Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục

Chương 194: ĐẠI LỰC VƯƠNG THÁI NẶC

Nghe có người gọi tên mình, Đường Tam vô thức đáp: "Là ta."

"Tốt lắm, tốt lắm… Hóa ra là thằng nhãi nhà ngươi đã đánh con ta ra nông nỗi này." Thái Nặc đã chờ ở đây từ xế chiều, cuối cùng cũng tìm thấy mục tiêu, khí thế nhất thời bùng nổ, bàn tay to lớn vươn ra, chộp thẳng tới vai Đường Tam.

Đường Tam cước đạp Quỷ Ảnh Mê Tung, thân thể lùi về sau ba thước, nhẹ nhàng thoát khỏi bàn tay của Thái Nặc. "Ngươi là cha của Thái Long?"

Thái Nặc ngạo nghễ nói: "Không sai, ta là Đại Lực Vương Thái Nặc. Ngươi đánh con ta thành ra thế này, có nên cho nó một lời công đạo hay không?"

Tiểu Vũ có chút khinh thường liếc nhìn Thái Long một cái: "Đánh bại con thì cha ra mặt. Nếu chúng tôi đánh bại cả cha ngươi, chẳng lẽ ông nội ngươi cũng ra mặt đòi đánh à?"

Thái Long sững sờ, trong mắt thoáng hiện vẻ xấu hổ: "Tiểu Vũ, ngươi đừng hiểu lầm, là cha ta thấy vết thương trên người ta nên mới… nhưng mà, nếu ông nội ta thật sự đến thì phiền phức to đấy."

Thái Nặc liếc nhìn Tiểu Vũ: "Tiểu nha đầu, ở đây có chuyện của ngươi sao? Nếu không phải ngươi dụ dỗ con ta thì sao nó lại thê thảm như vậy? Quả nhiên là hồng nhan họa thủy. Tuổi còn nhỏ đã học cách câu dẫn nam nhân rồi."

Tiểu Vũ ngẩn người, rồi giận dữ nói: "Đại tinh tinh, ngươi nói ai câu dẫn nam nhân?"

Thái Nặc hừ một tiếng: "Chẳng lẽ không phải vì ngươi mà thằng nhãi này đánh con ta sao? Đợi ta thu thập xong tiểu tử này sẽ đến giáo huấn ngươi. Con ta có điểm nào không tốt? Tiểu tử này cũng đâu phải bạch diện thư sinh gì." Vừa nói, hắn lại vươn tay chộp về phía Đường Tam.

Đối với đòn tấn công của Thái Nặc, Đường Tam không hề tức giận, hắn nhìn ra Thái Long không nói dối, cha hắn rõ ràng không phải do hắn gọi tới. Nhưng lời Thái Nặc sỉ nhục Tiểu Vũ lại khiến Đường Tam không thể chịu đựng được. Đối với hắn, Tiểu Vũ chính là vảy ngược. Ánh mắt hắn lóe lên hàn quang, lần này hắn không né tránh nữa mà nghiêng người lao tới. Tay trái vung lên, khóa chặt cổ tay Thái Nặc, tay phải lập tức điểm vào các khớp ngón tay của y, dùng thủ pháp Cầm Nã bá đạo nhất trong Phân Cân Tán Cốt.

Cổ tay bị Đường Tam bắt được, Thái Nặc cũng thoáng sững sờ. Nhưng phản ứng của y nào phải Thái Long có thể so bì. Y không hề rụt tay về mà khẽ quát một tiếng, toàn thân rung mạnh, một luồng kình lực cuồng bạo từ cánh tay chấn văng tay Đường Tam ra.

Khống Hạc Cầm Long của Đường Tam dù tinh diệu nhưng lúc này lại trở nên vô dụng, chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh kinh người từ tay đối phương truyền đến, đánh bật tay hắn ra. Cước đạp Quỷ Ảnh Mê Tung, hắn liên tiếp lùi lại mấy bước mới miễn cưỡng đứng vững.

Sức mạnh thật đáng sợ. Đường Tam thầm kinh hãi, tinh thần lập tức tập trung cao độ.

"Hử?" Thái Nặc thấy mình không thể một đòn hạ được Đường Tam thì vô cùng kinh ngạc. "Khó trách đánh được con ta, quả nhiên có chút bản lĩnh. Ta muốn xem xem, ngươi đỡ được mấy chiêu của ta."

Vừa nói, y cũng không phóng thích Võ Hồn mà cứ thế đuổi theo Đường Tam, hai lòng bàn tay mở ra, ôm về phía hắn. Chỉ qua một lần tiếp xúc, Đường Tam đã rõ thực lực đối phương hơn mình rất nhiều, nếu thật sự bị y ôm trúng thì đừng mong thoát được. Nhưng Đường Tam không phải Hồn Sư hệ sức mạnh, hắn sẽ không dại dột đối đầu trực diện. Bước chân biến ảo, thân hình hắn nhất thời trở nên hư ảo, tốc độ của Thái Nặc tuy không chậm nhưng liên tiếp công kích mấy lần cũng không chạm được vào vạt áo của Đường Tam.

"Tiểu tử thối, có bản lĩnh thì đừng chạy!" Thái Nặc tức giận quát. Trong lòng y cũng có chút kinh ngạc. Y đã nghe Thái Long nói Đường Tam là một Khống Chế Hệ Hồn Sư có năng lực cận chiến rất mạnh. Qua vài lần thăm dò, y nhận thấy lực lượng của Đường Tam tuy không bằng mình, nhưng tốc độ khi chưa sử dụng Võ Hồn lại nhanh hơn y vài phần. Vì vậy muốn bắt được Đường Tam hiển nhiên không dễ dàng.

Đường Tam không đáp lời, trong mắt tinh quang chợt lóe, Lam Ngân Thảo từ cơ thể tuôn ra, hai vàng một tím, ba Hồn Hoàn xoay quanh thân thể, tỏa ra ánh sáng chói mắt.

Thái Nặc hừ một tiếng: "So Võ Hồn với ta sao? Tốt, để ta xem Võ Hồn của ngươi mạnh đến đâu. Đại Lực Tinh Tinh, Phụ Thể!" Y hét lớn một tiếng, cả người phình to thêm năm tấc, quần áo trên người rách toạc, để lộ ra cơ bắp rắn chắc như kim loại.

Thái Long tuy mạnh nhưng so với cha mình thì còn kém xa. Điều khiến đồng tử Đường Tam co rút lại chính là vị Đại Lực Vương Thái Nặc này có tổng cộng năm Hồn Hoàn. Hai vàng, ba tím. Ánh sáng huyễn lệ chói lòa bao quanh thân thể y.

Thật ra, Đường Tam không biết, gia tộc của Thái Long đã có từ lâu đời, mỗi thế hệ đều truyền thừa cùng một loại Võ Hồn. Thái Long lại là con trai duy nhất trong nhà, trưa nay khi hắn về nhà, Thái Nặc chứng kiến con mình một thân thương tích, tự nhiên không kìm được lửa giận mà chạy tới đây.

"Tiểu tử, sợ rồi sao? Sợ thì nhận thua đi. Lão tử… trước tiên sẽ đánh gãy tứ chi của ngươi, sau đó mới đến tìm các lão sư của học viện các ngươi xử lý. Lão tử là Chiến Hồn Vương cấp 58 hệ sức mạnh, biết chưa hả? Quyền cước không có mắt, lỡ ta đánh gãy tay chân ngươi thì không hay đâu."

Thái Nặc sau khi phóng xuất Võ Hồn liền ra vẻ cao cao tại thượng. Y thấy Hồn Lực của mình cao hơn đối phương ít nhất hai mươi cấp, tuyệt đối có thể dễ dàng khiến tiểu tử trước mắt phải khuất phục.

Nhưng y làm sao biết được, đặc điểm lớn nhất của Đường Tam chính là ý chí kiên cường, áp lực càng lớn, ý chí của hắn lại càng mạnh mẽ.

"Ngươi là cha của Thái Long, nhưng không phải là cha của ta." Đường Tam lạnh lùng nói. Trong lòng hắn chợt dâng lên một nỗi chua xót, thấy con mình bị đánh, Thái Nặc đã đau lòng ra mặt, nhưng cha của hắn hiện giờ đang ở nơi nào? Càng nghĩ như vậy, chiến ý trong lòng hắn càng bùng phát mãnh liệt, quyết phải chiến thắng. Hồn Lực trong cơ thể Đường Tam vận chuyển điên cuồng, cả người đã tiến vào trạng thái đỉnh cao.

"Ca, ta cùng ngươi đối phó hắn." Tiểu Vũ thấy Thái Nặc là một cường giả cấp bậc Hồn Vương, vội vàng phóng thích Võ Hồn của mình.

Đường Tam phất tay ngăn lại: "Không, để một mình ta, ngươi đừng nhúng tay vào. Đây là chuyện của đàn ông chúng ta."

"Tốt!" Thái Nặc khen một tiếng. "Tiểu tử ngươi trông tuổi không lớn, nhưng câu này lại rất hợp ý ta. Đúng vậy, đây là chuyện của đàn ông chúng ta. Chỉ bằng câu nói này, ta sẽ hạ thủ lưu tình."

"Không cần." Đường Tam nhàn nhạt đáp một câu, người đã di chuyển. Hắn không tiến lên mà bay nhanh về phía sau, Lam Ngân Thảo trên người phóng ra như vô số tử xà, ngăn chặn đường tiến của Thái Nặc.

Thái Nặc ha hả cười lớn, cả người như một cỗ chiến xa, lao thẳng về phía Đường Tam, hoàn toàn xem thường những sợi Lam Ngân Thảo cản đường.

Phanh phanh phanh… Liên tiếp mấy tiếng vang lên, Lam Ngân Thảo vừa quấn quanh thân thể Thái Nặc liền lập tức bị cơ bắp cường tráng của y chấn đứt, hoàn toàn không thể làm chậm tốc độ của y. Phải biết rằng, sau khi hấp thu Hồn Hoàn của Nhân Diện Ma Chu, Lam Ngân Thảo của Đường Tam đã trở nên vô cùng cứng cỏi. Hơn nữa, nhờ được Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn cải tạo, độ bền của Võ Hồn đã tăng lên một tầm cao mới. Đó cũng là nguyên nhân chủ yếu khiến Đường Tam không hề e ngại khi đối mặt với Thái Nặc, một Hồn Vương.

Thế nhưng, sức mạnh của Thái Nặc còn kinh khủng hơn hắn tưởng tượng, đặc tính cứng cỏi của Lam Ngân Thảo cũng không cách nào khiến y dừng bước dù chỉ trong chốc lát.

Chỉ trong nháy mắt, Đường Tam đã phán đoán được, vị Hồn Vương cấp 58 trước mắt này, về phương diện sức mạnh tuyệt đối không thua kém Triệu Vô Cực, người được mệnh danh là Bất Động Minh Vương với Võ Hồn Đại Lực Kim Cương Hùng. Mà Hồn Lực của Triệu Vô Cực đã đạt tới cấp 76.

Nhanh chóng lục lại kiến thức mà Đại sư truyền thụ trong đầu, Đường Tam hiểu ra lần này mình đã gặp phải một Hồn Sư thuần túy hệ sức mạnh. Hồn Sư thuần túy hệ sức mạnh là những người có tất cả Hồn Hoàn đều gia tăng thuộc tính sức mạnh. Sức mạnh cường đại, thân thể tự nhiên cũng mạnh hơn người thường rất nhiều.

Hôm nay, lúc chiến đấu với Thái Long, Đường Tam đã mơ hồ nhận ra vấn đề này, độ bền thân thể của Thái Long căn bản không phải là thứ mà một Hồn Sư hơn ba mươi cấp có thể đạt được.

Lúc này, Thái Nặc càng khiến hắn khẳng định điều đó. Lam Ngân Thảo đối với y căn bản không có chút tác dụng nào.

Năm Hồn Hoàn trên người Thái Nặc chuyển động lên xuống, hai Hồn Hoàn màu vàng phía trước đồng thời tỏa sáng. Hai Hồn Kỹ này, một cái gia tăng sức mạnh, một cái ngưng tụ sức mạnh. Khi sử dụng, chúng có thể làm cho sức mạnh vốn đã kinh khủng của y tăng thêm 50%. Cộng thêm Hồn Lực cấp 58 của bản thân, y mới có thể xem thường Lam Ngân Thảo của Đường Tam như vậy.

Kinh nghiệm chiến đấu của Đường Tam vô cùng phong phú, dù đối mặt với đối thủ có sức mạnh áp đảo hoàn toàn, hắn cũng không hề bối rối. Mặc dù sau khi sử dụng Võ Hồn, tốc độ của Thái Nặc đã tăng lên không ít, nhưng tốc độ của Đường Tam dưới sự thúc đẩy của Hồn Lực cũng tăng cường tương ứng. Thái Nặc muốn đuổi kịp hắn trong chốc lát cũng không hề dễ dàng.

Đường Tam thu hồi Lam Ngân Thảo, chỉ dựa vào Quỷ Ảnh Mê Tung để quần thảo với đối thủ, không vội vàng tấn công. Trong một trận chiến tay đôi, điều đầu tiên là phải xác định rõ điểm mạnh yếu của mình và đối phương. Điểm mạnh của Thái Nặc rất rõ ràng, đó chính là sức mạnh kinh khủng cùng năng lực phòng ngự. Còn điểm mạnh của mình là gì? Đường Tam biết, hắn có rất nhiều ưu thế, trong đó, Huyền Thiên Công chính là một trong số đó.

Khác với cách tu luyện Hồn Lực của thế giới này, đạo gia thượng thừa tâm pháp Huyền Thiên Công của Đường Tam có ưu thế cực lớn về phương diện hồi phục. Hơn nữa, việc di chuyển liên tục rõ ràng tiết kiệm Hồn Lực hơn so với đối thủ đang không ngừng phát lực. Muốn chiến thắng, trước tiên phải tiêu hao Hồn Lực của đối phương.

Lúc này, người vây xem cuộc chiến ngày càng đông, Tiểu Vũ lo lắng nắm chặt tay, sẵn sàng xông lên cứu viện bất cứ lúc nào. Còn Thái Long thì đã hoàn toàn bị trận chiến giữa cha mình và Đường Tam thu hút.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!