Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục

Chương 201: THẦN LỰC LƯỢNG, GIA GIA THẬT SỰ ĐÃ TỚI!

Áo Tư Tạp nói: "Đây là vấn đề của ngươi và Đái lão đại, dù sao ta chỉ cần lo cung cấp hương tràng là được rồi. Hai người các ngươi, một là đội trưởng, một là người chỉ huy, mọi chuyện đành trông cậy vào các ngươi vậy. Thật ra, ta cảm thấy cấp bậc không phải vấn đề lớn, mấu chốt là trong đội chúng ta có đến hai phụ trợ hệ hồn sư, điều này đương nhiên giúp thực lực của chúng ta tăng lên rất nhiều. Nhưng đồng thời, số người có thể trực tiếp chiến đấu lại ít hơn họ một người. Như vậy cũng sẽ có phần bất lợi."

Tiểu Vũ nói: "Chưa chắc đã là bất lợi, ngươi quên Vinh Vinh là Thất Bảo Lưu Ly Tháp, à không, bây giờ phải gọi là Cửu Bảo Lưu Ly Tháp rồi. Nàng đã có đệ tam hồn kỹ, có thể tăng phúc cho tất cả chúng ta thêm mười phần trăm so với trước, cộng thêm một phụ trợ nữa là đủ để bù đắp chênh lệch về nhân số so với đối phương, ta nói có đúng không?"

Vừa nghe Tiểu Vũ nhắc tới Ninh Vinh Vinh, Áo Tư Tạp không khỏi lộ ra vẻ mặt có chút kỳ quái: "Sáng hôm qua Vinh Vinh đã đi rồi, không biết khi nào nàng mới có thể quay lại. Ta chỉ sợ người nhà sẽ không cho nàng trở về thì phải làm sao. Dù sao nàng cũng chỉ là một cô gái nhỏ, nếu ta là phụ thân nàng, chỉ sợ cũng không yên tâm để nàng đi như thế. Đối với cha nàng, Vinh Vinh không chỉ là con gái yêu mà còn là người kế thừa tương lai của Thất Bảo Lưu Ly Tông."

Nghe Áo Tư Tạp nói vậy, Đường Tam và Tiểu Vũ không khỏi sững sờ, Tiểu Vũ nói: "Không thể nào. Nếu Vinh Vinh không trở lại, Sử Lai Khắc Thất Quái của chúng ta chẳng phải sẽ thiếu mất một người sao?"

Áo Tư Tạp cười khổ nói: "Ai có thể nói chắc được đây? Đương nhiên ta hy vọng nàng sẽ trở lại. Tiểu Vũ, ngươi và Vinh Vinh vẫn ở chung một phòng. Ngươi xem, ta theo đuổi nàng rốt cuộc có hy vọng hay không? Nếu một chút hy vọng cũng không có, ta sẽ không ôm mộng tưởng nữa để sau này khỏi phải đau khổ."

Tiểu Vũ le lưỡi nói: "Vấn đề này ta cũng không rõ, Vinh Vinh chưa bao giờ nói với ta chuyện này. Bất quá, ta thấy nàng đối với ngươi chắc chắn là có hảo cảm, nhưng kết quả cuối cùng thì ta lại không cảm thấy khả quan lắm. Chuyện này phải do ngươi trực tiếp đi hỏi nàng thôi, ngươi là đàn ông, có gì mà phải sợ chứ. Hỏi cho rõ ràng không phải đơn giản hơn sao?"

Áo Tư Tạp gật đầu: "Ngươi nói rất đúng, nếu lần này nàng trở về, ta nhất định phải hỏi cho rõ ràng. Thừa dịp chúng ta tuổi còn nhỏ, cứ chiếm tiên cơ trước đã rồi tính sau. Nếu không, sau này khi rời học viện, chỉ sợ ta càng không có cơ hội."

"Cái gì mà chiếm tiên cơ, ngươi nói thật khó nghe." Tiểu Vũ tức giận trừng mắt nhìn hắn.

Áo Tư Tạp lúc này đã khôi phục lại vẻ tươi cười vốn có, không thể không thừa nhận, sau khi cạo đi bộ ria mép, tướng mạo của hắn có thể nói là tuyệt phẩm, ngay cả Tiểu Vũ nhìn cũng không khỏi ngây người một chút, trong lòng thầm mắng một tiếng: "Thật là ẻo lả như đàn bà."

"Sao lại khó nghe chứ? Mặc dù ngươi không nói, nhưng ngươi đã sớm làm rồi còn gì! Chẳng lẽ ngươi dám nói mình không độc chiếm Đường Tam sao?"

"Ta..." Tiểu Vũ liếc trộm Đường Tam một cái, vừa lúc bắt gặp ánh mắt của hắn, vội vàng dời đi chỗ khác, "Được rồi, đừng nói nhảm nữa, mau ăn sáng đi, ta đói bụng lắm rồi."

Thực đường của học viện đương nhiên là thống nhất, mặc dù ba người đến rất sớm nhưng vẫn có một vài đệ tử dậy sớm đến ăn trước.

Đường Tam vừa bước vào thực đường, liền cảm nhận rõ ràng không khí có chút không đúng. Ánh mắt của tất cả các đệ tử nhìn hắn đều vô cùng kỳ lạ. Có kính sợ, có ghen tị, có ngưỡng mộ, và còn nhiều cảm xúc phức tạp khác.

Mặc dù đứng cạnh Áo Tư Tạp, Đường Tam trông rất bình thường, nhưng trong đám đệ tử tại thực đường lại không một ai nhìn Áo Tư Tạp. Nhất là các nữ đệ tử, nếu dùng lời của Tiểu Vũ để hình dung thì những nữ đệ tử này rõ ràng là đang si mê.

Dù sao, đây cũng là một học viện hồn sư cao cấp. Mỗi một đệ tử đều là hồn sư, cấp bậc thấp nhất cũng là hai mươi cấp. Tại thế giới hồn sư, thực lực là tất cả. Tướng mạo và thực lực hoàn toàn khác nhau, căn bản không thể so sánh. Tướng mạo anh tuấn là trời sinh, nhưng thực lực cường đại lại chỉ có số ít người sở hữu, phải thông qua thời gian dài không ngừng nỗ lực cùng với thiên phú.

Mặc dù trong trận chiến ngày hôm qua, vận may của Đường Tam không nhỏ, nhưng dù sao hắn cũng đã chiến thắng một vị Hồn Vương năm mươi tám cấp, bản thân hắn thực lực cũng đã đạt đến ba mươi bảy cấp, trong toàn học viện tuyệt đối là cường giả hàng đầu. Như vậy sao mọi người lại không chú ý đến hắn được chứ?

Lúc này, nếu không phải Tiểu Vũ đi bên cạnh Đường Tam thật sự quá xinh đẹp, lại còn dùng ánh mắt hung hăng cảnh cáo các nữ đồng môn, chỉ sợ đã có không ít nữ đệ tử tiến đến làm quen.

Đường Tam lướt mắt nhìn một vòng rồi thu lại ánh mắt bình thản, tâm tính của hắn không giống những thiếu niên mười ba, mười bốn tuổi khác, tự nhiên sẽ không bị ảnh hưởng bởi ngoại cảnh như vậy. Ba người mua bữa sáng rồi tìm một chiếc bàn gần cửa sổ ngồi xuống.

Áo Tư Tạp vừa ăn vừa thấp giọng nói với Đường Tam: "Ta thật không nên đi ăn cùng lúc với các ngươi."

Đường Tam nghi hoặc hỏi: "Tại sao?"

Áo Tư Tạp không hề che giấu vẻ mặt ghen tị của mình: "Chẳng lẽ ngươi không phát hiện tất cả nữ sinh đều chỉ nhìn ngươi sao? Chỉ hận không thể ăn tươi nuốt sống ngươi. Phải biết rằng, những lúc không có ngươi, tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào ta cả đấy."

Tiểu Vũ nói với giọng quỷ quyệt: "Hay cho cái bản tính lăng nhăng của ngươi, lúc nào gặp Vinh Vinh ta sẽ mách hết với nàng. Để nàng ấy không thèm ngó ngàng đến tên Đào Hoa nhà ngươi nữa, xem ngươi còn dám trêu hoa ghẹo nguyệt nữa hay không?"

Áo Tư Tạp sắc mặt biến đổi, vội vàng bày ra vẻ mặt nghiêm trang: "Tiểu Vũ, ta xin ngươi, nếu ngươi nói lung tung trước mặt Vinh Vinh, cẩn thận ca ca ta tố cáo ngươi tội phỉ báng. Ta nào có trêu hoa ghẹo nguyệt gì đâu chứ? Ta chỉ là ôm một thái độ thưởng thức đối với các cô gái mà thôi. Huống chi, các nàng làm sao có thể so sánh được với Vinh Vinh của ta. Vinh Vinh của ta chính là quốc sắc thiên hương. Chỉ là, ai cũng có lòng hư vinh thôi. Là nam nhân, sao lại không hy vọng mình được nhiều cô gái chú ý chứ?"

Tiểu Vũ tức giận hừ một tiếng, huých vào người Đường Tam: "Ca, ngươi có hy vọng được các cô gái chú ý như hắn không?"

Đường Tam dường như không hề thấy ánh mắt cầu cứu của Áo Tư Tạp, lập tức lắc đầu nói: "Không hy vọng, ta cũng không muốn rước thêm phiền toái vào người. Ngươi cứ xem Mộc Bạch với Trúc Thanh thì sẽ biết. Nếu trước kia Mộc Bạch không có nhiều bạn gái như vậy, Trúc Thanh cũng sẽ không có thái độ như thế với hắn."

Nghe Đường Tam nói vậy, Tiểu Vũ nhất thời đắc ý vênh mặt lên với Áo Tư Tạp: "Thấy chưa, ca ta không xấu xa giống ngươi đâu. Ngươi là đại hương tràng thúc thúc hèn mọn, còn ca ta là băng thanh ngọc khiết Thiên Thủ Tu La."

"Ặc..., Tiểu Vũ, ta đang ăn sáng đó, ngươi đừng làm ta phun ra có được không. Bốn chữ băng thanh ngọc khiết có thể dùng cho nam nhân sao?"

Tiểu Vũ hì hì cười, nói: "Vậy thì dùng từ gì để hình dung nhỉ? Nhất trần bất nhiễm nhé?"

Áo Tư Tạp vội bưng bát cơm của mình lên: "Chịu không nổi rồi, ta phải đổi sang bàn khác thôi. Tiểu Vũ, ngươi đúng là người sùng bái ca ca ngươi nhất, không biết hắn đã làm gì để khiến ngươi như vậy nữa."

Tiểu Vũ cả giận nói: "Ngươi mới thối lắm, người ta đang ăn cơm đây. Cẩn thận ta cho ngươi một phát Yêu Cung, ném ngươi bay qua cửa sổ đấy."

"Thôi đừng, ta sợ ngươi rồi." Áo Tư Tạp lại đặt chén cơm xuống bàn, nhỏ giọng hỏi Đường Tam: "Này Tiểu Tam, làm thế nào mà ngươi có thể khiến Tiểu Vũ say mê ngươi như vậy hả? Có thể dạy cho ta vài chiêu không? Nếu Vinh Vinh cũng có thể đối với ta như vậy, ta thật sự chết cũng cam lòng."

Đường Tam liếc hắn một cái, nuốt thức ăn trong miệng xuống rồi nói: "Ta tặng ngươi hai chữ, 'chân thành'. Ngươi chỉ cần làm cho nàng cảm nhận được sự chân thành của ngươi, nàng cũng sẽ đối xử chân thành lại với ngươi. Thật ra, Tiểu Áo, có thể ngươi không tự cảm thấy, nhưng ta thấy Vinh Vinh đối với ngươi không giống với chúng ta đâu. Từ khi chúng ta rời khỏi Đại Sâm Lâm Tinh Đấu ta đã nhận ra rồi, ngươi cần phải cố gắng nhiều hơn nữa. Muốn theo đuổi Vinh Vinh không đơn giản như vậy, dù sao nàng cũng là tiểu công chúa của Thất Bảo Lưu Ly Tông. Ngoài việc đối tốt với nàng ra, ngươi cũng phải tự mình tăng cường thực lực, như vậy mới có thể khiến người nhà Vinh Vinh chấp nhận ngươi."

Áo Tư Tạp chăm chú gật đầu: "Ừm, đây là một đề nghị rất có tính xây dựng, ta sẽ nghiêm túc làm theo."

"Đường Tam, Đường Tam ở đâu?". Ba người đang vừa ăn vừa nói chuyện phiếm thì từ bên ngoài có vài đệ tử của Sử Lai Khắc học viện vội vã chạy vào, vừa vào thực đường đã hô lớn.

"Tìm ta?" Đường Tam sửng sốt một chút, hắn rõ ràng không nhận ra những đệ tử này, chính xác hơn thì ngoài Sử Lai Khắc Thất Quái ra, hắn chỉ biết kẻ mà mình đã đấu cùng hôm qua là Thái Long mà thôi.

Mấy tên đệ tử chạy vào thực đường rất nhanh đã thấy được bóng dáng Đường Tam, lập tức không chút do dự mà chạy tới, một đệ tử chạy đầu tiên hô to: "Đường Tam, mau, mau đi xem một chút. Bọn Thái Long lại tới nữa rồi."

Đường Tam sững sờ, trong lòng không khỏi dâng lên một tia tức giận: "Sao thế? Bọn họ vẫn không chấp nhận sao? Cha của Thái Long lại đến à?"

Mặc dù hắn tự nhận nếu chiến đấu lại, sợ rằng mình không có cơ hội nào để chiến thắng Đại Lực Vương Thái Nặc, nhưng đừng quên, bây giờ bên cạnh hắn còn có Áo Tư Tạp. Chỉ cần Áo Tư Tạp cung cấp Cực Tốc Phi Hành Ma Cô Tràng, Đường Tam hoàn toàn có thể phát huy ưu thế lớn nhất của mình là ám khí đến trình độ cao nhất, một khi Thái Nặc bị nhiễm một tia độc tố, thắng lợi chắc chắn lại thuộc về hắn. Khuyết điểm lớn nhất của lực lượng hệ hồn sư chính là tốc độ và khoảng cách, chỉ cần nắm giữ tốt điểm này, bọn họ cũng không còn đáng sợ nữa. Nói chính xác, chiến đấu với lực lượng hệ hồn sư tốt nhất nên duy trì không gian chiến đấu rộng lớn.

Vài tên đệ tử chạy đến trước mặt Đường Tam, ánh mắt có vẻ cực kỳ cổ quái, một người dẫn đầu nói: "Không chỉ cha của Thái Long đến, lần này ngay cả gia gia hắn cũng tới nữa."

❇ Thiên Lôi Trúc ❇ Cộng đồng dịch giả

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!