Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục 1

Chương 97: CHƯƠNG 97: TỨ NHÃN MIÊU ƯNG PHẤT LAN ĐỨC (2)

Đường Tam mỉm cười nói: "Chỉ là may mắn mà thôi." Hắn không cần người khác phải tin vào thực lực của mình.

Đái Mộc Bạch đã nói cho Mã Hồng Tuấn biết tên và Võ Hồn của nhóm bốn người Đường Tam mới đến. Về phần thực lực thật sự của Đường Tam, hắn không giải thích nhiều mà chỉ ám chỉ với Mã Hồng Tuấn rằng tốt nhất đừng nên trêu chọc vào y.

Giới thiệu xong, Đái Mộc Bạch tiếp tục nói: "Sau này mọi người đều tu luyện cùng một chỗ, cách xưng hô cũng không cần quá câu nệ. Hơn nữa, tính cả bốn người các ngươi mới đến, học viện cũng chỉ có bảy học viên mà thôi. Tiểu Áo và Mập Mạp gọi ta là Lão Đại vì ta lớn tuổi hơn bọn họ một chút. Các ngươi cứ gọi ta là Mộc Bạch là được. Mã Hồng Tuấn thì cứ gọi thẳng nó là Mập Mạp. Còn tên Áo Tư Tạp kia, các ngươi có thể gọi hắn là Tiểu Áo hoặc Đại Hương Tràng Thúc Thúc đều được. Đường Tam, sau này ta gọi ngươi là Tiểu Tam, thế nào?"

Đường Tam gật đầu, tỏ vẻ không có ý kiến. Đối với Sử Lai Khắc học viện, dù tiếp xúc chưa lâu nhưng trong lòng hắn đã có vài phần cảm tình. Đái Mộc Bạch, Áo Tư Tạp, Mã Hồng Tuấn, ba người này tuy có nhiều điểm kỳ lạ nhưng không khiến hắn phản cảm.

Không đợi Đái Mộc Bạch giới thiệu về mình, Ninh Vinh Vinh đã chủ động đứng lên, vui vẻ nói: "Các ngươi cứ gọi ta là Vinh Vinh, người thân và bạn bè của ta đều gọi như vậy."

Nụ cười vẫn còn vương trên môi nàng. Chỉ một câu nói đơn giản đã vô hình trung kéo gần khoảng cách giữa mọi người.

Cách xưng hô với Tiểu Vũ tự nhiên không cần thay đổi. Khi ánh mắt Đái Mộc Bạch hướng về phía Chu Trúc Thanh, nàng lại đứng dậy nói: "Ta ăn no rồi." Nói xong liền xoay người đi ra ngoài.

Mã Hồng Tuấn có chút kinh ngạc, nói với Đái Mộc Bạch: "Đái lão đại, không phải ngươi được mệnh danh là sát thủ tình trường, chưa từng thất bại trước nữ nhân nào sao? Sao vị tiểu muội xinh đẹp mới tới này đến cả liếc mắt nhìn ngươi một cái cũng không thèm?"

Đái Mộc Bạch cười khổ, lắc đầu mà không giải thích gì thêm.

Đường Tam nói với Đái Mộc Bạch: "Mộc Bạch, chúng ta đều là người mới, ngươi giảng giải cho chúng ta về quy củ và chương trình học của học viện đi."

Đái Mộc Bạch cố gắng gạt bỏ tâm tư về Chu Trúc Thanh, nói: "Học viện không có quy củ gì đặc biệt. Nói đơn giản là chỉ cấm gian dâm, còn lại đều cổ vũ đánh nhau và cờ bạc."

Nụ cười thoáng hiện trên mặt Đường Tam. Quái vật học viện quả không hổ danh là Quái vật học viện, ngay cả phương pháp giảng dạy cũng khác biệt một trời một vực so với Nặc Đinh học viện.

Đái Mộc Bạch giải thích: "Các lão sư cho rằng chiến đấu là biện pháp tốt nhất để hoàn thiện Võ Hồn, tăng cường kinh nghiệm thực chiến là điều cực kỳ quan trọng. Còn cờ bạc là một dạng tâm lý chiến, giúp ích rất nhiều cho việc nâng cao tố chất tâm lý, tăng cường năng lực quan sát và phán đoán. Tuy nhiên, những điều này không phải muốn làm gì thì làm. Đánh nhau thì không được giết người, còn cờ bạc miễn đừng thua đến mức không còn cái khố để mặc là được."

"Về phần chương trình học, ta cũng không rõ lắm, vì giáo trình của chúng ta sẽ được điều chỉnh tùy từng thời điểm. Dù sao chúng ta cũng chỉ có vài người, số lượng lão sư thậm chí còn nhiều hơn học viên, nên học viện sẽ căn cứ vào tình hình của mỗi người mà điều chỉnh giáo trình. Nhưng có một khóa trình mà ta có thể khẳng định là quan trọng nhất, đó chính là thu tiền. Học phí một năm của học viện là một trăm kim hồn tệ. Đối với các ngươi đã là cấp bậc Đại Hồn Sư thì đó không phải là vấn đề."

Nghe Đái Mộc Bạch nói đến đây, Tiểu Vũ không nhịn được chen vào: "Đái lão đại, hôm qua ngươi nói học viện rất nghèo, nhưng rốt cuộc là vì sao lại nghèo? Chúng ta đã gặp vài vị lão sư cấp bậc hơn sáu mươi, bảy mươi. Theo lý mà nói, bọn họ có thể lĩnh trợ cấp từ Vũ Hồn Điện, với số tiền lớn như vậy, chống đỡ một học viện nhỏ thế này hẳn là không thành vấn đề mới phải."

Theo như Tiểu Vũ phân tích, trợ cấp cho Hồn Sư mỗi tháng là một kim hồn tệ, Đại Hồn Sư là mười kim hồn tệ, Hồn Tôn là một trăm kim hồn tệ, cao hơn là Hồn Tông một ngàn, Hồn Vương một vạn, Hồn Đế chắc chắn cũng phải đến mười vạn kim hồn tệ. Chưa kể, Triệu Vô Cực mà bọn họ gặp hôm qua đích thị là một vị Hồn Thánh. Một tháng một trăm vạn kim hồn tệ, nghĩ lại đúng là một con số kinh người.

Đái Mộc Bạch lắc đầu nói: "Nếu nói như muội thì học viện đã không cần lo lắng về vấn đề thu nhập, nhưng sự thật không phải như thế. Trợ cấp của Vũ Hồn Điện đều do ngân sách Đế Quốc chi trả, chỉ là do Vũ Hồn Điện thay mặt phát ra mà thôi. Trợ cấp chỉ phát cho đến cấp bậc Hồn Tôn, giống như ta bây giờ, mỗi tháng được một trăm kim hồn tệ. Mà sau cấp bậc Hồn Tôn, tiền trợ cấp không những không tăng mà còn biến mất. Nói cách khác, Hồn Tông và những Hồn Sư đã vượt qua cấp bậc Hồn Tông đều không có cách nào lĩnh trợ cấp từ Vũ Hồn Điện. Mỗi tháng khi các ngươi đến Vũ Hồn Điện lĩnh trợ cấp đều sẽ được kiểm tra Hồn Lực. Để xác định Hồn Lực của các ngươi có vượt qua cấp 40 hay không, một khi đã vượt qua, trợ cấp sẽ bị đình chỉ ngay lập tức."

Lần này ngay cả Đường Tam cũng không khỏi tò mò: "Tại sao lại như vậy? Thực lực Hồn Sư càng cao, lẽ ra càng có giá trị mới đúng chứ?"

Đái Mộc Bạch nói: "Nhưng trên thực tế, mặc dù Hồn Sư là một nghề nghiệp cao quý, số lượng Hồn Sư chính thức cũng không nhiều lắm, nhưng cộng lại cũng không phải là ít. Ngươi thử tính xem, nếu cứ theo tỷ lệ đó mà phát, tới cấp bậc Hồn Thánh, mỗi tháng trợ cấp là mười vạn kim hồn tệ, một năm là một trăm hai mươi vạn kim hồn tệ, đó chẳng phải là một con số khổng lồ sao? Đó là chưa tính những nơi khác. Nếu các lão sư ở học viện chúng ta đều dựa vào thực lực để lĩnh trợ cấp, thì tổng thu nhập một năm của họ có thể vượt qua một phần mười tổng thu nhập hàng năm của cả thành Tác Thác. Đó không phải là một con số khổng lồ sao? Số lượng cao cấp Hồn Sư tuy ít, nhưng nếu cứ phát trợ cấp như vậy thì cũng đủ để làm sụp đổ cả Đế Quốc."

"Bởi vậy, Đế Quốc quy định, trợ cấp chỉ được phát để cổ vũ và trợ giúp các Hồn Sư cấp thấp tu luyện, mau chóng tăng lên thực lực. Nhưng một khi đã qua cấp 40, họ đã được xem là những Hồn Sư tương đối cường đại, hoàn toàn có thể lựa chọn phục vụ cho Đế Quốc hoặc gia nhập quân đội. Khi đó, Đế Quốc sẽ trả thù lao tương xứng. Đương nhiên, Hồn Sư cũng có quyền tự do lựa chọn, gia nhập vào một gia tộc lớn cũng có thể kiếm được thù lao xa xỉ."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!