Ánh mắt của Đại cung phụng dõi về phía vầng kim quang. Nó không hề khuếch trương, mà chỉ vì khoảng cách giữa nó và Gia Lăng Quan đang ngày một rút ngắn. Tốc độ của kim quang kia cực nhanh, gần như chỉ trong khoảnh khắc Tam cung phụng vừa dứt lời, nó đã phóng đại gấp mười lần. Bấy giờ, các vị cung phụng đã có thể mơ hồ nhìn thấy hình dáng bên trong.
- Đó là…
Nhị cung phụng nheo mắt nhìn về phía xa, tâm tình của hắn trong nháy mắt trở nên kích động. Dù đã ngoài trăm tuổi, nhưng vào giờ khắc này, hắn cũng không nén nổi hưng phấn mà cao giọng hô lên:
- Là tiểu thư! Chính là tiểu thư, người đã thành công rồi! Các ngươi mau nhìn, Thiên Sứ Thần Trang, đó chính là Thiên Sứ Thần Trang của Võ Hồn Điện chúng ta! Thiên Sứ Thần Trang tượng trưng cho Thiên Sứ Thần, tiểu thư người thực sự đã thành công! Ha ha, tốt quá rồi, đây thật sự là quá tốt rồi! Để xem Thiên Đấu đế quốc làm sao tranh phong với chúng ta nữa!
Kim quang mỗi lúc một mãnh liệt, dần dần chiếu rọi toàn bộ bầu trời. Không chỉ những người trên tường thành mới thấy, mà tất cả quân phòng thủ của Võ Hồn đế quốc bên trong Gia Lăng Quan đều bắt đầu chú ý đến cảnh tượng kỳ dị đang diễn ra trên không trung.
Sáu cánh sau lưng dang rộng, Thiên Nhận Tuyết mang vẻ mặt băng giá, Thiên Sứ Thần Trang trên người tỏa ra ánh sáng rực rỡ chói mắt. Giờ khắc này, người trong Gia Lăng Quan ngước nhìn lên trời, chẳng còn thấy ánh mặt trời đâu nữa, chỉ còn lại vầng kim quang rực rỡ của Thiên Sứ Thần.
Lục đại cung phụng nhìn nhau, tâm ý tương thông, đồng thời vận dụng toàn bộ hồn lực vào tiếng hét, ngửa mặt lên trời hô vang:
- Thiên—Sứ—Hàng—Lâm!
Sáu người đều là Phong Hào Đấu La trên cấp chín mươi lăm, thanh âm khi họ toàn lực hét lên lớn đến mức nào, có lẽ chỉ những ai từng nghe qua mới biết được. Binh lính của Võ Hồn đế quốc đứng trên tường thành ngã rạp xuống từng mảng lớn như lúa bị gặt, chấn động đến ngất đi. Tiếng hô của họ bao trùm toàn bộ Gia Lăng Quan, thậm chí còn truyền đi rất xa. Dù không thể vượt qua trăm dặm để đến đại doanh của Thiên Đấu đế quốc, nhưng cũng đủ để làm chấn động cả Gia Lăng Quan.
Vốn dĩ đại đa số quân thủ thành của Võ Hồn đế quốc đã bị bầu trời đột nhiên chuyển thành màu vàng kim thu hút, lúc này lại nghe tiếng hô của các vị cung phụng, nhất thời nín thở, kinh ngạc nhìn dung mạo tuyệt mỹ không tưởng của vị Thiên Sứ đang từ trên trời giáng xuống. Dưới uy áp cường đại của Thiên Sứ Thần, các hồn sư và binh sĩ bình thường bất giác quỳ rạp xuống đất bái lạy. Hiện tượng này lan ra như bệnh dịch khắp Gia Lăng Quan, ngay cả người của Hồn Sư quân đoàn khi thấy cảnh tượng này cũng phải quỳ xuống. Bởi vì tại thủ đô Võ Hồn Thành của Võ Hồn đế quốc, trong thời gian tiến hành khảo hạch, họ đều đã từng thấy pho tượng Lục Dực Thiên Sứ tràn ngập khí tức thần thánh này. Giờ đây, Lục Dực Thiên Sứ từ trên trời giáng xuống, cộng thêm thần niệm uy áp không gì sánh kịp kia, khiến những hồn sư này mừng như điên. Họ đều hiểu rằng, đây nhất định là viện quân cường đại đã tới.
Nhị cung phụng dẫn đầu năm vị cung phụng khác lùi lại vài bước, quỳ một gối xuống, kích động nhìn Thiên Nhận Tuyết với đôi mắt phượng uy nghi bừng tỏa bốn phía đang lơ lửng trên không trung, cung kính nói:
- Võ Hồn đế quốc Cung Phụng Điện, lục đại cung phụng, tham kiến Thiên Sứ Thần!
Ngay cả sáu vị đại cung phụng cũng quỳ rạp xuống đất, những người trên tường thành còn đang có chút mơ hồ chưa kịp quỳ cũng không còn do dự nữa. Trên khắp Gia Lăng Quan không còn một ai đứng, chỉ có một biển người đang quỳ lạy.
Thiên Nhận Tuyết hờ hững nói:
- Các vị cung phụng xin đứng lên.
Nàng đã từng giả mạo Thái tử ở Thiên Đấu đế quốc nhiều năm, cộng thêm khí tức của thần cấp, uy nghiêm cao cao tại thượng kia vô hình trung tỏa ra. Lúc này, nàng từ trên trời chậm rãi đáp xuống tường thành, sáu chiếc cánh sau lưng thu lại. Hai tay nàng vung lên, một vầng hào quang màu vàng lấy thân thể nàng làm trung tâm lan tỏa ra, nhất thời những binh lính thủ thành lúc trước bị tiếng hét của lục đại cung phụng chấn choáng váng đều tỉnh táo lại, tất cả đều quỳ rạp xuống đất. Những người không bị ngất cũng cảm nhận được một luồng hơi ấm lan tỏa khắp toàn thân, thư thái không nói nên lời.
Đây là thần niệm. Thần niệm cường đại không gì sánh nổi. Khí tức của thần chỉ trong nháy mắt đã chinh phục được lòng quân của binh lính thủ thành. Thiên Nhận Tuyết vừa cường đại, lại tuyệt sắc như vậy, nhưng không hề khiến họ nảy sinh bất kỳ ý nghĩ viển vông nào, chỉ còn lại sự sùng bái từ tận đáy lòng.
Sáu đại cung phụng lần lượt đứng dậy. Kim Ngạc Đấu La tiến lên vài bước đến trước mặt Thiên Nhận Tuyết, thấp giọng hỏi:
- Tiểu thư, người thành công rồi?
Thiên Nhận Tuyết khẽ gật đầu, một giọt lệ trong suốt thoáng hiện trong mắt:
- Gia gia người…
Trong mắt Kim Ngạc Đấu La tràn ngập ngọn lửa hưng phấn, run giọng nói:
- Đại cung phụng đã hy sinh bản thân để tiểu thư thành thần. Đã bao nhiêu năm rồi, Võ Hồn Điện ta cuối cùng cũng có một vị cường giả thần cấp. Tiểu thư người đừng quá đau buồn. Đại cung phụng ở trên trời có linh, thấy được thành tựu của người hiện tại nhất định sẽ vô cùng vui mừng.
Thiên Nhận Tuyết khẽ lắc đầu. Nếu không có Đường Tam, nàng có thể chấp nhận những lời của Kim Ngạc Đấu La. Thế nhưng, lần này nàng đến Gia Lăng Quan, lại không phải là vị thần duy nhất trên chiến trường. Đối với Đường Tam, trong lòng nàng tồn tại một loại tâm tình mâu thuẫn không thể giải thích. Đường Tam chính là hạt mầm thất bại đã bén rễ sâu trong lòng nàng.
- Nhị cung phụng, nói một chút về tình hình hiện tại của Gia Lăng Quan đi. Bỉ Bỉ Đông đâu?
Giọng Thiên Nhận Tuyết trở nên lạnh lẽo, với tu vi của Kim Ngạc Đấu La, khi đối mặt với thần niệm mênh mông vô biên của nàng cũng không khỏi có chút run sợ.
- Sau khi sáu người chúng ta tới đây, Bỉ Bỉ Đông trong một trận chiến với Thiên Đấu đế quốc đã bị một người tên là Đường Tam đánh trọng thương, chúng ta nhân cơ hội đó đoạt lấy quyền khống chế quân đội. Hiện tại Bỉ Bỉ Đông đã được ta sắp xếp trở về Võ Hồn Thành dưỡng thương. Nơi này tạm thời do sáu người chúng ta chỉ huy. Bây giờ tiểu thư đã trở về, quyền chỉ huy tự nhiên sẽ giao cho người. Đợi khi chúng ta đẩy lui đại quân Thiên Đấu đế quốc, chúng ta sẽ cùng nhau ủng hộ người phế truất ngôi vị hoàng đế của Bỉ Bỉ Đông. Người mới là nữ hoàng danh chính ngôn thuận của đế quốc. Hiện tại người đã thành tựu thần vị, cho dù Bỉ Bỉ Đông có liều mạng cũng không thể tạo thành uy hiếp đối với người.
Nhắc tới Bỉ Bỉ Đông, Thiên Nhận Tuyết không khỏi nhíu mày, nhất là sau khi nghe Bỉ Bỉ Đông bị Đường Tam đánh trọng thương, không biết vì sao, trong lòng nàng lại có chút phiền muộn. Nàng thì thào:
- Đường Tam, lại là Đường Tam. Ngươi thật đúng là khắc tinh của ta!
- Tiểu thư, người…
Kim Ngạc Đấu La có chút nghi hoặc nhìn Thiên Nhận Tuyết.
Thiên Nhận Tuyết khôi phục tinh thần, hờ hững nói:
- Sáu vị cung phụng, chỉnh đốn quân đội, ngày mai xuất chiến.
Kim Ngạc Đấu La chỉ chờ những lời này, lập tức vang vọng đáp:
- Lần này, chúng ta nhất định phải đánh tan triệt để đại quân của Thiên Đấu đế quốc!
Khóe miệng Thiên Nhận Tuyết bất giác giật giật, đánh tan triệt để? Thực sự dễ dàng như vậy sao? Trừ phi người kia không xuất hiện trên chiến trường. Việc đã đến nước này, nàng không còn cơ hội để trì hoãn, một trận chiến này sớm muộn gì cũng phải bắt đầu. Không biết Đường Tam có kịp trở về trong đại quân của Thiên Đấu đế quốc hay không. Bất luận thế nào, trận chiến ngày mai cũng là lúc nên kết thúc rồi. Đường Tam, không sai, ngươi là hạt mầm thất bại trong lòng ta, thế nhưng, ta không thắng được ngươi, chẳng lẽ không thể kéo ngươi cùng chết hay sao? Nếu sống ta không thể chinh phục được ngươi, vậy thì sau khi đến thế giới bên kia, ta cũng nhất định phải chinh phục ngươi. Cho dù ngươi là khắc tinh, là người trong lòng ta, ta cũng muốn đồng quy vu tận cùng ngươi.
Chiến ý mãnh liệt bùng lên từ trong mắt Thiên Nhận Tuyết, chỉ có quyết tâm ngọc đá cùng tan, mới khiến nàng có dũng khí đến Gia Lăng Quan. Trong lòng Thiên Nhận Tuyết u ám, Đường Tam à, ta sẽ cho ngươi biết, một vị thần khi liều mạng sẽ có sức mạnh cường đại đến nhường nào.
Ngươi không phải rất yêu Tiểu Vũ kia sao? Ta sẽ không để các ngươi ở bên nhau. Ta kéo ngươi cùng chết, nhưng sẽ không làm tổn thương nàng. Ngươi chỉ có thể ở bên ta, cho dù là cái chết.
Xoay người, Thiên Nhận Tuyết nhìn về phía đại quân Thiên Đấu đế quốc đóng quân. Sáu vị cung phụng không hề nhìn thấy, trong đôi mắt Thiên Nhận Tuyết lúc này lại toát ra ánh mắt điên cuồng đến cực điểm.
Lúc này, trong đại doanh của Thiên Đấu đế quốc cũng không hề yên tĩnh. Báo cáo của Mẫn Đường thuộc Đường Môn đã được truyền về. Thực ra, dù không có tin tức của họ, phía Thiên Đấu đế quốc cũng có rất nhiều người đã chứng kiến cảnh tượng lúc trước ở Gia Lăng Quan.
Thiên Đấu đế quốc hoàng đế Tuyết Băng lập tức hạ lệnh, triệu tập các thống quân và tướng lĩnh đến trung quân đại trướng nghị sự. Một loạt cường giả và thủ lĩnh các quân đoàn của Thiên Đấu đế quốc, do Qua Long nguyên soái dẫn đầu, toàn bộ đều có mặt.
Khi Tuyết Băng an tọa tại chủ vị, hắn khoát tay áo:
- Các vị mời ngồi.
Đương nhiên, lời này của hắn không phải để tất cả tướng lĩnh trong trướng đều ngồi xuống, người có ghế ngồi cũng chỉ có vài người mà thôi. Bên quân đội, chỉ có Qua Long nguyên soái được hưởng vinh dự này. Mà bên kia, ngồi ở vị trí thượng thủ, chính là quốc sư của Thiên Đấu đế quốc, Đại Sư Ngọc Tiểu Cương, người thống lĩnh Hồn Sư quân đoàn của Thiên Đấu đế quốc.
Phía dưới Ngọc Tiểu Cương là tông chủ Hạo Thiên Tông Đường Khiếu, sau đó tự nhiên là Hạo Thiên Đấu La, phụ thân của Lam Hạo Vương Đường Tam, Đường Hạo. Tiếp theo lần lượt là tông chủ Thất Bảo Lưu Ly Tông Trữ Phong Trí, Kiếm Đấu La Trần Tâm, Cốt Đấu La Cổ Dong, Độc Đấu La Độc Cô Bác, những cường giả cấp bậc Phong Hào Đấu La. Cũng chỉ có những người ở cấp bậc như họ mới có tư cách có chỗ ngồi riêng ở đây.
Tuyết Băng hướng về phía Đại Sư và Đường Hạo, nói:
- Đột nhiên triệu tập các vị đến đây, là bởi vì lúc trước trên Gia Lăng Quan đột nhiên có biến cố. Có một vầng kim quang cực kỳ chói mắt giáng xuống phương hướng Gia Lăng Quan. Căn cứ theo báo cáo của các đệ tử Mẫn Đường, đó dường như là một nữ nhân, trên người nàng ta tỏa ra khí tức cực kỳ cường đại, khiến đệ tử Mẫn Đường cũng không dám lại gần, chỉ mơ hồ nghe thấy thanh âm từ Gia Lăng Quan hô lên bốn chữ "Thiên Sứ Hàng Lâm". Các vị đều là nhân tài kiệt xuất của giới hồn sư, đây rốt cuộc là chuyện gì?
Đại Sư là người đầu tiên nhíu mày. Hắn không phải là người mạnh nhất trong giới hồn sư, nhưng lại là người có kiến thức phong phú nhất. Lúc trước khi có người báo tin trên không trung xuất hiện kim quang, Đại Sư đã ra khỏi trướng nhìn về phía Gia Lăng Quan. Những người khác đa số cũng vậy. Binh lính bình thường có thể không có cảm giác gì, thậm chí một số hồn sư cấp thấp cũng không biết chuyện gì xảy ra, thế nhưng, những người như huynh đệ Đường Khiếu, Đường Hạo, cùng các vị Phong Hào Đấu La khác, trong lòng đều cảm nhận được một sự bất an rõ ràng.
Thời điểm kim quang xuất hiện, trong lòng mỗi người bọn họ đều như có một tảng đá lớn đè nặng, áp lực đến không thở nổi. Tình huống này xuất hiện trong lòng những cường giả đỉnh phong của giới hồn sư, hiển nhiên là vô cùng bất thường.
Tuyết Băng thấy mọi người không nói, sắc mặt Đại Sư lại có chút khó coi, trong mắt không khỏi lộ vẻ lo lắng:
- Lẽ nào, đúng như lời đồn, Đại cung phụng Thiên Đạo Lưu của Võ Hồn đế quốc đã tới sao?
- Không phải Thiên Đạo Lưu. Thiên Đạo Lưu là nam nhân, căn cứ theo ghi chép của tổ phụ ta, hình dạng của Thiên Đạo Lưu là một trung niên nam tử. Mà đệ tử Mẫn Đường báo lại, đó là một nữ nhân.
Người nói chính là Tông chủ Hạo Thiên Tông Đường Khiếu. Thực ra trong lòng những cường giả này đều đã có đáp án, chẳng qua họ không muốn thừa nhận, lại càng không muốn nói ra để làm dao động quân tâm mà thôi.
Tuyết Băng trầm giọng nói:
- Có thể phát ra quang mang chói lòa như vậy, soi sáng cả trăm dặm, hơn nữa khi ta nhìn thấy kim quang kia còn cảm thấy có chút không thở nổi, đây là cường giả có trình độ thế nào mới làm được? Quốc sư, các vị tiền bối, xin hãy giải đáp nghi hoặc này cho ta.
Tông chủ Thất Bảo Lưu Ly Tông Trữ Phong Trí thở dài một tiếng:
- Giấu diếm cũng không phải là biện pháp. Bệ hạ, căn cứ theo quan sát của chúng ta, năng lượng mà vầng kim quang kia phát ra không có Phong Hào Đấu La nào có thể sánh bằng, nhất là uy áp tinh thần khổng lồ kia, cho dù là tinh thần lực của Lam Hạo Vương điện hạ cũng không đạt tới trình độ đó. Mà tinh thần lực của Lam Hạo Vương điện hạ hẳn là không thua kém Phong Hào Đấu La cấp chín mươi chín. Bởi vậy, chúng ta suy đoán chỉ có một khả năng, đó là một cường giả trăm cấp đã tới Gia Lăng Quan.
- Trăm cấp?
Bất luận là Tuyết Băng hay Qua Long nguyên soái và các tướng lĩnh, khi nghe lời của Trữ Phong Trí cũng không khỏi hít một ngụm khí lạnh. Khái niệm "trăm cấp" là gì, nói thật, họ đều không rõ ràng lắm. Nhưng tác dụng của một hồn sư cường đại trên chiến trường thì họ đã thấy rất rõ. Đường Tam chỉ bằng thực lực của chính mình đã gần như xoay chuyển toàn bộ chiến cuộc. Mà hắn cũng chỉ mới hơn chín mươi cấp mà thôi. Hơn nữa, "trăm cấp" còn đại biểu cho một hàm ý khác!
Tuyết Băng nuốt một ngụm nước bọt có chút khó khăn:
- Trữ tông chủ, ý của người là, phía Võ Hồn đế quốc, đã tới một vị thần?
Hắn vừa nói ra chữ "thần", trong đại trướng nhất thời xôn xao. Mặc dù đây là trung quân đại trướng của đế vương, nhưng trong nháy mắt này, trong lòng các tướng lĩnh đều xuất hiện cảm giác hoảng sợ khiến họ không nhịn được kinh hô lên.
- Yên lặng!
Qua Long nguyên soái hét lớn một tiếng, trấn áp những âm thanh hỗn loạn của các tướng lĩnh, nhưng ánh mắt của họ vẫn không thay đổi, ai nấy đều toát ra vẻ kinh hoàng.
Tuyết Băng cũng không nén nổi rối loạn trong lòng. Bất luận hắn cơ trí ra sao, nhưng dù sao cũng chỉ là một thanh niên ba mươi tuổi, đối mặt với tin tức giống như tai họa thế này, làm sao hắn có thể không hoảng sợ? Tuy vẫn cố gắng trấn tĩnh, nhưng ánh mắt hắn có chút bất định, hai tay siết chặt đặt trên bàn trước mặt, sắc mặt âm trầm.
Đường Hạo trầm giọng nói:
- Trữ tông chủ nói không sai, người kia có khả năng là một vị thần. Từ năng lượng mà vầng kim quang kia phóng xuất, hẳn là Thiên Sứ thần lực truyền thừa của Võ Hồn Điện, vì vậy mới có tiếng hô "Thiên Sứ Thần". Căn cứ theo ghi chép nội bộ của Hạo Thiên Tông chúng ta, Võ Hồn Điện có một bộ sáu khối hồn cốt hoàn chỉnh, tên là Thiên Sứ Sáo Trang. Tương truyền, nếu có người có thể hấp thu toàn bộ sáu khối hồn cốt này, người đó có thể đột phá trăm cấp, trở thành cường giả thần cấp. Tuy ta không biết nữ nhân kia là ai, nhưng gần như có thể khẳng định, nàng nhất định là cường giả đã truyền thừa Thiên Sứ Sáo Trang. Võ Hồn đế quốc có một viện quân như thế, ngày mai chắc chắn sẽ xuất chiến, xin bệ hạ sớm chuẩn bị.
Với khí phách của Đường Hạo, khi cảm nhận được thần niệm của Thiên Sứ Thần lúc trước, cũng không khỏi mất đi mấy phần tự tin. Đại Tu Di Chùy dù cường thịnh đến đâu, ông cũng không cho rằng mình có thể dùng chùy pháp này để chống lại một vị thần. Hơn nữa, khi Đường Tam dẫn theo Sử Lai Khắc Thất Quái rời khỏi đại doanh, lực lượng tổng thể của bên này đã trống rỗng, đó cũng là lý do vì sao Thiên Đấu đế quốc lựa chọn lui quân, cố thủ đại doanh. Nếu không có Thiên Nhận Tuyết đến, Đường Hạo tự tin rằng bằng vào hai huynh đệ họ cùng mấy vị cường giả khác, ít nhất có thể đứng vững trước sự tấn công của đại quân Võ Hồn đế quốc ở Gia Lăng Quan. Nhưng vị cường giả thần cấp vừa xuất hiện này đã khiến tương quan thực lực hai bên có chênh lệch quá lớn.
Có thể nói, một vị cường giả thần cấp đã đủ để đối phó với tất cả cường giả của Thiên Đấu đế quốc trong đại trướng này. Như vậy, chiến tranh làm sao còn có thể tiếp tục?
Tâm tình của Tuyết Băng dần ổn định. Tuy tin tức này khiến hắn kinh hoảng trong chốc lát, nhưng hắn cũng miễn cưỡng ổn định lại tâm tình của mình. Hắn biết, hiện tại mình tuyệt đối không thể loạn, bằng không, e rằng quân đội sẽ xảy ra nổi loạn. Chỉ là trong lòng hắn cũng hiểu rõ, nhân lực làm sao có thể chống lại thần lực?
Tuyết Băng mạnh mẽ tự trấn tĩnh, trên mặt đột nhiên xuất hiện một nụ cười ung dung:
- Các vị không cần lo lắng, thực ra tất cả những việc này đã sớm nằm trong tính toán của ta và Lão sư. Lão sư từng nói, thần chẳng qua cũng chỉ là người có thực lực đạt đến một trình độ nhất định, xét cho cùng vẫn là người mà thôi. Chỉ cần là người, thì sẽ có biện pháp đối phó. Hơn nữa, ta vừa nhận được tin tức, Lão sư cũng đã hoàn thành thần cấp truyền thừa, trong hai ngày tới sẽ quay lại đại doanh. Tới lúc đó, đừng nói là một Võ Hồn đế quốc nho nhỏ, cho dù là chinh phục Đấu La đại lục cũng không thành vấn đề. Bởi vậy, bất luận địch nhân có cường đại bao nhiêu, trong hai ngày tới, chúng ta phải đứng vững trước sự tấn công của Võ Hồn đế quốc. Bằng mọi giá phải kiên trì đến khi Lão sư trở về. Lão sư nhất định sẽ lại lãnh đạo chúng ta, triệt để phá hủy Gia Lăng Quan, bình định Võ Hồn đế quốc!
Nghe xong những lời này của Tuyết Băng, không chỉ khiến vẻ kinh hoảng trong mắt các tướng lĩnh biến mất, ngay cả đám người Đại Sư, Đường Hạo cũng không khỏi lộ vẻ vui mừng. Đại Sư kinh hỉ nói:
- Tiểu Tam sắp trở về sao? Đây thực sự là quá tốt rồi!
Về phần các tướng lĩnh, phản ứng của họ lại càng vui mừng ra mặt. Thực lực của Đường Tam trên chiến trường đã từng khiến họ chấn động sâu sắc, càng không chỉ một lần xoay chuyển tình thế, ngay cả nữ hoàng Bỉ Bỉ Đông của Võ Hồn đế quốc cũng nhiều lần bị thương trong tay hắn. Có thể nói, uy vọng của Đường Tam không ai có thể sánh bằng. Lời này của Tuyết Băng không nghi ngờ gì đã khiến lòng tin của các tướng lĩnh một lần nữa bùng lên.
Tuyết Băng thản nhiên cười nói:
- Các vị ái tướng, các ngươi có lẽ cũng đã phát hiện, trong một tháng gần đây, sư phụ của ta, Lam Hạo Vương, không hề xuất hiện. Các ngươi nhất định rất nghi hoặc vì sao. Tốt lắm, hiện tại ta sẽ nói cho các ngươi biết. Chúng ta sở dĩ tạm thời rút quân, chính là bởi vì Lam Hạo Vương không ở trong đại quân, nếu tiếp tục xuất chiến, hiển nhiên rất khó thắng địch. Để không làm dao động quân tâm, ta đã hạ lệnh phong tỏa tin tức này. Hiện tại xem ra, cũng là lúc nên cho các ngươi biết. Lam Hạo Vương vĩ đại của chúng ta rời khỏi quân doanh chính là vì muốn tiến thêm một bước đề cao thực lực, để có thể giúp Thiên Đấu đế quốc ta triệt để hủy diệt Võ Hồn đế quốc. Do đó, người đã lựa chọn con đường thành thần, đi tiếp nhận truyền thừa thần vị. Lão sư hiện tại đã hoàn thành đột phá cuối cùng, đang trên đường trở về. Các ngươi nói cho ta biết, trong hai ngày tới, các ngươi có thể kiên trì không? Có thể kiên trì đến khi Lam Hạo Vương trở về san bằng Gia Lăng Quan không?
- Có thể!
Qua Long nguyên soái là người đầu tiên đứng lên, quỳ rạp xuống đất:
- Bệ hạ, cho dù chiến đấu đến người lính cuối cùng, chúng ta cũng quyết không lùi bước, nhất định kiên trì đến khi Lam Hạo Vương trở về. Tử chiến không lùi!
- Tử chiến không lùi!
Lòng tin của các tướng lĩnh đã hoàn toàn được khơi dậy. Vừa nghĩ đến sự cường đại của Đường Tam trên chiến trường, họ liền tràn ngập tự tin, theo Qua Long nguyên soái đồng thanh hô to, rồi đồng loạt quỳ xuống đất.
Tuyết Băng gật đầu thỏa mãn, nói:
- Qua Long nguyên soái, việc sắp xếp trận chiến ngày mai, liền giao cho người. Kiên trì qua trận chiến này, đế quốc tất thắng!
Qua Long nguyên soái mạnh mẽ đứng lên, quay về phía các tướng, hô lớn:
- Đế quốc tất thắng!
Nhất thời, tiếng hô "Đế quốc tất thắng" vang vọng đại trướng, khí tức khủng hoảng do sự xuất hiện của Thiên Nhận Tuyết mang đến đều biến mất không còn một dấu vết. Dưới ý chỉ của Tuyết Băng, Qua Long nguyên soái tự mình suất lĩnh các tướng lĩnh rời khỏi trung quân đại trướng, đi sắp xếp binh bố trận cho trận chiến ngày mai.
Đợi khi tất cả bọn họ đều đã ra ngoài, Đại Sư lúc này mới kích động hỏi:
- Bệ hạ, Tiểu Tam cụ thể khi nào trở về? Sao nó lại không cho chúng ta biết?
Vẻ mặt cuồng nhiệt của Tuyết Băng lúc trước, lúc này lại tan rã như băng tuyết. Hắn phất tay cho nội thị hai bên lui ra, thở dài một tiếng, lắc đầu khổ não, thấp giọng nói:
- Ta cũng không biết.
- Cái gì?
Đại Sư thất kinh, Đường Hạo, Đường Khiếu, Trữ Phong Trí và mọi người cũng đều giật mình đứng dậy.
Tuyết Băng khoát tay, ý bảo mọi người ngồi xuống:
- Quốc sư, các vị tiền bối, tình hình vừa rồi mọi người cũng đã thấy. Nếu như ta không cho các tướng sĩ đủ hy vọng, chỉ sợ quân ta không chiến đã bại rồi. Ta cũng không có tin tức gì của Lão sư, cũng không biết người có thể trở về kịp lúc hay không.
Sắc mặt Đại Sư nhất thời cũng trở nên khó coi:
- Thế nhưng, bệ hạ, người làm như vậy chỉ là uống rượu độc giải khát. Nếu như Tiểu Tam không thể trở về kịp lúc, chúng ta căn bản không có khả năng đối kháng với vị thần kia của Võ Hồn đế quốc. E rằng trận chiến ngày mai ngay cả kiên trì một ngày cũng không được!
Trữ Phong Trí nói:
- Bệ hạ, Đại Sư nói đúng. Hiện tại chúng ta không biết khi nào Lam Hạo Vương trở về, đối mặt với đối thủ không thể chiến thắng, không bằng chúng ta tạm thời rút lui. Chờ Lam Hạo Vương trở về sẽ quyết một trận tử chiến cùng đối phương, thế nào?
Tuyết Băng lắc đầu, ánh mắt hắn trở nên kiên nghị:
- Không thể lui. Binh bại như núi đổ. Một khi lui về phía sau, chỉ sợ chúng ta không còn cơ hội nữa. Ngộ nhỡ ngày mai chúng ta lui binh, hôm sau Lão sư liền trở về, đối mặt với cường địch mà chúng ta lại lùi bước, chẳng phải càng không có cơ hội sao? Cho dù Lão sư truyền thừa thành công, nhưng người cũng phải đối mặt với một vị cường giả thần cấp, chỉ sợ cũng rất khó chiến thắng. Lùi một bước, nói lời bất kính, vạn nhất Lão sư không về được, chúng ta lui binh thì có ý nghĩa gì? Võ Hồn đế quốc dưới sự chỉ huy của vị thần kia sẽ tiến quân thần tốc, chúng ta chưa chắc đã sống sót được mấy ngày. Chẳng thà trong trận chiến trước mắt liều mạng một lần. Kiên trì một ngày, thì Lão sư có thêm một ngày thời gian để trở về. Nếu như thực sự không kiên trì được, ta có chết cũng muốn chết trên chiến trường, tuyệt không thể chết trên đường bại lui. Thà làm hoàng đế chết trận, cũng quyết không làm kẻ đào tẩu!
Nghe xong những lời này của Tuyết Băng, bao gồm cả Đường Hạo, trong lòng các vị cường giả chỉ có một cảm giác, đó chính là chấn động.
Không thể nghi ngờ, thực lực của Tuyết Băng ở trước mặt họ chỉ như con kiến. Vị trí hoàng đế của hắn có thể nói là nhặt được. Về chuyện hắn bái Đường Tam làm sư phụ, trong mắt Đường Hạo, đó chẳng qua chỉ là muốn lợi dụng lực lượng của Đường Tam mà thôi. Trong lòng những cường giả này không ai thực sự coi trọng hắn, chẳng qua vì thân phận hoàng đế của hắn mà có chút cung kính.
Thế nhưng, giờ này phút này, tâm tình của mọi người đã xảy ra biến hóa long trời lở đất. Đối mặt với nguy cảnh như vậy, đối mặt với quân địch có một cường giả thần cấp, làm hoàng đế, Tuyết Băng chẳng những không chút khiếp đảm, lại càng không có ý định lui bước, mà lại chọn phương thức cứng đối cứng, liều mạng với Võ Hồn đế quốc. Phải biết rằng, dưới tình huống thực lực cường giả hai bên có chênh lệch lớn như vậy mà vẫn lựa chọn như thế, cũng không khác gì tự sát, trừ khi Đường Tam có thể trở về kịp thời. Có được dũng khí như vậy, cho dù có thoáng chút liều mạng, nhưng cũng vào lúc này, Tuyết Băng lần đầu tiên chiếm được sự tôn kính của những cường giả trước mặt.
- Tốt!
Đường Hạo hét lớn một tiếng.
Âm thanh ông ông vang vọng trong đại trướng, khí phách mạnh mẽ, ông nhìn thẳng Tuyết Băng gật đầu:
- Không hổ là đồ tôn của ta. Không sai, ngươi nói rất đúng, chỉ có chúng ta chết trận, không có kẻ đào tẩu. Vị thần kia giao cho ta, cho dù chết, ta cũng muốn để lại cho hắn chút dấu ấn. Sinh diệc hà hoan, tử diệc hà khổ? Người sống trên đời, có thể oanh oanh liệt liệt mà chết, cũng không hẳn không phải là một chuyện may mắn.
Đường Khiếu mỉm cười:
- Nhị đệ, ngươi đã quên ta sao? Huynh đệ hai người chúng ta đã bao lâu không cùng đối mặt một địch nhân rồi. Có thể giao thủ cùng một vị cường giả thần cấp, đó chính là trải nghiệm mà ngay cả tổ phụ lão nhân gia cũng chưa từng có. Chúng ta so với lão nhân gia còn may mắn hơn a!
Đại Sư cười ha hả:
- Tuy rằng trong quân không được uống rượu, bệ hạ, chúng ta hôm nay có thể phá lệ một lần không? Ta đột nhiên rất muốn uống rượu.
Tuyết Băng cũng cười, bỗng nhiên đứng dậy, hét lớn một tiếng:
- Người đâu, bày rượu, để ta cùng các vị tiền bối say một phen, trước khi quyết chiến đối ẩm một hồi!
Một gã nội thị rất nhanh đi ra từ phía sau, thần sắc có chút xấu hổ nói nhỏ vài câu bên tai Tuyết Băng. Tuyết Băng ngạc nhiên nói:
- Hỏng rồi, để quân kỷ nghiêm minh, lần này xuất chinh ta không cho phép mang theo rượu. Việc này…
Đường Hạo cười ha ha, nói:
- Đồ tôn à đồ tôn, nếu như ngươi có thể vượt qua ải khó khăn lần này, ta dám khẳng định, sau này ngươi nhất định là một vị minh quân. Để chúng ta lấy trà thay rượu, cũng là như nhau.
Thân là đế vương, nếu đổi là người khác, bị gọi là đồ tôn trước mặt mọi người, trong lòng ít nhiều sẽ có chút không thoải mái, nhưng trong lòng Tuyết Băng lúc này lại tràn ngập hưng phấn. Hắn hiểu rằng, những cường giả của giới hồn sư trước mặt này đã thực sự chấp nhận mình.
- Tốt, vậy lấy trà thay rượu!
Màn đêm buông xuống, bất luận là Gia Lăng Quan hay đại doanh Thiên Đấu đế quốc, đều đang khua chiêng gõ mõ. Khí tức xơ xác tiêu điều trong đại quân hai bên dần nhộn nhạo. Sau một tháng yên lặng, trận chiến cuối cùng bởi vì sự xuất hiện đột ngột của Thiên Sứ Thần mà trở nên hết sức căng thẳng.
Một đêm bình yên. Sáng sớm ngày thứ hai.
Không đợi đại quân của Võ Hồn đế quốc ra khỏi thành, trời mới tờ mờ sáng, tiếng trống trận đã nổ vang trong đại doanh của Thiên Đấu đế quốc.
Tùng tùng đông, tùng tùng đông, tùng tùng tùng tùng tùng tùng đông.
Trống trận được chế tạo từ da trâu, được các đại lực sĩ trong quân đánh lên, bộc phát ra tiếng nổ đinh tai nhức óc. Trong trăm vạn đại quân, chí ít có cả nghìn mặt trống trận cùng vang lên. Các cửa đại doanh của Thiên Đấu đế quốc đều được mở ra, đại quân như thủy triều từ trong quân doanh tràn ra.
Lao ra đầu tiên là khinh kỵ binh. Khinh kỵ binh đóng quân ở hai bên sườn đại quân, lúc này tràn ra từ trong quân doanh, giống như hai cánh của đại quân Thiên Đấu đế quốc nhanh chóng triển khai.
Xuất hiện ngay sau đó là trung quân bộ binh, khinh trang bộ binh ở phía trước, trọng trang bộ binh ở phía sau, bước chân chỉnh tề mà mạnh mẽ tiến vào chiến trường.
Trung quân tả hữu hai bên, phân biệt là Đường Gia Quân do Đại Sư chỉ huy và Hồn Sư quân đoàn của Thiên Đấu đế quốc do huynh đệ Đường Khiếu, Đường Hạo chỉ huy. Sự trao đổi này là bởi vì trong Đường Gia Quân có không ít người đến từ Đơn Chúc Tứ Tộc, oán khí của họ đối với Hạo Thiên Tông vẫn còn, để không ảnh hưởng đến chiến đấu, thống quân hai bên tạm thời hoán đổi.
Sau trung quân là chủ lực tuyệt đối trong đại quân của Thiên Đấu đế quốc, Trọng Trang Kỵ Binh quân đoàn. Một trận chiến này, đại quân của Thiên Đấu đế quốc có thể nói là dốc toàn bộ lực lượng, hơn mười quân đoàn hộ vệ bộ binh ở hai cánh đi ra sau cùng từ đại doanh. Trăm vạn hùng binh, trùng trùng điệp điệp áp sát Gia Lăng Quan.
Đây chính là trăm vạn hùng binh! Trong giờ phút này, áp lực cường đại khiến quân thủ thành trên Gia Lăng Quan đều có cảm giác không thở nổi. Đối mặt với khí thế to lớn của Thiên Đấu đế quốc, cho dù là Thiên Nhận Tuyết đứng trên thành cũng không khỏi nhíu mày. Nàng tuy rằng đã tiến giai thành thần, nhưng khí thế mà nàng phóng thích ra cũng không thể nào so sánh với trăm vạn đại quân.
Lúc này, trong lòng Thiên Nhận Tuyết không khỏi thoáng có chút dao động, Đường Tam đã trở về rồi sao? Nếu không, vì sao Thiên Đấu đế quốc vào lúc này lại lựa chọn dốc toàn bộ lực lượng?
- Truyền lệnh của ta, khai thành, xuất chiến!
Thiên Nhận Tuyết trầm giọng quát.
- Tuân lệnh!
Sáu đại cung phụng đồng thời lĩnh mệnh. Chẳng qua, mệnh lệnh của họ lại trì hoãn một chút mới có tác dụng. Quân thủ thành trên Gia Lăng Quan có thể nói đã bị đại quân Thiên Đấu đế quốc đánh cho sợ mất mật, cho dù là Hồn Sư quân đoàn của Võ Hồn Điện cũng không ngoại lệ. Lúc này, mắt thấy đại quân Thiên Đấu đế quốc với khí thế trước nay chưa từng có ép đến, trong lòng họ làm sao có thể không run sợ? Chẳng qua, dưới áp lực của Hồn Sư quân đoàn và sự thúc giục của sáu đại cung phụng, các quân đoàn của Võ Hồn đế quốc vẫn không cam tâm hoàn tất tập kết.
Cửa thành Gia Lăng Quan mở rộng ra, tổng cộng mười vạn đại quân từ trong quan tràn ra.
Mười vạn người, nghe thì không ít, nhưng khi đối diện với trăm vạn hùng binh, chiến tranh còn chưa bắt đầu, binh sĩ của Võ Hồn đế quốc bên này đã có không ít người hai chân run rẩy. Trong mắt họ, trận chiến như vậy có khác gì đi chịu chết?
Trong lúc Thiên Nhận Tuyết chỉ huy cường giả của Vũ Hồn Đế Quốc xuất chiến, khích lệ sĩ khí quân đội bên mình, đột nhiên, một tiếng gầm dài tựa long ngâm hổ khiếu, như sóng thần cuộn trào từ phương xa vọng tới.
- Thiên Nhận Tuyết ở đâu?
Nương theo tiếng gầm, từ bên sườn đại quân Thiên Đấu đế quốc, một vầng quang mang màu vàng lam trong nháy mắt phóng đại, rồi đã tới phía trên đại quân Thiên Đấu đế quốc. Thấp thoáng trong vầng quang mang vàng lam, bảy đạo thân ảnh xuất hiện giữa không trung.
Người dẫn đầu, toàn thân khoác kim lam thần giáp, tám chiếc cánh có hoa văn gợn sóng sau lưng xòe rộng, đầu đội Tam Xoa Hải Thần Khôi, trong tay cầm Hải Thần Tam Xoa Kích, chính là Đường Tam đã truyền thừa Hải Thần thần vị.
Hải Thần Tam Xoa Kích trong tay Đường Tam chỉ thẳng về phía Gia Lăng Quan, thần niệm khổng lồ của hắn trong nháy mắt tập trung trên người Thiên Nhận Tuyết.
- Hải Thần Đường Tam ở đây, Thiên Nhận Tuyết ở đâu?
Đường Tam hét lớn một tiếng, thần niệm khổng lồ giống như sóng biển từ trên trời giáng xuống. Đại quân của Thiên Đấu đế quốc chỉ cảm thấy như trời hạn gặp mưa rào, tinh thần và khí thế lập tức được đẩy lên đến đỉnh điểm. Vốn đã có khí thế cuồn cuộn, khi Đường Tam cố ý hô to thân phận Hải Thần của bản thân thì càng tăng đến cực hạn.
Mượn tín niệm của trăm vạn hùng binh ngưng tụ lại, khí thế của Đường Tam đồng thời cũng được đề cao tới đỉnh. Một vầng quang mang màu vàng lam từ trên người hắn khuếch tán ra, đám người Đái Mộc Bạch, Tiểu Vũ ở bên cạnh dưới sự hộ tống của Hải Thần lực tiến vào tiền phương đại quân. Trên người mỗi người bọn họ đều đồng loạt phóng xuất chín hồn hoàn, nhất là những hồn hoàn mười vạn năm màu đỏ xếp ở cuối cùng, càng thêm huyễn lệ chói mắt.