Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục

Chương 209: BÍ ẨN THÂN THẾ VÀ HẠO THIÊN ĐẤU LA (PHẦN 3)

"Ta đánh giá rất cao đứa trẻ Đường Tam này, nó có cả năng lực lẫn thiên phú, chẳng bao lâu nữa sẽ đứng đầu giới Hồn Sư. Nhìn ra nó là một người không thích bị ràng buộc, cũng không ham danh lợi, nếu không đã chẳng đem những dược thảo trân quý như vậy tặng cho bạn bè. Đối với một người tương lai sẽ trở nên cường đại như vậy, chúng ta chỉ cần giữ mối quan hệ tốt đẹp, sau này chắc chắn nó sẽ trở thành một trợ lực to lớn. Ta thậm chí còn đang suy nghĩ, nếu có thể dùng cách nào đó giữ chân nó ở lại Thất Bảo Lưu Ly Tông chúng ta thì đó quả là một lựa chọn tuyệt vời."

"Liên hôn ư? Chẳng phải Vinh Vinh nói nó đã có hồng nhan tri kỷ rồi sao?" Cổ Dong nghi hoặc nói.

Trữ Phong Trí thản nhiên cười: "Nó xuất sắc đến đâu thì bây giờ cũng chỉ là một đứa trẻ, chuyện từ nhỏ đến lớn, có gì là chắc chắn đâu? Chẳng lẽ nữ nhi của ta không đủ tốt hay sao? Cứ để vài năm nữa xem tốc độ phát triển của đứa trẻ này thế nào, ta tự khắc sẽ có đối sách. Cốt thúc, chuyện hôm nay không được nói cho bất kỳ ai, nhất là việc Đường Tam xuất thân từ Hạo Thiên Tông. Ta không hy vọng người của Hạo Thiên Tông tìm tới nó. Mặc dù Đường Hạo đã rời khỏi Hạo Thiên Tông nhưng dù sao đó cũng là gốc gác của hắn, cho đến tận bây giờ cũng không ai có thể phủ nhận, hắn là một trong Song Đấu La của Hạo Thiên Tông. Nếu Đường Tam trở về Hạo Thiên Tông, ngược lại sẽ là chuyện không tốt."

"Ta biết rồi." Cổ Dong gật đầu. Hắn có thể nhìn ra trong lòng Trữ Phong Trí có điều khó nói nhưng hắn không cần bận tâm. Chỉ cần Trữ Phong Trí có thể làm cho Thất Bảo Lưu Ly Tông phát triển, vậy là đủ rồi.

Đường Tam trở lại ký túc xá thì phát hiện Áo Tư Tạp, Chu Trúc Thanh, Mã Hồng Tuấn cùng Tiểu Vũ đều ở đây chờ hắn, khi hắn vừa vào cửa thì Trữ Vinh Vinh ở phía sau cũng đuổi đến.

"Các ngươi có chuyện muốn hỏi ta phải không?" Đường Tam quét mắt nhìn mọi người, trong ánh mắt thoáng nét khổ sở.

Áo Tư Tạp là người đầu tiên lắc đầu: "Ta không có gì muốn hỏi cả. Ngươi tự xử lý mọi việc ổn thỏa là được, ta chỉ biết ngươi là một thành viên của Sử Lai Khắc Thất Quái thôi."

Mã Hồng Tuấn gãi gãi đầu: "Ta bây giờ còn chưa rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, muốn hỏi cũng không biết hỏi thế nào."

Bên kia Chu Trúc Thanh cũng nói: "Từ trước đến nay ngươi cũng đâu hỏi gì về lai lịch của chúng ta, mỗi người đều có bí mật của riêng mình."

Tiểu Vũ tiếp lời: "Bọn ta chỉ quan tâm đến ngươi thôi, còn những thứ khác không quan trọng. Ngươi bình an trở về là bọn ta yên lòng rồi."

Trữ Vinh Vinh chốt lại: "Tiểu Vũ, chẳng lẽ ba ta còn có thể làm tổn thương Tiểu Tam sao? À, nói cho các ngươi nghe một bí mật, Tiểu Tam hắn phát tài rồi. Ba ta đặt hắn làm năm trăm bộ ám khí, tổng giá trị lên đến 500 vạn kim hồn tệ."

"Cái gì?" Áo Tư Tạp từ trên giường nhảy xuống, mặt đầy vẻ kích động nhìn Trữ Vinh Vinh: "Vinh Vinh, trong Thiên Đấu Thành có chỗ nào tốt nhất không?"

Trữ Vinh Vinh sững sờ: "Ngươi muốn làm gì?"

Áo Tư Tạp chỉ vào Đường Tam nói: "Đương nhiên là phải 'trấn lột' tên nhà giàu mới nổi này rồi!"

Trữ Vinh Vinh phì cười: "Cho dù muốn 'trấn lột' thì cũng phải đợi vài ngày nữa. Ngươi không thấy Tam ca mệt lắm rồi sao? Ngươi thử đối mặt với uy áp của một vị Phong Hào Đấu La lâu như vậy xem."

Áo Tư Tạp nhìn về phía Đường Tam với ánh mắt không mấy thiện ý: "Dù sao hắn với ta ở cùng một phòng, muốn chạy cũng không thoát đâu. Thôi được, nếu Tiểu Tam mệt rồi thì các ngươi cũng về đi, để hắn nghỉ ngơi."

Mọi người đều gật đầu, Tiểu Vũ nhìn Đường Tam với ánh mắt ân cần. Nhưng lúc này trong lòng Đường Tam lại cực kỳ rối loạn, cũng không đáp lại ánh mắt nàng.

Ngay cả Áo Tư Tạp cũng đi cùng mọi người rời khỏi ký túc xá. Trong phòng chỉ còn lại một mình Đường Tam.

Ngồi trên giường, cảm nhận ánh mặt trời ấm áp từ ngoài cửa sổ chiếu lên người, Đường Tam lại chìm vào dòng suy tưởng.

Cha, rốt cuộc người đang ở nơi nào? Có thể nói cho con biết chuyện gì đã xảy ra không? Mọi người đều nói có hai khả năng, nếu cha xuất thân từ Hạo Thiên Tông, thậm chí là một trong Song Đấu La của Hạo Thiên Tông, vậy tại sao lại lưu lạc thành một gã say, từ nhỏ đến lớn cũng không dạy cho mình chút kiến thức nào về võ hồn, chỉ duy nhất dạy cho mình kỹ nghệ rèn đúc Loạn Phi Phong Chùy Pháp.

Cha đã mất tích tám năm, rốt cuộc người đã đi đâu làm gì? Tại sao đến bây giờ cũng không đoái hoài đến mình? Thái Thản cùng cha đích thực là cùng một tộc, vì cha mà rời khỏi Hạo Thiên Tông, hẳn là lúc đó trong tông đã xảy ra mâu thuẫn không nhỏ. Những mâu thuẫn này mới là mấu chốt, chúng từ đâu mà đến? Mẫu thân của mình tại sao lại qua đời? Có lẽ mấu chốt của mọi vấn đề đều nằm ở mẫu thân.

Một mình trong phòng tĩnh tâm lại, Đường Tam dần dần đã tìm ra được vài manh mối. Dù vậy, tất cả đều rất mơ hồ, hắn vẫn không hiểu tột cùng là chuyện gì đã xảy ra.

Đường Tam ở trong phòng suy nghĩ, còn Áo Tư Tạp cũng đang đối mặt với một chuyện quan trọng nhất trong đời hắn.

Ra khỏi ký túc xá, Tiểu Vũ lòng mang lo lắng, tự mình về phòng, Chu Trúc Thanh theo thói quen lại đi tu luyện, Mập Mạp dưới sự ám chỉ của Áo Tư Tạp cũng đi theo. Lúc này chỉ còn lại Áo Tư Tạp và Trữ Vinh Vinh.

"Vinh Vinh, không ngờ ngươi lại trở về nhanh vậy. Bây giờ ngươi định làm gì?" Áo Tư Tạp mỉm cười nói.

Trữ Vinh Vinh có chút mờ mịt đáp: "Ta cũng không biết, muốn tu luyện mà lại không tĩnh tâm được. Ba bắt ta ra ngoài, không biết người cùng Cốt gia gia nói gì nữa, có lẽ họ muốn đi nói chuyện với Triệu sư phụ. Ta về sớm một chút không được sao?"

Áo Tư Tạp không do dự nói: "Được, đương nhiên là được. Ngươi không biết đâu, lúc ngươi đi, ta đã sợ cha ngươi không cho ngươi trở lại đây. Như vậy thì…"

"Cái gì?" Trữ Vinh Vinh dừng bước, có chút nghi hoặc nhìn về phía Áo Tư Tạp.

Áo Tư Tạp vốn đã lấy hết dũng khí trước khi Trữ Vinh Vinh trở về, nhưng lúc này đối mặt với nàng, không biết tại sao hắn lại chẳng còn chút can đảm nào.

"Ngươi muốn nói cái gì? Đường đường là một đấng nam nhi, sao cứ như đàn bà vậy?" Trữ Vinh Vinh không kiên nhẫn đá nhẹ Áo Tư Tạp một cái.

Áo Tư Tạp cuối cùng cũng dồn hết dũng khí: "Vinh Vinh, ngươi có thể cho ta một câu trả lời được không?"

"Cho ngươi câu trả lời?" Tim Trữ Vinh Vinh đập thình thịch. Con gái thường nhạy cảm hơn con trai, nhìn vào đôi mắt khác thường của Áo Tư Tạp, lồng ngực nàng đập liên hồi.

"Đúng vậy, cho ta một câu trả lời. Nếu từ chối, ta sẽ hoàn toàn hết hy vọng. Chúng ta mỗi ngày ở cùng nhau thì không cảm thấy gì, nhưng lần này ngươi vừa đi, dù chỉ ngắn ngủi một ngày, ta cứ như bị kim châm, trong đầu chỉ toàn là hình bóng của ngươi. Nếu có một ngày ngươi thật sự rời xa ta, ta cũng không biết mình sẽ ra sao nữa. Thà đau một lần rồi thôi, còn hơn đau khổ dai dẳng. Nếu như ngươi đối với ta không có chút cảm giác nào thì hãy lập tức từ chối ngay bây giờ. Nỗi đau bị cự tuyệt này có thể chỉ làm ta khổ một thời gian, nhưng không thể so với sự thống khổ cả đời."

Nghe Áo Tư Tạp nói, Trữ Vinh Vinh không khỏi mở to hai mắt. Nàng phát hiện, hôm nay Áo Tư Tạp không chỉ mặc bộ quần áo sạch sẽ nhất mà còn cạo sạch cả râu mép, đôi mắt đào hoa trong veo kia ánh lên vẻ chân thành, khiến người ta như hoa mắt mê mẩn. Khuôn mặt anh tuấn của hắn càng tác động mạnh vào nội tâm nàng.

"Ngươi… Sao ngươi có thể nói như thế. Bây giờ chúng ta vẫn còn nhỏ." Trữ Vinh Vinh có chút bối rối, cúi đầu nói, không dám nhìn vào mắt Áo Tư Tạp. Trong lòng hoảng hốt không biết nên làm thế nào cho phải.

Áo Tư Tạp đưa tay nắm lấy bả vai mảnh khảnh của Trữ Vinh Vinh: "Vinh Vinh, nhìn ta này. Ta chỉ cần ngươi cho ta một câu trả lời, dù là gì đi nữa, bây giờ ta đều có thể chấp nhận. Nếu thật sự đợi đến lúc lớn lên, khi đó ta sợ mình không chịu nổi."

Hắn đưa cho Trữ Vinh Vinh một lựa chọn, nghe ra rất đơn giản: hoặc là đồng ý, hoặc là từ chối.

"Nhưng…" Trữ Vinh Vinh tâm đã rối loạn, còn hơn cả Đường Tam lúc trước. Cảm nhận được hơi thở nam tính trên người Áo Tư Tạp, nàng thật sự không thể từ chối, cũng không thể đồng ý. Nàng biết dù cha sủng ái mình, lại có hai vị gia gia che chở, nhưng một khi mình phạm vào môn quy, cha cũng sẽ không dung tình.

"Trong lòng ngươi cũng có ta, đúng không?" Áo Tư Tạp thấy dáng vẻ của Vinh Vinh không từ chối, liền cho là đồng ý, không nhịn được vội nói.

"Ta…" Trí óc Trữ Vinh Vinh muốn từ chối Áo Tư Tạp, nàng biết mình và hắn thật sự không có khả năng. Nhưng nhìn nét chân thành trong mắt Áo Tư Tạp, lý trí mách bảo nàng phải từ chối nhưng những lời đó lại không tài nào thốt ra được.

"Vinh Vinh, trong lòng ngươi thật sự có ta, đúng không? Không nói gì tức là đồng ý rồi. Nếu không phải, ngươi đã trực tiếp từ chối ta rồi. Được rồi, ta cũng không ép ngươi, bây giờ chúng ta đều còn nhỏ. Chỉ cần ngươi cho ta một cơ hội, vậy là đủ rồi. Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ cố gắng. Mặc dù bối cảnh của ta không ra gì, nhưng ta nhất định sẽ nỗ lực bằng chính thực lực của mình để cha ngươi chấp nhận gả con gái người cho ta."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!