Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục

Chương 214: TIỂU VŨ, CA CHẢI ĐẦU CHO MUỘI

Tiểu Vũ ngồi bên cạnh Đường Tam, đôi chân thon thả nhẹ nhàng đung đưa, hai tay chống hờ lên lan can gỗ, gương mặt nhỏ nhắn dưới ánh trăng dịu dàng càng thêm xinh đẹp động lòng người.

Nửa năm trôi qua, tu luyện dưới cường độ cao lại được bồi bổ đầy đủ dinh dưỡng khiến cho Sử Lai Khắc Thất Quái, vốn đang trong thời kỳ phát triển, có rất nhiều thay đổi. Chiều cao của Đường Tam bây giờ đã nhỉnh hơn Tiểu Vũ, đạt tới gần một mét tám. Tiểu Vũ cũng là người cao nhất trong ba nữ tử, cao một mét bảy lăm. Mà hiện tại, Đường Tam chỉ vừa bước qua tuổi mười bốn, còn Tiểu Vũ thì chưa tròn mười bốn tuổi.

Bờ vai Đường Tam so với trước kia đã rộng hơn một chút, cả người trông vẫn bình thường như cũ, nhưng ánh mắt đã thu liễm hơn nhiều. Nếu bảy người Sử Lai Khắc Thất Quái đi cùng nhau, hắn tuyệt đối là người ít được chú ý nhất.

Đái Mộc Bạch vẫn thường trêu chọc hắn, nói rằng người càng ít gây chú ý lại càng nguy hiểm.

Gần đây, tốc độ tăng trưởng chiều cao của Tiểu Vũ đã dần chậm lại, từ hai tháng trước đã không còn tăng lên nữa. Mái tóc nàng vẫn dài chấm gót chân như trước. Chẳng biết có phải đã học theo Ninh Vinh Vinh không mà làn da của nàng ngày càng trở nên mịn màng, và những đường cong thiếu nữ cũng đã bắt đầu phát triển.

Điểm hấp dẫn nhất trên người nàng vẫn là đôi chân dài thẳng tắp, tròn trịa, không tìm thấy một chút tì vết nào. Ninh Vinh Vinh và Chu Trúc Thanh cũng là những mỹ nhân, nhưng cả hai đều vô cùng ngưỡng mộ đôi chân của Tiểu Vũ. Ba cô gái, mỗi người một vẻ, nếu như trước đây, xét về nhan sắc, Tiểu Vũ còn có phần thua kém Chu Trúc Thanh và Ninh Vinh Vinh, thì sau nửa năm này, nàng lại càng thêm xinh đẹp, không những đã đuổi kịp mà thậm chí còn có phần vượt trội hơn. Chỉ vì ngày nào mọi người cũng ở cùng nhau nên không ai để ý đến sự thay đổi âm thầm đó mà thôi.

“Tiểu Vũ, không còn sớm nữa, về nghỉ ngơi đi. Ngày mai chúng ta phải lên đường rồi.” Đường Tam dùng vai huých nhẹ vào người Tiểu Vũ.

Tiểu Vũ khẽ gật đầu, cầm đóa Tương Tư Đoạn Trường Hồng trên đùi mình xoay nhẹ một vòng, ngắm nhìn lưu quang tỏa ra từ những cánh hoa rồi đưa lên môi khẽ hôn. Chỉ có nàng mới cảm nhận được hương hoa thoang thoảng. Nàng nhẹ giọng hỏi: “Ca, muội không đạt tới cấp bốn mươi, huynh có thất vọng lắm không?”

Đường Tam mỉm cười: “Sao có thể chứ? Tốc độ tu luyện của muội còn nhanh hơn ta tưởng tượng nhiều. Nếu mọi người không dùng tiên phẩm dược thảo, e rằng tốc độ tu luyện của muội còn vượt qua cả ta, huống hồ là những người khác. Tiểu Vũ, tu luyện phải tuần tự tiệm tiến, không thể quá nóng vội, nếu không sẽ dục tốc bất đạt. Vạn nhất muội vì nóng vội mà tẩu hỏa nhập ma thì phiền phức lớn đấy. Muội phải nhớ kỹ lời ca ca, tuyệt đối không được hấp tấp. Thực lực tổng thể của chúng ta bây giờ đã rất mạnh rồi, muội không cần phải suy nghĩ nhiều, chẳng bao lâu nữa muội cũng sẽ đột phá cấp bốn mươi. Nhưng ta có thể khẳng định, dù muội không ăn Tương Tư Đoạn Trường Hồng, hồn lực của muội nhất định vẫn sẽ hùng hậu hơn mọi người rất nhiều, đạt tới trình độ cực mạnh so với tất cả chúng ta.”

Tiểu Vũ khúc khích cười, nhảy xuống khỏi lan can, nói: “Yên tâm đi, dù sao muội cũng sẽ không trở thành gánh nặng của mọi người đâu. Ca, lần này huynh định săn giết loại hồn thú nào?”

Đường Tam đáp: “Loại nào cũng được. Mặc dù đã có vài lựa chọn, nhưng tình hình cụ thể còn phải xem vận khí của chúng ta nữa. Gặp được hồn thú thích hợp với ai thì người đó sẽ tiến hành săn giết. Võ hồn của mấy người chúng ta không giống nhau, nên sẽ luôn có loại phù hợp.”

Tiểu Vũ gật đầu: “Hy vọng vận khí của chúng ta sẽ tốt. Ca, huynh có thể chải đầu giúp muội không? Tóc muội hơi rối rồi.”

Đường Tam sững sờ một chút: “Chải đầu?” Đây là lần đầu tiên Tiểu Vũ đưa ra yêu cầu như vậy với hắn. “Nhưng bây giờ muội về ngủ, tóc sẽ lại rối thôi mà?”

Tiểu Vũ lè lưỡi với Đường Tam: “Huynh ngốc thế, muội về tu luyện đến sáng mai thì không được sao?”

Vừa nói, Tiểu Vũ vừa lấy ra một chiếc lược từ trong túi của mình đưa cho Đường Tam.

Đó là một cây lược gỗ, trông rất bình thường nhưng chất gỗ lại vô cùng tốt, toàn thân chiếc lược màu tím sẫm, thập phần nhẵn nhụi. Cầm trên tay có cảm giác nhẹ nhàng mà cứng cỏi, một mùi hương gỗ dịu dàng lan tỏa ra xung quanh.

Nếu không nhờ có Tử Cực Ma Đồng, có thể nhìn rõ những vật cực nhỏ trong đêm tối, hẳn Đường Tam đã tưởng rằng chiếc lược này màu đen.

Cũng bởi vì ngay cả Tử Cực Ma Đồng cũng không thể tìm thấy một tì vết nào trên đó, hắn mới kinh ngạc đến vậy.

“Chiếc lược này chất liệu thật tốt!” Đường Tam không kìm được mà thốt lên.

Tiểu Vũ gật đầu, trong mắt dường như có thêm điều gì đó: “Đây là mẹ tặng cho muội, do chính tay bà làm, dùng gỗ Tử Đàn hương điêu khắc mà thành. Tuy không phải trang sức quý giá gì, nhưng đây là di vật duy nhất mẹ để lại cho muội.”

Đường Tam chưa bao giờ nghe Tiểu Vũ nhắc đến người nhà, lúc này đột nhiên nghe nàng nhắc tới mẫu thân, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Nhìn sang Tiểu Vũ, hắn thấy trong đôi mắt long lanh của nàng đã ngấn lệ.

Tiểu Vũ đưa tay lên mái tóc, đôi mắt vẫn thủy chung nhìn Đường Tam. Tay trái nàng nắm nhẹ búi tóc, tay phải khẽ kéo sợi dây buộc, mái tóc đen nhánh từ năm ngón tay nàng từ từ bung ra, tựa như một thác nước màu đen đang chậm rãi tuôn chảy.

Ánh trăng dịu nhẹ bao trùm, mắt thấy mái tóc dài trước người Tiểu Vũ lặng lẽ phiêu tán, ánh mắt Đường Tam không khỏi có chút ngây dại. Giờ phút này, Tiểu Vũ thật sự quá đẹp, ánh trăng êm dịu dường như chỉ tỏa sáng vì một mình nàng, và chỉ có nàng mới là trung tâm của bức họa tuyệt mỹ này.

Tiểu Vũ nhìn Đường Tam thật sâu, theo suối tóc bung xõa mà từ từ xoay người. Đến khi mái tóc đã mở ra hết, nàng chỉ khẽ lắc nhẹ đầu, mái tóc đen dài óng ả đã hoàn toàn che khuất thân hình nàng.

Đuôi tóc đen nhánh vẫn còn một đoạn quét trên mặt đất, ít nhất cũng dài hơn một thước, khẽ chạm lên nền gỗ. Lúc này, Tiểu Vũ phảng phất đã hòa làm một với bóng đêm, từ phía Đường Tam nhìn tới, chỉ có thể thấy một mảng đen tuyền lay động lòng người.

Vì nàng búi tóc trong thời gian dài nên khi xõa ra, mái tóc tạo thành những gợn sóng lăn tăn, nhẹ nhàng lay động theo từng chuyển động của thân thể.

“Tiểu Vũ, muội thật sự rất đẹp.” Đường Tam bất giác thốt lên.

Tiểu Vũ quay lưng về phía Đường Tam, nhưng nước mắt đã lặng lẽ tuôn rơi, bởi vì, nàng nhớ đến mẫu thân của mình.

“Ca, giúp muội chải đầu.” Giọng Tiểu Vũ rất nhẹ, mang theo một chút run rẩy, một chút sợ hãi và cả sự mong chờ, lẳng lặng đợi.

Đường Tam lúc này mới bừng tỉnh, hắn nhẹ nhàng bước tới, dường như sợ kinh động đến thác nước đen tuyền đang chảy dưới ánh trăng kia, khẽ khàng tới sau lưng Tiểu Vũ.

Tay trái hắn cẩn thận nâng từng lọn tóc đen dài mềm mại, tay phải cầm cây lược gỗ Tử Đàn nhẹ nhàng đưa xuống, nhẹ nhàng đến độ dường như sợ sẽ làm rụng dù chỉ một sợi tóc trong dòng thác mỹ lệ động lòng người ấy.

Hương thơm thanh khiết thoang thoảng trong không gian, một mùi hương mà Đường Tam cảm thấy rất quen thuộc. Đó không phải là mùi phấn sáp mà nữ tử hay dùng, bởi hắn biết Tiểu Vũ chưa bao giờ dùng những thứ đó. Càng không thể là mùi hương từ Tương Tư Đoạn Trường Hồng, bởi hương thơm ấy chỉ mình Tiểu Vũ mới có thể ngửi thấy.

Giờ phút này, đây là một bức họa đẹp đến nhường nào?

Một tuyệt sắc mỹ nữ lặng yên đứng trước căn nhà gỗ, xung quanh là rừng cây u tĩnh, ánh trăng e ấp từ trên trời cao chiếu xuống. Trong tay cô gái cầm một đóa hoa nở rộ động lòng người, còn sau lưng nàng là một thiếu niên ngây ngô, đang dùng chiếc lược màu tím, nhẹ nhàng chải lên mái tóc vừa dài vừa mềm mại của nàng.

Đường Tam ngây dại, tay chỉ biết chải tóc theo bản năng. Tiểu Vũ cũng đã ngây dại, trong mắt nàng hiện lên từng tia bi thương.

“Chiếc lược này đẹp quá, sao nó lại thơm như vậy nhỉ?” Giọng nói vui vẻ vang vọng giữa núi rừng.

“Nha đầu ngốc, đây là mẹ dùng gỗ Tử Đàn làm ra, nếu con thích, mẹ sẽ tặng nó cho con. Tương lai, nếu con thật sự gặp được người đàn ông mà mình yêu thương, hãy để người ấy dùng chiếc lược này chải đầu cho con. Tóc của một người con gái, trong cả cuộc đời, chỉ có thể để một người đàn ông duy nhất chải giúp. Mẫu thân chúc phúc cho con, hy vọng một ngày nào đó, con sẽ tìm được người đàn ông chải tóc cho mình.”

“Con tìm được rồi.” Lệ vương trên mi, gương mặt xinh đẹp của nàng thoáng nở một nụ cười nhàn nhạt.

Khi người con trai sau lưng đang chải mái tóc dài mượt, ánh mắt nàng hướng lên vầng trăng sáng, vầng trăng sáng vằng vặc kia tựa như gương mặt hiền từ của mẫu thân đang mỉm cười.

Mái tóc dài nhẹ nhàng lay động, nhu quang luân chuyển. Giờ khắc này, thời gian dường như ngưng đọng, bất luận là Đường Tam hay Tiểu Vũ, cũng không ai muốn phá vỡ khoảnh khắc tĩnh lặng này.

Sáng sớm, tại cổng chính của học viện Sử Lai Khắc.

Phất Lan Đức, Liễu Nhị Long, Triệu Vô Cực và Đại Sư đứng trước cổng học viện, nhìn bảy đứa trẻ tinh thần phơi phới trước mặt, trong lòng ai nấy đều tràn ngập niềm kiêu hãnh.

Cấp bốn mươi, một hồn sư bình thường phải đến khoảng ba mươi tuổi mới có thể đạt tới cảnh giới này, mà đó còn phải là hồn sư có thiên phú cực cao.

Thế nhưng mấy đứa trẻ trước mắt đây, đứa lớn nhất cũng chỉ mới mười bảy tuổi, nhỏ nhất còn chưa tròn mười bốn, vậy mà tất cả đều đã đạt tới cấp bậc cao như vậy.

Không thể phủ nhận là có một vài kỳ ngộ, nhưng quan trọng hơn cả chính là thiên phú kinh người của đám tiểu quái vật này.

Mà họ chính là những người đã đào tạo ra chúng, đám người Phất Lan Đức sao lại không cảm thấy tự hào cho được?

Ninh Vinh Vinh huých nhẹ vào lưng Tiểu Vũ, thấp giọng nói: “Tiểu Vũ, sao tóc ngươi hôm nay có chút cong queo vậy?”

Tiểu Vũ mặt đỏ bừng, ánh mắt bất giác nhìn sang Đường Tam đang đứng bên cạnh. Thính lực của Đường Tam tuy không bằng nhãn lực nhưng cũng không hề kém, Ninh Vinh Vinh và Tiểu Vũ lại ở ngay cạnh hắn, lời của nàng dĩ nhiên hắn cũng nghe thấy. Lúc này, hắn cũng đang ngượng ngùng nhìn Tiểu Vũ, ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung, rồi cũng không vội rời đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!