Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục 1

Chương 486: CHƯƠNG 486: HỒN THÚ TRĂM VẠN NĂM, KÉM THẦN MỘT BƯỚC

Chứng kiến Đường Tam ung dung hóa giải đòn tấn công quen thuộc của Thâm Hải Ma Kình Vương, bất kể là Mã Hồng Tuấn đang bay lượn phía trên hay đám người Tiểu Bạch thuộc tộc Ma Hồn Đại Bạch Sa đang quan sát từ xa ngoài Ma Kình Hải Vực, lòng tin của họ đều tăng lên gấp bội.

Mà trên thực tế, lý do Đường Tam dám đến khiêu chiến Thâm Hải Ma Kình Vương, một con hồn thú có thực lực sâu không lường được, thậm chí có thể sánh ngang với một Phong Hào Đấu La đỉnh phong, niềm tin lớn nhất của hắn không đến từ Đại Tu Di Chùy, cũng chẳng phải những hồn kỹ đặc thù hay khả năng hồi phục hồn lực nhanh chóng, mà chính là dựa vào Hải Thần Chi Quang.

Thâm Hải Ma Kình Vương dù thực lực cường hãn đến đâu, chung quy cũng chỉ là một hải hồn thú. Hải Thần Chi Quang lại là năng lực của Hải Thần, người từng thống trị đại dương. Chỉ riêng điểm này đã giúp Đường Tam có được ưu thế cực lớn khi đối mặt với Thâm Hải Ma Kình Vương. Dưới tác dụng của Hải Thần Chi Quang, khả năng khống chế sức mạnh biển cả của Thâm Hải Ma Kình Vương sẽ bị hạn chế vô cùng. Trải nghiệm thực tế lúc này đúng như Đường Tam đã tính toán, khi dùng sức mạnh biển cả để tấn công người thừa kế Hải Thần, hiệu quả công kích của Thâm Hải Ma Kình Vương đã bị suy giảm rất nhiều, nhờ đó mới bị Đường Tam dễ dàng hóa giải.

Quang mang nhàn nhạt lóe lên, trên mặt Đường Tam toát ra một tia năng lượng dao động mạnh mẽ, Lam Ngân Bá Hoàng Thương gần như tức khắc lao thẳng xuống biển rộng, chỉ để lại một vệt sáng vàng kim nhàn nhạt trên mặt nước.

Đối mặt với Thâm Hải Ma Kình Vương, tuy phải chịu áp lực cực lớn, nhưng có một điều khiến Đường Tam an tâm hơn nhiều, đó là Thâm Hải Ma Kình Vương dù sao cũng chỉ là một hải hồn thú. Nó chỉ có năng lượng khổng lồ, chứ tinh thần lực không quá cường đại, ít nhất là kém xa Hải Thần Đấu La Ba Tái Tây. Mà tinh thần lực của Đường Tam lúc này có thể nói đã bước một chân vào cảnh giới thần cấp, trừ khi gặp phải tinh thần lực thần cấp của Thiên Nhận Tuyết, nếu không, hắn chắc chắn sẽ chiếm thế thượng phong. Hơn nữa, dưới sự trợ giúp của Hải Thần Chi Quang, ở trong đại dương lại càng như hổ mọc thêm cánh, khiến hắn có lòng tin vững chắc rằng trong trận chiến với Thâm Hải Ma Kình Vương, hắn nhất định có thể nắm quyền chủ động trên chiến trường trong lòng bàn tay.

Oanh----

Vô số điểm sáng màu vàng đồng loạt nổi lên từ mặt biển, một thân thể khổng lồ cũng cùng lúc trồi lên. Thân thể tựa thủy tinh màu lam của nó, dù không có ánh mặt trời chiếu rọi, trông vẫn vô cùng khủng bố. Con mắt duy nhất còn lại lạnh lùng nhìn về phía Đường Tam đang bay trên không trung, trên tấm lưng dày rộng kia, lúc này có thêm một điểm quang mang màu vàng đang từ từ biến mất.

Lòng Đường Tam trầm xuống. Tuy hắn đã đánh giá thực lực của Thâm Hải Ma Kình Vương rất cao, nhưng sự cường đại của đối thủ vẫn vượt xa dự tính của hắn. Đòn tấn công vừa rồi của Lam Ngân Bá Hoàng Thương không hề có chút tác dụng nào với nó, thậm chí còn không đủ để Thâm Hải Ma Kình Vương phải bận tâm phát động kỹ năng chống đỡ, mà chỉ cần lớp da cứng cỏi kia đã chặn đứng được công kích.

Phải biết rằng, Lam Ngân Bá Hoàng Thương dù sao cũng là một hồn kỹ Mười Vạn Năm! Ngay cả mấy con Thiên Quân Nghĩ Hoàng với lực phòng ngự cường đại lúc trước, khi đối mặt với nó cũng không thể toàn mạng trở ra. Nhưng lúc này Thâm Hải Ma Kình Vương lại dường như vô sự. Thân thể khổng lồ như vậy, nơi nào cũng có lực phòng ngự mạnh mẽ đến thế, quả thật đáng sợ, đúng là một pháo đài giữa biển cả. Chẳng trách Tiểu Bạch từng nói Thâm Hải Ma Kình Vương rất có thể là bá chủ tuyệt đối đứng đầu trong đại dương.

- Thì ra là ngươi!

Âm thanh trầm thấp như vọng lên từ đáy biển, âm ba kỳ dị vang vọng giữa không trung. Đường Tam nghe thấy liền đột ngột nhíu mày, cảm giác như máu huyết trong cơ thể đều bị luồng năng lượng dao động này làm cho run rẩy. Cảm giác này quả thật không hề dễ chịu.

- Ngươi biết ta?

Đối với việc Thâm Hải Ma Kình Vương có thể nói chuyện, Đường Tam không hề thấy kỳ quái. Ngay cả Tiểu Bạch còn làm được, Thâm Hải Ma Kình Vương sao lại không thể? Lần trước nó không mở miệng, khẳng định là vì cảm thấy thực lực của hắn căn bản không đủ tư cách để nói chuyện với nó.

- Kẻ được Hải Thần lựa chọn, sao ta có thể không biết chứ. Bất quá, dù ngươi là người được Hải Thần lựa chọn, cũng không thể đến hải vực của ta mà giương oai. Dám tấn công ta. Tốt lắm, hôm nay ngươi đừng mong thoát được, cứ lưu mạng lại đây đi. Không biết sau khi hấp thu người thừa kế của Hải Thần, có thể giúp ta đột phá cửa ải cuối cùng này hay không.

Đường Tam hừ lạnh một tiếng:

- Vậy ta muốn thử xem, là ngươi hấp thu ta, hay là ta hủy diệt ngươi!

Thâm Hải Ma Kình Vương bật cười, tiếng cười của nó cực kỳ khó nghe, tựa như một khối nham thạch khổng lồ đang bị nghiền nát.

- Tiểu tử, ngươi có biết thế nào là không biết tự lượng sức mình không? Lần trước ta đang lúc cao hứng, nếu không phải Hải Thần chân thân xuất hiện dọa ta lui binh, ngươi cho rằng ngươi có thể đứng đây khiêu khích ta sao? Trên thế giới này sớm đã không còn Hải Thần, ta mới chính là chúa tể của đại dương. Xem ra, hồn lực của ngươi khoảng chín mươi sáu cấp. Thân thể cường hãn cũng không tệ, có thể tiếp cận đẳng cấp bán thần. Đáng tiếc, thân thể của ngươi nhiều nhất cũng chỉ chuyển hóa thành thần được bốn mươi phần trăm. Nhưng thân thể của ta đã tiến vào thần cấp đến chín mươi chín phần trăm. Chỉ bằng cây Tam Xoa Kích đã mất đi Hải Thần Chi Tâm trong tay ngươi mà cũng muốn đối kháng với ta sao? Nếu ta có thể ăn ngươi, bổ sung cho một phần trăm còn lại mà ta đang thiếu, nhất định có thể tiến hóa thành Yêu Thần, một tồn tại trước nay chưa từng có!

Vừa nói, thân thể vĩ đại của Thâm Hải Ma Kình Vương lập tức trồi lên khỏi mặt biển cao hơn một chút. Cái đuôi khổng lồ tức khắc vung lên, quật mạnh về phía Đường Tam giữa không trung. Một tầng quang mang màu lam tím hình chóp cực lớn chợt bùng nổ, mạnh mẽ phóng đến chỗ Đường Tam và Mã Hồng Tuấn. Nơi luồng năng lượng khổng lồ kia đi qua, không khí bị xé rách ầm ầm, khiến tầng không khí xung quanh khối năng lượng hình quạt còn mang theo những tia chớp nhỏ màu đen.

Lần này, Thâm Hải Ma Kình Vương không tiếp tục sử dụng sức mạnh của biển cả, mà là dùng đòn tấn công thuần túy từ cơ thể nó.

Nghe xong lời của Thâm Hải Ma Kình Vương, trong lòng Đường Tam đột nhiên như hiểu ra điều gì. Có thể đem thân thể khổng lồ như vậy tu luyện đến trình độ chín mươi chín phần trăm tiến hóa vào thần cấp, theo lời nó nói, chỉ còn kém một chút nữa là chính thức thành thần. Từ một con hồn thú trực tiếp trở thành thần, ngay cả Đại Sư cũng chưa từng nghe qua tình huống này. Như vậy cần không biết bao nhiêu năm tu vi!

Không còn nhiều thời gian suy ngẫm, hai tay nắm chặt Hải Thần Tam Xoa Kích, quang mang trong mắt Đường Tam chợt lóe, một tia Hải Thần Chi Quang rọi thẳng vào cây kích. Ngay lập tức, hai màu vàng nâu và thiên thanh đồng thời rót vào, khiến thân kích màu đen sẫm chợt sinh ra biến hóa.

Đường Tam làm ra một động tác kỳ dị, mạnh mẽ quăng Hải Thần Tam Xoa Kích lên, hai tay chụp lấy phần cuối chuôi kích, lấy thân mình làm trung tâm, xoay tròn cây kích giữa không trung thành một vòng tròn thật lớn. Hải Thần Tam Xoa Kích không phát ra quang mang vàng kim chói lọi, nhưng dưới tác dụng của kỹ năng hồn cốt cánh tay trái Trọng Lực Khống Chế không ngừng rót vào, nó tạo thành một vòng tròn màu vàng nâu có một lỗ hổng ở giữa. Đồng thời, ngay tại lỗ hổng đó, tràn ngập những tia điện quang màu xanh lam. Hắn dùng vòng tròn đó, ngang nhiên đón nhận đòn tấn công của Thâm Hải Ma Kình Vương.

Năng lượng do cái đuôi phát ra va chạm kịch liệt với vòng tròn do Đường Tam vẽ ra giữa không trung. Nhất thời, ánh sáng mặt trời trên cao chợt tối sầm lại. Lần này, không ngờ lại không phát ra bất kỳ âm thanh nào, bầu trời yên tĩnh đến đáng sợ. Hai luồng năng lượng kinh khủng khi nãy đồng thời lặng lẽ tiêu tán, không để lại dù chỉ một tia dấu vết.

- Di, xem ra ngươi quả thật đã học được vài phần kỹ năng từ chỗ Hải Thần. Bất quá, cũng chỉ là vài kỹ năng đơn giản mà thôi. Năm đó, chính Hải Thần dùng cây Tam Xoa Kích này cũng chỉ đâm mù một mắt của ta. Ngươi chỉ là kẻ thừa kế của hắn, cũng dám đến đây gây hấn sao? Ngươi cho rằng mình thật sự là thần ư? Cho dù ngươi thật sự là thần đi nữa, ta cũng sẽ lột da ngươi!

Khi nhắc tới Hải Thần, trong giọng nói của Thâm Hải Ma Kình Vương dường như tràn ngập phẫn nộ. Mặt biển yên lặng nháy mắt trở nên sôi trào, năng lượng khổng lồ ba động, trong nháy mắt thậm chí còn ngăn cản hoàn toàn tinh thần lực của Đường Tam ra bên ngoài.

Đường Tam trầm giọng nói:

- Ma Kình Vương, nếu ta đoán không lầm, tu vi của ngươi chỉ sợ đã gần trăm vạn năm. Hồn thú tu luyện so với hồn sư nhân loại chúng ta càng thêm khó khăn, cũng giống như chúng ta tu luyện đến trình độ Phong Hào Đấu La đỉnh phong vậy. Hồn thú các ngươi muốn tu luyện đến thực lực cực mạnh, nhất định phải cần thời gian rất lâu, muốn đột phá cảnh giới thần cấp, lại càng phải tốn nhiều thời gian hơn để tích lũy năng lượng. Ngươi dựa vào thân thể khổng lồ của mình, tận hết khả năng tiến hành năng lượng hóa dần bản thể, nhờ đó mới đạt được sinh mệnh lâu dài để tu luyện. Về phương diện này, ta không thể không bội phục ngươi.

Thâm Hải Ma Kình Vương vốn đang tính toán lần công kích tiếp theo, nghe xong lời của Đường Tam, nghi hoặc nói:

- Ngươi có thể nhìn ra tu vi của ta sao? Chẳng lẽ ngươi đã thành thần? Không, không thể nào, khí tức của ngươi còn rất xa mới đạt được cấp độ của thần!

Nó ngoài miệng tuy nói không sợ Hải Thần, nhưng trên thực tế, Hải Thần chính là khắc tinh duy nhất của nó trên thế giới này. Trừ khi nó có thể đột phá được bình cảnh thần cấp, đạt đến cảnh giới Yêu Thần, nếu không, căn bản không thể nào chống lại Hải Thần. Thuộc tính hoàn toàn bị khắc chế, cho dù năng lượng của nó có khổng lồ đến đâu, cũng không cách nào chống lại được.

Những lời Đường Tam vừa nói, kỳ thực cũng chỉ là phỏng đoán. Nghe được câu trả lời khẳng định của Thâm Hải Ma Kình Vương, trong lòng hắn không khỏi hít một ngụm khí lạnh. Trời ạ! Kẻ mình phải đối mặt là một con hồn thú Trăm Vạn Năm! Chưa nói đến việc có thể đánh chết nó hay không, cho dù có thể, liệu mình có khả năng hấp thụ hoàn toàn hồn hoàn của nó không?

Hải Thần Tam Xoa Kích trong tay không kìm được run lên một chút, ánh mắt Đường Tam cũng xuất hiện một tia biến hóa.

Lúc này, Thâm Hải Ma Kình Vương cũng đã hiểu ra:

- Tiểu tử, ngươi khi nãy chỉ là đoán mò. Đúng vậy, nói cho ngươi cũng không sao, ta đã sống trong đại dương này gần trăm vạn năm, chỉ còn thiếu một chút nữa là có thể tiến vào thần cấp. Ngươi nói rất đúng, hồn thú thành thần là cực kỳ khó khăn. Từ hơn mười vạn năm trước, ta đã đạt đến trình độ bây giờ, nhưng cho đến hiện tại, vẫn chưa thể đột phá được cánh cửa cuối cùng kia. Xem ra, chính là thiếu một thần vị. Hôm nay, ngươi là kẻ thừa kế Hải Thần đến tận cửa nộp mạng, nếu ta hấp thu ngươi, chiếm lấy thần vị của ngươi, ta sẽ là Hải Thần đời mới!

Ngay khi lời của Thâm Hải Ma Kình Vương còn chưa dứt, Đường Tam đột nhiên động thân. Hắn cử động cực kỳ đột ngột, không hề có dấu hiệu súc lực. Cả người hắn hóa thành một đạo lưu quang, Hải Thần Tam Xoa Kích giơ thẳng về phía trước, hồn lực toàn thân đều ngưng tụ vào một kích này. Kỹ năng của hồn cốt cánh tay phải Thiên Thanh Ngưu Mãng: Thiên Thanh Tịch Diệt Lôi Đình nháy mắt phóng thích, cùng lúc đó, hắn cũng đồng thời phóng thích hồn kỹ thứ chín của võ hồn Lam Ngân Hoàng: Lam Ngân Thiên Thanh Long Chi Hồn.

Một con thanh long khổng lồ bao trùm thân thể Đường Tam. Bất luận là hắn hay cây Hải Thần Tam Xoa Kích trong tay, tại một khắc này đều hoàn toàn biến thành màu xanh. Mà trước khi công kích, hắn còn cố ý ăn một viên Kiên Đĩnh Kim Thương Dăng, khiến uy lực của một kích này nháy mắt tăng lên gấp bội.

Sự tăng phúc còn không chỉ dừng lại ở đó. Xa xa, bảy đạo hào quang hóa thành một chiếc cầu vồng, chiếu rọi lên người Đường Tam, làm cho thanh quang trên người hắn càng thêm bành trướng. Thân thể Đường Tam lúc này không nhìn thấy rõ, Hải Thần Tam Xoa Kích trong tay hắn cũng không nhìn thấy rõ. Trong con mắt duy nhất còn lại của Thâm Hải Ma Kình Vương, chỉ có thể thấy một con thanh long đang từ trên trời giáng xuống, lao thẳng về phía mình.

- Ngươi muốn chết!

Thâm Hải Ma Kình Vương nổi giận gầm lên một tiếng. Lần này nó không tiếp tục sử dụng năng lượng công kích, mà là dùng chính thân thể mình. Thân hình cao lớn hơn hai trăm thước, nhưng lại vô cùng linh hoạt, xoay mình một cái, cái đuôi khổng lồ đã giơ cao, mạnh mẽ đập vào con thanh long đang từ trên trời đánh xuống.

Tuy thân thể nó đã có chín mươi chín phần trăm tiến vào cảnh giới thần cấp, nhưng từ một kích này của Đường Tam, nó vẫn cảm nhận được sự uy hiếp cường đại. Trải qua hai lần tăng phúc của Kiên Đĩnh Kim Thương Dăng và ánh sáng Cửu Bảo Lưu Ly Tháp, cộng thêm kỹ năng Trọng Lực Khống Chế của Đường Tam đem sức nặng của Hải Thần Tam Xoa Kích tăng lên đến một trăm lẻ tám vạn cân cùng với hai hồn kỹ công kích cao cấp nhất, một loạt năng lực cường đại như vậy kết hợp lại, đừng nói là Thâm Hải Ma Kình Vương, cho dù là thần cấp Thiên Nhận Tuyết nếu đối diện với một kích này, cũng phải cẩn thận nghênh đón. Một kích này của Đường Tam, tuyệt đối có thể đạt đến trình độ thần cấp.

Sau trận chiến với Thiên Nhận Tuyết, khả năng sử dụng kỹ năng cùng với tính bộc phát trong công kích của Đường Tam đều có sự tiến bộ vượt bậc. Lúc này mới có thể trong nháy mắt tung ra một đòn có lực công kích kinh khủng như vậy.

Oanh--, cái đuôi khổng lồ không chút do dự đánh mạnh lên người con thanh long, xung quanh cái đuôi của nó tràn ngập một tầng quang mang màu lam tím mãnh liệt, giống như vô số lôi điện đang ngưng tụ lại.

Năng lượng do Thâm Hải Ma Kình Vương tích tụ trong gần trăm vạn năm quả thật vô cùng khổng lồ, quả thật chỉ còn một bước nữa là có thể tiến vào cảnh giới thần cấp. Cảm nhận được uy hiếp do Đường Tam mang lại, một kích này nó cũng gần như dùng ra toàn lực.

Ngay tại thời khắc đuôi nó đánh lên người con thanh long, tầng quang mang bao phủ xung quanh con thanh long do Đường Tam biến ảo ra cũng bị đánh tan. Nhưng mà, công kích của Đường Tam cũng không phải dễ dàng đối phó như vậy. Mặc dù đòn tấn công lần này không ảnh hưởng đến xương cốt toàn thân của nó, nhưng Hải Thần Tam Xoa Kích trong tay Đường Tam đã mạnh mẽ cắm vào cái đuôi của Thâm Hải Ma Kình Vương, ba lưỡi kích đều đã phá hủy lớp da cứng cỏi bên ngoài, đâm sâu vào trong.

Kích thước của Hải Thần Tam Xoa Kích so với thân thể của Thâm Hải Ma Kình Vương bất quá chỉ như một món đồ chơi nhỏ, nhưng dù đã mất đi linh tính, nó vẫn chân chính là một thanh thần khí. Thâm Hải Ma Kình Vương kêu lên một tiếng đau đớn, thân thể khổng lồ liều mạng vẫy mạnh, ba động năng lượng khủng bố từ trên người nó nở rộ, định đánh bay cả Đường Tam và Hải Thần Tam Xoa Kích.

Một kích này của Đường Tam đã sớm tính toán kỹ lưỡng, há có thể để nó dễ dàng vẫy ra? Cố nén đau đớn toàn thân, hai tay mạnh mẽ cầm chặt Hải Thần Tam Xoa Kích, rót thêm một đạo Hải Thần Chi Quang vào đó, đâm cây kích sâu thêm vài phần, rồi dùng sức vặn mạnh một cái, không cho Thâm Hải Ma Kình Vương có thể vặn vẹo cơ thể đẩy hắn văng ra.

Cùng lúc đó, Bát Chu Mâu màu hoàng kim từ sau lưng Đường Tam trong nháy mắt phóng ra. Bộ ngoại phụ hồn cốt từng một lần gây thương tổn cho Thâm Hải Ma Kình Vương, lại một lần nữa cắm vào thân thể của nó.

Lần trước, Đường Tam có thể nói là vận khí cực tốt, lại thêm Thâm Hải Ma Kình Vương khinh địch, nên mới phóng tới được lỗ phun nước, bộ phận yếu nhất trên cơ thể nó, nhờ đó mới có thể dễ dàng cắm Bát Chu Mâu vào. Nhưng lúc này, Bát Chu Mâu đã tiến hóa lên đến trình độ thần cấp, không cần phải tìm vị trí yếu hại, mũi mâu mạnh mẽ đâm sâu vào, lập tức phóng ra khả năng thôn phệ khủng bố cùng với độc tố cường đại, ép chặt thân thể Đường Tam vào lớp da trên đuôi của Thâm Hải Ma Kình Vương, khiến nó dù có rung lắc đến mức nào cũng không thể nào vẫy Đường Tam ra được.

Sự thống khổ mãnh liệt kích thích làm cho thân thể khổng lồ của Thâm Hải Ma Kình Vương phải co rút một trận. Tuy rằng với cường độ thân thể của nó, muốn độc chết nó gần như là không thể, nhưng những độc tố mà Bát Chu Mâu của Đường Tam đã hấp thu đều vô cùng khủng bố, nhất là loại băng hỏa chí độc đến từ Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn, ngay cả Thâm Hải Ma Kình Vương cũng không thể hoàn toàn chống cự. Hơn nữa, Hải Thần Tam Xoa Kích đâm vào cùng với năng lực cắn nuốt cường hãn của Bát Chu Mâu, cũng làm cho Thâm Hải Ma Kình Vương đau điên cuồng đến mức phải rên rỉ. Ma Kình Lĩnh Vực của nó trong nháy mắt tuôn ra, quang mang màu tím lan tỏa khắp hải vực.

Đáng tiếc, bất luận là nó rung lắc mãnh liệt hay phát ra lĩnh vực, đối với Đường Tam mà nói, đều không có tác dụng gì.

Hải Thần Chi Quang bao phủ toàn thân, cộng thêm một tầng Hãn Hải Hộ Thân Tráo, lực lượng của đại dương căn bản không thể tạo thành bất cứ ảnh hưởng gì đối với Đường Tam. Bằng vào sự bảo hộ của Hải Thần Chi Quang, Đường Tam hoàn toàn có thể không để ý đến Thâm Hải Ma Kình Vương.

Mà chấn động do Thâm Hải Ma Kình Vương phát ra dù cường đại thế nào, Đường Tam vẫn bám chặt trên da nó, mạnh hơn nữa cũng có tác dụng gì đâu?

Nước biển kịch liệt đánh sâu vào, đối với cấp bậc bán thần như Đường Tam mà nói, căn bản không tính là gì. Lúc mới bám vào thân thể Thâm Hải Ma Kình Vương, hắn còn phun ra một ngụm máu tươi, đó là do bị cái đuôi của nó đánh trúng đã bị trọng thương. Bất quá, khi phóng ra Bát Chu Mâu đâm sâu vào để cố định thân thể, Đường Tam lập tức ăn một cây Thủy Tinh Mao Trùng Tràng của Áo Tư Tạp, được hắn chế tạo sau khi đã dùng qua Kiên Đĩnh Kim Thương Dăng. Tuy rằng hơi xa xỉ, nhưng lúc này Đường Tam cũng không tính đến chuyện tiết kiệm, hàng hóa do Áo Tư Tạp chế tạo tích trữ, đã sớm được hắn chứa đầy trong Như Ý Bách Bảo Nang.

Giống như lúc trước hắn thông qua khảo hạch trên Hải Thần đảo vậy, nhìn bề ngoài Đường Tam chỉ là một mình tác chiến, nhưng trên thực tế, sau lưng hắn còn có các đồng đội toàn lực trợ giúp.

Năng lực thôn phệ của Bát Chu Mâu toàn bộ khai hỏa. Đường Tam không hy vọng độc tố có thể đem lại quá nhiều tác dụng, nhưng hắn khẳng định biết rõ, thôn phệ năng lượng của Thâm Hải Ma Kình Vương đối với chính mình có tác dụng rất lớn.

Năng lực thôn phệ của thần cấp Bát Chu Mâu quả thật rất khủng bố. Chỉ trong khoảng thời gian vài lần giãy dụa của Thâm Hải Ma Kình Vương, nó đã thôn phệ một lượng lớn năng lượng, hơn nữa còn chuyển hóa thành năng lượng tinh thuần, thích hợp cho Đường Tam hấp thu, đem sự tiêu hao năng lượng do khi nãy phát động kỹ năng hoàn toàn khôi phục lại. Hơn nữa, còn thông qua không ngừng thôn phệ, trợ giúp năng lượng của Đường Tam toàn diện tăng lên. Bộ phận bị Bát Chu Mâu cắm vào, chẳng những tràn ngập một tầng quang mang màu vàng, mà còn nhanh chóng khô quắt đi. Đây là do Bát Chu Mâu không chỉ thôn phệ năng lượng, mà còn có cả sinh mệnh lực của Thâm Hải Ma Kình Vương nữa. Nếu thân thể của Đường Tam có khả năng chứa đựng hết, thậm chí có thể thôn phệ toàn bộ năng lượng cùng với sinh mệnh lực của nó, đương nhiên, việc này vẫn cần một thời gian rất dài.

Sóng gió ngập trời không ngừng tàn phá trong đại dương. Đám người Đái Mộc Bạch bên này đã sớm bị ảnh hưởng, bất quá, dưới sự bảo hộ của Tiểu Bạch cùng tộc nhân của nàng, chút sóng gió đó cũng không đủ để tổn thương đến bọn họ. Mỗi người đều tập trung tinh thần nhìn con Thâm Hải Ma Kình Vương đang không ngừng vùng vẫy trong nước biển.

Tất cả những chuyện đang xảy ra đều hoàn toàn nằm trong kế hoạch của Đường Tam. Hắn đã từng nói với mọi người, thực lực của Thâm Hải Ma Kình Vương nhất định cực kỳ cường đại, nếu chính diện đối kháng, muốn đánh bại nó là chuyện không thể. Khi đó, Đường Tam cũng chỉ cho rằng, Thâm Hải Ma Kình Vương có tu vi khoảng mấy chục vạn năm, nhưng cho dù là vậy, hắn cũng hiểu được, mấy chục vạn năm không ngừng tích lũy, năng lượng trong cơ thể nó đủ để dễ dàng ép chết cả đám người bọn họ.

Nhưng mà, Đường Tam cũng có nói qua, Thâm Hải Ma Kình Vương có một nhược điểm, đó chính là thân thể nó quá mức khổng lồ. Đúng vậy, thân hình to lớn của nó, giống như một tòa pháo đài, tuy có thể dễ dàng bảo vệ nó khỏi bất cứ thương tổn nào, nhưng cho dù nó linh hoạt đến đâu, thể tích thân thể vẫn là một khuyết điểm. Chỉ cần có thể tiếp cận nó trong một phạm vi nhất định, thân thể khổng lồ của nó nhất định sẽ trở thành một sự hạn chế.

Đây chính là điều Đường Tam nghĩ ra dựa vào tình huống lúc trước mình từng đả thương Thâm Hải Ma Kình Vương. Vừa rồi, hắn trong nháy mắt lợi dụng Kiên Đĩnh Kim Thương Dăng, sự tăng phúc của Trữ Vinh Vinh, sức nặng hơn trăm vạn cân của Hải Thần Tam Xoa Kích, đã thành công đạt được mục tiêu đầu tiên, vọt tới bên người Thâm Hải Ma Kình Vương. Tuy cái giá phải trả là hắn bị thương, nhưng Thâm Hải Ma Kình Vương cũng tuyệt đối không dễ chịu gì.

Hơn nữa Đường Tam cũng không dừng lại ở đó. Cả người áp sát vào thân thể của Thâm Hải Ma Kình Vương, giống như một con nhện vàng lớn, Bát Chu Mâu không ngừng nhấp nhô, từ từ leo lên phía trên. Mỗi lần Bát Chu Mâu cắm xuống, đều lưu lại trên da của Thâm Hải Ma Kình Vương một vết lõm lớn khô quắt do bị thôn phệ, dẫn tới thân thể khổng lồ của nó không ngừng co rút. Càng làm cho Thâm Hải Ma Kình Vương thống khổ chính là, những nơi khô quắt trên da, không nghi ngờ gì là lực phòng ngự bị giảm đi. Đường Tam sử dụng Hải Thần Tam Xoa Kích, lợi dụng chủ nhận sắc bén, cắt vào da nó, khoét một cái lỗ thật sâu, rồi từ trên người lấy ra hai cái chai, không ngừng đem thứ chất lỏng một đỏ một xanh lam trong đó đổ vào miệng vết thương.

Thâm Hải Ma Kình Vương dù vùng vẫy kịch liệt thế nào cũng không ảnh hưởng đến những động tác này của hắn. Hắn hành động dưới sự bảo vệ của năng lượng, bất luận Thâm Hải Ma Kình Vương làm gì, với thân thể kình ngư khổng lồ của nó, cũng không làm sao ảnh hưởng đến Đường Tam chút nào. Loại tình huống này, Thâm Hải Ma Kình Vương cũng là lần đầu tiên gặp phải. Ý nghĩ duy nhất hiện tại trong đầu nó chính là, dùng thân thể mình phát động công kích, liều mạng bị thương cũng muốn xử lý Đường Tam. Nhưng những phương thức công kích bằng năng lượng của nó, đều phải dựa vào thân thể mà phát ra, vừa lúc Đường Tam bám chặt lên người nó như vậy, nó cũng chỉ có thể lợi dụng năng lượng đại dương để tấn công vào chính thân thể mình. Nhưng phương thức này, đối với Đường Tam lại không có tác dụng gì, mặc cho ngươi công kích thế nào, ta vẫn còn có Hải Thần Chi Quang.

Thứ mà Đường Tam đổ vào miệng vết thương của Thâm Hải Ma Kình Vương tự nhiên không phải thứ tốt lành gì. Tuy hắn mang theo không nhiều lắm, nhưng lúc này cũng không tiết kiệm. Nước suối múc từ Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn đúng là thứ tốt! Lúc trước bằng vào thứ này, hắn đã giết không biết bao nhiêu con Tà Ma Hổ Kình. Cường độ thân thể Thâm Hải Ma Kình Vương tuy rằng đám Tà Ma Hổ Kình không thể so sánh, nhưng dưới sự dày vò của nước suối Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn, cơ bắp của nó cũng rất nhanh bị phá hủy. Mà điều làm cho nó càng thống khổ chính là, Đường Tam đang cố hết khả năng để làm cho sự thống khổ của nó kéo dài đến mức tối đa.

Ầm---

Đuôi cá khổng lồ của nó đập mạnh một cái lên mặt biển, nhấc lên một ngọn sóng cao ngất trời, mà thân thể khổng lồ kia cũng mượn lực của cú đánh này chợt từ trong nước biển bay lên. Đây là thân hình dài hơn hai trăm thước! Có thể bay lên không trung như thế này, có thể thấy được lực lượng của một cú đập hùng hậu đến thế nào. Ngay cả Đường Tam đang bám trên lưng nó, lúc này cũng bị chấn động kịch liệt đến mức không thể không tạm thời đình chỉ mọi động tác.

Nếu lúc này Thâm Hải Ma Kình Vương có thể thấy được biểu cảm của Đường Tam, nhất định sẽ vô cùng kinh ngạc. Trên khóe miệng của nhân loại đang gây ra cho nó thống khổ tột cùng này lại toát ra vẻ tươi cười đắc thắng.

Trong miệng những vết thương li ti trên da của Thâm Hải Ma Kình Vương, hoặc là bị đông lạnh thành băng, hoặc là bị biến thành thịt nướng, nhưng trên mỗi vết thương, đều mang theo một tia quang mang lam sắc nhàn nhạt.

Một luồng năng lượng khổng lồ không gì sánh kịp từ đầu Thâm Hải Ma Kình Vương nháy mắt bùng phát. Trong chớp mắt, thân thể dài hơn hai trăm thước của nó không ngờ lại tạm ngừng một chút giữa không trung.

Một vầng lam quang chói lọi từ trong biển phóng lên. Từ trên đám mây đen vần vũ trên bầu trời, chín đạo lôi điện khủng bố, to như thùng nước chợt giáng xuống, đánh mạnh vào thân mình Thâm Hải Ma Kình Vương. May mắn là chín đạo lôi điện này ngay cả Thâm Hải Ma Kình Vương cũng không thể khống chế được phương vị, lúc này mới không đánh trúng Mã Hồng Tuấn đang lơ lửng trên không, nhưng cũng làm hắn toàn thân dâng lên một trận tê dại, sợ tới mức vội vàng bay ra xa hơn chục dặm.

Lam quang màu lam tím mãnh liệt trong nháy mắt bao trùm toàn bộ thân thể cao lớn của Thâm Hải Ma Kình Vương. Bất luận là quang mang màu lam từ dưới dâng lên hay lôi điện màu tím từ trên đánh xuống, dừng lại trên người nó đều phát ra thêm một tầng kim quang nhàn nhạt. Trên da Thâm Hải Ma Kình Vương giống như ngưng kết một tầng thủy tinh màu lam tím, đồng thời thân thể khổng lồ của nó, lấy tốc độ không gì sánh kịp mà co rút lại.

Khi chín đạo lôi điện màu tím đồng thời đánh lên mình Thâm Hải Ma Kình Vương, Đường Tam cảm giác được thân thể mình bị chấn động đến toàn thân tê dại. Thần cấp Bát Chu Mâu tự nhiên không dễ dàng giãy ra như vậy, bất quá, ngay sau đó Đường Tam lại chủ động chọn cách tránh lui. Thân hình chợt lóe, Bát Chu Mâu nhanh chóng thu hồi, thân hình nhoáng lên một cái, đã cách ra xa khoảng vài trăm thước. Cùng lúc đó, hắn đem Hải Thần Tam Xoa Kích cầm chặt trong bàn tay phải, võ hồn trên người nhoáng lên, tay trái đã nắm thêm một thanh Hạo Thiên Chùy thật lớn.

- Mập Mạp, cẩn thận. Tên này thuộc tính là Thủy và Lôi!

Đường Tam hét lớn một tiếng, Bát Chu Mâu sau lưng hắn phát ra kim quang mãnh liệt làm cho hơi thở hắn đại thịnh. Đúng vậy, thân thể của Thâm Hải Ma Kình Vương kia đúng là so với hắn thì mạnh mẽ hơn rất nhiều, nhưng Bát Chu Mâu cũng không phải là bán thần cấp, mà chính thức là thần cấp. Đây cũng chính là nguyên nhân trọng yếu giúp hắn có thể chế ngự được Thâm Hải Ma Kình Vương.

Đường Tam đương nhiên biết Thâm Hải Ma Kình Vương kia đang muốn làm gì. Cũng như lúc trước khi hắn chứng kiến Thâm Hải Ma Kình Vương có thể nói mà không chút giật mình, ngay cả Tiểu Bạch đều có thể trên đất liền tạm thời hóa thành hình người, bản thân nó đã tu luyện gần trăm vạn năm, sao lại không thể? Muốn làm cho nhược điểm thân thể khổng lồ biến mất, cũng chỉ có một cách lựa chọn duy nhất này thôi. Đây cũng là nằm trong kế hoạch ban đầu của Đường Tam.

Lúc trước khi còn ở trên Hải Thần đảo, Đường Tam đã nghe Tiểu Bạch nói qua, bất kỳ loại hải hồn thú nào, cho dù có năng lực hóa thân thành người, bình thường cũng sẽ không làm như vậy. Bởi vì sau khi hóa thân thành người, tất cả các ưu thế do bản thể chúng mang lại đều không còn sót lại chút nào, tổng thể thực lực đều giảm xuống rõ rệt.

Bằng vào năng lực đặc thù của thần cấp Bát Chu Mâu cùng với chiến thuật hoàn mỹ, Đường Tam đã buộc Thâm Hải Ma Kình Vương phải vứt bỏ thân hình khổng lồ như pháo đài của nó. Chỉ cần nó biến thành hình người, tuy rằng không còn khuyết điểm, nhưng đối phó cũng sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Mà trên thực tế, Thâm Hải Ma Kình Vương cũng không thể không làm như vậy. Trước giờ nó đối mặt với địch nhân, căn bản chưa từng có ai sử dụng loại phương pháp chiến đấu này để đối phó với nó. Cho dù đối thủ có muốn làm vậy, cũng không ai có được bộ ngoại phụ hồn cốt Bát Chu Mâu dị thường như thế này, không chỉ có thể phá hủy tầng phòng ngự, mà còn có năng lực điên cuồng thôn phệ năng lượng, lại còn có thể phóng thích cực độc. Thâm Hải Ma Kình Vương cảm nhận sâu sắc rằng, nếu cứ tiếp tục như vậy, Đường Tam hoàn toàn có cơ hội giết chết mình!

Hắn cắn nuốt quá nhiều năng lượng, nếu đến cực hạn có thể thông qua kỹ năng phóng xuất ra, thậm chí là công kích thẳng lên chính cơ thể mình. Bát Chu Mâu kia chính là thôn phệ vô tận, tuy rằng thời gian dài một chút, nhưng chính mình cũng sẽ xong đời. Rơi vào đường cùng, nó mới không thể không lựa chọn con đường này. Mà là bá chủ trong biển, sau khi hóa thành hình người, nó so với Tiểu Bạch càng lợi hại hơn nhiều. Ít nhất các ưu thế do thân thể khổng lồ mang đến cũng không còn sót lại chút gì, cũng như chỉnh thể năng lượng cũng không thể sử dụng ra toàn bộ.

Sự thật chứng minh, Đường Tam lựa chọn thời điểm thoát ly là hoàn toàn chính xác. Lúc này, tầng tinh thể màu lam tím bao phủ bên ngoài thân thể Thâm Hải Ma Kình Vương do năng lượng ngưng đọng mà thành kia đột nhiên ầm ầm nổ vang, giữa không trung nhất thời hình thành một luồng lốc xoáy màu lam tím khổng lồ. Đám tinh thể vỡ vụn giống như những lưỡi dao sắc bén, tràn ngập lực xuyên thấu mạnh mẽ. Thủy, Lôi hai thuộc tính kết hợp, nếu hắn thật sự còn ở trong đó, chỉ sợ không chết cũng bị lột da.

Bất quá, cho dù như thế, tình huống biến hóa trong không trung vẫn làm cho Đường Tam kinh hãi.

Luồng lốc xoáy màu lam tím khổng lồ không biến mất, ngược lại rất nhanh co rút lại, vừa kịch liệt xoay tròn vừa điên cuồng đè ép, năng lượng tự thân của nó không ngừng cô đọng. Mà thân thể Thâm Hải Ma Kình Vương đang được bao phủ trong đó cũng không nhìn thấy nữa.

- Ngươi cho là, bức bách ta biến thành hình người, ngươi sẽ có cơ hội sao? Không sai, trạng thái hình người của ta quả thật không có được năng lượng khổng lồ như nguyên bản, nhưng không có nghĩa là ta sẽ buông bỏ năng lượng tự thân, tích lũy đã trăm vạn năm, khủng bố đến mức nào ngươi đoán được không?

Nghe thanh âm của Thâm Hải Ma Kình Vương, sắc mặt Đường Tam trầm xuống. Lúc này, Mã Hồng Tuấn đã bay tới sau lưng hắn, ngọn lửa nóng cháy đem không trung chiếu sáng.

Thanh âm Mã Hồng Tuấn vang lên sau lưng Đường Tam:

- Tam ca, tên này đang làm gì vậy? Năng lượng quá sức cuồng bạo, ngươi phải cẩn thận!

Đường Tam gật đầu, hắn cũng không biết Thâm Hải Ma Kình Vương đang làm gì, nhưng hắn tuyệt đối không liều lĩnh. Luồng lốc xoáy màu lam tím kia ngưng tụ năng lượng Thủy và Lôi, thậm chí còn có vài phần năng lượng Phong trong đó, cũng không đơn giản như vậy. Tùy tiện tiến vào, rất có thể sẽ để Thâm Hải Ma Kình Vương nắm được cơ hội. Đối với kinh nghiệm chiến đấu của Thâm Hải Ma Kình Vương, Đường Tam tuyệt đối sẽ không khinh địch.

Tay trái Hạo Thiên Chùy, tay phải Hải Thần Tam Xoa Kích, Đường Tam cả người đều duy trì một trạng thái đặc thù, tinh thần lực linh hoạt hoàn toàn phóng thích. Toàn bộ không gian xung quanh, tuy rằng đều tràn ngập năng lượng khổng lồ của Thâm Hải Ma Kình Vương, nhưng tinh thần lực của Đường Tam cũng tràn ngập trong từng khe hở năng lượng của nó. Hắn nhìn không chớp mắt, dùng tinh thần lực bao trùm toàn bộ năng lượng của Thâm Hải Ma Kình Vương. Tuy không thể ảnh hưởng đến sự biến hóa năng lượng của nó, nhưng rõ ràng có thể đem từng biến hóa nhỏ nhất truyền vào trong đầu Đường Tam một cách chuẩn xác.

Từ tinh thần lực điều tra cho Đường Tam biết, năng lượng vô cùng khổng lồ kia của Thâm Hải Ma Kình Vương đang dùng tốc độ khủng bố không ngừng cô đọng lại, hơn nữa cô đọng thành tầng, bậc rõ ràng, càng gần đến vị trí trung tâm, năng lượng dao động lại càng mãnh liệt. Tới ngay vị trí trung tâm, ngay cả tinh thần lực của Đường Tam cũng không thể dò xét được.

Bất quá, Đường Tam cũng không uổng phí khí lực, bởi vì hắn đã rất nhanh nhìn thấy được kết quả.

Quang mang màu lam tím thu liễm, Thâm Hải Ma Kình Vương với chiều cao hơn hai trăm thước đã hoàn toàn biến mất, xuất hiện trong tầm mắt của Đường Tam là một gã trung niên có gương mặt cổ xưa, uy nghiêm.

Người này thân hình cao khoảng ba thước, mái tóc màu lam đậm thả tự do sau lưng. Kỳ lạ nhất chính là, hắn mặc một bộ áo giáp kỳ dị màu tím đậm. Bộ giáp này được chế tác từ tinh thể, từ giáp ngực, giáp vai, giáp bụng, chiến quần cho đến giáp trụ bao bọc tứ chi đều liền một khối, không hề có một kẽ hở nào, ngay cả phần cổ lẫn phần gáy cũng hoàn toàn bao bọc bên trong. Mũ bảo hộ trên đầu có màu tím sẫm, hình bán nguyệt, hai bên có ngạnh nhô ra, bên trên còn có hoa văn hình vảy cá. Tất cả năng lượng trong không trung khi nãy, tại thời khắc hắn xuất hiện tựa hồ như hoàn toàn gom lại một chỗ. Cùng lúc đó sau lưng hắn chợt xuất hiện một luồng lốc xoáy màu tím đậm thật lớn. Luồng lốc xoáy chậm rãi dâng lên cao, xoay tròn từ sau lưng hắn vòng ra phía trước, cuối cùng ngưng tụ lại tại vị trí chính giữa bộ chiến giáp, biến thành một viên bảo thạch nhỏ cỡ nắm tay. Tuy rằng biến thành bảo thạch, nhưng bên trong nó vẫn lóe lên từng luồng năng lượng xoay tròn, trông cực kì kỳ dị.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!