông đã tâm nguội ý lạnh, quyết định quy ẩn sơn lâm, chưa từng nghĩ rằng mình lại có cơ hội phục hồi lại trạng thái đỉnh cao như vậy.
Hùng tâm tráng chí trong dĩ vãng tựa hồ tại thời khắc này, nương theo thực lực trở về mà khôi phục lại.
- Ta trở về rồi, Vũ Hồn Điện, Đường Hạo ta đã quay lại rồi!
Đẩy cửa bước ra, ánh mặt trời chiếu rọi khắp toàn thân. Quang mang chói mắt nhưng cũng không chút nào ảnh hưởng đến thị giác của Đường Hạo. Ông liếc một cái đã thấy A Ngân đang đứng chờ ngoài cửa.
Tuy Đường Hạo mở cửa hết sức đột ngột, nhưng khoảnh khắc A Ngân nhìn thấy tứ chi hoàn chỉnh của trượng phu, nước mắt nàng vẫn không cầm được mà tuôn trào, mạnh mẽ nhào vào lòng chồng mình.
Khẽ vuốt nhẹ mái tóc của vợ, trên mặt Đường Hạo toát ra một nụ cười nhàn nhạt, cả người ông dường như trẻ lại rất nhiều. Mặc dù trên người vẫn còn một chút dơ bẩn do lâu ngày không tắm, nhưng trông ông cũng chỉ như một nam nhân khoảng ba mươi tuổi, không còn chút dáng vẻ già nua trước kia.
- A Ngân, đừng khóc, Tiểu Tam đâu?
A Ngân ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ nhìn Đường Hạo:
- Anh đã tu luyện suốt ba ngày. Hai ngày trước, Tiểu Tam đã mang theo Tiểu Vũ quay về Thiên Đấu Thành. Đứa nhỏ này tuy tuổi còn trẻ, nhưng gánh nặng trên vai nó thật sự quá nhiều!
Đường Hạo yên lặng gật đầu:
- Không ngờ chính con trai ta lại cho ta cơ hội tái sinh. Trước đây vì ta không thể làm được, mới đem thật nhiều áp lực đặt lên vai nó. Nhưng bây giờ ta đã phục hồi rồi, Hạo Thiên Đấu La đã trở lại, ai còn dám bất lợi với con ta, ta sẽ khiến kẻ đó hóa thành tro bụi.
A Ngân run giọng hỏi:
- Hạo ca, anh thật sự khôi phục lại rồi sao?
Đường Hạo tự tin nhìn thẳng lên mặt trời:
- Mặc dù ta không biết Tiểu Tam đã làm gì cho ta, nhưng thực lực của ta chẳng những đã khôi phục mà còn mạnh hơn trước nhiều. Lúc đầu sau khi nàng hiến tế cho ta, hồn lực của ta đã đạt đến cấp 92. Sau đó, dù bản thân bị trọng thương, hồn lực vẫn tiếp tục gia tăng, thẳng lên đến cấp 95 mới thôi. Nhưng hiện tại, hồn lực của ta đã đột phá bình cảnh cấp 96, hơn nữa tiềm lực của thân thể dường như hoàn toàn được kích phát. Ta cảm giác được, toàn bộ lực lượng tích tụ trong mấy năm nay đã hoàn toàn phóng xuất, trong khoảng thời gian ngắn có thể còn tiến bộ nữa. Đi, chúng ta đi tìm đại ca. Hạo Thiên Tông cũng đã đến lúc xuất sơn rồi.
*
Thiên Đấu Thành. Đường Môn.
So với năm năm trước, nơi này trông không có biến hóa gì đáng kể. Trước cửa cũng chỉ có hai gã đệ tử Đường Môn thân hình cao lớn, ánh mắt lợi hại canh gác. Nhưng tinh, khí, thần của họ lại phi thường tràn đầy, ánh mắt thỉnh thoảng đảo qua người đi đường, ngẫu nhiên lại phát ra một chút tinh quang. Lực lượng súc tích, giống như hai khối thuốc nổ tùy thời đều có khả năng bộc phát.
Lúc này, ánh mắt của hai đệ tử gác cổng Đường Môn đột nhiên chăm chú hẳn lại, bởi vì trong tầm mắt của họ xuất hiện hai người. Hai người này toàn thân đều bao phủ trong một tấm áo choàng dài màu đen. Một trong hai người, trên tay cầm một vật thể dài và hẹp, được bọc bởi một tấm vải đen, rõ ràng là một loại vũ khí.
- Đứng lại! Đường Môn cấm địa, không được tới gần.
Một đệ tử Đường Môn bước lên hai bước, ngăn cản hai hắc bào nhân đang hướng về phía đại môn, trong ánh mắt toát ra vẻ cảnh giác rõ rệt.
Hắc bào nhân cầm gói đồ dài và hẹp kia vén chiếc mũ trùm đầu ra, để lộ một mái tóc dài màu lam cùng một gương mặt vô cùng anh tuấn. Đôi mắt của hắn màu xanh biển, sâu thẳm tựa như đại dương mênh mông. Tên đệ tử Đường Môn kia vừa nhìn vào mắt hắn, không khỏi sững sờ một chút, sự cảnh giác ban đầu sau khi bị đối phương nhìn đã hoàn toàn biến mất, không thể dâng lên một chút ý niệm phản kháng nào.
Hai hắc bào nhân này chính là Đường Tam và Tiểu Vũ. Sau khi giúp phụ thân khôi phục thân thể, Đường Tam vội mang theo Tiểu Vũ rời Hạo Thiên Tông, trở về Thiên Đấu thành. Tướng mạo của hắn và Tiểu Vũ đều rất xuất chúng, vì không muốn gây chú ý nên mới mặc áo choàng lớn này. Nơi hắn lựa chọn trở về đầu tiên, tự nhiên chính là nơi do một tay mình sáng lập, Đường Môn. Nơi này chính là căn cơ của Đường Tam.
- Lực Đường đường chủ Thái Thản trưởng lão có ở đây không? Xin hãy vào bẩm báo một tiếng, nói là Đường Tam đã trở về.
Tuy trước mặt chỉ là một đệ tử gác cổng, nhưng Đường Tam vẫn vô cùng khách khí. Theo thực lực ngày càng tăng, trừ những lúc cần thiết, hắn mới để cảm xúc của mình biến hóa, còn trong tình huống bình thường, hắn càng thêm nội liễm hơn so với trước kia. Nhìn từ bên ngoài, không ai có thể nhận ra hắn có thực lực cường đại.
Hai đệ tử gác cổng này hiển nhiên là gia nhập Đường Môn trong năm năm sau khi Đường Tam rời đi, bởi vậy cũng không nhận ra hắn. Nhưng không phải là họ chưa từng nghe qua cái tên “Đường Tam”. Đây chính là tên của Đường Môn tông chủ!
- Ngài… ngài là Đường Tam?
Tên đệ tử đang ngăn cản hắn chợt hỏi.
Đường Tam bật cười, nói:
- Sao thế? Từng có người giả mạo ta rồi à?
Hai gã thủ vệ liếc nhìn nhau, tên vừa lên tiếng cẩn thận nói:
- Xin ngài vui lòng chờ một chút, ta lập tức vào trong bẩm báo.
Vừa nói, hắn nhanh chóng quay đầu chạy vào trong.
Đường Tam hài lòng gật đầu, thấy mầm biết cây, các vị Đường chủ huấn luyện đệ tử tông môn tương đối không tồi.
Hắn chờ cũng không lâu, trong chốc lát, tiếng bước chân đã từ trong cửa truyền ra. Nhưng điều làm Đường Tam có chút ngoài ý muốn chính là, từ bên trong đi ra nghênh đón chỉ có một người: con trai của Lực Đường đường chủ Thái Thản, phụ thân của Thái Long, Thái Nặc.
Thái Nặc vừa nhìn thấy Đường Tam, vội bước lên trước vài bước, cung kính nói:
- Thái Nặc cung nghênh tông chủ hồi tông.
Tên đệ tử chạy đi thông báo lúc nãy cũng theo ông quay lại, vừa nghe Đường Tam quả nhiên chính là tông chủ bổn môn, lập tức cùng tên thủ vệ còn lại cúi dài một cái, quỳ xuống một gối.
Đường Tam mỉm cười, nói:
- Thái Nặc thúc thúc, không cần đa lễ. Sao chỉ có một mình ngài? Các vị Đường chủ khác đều bận rộn cả sao?
Nói thế nào hắn cũng là tông chủ Đường Môn, tông chủ hồi môn mà không thấy bất kỳ vị Đường chủ nào ra nghênh đón, làm hắn ít nhiều cũng có chút bất ngờ.
Thái Nặc nói:
- Tông chủ chớ trách. Hiện tại trong môn, người chủ sự cũng chỉ còn lại một mình ta, những người khác đều đã theo đại quân ra tiền tuyến hết rồi.
- Ra tiền tuyến?
Đường Tam trong lòng cả kinh, cũng không vội tiến vào tông môn, hỏi ngay:
- Đã xảy ra chuyện gì? Khai chiến với Vũ Hồn Đế quốc rồi sao?
Thái Nặc nói:
- Mười ngày trước, Thiên Đấu Đế quốc Tuyết Băng bệ hạ ngự giá thân chinh, dẫn theo trăm vạn đại quân, hơn sáu nghìn hồn sư ra tiền tuyến. Đường Môn ta, Thất Bảo Lưu Ly Tông, Sử Lai Khắc học viện, cao thủ các nơi đều xuất phát theo. Phụ thân nhờ ta nhắn lại với ngài, khi nào ngài trở về, cũng xin nhanh chóng ra tiền tuyến chi viện.
Nghe Thái Nặc nói, trong lòng Đường Tam nhất thời xuất hiện không ít ý nghĩ, tâm niệm thay đổi thật nhanh, đã đại khái hiểu rõ sự tình. Rất hiển nhiên, Thiên Đấu và Tinh La hai đại đế quốc cũng đã ý thức được tình hình của Vũ Hồn Đế quốc, tự nhiên sẽ không đợi chúng tiến hành tu chỉnh hoàn tất rồi mới xâm phạm đến mình. Tiên hạ thủ vi cường, chủ động tuyên chiến. Một chiêu này không thể nghi ngờ là hết sức cao minh, vừa có thể làm loạn sự bố trí của Vũ Hồn Đế quốc, đồng thời cũng có thể chiếm được tiên cơ. Không cần hỏi, nhất định là phía Tinh La Đế quốc hiện tại cũng đã hành động.
- Tông chủ, vào trong rồi hãy nói.
Thái Nặc đứng tránh ra nhường lối cho Đường Tam.
Đường Tam lắc đầu:
- Không cần, Thái Nặc thúc thúc, tông môn giờ giao cho ngài quản lý. Thời gian gấp gáp, ta cần nhanh chóng ra tiền tuyến. Hiện giờ ta cần biết rõ tình hình một chút. Tuyết Băng kế vị như thế nào? Hiện tại trong Thiên Đấu thành, có còn để lại hồn sư phòng ngự hay không?