"Bốp!" một tiếng vang trầm, Đường Tam thu chân lùi lại. Gã mập cũng lảo đảo lùi lại mấy bước. Một chiêu đối đầu, hai người lại ngang tài ngang sức. Hồn lực của gã mập này chỉ kém hơn Đường Tam một chút mà thôi.
Gã mập sửng sốt nói: "Hóa ra ngươi cũng là Hồn Sư. Chẳng trách dám xen vào chuyện của người khác. Để ta cho ngươi biết thế nào là thực lực thật sự!"
Vừa dứt lời, gã mập khẽ quát một tiếng: "Phượng Hoàng Phụ Thể!"
Nghe hai chữ "Phượng Hoàng", Đường Tam và Tiểu Vũ trong lòng đều chấn động. Trong thế giới Võ Hồn, có một số loại đặc biệt cường đại, Phượng Hoàng chính là một trong số đó. Võ Hồn Phượng Hoàng không chỉ giúp chủ nhân sở hữu năng lực phi hành, mà còn mang lại sức công phá thuộc tính Hỏa vô cùng khủng khiếp. Đây chính là một trong những loại Chiến Võ Hồn đỉnh cấp.
Quang mang màu đỏ tía từ cơ thể gã mập tuôn ra, mái tóc ngắn chợt dài ra, tụ lại giữa đỉnh đầu thành một kiểu dáng kỳ dị. Khi luồng sáng đỏ tía này lan tỏa ra ngoài, một luồng nhiệt lượng kinh người lập tức bùng phát. Hai Hồn Hoàn màu vàng đồng thời hiện ra từ dưới chân, hai cánh tay vốn tráng kiện cũng chìa ra những chiếc lông vũ thật dài, bàn tay cũng dần biến đổi hình dạng.
Nhìn bộ dạng của hắn, Tiểu Vũ không nhịn được cười: "Có con Phượng Hoàng nào béo ú thế này sao? Ta thấy giống một con gà đất thì đúng hơn."
Dáng vẻ của Mã Hồng Tuấn lúc này quả thật có chút tức cười. Thân hình tròn vo, hai cánh tay phủ đầy lông vũ đỏ tía, tóc tai dựng đứng. Nếu nói hắn là Phượng Hoàng, e rằng chẳng ai tin, nhưng nếu nói hắn là một con gà mái béo mập thì lại vô cùng chuẩn xác.
Mã Hồng Tuấn bị chọc giận đến tím mặt: "Ngươi nói ai là gà đất?". Hắn vung hai tay, Hồn Hoàn thứ nhất dưới chân chợt lóe sáng, rồi hắn há miệng, một tia lửa mỏng màu đỏ tía bắn thẳng về phía Tiểu Vũ.
Sức nóng kinh người khiến không khí cũng phải vặn vẹo. Ngọn lửa màu tím trông không có vẻ dữ dội, nhưng lại lao đi trong không trung như một mũi tên lửa.
"Cẩn thận!" Đường Tam vung tay phải, một sợi Lam Ngân Thảo vươn dài, nhẹ nhàng cuốn lấy vòng eo thon thả của Tiểu Vũ, kéo nàng về phía mình, vừa vặn tránh được luồng hỏa quang của Mã Hồng Tuấn.
Nhưng Mã Hồng Tuấn rõ ràng không có ý định buông tha. Ngọn lửa từ miệng hắn phun ra kéo dài đến năm thước, không hề tắt lịm mà tiếp tục đuổi theo Tiểu Vũ như một món binh khí có thực thể.
Đường Tam nắm chặt tay Tiểu Vũ, nhanh chóng lùi lại, đồng thời thu hồi Lam Ngân Thảo. Chỉ trong khoảnh khắc quan sát ngắn ngủi, hắn đã phát hiện ra ngọn lửa của Mã Hồng Tuấn tuy có nhiệt độ cực cao nhưng lại có một khuyết điểm chí mạng: tầm công kích chỉ giới hạn trong phạm vi năm thước. Chỉ cần khống chế được hành động của hắn, việc đối phó sẽ không còn khó khăn.
Quả nhiên, Mã Hồng Tuấn vừa định truy đuổi thì bỗng thấy chân mình cứng đờ. Hai chân hắn đã bị Lam Ngân Thảo siết chặt, một cơn đau nhói kèm theo cảm giác tê dại lập tức truyền đến.
Mã Hồng Tuấn kinh hãi, cúi đầu nhìn Lam Ngân Thảo đang quấn quanh chân, không chút do dự kích hoạt kỹ năng từ Hồn Hoàn thứ hai.
Một tiếng "bùng" vang lên, ngọn lửa đỏ tía trên người hắn đột nhiên bùng cháy dữ dội. Thân hình mập mạp của Mã Hồng Tuấn như phình to ra trong nháy mắt. Lam Ngân Thảo đang quấn quanh chân hắn vừa gặp phải ngọn lửa liền tức khắc bốc cháy ngùn ngụt, chỉ trong chớp mắt đã hóa thành tro tàn.
Chứng kiến cảnh này, Đường Tam không khỏi kinh ngạc. Hắn nhận ra rất rõ ràng, Võ Hồn của Mã Hồng Tuấn chính là khắc tinh của mình.
Lam Ngân Thảo tuy dẻo dai, nhưng suy cho cùng vẫn là thực vật, tự nhiên sẽ vô cùng e ngại lửa.
Toàn thân Mã Hồng Tuấn chìm trong biển lửa đỏ tía, uy thế tăng vọt. Ánh mắt hắn tóe lửa giận, sải bước lao về phía Đường Tam và Tiểu Vũ. Ngọn lửa trong miệng lại lập lòe, trông như Hỏa Thần giáng thế.
"Để ta!" Đường Tam chưa kịp cản, Tiểu Vũ đã lao vút ra ngoài. Đôi tai thỏ quen thuộc nhanh chóng hiện ra, khẽ rung động. Toàn thân nàng tỏa ra ánh sáng rạng rỡ, hồn lực được phóng thích hoàn toàn.
Mười ngón tay Đường Tam khẽ động, ám khí đã sẵn sàng trong tay áo. Chỉ cần Tiểu Vũ gặp nguy hiểm, hắn sẽ lập tức ra tay không chút do dự.
Võ Hồn của gã mập này tuy rất mạnh, nhưng qua lần giao thủ vừa rồi, Đường Tam nhận thấy hồn lực của hắn vẫn còn kém mình một bậc. Hắn tuyệt đối không thể có khả năng phòng ngự trước ám khí của mình như Triệu Vô Cực được.
Mã Hồng Tuấn thấy Tiểu Vũ lao thẳng về phía mình thì mừng thầm trong bụng, không chút khách khí phun ra một luồng hỏa tuyến. Luồng lửa quét thành một vòng cung, phong tỏa mọi đường lui của Tiểu Vũ.
Mã Hồng Tuấn thầm nghĩ: "Nha đầu chết tiệt, dám nói ta là gà đất. Hôm nay không cho ngươi bẽ mặt, lão tử không phải là Tà Hỏa Phượng Hoàng!". Nhưng hắn lại nghĩ: "Có điều nha đầu này lớn lên chắc chắn là một mỹ nhân, hủy hoại dung mạo thì thật đáng tiếc." Nghĩ vậy, ngọn lửa của hắn cũng thu lại vài phần, chỉ đủ để gây thương tích chứ không đến mức trí mạng.
Nhiệt độ của ngọn lửa đỏ tía giảm xuống, Tiểu Vũ tự nhiên cảm nhận được gã mập này đã nương tay. Nàng thầm nhủ: "Tốt thôi, vậy thì ta cũng sẽ 'ôn nhu' với ngươi một chút."
Mã Hồng Tuấn tưởng rằng Tiểu Vũ sẽ cố gắng đột phá vòng lửa từ Đệ nhất hồn kỹ của mình. Nào ngờ, thân hình Tiểu Vũ đang lao tới bỗng cuộn tròn lại giữa không trung, rồi bất chợt lách mình một cách kỳ ảo. Thân thể nàng như biến thành một bóng ảnh, xuyên qua khe hở của vòng lửa, áp sát bên cạnh Mã Hồng Tuấn trong nháy mắt.
Thực lực của Tiểu Vũ mạnh đến mức nào? Ngay cả Đường Tam, nếu không dùng ám khí, cũng chỉ có thể cầm hòa với nàng, đó là còn với điều kiện không để nàng áp sát.
Đệ nhị hồn kỹ Dục Hỏa Phượng Hoàng của Mã Hồng Tuấn tuy là kỹ năng phòng ngự toàn diện và còn gia tăng sức tấn công, nhưng với việc Tiểu Vũ phóng thích toàn bộ hồn lực để bảo vệ cơ thể, chống đỡ trong thời gian ngắn tuyệt đối không thành vấn đề.
Ngay khoảnh khắc Đường Tam thấy Tiểu Vũ đã áp sát được Mã Hồng Tuấn, ám khí trong tay hắn liền được thu lại. Trận chiến này, đã ngã ngũ.