"Đi xem thử." Đường Tam dẫn Tiểu Vũ đi về phía cửa hàng.
Cửa hàng vẫn đang mở, bên trong trông có vẻ hơi u ám. Khi hai người bước vào, một luồng năng lượng dao động đặc thù lập tức thu hút sự chú ý của họ, loại dao động năng lượng này rất giống với ở Vũ Hồn Điện, nhưng yếu hơn một chút. Qua sự dạy dỗ của Đại Sư, Đường Tam biết, lý do là vì nơi đây có Hồn Đạo Khí.
Bên trong Hồn Đạo Khí đều có sự dao động hồn lực của riêng nó, nếu không được người sử dụng liên kết chặt chẽ với hồn lực của bản thân, thì sẽ xảy ra tình trạng hồn lực bị thất thoát ra ngoài.
Đa phần Hồn Đạo Khí không có tác dụng công kích mà chỉ dùng để hỗ trợ một vài việc đơn giản, nhưng dù vậy, Hồn Đạo Khí cũng cực kỳ hiếm thấy. Tất cả Hồn Đạo Khí được lưu truyền đến nay có thể nói là di vật từ thời cổ đại, bởi vì phương pháp chế tạo chúng đã thất truyền từ lâu.
Bên trong cửa hàng chỉ có một người, cũng không thấy quầy hàng, trên ba mặt tường treo một ít vật phẩm, trông đều đã rất cũ kỹ, không có vẻ gì là giá trị cả.
Người duy nhất trong tiệm đang ngồi trên một chiếc ghế tựa bằng gỗ, mắt nhắm nghiền, khẽ đung đưa theo nhịp ghế.
Người này trông khoảng năm mươi tuổi, tuy tuổi không còn trẻ nhưng vóc người lại khá to lớn. Chiếc ghế trông có vẻ vững chắc, dưới sức nặng của y, lại phát ra tiếng "kẽo kẹt".
Người này có một khuôn mặt dài khá đặc biệt: cằm nhô ra trước, gò má rộng, mặt phẳng, lại thêm chiếc mũi khoằm như mỏ diều hâu. Nếu phải dùng thứ gì đó để hình dung, thì khuôn mặt của y chỉ có thể ví như một cái đế giày. Dù đang nhắm mắt nhưng trông y vẫn toát ra vài phần gian hoạt.
Trên mặt y đeo một cặp kính gọng đen, gọng kính là loại hình vuông bình thường, nhưng trông thế nào cũng có cảm giác thật quái dị.
Đường Tam và Tiểu Vũ bước vào tiệm nhưng cũng không làm y thức giấc. Hơi thở của y vẫn đều đặn theo nhịp đung đưa của chiếc ghế.
Tiểu Vũ tò mò nhìn quanh: "Tiểu Tam, những thứ này đều là Hồn Đạo Khí sao?"
Ánh mắt Đường Tam rời khỏi người đàn ông trung niên, chuyển sang những vật phẩm treo trên tường, thành thật đáp: "Cái này ta cũng không rõ, trừ phi dùng hồn lực để thử nghiệm từng món một, chứ chỉ nhìn bằng mắt thường thì không thể nhận ra được."
Nói rồi, hắn bước tới một bức tường, ánh mắt dồn vào một khối thủy tinh to bằng đầu người đang treo ở trên. Ánh mắt hắn chợt ngưng lại.
Khối thủy tinh đó trông rất bình thường, trong suốt nhưng bên trong lại có một mảng tạp chất lớn màu vàng xám, được treo ở vị trí gần cửa ra vào nhất. Chính khối thủy tinh này lại khiến lồng ngực Đường Tam đập lên thình thịch, trong mắt ánh lên một tia sáng kỳ lạ. Hắn không thể nào ngờ được, lại có thể ở một cửa hàng như thế này, tại một vị trí như thế này, nhìn thấy một khối thủy tinh như thế này.
Tiểu Vũ cũng nhận ra sự thay đổi của Đường Tam: "Tiểu Tam, cậu xem khối thủy tinh rách nát đó làm gì? Muốn tìm trong đống thủy tinh một viên còn kém hơn thế này cũng không dễ đâu. Khối thủy tinh này chẳng có chút bóng bẩy nào, độ trong suốt cũng kém, lại chẳng có màu sắc gì đặc biệt, thủy tinh tím mới là loại quý giá nhất. Cậu không định mua nó đấy chứ?"
Điều khiến Tiểu Vũ không ngờ tới là, Đường Tam lại gật đầu một cách quả quyết: "Ta phải mua khối thủy tinh này, chỉ không biết giá bao nhiêu."
"Không đắt, chỉ một trăm Kim Hồn Tệ." Một giọng nói uể oải, có chút khàn khàn vang lên. Không biết có phải chủ nhân của giọng nói này bị ngọng hay không mà phát âm có vài chỗ không rõ ràng. May mà nơi này chỉ có Đường Tam và Tiểu Vũ, trong tiệm lại vô cùng yên tĩnh, nên mới nghe rõ y đang nói gì.
Đường Tam chưa kịp nói gì, Tiểu Vũ đã quay phắt lại: "Cái khối thủy tinh vỡ này mà đòi một trăm Kim Hồn Tệ? Sao ông không đi cướp luôn đi!"
Người đàn ông trung niên mở mắt ra, nhưng vẫn không rời khỏi ghế: "Một trăm Kim Hồn Tệ, đã là giá rẻ nhất ở đây rồi. Mua thì trả tiền, không mua thì mời đi cho."
Nói xong, y lại nhắm mắt lại.
Tiểu Vũ tức giận định bước lên lý luận, nhưng bị Đường Tam kéo lại: "Được, ta mua."
Mấy năm gần đây, Đường Tam cũng tích cóp được một ít tiền, bình thường hắn lại chi tiêu rất ít, phần lớn thu nhập đều để dành. Nhất là sau khi đạt đến cấp bậc Đại Hồn Sư, mỗi tháng hắn đều được lĩnh mười Kim Hồn Tệ từ Vũ Hồn Điện, hiện tại toàn bộ tài sản của Đường Tam và cả Tiểu Vũ cộng lại cũng có hơn bảy trăm Kim Hồn Tệ.
"Tiểu Tam, cậu không sao chứ?" Tiểu Vũ đưa tay sờ lên trán Đường Tam, xem đầu hắn có nóng không.
Đường Tam liếc Tiểu Vũ một cái rồi khẽ lắc đầu. Tay phải hắn chạm nhẹ vào Nhị Thập Tứ Kiều Minh Nguyệt Dạ bên hông, tức thì một trăm Kim Hồn Tệ đã xuất hiện trong tay. Hắn xoay người, đưa tiền về phía người đàn ông trung niên.
Người đàn ông trung niên mắt cũng không thèm mở: "Tiền của ngươi không đủ."
Đường Tam nói: "Đây đúng là một trăm Kim Hồn Tệ."
Giọng nói mơ hồ của người đàn ông trung niên lại nhàn nhạt vang lên: "Khối thủy tinh này bán cho ngươi thì phải là hai trăm Kim Hồn Tệ."
Lần này Tiểu Vũ không nhịn được nữa: "Ông đúng là đồ lừa đảo! Vừa mới nói một trăm, giờ lại thành hai trăm. Thảo nào tiệm của ông ế chỏng chơ. Tiểu Tam, chúng ta không mua nữa, đi thôi!"
Đường Tam lắc đầu với Tiểu Vũ, rồi nhìn người đàn ông trung niên, hỏi: "Ông chắc là sẽ không đổi ý nữa chứ?"
Khối thủy tinh kia đối với người khác có lẽ chẳng có tác dụng gì, nhưng đối với hắn mà nói, nó còn quan trọng hơn cả thiên tài địa bảo. Đừng nói là hai trăm Kim Hồn Tệ, cho dù là một vạn, chỉ cần hắn có đủ, nhất định cũng sẽ mua cho bằng được.
Người đàn ông trung niên uể oải nói: "Thôi được, năm trăm Kim Hồn Tệ, không đổi nữa. Trả tiền rồi cầm đi, không thì mời đi cho."
Từ một trăm lên hai trăm, rồi từ hai trăm vọt lên năm trăm. Lần này, ngay cả Đường Tam cũng không thể nhẫn nại được nữa. Hắn thu tiền lại, nói với Tiểu Vũ: "Chúng ta đi."
Tiểu Vũ hung hăng lườm người đàn ông trung niên một cái: "Sớm đi mới phải! Nói chuyện với loại người gian xảo này đúng là sỉ nhục trí thông minh của chúng ta mà!"