Một vạn quân của Đường Gia Quân đương nhiên không đủ để quyết định kết quả trận chiến, nhưng sự tham gia của họ không thể nghi ngờ đã mở ra một đột phá khẩu cho đại quân Thiên Đấu Đế Quốc. Càng lúc càng có nhiều binh lính Thiên Đấu dũng mãnh tràn vào Gia Lăng Quan. Ngay khi lớp phòng ngự thứ tư bên trong thành bị đánh tan, theo sau những tiếng nổ vang trời, quân đoàn kỵ binh hạng nặng của Thiên Đấu Đế Quốc lập tức xông vào thành.
Hồn sư quả thật cường đại, nhưng đối mặt với cuộc tấn công như vũ bão của hàng ngàn kỵ binh hạng nặng, nếu không có sự chuẩn bị kỹ càng, họ có thể giết được bao nhiêu người? Huống hồ, các hồn sư cấp cao đều đã bị cầm chân trên tường thành. Trận tổng tiến công đến thời điểm này đã chuyển từ công thành chiến sang hỗn chiến xáp lá cà. Trăm vạn hùng binh của Thiên Đấu Đế Quốc lúc này cũng đã từ bên ngoài Gia Lăng Quan ào ạt tràn vào như thác lũ.
Tân vương Tuyết Băng của Thiên Đấu Đế Quốc hiểu rõ, chỉ cần hơn một phần năm đại quân của mình tiến được vào bên trong Gia Lăng Quan, trận chiến này coi như sẽ ngã ngũ. Đến lúc đó, quân địch căn bản không còn bất kỳ lực lượng nào có thể ngăn cản đại quân của mình.
Trên tường thành, Bỉ Bỉ Đông đang chật vật chống đỡ những đợt công kích trầm ổn mà hung mãnh của Đường Tam, nàng càng lúc càng cảm thấy khó lòng chống đỡ nổi. Giờ phút này, trong lòng nàng đã bắt đầu cảm thấy thất thế, do dự không biết có nên hạ lệnh lui quân hay không. Nhưng nếu từ bỏ Gia Lăng Quan, chiến trường mà Võ Hồn Đế Quốc phải đối mặt với Thiên Đấu Đế Quốc sau này sẽ là một vùng đồng bằng trống trải! Một khi đại quân Thiên Đấu phối hợp với Tinh La Đế Quốc đang không ngừng công phá cửa ải phía bên kia, hai đại đế quốc hợp binh một chỗ, chỉ sợ Võ Hồn Đế Quốc sẽ thực sự diệt vong. Hồn sư dù cường thịnh đến đâu, đông đảo thế nào, cũng không thể đối đầu trực diện với trăm vạn hùng binh trên chiến trường!
Ngay lúc Võ Hồn Đế Quốc đang vạn phần nguy cấp, binh lính trong thành đã bắt đầu liên tiếp bại lui, hai đại hồn sư quân đoàn cũng không thể chống đỡ nổi trước dòng lũ cuồn cuộn, thì bỗng nhiên, từ phía sau Gia Lăng Quan vang lên mấy tiếng thét dài.
Tiếng thét xa xôi mà vang vọng, tựa như hồng thủy cuồn cuộn chấn nhiếp linh hồn, vừa xuất hiện trên chiến trường đã lập tức áp đảo hoàn toàn khí thế của đại quân Thiên Đấu Đế Quốc. Tiếng gầm vang dội như sấm sét đánh ngang tai, khuấy động cả không trung.
Nghe thấy tiếng thét này, sắc mặt Đường Tam nhất thời trở nên ngưng trọng. Hắn tung một kích đánh văng Bỉ Bỉ Đông đang kiệt sức ra xa. Người khác có thể không phân biệt được, nhưng với tinh thần lực của hắn, hắn lập tức cảm nhận được uy hiếp cực lớn ẩn chứa trong tiếng thét kia.
Đó là tiếng thét do sáu người phát ra, hơn nữa họ vẫn còn cách Gia Lăng Quan hơn mười dặm và đang lao đến với tốc độ kinh người. Mười dặm đối với những người này chỉ mất khoảng hơn mười lần hít thở. Cường giả cấp bậc nào mới có thể tạo ra hiệu quả như vậy? Dù không muốn thừa nhận, Đường Tam cũng có thể phán đoán được thực lực của những người này.
Đáng sợ hơn là, sáu người này không đến một mình. Phía sau họ còn có một lượng lớn người với hơi thở dài và tốc độ cực nhanh đang lao tới, số lượng khoảng năm ngàn. Điều làm Đường Tam kinh ngạc nhất là, tiếng thét đồng loạt của sáu người kia lại khiến tinh thần lực của hắn thoáng chốc hoảng hốt. Hắn chỉ có thể dò xét được đến đó, không thể tiếp tục tìm hiểu tình hình cụ thể hơn. Như vậy, tiếng thét đó rõ ràng có mục đích nhiễu loạn tinh thần lực của hắn. Phải biết rằng, từ khi trở về từ Hải Thần Đảo, chỉ có hai người có khả năng làm được điều này. Một là cụ tổ Đường Thần của hắn, người đã bị tâm ma xâm chiếm trở thành Sát Lục Chi Vương, người còn lại chính là Bỉ Bỉ Đông khi ở trạng thái đỉnh cao.
Tiếng thét này lại phát ra từ phía sau Gia Lăng Quan, thuộc về phe Võ Hồn Đế Quốc, không còn nghi ngờ gì nữa. Trong đầu Đường Tam lập tức hiện lên hai chữ: "Cung phụng" – những cung phụng đến từ Trưởng Lão Điện của Võ Hồn Đế Quốc.
Hắn dù đã dự tính rằng các lão cung phụng của Trưởng Lão Điện, đặc biệt là đại cung phụng Thiên Đạo Lưu, nhất định sẽ tham chiến, nhưng không ngờ họ lại xuất hiện vào thời khắc mấu chốt thế này. Hơn nữa, lần này lại xuất hiện cùng lúc sáu người. Từ sáu tiếng thét, Đường Tam không cảm nhận được cường giả nào có cấp bậc tương đương Bỉ Bỉ Đông, nói cách khác, điện chủ Trưởng Lão Điện, đại cung phụng Thiên Đạo Lưu vẫn chưa xuất hiện. Nhưng chính điều đó lại càng thể hiện sự cường đại của Võ Hồn Đế Quốc.
Có điều, Đường Tam nhanh chóng chú ý đến một điểm, khi nghe sáu tiếng thét dài, Bỉ Bỉ Đông cũng sững sờ một chút. Rõ ràng, ngay cả nàng cũng không biết về sự tồn tại của sáu vị cung phụng này, càng không biết tại sao họ lại đến vào lúc này.
Nghiến chặt răng, trong mắt Đường Tam tinh quang đại phóng. Hắn phải tận dụng khoảng thời gian sáu người kia chưa đến để giết chết Bỉ Bỉ Đông. Chỉ cần Bỉ Bỉ Đông chết, dù Võ Hồn Đế Quốc có thêm bao nhiêu cường giả đi nữa, cuộc chiến sau này cũng sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Trước đó, Đường Tam không toàn lực tấn công là vì muốn không ngừng tiêu hao hồn lực và tinh thần lực của Bỉ Bỉ Đông. Dù sao thực lực của nàng cũng quá cường đại, Đường Tam không muốn ép nàng đến đường cùng quá sớm, nếu không, đòn phản công lúc lâm chung của nàng chắc chắn sẽ vô cùng kinh khủng. Hắn luôn duy trì áp lực cường đại nhưng không đến mức Bỉ Bỉ Đông không thể chịu nổi, như vậy nàng sẽ không liều mạng tấn công. Dù sao, ai mà không ham sống? Huống chi Bỉ Bỉ Đông còn có đệ cửu hồn kỹ Bất Tử Chi Thân. Bỉ Bỉ Đông đương nhiên hiểu rõ suy nghĩ của Đường Tam, nhưng nàng cũng đang chờ cơ hội, chờ Thiên Sứ Quân Đoàn bên dưới chiếm được ưu thế để viện trợ tường thành.
Mắt thấy đại quân Thiên Đấu Đế Quốc đã tràn vào Gia Lăng Quan, hy vọng của mình sắp tan vỡ, trong lòng Bỉ Bỉ Đông đã dâng lên ý định liều chết tìm đường thoát thân. Đúng lúc này, sáu tiếng thét dài vang lên, và cũng chính lúc này, công kích của Đường Tam đột nhiên trở nên kinh khủng tột độ.
Kim quang trên Hải Thần Tam Xoa Kích bừng sáng, chói lọi hơn lúc trước gấp đôi. Bản thể và phân thân của Bỉ Bỉ Đông lập tức căng thẳng. Lam Ngân Hoàng đệ nhất hồn kỹ "Quấn Quanh" và đệ nhị hồn kỹ "Ký Sinh" đồng thời phát động. Hai hồn kỹ này hiện đã tiến hóa thành hồn kỹ trên năm vạn năm, dù là cường giả cấp bậc như Bỉ Bỉ Đông cũng phải khựng lại một chút. Tử Vong Lĩnh Vực của nàng phóng thích toàn bộ, điên cuồng ăn mòn, đồng thời, từ lớp giáp xác trên người, vô số gai nhọn bằng vàng đâm ra, xé nát Lam Ngân Hoàng.
Nhưng cũng trong khoảnh khắc khựng lại đó, cả người Đường Tam đã bay lên cao, tay trái tức thì ấn xuống phía Bỉ Bỉ Đông. Một luồng ánh sáng vàng mãnh liệt ngưng tụ thành một cái lồng, bao phủ toàn bộ thân thể Bỉ Bỉ Đông. Nàng chỉ cảm thấy toàn thân trĩu nặng, phảng phất như nặng lên gấp mười lần.
Đó chính là hồn kỹ từ hồn cốt tay trái Thái Thản Cự Viên của Đường Tam, Trọng Lực Khống Chế. Hồn cốt sở dĩ trân quý, ngoài việc cung cấp thêm một kỹ năng, quan trọng hơn là tuyệt đại đa số kỹ năng hồn cốt đều là thuấn phát. Trọng lực đột ngột tăng lên khiến tốc độ phá giải hai đại kỹ năng của Bỉ Bỉ Đông chậm lại nửa nhịp.
Áp lực cực lớn chưa từng có khiến Bỉ Bỉ Đông có cảm giác hít thở không thông, nhưng nàng không phải kẻ dễ dàng bị đánh bại. Đường Tam chưa dốc toàn lực, nàng cũng còn át chủ bài chưa dùng đến.
Nghiến chặt răng, một tầng hồng quang mãnh liệt chợt từ ngực nàng phát ra, trong nháy mắt lan ra bao phủ khắp thân thể. Luồng hồng quang kia trông vô cùng kinh dị, giống như bộ xương của Bỉ Bỉ Đông muốn phá thể mà ra. Có thể xuất hiện hiệu quả này, chỉ có một khả năng, đó là từ khối hồn cốt thứ sáu.
Là khối hồn cốt trọng yếu nhất trong sáu loại, thân thể hồn cốt. Từ màu sắc có thể thấy, khối hồn cốt này của Bỉ Bỉ Đông chính là cấp bậc mười vạn năm.
Toàn bộ bộ xương mười vạn năm, được hồng quang bao phủ, từ dưới lớp giáp xác của Bỉ Bỉ Đông đột nhiên nứt ra, bên trong ẩn chứa một luồng hồng quang mãnh liệt, trông như một con mắt quỷ dị mọc ra từ lồng ngực nàng. Đáng sợ hơn là, không chỉ bản thể của Bỉ Bỉ Đông có tình huống như vậy, mà cả hai thân ảnh của nàng, dưới sự bao phủ của Trọng Lực Khống Chế, đều xuất hiện tình huống tương tự. Hồng quang ẩn chứa bên trong khiến ngay cả linh hồn Đường Tam cũng phải run rẩy kịch liệt.
Nhưng, Đường Tam đang ở trên không trung lúc này lại không có chút ý định né tránh. Hắn hiểu rõ, nếu lúc này lùi bước, e rằng sau này sẽ không còn cơ hội giết chết Bỉ Bỉ Đông nữa. Sáu người kia đang ngày càng đến gần, một khi họ phát hiện Bỉ Bỉ Đông gặp nguy, nhất định sẽ lập tức đến cứu viện.
Một hư ảnh màu vàng hiện ra sau lưng Đường Tam, tuy còn hơi mơ hồ, nhưng từ bóng dáng cao lớn đó lại toát ra một luồng khí tức uy nghiêm. Trên Hải Thần Tam Xoa Kích, khối Hải Thần Chi Tâm chợt sáng lên, khiến khí thế của Đường Tam tức thì đạt đến một trình độ chưa từng có.
Trọng Lực Khống Chế trên tay trái hắn không đổi, Hải Thần Tam Xoa Kích trong tay phải vẽ một vòng tròn vàng kỳ dị trên không trung, vòng tròn này rất lớn, đủ để bao phủ toàn bộ thân thể Đường Tam. Cũng ngay lúc này, hai đạo hồng quang khổng lồ, đường kính hơn một thước, chợt bắn về phía Đường Tam.
Vòng phòng ngự Vô Định Phong Ba bị hai luồng hồng quang này công phá, trong phút chốc, Hải Thần Tam Xoa Kích trong tay Đường Tam kịch liệt rung lên ong ong. Đường Tam cảm nhận rõ ràng, vầng sáng vàng trước mặt mình đang nhanh chóng bị nghiền nát, mà Hải Thần Tam Xoa Kích trong tay cũng bị áp chế, nhất thời không thể tiếp tục phát động công kích.
Ánh mắt Bỉ Bỉ Đông lộ ra vẻ âm độc, nàng đã chờ cơ hội này rất lâu. Tinh thần lực của nàng bị thương không phải là giả, nhưng dù sao nội tình của nàng cũng cực kỳ thâm hậu. Nàng sao lại không rõ vì sao Đường Tam đột nhiên toàn lực tấn công. Nàng cũng lợi dụng chính tâm lý nôn nóng này của Đường Tam để bất ngờ tung ra một kích toàn lực. Vì một kích này, nàng thậm chí đã rót toàn bộ tinh thần lực còn sót lại của mình vào đó.
Qua mấy lần giao đấu, nàng nhận ra Đường Tam chính là trụ cột tinh thần của đại quân Thiên Đấu Đế Quốc. Giống như hắn muốn giết nàng, nếu nàng có thể giết được hắn, sự đả kích đối với đại quân Thiên Đấu Đế Quốc sẽ không thể lường được! Bản thể và phân thân đồng thời phát động kỹ năng hồn cốt công kích, điều này vốn là chuyện khó có thể xảy ra, nhưng Bỉ Bỉ Đông lại có một khối hồn cốt khác, có khả năng tương tự Kính Tượng Hồn Cốt của Áo Tư Tạp. Chỉ khác là, hồn cốt của Áo Tư Tạp chỉ có thể sao chép bản thể, còn của nàng có thể sao chép cả hồn cốt và kỹ năng hồn cốt.
Bởi vậy, Bỉ Bỉ Đông đã hao phí toàn bộ tinh lực để sao chép ra một phân thân mang theo các hồn kỹ của mình, một phần để Đường Tam không thể phân biệt được bản thể và phân thân, một phần khác là muốn dùng hai đòn công kích kinh khủng này để hoàn toàn hủy diệt Đường Tam.
Đây chính là đòn sát thủ của Bỉ Bỉ Đông, với tu vi của nàng, hai người đồng thời phát động công kích toàn lực như vậy, uy lực đủ để tổn thương đến cả thần!
Phân thân tuy có thể thi triển lực lượng của nàng, nhưng so với bản thể vẫn có sự suy yếu nhất định. Đường Tam dĩ nhiên có nhiều cách để làm suy yếu đòn hợp kích của nàng. Nếu không phải Đường Tam đang nôn nóng tấn công, nàng cũng khó tìm được cơ hội này. Quan trọng hơn là, khi sao chép kỹ năng công kích này, nàng đã cố tình sao chép ra uy lực giống hệt như bản thể.
Hai đạo hồng quang này không tập trung công kích vào một chỗ. Đạo thứ nhất nhắm thẳng vào Hải Thần Tam Xoa Kích trong tay phải của Đường Tam, đạo thứ hai mới công kích đến thân thể hắn.
Qua mấy lần chiến đấu, Bỉ Bỉ Đông đã phát hiện ra Đường Tam rất ỷ lại vào Hải Thần Tam Xoa Kích. Nàng cũng sớm nhận ra đó là một kiện thần khí, với cấp độ hiện tại của mình, tuyệt đối không thể hủy diệt, nhưng không thể hủy diệt không có nghĩa là không thể tạm thời áp chế.
Dựa vào một kích toàn lực của thân thể hồn cốt, đủ để áp chế Hải Thần Tam Xoa Kích tạm thời không thể phát huy uy lực, mà một kích còn lại chính là đòn trí mạng tuyệt đối. Tu vi của Đường Tam vốn không bằng nàng, có thể chống lại nàng hoàn toàn là nhờ vào Hải Thần Tam Xoa Kích. Toàn lực công kích để áp chế thần khí, Bỉ Bỉ Đông không hề giữ lại chút sức lực nào. Công kích như vậy, Đường Tam muốn ngăn cản, trừ khi có được khả năng phòng ngự của Kim Thân Vô Địch như trước kia. Mà hiện tại, Tiểu Vũ, người lần trước đã thay hắn đỡ một kích tất sát của Bỉ Bỉ Đông, lại đang ở rất xa, căn bản không thể cứu viện.
Tiếng vỡ tan chói tai vang lên, quầng sáng vàng do Vô Định Phong Ba huyễn hóa thành trong nháy mắt vỡ nát, trước người Đường Tam đã tràn ngập một tầng hồng quang.
- Không…
- Sư phụ, đừng mà…
Tiếng kinh hô của Tiểu Vũ và Hồ Liệt Na đồng thời vang lên. Nhưng sự lo lắng của họ, cùng với nụ cười tàn nhẫn và ánh mắt âm độc của Bỉ Bỉ Đông, đều tan biến trong khoảnh khắc. Đạo hồng quang đáng lẽ phải đánh thẳng vào lồng ngực Đường Tam, lại đột nhiên phản xạ, bay thẳng lên trời, vẽ ra một vệt sáng dài cả ngàn thước rồi biến mất như một ngôi sao băng lộng lẫy.
"Không thể nào." Dù Bỉ Bỉ Đông vì tung ra một kích toàn lực mà cả người run rẩy đứng không vững, nàng vẫn không nhịn được kinh hô thành tiếng. Nàng không thể hiểu nổi tại sao lại xảy ra tình huống như vậy.
Hồn lực của nàng đương nhiên vẫn còn nhiều, nhưng vì một kích vừa rồi, tinh thần lực của nàng đã cạn kiệt, khiến mọi vật trước mắt đều trở nên mơ hồ. Cảnh cuối cùng nàng có thể thấy, chính là trước ngực Đường Tam, một mặt gương màu đỏ sẫm, đường kính khoảng nửa thước, đang từ từ hóa thành bụi phấn rơi xuống.
Cùng lúc đó, Hải Thần Chi Tâm kim quang đại phóng, khiến Hải Thần Tam Xoa Kích tựa như một con du long màu vàng, nhẹ nhàng thoát khỏi sự trói buộc của hồng quang, hóa thành một vòng kim quang quay quanh thân thể Đường Tam, hóa giải toàn bộ dư âm công kích của Bỉ Bỉ Đông. Sắc mặt Đường Tam chỉ hơi tái nhợt, nhưng không hề bị thương.
Đường Tam sao có thể lộ ra sơ hở như vậy? Nếu thế hắn đã không phải là đệ nhất khống chế hệ cường giả. Thân là một khống chế hệ Phong Hào Đấu La, hắn từng giây từng phút đều duy trì sự tỉnh táo. Bỉ Bỉ Đông đang chờ cơ hội, sao hắn lại không phải cũng đang chờ cơ hội? Sự nôn nóng lúc trước, căn bản chỉ là một cái bẫy mà hắn giăng ra cho Bỉ Bỉ Đông. Hắn tự nhiên hiểu Bỉ Bỉ Đông đang chờ mình mắc sai lầm, vì thế liền thuận nước đẩy thuyền, dụ Bỉ Bỉ Đông xuất ra đòn tất sát, còn Đường Tam lúc đó lại đang toàn lực phòng ngự, căn bản không có ý định tấn công.
Không sai, công kích từ thân thể hồn cốt của Bỉ Bỉ Đông quả thật cực kỳ cường hãn, ngay cả Hải Thần Tam Xoa Kích cũng bị áp chế trong nháy mắt. Nhưng Đường Tam cũng có biện pháp của riêng mình, chẳng lẽ mười vạn năm hồn cốt và hồn kỹ của hắn còn ít hay sao?
Dưới sự hỗ trợ của Hải Thần Chi Quang, trên người Đường Tam sáng lên chính là hồn hoàn thứ tám của Lam Ngân Hoàng, phát động hồn kỹ thứ tám, Lam Ngân Tà Ma Kính Chi Diệt. Chỉ có điều, lần này hắn không phóng ra những mũi gương hủy diệt, mà tập trung toàn bộ năng lượng hồn kỹ vào vị trí công kích của Bỉ Bỉ Đông, tạo thành một mặt gương.
Góc độ của mặt gương này hơi nghiêng lên trên. Trực tiếp đón đỡ rất có thể sẽ không chống nổi, nhưng phản xạ nghiêng lên trên như vậy lại dễ dàng hơn rất nhiều. Vầng sáng vàng của Vô Định Phong Ba dù không thể hoàn toàn chống đỡ luồng công kích đó, nhưng đã cho Đường Tam một khoảng thời gian để ứng phó. Một kích toàn lực của Bỉ Bỉ Đông chẳng qua chỉ làm hồn lực Đường Tam bị chấn động một chút, với thân thể cường hãn của hắn, chút thương thế đó không đáng kể. Nhưng Bỉ Bỉ Đông sau khi phát động công kích toàn lực như vậy, lại thê thảm hơn nhiều.
Bản thể và phân thân của nàng đồng thời trở nên hư ảo, hai cơ thể nhanh chóng lại gần nhau. Thân thể Bỉ Bỉ Đông kịch liệt lắc lư, suýt chút nữa ngã xuống đất. Trong lòng Đường Tam chợt tỉnh ngộ, khó trách ngay cả mình cũng không nhìn ra được đâu là phân thân của Bỉ Bỉ Đông, hóa ra hồn kỹ này của nàng chính là đem thân thể chia làm hai phần. Cả hai phần đều là thực thể, cũng đều là hư ảo. Nếu hắn toàn lực đối phó một trong hai, phân thân có thể hóa thành bản thể, và bản thể cũng có thể hóa thành phân thân. Chỉ có điều, lúc này Bỉ Bỉ Đông đã không còn cơ hội nào nữa.
Tinh thần lực cường đại tựa thủy triều tràn ra, Đường Tam gầm lên một tiếng, kim quang mãnh liệt trong nháy mắt đã bao phủ toàn bộ hai cơ thể sắp hợp nhất của Bỉ Bỉ Đông.
Khẽ rên một tiếng, máu tươi từ thất khiếu Bỉ Bỉ Đông phun ra, chảy xuống như suối nhỏ, khiến thân hình Phệ Hồn Chu Hoàng của nàng trông càng thêm dữ tợn. Bản thể và phân thân của nàng, dưới tác dụng áp chế mạnh mẽ của tinh thần chấn động, đã dung hợp lại làm một.
Cũng chính vào lúc này, tay phải Đường Tam chỉ thẳng về phía trước, cả người tựa như một luồng kim quang lao thẳng tới. Hải Thần Tam Xoa Kích kim quang đại phóng, ngay lúc này, Đường Tam đã hoàn toàn tập trung tinh thần lực, linh hồn công kích lại càng mạnh mẽ thêm một bậc. Bỉ Bỉ Đông lúc này tinh thần lực gần như hoàn toàn sụp đổ, đừng nói là ngăn cản, ngay cả sử dụng hồn kỹ Bất Tử Chi Thân cũng không thể. Bị thương tổn về mặt tinh thần còn đáng sợ hơn rất nhiều so với thương tổn trên thân thể!
Phía sau Gia Lăng Quan xa xa, sáu đạo bóng dáng cường thế đã xuất hiện, lao đến với tốc độ như sao băng đuổi trăng. Nhưng lúc này, họ đã không kịp cứu viện Bỉ Bỉ Đông, mắt thấy thần quang mãnh liệt của Hải Thần Tam Xoa Kích sắp sửa thôn phệ hoàn toàn Bỉ Bỉ Đông.
Ngay tại sát na vị Nữ hoàng đầu tiên của Võ Hồn Đế Quốc sắp phải bỏ mạng dưới tay Đường Tam, đột nhiên, một bóng người từ bên cạnh lao ra, ôm chầm lấy Bỉ Bỉ Đông, dùng lưng mình đón nhận một kích kinh khủng của Hải Thần Tam Xoa Kích.
Đường Tam kinh hãi thất sắc, một kích này hắn tung ra không chỉ mang theo khí thế mạnh mẽ chưa từng có, mà tốc độ cũng vô cùng mãnh liệt, lúc này muốn thu hồi đã cực kỳ khó khăn. Thân thể theo tiềm thức chợt nghiêng đi, vai trái đẩy mạnh vào cán kích, khiến đạo kim quang có chút lệch khỏi quỹ đạo.
Phụt một tiếng, huyết quang bắn lên, một vết thương sâu hoắm xuất hiện trên cánh tay phải của người nhảy ra ngăn cản, máu tươi không ngừng phun ra. Người đó bị thần lực của Hải Thần Tam Xoa Kích chấn động, ngã đè lên người Bỉ Bỉ Đông. Kẻ đột nhiên nhảy ra, dùng thân mình đỡ đòn chết thay cho Bỉ Bỉ Đông, chính là Hồ Liệt Na.
Ngay lúc Bỉ Bỉ Đông công kích Đường Tam, nàng cũng đã lao lên, trong lòng chỉ nghĩ sẽ chết thay hắn, như vậy cũng là một sự giải thoát. Nhưng tình thế đột nhiên đảo ngược, người gặp nguy hiểm tính mạng lại biến thành sư phụ mình. Nàng đang trên đà lao tới, không chút do dự, lấy thân mình chắn trước mặt Bỉ Bỉ Đông. Cảm giác lạnh lẽo truyền đến từ cánh tay phải làm Hồ Liệt Na toàn thân tê liệt, ngã vào lòng sư phụ, trong lòng lại tràn ngập cảm giác giải thoát. Ta chết rồi sao? Chết trong tay hắn ư? Có lẽ đây chính là kết cục tốt nhất!
- Đồ ngốc, ngươi…
Máu tươi từ cánh tay Hồ Liệt Na bắn tung tóe lên mặt Bỉ Bỉ Đông, cũng làm tinh thần nàng tỉnh táo lại vài phần. Nàng vội vã ôm chặt lấy Hồ Liệt Na, ánh mắt điên cuồng lúc trước cuối cùng cũng trở nên dịu dàng.
Một kích thất bại, Đường Tam cũng mất đi cơ hội tiếp tục tấn công. Sáu bóng người cấp tốc bay đến, ba người trong số đó phóng thẳng lên tường thành Gia Lăng Quan, nhắm thẳng về phía Đường Tam. Uy áp cường đại khiến Đường Tam không dám tiếp tục công kích Bỉ Bỉ Đông, nếu không, dù hắn có thể giết chết Bỉ Bỉ Đông, chính mình cũng chắc chắn sẽ bị công kích cường hãn của ba người kia đánh cho bại vong.
Tiếng thét dài lúc trước đã cho Đường Tam một vài phán đoán, lúc này chính diện đối mặt, hắn càng cảm nhận sâu sắc hơn sự cường đại của sáu người này, còn mạnh hơn hắn tưởng tượng vài phần.
Gần như ngay khi vừa đến nơi, ba bóng người đã tách ra. Hai người đánh về phía Đường Tam, người còn lại thì đáp xuống trước mặt Bỉ Bỉ Đông. Đó là một lão già râu tóc bạc trắng, một tay đỡ lấy Bỉ Bỉ Đông, đồng thời điểm vài huyệt trên vai Hồ Liệt Na, lập tức phong bế kinh mạch cầm máu cho nàng, sau đó vỗ nhẹ sau gáy Bỉ Bỉ Đông, giúp tinh thần đang trên bờ vực sụp đổ của nàng khôi phục lại vài phần.
- Bệ hạ, chúng ta lui xuống trước.
Hồn lực cường đại bao trùm lấy Bỉ Bỉ Đông và Hồ Liệt Na, lão già kia phóng người lên, mang theo thầy trò họ bay về phía Gia Lăng Quan.
Đường Tam mắt thấy Bỉ Bỉ Đông được người cứu đi mà không thể làm gì, đây quả là trận đấu gian nan nhất của hắn kể từ khi trở về từ Hải Thần Đảo.
Đồng thời công kích Đường Tam là một cặp huynh đệ. Dù cả hai đều là lão giả râu tóc bạc trắng, trông ít nhất cũng hơn tám mươi tuổi, nhưng tướng mạo lại giống hệt nhau, võ hồn cũng y như đúc. Mỗi người cầm một cây gậy dài khoảng một trượng hai, thân gậy khắc kim long, chính là võ hồn Bàn Long Côn. Màu sắc hồn hoàn trên Bàn Long Côn cũng hoàn toàn giống nhau, đều là phối hợp hồn hoàn tốt nhất: vàng, vàng, tím, tím, đen, đen, đen, đen, đen, chín cái hồn hoàn.
Kinh khủng hơn nữa là, hồn lực phóng thích từ người họ vô cùng cường đại. Uy áp trong nháy mắt phóng ra khiến Đường Tam có cảm giác không thể thở nổi. Đây không phải là khả năng mà một Phong Hào Đấu La bình thường có thể làm được. Chỉ trong nháy mắt, Đường Tam đã phán đoán ra, hồn lực của hai lão giả này nhất định đã trên cấp 96, hoàn toàn áp đảo hắn về mặt hồn lực.
Hơn nữa, thực lực của họ trên cấp 96, tinh thần lực lại như một thể, cực kỳ cô đọng. Mặc dù không thể so sánh với hắn, nhưng dưới tình huống họ tự thân cố thủ, nếu hắn muốn tìm cơ hội phát động tinh thần công kích một trong hai người, bản thân chắc chắn sẽ phải chịu sự công kích cường hãn của người còn lại.
Đùng đùng, hai tiếng nổ vang lên, Đường Tam phải lùi lại mấy bước mới miễn cưỡng đứng vững. Hai lão giả kia thân thể cũng khựng lại một chút, trên mặt đều lộ vẻ kinh ngạc. Họ dù đã chấn lui Đường Tam, nhưng Bàn Long Côn trong tay cũng rung lên kịch liệt, cho thấy một kích này họ cũng không chiếm được lợi thế quá lớn.
Điều này đương nhiên không phải do hồn lực của Đường Tam có thể chống lại hai gã Phong Hào Đấu La cấp 96 đồng thời công kích, mà là nhờ sức nặng kinh khủng mười vạn tám ngàn cân của Hải Thần Tam Xoa Kích đã gánh chịu đại bộ phận lực công kích của đối thủ.
Nhưng đối với Đường Tam, đây tuyệt đối không phải điều hắn bận tâm. Điều khiến hắn lo lắng nhất là, ở dưới chân thành, ba lão giả vừa nhảy vào chiến trường, thực lực chắc chắn không kém hai người này. Có cường giả như vậy tham chiến, tình thế tốt đẹp của đại quân Thiên Đấu Đế Quốc e rằng…
Không để Đường Tam có nhiều thời gian suy nghĩ, hai gã Phong Hào Đấu La cấp 96 kia lại một lần nữa công kích đến. Hai cây Bàn Long Côn một trái một phải, đồng thời đánh về phía Đường Tam. Động tác của họ không chỉ nhanh chóng mà còn phối hợp hoàn mỹ không chút sơ hở. Đệ tam hồn hoàn trên hai cây Bàn Long Côn đồng thời phát sáng, cả hai thanh trường côn tức thì bành trướng lên gấp mấy lần.
Khí thế đại phóng, nhất thời có phần che lấp cả khí thế từ Hải Thần Tam Xoa Kích trên tay Đường Tam. Từ trong hai thanh trường côn còn phát ra tiếng long ngâm trầm thấp, nhằm nhiễu loạn sự dò xét tinh thần của Đường Tam.
Đối mặt với công kích cường hãn của hai tên Phong Hào Đấu La, Đường Tam không khỏi âm thầm kêu khổ. Nếu hắn còn ở trạng thái toàn thịnh, tự tin có thể chống lại hai người này. Hai tên Phong Hào Đấu La cấp 96 này, dù liên thủ có tinh diệu đến đâu, thực lực hợp lại cũng không thể cao hơn Bỉ Bỉ Đông ở đỉnh phong.
Nhưng mới đây, hắn đã hai lần giao đấu với Bỉ Bỉ Đông, tuy suýt chút nữa giết chết nàng, nhưng tiêu hao của bản thân cũng rất lớn. Lúc này, tổng thể thực lực chưa đến sáu thành so với thời kỳ toàn thịnh, đối mặt với công kích toàn lực, phối hợp ăn ý của hai vị Phong Hào Đấu La cấp 96, hắn nhất thời có cảm giác không thể chống đỡ nổi. Đặc biệt là sự xuất hiện của sáu lão già này đã đả kích khí thế của Đường Tam rất nhiều. Không cần nhìn xuống, hắn cũng có thể tưởng tượng ra tình hình chiến đấu dưới tường thành đã trở nên thế nào.
Xa xa, ít nhất năm ngàn hồn sư từ phía sau đã xông vào Gia Lăng Quan, cũng đang hướng về phía chiến trường này. Đường Tam hiểu rằng trận chiến hôm nay, e rằng Thiên Đấu Đế Quốc sẽ không thu được bao nhiêu lợi ích, thậm chí có thể toàn thân rút lui hay không cũng là một vấn đề. Một khi bị đám hồn sư của Võ Hồn Đế Quốc bọc hậu, tổn thất có thể sẽ tăng vọt!
Trên tường thành Gia Lăng Quan, đám hồn sư của Võ Hồn Đế Quốc thấy Đường Tam bị hai vị Phong Hào Đấu La cấp 96 cuốn lấy, tinh thần lập tức đại chấn, công kích nháy mắt trở nên mạnh mẽ hơn, tình thế nguy ngập của họ nhất thời trở nên tốt hơn vài phần.
Đường Tam đột nhiên hít sâu một hơi, xương cốt toàn thân vang lên một trận, hai mắt như sao sáng lóe lên, nhưng kim quang trên Hải Thần Tam Xoa Kích trong tay chợt thu lại, trở về màu đen tuyền ban đầu.
Dùng Hải Thần Chi Quang để phát huy uy lực của Hải Thần Tam Xoa Kích tiêu hao tinh thần lực của hắn quá lớn. Đối mặt với hai đối thủ khó chơi hơn Bỉ Bỉ Đông rất nhiều này, hắn tuyệt đối không thể để mình tiêu hao quá nhiều. Về tổng thể thực lực, hai lão giả này hợp lực có thể mạnh hơn Bỉ Bỉ Đông một chút, nhưng xét về sức bộc phát, tuyệt đối kém hơn. Bởi vậy, Đường Tam không cần lo lắng họ có thể tung ra một đòn tất sát. Muốn đối phó với hai người này, hắn phải dựa vào năng lực cường đại nhất mà không một Phong Hào Đấu La nào có được, chính là tốc độ hồi phục nhanh chóng.
Bên trong Gia Lăng Thành, ba tiếng nổ đồng thời bộc phát, một cái hố đường kính hơn ba mươi thước đột ngột xuất hiện, gần như ngay lập tức tách chiến sĩ của Võ Hồn Đế Quốc và Thiên Đấu Đế Quốc ra làm hai phía. Máu thịt và chân tay đứt đoạn bay tán loạn, khí thế tấn công của Thiên Đấu Đế Quốc nhất thời bị chặn lại. Ba lão giả khí độ trầm trọng chợt xuất hiện, ngạo nghễ đứng trước đại quân.
Những hồn sư còn sót lại của Thiên Sứ Quân Đoàn và Thánh Long Quân Đoàn vừa thấy họ, lập tức quỳ một gối xuống, hô to:
- Tham kiến cung phụng đại nhân.
Bất luận là ba người vừa xuất hiện trên tường thành, hay ba người trước mắt họ, trang phục đều giống hệt nhau. Khác với trang phục màu đen của Hồn Đấu La, màu đỏ của Phong Hào Đấu La, trên người họ đều mặc trường bào màu vàng kim. Hơn nữa, đồ án thêu trên áo mỗi người cũng không giống nhau, được thêu bằng chỉ bạc, đại biểu cho võ hồn của họ. Kim bào ngân tú, chính là đại biểu cho thân phận cung phụng chính thức của Trưởng Lão Điện Võ Hồn Đế Quốc.
Võ Hồn Điện tích lũy nhiều năm, vốn liếng thâm hậu của họ không một hồn sư tông môn nào có thể so sánh được. Các vị trưởng lão cấp bậc Phong Hào Đấu La có số lượng hơn hai mươi người, dù có chết mất mấy người, số còn lại vẫn là một con số khổng lồ. Mạnh nhất trong số đó, chính là các cung phụng của Trưởng Lão Điện.
Tất cả các cung phụng của Trưởng Lão Điện đều do các trưởng lão trong Trưởng Lão Điện thăng chức mà thành. Điều kiện để trở thành cung phụng vô cùng đơn giản nhưng cũng vô cùng gian nan, đó là phải đột phá cấp 95, ít nhất đạt đến hồn lực từ cấp 96 trở lên mới được tính là cung phụng.
Sau khi trở thành cung phụng, họ sẽ có địa vị siêu nhiên trong Võ Hồn Điện, thậm chí không cần nghe lệnh của giáo hoàng, chỉ nghe lệnh của điện chủ Trưởng Lão Điện, Đại Cung Phụng. Nếu không có chuyện cực kỳ trọng đại, họ tuyệt đối không dễ dàng xuất động, chỉ lặng yên tu luyện trong Trưởng Lão Điện. Đây cũng là lý do tại sao Đường Tam đã gặp qua nhiều vị Phong Hào Đấu La của Võ Hồn Điện, nhưng chưa từng gặp vị nào có thực lực trên cấp 95.
Hiện tại, các cung phụng của Trưởng Lão Điện Võ Hồn Điện tổng cộng chỉ có bảy người. Cầm đầu chính là đại cung phụng, cấp 99 Tuyệt Thế Đấu La Thiên Đạo Lưu. Lúc này xuất hiện sáu người, quả thật không có Thiên Đạo Lưu, nhưng họ cũng đã đại biểu cho toàn bộ thực lực cường đại nhất của Võ Hồn Đế Quốc. Sự xuất hiện của họ không thể nghi ngờ đã làm thay đổi cục diện chiến trường. Cho nên, tại thời điểm Đường Tam nghe được tiếng thét của họ, hắn đã ý thức được không ổn, muốn nắm chặt thời cơ lập tức giết chết Bỉ Bỉ Đông, đáng tiếc lại bị Hồ Liệt Na phá hỏng. Nếu lúc đó có thể giết chết Bỉ Bỉ Đông, dù trận chiến hôm nay có thất bại cũng là đáng giá. Tuy tổng thể thực lực của sáu vị Phong Hào Đấu La này hợp lại đương nhiên vượt qua Bỉ Bỉ Đông, nhưng họ dù sao cũng không phải là giáo hoàng của Võ Hồn Điện, càng không phải là lãnh đạo cao tầng của Võ Hồn Đế Quốc. Bỉ Bỉ Đông một khi chết đi, cả Võ Hồn Đế Quốc nhất định sẽ lâm vào hỗn loạn. Nhưng hiện tại nàng vẫn còn sống, mọi kế hoạch của Đường Tam đều bị ảnh hưởng.
Đường Tam chứng kiến, Đại Sư tự nhiên cũng thấy được. Ông trước giờ không tham gia chiến trường, lúc này thấy tình hình đại biến, lập tức hạ lệnh.
- Đường Gia Quân khởi động trọng nỗ, bảo vệ cửa thành, toàn quân lui lại!
Những lời này của Đại Sư gần như là khàn cả giọng mà hét lên. Lúc này Tuyết Băng cùng Qua Long nguyên soái đều còn đứng ngoài thành, không chứng kiến được những chuyện xảy ra trong Gia Lăng Quan, đột nhiên nghe được lệnh lui quân của Đại Sư, hai vị một vua một soái không khỏi đồng thời sững sờ.
- Bệ hạ, Quốc sư ngài ấy…
Qua Long nguyên soái khó hiểu nhìn sang Tuyết Băng.
Trong lòng Tuyết Băng cũng không hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, sắc mặt khẽ biến. Tình thế tốt đẹp trước mắt, sao lại phải lui quân, hắn làm sao có thể cam tâm? Nhưng Đại Sư hét lên gần như khản cả giọng như thế, tình hình trên đầu thành dường như cũng có chút biến hóa, đối thủ của Đường Tam đã biến thành hai lão già có thực lực cường đại. Hiển nhiên là bên trong thành đã có biến.
Tuyết Băng dù sao cũng là thanh niên, càng hiểu rõ tầm quan trọng của việc công phá Gia Lăng Quan, mạnh mẽ cắn răng một cái, không để ý đến lệnh lui quân của Đại Sư, quát lên:
- Qua Long nguyên soái, truyền lệnh của ta, không cần biết phải trả giá thế nào, nhất định phải phá Gia Lăng Quan!
- Tuân lệnh…
Qua Long nguyên soái trong lòng mừng rỡ, xem ra công lao phá hủy Gia Lăng Quan lần này e rằng sẽ rơi vào tay mình. Trăm vạn hùng binh cuồn cuộn tiến về phía trước, cho dù trong Gia Lăng Quan có xuất hiện viện quân của Võ Hồn Đế Quốc, cũng có được bao nhiêu người chứ? Hắn không tin rằng cục diện trước mắt lại có thể thay đổi.
Đại Sư dù là Quốc sư, nhưng ông chỉ thống lĩnh hồn sư quân đoàn. Đám hồn sư đã nhảy vào trong Gia Lăng Quan chiến đấu, nghe được lệnh lui quân của Đại Sư, hơn nữa chứng kiến thực lực khủng bố của ba vị đỉnh cao đấu la, lập tức chấp hành mệnh lệnh, lui nhanh về phía sau. Nhưng ngay lúc này, tiếng trống tấn công lại vang lên mạnh mẽ từ ngoài Gia Lăng Quan.