Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục

Chương 185: TUYỆT THẾ TIÊN PHẨM XỨNG THẤT QUÁI (HẠ): LỜI THỀ BẤT LY

"Cảm ơn Tam ca."

Chu Trúc Thanh tiếp nhận Thủy Tiên Ngọc Cơ Cốt, lặng lẽ đi tới một góc ngồi xuống.

Tiểu Vũ vẫn khẽ vuốt ve đóa Tương Tư Đoạn Trường Hồng, Đường Tam không nhịn được hỏi lại:

"Tiểu Vũ, ngươi thật sự không dùng nó sao? Dùng nó, thực lực của ngươi sẽ tăng tiến vượt bậc."

Tiểu Vũ nhẹ nhàng lắc đầu:

"Ca, ta sẽ không ăn nó, trừ phi có một ngày..." Nàng không nói hết câu, nhưng ánh mắt lại chăm chú nhìn thẳng vào Đường Tam.

Từ đôi mắt to tròn của Tiểu Vũ, Đường Tam cảm nhận được một thần thái khác thường. Không hiểu vì sao, hắn có chút không dám nhìn thẳng vào ánh mắt này.

Đường Tam đưa tay vào Túi Như Ý Bách Bảo, do dự một chút rồi lấy ra một gốc tiên thảo màu tím nhạt, đỉnh của tiên thảo tựa như một gốc linh chi. Linh chi toàn thân màu tím, phía dưới là chín chiếc lá màu tím ngọc đan xen vào nhau.

Đường Tam đi tới trước mặt Đại Sư:

"Sư phụ, Cửu Phẩm Tử Chi này tuy không được xem là tiên phẩm, nhưng cũng có công hiệu bồi bổ không nhỏ, giúp tăng cường công lực, ích khí dưỡng thân, đối với cơ thể ngài có lợi ích rất lớn. Ngài hãy dùng nó đi."

Không đợi Đại Sư từ chối, Đường Tam đã tách gốc linh chi ra khỏi thân thảo, đưa tới trước mặt ngài.

Nhìn ánh mắt tha thiết của Đường Tam, Đại Sư thầm than một tiếng, đoạn nhận lấy rồi đưa vào miệng, chậm rãi nhai rồi nuốt xuống.

"Linh chi vốn ôn tính, nhưng Cửu Phẩm Tử Chi này lại là cực phẩm trong các loại linh chi. Sư phụ, nếu Tiểu Vũ không chịu dùng Tương Tư Đoạn Trường Hồng, vậy hãy để nàng hộ pháp cho chúng ta, ngài cũng tu luyện một lát để hóa giải dược lực."

Đại Sư gật đầu, thu liễm tâm thần, cố gắng không nghĩ đến chuyện về Liễu Nhị Long, lập tức ngồi xuống ngay bên cửa sổ mà lẳng lặng tu luyện.

"Ca, còn ngươi thì sao?" Tiểu Vũ hỏi.

Đường Tam nói: "Ta cũng có." Vừa nói xong, hắn từ trong Túi Như Ý Bách Bảo lấy ra một gốc dược thảo. Gốc dược thảo này thoáng nhìn qua không có gì thu hút, toàn thân một màu xanh đậm, điểm kỳ dị chính là ở giữa có ba chiếc lá trắng như tuyết, trên mặt lá lại đọng vài giọt thủy châu, tựa như sương mai buổi sớm.

"Thảo dược này tên là Vọng Xuyên Thu Thủy Lộ, dùng vào có thể hỗ trợ tu luyện Hỏa Nhãn Kim Tinh, nhìn thấu vạn vật. Tuy miêu tả hơi khoa trương, nhưng tác dụng của nó đối với việc tu luyện Tử Cực Ma Đồng của ta là không hề nhỏ. Cũng có thể xem là tiên phẩm."

Tiểu Vũ nhíu mày hỏi:

"Ca, tại sao thứ ngươi đưa cho mọi người đều là hỗ trợ tăng cấp thực lực, còn của bản thân thì lại chỉ là dược thảo mang tính phụ trợ? Tuy ta không hiểu về tiên phẩm, nhưng cái của ngươi chắc chắn không phải tốt nhất, đúng không?"

Đường Tam mỉm cười nói:

"Vọng Xuyên Thu Thủy Lộ tuy không được coi là tiên phẩm đệ nhất, nhưng tác dụng của nó còn tốt hơn nhiều so với tưởng tượng của ngươi. Hơn nữa, ta đã dùng qua hai loại tiên phẩm dược thảo, không thể quá tham lam. Chỉ riêng hai loại dược thảo đó cũng đủ cho ta hưởng dụng cả đời. Ngay cả Vọng Xuyên Thu Thủy Lộ này, ta cũng đã đắn đo rất lâu mới quyết định dùng nó. Dược hiệu của nó rất ôn hòa, sẽ không xung đột với loại tiên phẩm mà ta đã dùng trước đó."

Mặc dù nửa năm đã trôi qua, dược lực của Bát Giác Huyền Băng Thảo và Liệt Hỏa Hạnh Kiều Sơ vẫn chưa được Đường Tam hấp thu hoàn toàn, nhưng đối với Huyền Thiên Công mà hắn kiên trì tập luyện cũng đã xảy ra không ít biến chuyển.

Bởi vì lúc đầu hắn đồng thời sử dụng hai loại dược thảo có thuộc tính cực đoan, nên chúng cũng được hấp thu song song trong cơ thể hắn.

Điều này không những không gây ra bất kỳ tác dụng phụ nào, mà ngược lại còn giúp Đường Tam có thể tùy ý khống chế công hiệu của hai loại dược thảo này, nói cách khác, hồn lực của hắn đã đồng thời hòa trộn cả hai loại năng lượng cực hàn và cực nhiệt.

Hai loại năng lượng này không thuộc về võ hồn Lam Ngân Thảo mà thuộc về sức mạnh nội tại của Đường Tam, chỉ khi hắn truyền hồn lực vào Lam Ngân Thảo thì lúc đó mới phát sinh ảnh hưởng.

"Vậy ngươi mau dùng đi." Tiểu Vũ thúc giục.

Đường Tam gật đầu, giơ Vọng Xuyên Thu Thủy Lộ lên trước mặt, hơi nghiêng tay, vài giọt chất lỏng trong suốt nhất thời rơi vào miệng hắn. Khoảnh khắc những giọt chất lỏng hoàn toàn rời khỏi lá, Vọng Xuyên Thu Thủy Lộ trong tay Đường Tam liền héo rũ, trong chớp mắt hóa thành tro bụi phiêu tán.

Đường Tam cũng không nhiều lời, liền đi tới cạnh Đại Sư ngồi xuống, nhập định trong tư thế ngũ tâm hướng thiên mà lẳng lặng tu luyện.

Trong căn nhà gỗ nhỏ lúc này, người duy nhất còn tỉnh táo chỉ có Tiểu Vũ. Nàng đứng đó, ánh mắt trước sau vẫn tập trung trên người Đường Tam, toát lên sự đấu tranh nội tâm. Trong lòng nàng quanh quẩn một thanh âm mà chỉ mình nàng có thể nghe được.

*Ta rốt cuộc có nên rời khỏi hắn không? Nếu rời đi, chúng ta còn có thể gặp lại sao? Nhưng nếu không rời đi, e rằng khi trở về, những Phong Hào Đấu La kia sẽ gây bất lợi cho ta. Tiểu Tam, cảm ơn đóa Tương Tư Đoạn Trường Hồng này của ngươi. Nó làm ta hiểu ra rất nhiều điều. Không, ta không thể đi, ta vừa mới thề, vĩnh viễn không rời khỏi hắn. Chỉ khi ở bên hắn, ta mới có thể cảm nhận được hạnh phúc mà mụ mụ đã từng kể.*

Ánh mắt Tiểu Vũ toát ra vẻ kiên định dứt khoát, không ai biết được nàng vừa đưa ra một quyết định liều lĩnh và cương quyết đến nhường nào.

Thời gian dần dần trôi qua. Thoáng chốc đã ba canh giờ, theo dược hiệu của tiên phẩm phát huy, ngoại trừ Tiểu Vũ, trên người Sử Lai Khắc Thất Quái và Đại Sư đều xuất hiện những biến hóa ở các mức độ khác nhau.

Người dùng Kì Nhung Thông Thiên Cúc là Đái Mộc Bạch lúc này toàn thân đã mọc ra một lớp lông màu trắng, giống hệt như khi hắn thi triển võ hồn Bạch Hổ phụ thể. Vốn đang khoanh chân ngồi, hắn hiện tại lại duỗi người nằm trên mặt đất thành hình chữ "Đại", tứ chi rõ ràng đã lớn hơn ban đầu gấp hai lần, toàn thân xương cốt không ngừng vang lên những tiếng răng rắc. Ba hồn hoàn trên người với tốc độ kinh người không ngừng lóe lên quang mang chói mắt, yết hầu thỉnh thoảng vang lên những tiếng gầm nhẹ tựa sấm rền, toàn thân rung động theo một tiết tấu đặc thù.

Áo Tư Tạp là người yên tĩnh nhất, chỉ lẳng lặng ngồi một góc, nhưng trên người hắn lại tỏa ra một mùi hương đặc thù của Bát Tiên Lan, một làn sương trắng nhàn nhạt từ da hắn toát ra, tạo thành một vòng ba động vây quanh thân thể. Hắn vốn là kẻ anh tuấn nhất trong Sử Lai Khắc Thất Quái, lúc này ẩn hiện trong lớp sương trắng, càng tăng thêm vài phần cao quý và hấp dẫn.

Mã Hồng Tuấn thì bùng nổ nhất, quần áo trên thân hình mập mạp của hắn đã hoàn toàn biến thành tro bụi, để lộ ra một thân da thịt đỏ rực. Dược hiệu của Kê Quan Phượng Hoàng Quỳ vô cùng bá đạo, lúc này từ dưới lớp da của hắn không ngừng chảy ra từng lớp chất lỏng màu đen, còn bản thân gã mập thì giống như một con tôm luộc, ngay cả mái tóc cũng đã biến thành màu đỏ rực. Điều kỳ dị là mỗi khi trên người hắn chảy ra một tầng chất lỏng màu đen, thân hình mập mạp của hắn lại teo đi vài phần. Đứng một bên quan sát, Tiểu Vũ không khỏi nghĩ rằng thứ Đường Tam đưa cho gã mập chính là một loại thảo dược giảm cân đặc hiệu.

Sự biến hóa của Trữ Vinh Vinh là mỹ lệ nhất. Thất Bảo Lưu Ly Tháp lẳng lặng lơ lửng trước người nàng, tỏa ra bảy luồng bảo quang rực rỡ, ba hồn hoàn lóe sáng được một tầng kim quang nồng đậm bao phủ. Kim quang này chính là từ bản thể của Trữ Vinh Vinh phóng xuất ra, mang theo hương thơm nồng nàn của Úc Kim Hương, bảo quang lưu chuyển trông như tiên nữ hạ phàm. Mỗi lần kim quang tăng cường đều làm cho Trữ Vinh Vinh và Thất Bảo Lưu Ly Tháp càng thêm huyễn lệ, quang mang mỗi lúc một chói mắt.

Kim quang trên người Trữ Vinh Vinh và làn sương trắng trên người Áo Tư Tạp mơ hồ có cảm giác tương thích, hấp dẫn lẫn nhau. Sương trắng và kim quang giao hội giữa không trung, hương thơm của hai người cũng ngưng tụ lại, sinh ra một loại kỳ hương khác vô cùng dễ chịu. Ngay cả Đường Tam cũng không biết, Khỉ La Úc Kim Hương mà Trữ Vinh Vinh dùng và Bát Tiên Lan của Áo Tư Tạp vốn là một đôi uyên ương tiên thảo, cũng giống như Bát Giác Huyền Băng Thảo và Liệt Hỏa Hạnh Kiều Sơ của hắn, đều có tác dụng hỗ trợ lẫn nhau.

Tình huống tương tự cũng xảy ra giữa Chu Trúc Thanh và Đái Mộc Bạch. Bọn họ không phải vì mối quan hệ giữa tiên thảo, mà là vì hai người vốn có võ hồn dung hợp kỹ. Sau khi dùng Thủy Tiên Ngọc Cơ Cốt, toàn thân Chu Trúc Thanh đều lan tỏa một tầng ngọc sắc nhàn nhạt. Khác với Đái Mộc Bạch đang nằm duỗi thẳng trên mặt đất, theo dược hiệu phóng thích, nàng từ tư thế khoanh chân ngồi bỗng đứng thẳng lên, hai tay khoanh trước bộ ngực đầy đặn mà lẳng lặng hấp thu dược lực. Trên người Đái Mộc Bạch mơ hồ hiện lên bóng Bạch Hổ chói lọi, trên người Chu Trúc Thanh hiện ra ảo ảnh Linh Miêu màu đen giao hòa, tiết tấu hô hấp của hai người hoàn toàn tương đồng. Mỗi một lần hít vào thở ra đều có cảm giác hòa hợp.

Đại Sư điềm đạm ngồi một chỗ, toàn thân nổi lên tử quang nhàn nhạt, tuy không bùng nổ như Mã Hồng Tuấn, nhưng trên người cũng không ngừng chảy ra một tầng chất lỏng màu đen. Kê Quan Phượng Hoàng Quỳ và Cửu Phẩm Tử Chi đều có công hiệu thoát thai hoán cốt. Điểm này Đường Tam đã quên không nói.

Lúc này, phản ứng trên người Đường Tam không lớn, chỉ là trên đầu bao phủ một tầng quang mang màu vàng đỏ nhàn nhạt, kim quang như tơ như sợi không ngừng ngưng tụ về phía hai mắt của hắn.

Tiểu Vũ đang cầm Tương Tư Đoạn Trường Hồng đứng một góc lẳng lặng thưởng thức mùi hoa, ánh mắt nàng thỉnh thoảng đảo qua mọi người, nhưng chủ yếu vẫn dừng lại trên người Đường Tam.

Từ lúc mặt trời mọc ở phía đông đến khi lặn ở phía tây, người đầu tiên tỉnh lại sau khi tu luyện chính là người dùng dược hiệu ôn hòa nhất – Áo Tư Tạp của Bát Tiên Lan.

Vươn vai một cái, Áo Tư Tạp như vừa ngủ dậy mà mở to hai mắt: "Thật khoan khoái a!"

Tiểu Vũ trừng mắt liếc hắn một cái, thấp giọng nói: "Mọi người còn đang tu luyện, ngươi nhỏ giọng một chút."

Áo Tư Tạp mở to mắt, lúc này mới phát hiện những người khác đang ngồi xung quanh, liền vội vàng che miệng lại.

Tiểu Vũ quan sát hắn vài lần, liền phát hiện khí chất cao quý mà Áo Tư Tạp có được sau khi hấp thu Bát Tiên Lan không hề biến mất sau khi tu luyện kết thúc, cả người hắn tựa như được bao phủ bởi một tầng quang mang mềm mại, lộng lẫy.

"Có thấy biến đổi gì không?" Tiểu Vũ thấp giọng hỏi.

Áo Tư Tạp sửng sốt một chút, lúc này mới nhớ đến việc cảm nhận biến hóa trên người mình.

Rất nhanh, sắc mặt hắn trở nên hết sức quái dị, đó là vui mừng xen lẫn kinh ngạc cùng cảm giác không dám tin, nếu không phải những người khác còn đang tu luyện, lúc này hắn thật muốn cất tiếng cười to.

"Thế nào? Đừng có che miệng nữa." Tiểu Vũ vỗ vào cánh tay của Áo Tư Tạp.

Ánh mắt Áo Tư Tạp phóng ra ngọn lửa hưng phấn: "Chà, thật sự là quá sung sướng."

"Sung sướng cái đầu ngươi ấy." Tiểu Vũ tức giận trừng mắt nhìn hắn một cái: "Nói mau, rốt cuộc là thế nào?"

Áo Tư Tạp cười hắc hắc, khoa tay múa chân trước mặt Tiểu Vũ: "Năm cấp, hồn lực của ta tăng liền năm cấp, điều này quả thực khó tin. Ta đã lên ba mươi tám cấp rồi. Trời ạ, ta sắp đuổi kịp Đái lão đại rồi."

Mặc dù đã đoán trước hiệu quả của tiên phẩm dược thảo mà Đường Tam đưa sẽ rất cao, nhưng nghe những lời từ miệng Áo Tư Tạp nói ra lại là một cảm giác hoàn toàn khác. Chỉ một gốc Bát Tiên Lan lại có thể giúp hồn lực của hắn trực tiếp tăng vọt năm cấp. Nói cách khác, hiện tại bọn họ so với đám hồn sư của Hoàng Đấu chiến đội vốn lớn hơn đến hơn năm tuổi thì hồn lực cũng không chênh lệch bao nhiêu.

"Ngươi thì đã là gì, không phải chỉ là năm cấp thôi sao? Ta còn lợi hại hơn nhiều." Thanh âm của Trữ Vinh Vinh từ bên cạnh vang lên, kim quang trên người nàng đã hoàn toàn thu liễm, tay phải đang nâng Thất Bảo Lưu Ly Tháp, phía dưới bảo tháp mơ hồ có một cánh hoa Úc Kim Hương bằng kim quang nâng đỡ.

Trữ Vinh Vinh đối mặt với Tiểu Vũ cười: "Ta tăng sáu cấp, đã lên ba mươi bảy cấp rồi."

Áo Tư Tạp không nhịn được nói: "Chúng ta không phải đang nằm mơ đấy chứ? Nếu sau này tu luyện đều đơn giản như vậy, chúng ta còn cần khổ luyện làm gì? Mỗi ngày cứ ăn hoa là được."

Tiểu Vũ bĩu môi: "Ngươi đừng nằm mơ nữa. Tiểu Tam nói rồi, tiên phẩm dược thảo không thể ăn nhiều, ăn nhiều ngược lại còn có hại. Tăng năm cấp ngươi còn không thỏa mãn sao? Đại Sư từng nói, tuổi càng nhỏ, tu luyện lại càng dễ dàng. Ngươi bây giờ cũng đã mười lăm tuổi rồi đấy."

Trữ Vinh Vinh nhảy nhót nói: "Thật không ngờ, ta vừa đột phá ba mươi cấp không lâu lại có thể một lần tăng lên nhiều như vậy, nói không chừng, chẳng bao lâu nữa chúng ta cũng có thể đạt tới bốn mươi cấp. Hơn nữa, ta cảm giác Thất Bảo Lưu Ly Tháp của mình dường như có chút biến hóa, mặc dù không nói rõ được là biến hóa ở đâu, nhưng ta vẫn cảm thấy có gì đó khác thường."

Áo Tư Tạp cúi đầu, nhìn bảo tháp trong tay Trữ Vinh Vinh, đột nhiên hú lên một tiếng quái dị: "Ta biết rồi."

Trữ Vinh Vinh vội lấy tay che miệng hắn lại: "Ngươi nhỏ tiếng một chút không được à."

Áo Tư Tạp gỡ tay Trữ Vinh Vinh ra, cố gắng kiềm chế thanh âm hưng phấn: "Vinh Vinh, Vinh Vinh ngươi nói xem, Thất Bảo Lưu Ly Tháp của ngươi vốn có mấy tầng?"

Trữ Vinh Vinh sửng sốt một chút, lúc này mới chú ý tới bảo tháp của mình: "Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín. Chín tầng? Sao lại thế? Sao lại biến thành chín tầng rồi?"

Trữ Vinh Vinh chỉ cảm thấy một luồng nhiệt huyết dâng trào trong lòng, lúc này, thanh âm của nàng đã có chút run rẩy. Thất Bảo Lưu Ly Tháp biến thành chín tầng có ý nghĩa gì?

Ý nghĩa là võ hồn của nàng đã không còn là Thất Bảo Lưu Ly Tháp nữa, mà là Cửu Bảo Lưu Ly Tháp trong truyền thuyết, cũng là mục tiêu mà chính phụ thân nàng, Tông chủ Thất Bảo Lưu Ly Tông - Trữ Phong Trí theo đuổi cả đời. Mà nàng lúc này đã đạt được rồi.

Ánh mắt Trữ Vinh Vinh không nhịn được nhìn về phía Đường Tam, nếu không phải vì có Tiểu Vũ ở đây, nàng lúc này xúc động tới mức thậm chí muốn lấy thân báo đáp.

Chỉ có những nhân tài trực hệ của Thất Bảo Lưu Ly Tông bọn họ mới hiểu được Cửu Bảo Lưu Ly Tháp có ý nghĩa như thế nào, đối với cả Thất Bảo Lưu Ly Tông mà nói, việc này thật sự quá trọng yếu, quá trọng yếu.

Sau phút kích động ngắn ngủi, Trữ Vinh Vinh dần dần bình tĩnh lại, chỉ là bàn tay nàng đang nâng Cửu Bảo Lưu Ly Tháp vẫn còn run rẩy. Nàng hiểu rằng, phần ân tình này của Đường Tam không chỉ là đối với bản thân nàng, mà là đối với cả Thất Bảo Lưu Ly Tông. Xem ra, mình phải về nhà một chuyến.

"Các ngươi đều hấp thu tốt cả chứ?" Đúng lúc này, thanh âm của Đường Tam vang lên, chỉ thấy hắn khẽ mở mắt rồi từ từ đứng dậy.

"Tam ca."

Trữ Vinh Vinh nhanh chân bước tới, ôm chầm lấy Đường Tam, hai tay choàng qua cổ hắn, hôn mạnh vào má hắn một cái.

Hành động của nàng khiến Đường Tam ngây cả người, ngay cả Áo Tư Tạp và Tiểu Vũ cũng sững sờ, sắc mặt cả hai đều trở nên có chút kỳ quái. May mắn là, câu nói tiếp theo của Trữ Vinh Vinh đã khiến họ bình tĩnh trở lại.

☰ Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc ☰

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!