Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục 1

Chương 480: CHƯƠNG 480: ĐỆ NHẤT ĐƯỜNG MÔN - QUAN ÂM HỮU LỆ: TẠC HOÀN

Thân thể Thiên Nhận Tuyết hiện ra giữa không trung rồi từ từ hạ xuống, sắc mặt có chút khó coi. Dĩ nhiên, đó không phải vì nàng bị trọng thương bởi Tử Cực Thần Quang của Đường Tam. Tinh thần lực của Đường Tam tuy mạnh, nhưng cảnh giới chênh lệch quá xa, Tử Cực Thần Quang dù sao cũng không thể nào làm thần niệm của Thiên Nhận Tuyết bị thương được.

Nàng phẫn nộ chỉ vì một lẽ. Rõ ràng là thần, vậy mà trong quá trình giao thủ với Đường Tam, nàng lại nảy sinh cảm giác bất lực, căn bản không thể phát huy toàn bộ thực lực, thậm chí còn bị hắn phá tan lĩnh vực của mình. Phải biết rằng, đây là lần đầu tiên nàng thi triển lĩnh vực thần cấp! Rõ ràng đây không phải là một khởi đầu tốt đẹp.

Đường Tam vừa tiến vào Thiên Sứ lĩnh vực đã lập tức nhắm chặt hai mắt, không phải vì hắn cảm thấy thị lực của mình vô dụng trong lĩnh vực thần cấp, mà rõ ràng là đang ngưng tụ lực lượng chuẩn bị cho Tử Cực Thần Quang.

- Ngươi đã sớm chuẩn bị dùng tinh thần lực để trùng kích ta, phải không?

Thiên Nhận Tuyết rơi xuống cách Đường Tam hơn ba mươi mét, lạnh lùng hỏi. Lúc này, Đường Tam trong mắt nàng chẳng khác nào một con cừu non đợi làm thịt, không còn chút uy hiếp nào, mà cây nhang kia cũng chỉ còn lại một mẩu ngắn. Dưới sự cảm ứng của thần niệm, Thiên Nhận Tuyết biết rõ khi nào nó sẽ tắt. Nàng vẫn còn hai vấn đề cuối cùng muốn hỏi Đường Tam.

Đường Tam gật đầu, có chút khinh miệt nhìn Thiên Nhận Tuyết:

- Đúng vậy, ta đã sớm chuẩn bị dùng Tử Cực Thần Quang để đối phó ngươi. Theo ta thấy, ngươi tuyệt đối sẽ không để ta thi triển hoàn toàn Loạn Phi Phong Chùy Pháp. Tám mươi mốt chùy chồng lên nhau, cộng với lực lượng do Tạc Hoàn sinh ra, dưới sự trợ giúp của Sát Thần lĩnh vực, ta nắm chắc phần lớn sẽ phá vỡ Thiên Sứ lĩnh vực của ngươi. Ngươi đã phạm hai sai lầm. Thứ nhất, không phóng thích lĩnh vực ngay từ đầu để lập tức công kích bản thể ta, đó là khoảnh khắc ta yếu ớt nhất. Sai lầm thứ hai, ngay cả ta cũng không ngờ tới. Ngươi là thần, vậy mà phản ứng lại quá chậm, Loạn Phi Phong Chùy Pháp của ta dùng đến cuối cùng ngươi mới phát hiện ra, cho nên ta mới phá được lĩnh vực của ngươi. Mặc dù không làm ngươi bị thương, nhưng đối với ta, như vậy là quá đủ rồi.

Thiên Nhận Tuyết giận quá hóa cười:

- Được, được lắm, Đường Tam, ngươi thật là một thiên tài. Bất quá bây giờ ta không còn ý định thu phục ngươi nữa. Bởi vì ta phát hiện, bản thân ta không thể nắm trong tay một kẻ như ngươi. Cho nên, bây giờ ta phải giết ngươi, để tài trí thông minh của ngươi sau này không thể áp dụng trên người ta được nữa. Cây nhang còn chưa cháy hết, cuộc đánh cược của chúng ta vẫn chưa kết thúc. Bây giờ ta giết ngươi, cũng không phạm quy ước!

Vừa nói, nàng vừa chậm rãi giơ tay phải lên, ngọn lửa màu vàng trong nháy mắt ngưng tụ thành một thanh Thiên Sứ Chi Kiếm. Thiên Nhận Tuyết chỉ cần nhẹ nhàng vung lên, Đường Tam trước mặt nàng sẽ biến mất khỏi thế giới này.

- Chờ một chút!

Đường Tam đột nhiên lên tiếng.

- Ngươi còn có di ngôn gì sao? Nhang sắp tắt rồi, ngươi còn ba mươi giây để trăn trối. Tài trí và thực lực của ngươi khiến ta cũng phải bội phần kính phục, ta cho ngươi cơ hội đó!

Thiên Nhận Tuyết tay cầm Thiên Sứ Chi Kiếm do thần lực ngưng tụ thành, chậm rãi bước từng bước về phía Đường Tam. Tốc độ của nàng rất chậm, nhưng khi ba mươi giây trôi qua, nàng nhất định sẽ tới trước mặt Đường Tam và tung ra một kiếm kết liễu.

- Ba mươi giây sao? Cảm ơn ngươi. Thật ra ta chỉ muốn nói cho ngươi biết, ta chưa hẳn đã hết sức đánh trả. Ngươi quên rằng ta vẫn còn một hồn hoàn sao? Ta chỉ muốn tiếp tục đánh cược với ngươi, xem thử lực lượng của hồn hoàn cuối cùng này có thể phá vỡ Thiên Sứ phòng ngự của ngươi lúc trước hay không.

- Nực cười, ngươi cho rằng ta sẽ mắc lừa sao? Ngươi không cần trì hoãn thời gian. Được, ngươi bây giờ còn lại hai mươi giây, nếu có thể phá vỡ phòng ngự của ta, nói không chừng có thể kiên trì được đến lúc cuộc đánh cược kết thúc. Đến đây đi, cho ta xem ngươi còn công kích gì có thể phá vỡ Thiên Sứ phòng ngự của ta. Cho dù là thần, muốn phá vỡ phòng ngự của ta cũng phải dùng đến thần khí!

Thiên Nhận Tuyết lúc này đã nổi giận. Nàng không công kích ngay lập tức là vì muốn ở thời khắc cuối cùng này, trong lúc đã nắm chắc tất cả, tìm lại một chút tôn nghiêm từ trên người Đường Tam. Nếu Đường Tam không thể phá vỡ phòng ngự mà bị một kiếm của nàng giết chết, như vậy, sơ hở trong lòng nàng sẽ giảm đi rất nhiều, cũng có thể hoàn toàn lợi dụng cơn tức giận mà giết chết Đường Tam, không để lại hậu hoạn. Vừa dứt lời, tầng vỏ trứng màu vàng lại hiện ra, bao trọn thân thể nàng bên trong.

Đường Tam chăm chú gật đầu:

- Vậy ngươi phải cẩn thận!

Ánh sáng màu vàng lam khởi động, Đường Tam một lần nữa phóng xuất võ hồn Lam Ngân Hoàng. Giống như Thiên Nhận Tuyết đã đoán, đúng vậy, Đường Tam vẫn còn lực để phát ra một kích cuối cùng. Trước lúc hắn bùng nổ hồn hoàn thứ tám của Lam Ngân Hoàng, hắn đã bị Thiên Sứ Thánh Kiếm đánh trọng thương, nhưng hồn hoàn thứ chín vẫn chưa bị nổ. Sau đó hắn sử dụng lực lượng của Hạo Thiên Chùy, bây giờ hắn đang thi triển chính là hồn hoàn thứ chín của Lam Ngân Hoàng còn sót lại.

Cho dù là Tạc Hoàn thì đã sao? Uy lực Tạc Hoàn của Lam Ngân Hoàng còn yếu hơn Hạo Thiên Chùy nhiều. Thiên Nhận Tuyết sao có thể tin được, với thân thể đang bị thương nặng, dưới tình huống hồn lực không còn lại bao nhiêu, hắn làm sao phá vỡ được phòng ngự cường đại của nàng?

Thần sắc của Đường Tam trở nên vô cùng tiều tụy. Thiên Nhận Tuyết còn cách hắn mười lăm mét, thời gian cũng còn lại mười lăm giây. Mỗi giây một bước, mỗi bước một thước. Với khoảng cách ngắn ngủi này, tựa như tử thần đang vẫy gọi, Thiên Nhận Tuyết hoàn toàn nắm chắc có thể giết chết Đường Tam trong tích tắc trước khi cây nhang cháy hết.

Ầm----,

Giống như Thiên Nhận Tuyết đã đoán, Đường Tam bùng nổ hồn hoàn cuối cùng của cả hai võ hồn. Ngay lúc hồn hoàn thứ chín của Thiên Thanh Ngưu Mãng bùng nổ, ánh sáng màu vàng lam hoàn toàn rót ngược về thân thể Đường Tam. Cùng lúc đó, hắn nuốt vào một điểm sáng vàng, chính là hồn kỹ thứ bảy của Áo Tư Tạp, Kiên Đĩnh Kim Thương Dăng. Có thể thấy, hắn lại chuẩn bị tung ra đòn sát thủ. Nếu có Sử Lai Khắc Thất Quái quen thuộc với Đường Tam ở đây, nhất định sẽ hiểu rõ công kích mà hắn sắp sử dụng tới đây, e rằng mới chính là một kích mạnh nhất trong tất cả các công kích của hắn. Đáng tiếc, Thiên Nhận Tuyết không quen thuộc với sinh hoạt và thói quen của Đường Tam, cho nên nàng cũng không cho rằng hắn còn có thể tạo nên sóng gió gì được nữa.

Trong nháy mắt tay phải giơ lên trước người, bùng nổ hồn hoàn cuối cùng, Đường Tam rốt cục cũng có đủ lực lượng cho một kích sau cùng.

Phụt một tiếng, Đường Tam phun ra một ngụm máu tươi do dùng sức quá độ làm động đến thương thế, nhưng tay phải của hắn lại nhúng một chút vào trong máu. Một màn kỳ dị xảy ra, màu vàng nhạt trong máu đã rút đi, còn lại trong tay Đường Tam chỉ là một giọt nước trong suốt không lớn lắm, mà tay phải hắn lúc này đã hoàn toàn biến thành màu xanh ngọc.

Ngàn vạn lần không nên coi thường một chiêu đơn giản này. Nếu không phải Khống Hạc Cầm Long đã tu luyện đến mức tận cùng, không phải Huyền Ngọc Thủ tu luyện đến mức tận cùng, hắn quyết không thể nhúng tay vào máu mà hút thủy nguyên tố ra, ngưng tụ thành giọt nước trong tay mình.

Ánh mắt Đường Tam trở nên xa xăm. Trong khoảnh khắc này, Thiên Nhận Tuyết đột nhiên cảm giác được, cả người Đường Tam phảng phất chỉ còn lại một bàn tay, mà trong tay đang nắm giữ, cũng chỉ có giọt nước kia, không phải là nước bình thường, mà là một giọt nước được ngưng tụ lại.

Ánh sáng màu vàng lam chợt thu lại, sau đó Đường Tam cũng thu hồi võ hồn Lam Ngân Hoàng của mình.

Thay vào đó, là sương mù màu trắng mênh mông từ trong cơ thể hắn tuôn ra, hóa thành ba đóa hoa lớn ngưng tụ trên đỉnh đầu. Tay phải huy động, dùng giọt nước kia dẫn dắt, tất cả sương mù lập tức co rút lại trong nháy mắt, hoàn toàn rút vào trong giọt nước, làm cho giọt nước trong suốt biến thành màu trắng sữa.

Biến hóa trên người Đường Tam mặc dù kỳ dị, nhưng lúc này trong lòng Thiên Nhận Tuyết càng thêm ổn định. Ngay cả võ hồn cũng đã thu lại, hắn còn có thể làm ra sóng gió gì được nữa? Lúc này nàng chỉ còn cách Đường Tam mười thước, hắn thậm chí đã có thể cảm thấy sức nóng tỏa ra từ ngọn lửa màu vàng trên thân Thiên Sứ Chi Kiếm, ngay cả linh hồn cũng cảm thấy nóng rực.

Thế nhưng, dường như Đường Tam không hề thấy Thiên Nhận Tuyết đang tiến tới, ánh mắt tiều tụy của hắn chỉ nhìn vào tay mình, vào cánh tay như ngọc cùng giọt nước màu trắng sữa.

- Chắc là ngươi sẽ cảm thấy vinh hạnh, bởi vì đây là lần đầu tiên sau khi ta tới thế giới này, thi triển năng lực mà ngươi sắp thấy!

Nhắm hai mắt lại, lần này Đường Tam thật sự nhắm mắt. Khoảnh khắc sau, cả người hắn phảng phất hòa vào một mảng màu trắng, cho dù là Thiên Nhận Tuyết cũng không thấy rõ động tác của hắn ra sao, giọt nước màu trắng nhỏ bé kia đã lặng lẽ biến mất trong tay hắn.

- Quan ---Âm ---Hữu ---Lệ ---

Thiên Nhận Tuyết đang bước tới đột nhiên dừng lại, thần sắc trên mặt nàng cũng ngưng đọng, đôi mắt trợn to, vẻ mặt hoàn toàn cứng đờ. Ngay cả động tác dưới chân vẫn còn giữ tư thế đang bước về phía trước, chỉ một bước, nhưng vẫn chưa hoàn toàn bước hết. Vẻ mặt không dám tin ấy cuối cùng cũng đã xuất hiện trên gương mặt của một cường giả thần cấp. Thần sắc trên mặt Thiên Nhận Tuyết lúc này chính là như vậy!

Thân thể Đường Tam khẽ lay động, cả người hoàn toàn dựa vào sự chống đỡ của Bát Chu Mâu mới có thể đứng vững mà không ngã xuống. Trên mặt hắn không còn chút huyết sắc, thế nhưng, trong đôi mắt lại toát ra ánh sáng đầy kiêu hãnh của một người chiến thắng!

Nhang đã tắt. Thời gian một nén nhang cũng đã hết. Tắt theo cây nhang, còn có Thiên Sứ Chi Kiếm trong tay Thiên Nhận Tuyết do thần lực biến ảo thành, hóa thành từng điểm sáng rồi biến mất.

Nàng từ từ cúi đầu, tràn ngập vẻ khó tin nhìn xuống trước ngực mình. Lớp vỏ màu vàng cứng rắn vô kể, đã từng ngăn cản hoàn toàn một kích toàn lực của Hạo Thiên Chùy trong trạng thái Tạc Hoàn, lúc này đã có một cái lỗ nhỏ, nhìn qua không có gì đáng chú ý, thậm chí xung quanh cũng không có chút vết rách nào.

Mà ngay trên cung trang của nàng, cũng đã thủng một lỗ y như vậy, vị trí của nó chính là ngay giữa trái tim. Sau lưng, cũng tại vị trí ấy, cũng thủng một lỗ tương tự, hai cái lỗ hoàn toàn thông với nhau, ngay cả mặt sau của lớp vỏ màu vàng cũng xuất hiện một cái lỗ như vậy.

Một dòng máu màu vàng như sợi tơ theo khóe miệng Thiên Nhận Tuyết chảy ra. Đúng vậy, trái tim nàng đã bị xuyên thủng, đã bị giọt nước nhỏ bé màu trắng sữa không có gì đáng chú ý kia xuyên qua! Thiên Sứ phòng ngự đã bị phá vỡ, dù chỉ là một lỗ nhỏ, nhưng như vậy cũng đã quá đủ rồi. Thiên Nhận Tuyết chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn Đường Tam, trong mắt nàng lúc này đã ngập tràn mê hoặc.

- Quan Âm Hữu Lệ? Đây là kỹ năng gì vậy? Ta không cảm giác được khí tức của thần.

Tuy thanh âm của nàng vẫn bình tĩnh, nhưng dòng máu màu vàng nơi khóe miệng vẫn không ngừng chảy. Một kích này vẫn chưa thể lấy mạng nàng, tuy trái tim đã bị xuyên thủng, nhưng nàng vẫn sống. Nếu là người bình thường, thương thế như thế này đã đưa hắn vào tử địa.

Đường Tam thở dài một tiếng:

- Lực lượng của ta vẫn chưa đủ, nếu không, nó sẽ không xuyên thẳng qua trái tim ngươi, mà đã nổ tung ở giữa tim ngươi rồi. Dù vậy, tuy ngươi là thần, chỉ sợ cũng đã mất đi nửa cái mạng. Quan Âm Hữu Lệ, nước mắt của Quan Âm!

- Nước mắt của Quan Âm? Ta chưa bao giờ nghe qua, đây là hồn kỹ do ngươi tự nghĩ ra sao?

Thiên Nhận Tuyết ngơ ngác nhìn Đường Tam.

Đường Tam lắc đầu:

- Ta không thể coi nó là hồn kỹ do ta nghĩ ra được, bởi vì ta không có bản lĩnh sáng tạo ra kỹ năng thần kỳ như thế. Ta chỉ có thể cho ngươi biết, đây là đệ nhất tuyệt học của Đường Môn ta, ám khí xếp hạng nhất của Đường Môn.

Đúng vậy, giọt nước xuyên qua Thiên Sứ phòng ngự, cũng xuyên qua trái tim Thiên Nhận Tuyết chính là Quan Âm Hữu Lệ, vĩnh viễn xếp thứ nhất trong Huyền Thiên Bảo Lục Ám Khí Bách Giải. Ngay cả Quan Âm Bồ Tát cũng phải rơi lệ, đây là ám khí kinh khủng đến mức nào!

Sử dụng Quan Âm Hữu Lệ có vô số điều kiện bắt buộc: Huyền Ngọc Thủ, Khống Hạc Cầm Long, Quỷ Ảnh Mê Tung toàn bộ phải tu luyện đến đỉnh điểm, đồng thời, Huyền Thiên Công phải đạt tới cảnh giới cao nhất là Tam Hoa Tụ Đỉnh. Ngoài ra, còn có rất nhiều yêu cầu khác. Phát ra một kích, coi như rút cạn tất cả lực lượng, đó là một kích ngưng tụ toàn bộ tinh thần và thể xác. Sự ảo diệu trong Quan Âm Hữu Lệ, dù là Đường Tam cũng không cách nào hiểu rõ, hắn tối đa chỉ biết cách sử dụng thủ pháp này, chứ không biết nguyên lý của nó. Đây là ám khí cực mạnh của Đường Môn, là đệ nhất thủ pháp vượt xa tất cả những gì gọi là thủ pháp!

Không cần đến võ hồn, đòn sát thủ cuối cùng của Đường Tam, chính là giọt Quan Âm Hữu Lệ này. Lúc trước hắn không sử dụng hồn kỹ thứ chín của Lam Ngân Hoàng, không phải là hắn không có cách nào sử dụng, mà vì nó chính là hồn hoàn mạnh nhất hắn dành dụm để dùng phương pháp Tạc Hoàn lấy lực lượng thi triển Quan Âm Hữu Lệ. Đây là nước cờ cuối cùng của hắn, nếu như tất cả cố gắng trước đó đều không thể ngăn cản Thiên Nhận Tuyết, thì Quan Âm Hữu Lệ chính là một kích đồng quy vu tận của hắn!

Đường Tam thành công rồi! Lần đầu tiên dùng Quan Âm Hữu Lệ, hắn đã thành công. Thân thể suy yếu căn bản không cách nào ảnh hưởng đến nội tâm của hắn. Giống như ở thế giới trước, giống như lúc hắn chế tạo ra Phật Nộ Đường Liên đầu tiên, cảm giác trong lòng hắn lúc này không thể nào diễn tả bằng lời, tựa hồ trong khoảnh khắc có chết đi, cũng là đáng giá! Đường Tam vẫn còn nhớ rất rõ, ở thế giới trước, cho dù là Đường Môn tông chủ, tối đa cũng chỉ có thể sử dụng ám khí xếp thứ hai là Bồ Đề Huyết, căn bản không có ai có thể xuất ra Quan Âm Hữu Lệ. Thế nhưng mình đã thành công, cho đến giờ phút này, Đường Tam mới có thể hoàn toàn khẳng định, mình đã tới đỉnh cao nhất của Đường Môn.

Ai nói kỹ năng của người không thể làm thần bị thương? Quan Âm Hữu Lệ không phải đã hoàn thành quá trình phá thần rồi sao? Dù không có Kiên Đĩnh Kim Thương Dăng tăng phúc gấp đôi lực công kích, Đường Tam cũng có thể khẳng định, Quan Âm Hữu Lệ vẫn có thể phá tan Thiên Sứ phòng ngự của Thiên Nhận Tuyết. Miêu tả về Quan Âm Hữu Lệ, chỉ có một câu: "Vô thị phòng ngự, vĩnh bất lạc không!" (Phớt lờ mọi phòng ngự, vĩnh viễn không trượt mục tiêu!).

Chỉ tám chữ đơn giản, nhưng lại nói lên đầy đủ Quan Âm Hữu Lệ là một kỹ năng như thế nào.

Đường Tam rất muốn cười to một cách thoải mái, đáng tiếc, ngay cả khí lực để cười bây giờ hắn cũng không còn.

- Ám khí xếp thứ nhất của Đường Môn?

Trên người Thiên Nhận Tuyết một lần nữa xuất hiện ánh sáng vàng, dòng máu màu vàng đang chảy trên khóe miệng đã ngưng lại. Nhìn Đường Tam, trong đôi mắt nàng lộ ra tình cảm vô cùng phức tạp. Cho dù đã trọng thương, nàng vẫn còn lực lượng tuyệt đối cường đại, lòng nàng đang do dự, không biết có nên vi phạm quy ước đánh cược mà lập tức giết chết Đường Tam hay không.

- Như vậy, có phải Đường Môn là do một vị thần để lại truyền thừa hay không? Nếu không, tại sao ngươi có thể thi triển ra kỹ năng mà ngay cả thần cũng không thể nào ngăn cản nổi? Nhất định là do thần để lại rồi!

Thiên Nhận Tuyết thì thào.

- Không!

Đường Tam nói một cách cương quyết:

- Đây không phải là lực lượng của thần, mà là trí tuệ của con người, đã trải qua vô số đời tổ tiên của Đường Môn, ngưng tụ toàn bộ trí tuệ của bọn họ.

Nói tới đây, trên khuôn mặt tái nhợt của Đường Tam tràn đầy niềm kiêu hãnh, khiến Thiên Nhận Tuyết nhìn thấy cũng không khỏi ngẩn ngơ.

Ánh sáng màu vàng nhạt lưu chuyển trên người Thiên Nhận Tuyết, sắc mặt nàng càng trở nên âm u bất định, mấy lần muốn giơ tay lên, nhưng cuối cùng vẫn không làm vậy.

Hít sâu một hơi, thoáng nhìn qua cây nhang đã tắt cách đó không xa, Thiên Nhận Tuyết giống như mạnh mẽ hạ quyết tâm:

- Ngươi đi đi, thừa dịp ta còn chưa đổi ý, đi ngay lập tức! Ba ngày, theo quy ước đánh cược, ngươi chỉ có ba ngày để chạy trốn. Ta không cần ngươi thần phục, sau ba ngày, ta sẽ dốc toàn lực đuổi giết ngươi, sẽ sử dụng toàn bộ lực lượng của Thiên Sứ Chi Thần, kể cả lực lượng của thần khí. Ngươi chỉ có ba ngày!

Thân thể Đường Tam chấn động. Thắng rồi! Chính mình đã thật sự thắng rồi! Không chỉ thắng cuộc đấu này, mà còn thắng được cả tâm của Thiên Nhận Tuyết. So với trận chiến này, điều quan trọng hơn chính là, phán đoán của hắn về thái độ và tính cách của Thiên Nhận Tuyết một ngày một đêm trước, nếu có nửa phần sai lầm, thì bây giờ hắn chỉ còn là một cỗ thi thể mà thôi.

- Cảm ơn ngươi! Thật ra, ngươi có rất nhiều cơ hội có thể giết ta, nhưng ngươi vẫn cho ta cơ hội. Mặc dù ta không hiểu tại sao, nhưng ta đã may mắn. Thiên Nhận Tuyết, nếu có một ngày ngươi thật sự thua dưới tay ta, ta nhất định sẽ tha chết cho ngươi một lần!

Đường Tam bình tĩnh nói với Thiên Nhận Tuyết, thần sắc của hắn cực kỳ chân thật. Tuy rằng lúc này hắn đã suy yếu, nhưng nhìn thần sắc của hắn, Thiên Nhận Tuyết vẫn có thể cảm nhận được rõ ràng sự tự tin mạnh mẽ mà chân thật của Đường Tam.

- Ngươi hãy suy nghĩ cho cẩn thận ba ngày sau làm sao đối phó với sự truy sát toàn lực của ta đi! Ngươi rất thông minh, thậm chí là khống chế hệ hồn sư xuất sắc nhất mà ta từng gặp. Thế nhưng, khi lực lượng tuyệt đối phủ xuống, cho dù kế sách của ngươi có tốt hơn nữa, cũng không hề có tác dụng. Sức người thì có hạn, mà thần thì không có giới hạn. Đường Tam, trước sau hai lần ta đã để ngươi chạy thoát, nhưng ngươi cũng đã dạy ta rất nhiều. Đối mặt với địch nhân, tuyệt không thể cho đối phương bất cứ cơ hội nào. Ta còn phải cảm ơn ngươi mới đúng!

Đường Tam lạnh nhạt cười:

- Có một điểm ngươi nói sai rồi, lực lượng của thần cũng không phải là vô tận, thần lực dùng mãi cũng có lúc hết. Lần sau gặp lại, ta muốn thấy thần lực chân chính của ngươi. Hẹn gặp lại!

Nhìn thoáng qua Hải Thần Tam Xoa Kích đang cắm ở xa xa trên mặt đất một cách đầy lưu luyến, Đường Tam cắn răng. Hắn biết rằng, mình không có cơ hội lấy lại thần khí này, Thiên Nhận Tuyết cũng sẽ không cho phép mình lấy nó đi. Có thể làm được như bây giờ, đã là cạn kiệt tất cả năng lượng của hắn rồi. Hắn xoay người, thân thể hơi cúi một cách khó khăn, cố nén cảm giác choáng váng kịch liệt, huy động Bát Chu Mâu thật nhanh rồi chạy đi.

Ngay lúc Đường Tam rời đi, trong lòng hắn thầm nghĩ, nếu sớm biết gặp đối thủ mạnh như vậy, đã bảo Tiểu Áo làm thêm vài con sâu róm cùng một mớ Kiên Đĩnh Kim Thương Dăng rồi!

Thân ảnh của Đường Tam dần dần biến mất khỏi tầm mắt của Thiên Nhận Tuyết. Qua một hồi lâu, nàng rốt cục không nhịn được, "oà" một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi màu vàng, rồi "phù" một tiếng, ngồi phịch trên mặt đất, nhưng trên mặt lại toát ra một nụ cười quái dị.

- Đường Tam à Đường Tam! Ngươi thông minh như vậy, cuối cùng cũng có điểm sai lầm. Ta tin chắc đây là lần đầu tiên ngươi sử dụng kỹ năng này, dĩ nhiên cũng không biết được uy lực chân chính của nó. Đúng vậy, nó đã xuyên thủng trái tim ta, chính là, trái tim ta cũng đã thật sự bị phá nát. Nếu ngươi có thể ngưng tụ thêm một phần thần lực, nói không chừng đã có thể thật sự giết được ta!

Quan Âm Hữu Lệ xuyên qua trái tim nàng, trái tim nổ mạnh, tâm mạch vỡ nát. Cho dù Thiên Nhận Tuyết là cường giả thần cấp, lúc này căn bản cũng không còn lực lượng để động thủ lần nữa. Toàn bộ thần lực của nàng đều ngưng tụ ở trái tim, mô phỏng ra một trái tim mới để chống đỡ cho thân thể. Lực lượng của thần mặc dù cường đại, nhưng trái tim vẫn quan trọng như thường. Với lực lượng của nàng, ít nhất phải ba ngày mới có thể chữa lành trái tim. Lúc trước nàng tỏ ra do dự, đều là để gạt Đường Tam, nàng không hy vọng hắn chứng kiến mình bị thương nặng như vậy mà thôi. Uy lực của Quan Âm Hữu Lệ, chỉ có người chân chính đón nhận mới có thể hiểu rõ. Thiên Nhận Tuyết tin tưởng, nếu mình không phải là thần, căn bản không thể nào sống sót dưới một kích ấy. Nàng cũng hạ quyết tâm, tuyệt không cho Đường Tam cơ hội thi triển ra một chiêu như vậy nữa. Quan Âm Hữu Lệ cần có thời gian ngưng tụ lực, đồng thời, lần sau gặp lại, mình nhất định phải mặc Thiên Sứ Thần Trang.

- Cám ơn ngươi đã nói cho ta biết!

Đúng lúc này, thanh âm của Đường Tam đột nhiên truyền đến từ phía sau Thiên Nhận Tuyết. Nàng chấn động, đột nhiên quay đầu lại, đã thấy Đường Tam không biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh Hải Thần Tam Xoa Kích, một tay hắn đang nắm lấy nó.

Làm sao Đường Tam lại cam tâm bỏ đi như vậy được? Hắn đã sớm coi Hải Thần Tam Xoa Kích như người bạn tốt nhất của mình, đó là vinh quang của Hải Thần. Dù mình có thể giữ được mạng sống, nhưng lại từ bỏ phần vinh quang này, Đường Tam biết rằng, chính mình vĩnh viễn cũng không thể kế thừa Hải Thần thần vị.

Cho nên, sau khi đi khỏi tầm mắt của Thiên Nhận Tuyết, hắn phóng xuất ra Hãn Hải Hộ Thân Tráo, lợi dụng năng lực ẩn thân lặng lẽ lần mò quay trở lại, hy vọng vào một phần vạn khả năng, từ phía sau đến gần thần khí của mình.

Cũng vừa lúc hắn đi tới bên cạnh Hải Thần Tam Xoa Kích, nghe được thanh âm lầu bầu của Thiên Nhận Tuyết, lúc này hắn mới lên tiếng.

Thiên Nhận Tuyết giật mình kinh sợ nhìn Đường Tam. Không có Hải Thần Tam Xoa Kích, hắn đã khó đối phó như vậy, nếu để cho hắn lấy lại Hải Thần Tam Xoa Kích, sẽ xuất hiện tình trạng thế nào, nàng thực sự không dám nghĩ tới.

- Đừng kích động, ngàn vạn lần đừng kích động. Trái tim phá nát là chuyện lớn, cứ bằng vào thần lực của ngươi mà chậm rãi chữa trị đi! Ngươi phải biết rằng mặc dù hiện tại ngươi vẫn còn đủ lực lượng giết ta, nhưng e rằng ngươi cũng sẽ không duy trì nổi. Cho dù không chết, thương thế cũng sẽ không thể nào chữa khỏi. Chi bằng tuân thủ giao ước đi, chúng ta ba ngày sau gặp lại!

Từ sau khi gặp Thiên Nhận Tuyết đến bây giờ, trên mặt Đường Tam lần đầu tiên lộ vẻ tươi cười. Hắn nhìn Thiên Nhận Tuyết gật đầu, rồi lặng yên xoay người. Lúc này trông hắn thật tiêu sái.

Hắn không công kích Thiên Nhận Tuyết, không chỉ vì lúc này hắn đang suy yếu, mà hắn càng hiểu rõ, Thiên Nhận Tuyết vẫn còn đủ năng lực để giết chết mình. Cho nên, hắn vẫn duy trì sự tỉnh táo, không có chút lòng tham, lập tức xoay người bỏ đi.

Nhìn theo bóng Đường Tam dần dần đi khuất, Thiên Nhận Tuyết suýt nữa lại phun ra một ngụm máu tươi. Gặp Đường Tam trong Đại Rừng Tinh Đấu, là lần thứ hai nàng đấu với hắn. So sánh với lần trước, thực lực của nàng đã mạnh hơn, thế nhưng, chính mình vẫn thua. Đường Tam mặc dù cũng bị trọng thương, nhưng mình vẫn thua như lần trước! Nàng không cam tâm, nàng thật sự không cam tâm!

Ba ngày, Đường Tam, ta muốn xem thử, trong ba ngày, ngươi có thể chạy xa bao nhiêu!

Nghiến chặt hàm răng, Thiên Nhận Tuyết nhắm hai mắt lại, bắt đầu chữa trị trái tim của mình.

Đường Tam rất thỏa mãn, vừa ăn vài cây đại hương tràng, vừa phi hành ra khỏi Đại Rừng Tinh Đấu. Lúc này thân thể hắn rất suy yếu, không cách nào phi hành, nhưng năng lực chữa trị của bản thân sau khi có hiệu quả của mấy cây Khôi Phục Đại Hương Tràng đã bắt đầu hồi phục rất nhanh. Đường Tam tin tưởng, không cần nhiều thời gian lắm, mình đã có thể khôi phục lại bình thường. Ba ngày cũng đủ cho mình làm được rất nhiều chuyện, trì hoãn được ba ngày này mới có thể làm được.

Nắm chặt Hải Thần Tam Xoa Kích, chưa bao giờ hắn tràn ngập cảm tình đối với nó như bây giờ. Mất rồi lấy lại được, cảm giác hài hòa càng trở nên mãnh liệt. Đường Tam thầm thề trong lòng, bất luận gặp phải khó khăn gì, hắn nhất định sẽ không bao giờ để cho Hải Thần Tam Xoa Kích rời khỏi tay mình nữa.

Hải Thần Tam Xoa Kích dường như cũng cảm nhận được tâm ý của Đường Tam, một cảm giác ấm áp từ trong thân kích ngăm đen truyền vào cơ thể hắn. Năng lực khôi phục của thân thể cường hãn của Đường Tam dưới sự chữa trị của hồn cốt Lam Ngân Hoàng xương đùi phải càng hồi phục nhanh hơn nữa.

Năm canh giờ sau, Đường Tam rốt cục đã ra khỏi Đại Rừng Tinh Đấu. Nếu trong trạng thái mạnh mẽ như bình thường, hắn chỉ cần ba canh giờ là đã ra khỏi. Nếu phi hành, thậm chí còn nhanh hơn nữa. Thế nhưng trạng thái của hắn lúc này thật sự quá kém, mất năm canh giờ đã là hắn dùng hết toàn lực.

Bất quá, trong quá trình năm canh giờ đi đường, thương thế của hắn cũng đã khôi phục ba, bốn phần hồn lực. Đường Tam vui mừng lẫn sợ hãi phát hiện, hồn lực của mình tựa hồ tăng vọt. Mặc dù lúc này hắn còn chưa hoàn toàn khôi phục, nhưng hắn gần như có thể khẳng định, chính mình đã đột phá cửa ải cấp 96, tiến vào một cảnh giới mới. Phải biết rằng, từ cấp 95 đến cấp 96, mặc dù chỉ chênh lệch một cấp, nhưng hồn lực lại chênh lệch gấp đôi!

Hồn hoàn toàn thân bị phá tan phải qua ba ngày mới khôi phục lại, ba ngày này cũng là ba ngày Đường Tam phải dốc toàn lực chạy trốn. Lúc này phát hiện hồn lực tiếp tục đột phá, hiển nhiên đối với việc ba ngày sau có thể chạy thoát khỏi sự truy sát của Thiên Nhận Tuyết hay không đã thêm một phần trọng lượng.

Đương nhiên, Đường Tam tuyệt đối không tự tin cho rằng mình có thể chống lại Thiên Nhận Tuyết. Hắn không biết nàng có thần khí gì, nhưng Thiên Sứ Thần Trang khẳng định là có. Đó chính là sáu khối hồn cốt tiến vào thần cấp, uy lực ẩn chứa trong đó tới mức nào có thể tưởng tượng được. Sau khi thắng cược, Đường Tam cũng đã hạ quyết tâm, trước khi mình thành thần, tuyệt đối không trực tiếp đối mặt cùng Thiên Nhận Tuyết. Đã chịu thiệt với mình nhiều như vậy, Thiên Nhận Tuyết tuyệt đối sẽ không cho mình bất cứ cơ hội nào nữa.

Ra khỏi Đại Rừng Tinh Đấu, Đường Tam đi thêm chừng mười dặm nữa rồi ngừng lại, bắt đầu tu luyện. Nơi này hẳn là đã ra khỏi phạm vi thần niệm của Thiên Nhận Tuyết. Bởi vì không muốn phí công vô ích, muốn thật sự không bị nàng giết chết sau ba ngày, tốc độ như hiện tại là không được. Mà từ nơi này đến bờ biển còn một đoạn đường không ngắn chút nào, phải khôi phục toàn bộ thực lực, mới có thể trong vòng ba ngày chạy tới điểm hẹn, hội họp cùng đồng bọn của mình. Một khi vào trong đại hải, đối với mình như cá gặp nước, chim thẳng cánh bay lên trời cao. Dù nàng có thật sự tìm được mình, chiến đấu với nàng trong đại hải, sẽ có ưu thế hơn ở Đại Rừng Tinh Đấu rất nhiều. Người thừa kế của Hải Thần mà còn bị đối thủ giết chết trong đại hải, như vậy mình đã không còn xứng đáng kế thừa Hải Thần thần vị rồi.

Khoanh chân ngồi xuống, lúc này Đường Tam cũng không còn thói quen như trước, đem Hải Thần Tam Xoa Kích cắm ở bên cạnh, mà là gác ngang trên hai chân mình. Hắn lúc nào cũng muốn cảm nhận được sự tồn tại của người bạn này.

Nhắm hai mắt lại, Đường Tam trực tiếp tiến vào trạng thái tu luyện. Khi hắn quan sát bên trong cơ thể, trên mặt không khỏi toát ra một tia cười khổ. Không quan sát cẩn thận thì không phát hiện, không ngờ thân thể mình lại bị tàn phá đến mức này. Nếu không nhờ lực lượng của Bát Chu Mâu thần cấp cho đến hồn cốt Lam Ngân Hoàng đùi phải cùng Hải Thần Tam Xoa Kích chống đỡ, chỉ sợ đã sớm ngã xuống rồi!

Hôm nay là lần đầu tiên Đường Tam Tạc Hoàn, hắn đã được hưởng thụ trọn vẹn uy lực do Tạc Hoàn mang lại, thế nhưng sau khi Tạc Hoàn, tác dụng phụ của nó cũng đã hiện ra. Đầu tiên là suy yếu, tốc độ khôi phục hồn lực chỉ còn một phần năm so với bình thường, cảm giác suy yếu không ngừng truyền lại làm cho người ta suýt nổi điên.

Không còn hồn hoàn, thuộc tính của bản thân cũng suy yếu rất nhiều, chuyện này ảnh hưởng đến tốc độ khôi phục thân thể. Mà lúc này kinh mạch trong cơ thể Đường Tam tổn thương rất nặng, nặng hơn cả sau khi hấp thu hồn hoàn của ba huynh đệ Thiên Quân Nghĩ Hoàng, ít nhất ba trong năm kinh mạch xuất hiện tổn hại ở các mức độ khác nhau. Bởi vì hắn lúc này không còn đủ hồn lực, kỹ năng "Dã hỏa thiêu bất tận, xuân phong xuy hựu sinh" mặc dù tạo ra tác dụng chữa trị rất mạnh, nhưng tốc độ lại chậm hơn nhiều.

Cẩn thận kiểm tra tình trạng của thân thể mình, Đường Tam vừa bắt đầu ngưng thần tu luyện, nhưng trái tim hắn cũng vừa trĩu nặng. Hắn biết rằng, với trạng thái trước mắt của mình, muốn khôi phục lại toàn lực, ít nhất phải mất thời gian một ngày rưỡi. Còn lại một ngày rưỡi, cho dù mình liều mạng phi hành, cũng không thể nào chạy tới bờ biển được. Nói cách khác, bất kể thế nào, chính mình đều có thể bị Thiên Nhận Tuyết đuổi kịp. Tuy rằng năng lực ẩn thân của Hãn Hải Hộ Thân Tráo thật sự thần kỳ, nhưng Đường Tam lại biết lúc trước mình có thể lẻn tới sau lưng Thiên Nhận Tuyết mà không bị nàng phát hiện, đó là bởi vì trái tim của nàng đang bị phá nát, đang trong trạng thái suy yếu. Mà đến lúc nàng truy đuổi mình ba ngày sau, sẽ sử dụng toàn bộ thực lực và thần khí của Thiên Sứ Chi Thần, đến lúc đó, mình có thể ẩn trốn mà không bị phát hiện trong lúc nàng truy sát hay không còn rất khó nói. Đường Tam có thể khẳng định, Thiên Nhận Tuyết nhất định có phương pháp truy tung của nàng.

Tuy rằng như thế, hắn cũng không có cách lựa chọn nào khác, chỉ có thể ngồi xuống lẳng lặng mà tu luyện. Hắn hiện tại thầm nghĩ, trong thời gian ba ngày, mình càng đến gần đại hải thì càng an toàn.

Đường Tam rất thông minh, thế nhưng Thiên Nhận Tuyết đánh giá hắn lại quên đi một điểm, đó chính là sự tỉnh táo của hắn. Trải qua hai đời, trên thực tế tuổi hắn đã hơn năm mươi tuổi, tâm tính của bạn bè cùng tuổi so với hắn còn xa mới bằng được.

Sau khi Đại Sư thu nhận hắn làm đồ đệ, hai chữ đầu tiên dạy cho hắn chính là "lãnh tĩnh" (lạnh lùng tỉnh táo). Làm một gã khống chế hệ hồn sư, nếu không thể duy trì một trái tim tỉnh táo, như vậy vĩnh viễn cũng không thể thành công.

Cho nên, lúc Đường Tam càng gặp nguy cơ, hắn lại càng tỉnh táo, dù cho Thái Sơn sụp đổ ngay trước mắt mà mặt vẫn không đổi sắc, mới có thể vào lúc gặp nguy hiểm, dùng sức ngăn chặn cơn sóng dữ, làm những chuyện mà người bình thường không thể nào làm được, sáng tạo nên kỳ tích.

Bởi vậy, cho dù tình hình trước mặt không được tươi sáng, Đường Tam vẫn tỉnh táo như thường, yên lặng tu luyện, dùng hết khả năng chữa trị trạng thái thân thể mình, khôi phục từng chút một mà không nóng lòng muốn nhanh chóng thành công. Bởi vì hắn biết rằng, mình tuyệt đối không thể sai lầm, nếu không sẽ thật sự xong, ngay cả cơ hội cuối cùng cũng sẽ đánh mất.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!