Ngay cả Đường Tam cũng suýt quên mất, sau khi thành công vượt qua Hải Thần Khảo thứ tám, hắn càng thêm nôn nóng với việc trở thành Hải Thần. Đã tiêu tốn không ít thời gian ở đây, nỗi lo lắng của Đái Mộc Bạch trước đó cũng giống như sự bồn chồn trong lòng Đường Tam, vạn nhất Thiên Nhận Tuyết xuất hiện trên chiến trường, phiền phức sẽ rất lớn. Bên đó đều là người thân và bằng hữu của bọn họ! Lúc này, nhờ Tiểu Bạch nhắc nhở, hắn mới nhớ ra, con Thâm Hải Ma Kình Vương này có thể còn lưu lại thứ tốt cho mình, mà Tiểu Bạch tuyệt đối không nói suông. Cùng là hồn thú loại cá, sự hiểu biết của nàng đối với Thâm Hải Ma Kình Vương chắc chắn sâu sắc hơn hắn.
Gật đầu với Tiểu Bạch, Đường Tam mỉm cười đáp:
- Đa tạ!
Dù lúc này hắn vẫn còn chút mơ hồ về tình trạng của bản thân, nhưng bất luận thế nào, Hải Thần Khảo thứ tám cũng đã vượt qua, mọi thứ sau này đều phải đợi đến Hải Thần đảo rồi mới tính. Quá trình giết chết Thâm Hải Ma Kình Vương và hấp thu hồn hoàn tuy rất gian nan, nhưng tương đối mà nói vẫn xem như thuận lợi, ít nhất tất cả đều hoàn thành theo đúng kế hoạch, cũng không gây ra phiền phức gì quá lớn cho hắn. Đặc biệt là sau khi hồn lực tăng lên đến cấp chín mươi chín, Đường Tam tin tưởng rằng, cho dù bây giờ gặp phải Thiên Nhận Tuyết, hắn cũng sẽ không bị nàng giết chết trong thời gian ngắn. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là chiến trường phải ở trên biển hoặc trong rừng rậm.
Hắn phóng người lên, hồn lực cuồn cuộn lập tức rót vào Hải Thần Tam Xoa Kích. Mặc dù thần khí này không thể phát huy ánh sáng vốn có, nhưng nhờ hồn lực cường đại của Đường Tam rót vào và sự giải phóng của võ hồn Lam Ngân Hoàng, lam kim quang mang mãnh liệt tức khắc tràn ngập Hải Thần Tam Xoa Kích, khiến ba lưỡi kích lóe sáng trở lại.
Thâm Hải Ma Kình Vương không hổ là hồn thú cấp bậc trăm vạn năm, tuy đã qua bảy ngày, thân thể lại ngâm trong nước biển, nhưng mức độ ăn mòn rất nhẹ. Hơn nữa, sau khi Đường Tam bay lên mới phát hiện, trong phạm vi ma kình hải vực này, đâu đâu cũng là Ma Hồn Đại Bạch Sa, hiển nhiên Tiểu Bạch đã dùng phương pháp đặc thù triệu tập tộc nhân đến đây, không vì cái gì khác mà khẳng định là nàng không nỡ bỏ phí một thân da thịt tốt của con Thâm Hải Ma Kình Vương này.
Mặc dù lúc vừa giết chết nó, bản thân hắn đã hấp thu phần lớn năng lượng từ thi thể, nhưng vẫn còn dư thừa, cộng thêm Thâm Hải Ma Kình Vương đã đạt đến trình độ tiếp cận thần, để mấy con Ma Hồn Đại Bạch Sa này ăn một ít sẽ có lợi ích rất lớn cho sự tiến hóa của chúng. Hoàn toàn có thể tưởng tượng được, sau lần này, thực lực tổng thể của tộc Ma Hồn Đại Bạch Sa nhất định sẽ tăng lên một bậc, Tiểu Bạch thậm chí cũng có khả năng thoát khỏi hạn chế tuổi tác của hồn thú mười vạn năm, trở thành bá chủ chân chính của biển rộng.
Thế nhưng, Tiểu Bạch bảo vệ phần đầu của Thâm Hải Ma Kình Vương vô cùng hoàn hảo, phần bị ăn mất chỉ có thịt xương của nó mà thôi. Hồn lực cấp chín mươi chín của Đường Tam hoàn toàn bộc phát, không cần bất cứ hồn kỹ nào, chỉ dựa vào sức mạnh thể xác thuần túy kết hợp với hồn lực rót vào Hải Thần Tam Xoa Kích, lưỡi kích sắc bén đã đâm thẳng vào đầu Thâm Hải Ma Kình Vương.
- Đâm vào một bên, cẩn thận một chút!
Tiểu Bạch vội vàng căn dặn.
Đường Tam ở trên không trung gật đầu, Hải Thần Tam Xoa Kích hơi nghiêng đi, từ bên má của Thâm Hải Ma Kình Vương cắm vào. Đây vốn là bộ phận tương đối yếu ớt trên thân thể Thâm Hải Ma Kình Vương, lúc này lại đã mất đi năng lực bảo hộ, Hải Thần Tam Xoa Kích nhẹ nhàng cắm vào, vang lên một tiếng “bụp” nhẹ.
Cổ tay Đường Tam khẽ động, thân thể bay ngang trên không, cứ thế từ vị trí phá vào mà cứng rắn cắt mở phần đầu của Thâm Hải Ma Kình Vương.
Điều bất ngờ là, mùi tanh hôi mà Đường Tam vốn tưởng tượng đã không xuất hiện, ngược lại còn có một dòng khí thơm nồng ngào ngạt từ chỗ vỡ tuôn ra. Hắn ở gần nhất cũng không khỏi hít vào mấy hơi, nhất thời cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Lũ Ma Hồn Đại Bạch Sa trên biển lúc này đều ngừng lại mọi động tác, không bơi lội nữa mà đồng loạt nhìn về hướng này, ngay cả trong mắt Tiểu Bạch cũng lộ ra vài phần khát vọng.
Hải Thần Tam Xoa Kích lật ngược lên, lớp vỏ đầu của Thâm Hải Ma Kình Vương bị hất tung, kim sắc quang mang nhất thời tràn ngập mặt biển. Phải biết rằng, thân thể của con Thâm Hải Ma Kình Vương này cực kỳ khổng lồ, riêng phần đầu của nó đã rộng đến mười mấy mét vuông, lớp vỏ bị hất lên, lập tức lộ ra phần não bên trong.
Cá voi tuy thể tích lớn nhưng não lại rất nhỏ, cho dù là tồn tại cường mãnh như Thâm Hải Ma Kình Vương cũng không ngoại lệ, hạn chế của não bộ cũng là nguyên nhân quan trọng khiến tinh thần lực của nó không bằng được Đường Tam. Sau khi lớp vỏ mười mấy mét vuông đó bị hất lên, não bộ lộ ra còn chưa đến một mét vuông, nhưng hương thơm ngào ngạt chính là từ trong bộ não cá voi chưa đến một mét vuông đó tỏa ra.
Não cá voi hiện ra màu vàng óng, trông như cao đặc, tựa như hoàng kim đã được nấu chảy, hương khí nồng nàn cực kì mê người. Mà tại vị trí chính giữa não bộ, một viên châu lớn bằng nắm tay, tỏa ra ánh sáng màu vàng tím tĩnh lặng, đang nằm ngay trung tâm. Cho dù não cá voi đã rất thu hút, nhưng khi nhìn thấy viên châu đó, ánh mắt của Đường Tam lại không thể rời đi được nữa.
Lúc hắn giết chết Ám Ma Tà Thần Hổ, hắn từng thấy một viên châu, viên châu đó có ba màu, nhưng thể tích nhỏ hơn viên này rất nhiều. Điều duy nhất khác biệt là viên châu do Ám Ma Tà Thần Hổ hóa thành có linh tính hơn, còn viên châu trước mắt này trông như vật chết. Nhưng nếu luận về năng lượng hàm ẩn, thì viên kình châu trước mắt này cường đại hơn nhiều, chỉ cần nhìn qua là Đường Tam đã phát hiện, đây tuyệt đối là một bảo vật trời đất.
Giọng nói của Tiểu Bạch từ sau lưng yếu ớt truyền đến:
- Hải hồn thú từ mười vạn năm trở lên, não bộ đều sẽ tiến hóa, trở thành một loại dược liệu đặc thù. Loại dược liệu này đối với bất kỳ sinh vật nào cũng là đại bổ, hơn nữa còn hàm chứa năng lượng khổng lồ, có thể phát huy rất nhiều tác dụng. Con Thâm Hải Ma Kình Vương này tu vi trăm vạn năm, bộ não của nó tự nhiên là thứ tốt, không dám nói là có thể khiến người chết sống lại, xương trắng mọc ra thịt, nhưng cũng tuyệt đối là bảo vật. Còn về cách dùng thế nào thì phải xem ngươi rồi. Ngươi xứng đáng có được nó! Cũng không ngại nói cho ngươi biết, ban đầu sau khi ngươi giúp chúng ta giết chết Tà Ma Hổ Kình Vương, ta đã lặng lẽ ăn mất não bộ của nó rồi. Ngươi có cảm thấy ta rất ích kỷ không?
Đường Tam lắc đầu nói:
- Vậy thì sao chứ, ta xem ngươi là bằng hữu, huống hồ ban đầu ta đã nhận được lợi ích lớn nhất rồi, hồn hoàn và hồn cốt của Tà Ma Hổ Kình Vương đều bị ta hấp thu. Đừng nói là bộ não cá mập đó, cho dù là thứ trước mắt này, nếu ngươi muốn cũng có thể lấy đi!
- Thật sao?
Tiểu Bạch kinh ngạc vui mừng, hai mắt mở to.
Đường Tam mỉm cười đáp:
- Thế nào? Chẳng lẽ lời ta nói không đáng tin sao?
Thở dài một tiếng, Tiểu Bạch lắc đầu đáp:
- Thôi, hảo ý của ngươi ta xin nhận, nhưng thứ này vẫn là ngươi giữ lại đi, ta không thể lấy. Đây không phải ta khách sáo với ngươi, chỉ là gần đây năng lượng ngoại giới mà ta hấp thu đã quá nhiều, đủ để giúp tu vi của ta tăng thêm một bậc, đạo lý tham nhiều khó tiêu ta vẫn hiểu rõ. Ngươi cứ nhận lấy đi, xem dáng vẻ não bộ của con Thâm Hải Ma Kình Vương này, e là dù ngươi có thành thần rồi thì ăn nó vẫn sẽ có ích cho thân thể. Tiếp theo ngươi còn phải đi kế thừa thần vị Hải Thần, có nó rồi, nói không chừng sẽ giúp ngươi vượt qua cửa ải khó khăn cuối cùng.
Đường Tam hơi gật đầu, chỉ vào viên kình châu đang nằm yên trên bộ não cá voi, hỏi:
- Đó là cái gì? Là thứ mọc ra từ trong não Thâm Hải Ma Kình Vương sao?
Tiểu Bạch mơ màng đáp:
- Cái này ta cũng không biết. Có lẽ là tu vi đạt đến một cấp bậc khác mới có thể xuất hiện vật này. Thế nhưng, có lẽ là do Thâm Hải Ma Kình Vương tu luyện nhiều năm, hấp thụ tinh hoa trời đất mà ngưng tụ thành, khẳng định là một bảo vật. Ngươi dùng nó khảm lên vũ khí, không chừng có thể chế tạo ra thần khí.
Nghe Tiểu Bạch nói xong, trong lòng Đường Tam không khỏi khẽ động, hắn nhìn về cái lỗ trống hình thoi trên Hải Thần Tam Xoa Kích trong tay, rồi quay đầu nhìn lại hướng bằng hữu. Đái Mộc Bạch cười nói:
- Với chúng ta ngươi còn khách sáo làm gì? Cho dù vật này hữu dụng với chúng ta, cũng đợi đến Hải Thần đảo rồi hẵng nói. Ba Đấu Tây tiền bối nhất định hiểu rõ mấy thứ này hơn chúng ta, ngươi mau thu lại đi, chúng ta xuất phát thôi!
Đường Tam gật đầu, tháo túi Như Ý Bách Bảo ở lưng xuống. Để đựng loại dược liệu này, túi Như Ý Bách Bảo là thích hợp nhất, nhưng não cá voi này quá nhiều, hắn lại không có túi đựng lớn như vậy, chỉ có thể làm trống một chỗ trong túi Như Ý Bách Bảo, tạm thời đặt nó vào đó.
Tay phải hư không trảo một cái, một tầng lam kim quang mang nhàn nhạt bao phủ bàn tay Đường Tam, lực hút cường đại kéo lên, bay ra trước tiên chính là viên kình châu. Đường Tam đón lấy nó, hương khí nồng nàn làm đầu óc hắn chợt thanh tĩnh, hít sâu mấy hơi, cảm giác thoải mái không nói nên lời.
Kình châu vào tay thấy ấm mềm, giống như một lòng đỏ trứng gà, chỉ là to hơn rất nhiều. Cầm nó tuy cảm giác rất ấm mềm, nhưng trên thực tế lớp vỏ bên ngoài lại cực kỳ cứng chắc, muốn phá vỡ nó tuyệt không dễ dàng. Hơn nữa, Đường Tam mơ hồ cảm giác được, bên trong viên châu ấm mềm này không phải chất lỏng, mà là một khối mềm mại như chất keo.
Không kiểm tra tỉ mỉ, Đường Tam liền thu kình châu vào trong túi Như Ý Bách Bảo, sau đó, lực hút trong bàn tay phóng mạnh, xuất ra Khống Hạc Cầm Long. Trong thoáng chốc, lam kim quang mang từ trên người Đường Tam lan tỏa ra cánh tay, tiếng long ngâm trong trẻo vang lên, giống như một con rồng đang làm thế trường kình hút nước. Bộ não dạng keo dính đó lập tức như một khối màu vàng bị hút ra, trực tiếp bị thu vào trong túi Như Ý Bách Bảo Nang.
Giết Thâm Hải Ma Kình Vương quả thực thống khổ, nhưng thu hoạch cũng tương xứng vô cùng to lớn, chỉ riêng hồn hoàn chưa rõ cấp bậc cùng khối hồn cốt của cơ thể cường đại đó thôi đã làm cho thực lực của Đường Tam lần nữa tăng lên một bậc.
- Chúng ta đi thôi!
Phốc một tiếng, Tiểu Bạch lướt qua bên cạnh Đường Tam, đáp xuống mặt nước trước mặt hắn.
Đường Tam mỉm cười, người phóng lên đồng thời tay phải chợt vung, một sợi Lam Ngân Hoàng quấn quanh eo Tiểu Vũ, đưa người yêu cùng hắn đáp xuống lưng Tiểu Bạch. Mấy con Ma Hồn Đại Bạch Sa được Đường Tam dùng tơ vàng thôn phệ rót vào năng lượng của Thâm Hải Ma Kình Vương cũng lần lượt chở những người khác trong Sử Lai Khắc Thất Quái, đồng loạt tăng tốc bơi về hướng Hải Thần đảo.
Tiểu Vũ dựa vào lòng Đường Tam, nhưng lại không nói một lời, chỉ yên lặng ôm lấy eo hắn. Sự yên tĩnh của nàng làm Đường Tam cảm thấy có chút kỳ quái, điều này dường như có chút khác biệt so với Tiểu Vũ trước kia.
- Tiểu Vũ, muội sao vậy? Giận rồi sao? Ta cũng không muốn mạo hiểm, nhưng muội biết…
Tiểu Vũ vội vàng lắc đầu:
- Không, muội không giận, ca ca, muội biết, huynh cũng là bất đắc dĩ mới phải làm vậy, nếu huynh không mạnh mẽ lên thì sao có thể ứng phó với những kẻ địch hùng mạnh như thế? Muội chỉ hận bản thân không giúp gì được cho huynh.
Đường Tam dùng hai tay siết chặt thân thể xinh đẹp, mềm mại động lòng người của Tiểu Vũ vào lòng, thấp giọng nói:
- Ai nói muội không giúp được ta? Chỉ cần muội ở bên cạnh, đó đã là sự trợ giúp tốt nhất rồi. Bởi vì chỉ khi nhìn thấy muội, lòng ta mới không thấy mờ mịt, tất cả những gì ta làm mới càng có giá trị. Mỗi khi ta nghĩ rằng, sau khi mọi nguy nan qua đi, ta có thể cùng Tiểu Vũ mà ta yêu thương nhất sống một cuộc sống bình lặng, thì lòng ta lại tràn ngập cảm giác hạnh phúc, chính niềm hạnh phúc tương lai này đã cổ vũ ta. Lúc ta bị Thiên Nhận Tuyết truy sát, trong đầu ta nghĩ đều là muội, ta thời thời khắc khắc đều tự nhủ, bất luận thế nào cũng phải sống sót, vì Tiểu Vũ của ta mà sống sót. Ta tuyệt không thể làm muội buồn phiền thương tâm thêm nữa. Nếu không có ý niệm này, ta chưa chắc đã có thể kiên trì sống sót trở về gặp lại mọi người.
- Ca ca…
Nghe Đường Tam nói tuy không phải những lời tình cảm hoa mỹ, nhưng lại là những lời hết sức chân thực, cổ họng Tiểu Vũ dường như nghẹn lại, trước mắt nàng đã bao phủ một màn sương mờ.
Đường Tam áy náy nói:
- Đều tại ta không tốt, từ sau khi muội sống lại, ta không có thời gian chăm lo cho muội. Tiểu Vũ, muội biết không, ta thật sự rất muốn cưới muội, dùng hôn lễ long trọng nhất trên đại lục để cưới muội về làm tân nương của ta. Muội nhớ kỹ, đây là lời hứa của ta với muội. Không cần quá lâu, đợi chúng ta đánh tan Võ Hồn đế quốc, ta nhất định sẽ khiến muội trở thành thê tử của ta, tất cả thời gian sau này của ta đều để ở bên muội, được không? Đến lúc đó, muội sinh cho ta thêm mấy đứa con, muội thích nơi nào thì chúng ta ở nơi đó.
- Này này, ta không chịu nổi hai người nữa rồi, ta còn ở đây đấy nhé! Hai người có thể đừng sến súa như vậy được không?
Thân thể Tiểu Bạch hơi lay động, song, trong ánh mắt nàng lại lộ ra vẻ hâm mộ.
Đường Tam mỉm cười không nói, gương mặt xinh đẹp của Tiểu Vũ lại đang xấu hổ đỏ bừng, vùi đầu vào lòng Đường Tam, dáng vẻ thon thả mỹ miều đó của nàng yêu kiều đến mức không gì sánh được, Đường Tam nhìn nàng cũng không khỏi có chút ngây dại.
Từ hải vực của Thâm Hải Ma Kình Vương đến Hải Thần đảo, nhờ Ma Hồn Đại Bạch Sa toàn lực di chuyển nên chỉ tốn thời gian một ngày một đêm.
Lần nữa trông thấy Bích Hải Ngân Sa, mọi người trong Sử Lai Khắc Thất Quái đều có một cảm giác vô cùng tự hào. Lần trước đến đây, bọn họ giống như trộm, khó khăn lắm mới lợi dụng năng lực ẩn thân của Hãn Hải Hộ Thân Tráo, lại còn phải đi từ dưới đáy biển lên. Lúc đó, kể cả Đường Tam thực lực mạnh nhất, hồn lực cũng chỉ mới hơn sáu mươi cấp mà thôi.
Nhưng lúc này, thực lực của Sử Lai Khắc Thất Quái đã có biến hóa long trời lở đất. Chưa nói đến Đường Tam đã đạt đến đỉnh cao tuyệt thế đấu la cấp chín mươi chín, hồn lực của những người còn lại sau khi hấp thu năng lượng của Thâm Hải Ma Kình Vương cũng đều có tiến bộ vượt bậc.
Tính theo đẳng cấp, Đái Mộc Bạch tăng lên ít nhất, nhưng đó là vì trừ Đường Tam ra, tu vi của hắn vốn cao nhất, lúc này đã đạt đến trình độ cấp tám mươi tám, cách phong hào đấu la đã rất gần rồi. Dựa vào thiên phú của hắn, nếu cứ tu luyện bình thường thì không quá năm năm nhất định có thể tấn thăng, trở thành một phong hào đấu la trẻ tuổi. Tuy không biến thái như Đường Tam, nhưng Đái Mộc Bạch hiện tại vẫn còn chưa đến ba mươi tuổi!
Áo Tư Tạp vì nguyên nhân cơ thể, năng lượng hấp thu hơi ít, nhưng hồn lực của hắn cũng đã có tiến bộ nhất định. Là một hồn sư hệ thực vật, có thể đạt đến cấp bậc này đã là một tồn tại cực kỳ khủng khiếp. Áo Tư Tạp tin rằng, bản thân nhất định có thể trở thành phong hào đấu la hệ thực vật chưa từng có trong lịch sử, đến lúc đó, nhất định có thể có được hương tràng cấp bậc phong hào đấu la càng cường đại hơn. Chỉ là trong lòng hắn cầu khẩn, ngàn vạn lần đừng có mấy câu hồn chú kiểu như “lão tử có con sâu róm” này nữa, cho dù da mặt có dày hơn, nhưng năng lực chịu đựng về mặt tâm lý cũng có giới hạn.
Hồn lực của Mã Hồng Tuấn cao hơn Áo Tư Tạp một cấp, đây đương nhiên là vì độ mạnh thân thể hắn cao hơn khi hấp thu năng lượng của Thâm Hải Ma Kình Vương. Với tám mươi sáu cấp, lực công kích của hắn càng thêm kinh khủng, Hỏa Diễm Phượng Hoàng trong vô thức đã được gia tăng, đẳng cấp càng cao thì ưu thế của loại võ hồn cao cấp này càng trở nên rõ ràng. Trong Sử Lai Khắc Thất Quái, ngoại trừ Đường Tam, cũng chỉ có thực lực của Đái Mộc Bạch là có thể so sánh với hắn.
Hồn lực của Tiểu Vũ đạt đến cấp tám mươi, đương nhiên, đây là tình hình trước mắt. Theo phỏng đoán của Đường Tam, lúc đó Tiểu Vũ hấp thu năng lượng chỉ xếp sau mình, hồn lực của nàng ít nhất còn tăng thêm trên dưới ba cấp. Nói cách khác, sau khi Tiểu Vũ thu được hồn hoàn đạt đến cấp tám mươi mốt, có thể sẽ trực tiếp nhảy lên trình độ cấp tám mươi tư. Cứ như vậy, khoảng cách giữa nàng và các bạn đã cực kỳ gần, hơn nữa có một điểm Đường Tam vẫn không quên, Tiểu Vũ đã trải qua trên Hải Thần đảo chính là một khảo cao cấp nhất. Lợi ích mà một khảo cao cấp nhất này của nàng sẽ đạt được còn vượt qua cả bảy khảo cấp cao nhất của Ninh Vinh Vinh. Đẳng cấp hồn lực mà Ninh Vinh Vinh được thưởng Đường Tam vẫn còn nhớ rõ, đợi sau khi hắn hoàn thành việc kế thừa, hồn lực của Tiểu Vũ rất có thể sẽ đuổi kịp Đái Mộc Bạch cũng không chừng.
Hồn lực của Ninh Vinh Vinh đã đạt đến cấp tám mươi bảy, trở thành người chỉ xếp sau Đái Mộc Bạch. Cho dù lúc hấp thu năng lượng của Thâm Hải Ma Kình Vương nàng hấp thu không nhiều lắm, nhưng võ hồn Cửu Bảo Lưu Ly Tháp của nàng thực sự quá xuất sắc, hơn nữa sau khi thông qua thất khảo cấp cao nhất, hồn lực của nàng tăng lên nhiều hơn so với các bạn, lúc này đã vượt qua Mã Hồng Tuấn, đạt đến trình độ cường đại hơn.
Hồn lực của Chu Trúc Thanh là tám mươi sáu cấp. Thực lực một mình nàng trong đội không đáng kể, nhưng đừng quên rằng, một khi nàng liên hợp với Đái Mộc Bạch xuất ra U Minh Bạch Hổ, thì kể cả Đường Tam hiện tại cấp chín mươi chín cũng không dám nói có thể đánh bại bọn họ trong thời gian ngắn. Hơn nữa, võ hồn dung hợp kỹ này sẽ càng ngày càng khủng khiếp theo sự gia tăng thực lực của bản thân họ.
Hồn lực thấp nhất cũng là tám mươi cấp, so với sáu năm trước, bình quân đã vượt qua hai mươi cấp trở lên, cộng thêm sự tồn tại của đỉnh phong đấu la Đường Tam, Sử Lai Khắc Thất Quái lúc này, cho dù phải khiêu chiến với tất cả cường giả trên Hải Thần đảo cũng có thực lực thâm hậu. Phải biết rằng, sự phối hợp ăn ý giữa bọn họ, ngay cả bảy vị đấu la bảo hộ Hải Thần đảo cũng không thể so bì.
Từ ngày gia nhập học viện Sử Lai Khắc, bọn họ đã luôn cùng nhau tu luyện, đến bây giờ đã trải qua hơn mười năm, sự ăn ý được bồi dưỡng từ trong sinh tử có nhau tuyệt không phải điều mà những hồn sư bình thường chỉ ngày ngày cùng tu luyện có thể đạt tới. Sử Lai Khắc Thất Quái đều có thể giao phó tính mạng của mình cho đồng đội.
- Vậy tiễn các ngươi đến đây thôi, ta phải trở về tiêu hóa năng lượng. Đường Tam, chúc ngươi may mắn. Đợi khi ngươi thật sự trở thành thần, ta và tất cả sinh vật trong đại hải sẽ cùng nhau chúc mừng ngươi!
Tiểu Bạch đứng thẳng trong nước, vây cá phía trước vẫy vẫy về phía Sử Lai Khắc Thất Quái. Lúc này mới xoay người, dẫn theo các tộc nhân chìm vào trong nước biển.
Đường Tam hít sâu một hơi, tay phải nắm Hải Thần Tam Xoa Kích, tay trái kéo tay Tiểu Vũ, ngẩng đầu nhìn về hướng Hải Thần điện. Mặc dù từ vị trí hiện tại tầm nhìn đã bị che khuất, nhưng khí tức của Hải Thần điện lại hô ứng với hắn, phảng phất như đang kêu gọi hắn vậy.
Hải Thần đảo, Hải Thần sơn, Hải Thần điện, Đường Tam ta lại trở về rồi. Khảo hạch cuối cùng sắp đến, Hải Thần, ta nhất định sẽ chân chính có được lực lượng của người, một lần nữa thể hiện tôn nghiêm của người trên thế giới này.
Đái Mộc Bạch đi đến bên cạnh Đường Tam:
- Chúng ta bây giờ trực tiếp qua đó sao? Ngươi có cần nghỉ ngơi một chút không?
Hắn hỏi như vậy tự nhiên là có lý do. Từ sau khi rời khỏi đại quân Thiên Đấu đế quốc, Đường Tam có thể nói là không ngừng nghỉ chút nào. Trong Đại Rừng Tinh Đấu săn giết hồn thú cường đại, lại gặp phải sự truy sát của thần cấp Thiên Nhận Tuyết, khó khăn lắm mới thoát ra biển, ảnh hưởng do Tạc Hoàn gây ra vừa hồi phục thì hắn lại bắt đầu chiến đấu cùng hồn thú trăm vạn năm Thâm Hải Ma Kình Vương, cộng thêm cuối cùng hấp thu năng lượng to lớn của nó, sự mệt mỏi trong lòng Đường Tam có thể tưởng tượng được.
Nhìn ánh mắt quan tâm của bằng hữu, Đường Tam mỉm cười lắc đầu, đáp:
- Yên tâm đi, ta không sao. Năng lực hồi phục của cơ thể ta hiện tại rất mạnh, cho dù liên tục một tháng không ngủ cũng không vấn đề gì.
Áo Tư Tạp cười hắc hắc nói:
- Đó là đương nhiên, đã có Thủy Tinh Mao Trùng Tràng của ta rồi, bị thương cũng không sợ. Huống hồ, các ngươi đừng quên, Tiểu Tam là một quái vật. Sử Lai Khắc Thất Quái chúng ta tuy đều là quái vật, nhưng hắn chắc chắn là lớn nhất. Đừng lãng phí thời gian nữa, cho dù cần nghỉ ngơi, cũng đợi đến Hải Thần điện rồi hẵng nói! Tin rằng Ba Đấu Tây tiền bối cũng sẽ không để Tiểu Tam tiếp nhận kế thừa Hải Thần dưới tình trạng không tốt đâu!
Chính lúc bảy người chuẩn bị cất bước thì đột nhiên Đường Tam nhíu mày, ngẩng đầu nhìn về rừng cây phía trước.
Trong rừng cây, từng thân ảnh nối tiếp nhau chậm rãi đi ra. Nhìn thấy họ xuất hiện, Đường Tam và bạn bè không khỏi có chút kinh ngạc. Tổng cộng có bảy người từ trong rừng cây đi ra, chính là Hải Thần Thất Thánh Trụ Đấu La mà lúc đầu đã từng làm người khảo hạch và bảo hộ một cây Hải Thần thánh trụ. Bọn họ cũng có thể nói là lực lượng trung kiên của cả Hải Thần đảo, dưới sự lãnh đạo của Hải Thần Đấu La Ba Đấu Tây, lực lượng này đủ để chống lại bất kỳ hồn sư đại lục nào.
Hải Long Đấu La đi phía trước nhất, sáu người còn lại đi theo sau lưng hắn, mọi người chậm rãi tiến lên. Nhìn thần sắc trên mặt họ, Đường Tam không khỏi khẽ nhíu mày, bởi hắn phát hiện, sắc mặt của bảy vị phong hào đấu la này đều không được tốt lắm, giữa hai mày còn mang theo chút bi thương.
Lẽ nào Hải Thần đảo đã xảy ra chuyện gì? Đường Tam trong lòng kinh động, vội vàng tiến lên đón:
- Các vị tiền bối, các vị đây là?
Hải Long Đấu La miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, đáp:
- Chúng ta được biết ngài và các bằng hữu trở về, nên đặc biệt đến nghênh đón. Đại nhân Ba Đấu Tây đang ở Hải Thần điện đợi các vị!
Nghe ý từ trong lời nói của Hải Long Đấu La thì trên Hải Thần đảo vẫn chưa xảy ra chuyện gì. Nhưng thần sắc trên mặt bọn họ là thế nào?
Đường Tam nghi hoặc nói:
- Hải Long tiền bối, có phải trên đảo xảy ra chuyện gì không? Sắc mặt các vị sao lại kém như vậy?
Hải Long Đấu La trong lòng chợt run lên, vội vàng lấy lại tinh thần, cung kính đáp:
- Không có việc gì, chỉ là nhiều năm như vậy, nhiệm vụ bảo hộ của chúng ta cuối cùng cũng sắp kết thúc theo sự kế thừa của ngài, ít nhiều có chút thất vọng mà thôi!
Đường Tam lúc này mới chợt hiểu, đúng vậy! Đợi hắn tiếp nhận xong thần vị Hải Thần thì sẽ không cần bảy vị đấu la này bảo hộ thánh trụ nữa, nhiệm vụ của họ cũng coi như kết thúc. Bao nhiêu năm luôn vì bảo vệ thánh trụ mà lặng lẽ cống hiến đã trở thành thói quen, giờ đột nhiên không còn nữa, cũng khó trách họ lại không thích ứng và không nỡ.
Lập tức, hắn không nhịn được liền an ủi:
- Bảy vị tiền bối, bất luận tương lai thế nào, các vị vẫn đều là trụ cột vững vàng của Hải Thần đảo, nơi đây cũng không thể thiếu các vị được!
Hải Long Đấu La mỉm cười đáp:
- Đại nhân, mời theo chúng ta đến Hải Thần điện!
Vừa nói, hắn vừa xoay người đi. Khi ánh mắt hắn đối diện với mấy vị đấu la bảo hộ Hải Thần thất thánh trụ còn lại, nụ cười đã biến mất, nét bi thương sâu sắc chợt lóe qua, chỉ là lúc này hắn đang quay lưng lại nên Đường Tam không thấy.
Mọi người đều là hồn sư có thực lực cường đại, triển khai thân hình, chỉ mất nửa canh giờ đã lại nhìn thấy Hải Thần sơn. Hải Thần sơn nhìn qua không có gì khác so với trước đây. Mục lực của Đường Tam hiện tại đã trở nên mạnh mẽ hơn, nhìn lên đỉnh Hải Thần sơn, hắn vừa nhìn đã thấy Hải Thần Đấu La Ba Đấu Tây thân mặc trường bào màu lam, đang yên lặng đứng trên đỉnh núi trông về phía mình.
Song, nhìn thấy Ba Đấu Tây cũng làm Đường Tam thất kinh. Ba Đấu Tây trong ký ức của Đường Tam, hay nói đúng hơn là Ba Đấu Tây từ lần đầu tiên hắn nhìn thấy chưa từng thay đổi, là một mỹ phụ trông khoảng trên dưới ba mươi tuổi, nàng có khí chất cao quý, ưu nhã, ôn nhu, nội liễm động lòng người, cho người ta một cảm giác cao không thể với tới. Sắc đẹp của nàng rung động hồn người nhưng lại khiến người ta không thể sinh ra tơ tưởng.
Đường Tam còn nhớ rất rõ, khi hắn nhìn thấy Ba Đấu Tây lần đầu tiên, nàng một thân hồng bào, tay cầm hoàng kim quyền trượng, đã lưu lại cho hắn ấn tượng cực kỳ sâu sắc. Nhưng lúc này nhìn xa, Ba Đấu Tây mà hắn thấy lại đã hoàn toàn biến thành một dáng vẻ khác.
Vẫn là một thân hồng bào như cũ, vẫn là hoàng kim quyền trượng đó, thậm chí cặp mắt xanh thẳm thâm thúy như biển lớn kia cũng không thay đổi gì, nhưng, dung nhan của nàng đã không còn thanh xuân nữa. Gương mặt nhăn nheo, già nua như ngọn đèn trước gió, mặc dù nàng đứng trước Hải Thần điện vẫn có loại cảm giác tuyết đỉnh, không người có thể chạm đến như cũ, nhưng sự biến hóa trên dung mạo của nàng thật sự khiến Đường Tam trong lòng chấn động cực lớn.
Nếu không phải khí chất tỏa ra trên người nàng vẫn cường đại như cũ, thì Đường Tam thật sự không dám tin đây là kẻ mạnh nhất trên Hải Thần đảo, Hải Thần Đấu La Ba Đấu Tây. Sao lại có thể? Sao có thể biến thành thế này? Với thực lực của Ba Đấu Tây, nàng căn bản không cần cố gắng bảo dưỡng cũng có thể vĩnh viễn giữ gìn thanh xuân cho đến thời khắc tử vong cuối cùng. Nhưng, nàng bây giờ tu vi không hề thay đổi, người lại đã già rồi, tựa như lúc nào cũng có thể theo gió mà tan biến.
- Đường Tam, ta đợi ngươi rất lâu rồi, lên đây đi!
Âm thanh xa xôi từ trên Hải Thần sơn truyền xuống, mặc dù có khoảng cách nhất định, nhưng âm thanh của Ba Đấu Tây vẫn truyền rất rõ ràng vào tai mỗi người trong Sử Lai Khắc Thất Quái. Giọng nói của nàng rất bình tĩnh, tựa như chưa từng có chuyện gì xảy ra, chỉ là từ trong sự bình lặng đó, Đường Tam lại nghe thấy mấy phần hờ hững.
Đường Tam nhìn về phía bảy người Hải Long Đấu La. Hải Long Đấu La từ trong mắt hắn đã biết, Đường Tam đã nhìn thấy dáng vẻ của Ba Đấu Tây, chỉ thở dài lắc đầu với hắn, không nói gì rồi tăng tốc bước chân đi về hướng Hải Thần sơn.
Đường Tam nhíu mày, cùng bạn bè đi theo lên. Một lát sau, bọn họ đã đến ngoại vi của Hoàn Hình hải, Hoàn Hình hải lúc này đã không thể ngăn trở khảo nghiệm của họ nữa. Đường Tam chỉ phóng người lên, sáu sợi Lam Ngân Hoàng phóng ra đã đưa bạn bè thuận lợi vượt qua mặt biển rộng hai ba trăm mét, tới được dưới chân Hải Thần sơn.
Ánh sáng Hải Thần trên Hải Thần sơn vẫn làm người ta rung động như cũ, mọi cảnh vật cũng giống hệt như lúc họ rời đi, không khí trong lành, cảnh sắc mỹ lệ, khiến người ta vui vẻ thoải mái. Đáng tiếc, Đường Tam lúc này căn bản không có tâm trạng nào mà thưởng thức những thứ này, không đợi các đấu la bảo vệ Hải Thần thất thánh trụ dẫn đường, hắn đột nhiên tăng tốc, bắn thẳng lên đỉnh núi. Cơ hồ chỉ mấy lần lên xuống đã đến trước Hải Thần điện trên đỉnh Hải Thần sơn.
Đường Tam tự nhiên không thể hoa mắt, mọi thứ hắn nhìn thấy trước đó đều không thay đổi. Ba Đấu Tây già rồi, dáng vẻ già nua như ngọn đèn trước gió làm cho Đường Tam trong lòng không khỏi nhói đau, lão nhân đã đem cả đời cống hiến cho Hải Thần đảo này, vì sao đến tuổi này lại…
Ba Đấu Tây lẳng lặng nhìn Đường Tam, trong con ngươi màu lam trong suốt của nàng dường như có thêm thứ gì đó, song nàng không nói gì, phảng phất như đang muốn tìm kiếm điều gì đó trên mặt Đường Tam.
Đường Tam cũng không mở miệng, tùy ý để nàng chăm chú nhìn mình. Hắn muốn hỏi, nhưng dưới ánh nhìn chăm chú không chút tạp chất từ đôi mắt trong suốt kia của Ba Đấu Tây, hắn làm sao cũng không hỏi ra lời.
Những người khác cũng lục tục lên đến đỉnh núi. Khi bọn Đái Mộc Bạch nhìn thấy hình dáng của Ba Đấu Tây, không nhịn được đã kinh ngạc hô thành tiếng, đặc biệt là Ninh Vinh Vinh và Chu Trúc Thanh càng là che kín miệng mình. Duy chỉ có Tiểu Vũ chưa từng tiếp xúc chính diện với Ba Đấu Tây là còn đỡ hơn một chút.
Ánh mắt Ba Đấu Tây hiền hòa quét qua mặt mọi người:
- Rất kỳ quái phải không? Kỳ thực đây cũng chẳng có gì. Dung mạo đối với ta mà nói, sớm đã không còn bất kỳ ý nghĩa gì nữa rồi. Các ngươi trước tiên ở bên ngoài đợi một chút, Đường Tam, ngươi theo ta vào đây, ta có chút việc muốn giao phó cho ngươi!
Đường Tam lặng lẽ gật đầu, theo sau Ba Đấu Tây cùng đi vào Hải Thần điện.
Ba Đấu Tây tùy tay vung lên, hồn lực nhu hòa đỡ hai cánh cửa lớn từ từ khép lại, cắt đứt mọi thứ với thế giới bên ngoài. Trong Hải Thần điện không có ánh sáng, vẫn hắc ám như vậy, bảy tòa bình đài cũng giống hệt như trước.
Sau khi đi vào đại điện, Ba Đấu Tây lại không đi vào bên trong, mà trực tiếp dừng bước, đi đến một bên trong cửa lớn, khoanh chân ngồi xuống, đồng thời chỉ chỉ phía đối diện, ý bảo Đường Tam cũng ngồi xuống.
Đường Tam theo yêu cầu của nàng ngồi xuống, nhìn Ba Đấu Tây, hắn hít sâu một hơi:
- Tiền bối, dáng vẻ hiện tại của người, có phải có liên quan đến ông cố của ta không? Lẽ nào, ông cố lão nhân gia vẫn không hiểu rõ tâm ý của người sao?
Là đấu la đỉnh cao đương thời, có thể làm Ba Đấu Tây xuất hiện biến hóa lớn như vậy, không thể là vì địch nhân. Ba Đấu Tây có thân phận đẳng cấp nào? Cho dù nàng có thật sự gặp phải cường giả thần cấp, vậy thì cũng nhất định sẽ vì bảo vệ Hải Thần đảo mà hiến dâng sinh mệnh, chứ tuyệt không phải biến thành dáng vẻ tuổi già sức yếu như thế này. Trong ấn tượng của Đường Tam, Ba Đấu Tây là một người cực kỳ cao ngạo, nếu không thì ban đầu nàng cũng đã không dùng phương pháp như thế để cự tuyệt ông cố Đường Thần của mình và Thiên Đạo Lưu.
Cho nên hình dáng hiện tại của nàng chỉ có một cách giải thích, đó là vì có liên quan đến ông cố sau khi chia tay mình đã đến nơi này. Ba Đấu Tây trong lòng yêu ông cố, ông cố là nam nhân duy nhất mà nàng yêu trong đời. Cái mà Đường Tam có thể nghĩ đến cũng chỉ có dưới tình huống này, thân thể Ba Đấu Tây mới có thể xuất hiện biến hóa to lớn như vậy.
Nhìn Đường Tam, trong mắt Ba Đấu Tây lộ ra một nét cười nhàn nhạt, chỉ là, trong nét cười này lại bao hàm càng nhiều tâm tình phức tạp hơn.
- Đường Tam, ngươi rất thông minh, hơn nữa ta cũng phải cảm ơn ngươi, cuối cùng ngươi vẫn để ta gặp được hắn một lần cuối. Ta thật ra phải cảm tạ ngươi mới đúng. Ngươi có thể trong phút chốc đã đoán ra ta vì hắn mới biến thành hình dạng này, chỉ sợ rằng ngay cả Đường Thần cũng không nghĩ tới