Bọn họ thấy Độc Cô Nhạn đang nhào vào lòng gia gia mình, thì Độc Cô Nhạn tự nhiên cũng thấy được họ. Khi ánh mắt nàng dừng trên người Đường Tam, sắc mặt rõ ràng biến đổi, nàng ôm cổ Độc Cô Bác, ghé vào tai ông thấp giọng nói vài câu.
Lúc trước, khi Tần Minh trở về đã kể lại cho mọi người nghe về tuổi của Sử Lai Khắc Thất Quái, nhằm kích thích thành viên của Hoàng Đấu chiến đội tu luyện chăm chỉ hơn. Độc Cô Nhạn đã hỏi rất kỹ về Đường Tam, lần này nàng chạy đến đây chính là muốn chứng kiến bộ dạng của kẻ kiêu ngạo đã đánh bại mình, không ngờ lại gặp gia gia ở đây. Mà trong đám Sử Lai Khắc Thất Quái, Đường Tam dù ăn mặc bình thường nhưng dáng người cùng ánh mắt lại không thể thay đổi, nàng liếc mắt một cái liền nhận ra ngay.
Khi Độc Cô Bác ngẩng đầu lên thì nhóm người của học viện Sử Lai Khắc đã đi ra khỏi đại sảnh Giáo Ủy. Ánh mắt ông ta dừng trên bóng lưng của Đường Tam một chút, môi khẽ nhúc nhích, tựa hồ nói với Độc Cô Nhạn điều gì đó. Độc Cô Nhạn trên mặt nhất thời hiện ra vẻ mỉm cười nũng nịu, lại chui vào trong lòng Độc Cô Bác.
"Ba vị Giáo Ủy, thực xin lỗi, ta nghĩ, ta cũng phải rời khỏi học viện."
Người nói chính là Tần Minh, lúc này trên mặt hắn lộ vẻ bi phẫn tột cùng. Thầy trưởng phải chịu nhục, mà bản thân mình lại bất lực, đây là một chuyện vô cùng thống khổ, nhưng bất luận thế nào đi chăng nữa, hắn cũng không cho phép mình ở lại. Nơi này dù có đãi ngộ tốt đến đâu, nhưng trong lòng hắn, vĩnh viễn không bao giờ có thể so sánh với nơi khởi điểm của mình, học viện Sử Lai Khắc.
Ba vị Giáo Ủy đồng thời kinh hãi, ngay cả vị Tuyết Tinh Thân Vương kia cũng giật mình. Địa vị của Tần Minh tại Hoàng Gia học viện kỳ thực còn cao hơn rất nhiều so với những gì nhóm Phất Lan Đức biết. Có thể nói chỉ thua ba vị Giáo Ủy này. Dù sao, vị trí của hắn bây giờ, trong Vũ Hồn Điện đều có ghi lại, là người trẻ tuổi nhất trong số những người đạt đến cấp sáu mươi, tuyệt đối là nhân tài hiếm có. Ba vị Giáo Ủy khẳng định, trước sáu mươi tuổi, Tần Minh có thể trở thành một vị Phong Hào Đấu La.
Một vị Phong Hào Đấu La tương lai đối với học viện có ý nghĩa trọng đại, cho dù là đối với cả Thiên Đấu đế quốc mà nói, cũng cực kỳ quan trọng.
Giờ phút này, Tuyết Tinh Thân Vương trong lòng rốt cục cũng có chút hối hận, chau mày. Nhưng lúc này hắn tự nhiên không thể nói gì, nếu không chẳng phải là tự vả vào mặt mình hay sao?
Mộng Thần Cơ tiến về phía trước ngăn Tần Minh lại: "Tần lão sư, chuyện này có thể chờ chúng ta cẩn thận thương lượng lại rồi nói được không? Chuyện hôm nay chúng ta nhất định sẽ tấu lên bệ hạ, nhờ bệ hạ chủ trì công đạo."
Tần Minh lắc đầu, trong mắt toát ra vẻ kiên định, nhàn nhạt nói: "Nơi này là Thiên Đấu Hoàng Gia học viện, dù sao cũng thuộc về hoàng thất. Hoàng thất đã chán ghét người của học viện Sử Lai Khắc chúng ta, Tần Minh này làm gì có mặt mũi mà ở lại. Ba vị Giáo Ủy, hảo ý của các vị Tần Minh xin tâm lĩnh. Năm đó lúc đến, Tần Minh chỉ có một thân một mình, hôm nay rời đi cũng vậy. Ba vị Giáo Ủy bảo trọng, tình cảm chiếu cố những năm gần đây Tần Minh xin khắc trong tâm khảm, sẽ có ngày hồi báo. Cáo từ."
Hắn không cho ba vị Giáo Ủy có cơ hội giữ lại, thúc giục hồn lực, thân hình chợt lóe lên, lao ra khỏi đại sảnh Giáo Ủy, đuổi theo nhóm người học viện Sử Lai Khắc.
Mộng Thần Cơ dậm chân mạnh một cái, hướng về phía Tuyết Tinh Thân Vương giận dữ hét: "Thân vương điện hạ, ngài hồ đồ rồi! Ngài có biết những người vừa rồi là loại nhân tài như thế nào không? Ngài, ngài, ngài…" Hắn đã hứa với mọi người của học viện Sử Lai Khắc sẽ không nói ra chuyện Đường Tam có được ngoại phụ hồn cốt, lúc này khí nóng dâng lên, hồn lực dao động một trận.
Tuyết Tinh Thân Vương lạnh nhạt nói: "Việc đã đến nước này rồi, nhiều lời vô ích. Ba vị nếu đã có ý tấu lên bệ hạ, ta cũng không thể nói gì nữa. Cáo từ." Nói xong hắn dẫn Tuyết Băng đi ra ngoài, nhưng lại không chào Độc Cô Bác.
Độc Cô Bác cũng không vội vã rời đi, liếc mắt nhìn ba vị Giáo Ủy: "Một đám người còn chưa đạt đến cấp tám mươi, hồn sư như vậy thì có gì đáng giữ lại. Ba người các ngươi thực sự già rồi."
Mộng Thần Cơ cả giận nói: "Ngươi thì biết cái gì. Cũng đúng, bọn họ quả thật chưa ai đạt đến cấp tám mươi, nhưng ngươi có biết tiềm lực của bọn chúng lớn đến mức nào không? Có lẽ chỉ hơn chục năm nữa thôi, trong những người đó sẽ xuất hiện Phong Hào Đấu La. Tuyết Tinh Thân Vương hôm nay làm như vậy, là đã đẩy đế quốc xuống vực sâu rồi. Chẳng lẽ ngươi cho rằng việc ngày hôm nay không khiến bọn chúng ghi hận ư?"
Độc Cô Bác hừ một tiếng: "Việc đó không quan hệ gì đến ta. Nhạn Nhạn, gia gia phải đi, con ở lại đây nhớ học hành cho tốt nhé."
Tuyết Tinh Thân Vương dẫn Tuyết Băng đi ra khỏi đại sảnh Giáo Ủy, sắc mặt rõ ràng trầm xuống. "Tuyết Băng, lần này con gây cho thúc thúc không ít phiền toái. Chuyện này có lẽ ba lão già kia sẽ không từ bỏ ý đồ."
Tuyết Băng cười nịnh: "Thúc thúc, chuyện hôm nay thực sự đa tạ ngài. Ngài đã thấy đám người học viện Sử Lai Khắc, người nào cũng kiêu ngạo, nếu giữ bọn họ lại học viện, sớm muộn gì cũng gây ra chuyện thôi."
Tuyết Tinh Thân Vương lạnh nhạt nói: "Thôi bỏ đi, việc đã đến nước này nhiều lời vô ích. Con nhớ kỹ, nếu phụ hoàng có hỏi, con phải nói bọn họ chủ động đánh con. Nếu không phải vì phe cánh của đại ca con đã suy yếu, con nghĩ rằng ta và con dễ dàng đắc tội với nhiều hồn sư như vậy sao? Tuyết Băng, con cần phải cố gắng, bằng không, tương lai khi tranh vị, cho dù thúc thúc có muốn giúp con, chỉ sợ cũng không giúp được. Ba vị Giáo Ủy kia ở trong lòng phụ hoàng con chiếm trọng lượng rất lớn, đáng tiếc, bọn họ lại là người của đại ca con."
Nhìn qua chỉ là một hồi náo kịch, nhưng trong đó lại ẩn chứa bao nhiêu thâm ý, vị Tuyết Tinh Thân Vương này không hề dễ xúc động như vẻ bề ngoài chút nào.
Đoàn người học viện Sử Lai Khắc trong quá trình xuống núi không ai nói gì. Tần Minh rất nhanh đuổi kịp, cũng chỉ lẳng lặng đi sau lưng Phất Lan Đức, nhưng từ sắc mặt của hắn có thể thấy tâm tình kém đến mức nào. Xuống núi, lại được chứng kiến hồ nước trong vắt dưới chân núi, chỉ là lúc này không một ai trong nhóm Sử Lai Khắc có tâm tình thưởng thức phong cảnh.
"Viện trưởng, không bằng chúng ta gây dựng lại một học viện Sử Lai Khắc thật lớn đi." Người mở miệng chính là Đái Mộc Bạch. Phất Lan Đức dừng chân, ngửa đầu nhìn trời, mặc dù hôm nay mặt trời rất nóng, nhưng lúc này trái tim hắn lại có chút lạnh lẽo.
Đái Mộc Bạch tiếp tục: "Ngài vẫn không chịu nhận tài trợ của đệ tử, ta có thể hiểu được, nhưng từ bây giờ trở đi, cho dù là còn một hơi thở, chúng ta cũng sẽ không thể quên được chuyện ngày hôm nay. Ngài yên tâm, chúng ta sẽ không dùng tiền của gia đình để tài trợ học viện. Chúng ta là Sử Lai Khắc Thất Quái, tự nhiên phải làm vài việc giúp đỡ học viện Sử Lai Khắc. Chúng ta có thể đi tham gia đại đấu hồn trường, với cấp bậc Kim Đấu Hồn chiến đội của chúng ta bây giờ, tuyệt đối có thể kiếm đủ thu nhập cho học viện, có thể giúp chúng ta mở rộng học viện hơn nữa. Một ngày nào đó, chúng ta phải khiến cho Thiên Đấu Hoàng Gia học viện phải hối hận vì việc ngày hôm nay."
Đái Mộc Bạch không nghi ngờ là lão đại của Sử Lai Khắc Thất Quái, lời hắn vừa nói ra, sáu người còn lại đều gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Đại Sư thở dài một tiếng, nâng tay vỗ lên bả vai Phất Lan Đức: "Phất Lan Đức, thực xin lỗi, chuyện này là ta không đúng."
Phất Lan Đức lắc đầu: "Chuyện này không liên quan đến ngươi, là chúng ta không may thôi. Không biết vì sao, ta bây giờ không có một chút tâm tình nào muốn tái lập học viện nữa. Có lẽ là bởi vì mấy năm nay thực sự quá mệt mỏi rồi."
Triệu Vô Cực hỏi: "Chúng ta bây giờ nên làm gì?"
Trữ Vinh Vinh nói: "Không bằng đến tòa thành của nhà ta đi, nơi này cách Thất Bảo Lưu Ly Tông không xa lắm."
Phất Lan Đức lắc đầu: "Thôi bỏ đi, ta trước giờ chưa bao giờ nghĩ đến cảm giác sống nhờ vả vào người khác. Vinh Vinh, cảm ơn hảo ý của con."
Trữ Vinh Vinh vội la lên: "Viện trưởng, ngài yên tâm, gia đình của ta tuyệt đối sẽ không giống như Thiên Đấu học viện. Ngài cũng biết đấy, Thất Bảo Lưu Ly Tông chúng ta hoan nghênh mọi hồn sư, nếu có kẻ nào cả gan nói gì mọi người, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hắn. Không phải là Độc Đấu La sao, chờ ta trở về mời Kiếm thúc và Cốt thúc thúc ra mặt, đánh cho hắn răng rơi đầy đất."
Phất Lan Đức ánh mắt dần dần ngưng tụ, hắn biết bây giờ quyết định của mình không chỉ liên quan đến bản thân, mà còn quan hệ đến mấy vị sư phụ cùng với đám nhỏ của học viện Sử Lai Khắc này nữa. Ổn định tâm tình, hắn lại toát ra khí thế của một vị Viện trưởng: "Như vậy đi, chúng ta đường xa mà đến, trước tiên vào thủ đô Thiên Đấu nghỉ ngơi một chút, hành động tiếp theo là gì, sau khi chúng ta thương lượng mới quyết định được."
Đúng lúc này, Tần Minh đột nhiên tiến lên một bước, phịch một tiếng quỳ rạp xuống trước mặt nhóm người Phất Lan Đức: "Viện trưởng, là ta không tốt, ngài trách phạt ta đi."
Phất Lan Đức vội vàng nâng hắn dậy: "Tần Minh, ngươi làm cái gì thế? Ta làm sao lại không biết tấm lòng của ngươi đối với học viện Sử Lai Khắc như thế nào? Ngươi có thể đi theo chúng ta, điều đó đủ để chứng minh ngươi vẫn luôn đặt học viện Sử Lai Khắc ở vị trí quan trọng nhất, như vậy là quá đủ rồi. Nếu nói xin lỗi, phải là ta mới đúng, là chúng ta đã phá hủy tiền đồ của ngươi."
Tần Minh cười khổ một tiếng: "Tiền đồ? Nếu không có các sư phụ năm xưa dạy dỗ, ta làm sao có tiền đồ? Ta có chân, có tay, chẳng lẽ rời khỏi Thiên Đấu học viện lại không thể tự sinh tồn hay sao? Để ta dẫn mọi người vào Thiên Đấu thành. Vừa rồi Đái học đệ nói rất đúng, ta rất đồng ý. Ta nghĩ nên lập một học viện Sử Lai Khắc mới, Viện trưởng, học viện Sử Lai Khắc vĩnh viễn đều là nhà của chúng ta, không ai trong chúng ta hy vọng chứng kiến nó chấm dứt như vậy cả. Nếu ngài thực sự cảm thấy mệt mỏi, chúng ta có thể giúp đỡ ngài chống đỡ gầy dựng lại học viện."
Phất Lan Đức gật đầu, nhìn vài vị sư phụ khác: "Đi thôi, chúng ta tới Thiên Đấu thành kiếm nơi dừng chân đã."
Từ Thiên Đấu Hoàng Gia học viện đến Thiên Đấu thành quả thật rất gần, đoàn người mang theo tâm trạng buồn bực đi một lúc đã tới thủ đô của Thiên Đấu đế quốc.
Xa xa, đã có thể nhìn thấy cờ xí bay phất phới trên đầu thành. Thiên Đấu thành là một trong hai tòa thành thị có quy mô lớn nhất và cũng phồn hoa nhất trên đại lục. Tường thành cao tới trăm thước, toàn bộ là do đá hoa cương cứng rắn tạo thành. Phía trên và phía dưới tường thành, binh lính tuần tra canh gác, người nào cũng một thân khôi giáp, tay cầm trường mâu, từ trên người toát ra sát khí tinh hãn.