Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục

Chương 122: SÂM LÂM CHI VƯƠNG - THÁI THẢN CỰ VIÊN

Đường Tam nói: "Hệ lụy nghiêm trọng hơn là tình trạng tàn sát bừa bãi sẽ xảy ra ở khắp nơi. Một hồn sư trong cả cuộc đời thu hoạch hồn hoàn, nhiều nhất cũng chỉ có chín con, nhưng một hồn sư sẽ giết bao nhiêu hồn thú, con số đó làm sao đếm xuể? Chẳng nói đâu xa, chính chúng ta trên đường đi đã gặp phải không ít hồn thú mười năm, trăm năm chủ động công kích, đều không thể không ra tay. Nếu lấy việc săn giết hồn thú làm kế sinh nhai, số lượng giết chóc sẽ còn tăng lên gấp bội. Thời gian trôi đi, e rằng sẽ có ngày nghề hồn sư không còn đất dụng võ nữa."

Triệu Vô Cực nói: "Đúng vậy, ngươi nói không sai chút nào. Lần này nếu không phải chúng ta không kiềm chế được, nhiều nhất cũng chỉ giết vài con mà thôi. Tiểu Tam, ta quyết định rồi, nếu ngày mai không tìm được hồn thú thích hợp cho ngươi, chúng ta sẽ tiến sâu vào trung tâm Đại Sâm Lâm Tinh Đấu, chắc chắn sẽ có hồn hoàn phù hợp, ngươi cứ yên tâm."

Đường Tam mỉm cười, nói: "Triệu lão sư, thật ra con chưa bao giờ quá lo lắng về vấn đề đó. Con còn chưa kịp xin lỗi ngài về trận tỷ thí lần trước. Ngài đã nương tay, vậy mà con lại…"

Triệu Vô Cực cười khổ một tiếng, xua tay về phía Đường Tam: "Được rồi, việc đã qua còn nhắc lại làm gì, ta quên rồi."

Hai người nhìn nhau, không khỏi mỉm cười.

Đúng lúc này, đột nhiên, nụ cười trong mắt Triệu Vô Cực chợt tắt, một tay ông dũng mãnh tóm lấy bả vai Đường Tam kéo hắn lại gần, khí tức sắc bén từ trên người tuôn ra. Nương theo một tiếng gầm nhẹ, ông trực tiếp xuất ra võ hồn của mình, Đại Lực Kim Cương Hùng trong nháy mắt hiện thân.

"Tất cả ra khỏi lều! Mau!" Triệu Vô Cực gầm nhẹ, âm thanh hùng hậu truyền vào trong.

Trải qua mấy ngày phối hợp chiến đấu, các học viên sớm đã đạt đến mức vô cùng ăn ý, lập tức nhanh chóng lao ra khỏi lều.

"Triệu lão sư, có chuyện gì vậy?" Đái Mộc Bạch bước đến bên cạnh Triệu Vô Cực, nghi hoặc hỏi.

Triệu Vô Cực không trả lời câu hỏi của hắn, mà nói: "Tất cả đứng sau lưng ta. Nếu có tình huống bất trắc xảy ra, các ngươi không cần lo cho ta, lập tức rời khỏi nơi này… trước tiên phải ra khỏi Đại Sâm Lâm Tinh Đấu. Mộc Bạch, lúc ta không có ở đây, trách nhiệm bảo vệ mọi người giao cho ngươi."

Bất luận là Đái Mộc Bạch, Đường Tam hay những người khác đều hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra mà có thể khiến một người luôn tự tin vào thực lực như Triệu Vô Cực trở nên căng thẳng đến vậy. Ngay lúc này, bọn họ đột nhiên chứng kiến một cảnh tượng kỳ dị.

Theo ánh mắt chăm chú của Triệu Vô Cực, hai cây đại thụ đột nhiên chậm rãi tách sang hai bên, một thân ảnh khổng lồ lặng yên không một tiếng động không biết từ đâu bước ra. Chứng kiến thân hình to lớn này, mọi người phảng phất như ngừng thở. Bây giờ ai cũng hiểu được Triệu Vô Cực đang lo lắng điều gì.

Sinh vật đó tồn tại sừng sững như một ngọn núi, ánh sáng yếu ớt tại Đại Sâm Lâm Tinh Đấu chiếu rọi xuống bộ lông đen nhánh phủ toàn thân, tạo nên một thứ ánh sáng nhàn nhạt. Mặc dù bốn chân của nó chạm đất, nhưng bả vai đã cao trên bảy thước, nếu đứng thẳng lên, e rằng sẽ cao trên mười lăm thước.

Nhìn bề ngoài, nó giống như một con vượn khổng lồ hoặc tinh tinh đen, ngoại trừ đôi mắt tựa hai chiếc đèn lồng lớn lóe ra kim quang, toàn thân còn lại đều đen nhánh. Trong đêm tối, nếu không phải do nó di động, thì thậm chí không thể nhìn thấy rõ thân thể của nó.

Gã khổng lồ này thực sự quá hùng tráng, chẳng những thân thể to lớn không thể tưởng tượng nổi, mà mỗi tấc cơ thể đều được bao phủ bởi lớp cơ bắp còn rắn chắc hơn cả đá hoa cương, trông như một ngọn núi nhỏ di động. To lớn là vậy nhưng khi di chuyển lại không phát ra một chút tiếng động nào, thậm chí ngay cả tiếng hô hấp cũng không nghe thấy.

Chứng kiến nó, người đầu tiên nhận ra chính là Đường Tam. Bằng vào kiến thức Đại Sư truyền thụ, hắn gần như ngay lập tức nhận ra gã khổng lồ này là loại gì.

"Đó là Sâm Lâm Chi Vương, Thái Thản Cự Viên." Cho dù là người luôn trầm ổn như Đường Tam, lúc này thanh âm cũng có chút biến đổi.

Thái Thản Cự Viên có ý nghĩa gì trong rừng rậm? Tuyệt đối là bá chủ nơi đây. Không có hồn thú nào dám đắc tội với nó, bởi vì kết quả tất yếu là tử vong. Cho dù là một con Thái Thản Cự Viên trăm năm, cũng có thể đấu với hồn thú ngàn năm khác. Bọn chúng là loài sở hữu lực lượng cùng tốc độ vô cùng khủng bố, công kích và phòng ngự gần như không có điểm yếu, đáng sợ nhất chính là chúng có thể thi triển một vài loại hồn kỹ đặc thù. Không một ai biết kỹ năng chân chính của Thái Thản Cự Viên là gì, bởi vì những người từng chứng kiến kỹ năng đó đều đã chết.

Cùng là hồn thú ngàn năm, thực lực lại khác nhau, đó là vấn đề về thuộc tính bản thân. Mà Thái Thản Cự Viên, trong tất cả các loại hồn thú, hiển nhiên là một trong số ít loài đứng trên đỉnh Kim Tự Tháp, có khả năng mang đến ác mộng kinh hoàng cho tất cả mọi hồn sư.

Từng không biết có bao nhiêu hồn sư mơ ước sở hữu được hồn hoàn của Thái Thản Cự Viên cường đại, hy vọng có thể giết chết nó. Nhiều người đã cố gắng thực hiện ý đồ cuồng vọng này, nhưng toàn bộ đều đã biến mất khỏi thế gian.

Trong giới hồn sư, dường như chỉ có một người đã từng giết chết một con Thái Thản Cự Viên, duy nhất một người mà thôi.

Thái Thản Cự Viên không chỉ có thực lực cường đại, mà bản thân nó còn có trí tuệ không thua gì loài người. Tại khu rừng này, nó tuyệt đối là vương giả.

Bất luận là Đường Tam hay Triệu Vô Cực đều không thể ngờ, loại hồn thú cấp bậc này cho dù có tồn tại trong Đại Sâm Lâm Tinh Đấu, cũng phải sống ở khu vực trung tâm, tại sao Sâm Lâm Chi Vương lại có thể xuất hiện ở đây?

"Kính chào Sâm Lâm Chi Vương. Chúng ta không có ý mạo phạm ngài. Nếu đây là lãnh địa của ngài, chúng ta nguyện ý rời đi ngay lập tức." Triệu Vô Cực trầm giọng nói. Ông biết, Thái Thản Cự Viên có thể nghe hiểu tiếng người, nhất là con Thái Thản Cự Viên cường tráng trước mắt, tu vi rõ ràng đã vượt qua vạn năm. Ông thật sự không nghĩ ra trong các loại hồn thú, còn loại nào cường đại hơn kẻ trước mặt đây.

Thái Thản Cự Viên không hề để ý tới lời Triệu Vô Cực nói. Nó chỉ làm một động tác đơn giản khiến cho tim mọi người đập thình thịch: tiến lên từng bước.

Mặc dù chỉ là từng bước, nhưng với thân thể hùng tráng của nó, khoảng cách giữa nó và nhóm người của học viện Sử Lai Khắc đã thu hẹp lại chỉ còn trong gang tấc.

Lúc này, đại não của Triệu Vô Cực cấp tốc vận chuyển, hiện ra vô số suy nghĩ, nhưng chung quy chỉ có ba chữ:

Làm sao đây?

Đúng vậy. Ông nên làm gì bây giờ? Triệu Vô Cực mặc dù tự tin vào thực lực, nhưng ông rất rõ ràng, Thái Thản Cự Viên trước mặt còn đáng sợ hơn cả vợ chồng Cái Thế Long Xà. Ông thà đối mặt với một hồn sư cấp bậc Phong Hào Đấu La, chứ tuyệt đối không muốn đối mặt với vị vua hồn thú này.

Nhớ lại lời Đường Tam nói, việc hồn sư lạm sát hồn thú khiến chúng tràn ngập hận ý với con người, vị vua hồn thú này hẳn là không ngoại lệ.

Đứng trước mặt nó, Triệu Vô Cực biết, ngay cả tự bảo vệ mình cũng là vấn đề, đừng nói là bảo vệ những người khác. Nhưng giờ phút này, sao có thể bảo ông lùi bước được.

Cắn răng một cái, Triệu Vô Cực trầm giọng nói: "Ta ngăn nó lại, các ngươi lập tức ăn Ma cô tràng của Áo Tư Tạp rồi rời đi. Ta sợ rằng không cầm cự được lâu, các ngươi phải thật nhanh." Bỏ lại những lời này, Triệu Vô Cực hít sâu một hơi, bảy hồn hoàn trên người lóe sáng, lao thẳng về phía Thái Thản Cự Viên.

Đệ nhất, đệ nhị, đệ tam, đệ ngũ, bốn hồn hoàn đồng thời lóe sáng. Đối mặt với địch thủ mạnh mẽ, Bất Động Minh Vương trực tiếp sử dụng toàn bộ bốn trong bảy hồn kỹ của mình.

Bốn hồn hoàn đồng thời tỏa ra quang mang chói mắt, Bất Động Minh Vương Hộ Thân, lấy Triệu Vô Cực làm trung tâm, Trọng Lực Tăng Cường bao phủ toàn diện hướng về phía Thái Thản Cự Viên. Trọng Lực Đè Nén phối hợp với Trọng Lực Tăng Cường, ông hy vọng có thể hạn chế thân thể của Thái Thản Cự Viên. Đồng thời, hai bàn tay dựng đứng, Kim Cương Chưởng được thúc giục đến uy lực tối đa, năng lượng ba động mạnh mẽ phóng thích. Triệu Vô Cực mượn lực từ một gốc đại thụ tán lá che trời, bay vọt lên không, hai tay xoay chuyển, không giữ lại một chút hồn lực nào, đánh thẳng vào Thái Thản Cự Viên.

"Đường Tam, ngươi giúp mọi người chạy, ta đi giúp Triệu lão sư." Đái Mộc Bạch hét lớn một tiếng, ngửa mặt lên trời gầm lên. Hắn tất nhiên cũng biết Thái Thản Cự Viên rất cường đại, cho nên hắn chẳng những trực tiếp gọi ra Bạch Hổ võ hồn của mình, mà còn trong nháy mắt phát động hồn kỹ mạnh nhất – Bạch Hổ Kim Cương Biến.

Khi Đái Mộc Bạch xuất ra Bạch Hổ võ hồn, thân thể hắn tự nhiên bành trướng ra, quần áo nửa thân trên hoàn toàn bị xé nát, để lộ cơ bắp cuồn cuộn. Quỷ dị nhất chính là, trên da hắn xuất hiện những vằn đen, nếu có thêm bộ lông thì không khác gì một con hổ thực thụ.

Một đôi hổ trảo lớn, bên trên bung ra những lưỡi dao sắc bén chuyển thành màu bạc. Kỳ lạ nhất chính là, toàn thân hắn bao phủ một lớp kim quang mãnh liệt, phảng phất như được mạ vàng.

Hai mắt chuyển dần thành màu đỏ máu, toàn thân phát tán ra khí phách vương giả.

Công kích và phòng ngự đồng thời tăng lên, Đái Mộc Bạch gầm lên một tiếng, dốc toàn lực xông vào Thái Thản Cự Viên. Mục tiêu của Triệu Vô Cực là đỉnh đầu, còn Đái Mộc Bạch lại nhằm vào phần cổ được che chắn của nó.

"Các ngươi mau đi đi, ta phải giúp bọn họ, không thể đi được." Một âm thanh ôn nhu nhưng kiên định vang lên, Thất Bảo Lưu Ly Tháp huyễn lệ từ trong lòng bàn tay Trữ Vinh Vinh xoay tròn hiện ra.

Mấy ngày nay, nàng cùng mọi người phối hợp ăn ý, không gây ra sai lầm gì, đồng thời không còn bộc phát tính khí tiểu thư nữa, dần dần được mọi người chấp nhận. Ai cũng không thể không thừa nhận, Thất Bảo Lưu Ly Tháp quả thật có chỗ độc đáo, được xưng là võ hồn phụ trợ số một cũng không phải là nói suông.

"Thất Bảo Hữu Danh, Đệ Nhất: Lực!"

"Thất Bảo Hữu Danh, Đệ Nhị: Tốc!"

Theo tiếng ngâm trong trẻo của Trữ Vinh Vinh, bốn đạo quang mang đồng thời bắn ra, trong đó hai đạo rơi vào người Triệu Vô Cực đúng lúc ông sắp đánh vào đỉnh đầu Thái Thản Cự Viên.

Thất Bảo Lưu Ly Tháp vốn là võ hồn có đặc tính cực mạnh, khả năng gia tăng của nó không hề phụ thuộc vào thực lực của đối tượng.

Trữ Vinh Vinh bây giờ có thể gia tăng ba mươi phần trăm, nói cách khác, bất luận đối tượng có thực lực thế nào đều được tăng thêm ba mươi phần trăm. Đái Mộc Bạch ba mươi bảy cấp tăng ba mươi phần trăm lực lượng cùng tốc độ, Triệu Vô Cực bảy mươi sáu cấp cũng như vậy.

Quả nhiên, dưới sự hỗ trợ của Thất Bảo Lưu Ly Tháp, tốc độ của Triệu Vô Cực chợt gia tăng, hồn lực trên hai hùng chưởng rõ ràng tăng cường vài phần, trong nháy mắt đã vượt qua lực công kích của hồn sư tám mươi cấp.

Tổng cộng bảy học viên, hai người đã quyết định ở lại, những người khác có thật sự bỏ chạy không? Mấy ngày tập luyện phối hợp sớm đã hình thành sự ăn ý vô cùng. Đường Tam thậm chí còn chưa kịp nói gì, chỉ vỗ vỗ bả vai tên mập rồi cũng xông ra ngoài. Ý tứ của hắn rất rõ ràng, nhiệm vụ của lão đại, giao cho ngươi hoàn thành cũng không sao.

Mục tiêu của Đường Tam cũng giống Đái Mộc Bạch, đều nhằm vào phía trước cổ Thái Thản Cự Viên. Chỉ có điều, Đái Mộc Bạch là trực tiếp công kích, còn Đường Tam lại sử dụng Lam Ngân Thảo điên cuồng xuất ra, dùng kỹ năng quấn quanh hướng tới cổ Thái Thản Cự Viên, hy vọng có thể hạn chế hành động của nó. Bởi vì Đường Tam rất rõ ràng, Thái Thản Cự Viên không chỉ có cận chiến công kích và phòng ngự mạnh mẽ, thân thể nó mặc dù khổng lồ nhưng tốc độ lại cực kỳ đáng sợ.

Trữ Vinh Vinh lúc này phát huy tác dụng của hồn sư hệ phụ trợ, khi Đường Tam vừa phi thân lao đi, hai đạo quang mang phụ trợ bắn ngay vào người hắn.

Được Thất Bảo Lưu Ly Tháp phụ trợ tuyệt đối là một loại hưởng thụ. Lực lượng cùng tốc độ trong nháy mắt tăng cường ba mươi phần trăm, cảm giác này mới tuyệt vời làm sao. Lam Ngân Thảo của Đường Tam ngay lập tức trở nên tươi tốt, vững vàng cuốn lấy cổ Thái Thản Cự Viên, đồng thời cố gắng vươn thêm nhiều nhánh, hy vọng có thể bằng vào độc tố, tạo cho nó một chút thương tổn.

Chu Trúc Thanh nhìn theo thân ảnh Đường Tam lao ra cũng đồng thời biến mất. Nàng đương nhiên sẽ không rời đi. Lúc này, nàng đứng gần Triệu Vô Cực, tích tụ lực lượng, chờ thời cơ thích hợp để phát động công kích.

Tên mập Mã Hồng Tuấn trong miệng không biết lẩm bẩm cái gì, hai hồn hoàn trên người đồng thời phóng thích quang mang mãnh liệt, toàn thân tỏa ra ngọn lửa tím. Đệ nhị hồn kỹ của hắn là Dục Hỏa Phượng Hoàng không chỉ dùng để hộ thể, mà đồng thời có thể phối hợp tăng cường cho đệ nhất hồn kỹ Phượng Hoàng Hỏa Tuyến. Một dải Phượng Hoàng Hỏa Tuyến từ trong miệng phun ra, bất quá, tên này âm hiểm, mục tiêu là nhằm vào hạ bộ của Thái Thản Cự Viên. Tên mập đương nhiên không biết con Thái Thản Cự Viên này là đực hay cái, hắn chỉ biết là, bất luận là giới tính gì thì bộ phận này tuyệt đối là yếu điểm của nó.

Tiểu Vũ gần như hành động cùng lúc với Chu Trúc Thanh, nhưng nàng lựa chọn ẩn mình sau một cây đại thụ. Đối phó với Thái Thản Cự Viên, nàng không am hiểu chút nào, nhưng Tiểu Vũ lại không lùi ra xa mà còn vọt tới gần. Không biết tại sao, trên mặt nàng ngược lại có chút cảm giác nhẹ nhõm, chỉ có điều lúc này không có ai chú ý tới vẻ mặt của nàng.

Áo Tư Tạp thì không xông lên phía trước, nhưng trong miệng hắn cũng không ngừng lẩm nhẩm câu: "Lão tử có cây Ma cô tràng", cố gắng chuẩn bị công cụ giúp mọi người có thể chạy trốn.

Oanh!

Hai phát Kim Cương Chưởng của Triệu Vô Cực được phụ trợ thêm ba mươi phần trăm sức mạnh, đánh thẳng vào đầu của Thái Thản Cự Viên. Trong nháy mắt được hỗ trợ tăng thêm lực lượng và tốc độ, làm cho Triệu Vô Cực đối với lần công kích này cực kỳ hài lòng. Ông có thể khẳng định mình vừa phát động được tối đa thực lực của đệ thất hồn hoàn.

Nhưng một cảnh tượng khiến mọi người sợ hãi xuất hiện. Sau khi hai chưởng của Triệu Vô Cực đập thẳng vào đỉnh đầu Thái Thản Cự Viên, cả người ông bị bắn ngược ra như một viên đạn pháo, mà đối với Thái Thản Cự Viên, lực công kích của Triệu Vô Cực dường như không đủ gãi ngứa. Con quái vật khổng lồ giận dữ vung hai tay đập về phía sau, sau đó vị vua của rừng rậm này bộc phát một tiếng rống giận kinh thiên động địa.

Đường Tam dựa vào Tử Cực Ma Đồng chứng kiến rõ ràng, từ trên người Thái Thản Cự Viên bộc phát ra một tầng khí màu đen. Lúc này là ban đêm, cũng chỉ có hắn thấy rõ được tầng khí này. Ngay sau đó, bất luận là công kích từ mặt đất của Đái Mộc Bạch và hắn, hay cố gắng công kích từ trên cây của Chu Trúc Thanh và Tiểu Vũ, đều va chạm vào làn hắc khí. Làn hắc khí trầm xuống, quấn quanh trên người Thái Thản Cự Viên, nghiền nát Lam Ngân Thảo, mọi công kích căn bản không có một chút tác dụng nào.

Đường Tam bởi vì nhìn thấy làn hắc khí xuất hiện, phản ứng cũng nhanh nhất, bay lùi về phía sau. Mặc dù bị chấn bay nhưng hắn miễn cưỡng còn có thể khống chế bản thân, vừa kịp đón lấy Tiểu Vũ cũng bị đánh bay.

Thực lực của Đái Mộc Bạch chỉ đứng sau Triệu Vô Cực, là người mạnh nhất trong cả nhóm, nhưng vì khoảng cách quá gần, hắn cũng bị đánh bay, đồng thời không kìm được phun ra một ngụm máu.

Không may mắn nhất là tên mập ra tay thâm hiểm. Phượng Hoàng Hỏa Tuyến do hắn phun ra gặp phải tầng hắc khí liền bị đánh bật ngược trở lại. Mặc dù hắn cố gắng dùng đệ nhị hồn kỹ chống đỡ, nhưng Dục Hỏa Phượng Hoàng vẫn bị hỏa tuyến hung hãn đánh ngược vào người khiến hắn lảo đảo lùi lại đến sát bên Đường Tam, được Đường Tam giúp đỡ mới có thể ổn định thân hình. Cũng may ngọn lửa này là của chính hắn phát ra, nên thân thể còn có thể chịu được, không bị đốt cháy.

Thái Thản Cự Viên dường như bị chọc giận. Đồng thời khi màn hắc khí bộc phát, thân thể khổng lồ của nó làm một động tác kịch liệt. Bằng mắt thường không thể phân biệt được tốc độ, thân thể khổng lồ của nó từ trên trời giáng xuống, trực tiếp hướng tới chỗ mọi người đè ép.

Lúc này, thân hình Triệu Vô Cực còn đang bị đánh bật lên không trung, cho dù ông muốn cứu viện cũng không còn kịp nữa.

Đường Tam mặc dù đã có chút phòng bị với tốc độ của Thái Thản Cự Viên, nhưng hắn vẫn không ngờ tới sự kinh khủng của vị vua rừng rậm này. Thân thể khổng lồ lao tới bằng tốc độ hư ảo, khí thế thái sơn áp đỉnh kinh khủng làm cho mọi người đều có cảm giác khó thở.

Tại thời khắc mấu chốt, tốc độ phản ứng của mỗi người khác nhau. Phản ứng nhanh nhất là Đường Tam. Nhiều năm luyện tập ám khí giúp cho thần kinh phản xạ của hắn hơn hẳn người thường. Hắn lập tức ôm lấy Tiểu Vũ trong tay, quăng mạnh nàng lên không trung, thoát khỏi phạm vi công kích của Thái Thản Cự Viên. Cùng lúc ném Tiểu Vũ đi, hắn tung một cước mạnh đá vào mông tên mập, đẩy hắn bay sát mặt đất ra ngoài, đồng thời, tại thời khắc cuối cùng mượn lực phản chấn bắn ra khỏi phạm vi công kích.

Cho dù Đường Tam phản ứng với tốc độ kinh người, nhưng thời gian thực sự quá ngắn, hắn chỉ kịp cứu Tiểu Vũ và Mã Hồng Tuấn. Đái Mộc Bạch phản ứng chỉ chậm hơn Đường Tam một chút. Đột nhiên phát hiện Thái Thản Cự Viên từ trên không trung rơi xuống, hắn không có cách nào đạt tốc độ giống như Đường Tam để giúp chính mình cùng Chu Trúc Thanh cách đó không xa thoát ra, nhưng hắn lại có biện pháp riêng.

Đái Mộc Bạch vung tay, hổ trảo bung ra những lưỡi dao sắc bén, vừa đem Chu Trúc Thanh ôm vào trong lòng, bất chấp lưu lại trên lưng nàng ba vết thương. Cùng lúc đó, hắn vỗ xuống mặt đất một chưởng, đào thành một hố sâu bằng thân người, vứt Chu Trúc Thanh vào rồi trực tiếp nhảy vào ôm nàng. Trong lúc nguy cấp sinh tử này, suy nghĩ của Đái Mộc Bạch rất tỉnh táo. Hắn biết, bất luận Thái Thản Cự Viên có lớn đến đâu, chỉ cần mình còn ở trên mặt đất thì sẽ bị nó đè bẹp. Mà cái hố sâu này chính là đường sống, nói xui xẻo một câu, cho dù chính mình bất hạnh bị đè nát, nhưng Chu Trúc Thanh được mình bảo hộ cũng hoàn toàn có khả năng sống sót.

Chu Trúc Thanh mặc dù là hồn sư hệ mẫn công, nhưng khi được Đái Mộc Bạch ôm vào lòng, tâm trí nàng cũng rối loạn. Cùng lúc phía sau lưng truyền đến cảm giác đau đớn, trước mắt bỗng tối sầm. Ngay sau đó toàn thân bị chấn động mãnh liệt, suýt nữa làm nàng bất tỉnh.

Áo Tư Tạp phản ứng không nghi ngờ là chậm nhất, nhưng suy nghĩ của hắn một điểm cũng không tệ, thậm chí so với Đái Mộc Bạch còn thông minh hơn. Hắn không có năng lực đào hố, nhưng cùng lúc Đái Mộc Bạch vung hổ trảo ôm Chu Trúc Thanh, Áo Tư Tạp không chút khách khí ôm lấy Trữ Vinh Vinh bên cạnh rồi trực tiếp ngã xuống đất.

Thái Thản Cự Viên tứ chi dài chấm đất. Áo Tư Tạp nghĩ nếu lúc nó rơi xuống, tứ chi chạm đất trước, vậy thì chính mình cùng Trữ Vinh Vinh nằm trên mặt đất nhất định có khả năng sống sót. Cho dù không may bị đè chết, bản thân lại đang ôm một mỹ nữ, chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu. Ôm một mỹ nữ của Thất Bảo Lưu Ly Tông cùng xuống địa ngục, tính ra cũng không thiệt thòi gì.

Trữ Vinh Vinh tự nhiên không biết Áo Tư Tạp nghĩ như vậy. Thân thể nàng không được cứng cáp như Chu Trúc Thanh, bị Áo Tư Tạp chồm ngã, trực tiếp bất tỉnh nhân sự.

Ầm!

Thái Thản Cự Viên rơi ầm xuống đất. Điều làm cho Áo Tư Tạp mừng như điên chính là đúng như hắn đoán, con Thái Thản Cự Viên này tứ chi chạm đất, mà hắn cùng Trữ Vinh Vinh vừa vặn nằm ở khoảng không dưới bụng nó, ngoại trừ chấn động mạnh ra cũng không bị thương tổn gì.

Mà lúc này, ngay khoảnh khắc Thái Thản Cự Viên ép xuống, trong lòng Đường Tam bỗng quay cuồng, nổi lên một trận lạnh như băng. Bởi vì hắn nhìn thấy rõ ràng con Thái Thản Cự Viên chợt ngẩng đầu lên, vừa vặn tóm gọn lấy Tiểu Vũ đang bị hắn ném lên không trung.

"Không! Buông Tiểu Vũ ra!"

Mắt thấy Tiểu Vũ sắp rơi vào tay Thái Thản Cự Viên, đôi mắt Đường Tam lập tức đỏ ngầu. Không đợi thân thể ổn định trên mặt đất, hắn đạp mạnh xuống đất, cả người bật lên, mượn một cây đại thụ bên cạnh nhảy lên, hai tay như chớp từ bên hông vung ra, hơn mười đạo hàn quang đồng thời bắn thẳng lên, nhằm vào mắt của Thái Thản Cự Viên. Con mắt, có lẽ là một trong số ít yếu điểm của nó.

Lúc này, tâm trạng Đường Tam chìm xuống tận đáy. Hắn rất rõ ràng, với lực lượng của Thái Thản Cự Viên, chỉ cần tay hơi dùng sức, Tiểu Vũ không thể may mắn thoát khỏi, e rằng cho dù thân thể nàng có mềm dẻo đến đâu cũng không thể sống nổi.

Triệu Vô Cực rốt cục cũng rơi xuống đất. Tiểu Vũ bị Thái Thản Cự Viên tóm lấy như thế nào, ông đã thấy từ đầu đến cuối. Đã đến lúc này, Triệu Vô Cực còn gì để mất nữa. Ngửa mặt lên trời nổi giận gầm lên một tiếng, đệ thất hồn hoàn trên người bộc phát hắc quang thâm thúy, hắc quang mãnh liệt lan tràn toàn thân, ngay sau đó, thân thể ông bắt đầu phát sinh biến hoá thật lớn.

Từ lúc Kim Cương Hùng phụ thể, thân thể vốn đã vô cùng cường tráng của Triệu Vô Cực bắt đầu bành trướng dữ dội. Trong nháy mắt, cả cơ thể đã cao trên năm thước, toàn thân toát ra một khí thế khoa trương, bộ lông dài màu vàng nâu, cả người biến thành một con gấu khổng lồ không lẫn đi đâu được.

Khi toàn thân thể ông hoàn toàn biến thành hình gấu, thì bộ lông vàng trong nháy mắt đổi thành kim quang lóng lánh. Hóa thân thành gấu, Triệu Vô Cực không chút do dự lao về phía bàn tay của Thái Thản Cự Viên đang tóm lấy Tiểu Vũ.

Tất cả những hồn sư sở hữu võ hồn đạt tới bảy mươi cấp sau khi có đệ thất hồn hoàn đều có chung một khả năng, đó là Võ Hồn Chân Thân. Giống như bình cảnh ba mươi cấp, bảy mươi cấp cũng vậy. Một khi hồn sư sở hữu Võ Hồn Chân Thân, thực lực được tăng lên rất nhiều, đồng thời kỹ năng này chính là chiêu cuối cùng sử dụng để liều mạng với kẻ địch.

Triệu Vô Cực lúc này sử dụng đệ thất hồn kỹ, cũng là kỹ năng bá đạo nhất, Võ Hồn Chân Thân thi triển ra, chính là bản thể của Đại Lực Kim Cương Hùng.

Một khi sử dụng Võ Hồn Chân Thân, có thể không hạn chế sử dụng tất cả bảy hồn kỹ trong vòng ba mươi phút, uy lực tăng một trăm năm mươi phần trăm. Võ Hồn Chân Thân Đại Lực Kim Cương Hùng hỗ trợ phòng ngự tăng thêm hai trăm phần trăm. Triệu Vô Cực cuối cùng chính là dựa vào tính năng kinh khủng này.

Đương nhiên, sau mỗi một lần sử dụng Võ Hồn Chân Thân, hồn sư sẽ bị suy yếu năm mươi phần trăm thuộc tính, phải mất bảy ngày mới có thể khôi phục lại bình thường. Cho nên, nếu không phải trường hợp bất đắc dĩ, hồn sư trên bảy mươi cấp tuyệt đối không sử dụng Võ Hồn Chân Thân.

Triệu Vô Cực thi triển Võ Hồn Chân Thân lập tức thu hút sự chú ý của Thái Thản Cự Viên, dù sao, ông cũng đã có thể gây cho nó một chút uy hiếp.

Cùng lúc đó, Thái Thản Cự Viên làm một động tác đơn giản.

Keng.

Hai mí mắt nó khép lại, làm cho ám khí của Đường Tam toàn lực phát động mất đi hiệu quả.

Đinh đinh đinh đinh đinh…

Một chuỗi âm thanh trong trẻo dày đặc vang lên. Tất cả ám khí bay về phía con mắt của Thái Thản Cự Viên, toàn bộ chạm vào mi mắt đều bị rơi xuống đất. Đồng thời, thân thể Thái Thản Cự Viên đột nhiên đứng thẳng lên, bàn tay tóm được Tiểu Vũ, đồng thời né đòn tấn công của Triệu Vô Cực, đem cánh tay cường tráng còn lại va chạm với thân thể cứng rắn của ông.

Oanh!

Triệu Vô Cực thi triển kỹ năng Võ Hồn Chân Thân quả nhiên cường hãn. Bản thể Đại Lực Kim Cương Hùng, lực phòng ngự được gia tăng hai trăm phần trăm, lần này ông không trực tiếp bị đánh bay, tuy vậy lực lượng của ông vẫn còn kém xa thực lực của Thái Thản Cự Viên.

Ầm ầm, trong tiếng nổ, Triệu Vô Cực lảo đảo lui về phía sau bảy tám bước mới miễn cưỡng đứng vững, trong khi Thái Thản Cự Viên vẫn vô sự, trong miệng phát ra một tiếng rống giận dữ.

Nó vận dụng làn hắc khí toàn lực đem Đường Tam cùng ám khí của hắn chấn bay ra xa, mạnh bạo đập vào một thân cây cổ thụ.

"Không được!" Tiểu Vũ nhìn thấy Đường Tam bị đánh bay, kinh hô một tiếng.

Thái Thản Cự Viên cúi đầu nhìn xuống Tiểu Vũ đang bị nắm trong bàn tay, trong miệng lại phát ra một tiếng gầm nhẹ. Lúc này, nó không thèm để ý đến Triệu Vô Cực đang tiến tới, chợt phóng người lên cao, nhảy xa trăm thước, biến mất vào trong rừng rậm.

"Tiểu Vũ!" Triệu Vô Cực gào lên một tiếng, muốn đuổi theo, nhưng lại phát hiện tốc độ của bản thân so với Thái Thản Cự Viên còn kém quá xa. Mà vừa rồi Thái Thản Cự Viên đã gây cho ông chấn động mãnh liệt, suýt nữa đã phá vỡ Võ Hồn Chân Thân của ông. Lúc này hồn lực đã gần như cạn kiệt, ông biết, cho dù mình có đuổi theo cũng không có tác dụng gì.

Đường Tam rơi từ trên cây đại thụ xuống, khóe miệng đã lộ ra một vệt máu, hiển nhiên hắn bị thương không nhẹ.

Tên mập Mã Hồng Tuấn chống kiếm đứng dậy, đưa tay xoa cái mông bị Đường Tam đá.

Trữ Vinh Vinh đã tỉnh lại, được Áo Tư Tạp đỡ đứng dậy, nhưng vì đầu óc vẫn còn choáng váng, nửa thân trên dựa hẳn vào người Áo Tư Tạp.

Đái Mộc Bạch ôm Chu Trúc Thanh từ cái hố do hắn đào bước lên. Mọi người hai mắt nhìn nhau, đều hiện lên cảm giác sống sót sau kiếp nạn.

Cho dù là một đội ngũ hồn sư chính quy, trong rừng rậm mà gặp phải Sâm Lâm Chi Vương - Thái Thản Cự Viên, chỉ tổn thất một đồng đội đã là quá may mắn. Huống chi, bọn họ không phải là đội ngũ hồn sư, mà chỉ là những học viên.

Triệu Vô Cực không thể cam tâm khi thấy chính học viên của mình bị Thái Thản Cự Viên bắt đi, sinh tử không rõ. Đường Tam khẳng định cũng không thể chịu nổi.

Cố nén cơn đau nhức trong người, Đường Tam cố gắng đứng dậy, nhưng chưa đứng vững đã lại "oa" một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi.

Làn sóng chấn động từ người Thái Thản Cự Viên tỏa ra làm người ta không thể chống đỡ. Mặc dù thân thể Đường Tam rất tráng kiện, nhưng vụ va chạm mạnh lần này làm cho lục phủ ngũ tạng của hắn gần như đảo lộn. May là Huyền Thiên Công trong cơ thể hắn có khả năng tự vận chuyển, không cần hắn điều khiển đã tự động lưu chuyển giúp hắn hồi phục khí huyết.

Đường Tam yên lặng đi tới trước mặt Áo Tư Tạp. Áo Tư Tạp vội vàng đưa cho hắn một cây khôi phục hương tràng, định nói gì đó nhưng rồi lại thôi.

Đường Tam không chút do dự, đem khôi phục hương tràng nuốt vào. Khôi phục hương tràng quả là có hiệu nghiệm, nhất thời thương thế trong cơ thể dịu đi vài phần.

Khôi phục hương tràng là đệ nhất hồn kỹ của Áo Tư Tạp, mặc dù có công hiệu trị liệu cùng khôi phục thể lực, nhưng cũng không thể chữa khỏi tất cả thương thế trong nháy mắt, mà phải trải qua một quá trình, kết hợp với khả năng hồi phục của bản thân.

Triệu Vô Cực lúc này không thể tiếp tục duy trì Võ Hồn Chân Thân nữa, hiện ra bản thể. Sắc mặt một mảng xanh đen, ông nói: "Thái Thản Cự Viên sao lại có thể xuất hiện ở ngoại vi Đại Sâm Lâm Tinh Đấu cơ chứ. Xin lỗi mọi người, đều do ta kém cỏi, không thể ngăn cản nó, để nó bắt đi Tiểu Vũ. Đường Tam, ngươi, ngươi bình tĩnh đi…"

Không ai nghĩ rằng Tiểu Vũ bị Thái Thản Cự Viên bắt đi có khả năng còn sống sót. Triệu Vô Cực cũng vậy.

"Không, con không trách ngài, là con không bảo vệ tốt cho Tiểu Vũ." Đường Tam sau khi đứng dậy, vẫn cúi đầu, âm thanh rất bình tĩnh, dường như không có một tia cảm xúc ba động nào.

Triệu Vô Cực thở dài một tiếng: "Mọi người, trước tiên nghỉ tại chỗ một chút, sau đó chúng ta di chuyển qua chỗ khác rồi tính tiếp."

Ngay lúc này, trong tai Áo Tư Tạp đột nhiên vang lên một âm thanh nhỏ nhưng vô cùng rõ ràng: "Tiểu Áo, nếu ngươi vẫn coi ta là huynh đệ, cho ta một cây Ma cô tràng, đừng để lộ ra. Đừng cho bất kỳ ai nhìn thấy."

Áo Tư Tạp trong lòng cả kinh, hắn rõ ràng hơn ai hết, âm thanh này là của Đường Tam. Chỉ là ngay cả Trữ Vinh Vinh đang tựa trong lòng hắn cũng không có phản ứng, dường như thanh âm này chỉ có mình hắn nghe thấy.

Khi hắn nhìn về phía Đường Tam thì Đường Tam cũng ngẩng đầu lên. Bốn mắt nhìn nhau, Áo Tư Tạp ngay lập tức giơ tay lên bịt kín miệng, mới không làm cho tiếng hô kinh hãi phát ra.

Hai mắt Đường Tam lúc này đã trở thành một màu đỏ rực, tựa như tụ máu, trông vô cùng quái dị. Từ trong mắt hắn, Áo Tư Tạp không khó khăn có thể thấy một loại ánh mắt lạnh lẽo đến tận xương tủy.

Nhưng Áo Tư Tạp cũng không có ý định xuất ra Ma cô tràng. Bởi vì hắn biết Đường Tam muốn đi đâu. Bởi vì hắn là huynh đệ của Đường Tam, nên càng không thể để hắn đi chịu chết. Chỉ có điều, nhìn đôi mắt đỏ như máu của Đường Tam, hắn không biết phải nói thế nào.

Lúc nãy hắn xuất ra Ma cô tràng, đã bị sóng chấn động của Thái Thản Cự Viên đánh bay đi đâu mất, bây giờ muốn có thì phải tạo ra. Cũng may, thời gian lúc trước ngắn ngủi, hắn không tạo ra nhiều lắm, hồn lực tiêu hao cũng không lớn.

Âm thanh rất nhỏ lại vang lên: "Tiểu Áo, nếu là muội muội của ngươi bị bắt đi, ngươi sẽ làm thế nào? Cho dù chỉ còn một tia hy vọng, ta nhất định phải đi thử. Coi như ta cầu xin ngươi, nếu bây giờ ta không đi, cả đời ta sẽ phải hối hận. Cho ta một cây Ma cô tràng, chỉ cần lần này ta không chết, Tiểu Tam ta vĩnh viễn nợ ngươi một ân tình."

"Thôi được!"

Áo Tư Tạp thở dài một tiếng. Mặc dù hắn không biết, nếu là bản thân mình thì có thể làm giống như Đường Tam hay không, nhưng hắn bây giờ hiểu rất rõ tâm tình của Đường Tam. Là một nam nhân, có một số việc biết rõ là không thể nhưng lại không thể không làm. Áo Tư Tạp nghiến răng, lần đầu tiên hắn cảm thấy khó khăn đến vậy khi đọc lên câu hồn chú có phần bỉ ổi của mình.

Lúc này, âm thanh yếu ớt đó bay đến tai Đường Tam lại như là tiên nhạc cứu mạng. Đường Tam thuyết phục Áo Tư Tạp có thể không ai khác nghe được, nhưng Áo Tư Tạp ngâm xướng chú ngữ lại không giống như Đường Tam, không thể che giấu âm thanh của bản thân.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!