Trong lòng thầm nghĩ, Đường Tam chậm rãi giơ tay phải, ngón trỏ chỉ về phía Áo Tư Tạp ở đằng xa, một giọt máu màu lam kim óng ánh từ đầu ngón tay hắn từ từ rỉ ra. Hào quang từ ấn ký Hải Thần Tam Xoa Kích trên trán Đường Tam chợt lóe, một luồng ánh sáng màu lam kim bao trùm lấy thân thể Áo Tư Tạp, trực tiếp thấm qua da thịt, tạm thời bảo vệ cơ thể hắn không đến nỗi bị nổ tung.
Thế nhưng, việc hấp thu hồn hoàn nhất thiết phải dựa vào sức mạnh của bản thân, ngoại lực không thể giúp được. Đường Tam cũng không có ý định giúp hắn hấp thu hồn hoàn. Hào quang chợt lóe, giọt máu màu lam kim trên đầu ngón tay Đường Tam lặng lẽ ấn lên mi tâm của Áo Tư Tạp, chỉ thoáng chớp lên một cái, quang hoa màu lam kim ấy đã dung nhập vào cơ thể hắn.
Chỉ một giọt máu tươi mà lại khiến Đường Tam trông có vẻ mệt mỏi. Đó là thần huyết của hắn, dù chỉ một giọt nhưng đối với thần lại vô cùng quý giá. Trước đây, khi Thiên Nhận Tuyết bị Quan Âm Lệ của Đường Tam xuyên thủng tim mà không hề chảy máu cũng chính vì nguyên do này. Đối với thần, dù chỉ mất đi một giọt máu tươi cũng sẽ tổn thương đến nguyên khí. Lúc này, Đường Tam vì giúp đỡ Áo Tư Tạp mà không tiếc hao phí nguyên khí của mình. Hắn không thể trơ mắt nhìn Áo Tư Tạp nổ tung mà chết, càng là vì hy vọng từ tận đáy lòng, muốn giúp người huynh đệ này một tay.
Ánh sáng Hải Thần thu lại, huyết sắc trên mặt Áo Tư Tạp dần rút đi, thần sắc hắn trở nên bình ổn hơn nhiều. Dù thân thể vẫn còn run rẩy co giật, nhưng nguy cơ đã qua.
Từng vòng hồn hoàn lần lượt xuất hiện quanh thân thể hắn. Cuộc khảo hạch mà Áo Tư Tạp vượt qua trên Hải Thần Đảo là hắc cấp lục khảo, không được gia tăng niên hạn hồn hoàn như Trữ Vinh Vinh, vì vậy, tám hồn hoàn đầu tiên của hắn vẫn là hai vàng, hai tím, bốn đen như cũ. Lúc này, trong mơ hồ, đệ cửu hồn hoàn đã dần hiện ra, sắc đỏ thẫm như máu báo hiệu rằng Áo Tư Tạp sắp thành công.
Trên mặt Đường Tam lộ ra một nụ cười nhàn nhạt. Áo Tư Tạp dưới sự trợ giúp từ giọt thần huyết của hắn, cơ thể đã dung nhập thần lực, khiến kinh mạch và huyết nhục đều được năng lượng thần bổ trợ, độ bền chắc của thân thể đã không còn thua kém những người khác. Cũng chính vì vậy, việc hấp thu đệ cửu hồn hoàn cuối cùng này của hắn đã hoàn thành.
Cuối cùng, hồn hoàn hư ảo dần ngưng tụ thành thực thể, lơ lửng ở vị trí cao nhất trên người Áo Tư Tạp. Hồn lực dao động mạnh mẽ từ cơ thể hắn liên tục bùng phát, khí tức của hồn hoàn mười vạn năm khiến không khí cũng phải run rẩy.
Lớp sương mù bị Đường Tam đẩy lên đỉnh đầu bồng bềnh rơi xuống, bao phủ lấy Áo Tư Tạp. Không giống như Đường Tam lúc đầu phải dựa vào hô hấp để nuốt vào, lớp sương mù này lại từ từ dung nhập vào cơ thể Áo Tư Tạp qua những lỗ chân lông đang mở rộng. Hồn lực khổng lồ sinh ra do đột phá lên cấp bậc Phong Hào Đấu La không bị khống chế mà bùng nổ từ trong cơ thể hắn, khí tức cường đại khiến toàn thân Áo Tư Tạp xuất hiện một tầng năng lượng hư ảo dao động.
Trong lịch sử giới hồn sư, cuối cùng đã xuất hiện vị Phong Hào Đấu La hệ thực vật đầu tiên.
Cơ thể Áo Tư Tạp dần ngừng run rẩy, vẻ thống khổ trên mặt cũng từ từ dịu lại. Hơi thở của hắn trở nên trầm ổn, mạnh mẽ, mỗi lần hít thở đều rất dài. Ánh sáng màu hồng phấn nhàn nhạt từ cơ thể hắn tỏa ra, chín chiếc hồn hoàn luân phiên lóe sáng, phóng xuất quang hoa chói mắt.
Thành công rồi. Trên mặt Đường Tam lộ ra một tia cười, thân hình bay lùi lại mười thước.
Áo Tư Tạp chậm rãi mở mắt, đôi ngươi của hắn so với trước đây đã có thêm một tầng quang hoa long lanh. Khí tức tỏa ra ngoài cơ thể từ từ thu lại, từng chiếc hồn hoàn dần dung nhập vào cơ thể, chuyển hóa thành một luồng khí tức bình ổn ôn hòa, cả người hắn toát lên một vẻ ôn nhuận như ngọc. Khi đạt tới cảnh giới Phong Hào Đấu La, không chỉ thực lực bước sang một tầng khác mà ngay cả tinh, khí, thần cũng đã xảy ra biến hóa.
Ngay lúc Đường Tam cho rằng quá trình hấp thu đệ cửu hồn hoàn của Áo Tư Tạp đã hoàn toàn kết thúc, thì đột nhiên, giữa không trung, một đạo quang mang màu hồng nhạt tương tự xuất hiện không hề báo trước, lướt đến rồi nhập vào người Áo Tư Tạp. Tốc độ của quang mang đó cực nhanh, ngay cả Đường Tam thân là Hải Thần cũng không kịp ngăn cản. Quang mang màu hồng đó trực tiếp xuyên vào từ mi tâm của Áo Tư Tạp, biểu cảm của hắn rõ ràng cứng đờ, cả người như hóa thành một pho tượng bất động.
- Không ổn.
Đường Tam kinh hãi. Dưới sự bảo hộ của hắn mà việc kế thừa của bằng hữu còn xảy ra vấn đề, hắn biết ăn nói với mọi người thế nào đây. Thân hình khẽ động, hắn đã đến bên cạnh Áo Tư Tạp, ánh sáng màu lam kim phút chốc hóa thành một chiếc lồng bao phủ lấy thân thể Áo Tư Tạp, đồng thời tay phải của Đường Tam cũng ấn thẳng lên trán hắn.
Thế nhưng, điều ngoài dự liệu chính là, khi Đường Tam dùng thần niệm khóa chặt thân thể Áo Tư Tạp lại, dò xét từng bộ phận trên cơ thể hắn, lại không phát hiện bất kỳ chỗ nào bất thường. Mày nhíu lại, Đường Tam không khỏi nhìn về hướng mà quang mang màu hồng nhạt vừa xuất hiện.
Lúc này, Áo Tư Tạp đã hồi phục tinh thần, ánh mắt ngơ ngẩn lại trở nên linh động, chỉ là toàn thân hắn đang bị Hải Thần thần lực của Đường Tam khóa chặt, không thể động đậy.
Đường Tam thu hồi một phần thần lực, nhưng thần niệm vẫn tập trung trên người Áo Tư Tạp để đề phòng bất trắc, đồng thời giải trừ cấm cố trên cơ thể hắn.
- Tiểu Áo, ngươi không sao chứ?
Đường Tam lo lắng hỏi.
Áo Tư Tạp bật người đứng dậy, đột nhiên cất tiếng cười lớn:
- Khỏe, khỏe chưa từng thấy. Tiểu Tam, chúng ta là huynh đệ, ca ca không nói lời cảm ơn nữa.
Đường Tam thở phào nhẹ nhõm, Áo Tư Tạp không sao là tốt rồi:
- Vừa rồi sau khi ngươi hoàn thành hấp thu đệ cửu hồn hoàn, có một đạo quang mang màu hồng phấn đột nhiên từ trời giáng xuống, nhập vào mi tâm ngươi, ngươi có cảm giác gì không?
Áo Tư Tạp chợt cười hắc hắc, trên mặt lộ ra vẻ thần bí:
- Huynh đệ, lần này ta thật sự trúng thưởng lớn rồi.
- Ồ? Chuyện gì vậy?
Đường Tam tò mò hỏi. Sau khi trở thành Hải Thần, hắn có cảm giác khống chế được vạn vật, nhưng biến cố đột ngột vừa rồi lại nằm ngoài tầm kiểm soát của hắn, sao hắn có thể không hiếu kỳ cho được?
Áo Tư Tạp thấp giọng nói:
- Vừa rồi sau khi hấp thu xong đệ cửu hồn hoàn, hồn hoàn mười vạn năm đó làm ta cảm thấy thực lực của bản thân đã có một bước nhảy vọt về chất, cảm giác đó thật sự quá kỳ diệu. Lần đầu tiên ta có được cảm giác cường đại tuyệt đối như vậy. Hồn lực của ta hẳn đã đạt đến cấp 92, hấp thu Hải Thần thần lực của ngươi tác dụng thật không nhỏ! Những người khác e rằng hiệu quả còn tốt hơn ta, dù sao thì họ hấp thu có lẽ nhiều hơn một chút. Sau đó, ta cảm thấy một dòng nước ấm đột nhiên chảy vào mi tâm, một thanh âm rất ôn hòa vang lên trong đầu ta. Người đó nói, ta là hồn sư hệ thực vật đạt tới Phong Hào Đấu La khi chưa quá bốn mươi tuổi, có đủ tiềm lực kế thừa thần vị của người, bảo ta tu luyện hồn lực đến cấp 99 thì tự nhiên có thể bắt đầu bước kế thừa tiếp theo.
Đường Tam mở to mắt:
- Thần vị? Ngươi nói quang mang màu hồng phấn đó là khí tức của một vị thần truyền cho ngươi? Đây…
Đường Tam thực sự có chút không biết giải thích thế nào. Bất luận là Hải Thần mà hắn kế thừa, Thiên Sứ Thần mà Thiên Nhận Tuyết kế thừa, hay Tu La Thần mà tằng tổ của hắn đã nỗ lực bao năm để kế thừa, đều có nơi cố định lưu lại thần niệm, hơn nữa các cuộc khảo hạch đều xuất hiện sau khi tiếp xúc.
Nhưng vừa rồi, quang mang màu hồng phấn đó lại là tự tìm đến cửa. Điều này hoàn toàn khác với tình huống của hắn, nhưng xét từ một góc độ khác, quang mang đó có thể xuyên qua sự giám sát của hắn để nhập vào mi tâm Áo Tư Tạp, nói nó là cấp thần cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
Thấy Đường Tam chìm vào suy tư, Áo Tư Tạp cười nói:
- Tiểu Tam, ngươi cũng không cần nghĩ nhiều nữa. Đừng quên, ca ca ta là Phong Hào Đấu La hệ thực vật đầu tiên trong lịch sử, chỉ riêng điểm này thôi đã là trước nay chưa từng có rồi. Nói không chừng, đây chính là bước mấu chốt nhất trong khảo hạch của vị thần kia, chính vì ta đã trở thành Phong Hào Đấu La hệ thực vật, lại trẻ trung anh tuấn, nên người mới chọn ta! Ha ha, xem ra, ta cũng có cơ hội thành thần rồi. Dù thời gian có kéo dài một chút, nhưng ít nhất cũng không cần đi tìm kiếm thần vị nữa, oa ha ha ha ha!
Áo Tư Tạp đắc ý cười lớn, hoàn toàn xuất phát từ sự hưng phấn trong lòng. Từ trước đến nay, trong Sử Lai Khắc Thất Quái, hắn luôn là người yếu nhất. Hương tràng phụ trợ của hắn tuy hiệu quả không tồi, nhưng so với Cửu Bảo Lưu Ly Tháp của Trữ Vinh Vinh vẫn có khoảng cách. Luận về chiến lực, hắn tuy có thể dựa vào Phục Chế Kính Tượng Tràng để sử dụng năng lực của bằng hữu, nhưng nếu thật sự đơn đấu thì hắn không đánh lại ai cả. Lúc này đột nhiên được một vị thần trao cho thần vị, sao hắn có thể không phấn khích cho được? Sẽ không cần phải lo lắng vấn đề bản thân không xứng với Trữ Vinh Vinh nữa.
- Tiểu Áo, vị thần tìm đến ngươi xưng hô là gì?
Đường Tam hỏi.
Áo Tư Tạp cười hì hì, đáp:
- Rất hợp với ta, người đó nói, người là Thực Thần. Hì hì, thế là phong hiệu của ca ca cũng có rồi, sau này mời gọi ta là Thực Thần Đấu La. Oai phong không? Oách không?
Thực Thần? Đường Tam trong lòng chợt hiểu ra, xem ra, suy đoán của Áo Tư Tạp có lẽ là chính xác. Trở thành Phong Hào Đấu La hệ thực vật đầu tiên, rất có thể chính là bước đầu tiên trong khảo hạch truyền thừa của Thực Thần, cũng là bước mấu chốt nhất. Bằng hữu có được khả năng kế thừa thần vị, Đường Tam sao có thể không vui cho được? Hồi tưởng lại sự cô đơn mà Hải Thần từng nói với hắn, Đường Tam không khỏi bật cười, xem ra, bản thân sau này dù thành thần cũng sẽ không cô đơn. Nếu mỗi một người bạn đều có thể có vận may như Tiểu Áo thì tốt rồi.
Ngay lúc Áo Tư Tạp đang hưng phấn cười lớn, lại một đám sương mù khác chậm rãi thu lại, lộ ra hình người bên trong. Người vừa thu lại vụ khí chính là thành viên nhỏ tuổi nhất trong Sử Lai Khắc Thất Quái, U Minh Linh Miêu Chu Trúc Thanh.
Hồn hoàn màu đỏ diễm lệ xuất hiện trên người Chu Trúc Thanh, nàng cũng đã hoàn thành việc hấp thu đệ cửu hồn hoàn của mình. Dựa vào thể chất vốn cường đại hơn Áo Tư Tạp rất nhiều, cộng thêm hồn lực mạnh mẽ chống đỡ, đệ cửu hồn hoàn mười vạn năm đã trở thành kết cục tốt nhất đối với một hồn sư như nàng.
Thấy Chu Trúc Thanh đã hoàn thành hấp thu hồn hoàn, Đường Tam và Áo Tư Tạp lại không nhìn nàng mà không hẹn mà cùng nhìn lên không trung, hy vọng có thể nghênh đón một đạo hào quang tự tìm đến cửa nữa.
Song, sự thật chứng minh, vận may không phải ai muốn là có được. Bầu trời vô cùng yên tĩnh, không hề xuất hiện thêm bất kỳ dấu vết quang mang nào.
Chu Trúc Thanh chậm rãi mở mắt, đôi ngươi đen láy như hai viên trân châu lấp lánh. Tầng hư ảo hình thành quanh thân thể nàng cảm giác rõ ràng hơn nhiều so với Áo Tư Tạp. Khi nàng từ dưới đất đứng dậy, mỗi một động tác đều cho người ta một cảm giác hư ảo không chân thật, giống như trên người nàng luôn mang theo một chuỗi tàn ảnh vậy.
- Tiểu Áo, Tam ca, hai người đang nhìn gì vậy?
Chu Trúc Thanh có chút tò mò nhìn Đường Tam và Áo Tư Tạp đang ngẩng đầu nhìn trời, không khỏi hiếu kỳ hỏi.
- Ờ…, không có gì. Trúc Thanh, muội cũng thành công rồi. Thế nào? Hồn lực bao nhiêu cấp?
Áo Tư Tạp cùng Đường Tam hoàn hồn lại. Bọn họ biết, vận may đã không giáng lâm lần nữa. Người đặt câu hỏi là Áo Tư Tạp.
Chu Trúc Thanh khẽ mỉm cười, tuy tuổi nàng nhỏ nhất nhưng tính cách lại cực kỳ trầm ổn, chỉ khi đối diện với bằng hữu thì lớp băng giá bảo vệ của nàng mới không tồn tại:
- Phải cảm tạ Hải Thần thần lực của Tam ca và năng lượng của Thâm Hải Ma Kình Vương. Muội đã cấp 93 rồi. Thật sự có cảm giác một bước lên trời. Muội chưa từng nghĩ, không đến ba mươi tuổi đã có thể trở thành Phong Hào Đấu La.
Đường Tam mỉm cười đáp:
- Bình an hấp thu hồn hoàn là tốt rồi. Dù sao thì Sử Lai Khắc Thất Quái chúng ta bị người khác xem như quái vật cũng chẳng phải một hai ngày. Bây giờ ta vẫn còn nhớ, lúc chúng ta mới đến học viện Sử Lai Khắc, các lão sư đã từng nói, học viện Sử Lai Khắc chỉ thu quái vật, không thu người bình thường. Song, e rằng ngay cả viện trưởng Phất Lan Đức cũng không thể ngờ được, mấy quái vật do người bồi dưỡng ra lại quái vật đến mức độ này.
Nghe Đường Tam nói xong, Áo Tư Tạp và Chu Trúc Thanh không nhịn được đều mỉm cười.
Đường Tam hỏi:
- Trúc Thanh, muội bây giờ cũng đã là Phong Hào Đấu La rồi, chúng ta lại không cần Võ Hồn Điện sắc phong, muội chuẩn bị phong hiệu của mình là gì?
Chu Trúc Thanh nghĩ một lát, đáp:
- Phong hiệu nào cũng được, vậy dùng võ hồn của muội đặt tên đi, gọi là U Minh Đấu La.
Áo Tư Tạp chép miệng, nói:
- Nghe âm u quá, Trúc Thanh à! Muội là con gái, chi bằng gọi là Linh Miêu Đấu La đi.
Chu Trúc Thanh chợt phì cười, đáp:
- Thôi đi, Hương Tràng Đấu La, phong hiệu của ta đương nhiên phải do ta tự quyết. Cả người dính dớp, ta phải đi tắm rửa một chút.
Nói rồi, nàng xoay người đi xuống núi.
- Trúc Thanh, muội đợi ta một chút, ta cũng cần đi rửa. Hương Tràng Đấu La cái gì, phong hiệu của ca ca ta là Thực Thần, muội phải gọi ta là Thực Thần Đấu La mới đúng.
Áo Tư Tạp vừa bất mãn gọi, vừa đuổi theo hướng Chu Trúc Thanh. Nhưng, với tốc độ của một Phong Hào Đấu La hệ mẫn công như Chu Trúc Thanh, làm sao hắn có thể đuổi kịp? Chu Trúc Thanh cũng tuyệt đối không cho hắn cơ hội dòm ngó mình.
Nhìn bóng dáng hai người rời đi, Đường Tam không khỏi mỉm cười lắc đầu. Bản thân thật sự quá tham lam rồi, tình huống xảy ra trên người Áo Tư Tạp, e rằng trong cả giới hồn sư đều là độc nhất vô nhị, sao còn có thể vọng tưởng điều tương tự xảy ra với những bằng hữu khác được chứ? Nếu là như vậy, thần vị cũng thật quá mất giá rồi. Song, Tiểu Áo muốn tu luyện đến cấp 99, vẫn còn một chặng đường dài phải đi. Dù sao, hắn không thể tiếp tục hấp thu hồn hoàn để nâng cao hồn lực, tất cả đều phải dựa vào sức mạnh của chính mình. Về phương diện này, cho dù bản thân đã thành thần cũng không thể giúp hắn. May mắn là hắn hiện tại còn chưa đến ba mươi tuổi, sau này vẫn còn thời gian. Với thực lực của Phong Hào Đấu La, sống đến hai trăm tuổi cũng là bình thường, cấp 99 hẳn là có thể đạt được. Đợi sau khi mọi việc kết thúc, mình và các bằng hữu sẽ cố gắng ở cùng nhau, như vậy, bất luận là việc Áo Tư Tạp tu luyện kế thừa Thực Thần, hay việc tìm kiếm thần vị cho những người khác, ít nhất mình cũng có thể bảo vệ họ không gặp phải thương tổn. Đường Tam quyết không cho phép tình trạng như của tằng tổ Đường Thần lại xảy ra trên người các bạn mình.
Ngay lúc Đường Tam đang suy ngẫm, thần niệm của hắn đột nhiên khẽ động, ánh mắt lập tức nhìn về một đám sương mù dày đặc. Sương mù nháy mắt dâng lên, rồi lại biến đổi hình dạng. Vốn chỉ là một khối tròn, lúc này lại đột nhiên thu lại, vươn cao, rồi dần dần biến thành một hình dạng khác.
Đó là hình dạng của một tòa bảo tháp, đám sương mù trông sống động như thật. Kể cả không dùng thần niệm quét qua, Đường Tam cũng biết chủ nhân trong sương mù này là ai:
- Xem ra, Vinh Vinh cũng sắp hoàn thành hấp thu đệ cửu hồn hoàn rồi.
Cảnh tượng kỳ dị xuất hiện trên đỉnh Hải Thần Sơn, tòa bảo tháp do sương mù ngưng kết thành từ từ phát sáng.
Khi sương mù lặng lẽ tiêu biến, xuất hiện ở đó lại không phải Trữ Vinh Vinh, mà là một tòa bảo tháp cực lớn cao đến bảy thước. Trên bảo tháp cửu sắc lưu chuyển, dưới ánh dương quang chiếu rọi thật long lanh động lòng người. Mỗi một tầng bảo tháp đều được điêu khắc tinh xảo, bảo quang óng ánh khiến đỉnh Hải Thần Sơn thêm một đạo cảnh sắc kỳ dị, ngay cả Hải Thần Thất Thánh Trụ Thủ Hộ Đấu La cũng đều nhìn đến ngẩn người.
Đường Tam thầm gật đầu, Cửu Bảo Lưu Ly Tháp của Trữ Vinh Vinh cuối cùng đã đại thành. Dưới tác dụng của tiên thảo mà mình tặng cho nàng năm xưa, Thất Bảo Lưu Ly Tháp đã tiến hóa thành Cửu Bảo Lưu Ly Tháp. Thời khắc này, khi nàng có được đệ cửu hồn hoàn, Cửu Bảo Lưu Ly Tháp của nàng cũng xem như đã thật sự hoàn mỹ.
Quả nhiên, chín chiếc hồn hoàn lần lượt xuất hiện, chiếc xếp ở cuối cùng cũng là một hồn hoàn màu đỏ tượng trưng cho mười vạn năm. Cửu Bảo Lưu Ly Tháp cực lớn bắt đầu trở nên hư ảo, thấp thoáng có thể nhìn rõ Trữ Vinh Vinh đang ngồi ngay ngắn bên trong. Song, so với Áo Tư Tạp và Chu Trúc Thanh, nàng lại không hề nhếch nhác chút nào, ít nhất bên ngoài thân thể không có bất kỳ vết mồ hôi hay vết máu nào. Gương mặt ngọc ngà trang nghiêm, mang theo nét cười, vốn đã tuyệt sắc nay càng tăng thêm mấy phần mỹ cảm thần thánh.
Hào quang của Cửu Bảo Lưu Ly Tháp dần thu lại, bản thể cũng từ từ thu nhỏ, trở về kích thước ban đầu, trôi nổi trước mặt Trữ Vinh Vinh. Đúng lúc Đường Tam chuẩn bị tiến lên chúc mừng nàng đã hoàn thành hấp thu đệ cửu hồn hoàn, đột nhiên, giữa không trung vang lên một trận sấm sét.
Đường Tam sửng sốt, trời đang nắng chang chang, đâu ra tiếng sấm?
Ngay sau đó, một đạo hào quang cửu sắc từ trên trời giáng xuống, bồng bềnh rơi lên Cửu Bảo Lưu Ly Tháp. Lập tức, Cửu Bảo Lưu Ly Tháp vốn đã vô cùng lộng lẫy giống như được thổi bừng sức sống, quang hoa chói mắt hóa thành một cột sáng xông thẳng lên trời, biến ảo giữa không trung.
Thấp thoáng, một hư ảnh khổng lồ phiêu diêu xuất hiện. Hư ảnh đó vô cùng rõ ràng, là một nữ tử mặc váy lụa cửu sắc, mặt mang nụ cười. Nàng nhẹ nhàng hành lễ về phía Đường Tam trước, sau đó mới hướng về phía Trữ Vinh Vinh, môi khẽ mấp máy, dường như đang nói điều gì đó.
Đường Tam lặng lẽ lau đi mồ hôi lạnh không hề tồn tại trên trán, trong lòng thầm nói, hôm nay là ngày gì vậy? Lẽ nào Sử Lai Khắc Thất Quái chúng ta thật sự là quái vật chuyển thế, lại xuất hiện thêm một vị thần tự tìm đến cửa. Không cần hỏi, hư ảnh trong không trung kia đến từ thần niệm của một vị thần. Tuy trên cảm giác không cường đại bằng khí tức của Hải Thần, Thiên Sứ Thần, Tu La Thần, nhưng tuyệt đối là một vị thần không sai.
Một ngày có hai vị thần tìm đến cửa muốn truyền lại thần vị cho họ, việc này nếu truyền ra ngoài, e rằng cả giới hồn sư sẽ chấn động. Không biết Tiểu Áo đang tắm rửa dưới núi mà nhìn thấy cảnh này sẽ cười thành bộ dạng thế nào, kể cả thành thần, Vinh Vinh cũng có thể ở cùng với hắn.
Nghĩ đến đây, ánh mắt của Đường Tam không khỏi theo bản năng hướng về phía Tiểu Vũ, trong lòng thầm hạ quyết tâm, bất luận thế nào cũng phải nghĩ cách sau này tìm cho Tiểu Vũ một vị thần để tiến hành truyền thừa. Tương lai khi mình đến Thần giới, cũng sẽ mang nàng đi cùng.
Gió nhẹ thổi qua, nữ tử mặc váy dài cửu sắc trên không trung lặng lẽ biến mất, Cửu Bảo Lưu Ly Tháp trước mặt Trữ Vinh Vinh cũng rơi vào tay nàng. Mang theo mấy phần mơ màng, nàng mở mắt ra, vừa nhìn đã thấy Đường Tam đứng cách đó không xa, vội vàng nhảy lên:
- Tam ca, vừa rồi có một giọng nói của người tự xưng là Cửu Thải Thần Nữ nói với muội, muốn muội kế thừa thần vị gì đó của nàng. Nhưng phải đợi muội đạt đến cấp 99 mới tiến hành khảo hạch. Đây không phải là mơ chứ?
Trong Sử Lai Khắc Thất Quái, người Trữ Vinh Vinh yêu nhất đương nhiên là Áo Tư Tạp, nhưng người nàng tín nhiệm nhất lại là Tam ca Đường Tam này. Trong lòng có nghi vấn, tự nhiên người đầu tiên tìm đến cũng là hắn.
Đường Tam mỉm cười gật đầu đáp:
- Chúc mừng muội, Vinh Vinh, đây hẳn là thật. Muội phải nỗ lực đó. Đến cấp 99, có Tam ca ở bên cạnh giúp muội, muội nhất định có thể thông qua khảo hạch của Cửu Thải Thần Nữ.
Trữ Vinh Vinh chớp chớp mắt, không ngờ lại lắc đầu, thấp giọng nói:
- Không cần đâu, muội không muốn kế thừa thần vị gì cả.
Đường Tam sửng sốt một chút:
- Vinh Vinh, muội sao vậy? Không biết có bao nhiêu Phong Hào Đấu La vì tìm kiếm thần vị mà nỗ lực cả đời cũng không thể được thần ưu ái, ngay cả cường giả đỉnh cao như tằng tổ của ta cũng vậy. Thần đã để mắt tìm đến tận cửa, sao muội lại…
Trữ Vinh Vinh như đột nhiên bừng tỉnh, nhìn sang bên cạnh, phát hiện vị trí Áo Tư Tạp vốn ngồi đã trống không, nhìn tiếp xung quanh cũng không thấy bóng dáng hắn đâu, mới vội vàng hỏi:
- Tam ca, Áo Tư Tạp đâu?
Đường Tam mỉm cười đáp:
- Tiểu Áo đã hoàn thành hấp thu hồn hoàn rồi, đang đi tắm rửa, một lát nữa sẽ về. Sao? Một lát không thấy mà đã lo lắng rồi à?
Trữ Vinh Vinh như thở phào một hơi, đi đến bên cạnh Đường Tam, nói nhỏ bên tai hắn:
- Tam ca, huynh hứa với muội một chuyện được không?
Đường Tam có chút kinh ngạc đáp:
- Sao vậy, Vinh Vinh? Muội sao lại là lạ thế?
Trữ Vinh Vinh thấp giọng nói:
- Tam ca, huynh đừng đem chuyện vị thần tìm đến lúc nãy nói cho Áo Tư Tạp. Huynh ấy tuy bề ngoài phóng khoáng, nhưng lòng tự tôn rất lớn. Từ lúc đầu theo đuổi muội đã như vậy, bây giờ vất vả lắm chúng ta mới sắp thành chính quả, nếu để huynh ấy biết muội được thần tìm đến, muội sợ huynh ấy lại âm thầm tự ti, muội không muốn cảnh tượng năm năm đó lại xảy ra lần nữa. Cho nên, huynh nhất định đừng nói cho huynh ấy!
Đường Tam lúc này mới hiểu ý của Trữ Vinh Vinh, như cười như không nhìn nàng, nói:
- Nói như vậy, muội không muốn sau này kế thừa thần vị này, cũng là vì Tiểu Áo?
Trữ Vinh Vinh bị Đường Tam nhìn, gương mặt yêu kiều không khỏi nóng lên, khẽ gật đầu.
Đường Tam xoa đầu Trữ Vinh Vinh, khẽ than:
- Vinh Vinh, muội thật sự trưởng thành rồi. Bây giờ nghĩ lại vị đại tiểu thư kiêu căng lúc chúng ta mới quen nhau, ta còn cảm thấy có chút không thể tin được. Chẳng trách đến cả Cửu Thải Thần Nữ cũng tìm đến muội. Song, muội xác định tương lai sẽ không tiếp nhận truyền thừa của nàng ta sao?
Trữ Vinh Vinh kiên định gật đầu:
- Không thể ở cùng người mình yêu, thành thần còn có ý nghĩa gì. Tam ca, huynh nhất định phải giữ bí mật này giúp muội.
Đường Tam cười ha ha nói:
- Đây là muội nói đó nhé, đừng có hối hận. Tiểu Áo, lời của Vinh Vinh ngươi đều nghe thấy rồi chứ. Tự ngươi xem làm thế nào đi.
- A?
Trữ Vinh Vinh kinh ngạc, ánh mắt vừa chuyển, vừa hay nhìn thấy Áo Tư Tạp thập thò từ dưới núi đi lên. Chỉ là, sắc mặt lúc này của hắn trở nên rất kỳ dị, ngẩn ngơ nhìn nàng, từng bước từng bước chậm rãi đi tới, trong mắt dường như có nước.
Trữ Vinh Vinh quay đầu nhìn Đường Tam, khóe mắt lập tức đỏ lên:
- Tam ca, sao huynh có thể như vậy? Huynh rõ ràng biết hắn đến rồi, vì sao không ngăn muội nói những lời đó. Huynh…
Vừa nói, nàng vừa vụt chạy tới bên Áo Tư Tạp, mấy bước đã đến trước mặt hắn, chủ động vùi đầu vào lòng hắn, ôm chặt lấy hắn, dịu dàng nói:
- Tiểu Áo, huynh, huynh đừng hiểu lầm. Muội không phải cố ý giấu huynh, huynh yên tâm, muội nhất định sẽ không kế thừa thần vị đó, sau này muội sẽ mãi mãi ở bên huynh. Đợi chiến tranh giữa Thiên Đấu Đế Quốc và Võ Hồn Đế Quốc kết thúc, muội sẽ gả cho huynh, được không?
Áo Tư Tạp cúi đầu, ngơ ngẩn nhìn Vinh Vinh trong lòng, trong cổ họng dường như có gì đó nghẹn lại, một chữ cũng nói không nên lời.
- Tiểu Áo, huynh đừng dọa muội. Thực lực không đại diện cho tất cả, hơn nữa, bây giờ chúng ta cũng đều đã là Phong Hào Đấu La rồi! Đáp ứng muội được không, đợi chiến tranh kết thúc thì cưới muội, được không?
Trữ Vinh Vinh đã nóng ruột đến mức bật khóc, nước mắt theo gương mặt yêu kiều rơi xuống.
- Vinh Vinh…
Áo Tư Tạp đột nhiên mạnh mẽ ôm chặt lấy Vinh Vinh:
- Ta muốn, ta đương nhiên muốn, muội là của ta, mãi mãi là của ta. Vinh Vinh, muội đối với ta thật sự quá tốt.
Vào lúc này, người luôn thông minh như Áo Tư Tạp lại chỉ có thể nói ra những lời thẳng thắn mộc mạc này. Nhìn dáng vẻ của họ, trên mặt Đường Tam đã tràn ngập nụ cười, ánh mắt ôn nhu nhìn về người yêu của mình, trong lòng thầm nói, Tiểu Vũ, đến lúc đó, chúng ta cũng thành hôn cùng với họ được không?
Trữ Vinh Vinh thấy được hồi đáp của Áo Tư Tạp, lúc này mới nhẹ nhõm hơn, chủ động hôn lên môi hắn. Áo Tư Tạp đương nhiên không thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy, hai người xem như không có ai bên cạnh mà hôn nhau nồng nhiệt.
Trữ Vinh Vinh vốn luôn e thẹn, ở trước mặt mọi người rất ít có hành động thân mật với Áo Tư Tạp, càng không cần nói tới việc hôn môi nồng nàn không chút kiêng dè như lúc này.
- Khụ khụ…, hai người chuẩn bị biểu diễn trước mặt mọi người sao?
Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng lại mang theo mấy phần trêu chọc của Chu Trúc Thanh từ một bên vang lên. Nàng cũng đã tắm rửa xong, thay một bộ y phục sạch sẽ trở lại.
Rời môi, Trữ Vinh Vinh thẹn thùng vùi đầu vào lòng Áo Tư Tạp:
- Đều tại huynh, đều tại huynh, để họ chế giễu rồi.
Áo Tư Tạp chợt cười ha ha nói:
- Phải, phải, tại ta, tại ta còn không được sao? Chẳng qua, Vinh Vinh, việc truyền thừa của Cửu Thải Thần Nữ đó nhất định phải tiến hành!
- Cái gì?
Trữ Vinh Vinh ngẩng đầu nhìn Áo Tư Tạp, trên gương mặt vừa thả lỏng lại lộ vẻ lo lắng:
- Tiểu Áo, huynh đừng như vậy, muội nói rồi, muội sẽ không rời xa huynh.
Áo Tư Tạp cười hì hì, đáp:
- Chính vì không rời xa ta, muội mới phải kế thừa thần vị của Cửu Thải Thần Nữ chứ! Ô, Tiểu Tam còn chưa kịp nói với muội à, vừa rồi, ta trước muội một bước, cũng được một vị thần tìm đến, người gọi là Thực Thần.
Trữ Vinh Vinh ngẩn người nhìn Áo Tư Tạp, chớp chớp mắt, lại quay đầu nhìn Đường Tam. Đường Tam một mặt vô tội nhìn nàng, nói:
- Không phải ta không nói, là muội quá vội vàng, còn chưa cho ta cơ hội nói! Tiểu Áo là hồn sư hệ thực vật đầu tiên trở thành Phong Hào Đấu La, đã được Thực Thần trong Thần giới công nhận. Ta vừa rồi không phải đã hỏi muội sao, muội xác định sau này không tiếp nhận truyền thừa của Cửu Thải Thần Nữ?
- Huynh, các huynh, các huynh xấu chết đi được!
Trữ Vinh Vinh mãi đến lúc này mới tỉnh ngộ, chẳng trách Đường Tam lại để lời của nàng bị Áo Tư Tạp nghe thấy, còn gọi Áo Tư Tạp ra. Bản thân thật sự là quan tâm nên bị loạn.
Nắm đấm nhỏ nhắn rơi như mưa lên người Áo Tư Tạp. Áo Tư Tạp mặc cho nàng đánh, trên mặt lại luôn nở nụ cười. Lời Trữ Vinh Vinh nói với Đường Tam trước đó, vốn dĩ hắn không nghe hết được, lúc ấy hắn còn đang trên đường xuống núi. Nhưng Đường Tam lại thông qua thần niệm, đem âm thanh của Trữ Vinh Vinh truyền vào tai hắn. Vì hắn, Trữ Vinh Vinh thậm chí nguyện từ bỏ thành thần, Áo Tư Tạp làm sao có thể không kích động cho được? Trong lòng hắn, một tia ngăn cách tồn tại trong quá khứ, thời khắc này sớm đã tan biến không còn, đối với Vinh Vinh chỉ có tình yêu vô tận.
- Vinh Vinh, huynh yêu muội.
Áo Tư Tạp nồng nàn nhìn chăm chú người yêu đang thẹn thùng tức giận trước mặt.
Trữ Vinh Vinh ngây người một chút, nắm đấm không đánh xuống nữa, bỗng sà vào lòng Áo Tư Tạp, bật khóc nức nở.
Chu Trúc Thanh đi đến bên cạnh Đường Tam, cười nhỏ nói:
- Tam ca, các huynh thật quá tệ, lại tính kế Vinh Vinh như vậy.
Đường Tam cười ha ha, đáp:
- Việc này không liên quan đến ta, là do Tiểu Áo gây ra. Hắn nếu vừa xuất hiện đã nói cho Vinh Vinh hắn cũng được Thực Thần công nhận, thì tự nhiên sẽ không bị Vinh Vinh hiểu lầm. Chuyện của họ, cứ để họ tự giải quyết.
Chu Trúc Thanh mỉm cười nói:
- Thật phải chúc mừng họ, cùng lúc được thần thừa nhận, đây so với việc huynh tiến hành Hải Thần khảo hạch còn may mắn hơn nhiều!
Đường Tam nói:
- Đây cũng là kết quả do họ tự nỗ lực. Muội cũng biết, bất luận là Cửu Bảo Lưu Ly Tháp của Vinh Vinh hay võ hồn hệ thực vật của Tiểu Áo, có thể tu luyện đến Phong Hào Đấu La gian nan đến mức nào. Trên đại lục, di tích thần linh lưu lại hẳn là không ít. Hiện giờ mọi người đều đã có thực lực cấp bậc Phong Hào Đấu La, chúng ta lại đều còn trẻ. Đợi chiến tranh kết thúc, chúng ta tiêu diệt xong Võ Hồn Đế Quốc, thì những ngày sau này, chúng ta có thể vừa tu luyện vừa ngao du sơn thủy, tìm kiếm tung tích các thần vị khác. Ta tin rằng, rồi sẽ có một ngày, Sử Lai Khắc Thất Quái chúng ta ở Thần giới cũng có thể tụ họp lại như vậy.
Đường Tam đang nói, đột nhiên, một tiếng phượng hót lanh lảnh vút lên cao, nhiệt độ nóng bỏng tràn ngập cả đỉnh Hải Thần Sơn. Lớp sương mù bao quanh Mã Hồng Tuấn phút chốc biến thành màu đỏ sậm, ngay sau đó, một con hỏa phượng hoàng khổng lồ phóng lên không, hóa thành một đạo ánh sáng màu vàng đỏ giữa không trung.
Đôi cánh phượng hoàng dài đến mười mét giang rộng, tổng cộng chín cái đầu phượng với tư thái khác nhau. Năng lượng hỏa diễm mà hắn tỏa ra khiến cả bầu trời đều nhuốm một tầng màu đỏ nhàn nhạt.
- Mập Mạp cũng thành công rồi.
Đường Tam ngẩng đầu nhìn phượng hoàng chín đầu hiên ngang giữa không trung, niềm vui trong lòng bất giác lại tăng thêm mấy phần.
Viên hồn hoàn cuối cùng trên thân Mã Hồng Tuấn cũng là màu đỏ, dưới ánh Hỏa Diễm Phượng Hoàng của hắn chiếu rọi lại không rõ ràng lắm, nhưng nhìn từ năng lượng bùng phát trên người hắn, Đường Tam có thể cảm nhận được, thực lực của Mã Hồng Tuấn lúc này đã cực kỳ cường hãn. Đặc biệt là lực bộc phát của Hỏa Diễm Phượng Hoàng, e rằng cho dù có gặp phải hồn sư cấp 95, cũng có sức liều mạng một phen.
Song, sự thật cũng đã chứng minh, vận may không thể nào vĩnh viễn chiếu cố Sử Lai Khắc Thất Quái. Mập Mạp hoàn thành tiến giai Phong Hào Đấu La lại không được thần ưu ái. Hắn giang rộng đôi cánh, xoay tròn ba vòng trên không trung rồi mới hạ xuống. Thân thể giữa không trung thu lại hỏa diễm, lần nữa hóa thành hình người, vết bẩn trên người đã bị phượng hoàng hỏa diễm nóng rực thanh trừ hoàn toàn. Trước khi rơi xuống đất, Mã Hồng Tuấn lấy ra một chiếc trường bào khoác lên người, thần thái trong ánh mắt không chút che giấu sự đắc ý.
- Oa ha ha, cấp 93, Vinh Vinh, Trúc Thanh, ca ca cấp 93 rồi, lợi hại chứ. Phượng Hoàng Đấu La giáng thế. Ha ha ha ha!
Lúc này, tinh thần của Trữ Vinh Vinh đã ổn định lại rất nhiều, không chút khách khí trừng mắt với Mập Mạp một cái:
- Cấp 93 thì sao? Huynh còn là hồn sư cường công hệ, sở hữu vũ hồn cao cấp Hỏa Phượng Hoàng nữa, hồn lực còn không cao bằng ta mà cũng không biết xấu hổ à? Ta đã cấp 94 rồi.
- Ách…
Mập Mạp bất mãn nói:
- Đừng đả kích ta được không. Muội là thiên hạ đệ nhất võ hồn hệ phụ trợ, hơn nữa nền tảng cũng tốt hơn ta, hồn lực của muội vẫn luôn cao hơn ta mà. Xem ra, mọi người đều hoàn thành rồi.