Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục 1

Chương 510: CHƯƠNG 510: LA SÁT THẦN XUẤT HIỆN: HẢI THẦN HAY TU LA THẦN?

Một luồng năng lượng nhu hòa nâng Tuyết Băng đứng dậy, Đường Tam mỉm cười nói:

- Bệ hạ không cần đa lễ, ta sao dám nhận đại lễ của ngài.

Tuyết Băng kiên quyết nói:

- Sư phụ, nếu ngài không nhận nổi thì không ai trên đời này có thể nhận nổi. Tuyết Băng con bái lạy không phải vì bản thân, mà là vì trăm vạn đại quân Thiên Đấu Đế Quốc, vì muôn vàn lê dân bách tính của Đế quốc.

Những lời hắn nói ra đều tràn ngập sự chân thành, Đường Tam cảm nhận được, những lời này của Tuyết Băng hoàn toàn xuất phát từ tận đáy lòng.

Tuyết Băng đứng lên, nhìn Đường Tam trước mặt, vẻ mặt nhu hòa, trên người không có một tia năng lượng dao động, nước mắt kích động đã tuôn trào, khiến đôi mắt hắn chìm trong một tầng hơi nước:

- Sư phụ, ngài có biết không? Ngay ngày hôm qua, con vẫn còn ôm ý định quyết tử một phen, bây giờ cuối cùng cũng có thể nói ra. Khi chúng con biết Võ Hồn Đế Quốc đột nhiên xuất hiện một vị thần, trong lòng con chỉ còn lại cảm giác tuyệt vọng. Con đã âm thầm cầu nguyện, cầu ngài mau chóng trở về. Ngay cả hôm nay khi hạ lệnh quyết chiến, con vẫn nghĩ rằng lời cầu nguyện của mình thật viển vông. Nhưng ngài đã thật sự trở về, ngài đã trở thành Hải Thần. Ngay tại thời khắc Thiên Đấu Đế Quốc cần ngài nhất, ngài đã xuất hiện trước mặt tất cả chiến sĩ, dùng thần lực của mình dẫn dắt Thiên Đấu Đế Quốc đi đến thắng lợi, công phá Gia Lăng Quan. Con đã từng khao khát được chứng kiến cảnh tượng này, nhưng không ngờ nó lại đến sớm như vậy, trực tiếp như vậy. Sư phụ, con thật không biết phải cảm tạ ngài thế nào. Nếu ngài đồng ý, con thậm chí nguyện ý dâng cả ngôi vị Hoàng đế này cho ngài.

- Bệ hạ, không thể.

Đường Tam vươn hai tay đỡ Tuyết Băng dậy, trên mặt nở nụ cười ấm áp. Hắn vốn hoàn toàn có thể dùng năng lượng của mình để ngăn cản Tuyết Băng quỳ bái, nhưng hắn vẫn đưa tay ra đỡ, đó chính là sự tôn trọng của hắn đối với Tuyết Băng.

Đường Tam mỉm cười nói:

- Trận chiến hôm nay giành được toàn thắng, không phải hoàn toàn là công lao của một mình ta. Các vị tướng lĩnh ngồi đây đều có vai trò vô cùng quan trọng. Nhất là lão quái vật, kịch độc Bích Lân Xà Hoàng của lão ngay cả ta cũng phải kinh ngạc.

Độc Cô Bác tức giận nói:

- Tiểu quái vật, đừng tưởng ngươi thành thần rồi thì có thể giễu cợt lão phu, ta vẫn có thể đánh đòn ngươi đấy.

Đường Tam ha ha cười:

- Lão quái vật, ngài tưởng ta bây giờ không còn chút thực lực nào sao? Cha ta, đại bá ta và sư phụ ta đều ở đây, dù có đánh đòn cũng chưa đến lượt lão đâu!

Nói rồi, Đường Tam buông tay Tuyết Băng ra, xoay người lại, quỳ hai gối xuống trước mặt Đường Khiếu, Đường Hạo và Đại Sư. Bất luận thực lực của hắn cường đại đến đâu, dù hắn đã trở thành thần đi nữa, có những việc vĩnh viễn không thay đổi. Người hắn tôn kính nhất là sư phụ, người hắn thân thiết nhất là phụ thân, họ vĩnh viễn là trưởng bối của hắn.

Thấy Đường Tam quỳ xuống, Tuyết Băng cũng quỳ theo, lần này Đường Tam không ngăn cản. Mà Tuyết Băng đã quỳ, các tướng lĩnh trong trướng sao có thể đứng, lập tức quỳ rạp xuống theo.

Trong mắt Đường Hạo lúc này chỉ còn lại Đường Tam, nhìn đứa con độc nhất của mình, ánh mắt đã có chút ngây dại. Hắn vốn nổi tiếng trong giới hồn sư là người lòng dạ sắt đá, không ngờ lúc này cũng đã lệ nóng lưng tròng. Cách đây không lâu, hắn còn thầm nghĩ muốn để con trai mình trở thành một người bình thường. Hắn vẫn còn nhớ rất rõ, ngày xưa Đường Tam ngày nào cũng nấu cháo cho hắn ăn. Khi đó gạo trong nhà chỉ đủ nấu ba bữa cháo mỗi ngày, Đường Tam nấu xong, chính mình chỉ húp lớp nước loãng bên trên, chừa lại phần cháo đặc cho cha. Khi đó, hắn còn chưa đến sáu tuổi!

Lúc này đây, đứa con trai đã trưởng thành, đã xuất sắc như vậy, đúng là con hơn cha, hơn nữa còn hơn rất nhiều. Giờ khắc này, cảm giác trong lòng Đường Hạo không phải là vui sướng mà là áy náy, áy náy vì những gì con trai mình đã phải chịu đựng. Con trai đạt được thành tựu hôm nay, tất cả đều dựa vào nỗ lực của chính nó. Người khác chỉ thấy được thực lực thần cấp của hắn hiện tại, nhưng có ai thấy được sự trả giá gian khổ của Đường Tam trong suốt hơn hai mươi năm qua? Đường Hạo hoàn toàn có thể tưởng tượng được, để có được ngày hôm nay, Đường Tam đã trải qua không biết bao nhiêu lần thập tử nhất sinh, bao lần trở về từ bờ vực tử vong.

Đường Hạo đột nhiên cử động, hắn bước lên một bước, mạnh mẽ kéo Đường Tam đang quỳ trên đất đứng dậy, rồi dùng sức ôm chặt con trai vào lồng ngực cứng như sắt thép của mình.

Với tính cách của Đường Hạo, tự nhiên sẽ không bao giờ nói ra những lời sướt mướt. Nhưng cái ôm của hắn, cùng với những giọt lệ tuôn trào kia, đã nói cho Đường Tam rất nhiều điều.

Đường Tam cũng ôm chặt lấy thân thể phụ thân, hắn không khóc, nhưng đôi môi đã mím chặt, sự kích động trong mắt cũng không kém Đường Hạo chút nào.

Tuy đã sống hai kiếp người, nhưng Đường Hạo là người cha duy nhất trong lòng hắn. Phụ thân, trong lòng mỗi đứa con đều là hình tượng cao lớn nhất. Trong tâm hồn mỗi đứa con, phụ thân đều là người anh hùng nhất, Đường Tam cũng không ngoại lệ. Cho dù lúc trước, khi Đường Hạo vẫn còn là một gã nghiện rượu, Đường Tam cũng chưa từng xem thường người cha này.

Sự ủng hộ của phụ thân, vĩnh viễn là điều mà một đứa con mong mỏi nhất.

- Ba, sinh mệnh của con là do ba và mẹ ban cho, cả đời này con cũng không trả hết được ân tình đó. Sinh mệnh của con thuộc về hai người, tất cả những gì con đạt được, cũng đều thuộc về hai người.

Đường Tam hiểu được suy nghĩ trong lòng Đường Hạo, hắn dùng cách trực tiếp nhất để an ủi phụ thân mình.

Đường Hạo ngẩng đầu, hai tay mạnh mẽ ôm chặt bả vai Đường Tam, nhìn chăm chú vào gương mặt anh tuấn của con trai, dùng sức gật mạnh đầu:

- Con là niềm kiêu hãnh của ba.

Tuy Đường Tam luôn cố gắng khống chế cảm xúc, nhưng khi nghe được những lời này của Đường Hạo, nước mắt hắn rốt cuộc cũng không kìm được nữa, tuôn trào ra.

- Tiểu Tam, con cũng là niềm kiêu hãnh của sư phụ, là niềm kiêu hãnh của cả đời ta.

Đại Sư đi đến bên cạnh Đường Hạo, nhìn Đường Tam chằm chằm, sự kích động của ông còn nhiều hơn cả Đường Hạo, ông đã dạy dỗ ra một vị thần!

Đường Hạo buông tay ra, lùi lại một chút, nhường Đường Tam lại cho Đại Sư. Đường Tam lại quỳ rạp xuống đất, ngay trước mặt Đại Sư. Khi Đại Sư định nâng hắn lên, đã bị Đường Hạo từ phía sau ôm lại:

- Đại Sư, cái này ngươi xứng đáng được nhận. Ngươi đối với Tiểu Tam còn trả giá nhiều hơn ta rất nhiều. Ta không làm tròn nghĩa vụ của người cha, nhưng ngươi là một sư phụ vô cùng xuất sắc. Không có ngươi, sẽ không có Tiểu Tam của ngày hôm nay.

Đại Sư bị Đường Hạo giữ lấy, làm sao có thể giãy ra? Chỉ có thể trơ mắt nhìn Đường Tam cung kính dập đầu bái lạy ba lần.

Đường Tam không đứng lên ngay, ngẩng đầu nhìn Đại Sư, hai mắt rưng rưng nói:

- Sư phụ, con có một câu đã muốn nói từ rất lâu, nhưng vẫn cảm thấy mình chưa đủ tư cách, bởi vì con chưa đạt đến đỉnh cao của giới hồn sư. Con luôn mong chờ một cơ hội như hôm nay. Hiện tại, con rốt cuộc đã đột phá trăm cấp, kế thừa Hải Thần Thần Vị, đã đến lúc nói ra rồi.

Đại Sư sững sờ, ông hiển nhiên không biết Đường Tam muốn nói gì với mình.

Đôi mắt Đường Tam lúc này đã đỏ hoe:

- Sư phụ, ngài cả đời cơ khổ, không có con cái. Ngài đã đặt hết tâm huyết cả đời lên người con. Tuy ngài không phải cha ruột của con, nhưng trong lòng con, ngài đã sớm có vị trí ngang bằng với phụ thân Đường Hạo. Phụ thân, xin nhận một lạy này của Đường Tam.

Nói rồi, Đường Tam lại lạy xuống một lần nữa, dập đầu thật mạnh xuống đất. Khi nãy hắn lạy là lạy sư phụ, lúc này hắn lạy, là lạy phụ thân. Đúng như Đường Hạo đã nói, Đại Sư đã bỏ ra tâm huyết cho Đường Tam nhiều hơn ông rất nhiều. Đường Tam rốt cuộc cũng có thể tại thời khắc huy hoàng nhất của mình, nói ra lời nói vẫn chôn giấu sâu trong nội tâm.

Tiểu Vũ từ lúc Đường Tam quỳ lạy lần đầu tiên đã lặng lẽ đi đến sau lưng hắn, cùng quỳ lạy với hắn.

Đại Sư ngơ ngác nhìn Đường Tam, thân thể lảo đảo, nếu không có Đường Hạo đỡ phía sau, chỉ sợ ông đã ngã quỵ. Đôi môi run rẩy, nhìn Đường Tam mà không thốt nên lời. Ông kích động chậm rãi nâng hai tay lên, đặt trên đôi vai rộng lớn của Đường Tam, đã khóc không thành tiếng.

Cả cuộc đời ông, giống như một bức tranh, không ngừng hiện lên trong đầu. Từ khi còn nhỏ, vì võ hồn biến dị mà bị mọi người trong gia tộc kỳ thị, thậm chí ghét bỏ, chưa bao giờ được xem là người nhà.

Điều đó tạo thành cá tính trầm mặc của ông. Khi nhìn những người cùng thế hệ dần lớn lên, sở hữu võ hồn Lam Điện Bá Vương Long đặc trưng của gia tộc, trong lòng ông là nỗi hâm mộ khôn xiết. Khi đó, ông thậm chí còn có chút tự ti. Cũng vì sự tự ti này, ông đã lặng lẽ rời khỏi gia tộc khi vẫn còn chưa trưởng thành.

Sau đó, ông gặp được mối tình đầu. Nữ nhân kia tuy đến từ Vũ Hồn Điện, nhưng lúc nàng bước vào cuộc đời ông, ông không hề hay biết thân thế của nàng. Đại Sư tuy võ hồn biến dị, nhưng lại có trí tuệ hơn người, có sự lý giải sâu sắc về võ hồn mà không ai sánh kịp. Dần dần, họ yêu nhau. Mối tình đầu vĩnh viễn là đẹp nhất, cũng là khó quên nhất. Trong lòng Đại Sư, nữ nhân kia là tuyệt sắc mỹ nhân, là nữ thần trong lòng ông. Dù đã ở bên nhau, nhưng ông thậm chí không dám thân thiết với nàng, chỉ sợ có nửa phần khinh nhờn.

Nữ nhân kia không phải Liễu Nhị Long, mà là Nữ hoàng đương nhiệm của Võ Hồn Đế Quốc, Bỉ Bỉ Đông.

Họ ở bên nhau trong hai năm. Hai năm đó, là khoảng thời gian vui vẻ nhất trong cuộc đời Đại Sư. Ông đem tất cả những tư tưởng kỳ diệu về võ hồn của mình giảng giải cho Bỉ Bỉ Đông nghe. Mỗi ngày ở bên nàng đều là những ngày vô tư lự, vô cùng khoái hoạt. Ông khi đó vẫn cho rằng, Bỉ Bỉ Đông là do trời cao bù đắp cho mình, vì sự khiếm khuyết về võ hồn mà ban cho ông một thiên sứ, là thiên sứ của riêng ông. Cũng vì Bỉ Bỉ Đông, ông mới tự giải thoát khỏi bóng đen đeo bám tâm hồn, xác định lại con đường tương lai, gửi gắm toàn bộ tình cảm vào việc nghiên cứu võ hồn.

Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, bi kịch đã ập đến. Một ngày kia, vị nữ thần trong lòng ông đột nhiên đến trước mặt, lạnh lùng nói rằng, nàng ở bên ông chẳng qua chỉ vì tri thức uyên bác của ông về các loại võ hồn, chuyện giữa họ đã chấm dứt. Chỉ một câu đơn giản đó đã làm trái tim Đại Sư tan nát. Vết thương lòng sâu sắc đó cho tới bây giờ vẫn chưa thể khép lại.

Mặc dù Đại Sư có thể tìm thấy rất nhiều sơ hở trong lời nói của Bỉ Bỉ Đông, nhưng cuối cùng, nàng vẫn rời bỏ ông. Ông rốt cuộc cũng biết được thân thế của nàng, là Thánh Nữ của Vũ Hồn Điện, hơn nữa còn là người thừa kế chức vị Giáo Hoàng tiếp theo. Những lời của Bỉ Bỉ Đông đến lúc này ông không thể không tin. Đêm đó, Đại Sư lần đầu tiên uống rượu, say đến bất tỉnh nhân sự, thậm chí muốn vĩnh viễn không tỉnh lại nữa.

Sau đó, ông gặp được Liễu Nhị Long cùng Phất Lan Đức, lại là một hồi bi kịch khác. Nữ nhân thứ hai ông yêu trong đời không ngờ lại là em họ của mình. Tại thời điểm rời xa Liễu Nhị Long, trong đầu ông chỉ nghĩ đến cái chết. Đúng vậy, chỉ có chết. Ngay lúc quyết định chấm dứt sinh mệnh, chính sự kiêu ngạo đã kéo ông trở về. Ông muốn trước khi chết phải chứng minh cho Lam Điện Bá Vương Long gia tộc biết, ông không phải là phế vật.

Bắt đầu từ đó, Đại Sư đã dồn toàn bộ tâm lực vào việc nghiên cứu võ hồn, nghiên cứu đến mức quên ăn quên ngủ. Chỉ khi nghiên cứu, ông mới có thể quên đi những thống khổ trong đời. Mãi cho đến ngày gặp được Đường Tam. Trong lòng Đại Sư vẫn còn nhớ rất rõ, khi biết Đường Tam là Tiên Thiên Mãn Hồn Lực, đoán được hắn là song sinh võ hồn, nội tâm ông tràn ngập kích động. Ông biết, cơ hội của mình đã đến, thông qua đứa trẻ này, ông có thể chứng minh bản thân với gia tộc. Vì thế, ông thu nhận Đường Tam làm đệ tử.

Nếu nói lúc mới bắt đầu, ý niệm của Đại Sư phần lớn là muốn chứng minh với gia tộc. Nhưng thời gian dần trôi, địa vị của Đường Tam trong lòng ông ngày càng quan trọng hơn. Ngay cả Đại Sư cũng không biết, mình quan tâm Đường Tam nhiều như vậy, là do hắn là đệ tử của mình, hay là do một lý do nào khác.

Đến lúc nghe tin Lam Điện Bá Vương Long gia tộc không còn tồn tại, bản thân đã trở thành quốc sư của Thiên Đấu Đế Quốc, ông cũng không cần phải chứng minh cho ai bất cứ điều gì nữa. Nhưng nội tâm của ông vẫn là một khoảng trống rỗng. Tuy mỗi ngày đều ở cùng Liễu Nhị Long, nhưng bóng ma trong lòng ông vẫn luôn tồn tại. Mãi đến giây phút này, tại thời khắc hắn gọi hai tiếng "Phụ thân", phòng tuyến cuối cùng trong nội tâm Đại Sư rốt cuộc cũng hoàn toàn sụp đổ. Ông rốt cuộc cũng sau ba mươi năm đằng đẵng tìm lại được mục đích sinh tồn của mình. Vì con trai, vì đứa con trai của chính mình. Cho dù phải trả giá bằng cả sinh mạng, ông cũng không hối tiếc.

- Hài tử ngoan…

Đại Sư run giọng vuốt ve đầu Đường Tam, nước mắt từng giọt, từng giọt không ngừng chảy xuống. Gương mặt cứng ngắc của ông lúc này thậm chí còn có chút co giật.

Thẳng thắn mà nói, Đường Hạo đứng sau lưng Đại Sư, thậm chí còn có chút hâm mộ, nhưng ông không ghen tỵ. Quả thật ông đối với Đường Tam là có ơn sinh thành, nhưng Đại Sư đối với Đường Tam là có ơn dưỡng dục. Một ngày làm thầy, cả đời làm cha. Một tiếng "Phụ thân" này của Đường Tam, gọi hoàn toàn xác đáng.

Tâm tình Đại Sư thật lâu cũng không kìm nén lại được, mãi đến khi Liễu Nhị Long tiến lên, giúp ông kéo Đường Tam đứng dậy. Lúc Liễu Nhị Long đến bên cạnh Đại Sư, trên mặt nàng nước mắt đã đầm đìa, nhiều năm chung sống như vậy, nỗi khổ trong lòng Đại Sư còn ai thấu hiểu hơn nàng.

Phất Lan Đức trầm giọng nói:

- Tiểu Cương, đây là chuyện vui lớn, ngươi phải vô cùng cao hứng mới đúng chứ!

Đại Sư được Liễu Nhị Long dìu về chỗ ngồi, nhưng vẫn cố sức quay đầu lại nhìn Đường Tam, dùng âm thanh trầm trầm, run giọng nói:

- Tiểu Tam, có thể gọi ta thêm một tiếng nữa không?

- Ba!

Đường Tam đột nhiên tiến lên, ôm chặt lấy thân thể Đại Sư, khiến tâm hồn ông cũng không khỏi run rẩy.

- Được, được, được, cho dù chết ngay lập tức, cả đời Ngọc Tiểu Cương ta cũng sống không uổng phí. Con trai, ta có một đứa con trai, ha ha ha ha ha ha…

Giữa tiếng cười vang, sắc mặt Đại Sư chợt trở nên trắng bệch, tiếng cười cũng dần khàn đặc rồi tắt lịm. Thân thể Đại Sư cũng từ từ yếu dần, ngã vào lồng ngực Đường Tam.

Đường Tam quá sợ hãi, vội vàng ôm lấy Đại Sư, một tay ấn lên lồng ngực ông.

Một đời đau khổ, rốt cuộc cũng đạt được nguyện vọng, khiến Đại Sư từ đau xót chuyển sang vui mừng cực độ. Nội tâm u uất nhiều năm, tại một khắc này đã hoàn toàn tuôn ra hết. Tâm mạch yếu ớt của ông rốt cuộc cũng không chịu nổi, lập tức vỡ ra. Sinh mệnh lực của ông tựa như nước lũ vỡ bờ, không ngừng trôi đi.

- Ba!

Đường Tam kinh hô một tiếng.

Đại Sư dựa hẳn vào lồng ngực hắn, hơi thở đã mong manh:

- Tiểu… Tam…, cảm… ơn…, cảm… ơn… ngươi. Tuy rằng… ta… đã… đến… lúc… ra… đi. Nhưng… chết… như vậy…, ta… thật sự… không… cam lòng… Giúp… ta… giết… Bỉ Bỉ… Đông. Đây là… nguyện… vọng… cuối cùng… của… ta.

- Không, sư phụ, ngài sẽ không chết, ngài sẽ không chết!

Vì quá khẩn cấp, hắn thậm chí đã gọi lại như trước. Ánh mắt Đường Tam thay đổi, thời khắc này, hai tròng mắt hắn đã hoàn toàn biến thành màu xanh thẳm. Nội tâm u uất cùng với tâm mạch Đại Sư hoàn toàn vỡ tan, nếu là người bình thường, bất luận là ai cũng phải chết. Nhưng không nên quên, người vừa nhận ông làm cha, quỳ gối trước mặt ông, là một vị thần.

Hải Thần Lực mênh mông như thủy triều cuộn trào, trong nháy mắt đã bao trùm toàn bộ thân thể Đại Sư. Hơn nữa, thần lực còn ngưng đọng trong cơ thể ông, làm cho tất cả các chức năng của Đại Sư trong khoảnh khắc toàn bộ ngừng lại, không có bất kỳ biến hóa gì, cũng mạnh mẽ giữ lại một tia sinh mệnh cuối cùng của ông.

- Ta tuyệt đối sẽ không để bất cứ thứ gì cướp đi sinh mệnh của ngài.

Thanh âm Đường Tam tràn đầy ý kiên định, nhấn mạnh từng chữ một.

Hải Thần Thần Lực bắt đầu tiến vào trong thân thể Đại Sư, mỗi một phân thần lực đều được Đường Tam khống chế xảo diệu, trở nên cực kỳ nhu hòa. Khi Thần lực hoàn toàn dung hợp với thân thể Đại Sư xong, sắc mặt của Đường Tam cũng trở nên trầm trọng hẳn lên. Tâm mạch không thể nghi ngờ chính là một trong những bộ phận yếu ớt nhất trong cơ thể con người. Nếu hắn muốn cướp lại sinh mệnh của Đại Sư, nhất định phải giúp ông phục hồi lại tâm mạch. Tâm mạch Đại Sư vì nội tâm u uất, trọc khí tích tụ quá nhiều nên đã trở nên cực kỳ yếu ớt, lúc này tuy rằng trọc khí đã tiêu tán hết, nhưng sự tổn hại tâm mạch lại cực kỳ nghiêm trọng.

Một tiếng vang vọng, Hải Thần Thần Trang đã xuất hiện trên người Đường Tam. Để đoạt lại tính mạng của Đại Sư, hắn đã toàn lực ứng phó. Hắn không thể có chút nào mạo hiểm, muốn dùng phương pháp ổn thỏa nhất để khôi phục lại tâm mạch của Đại Sư.

Hải Thần Thần Lực chậm rãi rút về, Đường Tam bắt đầu đem sinh mệnh lực tinh thuần của mình từ từ đưa vào cơ thể Đại Sư. Cùng lúc đó, hắn nâng đùi phải mình lên, đặt tay lên trên Hải Thần Thần Trang, ngón tay khẽ rạch một đường, một dòng máu màu vàng kim đã từ từ chảy ra. Dòng máu kia không lãng phí một chút nào, được Đường Tam ngưng tụ lại, từ từ chảy vào trong miệng Đại Sư, dưới sự dẫn dắt của Hải Thần Thần Lực, từ từ chảy về phía tâm mạch.

Bộ Hải Thần Thần Trang của Đường Tam có một bộ phận là do Hồn cốt Lam Ngân Hoàng xương đùi phải hóa thành, nhưng máu trong đùi phải Đường Tam vẫn ẩn chứa năng lực của Hồn cốt: "Lửa rừng thiêu bất tận, Gió xuân thổi lại sinh". Sau khi hồn cốt tiến hóa, năng lực này của Đường Tam chẳng những không suy yếu, ngược lại còn theo thân thể tiến hóa thành thần cấp mà tăng cường thêm rất nhiều. Bởi vậy, máu từ đùi phải của hắn không cần phải nói chính là dược liệu chữa thương chí bảo. Đó chính là máu của thần.

Hiệu lực của máu thần vô cùng cường đại, nếu trong tình huống bình thường để Đại Sư uống máu này, thân thể của ông chỉ sợ không thể chịu đựng được năng lượng khổng lồ kia mà bạo thể bỏ mình. Nhưng lúc này có Đường Tam ở đây dùng Hải Thần Thần Lực điều hòa, căn bản không cần lo đến những chuyện này. Đường Tam đưa Hải Thần Thần Lực vào cơ thể Đại Sư, làm cho mỗi điểm năng lượng trong cơ thể mở ra, dung nhập hoàn toàn vào cơ thể ông. Tất cả những biến hóa trong cơ thể Đại Sư đều được thần niệm của Đường Tam khống chế.

Đường Tam dùng phương pháp vô cùng đơn giản trực tiếp nhưng cực kỳ hữu hiệu. Để không cho huyết mạch Đại Sư bị phá vỡ quá lâu, hắn trước tiên dùng thần lực của mình làm ra một đoạn tâm mạch tạm thời, nối vào hai đầu đoạn tâm mạch bị phá hủy, làm cho huyết mạch Đại Sư theo thần lực của hắn mà lưu chuyển. Dưới sự thúc dục của hắn, sinh mệnh lực của Đại Sư lại một lần nữa được kích hoạt.

Dưới sự bổ trợ của thần lực, sinh mệnh lực khổng lồ của Đường Tam cũng theo máu hắn rót vào, tâm mạch Đại Sư dưới sự giám sát chặt chẽ của Đường Tam bắt đầu từ từ sinh trưởng lại.

Trong tình huống hiện tại, Đường Tam có thể nói là tận hết sức lực, giúp Đại Sư một lần nữa củng cố lại kinh mạch toàn thân, đem năng lượng ẩn chứa trong máu của hắn từ từ tản ra, dưới sự khống chế của Hải Thần Thần Lực nhu hòa, hoàn toàn dung nhập vào trong kinh mạch của Đại Sư.

Quá trình này tuyệt đối vô cùng cẩn thận mà lại rất gian nan, cho dù hiện tại Đường Tam đã là Hải Thần, nhưng vẫn vô cùng cẩn trọng.

Suốt nửa canh giờ, đại sảnh nghị sự hoàn toàn lặng ngắt, mọi người đều rất khẩn trương chú ý.

Rốt cuộc, khi lam quang trên tay Đường Tam chậm rãi thu liễm lại, Đại Sư đã bắt đầu hô hấp trở lại, từ từ mở hai mắt, sắc mặt ông đã một lần nữa trở nên hồng nhuận.

Cảm giác thư thái lan tràn khắp mọi ngóc ngách cơ thể, Đại Sư rõ ràng cảm giác được, kinh mạch của mình dẻo dai hơn trước không biết bao nhiêu lần, ngay cả hồn lực cũng tăng lên ít nhất là năm cấp.

Đường Tam đỡ Đại Sư đứng lên, ngăn không cho ông nói gì:

- Ba, ngài lúc này không nên nói gì cả. Cảm xúc cũng không nên kích động, nghỉ ngơi tốt một ngày, ngày mai thân thể ngài sẽ hoàn toàn khôi phục. Tới lúc đó, hai cha con chúng ta có thể nói chuyện thoải mái.

Nhìn ánh mắt tràn ngập quang mang thân thiết của Đường Tam, Đại Sư mỉm cười gật đầu. Liễu Nhị Long cùng Tiểu Vũ vội vàng tiến lên đỡ ông. Đường Tam đưa Đại Sư ra đến đại sảnh rồi mới quay trở vào. Thân thể Đại Sư đã không còn vấn đề gì, hơn nữa hắn còn lưu lại một tia thần niệm trên người ông, vạn nhất có biến hóa gì, hắn cũng có thể ngay lập tức chạy đến. Hiện tại hắn cũng chưa thể rời khỏi nơi này. Tuy Gia Lăng Quan đã bị phá, nhưng nhiều chuyện còn chưa ổn định, nhất là Thiên Nhận Tuyết đã chạy thoát kia, thủy chung giống như một cái gai trong lòng Đường Tam.

Đường Hạo vỗ vỗ bả vai con trai:

- Không có việc gì là tốt rồi. Con cũng đừng quá lo lắng.

Đường Tam lặng yên gật đầu. Tuyết Băng tiến đến, mời Đường Tam ngồi vào chủ vị. Đường Tam cũng không khách khí, trực tiếp ngồi xuống. Sau khi trở thành thần, thân phận của hắn đã thay đổi, trong Thiên Đấu Đế Quốc, tuyệt đối không có ai có địa vị cao hơn. Hơn nữa, sau cuộc chiến, địa vị của hắn trong lòng toàn thể đại quân Thiên Đấu Đế Quốc là tuyệt đối cao nhất. Những gì Tuyết Băng làm cũng không có gì không ổn, lúc này khiêm tốn quá mức ngược lại không tốt.

Tuyết Băng thậm chí cũng không ngồi xuống, chỉ đứng bên cạnh Đường Tam, dù vậy, trên mặt hắn cũng tràn đầy vẻ kiêu ngạo. Lúc này trong lòng hắn, đã xem chuyện bái Đường Tam làm sư phụ là chuyện may mắn nhất trong cuộc đời mình.

Đường Tam nói:

- Vừa rồi ta đuổi giết Thiên Nhận Tuyết, nhưng chậm mất một bước, không tìm được tung tích của nàng ta. Rất kỳ lạ, nàng ta cùng mấy gã Phong Hào Đấu La giống như tan biến vào hư không vậy, cho dù ta dùng thần niệm để tìm cũng không phát hiện được. Bất quá, nói thế nào đi nữa, chỉ cần có ta tọa trấn ở đây, nàng ta cũng không thể gây ra sóng gió gì. Bệ hạ, kế tiếp ngài định thế nào?

Tuyết Băng nói:

- Sư phụ, lúc này chúng ta đã công phá được Gia Lăng Quan, có thể nói là cánh cửa của Võ Hồn Đế Quốc đã bị chúng ta mở ra. Quan trọng hơn nữa là, chúng ta hầu như đã tiêu diệt toàn bộ hồn sư chủ lực của Võ Hồn Đế Quốc. Bọn họ muốn phản kháng lại cũng vô cùng khó khăn. Bất quá, Vũ Hồn Điện dù sao cũng tích lũy thâm hậu, con cho rằng cũng không nên nóng vội. Đại quân xuất chinh nhiều ngày như vậy, vẫn là màn trời chiếu đất. Con định để đại quân ở lại Gia Lăng Quan, chỉnh đốn vài ngày, sau đó trực tiếp điều một chi quân đội tinh nhuệ đến Tinh La Đế Quốc, từ phía đó hỗ trợ họ giáp công đám quân Võ Hồn Đế Quốc đang phòng thủ bên kia. Đợi đến khi đại quân Tinh La Đế Quốc cũng phá quan thành công, hai nước chúng ta sẽ ước định một địa điểm tập hợp quân đội, lấy thế tiến binh như sấm sét hoàn toàn phá hủy Võ Hồn Đế Quốc, không chừa lại hậu hoạn.

Nghe những lời Tuyết Băng nói, những người ở đây không khỏi gật đầu, đây là biện pháp ổn thỏa nhất, hoàn toàn không để lại cho Võ Hồn Đế Quốc bất cứ cơ hội nào. Tinh La Đế Quốc có lẽ không có nhân vật thực lực cường hãn như Đường Tam, nếu có được Thiên Đấu Đế Quốc phối hợp, hai đại đế quốc hợp quân lại, nhất thời phát động công kích, Võ Hồn Đế Quốc quả thật không còn chút cơ hội nào. Đồng thời cũng có thể lợi dụng cơ hội này, hoàn toàn tiêu diệt đám quân của Võ Hồn Đế Quốc đang ngăn cản bên phía Tinh La Đế Quốc, do đó lại càng làm suy yếu thực lực tổng thể của Võ Hồn Đế Quốc thêm một phần nữa. Cuộc chiến sau này đã không còn gì đáng nói.

Đường Tam gật đầu nói:

- Vậy cứ theo ý của bệ hạ mà làm. Về phần tiếp viện cho Tinh La Đế Quốc, để cho hồn sư quân đoàn của chúng ta cùng với Đường Gia quân đi, cử thêm vài vị cường giả nữa. Nhiều người quá ngược lại không tốt.

Ánh mắt Tuyết Băng nhất thời đảo về phía đám cường giả đang đứng trong sảnh nghị sự:

- Không biết các vị tiền bối có nguyện ý hay không?

Mọi người cơ hồ đồng thời nói:

- Xin nghe bệ hạ phân phó.

Đường Tam mỉm cười nói:

- Ta xem chỉ cần một mình lão quái vật nhận lãnh trách nhiệm này là đủ rồi, chỉ cần lão lặng lẽ lẻn vào doanh địa phòng thủ của đối phương, sử dụng kịch độc một lần nữa, địch nhân tự động sụp đổ.

Độc Cô Bác tức giận nói:

- Tiểu Tam, ngươi cố ý giễu cợt ta phải không? Ta sẽ không làm chuyện loại đó nữa đâu, chẳng lẽ lại bắt ngươi cùng đi để chùi đít cho ta sao?

Tuyết Băng nói:

- Như vầy đi, nhờ Đường Khiếu Tông chủ, ngài suất lĩnh trăm tên đệ tử Hạo Thiên Tông cùng với Hồn sư quân đoàn và Đường Gia Quân đi tiếp viện, thế nào?

Đường Khiếu gật đầu, nói:

- Tuân mệnh.

Đường Tam nói:

- Đái Lão Đại cùng Trúc Thanh, Mập Mạp cũng nên đi theo. Như vậy càng nắm chắc phần thắng hơn một chút. Bệ hạ, không biết ngài có biết không, Đại ca Đái Mộc Bạch của ta chính là Hoàng tử của Tinh La Đế Quốc đó.

Tuyết Băng cả kinh, nhìn về phía Đái Mộc Bạch, lại nhìn ánh mắt đầy hàm ý của Đường Tam, trong lòng hơi căng thẳng, đã hiểu được chút ý tứ.

Đái Mộc Bạch có chút cảm kích liếc nhìn Đường Tam một cái, nói:

- Tốt lắm, chúng ta sẽ đi theo Đường Khiếu tiền bối.

Đường Khiếu nói:

- Không nên trì hoãn, hôm nay quân ta cũng không bị tổn thương gì, ngày mai chúng ta sẽ khởi hành, sớm giải quyết một chút, cũng sớm hoàn toàn tiêu diệt Võ Hồn Đế Quốc.

Sáng sớm hôm sau, dưới sự dẫn đầu của Đường Khiếu, cùng với Đái Mộc Bạch, Chu Trúc Thanh, Mã Hồng Tuấn và một đám cường giả, toàn bộ hồn sư đệ tử của Thất Bảo Lưu Ly Tông, ngoại trừ Trữ Phong Trí và hai vị Phong Hào Đấu La, toàn bộ hồn sư quân đoàn, một vạn Đường Gia Quân tập thể xuất phát. Tuy tổng số không đến hai vạn, nhưng chi đại quân này có thể nói là bộ phận tinh nhuệ nhất của toàn bộ trăm vạn đại quân Thiên Đấu Đế Quốc. Dưới sự dẫn đầu của bốn vị Phong Hào Đấu La, hai vạn quân này hoàn toàn có thể chống lại toàn bộ Hồn sư quân đoàn của Võ Hồn Đế Quốc. Có cỗ lực lượng này gia nhập vào phía Tinh La Đế Quốc, tình huống trên chiến trường tự nhiên sẽ rất dễ dàng giải quyết.

Mà bên phía Gia Lăng Quan, Tuyết Băng hạ lệnh cho toàn quân nghỉ ngơi, khao thưởng tam quân. Thời gian chỉnh đốn dự định kéo dài mười ngày, dựa theo kế hoạch của Tuyết Băng, mười ngày sau, đại quân Thiên Đấu Đế Quốc bắt đầu triển khai hành động, quét sạch toàn bộ các thành thị còn sót lại của Võ Hồn Đế Quốc, chuẩn bị cho chỗ hợp binh của hai đại đế quốc.

Nhưng mà, thời gian chỉ mới trôi qua được ba ngày, đột nhiên đã xuất hiện biến hóa.

- Báo!

Trong đại sảnh nghị sự, Tuyết Băng đang ngồi cùng Đường Tam, Qua Long nguyên soái và Đại Sư để bàn bạc kế hoạch tiến công. Lính liên lạc đột nhiên vội vã chạy vào quỳ rạp xuống đất.

Tuyết Băng nhíu mày:

- Chuyện gì mà kinh hoảng như thế?

Tên lính liên lạc trước tiên liếc mắt nhìn Đường Tam một cái. Đối với bất cứ binh lính nào trong đại quân Thiên Đấu Đế Quốc, có thể đến gần mà chiêm ngưỡng vị Hải Thần Đại Nhân này, tuyệt đối là vinh quang lớn nhất.

- Hồi bẩm bệ hạ, một đội quân của Võ Hồn Đế Quốc đang hướng về phía Gia Lăng Quan.

- Cái gì?

Tuyết Băng kinh ngạc nói:

- Bọn họ đến đây tìm chết hay sao? Nhân số khoảng bao nhiêu? Còn bao lâu nữa thì đến trước quan?

- Hồi bẩm bệ hạ, binh lực đối phương đại khái không đến mười vạn, nhìn qua tựa hồ chính là đám quân đội của Võ Hồn Đế Quốc ngày đó bị chúng ta đánh tan. Bọn họ đi với tốc độ không nhanh lắm, còn cách Gia Lăng Quan hơn trăm dặm, mục tiêu đúng là hướng về phía chúng ta.

Đường Tam đứng lên, nhíu mày nói:

- Thiên Nhận Tuyết?

Ngoại trừ Thiên Nhận Tuyết ra, hắn không nghĩ ra điều gì có thể khiến cho đám quân lính của Võ Hồn Đế Quốc quay trở lại Gia Lăng Quan.

Qua Long Nguyên soái mỉm cười, nói:

- Hải Thần Miện hạ, có lẽ là bọn họ cố tình đến để đầu hàng mà thôi.

Đường Tam nói:

- Bất luận thế nào, chúng ta cũng lên thành xem sao. Nếu là đám quân lính nhỏ lẻ đến đầu hàng thì khả năng rất cao. Nhưng lần này lại đến gần mười vạn người, cơ hồ là toàn bộ số người lần trước đã đào tẩu khỏi Gia Lăng Quan.

Đám người rất nhanh đã đi lên đầu tường Gia Lăng Quan. Gia Lăng Quan chủ yếu phòng ngự về phía Thiên Đấu Đế Quốc, cho nên tường thành bên phía Võ Hồn Đế Quốc không dày rộng bằng bên kia, nhưng cũng có khả năng phòng ngự của một tòa thành bình thường. Khi đám cường giả của Thiên Đấu Đế Quốc lên đến đầu tường, cũng đã chứng kiến được đại quân của Võ Hồn Đế Quốc đang chậm rãi tiếp cận.

Chỉ cần nhìn cũng có thể thấy, đội ngũ của Võ Hồn Đế Quốc đội hình tán loạn, trông như một đám ô hợp, không có chút khí thế nào. Đừng nói là trong Gia Lăng Quan có đại quân của Thiên Đấu Đế Quốc trấn thủ, cho dù chỉ có hai ba vạn quân bình thường, chỉ sợ đám tàn quân này cũng không thể công phá được.

Qua Long Nguyên soái ha ha cười, nói:

- Xem ra ta đoán không sai, bọn họ hẳn là đến đây để đầu hàng chúng ta rồi.

- Ngươi không sợ gió lùa vào miệng sao?

Ngay khi lời của Qua Long Nguyên soái còn chưa dứt, một thanh âm lạnh như băng ngàn năm đột nhiên vang lên trên đầu tường Gia Lăng Quan. Nghe được âm thanh đó, người khác chỉ cảm thấy kinh ngạc, nhưng Đường Tam thì lại đại biến sắc mặt. Hai luồng kim quang từ trong mắt hắn đột nhiên phụt ra.

Chỉ thấy từ trong đám tàn quân của Võ Hồn Đế Quốc, hai bóng người đột ngột bắn vút lên. Hai bóng người không bay về phía Gia Lăng Quan, mà bay thẳng lên trời cao. Bầu trời không ngờ vì họ bay lên mà phát sinh biến hóa, phân nửa là màu đỏ rực, phân nửa là màu tím sẫm, chiếu rọi lên Gia Lăng Quan vô cùng quỷ dị.

Thanh âm lạnh như băng kia lại một lần nữa vang lên:

- Đường Tam, ra đây chịu chết đi.

Người khác có lẽ nhìn không rõ, nhưng Đường Tam lại thấy rõ ràng hai người kia là ai. Người đang phiêu phù trong không trung, phóng thích ra quang mang màu đỏ rực lửa chiếu rọi bầu trời, không cần hỏi chính là Thiên Sứ Chi Thần Thiên Nhận Tuyết. Lúc này bộ Thiên Sứ Thần Trang của nàng đã hoàn toàn khôi phục, sắc mặt lạnh lùng nhìn về phía hắn. Mà đứng bên cạnh Thiên Nhận Tuyết lại là một nữ nhân toàn thân bao phủ trong bộ giáp trụ màu tím lóng lánh, sắc mặt xanh tím, tướng mạo hết sức dữ tợn. Phóng thích thần niệm, Đường Tam mới có thể miễn cưỡng nhìn được hình dáng của người kia, rõ ràng chính là Nữ hoàng của Võ Hồn Đế Quốc Bỉ Bỉ Đông. Chính xác mà nói, phải là La Sát Thần Bỉ Bỉ Đông.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!