Nhận thấy vẻ hoảng hốt, thậm chí có vài phần lo lắng và sợ hãi trong mắt Tiểu Vũ, Đường Tam mỉm cười nói:
- Nha đầu ngốc, đừng căng thẳng như vậy, nghe ta nói hết đã! Ta nói lần này phải tách ra, nhưng chỉ trong một thời gian rất ngắn thôi.
- Nhưng mà, ca, huynh muốn trở thành Hải Thần không phải vẫn cần chúng ta sao? Ta còn phải cùng huynh hoàn thành Hải Thần khảo hạch mà!
Đường Tam cười nói:
- Đó là đương nhiên. Chẳng những muội phải đi, mà Mộc Bạch bọn họ cũng đều phải đi. Ba Tái Tây tiền bối chẳng phải đã nói rồi sao, không có sự trợ giúp của các ngươi, ta cũng không thể trở thành Hải Thần được. Ta nói tạm thời tách ra là vì muốn đến Đại Rừng Tinh Đấu một chuyến rồi mới quay lại Hải Thần đảo. Tốc độ phi hành của ta muội cũng biết, nhanh hơn tất cả mọi người rất nhiều. Nếu các ngươi cùng ta đến Đại Rừng Tinh Đấu rồi mới lại tới Hải Thần đảo, e rằng sẽ chậm trễ không ít. Chi bằng các ngươi xuất phát ra bờ biển đợi ta trước, rồi nhờ tộc nhân của Tiểu Bạch ở đó gọi đủ số lượng Ma Hồn Đại Bạch Sa. Đợi ta đến Đại Rừng Tinh Đấu để hoàn thành hồn hoàn cuối cùng cho Hạo Thiên Chùy, sau đó sẽ hội họp cùng các ngươi. Như vậy có thể tiết kiệm tối đa thời gian, chúng ta tách ra chắc cũng không đến mười ngày đâu.
Nghe Đường Tam giải thích, Tiểu Vũ mới thở phào nhẹ nhõm, đấm nhẹ lên ngực hắn một cái:
- Huynh xấu thật, làm ta sợ muốn chết.
Đường Tam ha ha cười nói:
- Ta oan uổng quá! Ai biết muội lại phản ứng dữ dội như vậy, còn không chờ ta nói hết câu chứ.
Tiểu Vũ hờn dỗi bĩu môi, vẫn không chịu tha mà đánh nhẹ vào vai Đường Tam. Nhìn bộ dáng đáng yêu của nàng, Đường Tam trong lòng không khỏi càng thêm yêu chiều, liền hôn nhẹ lên đôi môi nhỏ nhắn của nàng.
Không nán lại lâu hơn, sau khi cáo biệt cha mẹ, Đại Sư cùng Tuyết Băng, Sử Lai Khắc Thất Quái chia làm hai hướng, lặng lẽ thừa lúc đêm tối rời khỏi đại doanh của Thiên Đấu đế quốc. Đây là chủ ý của Tuyết Băng, bởi vì nếu quân sĩ biết Đường Tam rời đi, với địa vị cực cao của hắn trong quân hiện nay, e rằng sẽ ảnh hưởng đến tinh thần toàn quân, cho nên phải để hắn lặng lẽ rời khỏi. Tin tức được phong tỏa nghiêm ngặt, một là để không ảnh hưởng đến tinh thần phe mình, đồng thời phòng bị Võ Hồn đế quốc dò xét ra.
Mà cùng lúc bọn Đường Tam rời khỏi quân doanh để chuẩn bị hoàn thành bước cuối cùng trở thành Hải Thần, thì tại Võ Hồn đế quốc, Võ Hồn thành, trong Trưởng Lão điện, một người khác cũng đã đến thời khắc cuối cùng.
Võ Hồn thành, Trưởng Lão điện.
Lặng lẽ đứng giữa trung tâm Trưởng Lão điện, trước mặt là một pho tượng Thiên Sứ sáu cánh to lớn, Thiên Nhận Tuyết được bao phủ bởi một tầng kim quang lộng lẫy.
Có một điều khác biệt là nàng không còn là người phải quỳ bái trước pho tượng Thiên Sứ nữa, mà hiện nay, nàng cùng với pho tượng này giống nhau, đều trở thành trung tâm của đại điện.
- Ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?
Một âm thanh bình thản vang lên.
Thiên Nhận Tuyết chậm rãi gật đầu, có thể thấy đôi mắt nàng đã hoàn toàn biến thành màu vàng, phát ra quang mang thần thánh viên mãn.
- Vâng, con đã chuẩn bị tốt rồi.
Thanh âm của Thiên Nhận Tuyết càng thêm lãnh đạm hờ hững so với trước, tựa hồ không giống như phát ra từ miệng của một con người.
Một thân ảnh khác chậm rãi từ phía sau pho tượng Thiên Sứ bước ra, âm thanh già nua cùng thân hình cao lớn, khôi vĩ dần hiện ra trong ánh sáng:
- Sự tồn tại của ta chính là để chờ đợi ngày này. Vì ngày này, ta đã chờ hơn một trăm năm. Đi theo ta!
Người bước ra từ phía sau pho tượng Thiên Sứ chính là Đại Cung Phụng của Võ Hồn đế quốc, một trong tam đại Tuyệt Thế Đấu La năm xưa, Thiên Sứ Đấu La Thiên Đạo Lưu.
Bỗng nhiên, quang mang sau lưng Thiên Đạo Lưu chợt lóe lên, cả người được bao bọc trong một luồng kim quang, chín hồn hoàn trên người sắp xếp chỉnh tề, ba đôi cánh trắng muốt đồng thời xuất hiện. Đó chính là siêu cấp võ hồn của hắn, Lục Dực Thiên Sứ.
Ngoại trừ đôi cánh, toàn thân Thiên Đạo Lưu cũng được bao bọc bởi một màu vàng, nhưng so với Thiên Nhận Tuyết, màu vàng này vẫn còn thiếu đi một chút gì đó, nên sau khi hắn phóng thích võ hồn cũng không thể thay thế Thiên Nhận Tuyết để cùng pho tượng Thiên Sứ trở thành trung tâm của Trưởng Lão điện.
Trên trán Thiên Đạo Lưu hiện ra một viên bảo thạch hình thoi màu vàng, sau đó cũng không biết hắn làm thế nào mà người đã lướt tới trước pho tượng Thiên Sứ. Một đạo kim quang kỳ dị từ viên bảo thạch trên trán hắn bắn ra, chiếu rọi lên vị trí mi tâm của pho tượng.
Nhất thời, tại mi tâm của pho tượng liền xuất hiện một vòng xoáy, cả pho tượng dường như khẽ run rẩy.
Chứng kiến một màn này, đôi tròng mắt hoàn toàn màu vàng của Thiên Nhận Tuyết cũng thoáng chút kinh ngạc, hiển nhiên tình huống như vậy nàng cũng là lần đầu tiên thấy qua.
- Hài tử, đi theo ta.
Thiên Đạo Lưu quay người lại, hướng Thiên Nhận Tuyết vẫy tay, sau đó đột nhiên tăng tốc, thân thể cứ như vậy lao thẳng về phía pho tượng Thiên Sứ khổng lồ.
Thiên Nhận Tuyết không phóng thích võ hồn của mình, nhưng thân thể nàng lại nhẹ nhàng bay lên, theo sát sau lưng Thiên Đạo Lưu lao tới pho tượng.
Một màn quỷ dị xuất hiện, khi thân thể Thiên Đạo Lưu lao tới pho tượng Thiên Sứ, không hề có va chạm kịch liệt nào xảy ra, mà tựa như xuyên qua một tầng gợn sóng, hào quang lóe lên rồi biến mất không còn tăm hơi.
Tình huống của Thiên Nhận Tuyết cũng giống vậy, theo sát phía sau Thiên Đạo Lưu nhập vào bên trong pho tượng Thiên Sứ.
Vòng xoáy tại mi tâm pho tượng chậm rãi biến mất, cảm giác hư ảo cũng theo đó mà tan đi. Trong lúc hào quang lóe lên, tất cả mọi thứ đều trở lại bình thường, nhưng Thiên Đạo Lưu và Thiên Nhận Tuyết, hai ông cháu cứ như vậy mà biến mất trong làn kim quang.
Toàn thân là một màu vàng, Thiên Nhận Tuyết phát hiện ra mình đã tiến vào một thế giới kỳ dị. Cảm giác đầu tiên mà nàng cảm nhận được chính là sự ấm áp vô cùng đang ôm lấy thân thể mình. Mọi thứ xung quanh đều có vẻ không chân thật, những gợn sóng kim sắc hư ảo lấp lánh không ngừng, giống như đang xuyên qua một đường hầm do hào quang ngưng tụ mà thành.
Thiên Đạo Lưu ở phía trước dẫn Thiên Nhận Tuyết bay về phía trước. Trải qua một thời gian rất lâu, tựa như cả một thế kỷ đã trôi qua, cảnh tượng xung quanh đột nhiên biến đổi. Cảm giác hư ảo biến mất, cảm giác chân thật lại một lần nữa trở về.
Thiên Nhận Tuyết kinh ngạc phát hiện mình cùng gia gia đã ở trong một tòa đại điện. Khi thân thể xuất hiện tại nơi này, nàng lập tức bị tòa đại điện kỳ dị này thu hút.
Xung quanh là bầu trời đêm đầy sao vô tận, mà chính mình ở trong đại điện lại giống như đang trôi nổi giữa bầu trời đêm này.
Đại điện có hình sáu cạnh, sáu cây cột màu vàng cực lớn chống đỡ trần điện, không có vách tường, chung quanh hết thảy đều là hư không. Bất kể là sàn điện hay trần điện, cũng giống như sáu cây cột vàng khổng lồ kia, đều được điêu khắc vô số hoa văn kỳ dị. Những hoa văn này đều dựa trên hình mẫu lông vũ của Thiên Sứ mà tạo thành.
Trung tâm đại điện cũng có một pho tượng Thiên Sứ cao ba thước, hình dáng giống hệt bức tượng trong Trưởng Lão điện, chỉ là pho tượng này nhỏ hơn rất nhiều, hơn nữa nó không phải màu vàng mà lại có màu xám tro. Trước pho tượng là một thanh trường kiếm cũng màu xám được cắm trên mặt đất, sáu cánh sau lưng mở rộng trông vô cùng sinh động.
- Gia gia, đây là nơi nào?
Đến thế giới kỳ dị này, âm thanh của Thiên Nhận Tuyết rốt cuộc cũng có vài phần hơi thở của con người.
Thiên Đạo Lưu trên mặt toát ra một nụ cười kỳ dị:
- Nơi này mới chính là Thiên Sứ thần điện, là nơi Thiên Sứ thần truyền thừa. Hài tử, ngươi lại đây.
Vừa nói, hắn vừa hướng về phía Thiên Nhận Tuyết vẫy tay.
Thiên Nhận Tuyết được Thiên Đạo Lưu dẫn tới trước mặt pho tượng Thiên Sứ, Thiên Đạo Lưu kéo tay nàng, trên trán nàng cũng xuất hiện một viên bảo thạch hình thoi màu vàng.
- Ngươi sẽ làm nơi này trở nên rực rỡ, để cho Thiên Sứ tái hiện nhân gian. Nơi này chính là nơi ngươi sẽ hoàn thành khảo hạch cuối cùng của Thiên Sứ Cửu Khảo. Đồng thời cũng là nơi ngươi được chính thức truyền thừa Thiên Sứ thần vị, tiến vào thần cấp. Đấu La đại lục không biết bao nhiêu năm không có thần xuất hiện. Ngươi cuối cùng cũng sẽ trở thành người mạnh nhất đại lục, dẫn dắt Võ Hồn đế quốc hướng tới đỉnh cao.
Nghe xong lời Thiên Đạo Lưu, hai mắt Thiên Nhận Tuyết dần sáng lên thần thái mãnh liệt, trong đầu nàng đột nhiên hiện lên một bóng hình đã từng đánh bại mình.
Thiên Nhận Tuyết vĩnh viễn không thể nào quên được nam nhân đã từng đánh bại nàng. Trí tuệ cùng thực lực của hắn đều khiến nàng bắt buộc phải coi hắn là kẻ địch lớn nhất của mình.
- Đường Tam, ta sắp trở thành Thiên Sứ chi thần. Còn ngươi thì sao? Ngươi sẽ sớm được thấy chênh lệch to lớn giữa ta và ngươi. Ta nhất định sẽ tới tìm ngươi, lúc đó chuyện của chúng ta, ta sẽ đích thân giải quyết. Khi chúng ta gặp lại, ngươi chỉ có hai lựa chọn, hoặc là thần phục, hoặc là bị hủy diệt. Trừ gia gia ra, ngươi là nam nhân duy nhất mà ta không hề căm ghét, hy vọng ngươi đừng làm ta thất vọng.
- Tiểu Tuyết!
Âm thanh của Thiên Đạo Lưu vang lên, kéo Thiên Nhận Tuyết từ trong suy nghĩ của mình tỉnh lại.
- Gia gia, con phải làm sao?
Ánh mắt Thiên Nhận Tuyết nhanh chóng trở nên kiên định, không hiểu tại sao khi nàng nghĩ tới cái tên Đường Tam thì tâm thần lại trở nên nóng rực. Lần đầu tiên nhìn thấy Đường Tam là lúc Ninh Phong Trí dẫn tới gặp, lần cuối cùng nhìn thấy hắn thì lại trở thành kẻ địch. Không biết tại sao, tuy rằng Đường Tam đã hủy đi tâm huyết mấy chục năm ẩn núp trong Thiên Đấu đế quốc của nàng, nhưng Thiên Nhận Tuyết lại không hề hận hắn, mà ngược lại càng thêm thưởng thức hắn. Trong lòng nàng cũng không muốn giết chết Đường Tam, mà muốn chinh phục nam nhân duy nhất khiến nàng thưởng thức kia.
- Dùng máu của ngươi!
Thiên Đạo Lưu chỉ vào khối bảo thạch trong suốt hình tròn trên chuôi của thanh trường kiếm ảm đạm vô quang trước pho tượng Thiên Sứ.
Thiên Nhận Tuyết hít sâu một hơi, nàng biết thời khắc cuối cùng rốt cục cũng đã tới. Tay phải nàng chậm rãi giơ lên, đặt lên trên khối bảo thạch, trong nháy mắt móng tay cái của nàng khẽ rạch một đường trên ngón giữa. Nhất thời, một tia máu màu sắc kỳ dị từ vết cắt do Thiên Sứ hồn lực tạo ra phun ra từ ngón giữa, nhuộm lên khối bảo thạch trên chuôi kiếm.
Màu máu của Thiên Nhận Tuyết có vẻ cổ quái, không phải màu đỏ như của người thường mà lại có màu hồng hỗn hợp với màu vàng nhàn nhạt, thậm chí trong máu còn tỏa ra chút mùi thơm ngát.
Đột nhiên, vết cắt trên ngón giữa tay phải của Thiên Nhận Tuyết bị hút dính lên khối bảo thạch trong suốt. Khối bảo thạch bóng loáng lúc này giống như một con quỷ hút máu đang khát máu tươi, điên cuồng thôn phệ máu của Thiên Nhận Tuyết. Từ miệng vết thương, máu tươi phun ra mạnh mẽ, khiến thân thể Thiên Nhận Tuyết bất giác run rẩy.
Từng chiếc hồn hoàn nối tiếp nhau hiện ra trên người Thiên Nhận Tuyết. Rầm một tiếng, sáu cánh chim cực lớn từ sau lưng nàng bung ra trong không khí.
Thiên Đạo Lưu căng thẳng đứng một bên, chăm chú nhìn hết thảy mọi việc.
Nương theo lượng máu của Thiên Nhận Tuyết chảy ra càng lúc càng nhiều, viên bảo thạch trên chuôi trường kiếm cũng càng lúc càng sáng hơn. Lúc mới bắt đầu, trên bảo thạch cũng lóe lên quang mang màu vàng nhạt giống như máu của Thiên Nhận Tuyết, nhưng theo thời gian, màu hồng nhạt trong quang mang dần mất đi, thay vào đó là một màu vàng thuần túy. Kim quang lưu chuyển từ trên bảo thạch kéo dài xuống phía dưới, từng giọt từng giọt thấm vào thanh trường kiếm kỳ dị.
Cảm giác suy yếu bắt đầu xuất hiện trong đầu Thiên Nhận Tuyết, nhưng nàng vẫn kiên định duy trì động tác, thậm chí còn thúc giục hồn lực của mình làm máu chảy nhanh hơn.
Dần dần, Thiên Nhận Tuyết phát hiện thân thể mình đã không thể di động. Cảm giác suy yếu càng ngày càng mạnh, nhưng chuôi trường kiếm trước người nàng cũng bắt đầu phóng thích kim quang càng mãnh liệt. Hào quang màu vàng cuồn cuộn phủ lên cả tòa Thiên Sứ thần điện, tất cả hoa văn được khắc trên đó cũng bắt đầu trở nên có sức sống. Hào quang nhàn nhạt như sống lại đang lưu chuyển, và quang mang màu vàng nhạt cũng chầm chậm được tăng cường.
Thiên Đạo Lưu cười, trong mắt hắn tràn ngập quang mang nóng bỏng, lẩm bẩm nói:
- Ta chờ đợi giờ khắc này đã lâu lắm rồi. Đường Thần, ngươi cuối cùng vẫn kém ta một bước! Mặc dù ta không thể trăm cấp thành thần, nhưng hậu duệ của ta lại làm được. Không ngờ ta thắng ngươi một bậc chính là ở lúc này. Đáng tiếc, không biết ngươi có còn sống hay không? Nếu ngươi còn sống, không biết vẻ mặt của ngươi sẽ như thế nào khi biết cháu gái ta thành thần đây? Ha ha, ha ha ha ha…
Thiên Đạo Lưu dường như có chút gian nan giơ chân phải, từng bước một tiến đến bức tượng Thiên Sứ màu xám, trong lúc đó, màu của thanh trường kiếm cũng dần dần biến thành màu vàng.
Sự nóng bỏng trong mắt dần biến thành hiền lành, hắn nhìn chăm chú vào Thiên Nhận Tuyết:
- Hài tử! Đây là cửa ải cuối cùng của ngươi, cũng chính là cửa ải cuối cùng của gia gia. Bất luận phải thừa nhận thống khổ lớn đến thế nào, ngươi nhất định phải thành công. Sau này, nếu ngươi gặp được một Tuyệt Thế Đấu La tên Đường Thần, ngươi nhất định phải thay gia gia đánh bại hắn. Đó chính là đối thủ cả đời của gia gia.
- Gia gia, người muốn làm gì?
Thiên Nhận Tuyết miễn cưỡng mở miệng hô, trong nội tâm nàng, đột nhiên dâng lên một cảm giác bất an mãnh liệt. Nguyên nhân của sự bất an chính là từ ánh mắt hiền hòa mà bình tĩnh của Thiên Đạo Lưu.
Thiên Đạo Lưu mỉm cười:
- Đứa nhỏ ngốc, ngươi cần phải hiểu rằng, đây chính là số mệnh của ta. Là người thủ hộ của Thiên Sứ chi thần, sự tồn tại của ta chính là vì truyền thừa Thiên Sứ thần vị. Không có ta, ngươi khó có khả năng hoàn thành quá trình cuối cùng này, không nên đau khổ. Ngươi hiện tại cũng không thể di chuyển, nên càng không thể ngăn cản ta. Nhớ lời ta, hãy dẫn dắt Võ Hồn đế quốc hướng tới cảnh huy hoàng, nếu như gặp được Đường Thần thì giúp ta đánh bại hắn.
Vừa nói xong, một tiếng oanh thật lớn, kim sắc hỏa diễm từ trên người Thiên Đạo Lưu mãnh liệt bốc lên. Mặc dù không nóng, nhưng chỉ trong nháy mắt, ngọn lửa này lại chiếu sáng cả tòa thần điện. Lúc trước, hào quang kim sắc trên thần điện chỉ có màu nhàn nhạt, nhưng bây giờ, chỉ trong một khắc kim quang đã trở nên mãnh liệt. Thậm chí, lúc này Thiên Đạo Lưu còn thay thế cả pho tượng Thiên Sứ để trở thành trung tâm của cả thần điện.
- Gia gia, đừng…
Thiên Nhận Tuyết liều mạng giãy dụa, kêu gào, nhưng như lời Thiên Đạo Lưu nói, nàng hiện tại căn bản không thể di động nửa phần, cả người đều bị viên bảo thạch trên thanh trường kiếm kia hấp thụ nên không có cách nào nhúc nhích.
Thiên Đạo Lưu cả người đều đã biến thành màu vàng, kim sắc hỏa diễm nọ chính là do hắn tự đốt lên, đốt không chỉ có hồn lực mà còn có thân thể, linh hồn cùng với tất cả những gì thuộc về hắn. Thiên Sứ hỏa diễm tinh khiết nhất đang dần dần thôn phệ hắn, mà pho tượng Thiên Sứ sau lưng cũng điên cuồng hấp thu năng lượng hỏa diễm đang bộc phát.
- Tiểu Tuyết, ngươi nghe ta nói, có một việc ta vẫn chưa nói cho ngươi biết. Mẫu thân ngươi sở dĩ đối với ngươi không tốt, thậm chí lúc nhỏ còn muốn vứt bỏ ngươi, cũng không phải là nàng sai. Bất quá, cũng chính vì sự tồn tại của ngươi mà ta mới không giết nàng. Phụ thân ngươi không phải chết trong tay Hạo Thiên Đấu La Đường Hạo. Lúc đầu, Đường Hạo chỉ làm hắn bị thương nặng mà thôi, người giết phụ thân ngươi chính là mẫu thân ngươi, Bỉ Bỉ Đông!
- Cái gì?
Thiên Nhận Tuyết ngơ ngác nhìn gia gia, thậm chí quên rằng trên người ông đang bốc lên kim sắc hỏa diễm.
Thiên Đạo Lưu thở dài một tiếng:
- Chuyện gì xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi, tất cả mọi chuyện từ đầu tới cuối ta đều biết hết. Bỉ Bỉ Đông là một thiên tài, chỉ là phụ thân ngươi vì muốn giữ nàng lại mà sử dụng thủ đoạn có chút mờ ám. Nhưng ai cũng không ngờ rằng nàng lại có thể ẩn nhẫn nhiều năm như vậy rồi mới ra tay. Khi đó, ngươi đã không có phụ thân, nên ta không muốn ngươi lại không có cả mẫu thân nữa. Chờ sau khi ngươi thành Thiên Sứ chi thần, đối mặt với nàng như thế nào thì ngươi cần phải cân nhắc rõ ràng.
Có một điểm ta nhất định phải nhắc nhở ngươi, nếu như nói trên Đấu La đại lục này còn có người có khả năng thành thần, thì người đó chính là mẫu thân ngươi. Bản tâm của nàng đã bị tà ác thôn phệ, một khi đột phá thành công thì sẽ trở thành La Sát chi thần, chính là thần đối lập với Thiên Sứ chi thần của ngươi. Nhưng ngươi là nữ nhi của nàng, nên ở sâu trong nội tâm nàng thủy chung vẫn thương yêu ngươi. Quyền khống chế Võ Hồn đế quốc ngươi nhất định phải đoạt lại, còn đối với Bỉ Bỉ Đông thế nào thì tự ngươi quyết định đi. Gia gia đề nghị ngươi không nên gây khó dễ nàng, nếu ngươi cùng nàng có thể liên thủ thì quét sạch đại lục chẳng qua là một việc hết sức đơn giản.
- Là nàng giết cha ta, là nàng giết cha ta?
Thiên Nhận Tuyết thất thần đứng đó.
- Hài tử, ngươi… là nỗi… kiêu… hãnh… của… gia gia… Nhất… định phải… đứng vững… ở cửa… cuối… cùng này… trở… thành… Thiên Sứ…
Đến lúc âm thanh Thiên Đạo Lưu trở nên đứt quãng, Thiên Nhận Tuyết mới tỉnh lại thì thân thể Thiên Đạo Lưu trước mặt nàng đã bị kim sắc hỏa diễm dần dần thôn phệ. Cái cuối cùng nàng nhìn thấy chính là ánh mắt hiền từ của gia gia nàng.
- Gia… gia…
Thiên Nhận Tuyết hô một tiếng, liều mạng giãy dụa, bỗng tay nàng đột nhiên kéo theo một luồng hấp lực kỳ dị từ viên bảo thạch trên chuôi kiếm. Vù, một tiếng vang thật lớn, thanh trường kiếm cắm trước pho tượng Thiên Sứ cứ như vậy bị nàng không chút do dự rút ra.
Kim quang đúng lúc này bộc phát, cả Thiên Sứ thần điện lúc này đều biến thành một quầng sáng màu vàng chói mắt tựa như thái dương, chiếu sáng cả bầu trời đêm, chiếu sáng vạn vật xung quanh và cũng thôn phệ luôn thân thể Thiên Nhận Tuyết.
Bên trong Thiên Sứ thần điện, tất cả hoa văn đều bùng lên hỏa diễm màu vàng mãnh liệt, Thiên Nhận Tuyết chỉ cảm thấy thân thể vừa động đã liền thay đổi vị trí. Pho tượng Thiên Sứ màu xám kia lúc này đã hoàn toàn biến thành kim sắc, đang mở hai tay ôm chặt lấy thân thể của nàng.
Trong khoảnh khắc, khi Thiên Nhận Tuyết cảm giác được dường như có vật gì đó dung nhập vào thân thể của mình, viên bảo thạch hình thoi trên trán liền sáng lên lấp lánh, năng lượng ba động khổng lồ không ngừng phát ra từng đợt nổ vang kịch liệt. Trong tâm nàng đã không còn quan tâm đến bi thương, bởi vì một cảnh rung động đã làm trước mắt nàng hoàn toàn biến thành màu vàng, ngay cả linh hồn nàng cũng đều biến thành màu vàng nên tạm thời mất đi năng lực suy nghĩ.
Thanh âm uy nghiêm từ bốn phương tám hướng vang lên, tất cả kim quang đọng lại bên trong Thiên Sứ thần điện trong vòng một khắc.
- Thiên… sứ… giáng… lâm…
Trên thần điện, kim quang đột nhiên tối sầm lại, pho tượng Thiên Sứ đã biến mất, chỉ còn lại một mình Thiên Nhận Tuyết. Sau lưng nàng, ba đôi cánh chim đã hoàn toàn biến thành màu vàng đang mở rộng ra, hai mắt nhắm lại, mái tóc dài màu vàng tùy ý tung bay, tay phải thì giơ lên thanh trường kiếm vừa mới rút ra, toàn thân đều phóng thích kim sắc hỏa diễm mãnh liệt.
Từ mũi của thanh trường kiếm, hoa văn hình lông vũ bắt đầu lan xuống phía dưới, lan tới thân kiếm rồi dần dần cũng truyền tới trên người Thiên Nhận Tuyết, lan qua mặt nàng, tới thân thể nàng rồi “đinh” một tiếng nhỏ, tất cả quần áo trên người nàng toàn bộ đều biến mất, lộ ra thân thể hoàn mỹ.
Hoa văn kỳ dị nọ giống như là quần áo trên người Thiên Nhận Tuyết, dần dần lướt xuống bao phủ lấy nàng, kim quang kỳ dị chiếu lên lấp lánh không ngừng phát ra ánh sáng chói mắt.
Ý thức dần khôi phục, linh hồn trong thống khổ cũng dần thức tỉnh, Thiên Nhận Tuyết chỉ cảm thấy toàn thân trên dưới không có chỗ nào là không tê dại, dường như có nghìn vạn con kiến đang gặm nhấm thân thể mình.
Đau đớn thường dễ dàng nhẫn nại, nhưng cảm giác tê ngứa so với đau đớn thì đáng sợ hơn rất nhiều. Cảm giác tê ngứa làm Thiên Nhận Tuyết thống khổ, thậm chí còn mất cả năng lực suy nghĩ. Cảm giác này dường như từ trong cốt tủy truyền ra, làm nàng phải thừa nhận thống khổ cực kỳ dữ dội.
Nàng muốn la lên nhưng căn bản lại không phát ra âm thanh, muốn cử động nhưng lại không thể di chuyển một chút nào. Những cảm xúc chưa bao giờ trải qua này làm cho cả người nàng lâm vào trạng thái vô cùng thống khổ, tinh thần nàng cũng có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Ngay lúc này, nàng căn bản không có khả năng suy nghĩ bất cứ việc gì về những lời mà Thiên Đạo Lưu đã nói lúc trước, thậm chí ngay cả nỗi bi thương vì gia gia hiến tế để mình kế thừa thần vị cũng không có cách nào phát tiết ra được. Nhưng nàng cũng hiểu được một điều, một khi linh hồn của mình không thể thừa nhận được sự thống khổ này, bản thân sẽ sụp đổ hoàn toàn, chẳng những kế thừa thần vị thất bại mà mình cũng sẽ cùng mọi thứ trong Thiên Sứ thần điện hóa thành tro bụi.
Dần dần ý thức Thiên Nhận Tuyết bắt đầu trở nên có chút mơ hồ, đột nhiên, trong linh hồn nàng xuất hiện một bóng dáng mặc trường bào cao quý. Đó chính là Bỉ Bỉ Đông.
Bỉ Bỉ Đông đang dùng ánh mắt cao quý mà lạnh như băng nhìn chăm chú vào nàng, âm thanh của bà vang lên từ trong sâu thẳm linh hồn của Thiên Nhận Tuyết:
- Ngươi không phải muốn vượt qua ta sao? Ngươi không phải hận ta sao? Ta đợi ngươi. Thiên Tầm Tật chính là ta giết. Muốn thay hắn báo thù, ngươi hãy tới tìm ta!
Tinh thần Thiên Nhận Tuyết chấn động mạnh mẽ, cảm giác tê ngứa kịch liệt nọ thậm chí nàng không thèm đếm xỉa:
- Bỉ Bỉ Đông, ta hận ngươi, ta hận ngươi! Ngươi căn bản không xứng trở thành mẫu thân của ta. Nhưng ta sẽ không giết ngươi, ta sẽ cướp đi mọi quyền lực mà ngươi khao khát, để cho ngươi biết thế nào là thống khổ!
Bóng dáng Bỉ Bỉ Đông trước mắt dần dần trở nên mơ hồ rồi từ từ biến mất trong hư vô. Thiên Nhận Tuyết liền nhận ra trong mắt Bỉ Bỉ Đông đầy sự xem thường.
Lực lượng linh hồn chợt được tăng cường, ý chí Thiên Nhận Tuyết nhất thời trở nên cường đại hơn. Linh hồn gần như sụp đổ lúc trước một lần nữa lại được ngưng kết, điên cuồng ngăn cản cảm giác tê ngứa mang đến thống khổ.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, thống khổ mà thân thể phải thừa nhận ngày càng trở nên kịch liệt. Ý chí lực thật vất vả lắm mới ngưng tụ lại được lúc trước đã lại bắt đầu tán loạn, linh hồn cũng một lần nữa trở nên bất ổn định.
Không! Ta nhất định phải kiên trì. Tại nơi sâu thẳm trong linh hồn của Thiên Nhận Tuyết đang điên cuồng kêu gào, nhưng thống khổ lại không ngừng tăng cường làm linh hồn nàng yếu ớt như đèn treo trước gió.
Linh hồn lần nữa càng trở nên hư ảo, lúc này một hư ảnh nhàn nhạt lại hiện lên ở sâu trong óc nàng.
- Hài tử, không được buông lỏng, nhất định phải kiên trì. Đây là cơ hội mà gia gia dùng tính mạng đổi lấy cho ngươi!
Lần này hư ảnh xuất hiện chính là Thiên Đạo Lưu, trước sự thiêu đốt của kim sắc hỏa diễm, ánh mắt ông tràn ngập khao khát cùng cổ vũ không ngừng kích thích linh hồn Thiên Nhận Tuyết, làm cho linh hồn đang tán loạn một lần nữa trở nên ngưng kết.
- Gia gia, con sẽ không buông lỏng, con nhất định sẽ thành công. Người yên tâm đi! Con nhất định sẽ trở thành người mạnh nhất để thay người hoàn thành di nguyện. Gia gia, hãy cho con sức mạnh để con có thể đứng vững trước sự thống khổ này.
Thân thể Thiên Nhận Tuyết bên trong Thiên Sứ thần điện kịch liệt run rẩy, mỗi lần run rẩy, hoa văn kim sắc trên người nàng sẽ trở nên mãnh liệt vài phần. Thân thể của nàng dưới kim sắc hoa văn cùng ánh sáng màu vàng cũng không ngừng phát sinh biến hóa.
Thiên Nhận Tuyết đã hơn ba mươi tuổi cũng dần trở nên trẻ lại, lúc này nhìn nàng chỉ khoảng mười tám, mười chín tuổi nhưng vóc người so với trước đây càng trở nên đầy đặn hơn, vòng eo cực kỳ tinh tế, bộ ngực đầy đặn, đường cong hoàn mỹ, cặp mông tròn trịa còn hướng xuống phía dưới là cặp đùi thon dài, nhất là nổi bật dưới hoa văn kim sắc càng làm nàng như mộng như ảo.
Khối bảo thạch hình thoi màu vàng trên trán nàng không biết từ lúc nào đã bị nghiền nát, biến thành một cái dấu ấn màu vàng. Dấu ấn này có hình dáng của một Thiên Sứ sáu cánh, giống như là pho tượng Thiên Sứ bị thu nhỏ lại rồi khảm vào trán nàng vậy.
Lúc dấu ấn xuất hiện chính là lúc mà linh hồn Thiên Nhận Tuyết lần thứ nhất không thể kiên trì được, mà thân thể phát sinh biến hóa trở nên trẻ lại thì lại chính là lúc nàng lần thứ hai kiên trì không nổi.
Lúc này Thiên Nhận Tuyết đã trở nên vô cùng thần thánh, toàn thân đều phun ra hỏa diễm kim sắc, nhất là sáu cánh chim sau lưng lại càng giống như là kim sắc hỏa diễm đúc thành, mỗi lần vỗ nhẹ thì làm cho xung quanh lóe lên một phiến kim sắc vặn vẹo.
Bỗng một tiếng kêu chợt từ trên người Thiên Nhận Tuyết phát ra, nàng nhận thấy rằng cảm giác tê ngứa đang càng mạnh thêm gấp bội, làm linh hồn vừa mới được giữ vững của nàng một lần nữa lại xuất hiện nguy cơ.
Mà ở bên ngoài cơ thể, cùng với tầng sương mù màu vàng chợt nổ tung thì từ trong cơ thể và từ trong hư vô, tổng cộng có sáu khối xương kim sắc kỳ dị xuất hiện xung quanh thân thể nàng.
Hoa văn kim sắc trên người Thiên Nhận Tuyết lập tức bay ra, làm lộ ra cả thân thể mềm mại, bóng lưỡng của nàng. Tất cả hoa văn nọ đều hóa thành những đạo kim quang dung nhập vào trong sáu khối xương kỳ dị kia.
Không sai, sáu khối xương này chính là sáu khối xương nổi tiếng thiên hạ, bảo vật trấn điện của Võ Hồn điện, Thiên Sứ Sáo Trang. Trước khi Thiên Nhận Tuyết tới đây đã dung hợp được năm khối, chỉ còn thiếu một khối hồn cốt cuối cùng mà thân thể chưa dám dung hợp. Trong quá trình truyền thừa này, bất luận là đã dung hợp hay chưa, tất cả sáu khối hồn cốt đều xuất hiện bên người nàng.
Mỗi khối hồn cốt khi hoa văn kim sắc ngấm vào bên trong đều phát sinh biến hóa kỳ dị. Hồn cốt không còn hình của bộ xương mà dần dần bị hòa tan, hợp thành một thể với hoa văn kim sắc, biến thành trạng thái giống như nước, thành một cụm chất lỏng lớn màu vàng, ngưng tụ lại thành một quang cầu thật lớn trôi nổi trước ngực Thiên Nhận Tuyết, cách nàng ba thước.
Thiên Nhận Tuyết khó khăn chống đỡ, đột nhiên sự thống khổ tăng cường làm nàng gần như sụp đổ. Nhưng trong ý niệm của nàng tràn ngập hình ảnh gia gia mang cho nàng sự khích lệ cùng với sự rung động của một màn mà gia gia nàng hiến tế, không ngừng kích thích linh hồn nàng mạnh mẽ chống đỡ.
Nhưng thế này liệu có thể duy trì được bao lâu chứ?
Oanh…
Sáu khối Thiên Sứ Sáo Trang cùng với hoa văn kim sắc nọ ngưng tụ thành một quang cầu, như sao xẹt trực tiếp đập lên người Thiên Nhận Tuyết. Trong nháy mắt, tất cả chất lỏng dọc theo đường cong trên thân thể nàng nhanh chóng chảy xuống toàn thân, bao phủ lấy cả người nàng.
Cũng trong giây phút này, sự thống khổ vô cùng chợt công kích vào linh hồn của Thiên Nhận Tuyết, dường như chỉ trong nháy mắt linh hồn nàng lại xuất hiện tiếng bị nghiền nát.
Cảm giác thống khổ tăng lên gấp bội làm cho ý chí kiên cường của Thiên Nhận Tuyết cũng không thể kiên trì được nữa.
- Xong hết rồi!
Thiên Nhận Tuyết chỉ cảm thấy linh hồn mình đã xuất hiện vết rách, hơn nữa, vết rách này đang lan rộng với tốc độ rất nhanh, dường như chỉ trong nháy mắt có thể làm người ta sụp đổ.
- Cứ như vậy mà kết thúc sao? Ta thật sự không thể thành Thiên Sứ chi thần sao?
Trong lòng nàng không cam tâm gào thét. Không, ta không muốn cứ như vậy mà thất bại.
- Ta phải thành công, ta phải thành công…
Trong lòng Thiên Nhận Tuyết điên cuồng kêu gào nhưng vẫn không thể ngăn cản việc linh hồn bị nghiền nát. Thế nhưng trong tình cảnh vạn phần nguy cấp trước mắt, đột nhiên trong linh hồn nàng lại xuất hiện thân ảnh thứ ba.
Thiên Nhận Tuyết ngây người một chút. Lúc trước hai thân ảnh hiện ra, phân biệt là Bỉ Bỉ Đông và Thiên Đạo Lưu, đã giúp nàng tạo nên hai đạo chấp niệm để vượt qua hai cửa ải khó khăn. Nàng hiểu được rằng mặc dù trong lòng mình rất hận Bỉ Bỉ Đông, nhưng Bỉ Bỉ Đông cùng gia gia đều giống nhau, đều chiếm một vị trí cực kỳ trọng yếu ở sâu trong nội tâm nàng. Nhưng ngoại trừ họ ra, chẳng lẽ vẫn còn có người nào đó ở trong lòng mình để có thể hình thành chấp niệm sao? Bóng dáng thứ ba này đến tột cùng là ai? Chẳng lẽ với mình, người đó còn trọng yếu hơn cả gia gia cùng Bỉ Bỉ Đông sao?
Thân ảnh thứ ba trong ý niệm của nàng dần trở nên rõ ràng. Đó là một nam nhân, một nam nhân tuổi còn rất trẻ.
Mái tóc dài màu lam tung bay sau lưng, đôi mắt màu lam thâm thúy dường như có thể nhìn thấu hết thảy, tràn ngập ánh sáng trí tuệ. Dáng người thon dài cao quý mà ưu nhã, trước mặt hắn là một cây thụ cầm đang lẳng lặng lơ lửng.
Hắn chậm rãi giơ tay lên, ngón tay thon dài phủ lên trên dây đàn. Đinh đông, giai điệu thanh thúy, hoàn mỹ vang lên, thấm vào linh hồn Thiên Nhận Tuyết, lại vừa giống như tiếng vỡ vụn của linh hồn nàng.
Là hắn, sao lại là hắn? Nội tâm Thiên Nhận Tuyết rung động vô cùng, nàng hiểu rõ rằng chấp niệm ở sâu trong lòng mình càng xuất hiện về sau thì đối với mình người này lại càng quan trọng. Đây cũng là nguyên nhân nàng không rõ còn có người nào lại xuất hiện sau Thiên Đạo Lưu, bởi vì nàng cho rằng trong trái tim mình thì gia gia chính là người quan trọng nhất.
Nhưng lúc này nàng mới hiểu được, từ rất lâu, có một người khác đã lặng lẽ đi vào trong lòng mình, đồng thời cũng khắc ghi tại nơi sâu nhất trong nội tâm mình. Đến lúc này, hắn cứ thế mà xuất hiện, hình thành chấp niệm thứ ba trợ giúp mình vượt qua thần kiếp.
Thiên Nhận Tuyết muốn khóc lên, lúc này linh hồn của nàng đã tới mức vô cùng yếu ớt, thậm chí nàng chỉ muốn buông bỏ hết thảy. Nhưng mà tiếng đàn vọng tới không ngừng thấm vào trong trái tim nàng, trợ giúp nàng từng chút từng chút xóa đi những dấu vết bị nghiền nát của linh hồn.
Nam nhân kia trên mặt thủy chung hiện ra nụ cười thản nhiên, ưu nhã cao quý mà nhẹ nhàng đàn tấu, tiếng đàn phảng phất như đang kể cho Thiên Nhận Tuyết nghe câu chuyện của hắn.
Quang ảnh thoáng hiện, trong linh hồn Thiên Nhận Tuyết liền xuất hiện thân thể xích lõa của chính mình, từng bước hướng tới nam nhân đang khẽ gảy thụ cầm. Ở sâu trong đó cũng chính là linh hồn bản nguyên của bản thân nàng, mà linh hồn bản nguyên này lại đang bị nam tử gảy thụ cầm kéo ra. Giờ khắc này, tất cả cảm giác tê ngứa thống khổ dường như đã giảm bớt, nước mắt từ nhân hình Thiên Nhận Tuyết theo linh hồn bản nguyên ngưng tụ lại mà chảy xuống.
Đôi môi đỏ thắm của nàng khẽ hé ra, nghẹn ngào hô lên…
- Đường Tam, tại sao lại là ngươi…?