Đứng một bên quan sát những người báo danh phía trước, tâm trạng của Tiểu Vũ trở nên hưng phấn, nàng thấp giọng nói bên tai Đường Tam: “Học viện này xem ra rất thú vị, nhất là câu nói của vị lão sư kia, chỉ nhận quái vật, không nhận người thường, thật sự quá hay.”
Đường Tam mỉm cười nói: “Bây giờ ngươi không còn nghi ngờ lời dặn của Đại Sư nữa chứ? Sử Lai Khắc học viện này tuyệt không tầm thường.”
Vì đã tiến lại gần nên họ cũng thấy được Đái Mộc Bạch đang ngồi phía sau lão giả. Đái Mộc Bạch không chỉ phụ trách giữ gìn trật tự mà còn đưa những học viên đã qua vòng kiểm tra đầu tiên vào trong học viện.
Lúc này, Đái Mộc Bạch cũng đã trông thấy hai người Đường Tam, gương mặt lạnh lùng của hắn thoáng nở một nụ cười. Hắn gật đầu với họ rồi dang hai tay ra, làm một vẻ mặt bất đắc dĩ, hiển nhiên là muốn nói rằng việc báo danh này phải dựa vào chính bản thân họ, hắn không thể giúp được.
Trong lúc họ đang trao đổi bằng ánh mắt, đột nhiên, một âm thanh kinh ngạc thu hút sự chú ý của Đường Tam.
Trên mặt lão giả phụ trách tuyển sinh lộ ra vẻ kinh ngạc và hoài nghi, lúc này, đứng trước mặt ông là một cô gái đang từ từ thu tay lại.
Cô gái này không có cha mẹ đi cùng, chỉ đi một mình. Nàng mặc một bộ trang phục màu trắng đơn giản, mang lại cảm giác sạch sẽ, tinh tươm. Mái tóc ngắn ngang tai gọn gàng, vóc người thấp hơn Tiểu Vũ nửa cái đầu. Vì nàng quay lưng về phía Đường Tam và Tiểu Vũ nên không thể nhìn rõ dung mạo, nhưng qua làn da ở gáy có thể thấy da nàng vô cùng mịn màng, trắng nõn.
“Xin hỏi, ta có thể thông qua vòng sơ khảo không?” Giọng cô gái nhẹ nhàng dễ nghe, thiếu đi vài phần anh khí nhưng lại vô cùng êm ái, khiến người nghe có cảm giác mềm mại yếu đuối.
Đường Tam chỉ cần nhìn ánh mắt của Đái Mộc Bạch khi nhìn cô gái kia là có thể đoán được nàng nhất định rất xinh đẹp, bởi vì trong tà mâu của Đái Mộc Bạch lúc này không còn là sự băng lãnh nữa, mà là ánh sáng của loài sói đói. Đương nhiên, đó là ánh mắt của một tên sắc lang.
Sự kinh ngạc trên mặt lão giả dần dần thu lại, ông nhíu mày nói: “Ngươi tới đây, người nhà có biết không?”
Cô gái không trả lời trực tiếp mà chỉ mỉm cười: “Chẳng phải đều nói hữu giáo vô loài sao? Chỉ cần ta phù hợp với yêu cầu của học viện, các vị không có lý do gì để không nhận ta chứ?”
Lão giả dường như do dự một chút rồi vẫy tay với Đái Mộc Bạch: “Đưa con bé vào đi.”
Ánh sói trong mắt Đái Mộc Bạch nhanh chóng biến mất, hắn khôi phục lại vẻ mặt lạnh lùng, dẫn cô gái đi vào bên trong học viện.
Những học viên còn lại cũng nhanh chóng vượt qua vòng kiểm tra thứ nhất của lão giả, cuối cùng cũng đến lượt Đường Tam và Tiểu Vũ. Lúc này, Đái Mộc Bạch sau khi dẫn mấy học viên vào trong cũng đã quay trở lại bên cạnh lão giả.
Đường Tam đột nhiên phát hiện, ánh mắt của Đái Mộc Bạch đã thay đổi, đang nhìn chằm chằm về phía sau lưng mình, tựa như thấy một sự việc vô cùng kỳ lạ.
Đường Tam vô thức quay người lại nhìn, tuy không thất thố như Đái Mộc Bạch nhưng trong lòng cũng thầm chấn động.
Phía sau hắn và Tiểu Vũ chỉ còn lại một học viên đến đăng ký, dường như cũng vừa mới tới. Đó cũng là một nữ hài tử, trông còn nhỏ hơn hắn và Tiểu Vũ một chút. Mái tóc dài màu đen buông xõa trên vai, gương mặt hơi cúi xuống, dáng người cao tương đương cô gái áo trắng lúc nãy, làn da cũng trắng trẻo gần như vậy. Nhưng, cô gái này lại mang đến cho người ta một cảm giác hoàn toàn khác.
Vóc người cực kỳ đầy đặn, có chút không phù hợp với lứa tuổi của nàng. Nếu không nhìn mặt, rất có thể sẽ bị nhầm là một thiếu nữ đã trưởng thành, đặc biệt là vòng một đầy đặn đến mức không phù hợp với lứa tuổi, đủ sức hấp dẫn ánh mắt của mọi nam nhân.
Trái ngược với vóc người nóng bỏng ấy là một gương mặt vô cùng lãnh đạm, một cái lạnh toát ra từ tận tâm hồn. Đôi mắt đen của nàng thậm chí không hề có lấy một tia sinh khí, tạo nên một sự xung đột với vẻ ngoài vốn cực kỳ xinh đẹp.
Chân tay thon dài, hai tay buông thõng tự nhiên hai bên người, toàn thân toát ra khí chất băng giá và chết chóc khiến người khác khó mà thích ứng.
“Hai ngươi có báo danh không? Đừng đứng chắn ở đây.” Giọng nói của lão giả kéo Đường Tam trở về từ dòng suy tư. Bàn tay hắn tê rần, quay đầu lại thì thấy Tiểu Vũ đang trừng mắt nhìn mình.
“Chúng con cùng báo danh.” Đường Tam cố nén cơn đau trên tay, đặt hai mươi kim hồn tệ đã chuẩn bị sẵn vào hộp gỗ, đồng thời cùng Tiểu Vũ đưa tay ra.
Lão giả trước tiên nắm lấy tay Tiểu Vũ nắn nhẹ, gật đầu nói: “Tuổi tác phù hợp.” Khi tay ông chuyển sang tay Đường Tam, vẻ kinh ngạc lúc trước không nén được lại xuất hiện.
Lão giả dường như có chút không tin, lại nắn thêm vài cái trên tay Đường Tam, sắc mặt nhất thời trở nên cổ quái. Ông ngẩng đầu nhìn Đường Tam, nói: “Tay của ngươi có phải đã luyện qua hồn kỹ đặc biệt nào đó không?”
Lão giả sở dĩ nắn tay những người đăng ký là để thông qua xương cốt bàn tay xác định tuổi thật, điều này không thể làm giả được. Nhưng khi nắn tay Đường Tam lại cảm thấy cực kỳ dẻo dai, làm thế nào cũng không cảm nhận rõ được tình trạng xương cốt.
Đường Tam trong lòng giật mình, gật đầu đáp: “Đúng vậy.”
Lão giả nhíu mày: “Đưa bắp chân của ngươi lên đây.”
Đường Tam làm theo lời, đặt bắp chân của mình lên bàn. Lão giả cách lớp vải nắn vài cái, Đường Tam nhất thời cảm thấy một trận tê dại.
Lão giả gật đầu với hắn, nói: “Cơ bắp phát triển rất tốt. Tuổi xương phù hợp. Được rồi, hai ngươi phóng thích Võ Hồn của mình đi.”
Đường Tam và Tiểu Vũ nhìn nhau, đồng thời thúc giục hồn lực trong cơ thể.
Hai luồng sáng, một lam một hồng, đồng thời bừng lên, bách niên hồn hoàn cũng theo đó xoay quanh mà xuất hiện.
Tai thỏ mọc ra, lông trắng xuất hiện trên hai tay Tiểu Vũ, thân hình cũng trở nên thon dài hơn. Võ Hồn Thỏ Ngọc phụ thể.
Trong lòng bàn tay Đường Tam, Lam Ngân Thảo bình thường nhất mọc ra, sau khi được hồn hoàn rót vào liền nhanh chóng biến hóa thành những dây leo bằng cỏ giống như lần chiến đấu với Đái Mộc Bạch.
Lão giả chỉ liếc qua Tiểu Vũ một cái rồi dồn hết ánh mắt vào người Đường Tam: “Không ngờ lại là Lam Ngân Thảo. Lam Ngân Thảo cũng có thể tu luyện nhanh như vậy sao?”
Đường Tam mỉm cười, nói: “Lão sư, chẳng phải nơi này của các ngài chỉ nhận quái vật sao? Ta như vậy có được tính là quái vật không?”