Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục

Chương 217: ĐẠI ĐỊA CHI VƯƠNG DƯỚI CHÂN XÍCH LONG (2): CA, CHẢI ĐẦU CHO EM (3)

Hương thơm toát ra từ cơ thể Tiểu Vũ khiến Đường Tam say mê, huống chi đó còn là mùi Tiên Thiên Khỉ La U Hương. Nằm bên cạnh Tiểu Vũ lúc này, Đường Tam cảm thấy toàn thân có chút nóng lên. Dù hắn không ngừng tự nhủ phải mau chóng chìm vào giấc ngủ, nhưng càng cố ép mình, tinh thần hắn lại càng tỉnh táo, không một chút buồn ngủ.

Trữ Vinh Vinh đang nằm sát Tiểu Vũ, nàng ghé vào tai cô bé, khẽ cười nói: "Tiểu Vũ, ta cảm giác ngươi rất căng thẳng nha! Nằm cạnh ca ca của mình thì có gì mà phải căng thẳng chứ? Hay là ta đổi chỗ cho ngươi nhé?"

Tiểu Vũ tức giận véo mạnh vào đùi Trữ Vinh Vinh: "Đáng ghét, không đổi."

Trữ Vinh Vinh cười nói: "Biết là ngươi không nỡ mà. Chà, gần thế này ta còn không xoay người được nữa này."

Vừa nói, Trữ Vinh Vinh cố ý xoay mình, dùng thân thể nhẹ nhàng đẩy Tiểu Vũ một cái.

Tiểu Vũ khẽ kêu lên một tiếng, thân thể bất giác chạm vào người Đường Tam.

Dù cách một lớp chăn mềm, Đường Tam vẫn giật mình hoảng hốt. Nghe tiếng cười khúc khích của Trữ Vinh Vinh, hắn lại càng không dám động đậy, cảm giác này thật là một sự dày vò.

Cảnh tượng tối qua chải đầu cho Tiểu Vũ không ngừng tái hiện trong đầu hắn. Mặc dù chính Đường Tam cũng không nhận ra, nhưng sau sự việc đêm qua, tình cảm hắn dành cho Tiểu Vũ đã lặng lẽ biến đổi, không còn đơn thuần là tình huynh muội trong sáng nữa.

So với Đường Tam, Đại Sư lúc này còn phải chịu đựng sự thống khổ mãnh liệt hơn nhiều.

Sau khi vào lều, Đại Sư đã dùng tốc độ nhanh nhất chui vào chăn của mình. Hắn thậm chí còn cẩn thận hơn cả Đường Tam, nằm nghiêng, quay lưng về phía Liễu Nhị Long. Như vậy không chỉ giúp thân thể chiếm diện tích nhỏ hơn, mà còn khiến tâm tình hắn tạm ổn định lại đôi chút.

Nghe tiếng hít thở đều đều của Phất Lan Đức, Triệu Vô Cực và Liễu Nhị Long, tâm trạng của Đại Sư cũng dần thả lỏng, cơ thể cũng từ từ tĩnh lại.

Trong những hoàn cảnh quen thuộc, người ta thường dễ bị kích thích nhớ lại những ký ức sâu thẳm. Trong căn lều yên tĩnh lúc này, Đại Sư không thể kìm được mà nhớ lại một cảnh tượng tương tự mười năm về trước.

Ngày đó chính là ngày hắn và Liễu Nhị Long chính thức thành thân. Nếu không có biến cố ấy xảy ra, có lẽ đêm đó Liễu Nhị Long đã trở thành người của hắn. Chỉ là hiện tại, tất cả đã đổi thay. Dù người phụ nữ mình yêu thương nhất đang nằm ngay bên cạnh, hắn lại không dám động đậy, nói gì đến thân mật, thậm chí còn muốn trốn tránh.

Nỗi khổ trong lòng chỉ mình hắn mới thấu, chính vì nỗi thống khổ không thể gọi tên này mà hắn đã phải kìm nén suốt bao năm qua. Trời cao hỡi, tại sao Người lại trừng phạt ta như vậy? Tại sao lại khiến người phụ nữ ta yêu nhất lại chính là em họ của ta? Tại sao? Rốt cuộc là tại sao?

Trái tim Đại Sư co thắt lại, cả người bất giác run lên. Hai nắm tay giấu trong chăn siết chặt, móng tay cắm sâu vào da thịt tự lúc nào không hay.

Gặp lại Liễu Nhị Long, hắn đã phải dùng hết nghị lực phi thường mới có thể đè nén ngọn lửa trong lòng. Nếu không có Đường Tam, người đồ đệ mà hắn ký thác mọi hy vọng, e rằng Đại Sư đã lại một lần nữa bỏ đi. Hắn căn bản không dám ở cùng Liễu Nhị Long quá lâu. Lòng người ai cũng có lúc yếu mềm, ai cũng có lúc xúc động. Đại Sư sợ rằng một ngày nào đó mình sẽ không kìm chế được mà làm ra hành vi cầm thú – dĩ nhiên đó là theo cách hắn tự đánh giá.

Ngay lúc tâm trí đang hỗn loạn, đột nhiên một bàn tay lạnh lẽo khác nắm lấy tay hắn. Thân thể Đại Sư cứng đờ trong nháy mắt.

Giọng nói thì thầm của Liễu Nhị Long vang lên bên tai: "Tiểu Cương, ở bên ta khiến huynh thống khổ đến vậy sao?"

Đại Sư không dám động, cũng không dám lên tiếng, toàn thân cứng ngắc. Hắn định rút tay về nhưng Liễu Nhị Long nắm rất chặt, nhất quyết không buông. Xét về thực lực, Liễu Nhị Long mạnh hơn Đại Sư quá nhiều, chênh lệch hơn mười cấp hồn lực cũng đủ khiến hắn muốn trốn cũng không dễ.

Ngay khi Đại Sư chưa biết phải làm sao, chuyện hắn lo lắng nhất cuối cùng cũng xảy ra. Một thân thể mềm mại đã chui vào chăn của hắn, tấm thân nóng rực áp sát sau lưng, bàn tay đang nắm tay hắn chợt buông ra, nhưng ngay sau đó, đôi tay của Liễu Nhị Long đã vòng qua ôm chặt lấy hông hắn, khiến hai cơ thể dính sát vào nhau.

Đại Sư dù vẫn mặc y phục nhưng lúc này lại kinh hãi phát hiện, Liễu Nhị Long đang ôm chặt lấy mình lại không một mảnh vải che thân.

Sắc mặt kinh hãi, Đại Sư hạ giọng: "Nhị Long, đừng làm vậy, Phất Lan Đức bọn họ còn ở đây."

Liễu Nhị Long thì thầm: "Nếu không có bọn họ, ta đã chẳng có được cơ hội này. Tiểu Cương, lần này dù có nói gì ta cũng không buông huynh ra. Cho dù phải cưỡng ép, ta cũng muốn là người đàn bà đầu tiên của huynh."

Đại Sư thống khổ nói: "Nhưng Nhị Long, nghe ta nói đã. Dù muội có được thân thể của ta, cũng chưa chắc có được trái tim ta. Chúng ta không thể như vậy, chúng ta là huynh muội a."

Liễu Nhị Long căm hận đáp: "Ta không quan tâm! Ta đã đợi huynh bao nhiêu năm, từ một thiếu nữ sắp thành một bà cô rồi, chẳng lẽ huynh thật sự muốn ta phải đợi đến lúc tóc bạc hay sao? Tiểu Cương, đừng hành hạ ta nữa, cũng đừng hành hạ chính mình. Những thành kiến thế tục đó quan trọng đến vậy sao? Nếu chúng ta đến với nhau, ta sẽ trả lại tự do cho trái tim huynh."

Vừa nói, một tay Liễu Nhị Long luồn vào trong áo Đại Sư. Lúc này, bất luận là Đại Sư hay Liễu Nhị Long, lồng ngực cả hai đều đập thình thịch. Mà ở bên cạnh, tiếng hít thở của Phất Lan Đức và Triệu Vô Cực cũng không còn đều đặn như trước nữa.

Phất Lan Đức kéo Triệu Vô Cực dịch ra xa một chút, dường như để cho họ thêm không gian, còn Triệu Vô Cực thì thầm niệm trong lòng: ta không nghe thấy gì, ta không nhìn thấy gì...

Dục vọng dâng trào như núi lửa phun, Liễu Nhị Long dù nhiệt tình hiến dâng nhưng dù sao vẫn là xử nữ, đối với chuyện nam nữ cũng chỉ biết sơ qua. Ngoài việc cởi hết y phục của Đại Sư, nàng thật sự không biết phải làm gì tiếp theo.

Thế nhưng, mỗi động tác của Liễu Nhị Long lại kích thích từng tấc da thịt trên người Đại Sư. Đại Sư đột nhiên phát hiện, ý chí của mình dường như không kiên định như mình vẫn tưởng.

Cuối cùng hắn cũng hạ quyết tâm, chết thì chết, có sá gì! Cho dù ngày mai có phải chết, tất cả những điều này cũng đáng.

"Nhị Long, buông ta ra."

"Không buông, nhất quyết không buông."

"Muội... nếu muội không buông, làm sao ta xoay người lại được? Chẳng lẽ muội muốn giữ tư thế này mãi sao?"

Nói ra những lời này, không chỉ chính Đại Sư ngây dại mà tất cả những âm thanh khác trong lều đều im bặt. Đôi tay Liễu Nhị Long đang quấn chặt quanh hông Đại Sư cũng từ từ nới lỏng.

Đại Sư nhắm mắt lại, ngọn lửa trong người càng lúc càng bùng cháy. Hắn mạnh mẽ xoay người, đè Liễu Nhị Long xuống dưới thân. Bất luận thực lực chênh lệch ra sao, vào những lúc thế này, nam nhân luôn phải ở trên nữ nhân.

"Nhị Long, ta..."

Phất Lan Đức ở một bên thầm mắng trong lòng: "Lúc này mà còn nói chuyện, mẹ nó, ngươi có phải đàn ông không vậy?" Vừa nghĩ, hắn vừa điểm hai cái vào tai, phong bế thính lực của mình lại, không muốn nghe thấy cảnh tượng kích thích này.

Liễu Nhị Long chỉ đáp lại đơn giản: "Đến đi..."

Vào thời khắc mấu chốt, bên ngoài lều đột nhiên vang lên một tiếng hét lớn, khiến thân thể Đại Sư và Liễu Nhị Long cứng đờ.

"Có chuyện, mọi người cẩn thận!" Giọng nói vang dội đó chính là của Đái Mộc Bạch.

Nếu lúc trước thân thể Đại Sư như lửa đốt, thì giờ phút này, ngọn lửa đó đã bị một chậu nước lạnh dội thẳng vào dập tắt.

"Có... có chuyện!" Đại Sư lúc này như một đứa trẻ yếu ớt, hai tay đang ôm Liễu Nhị Long chậm rãi buông ra.

"Mẹ kiếp, lão nương điên mất!" Liễu Nhị Long thật sự muốn phát điên. Tâm nguyện chờ đợi bao năm sắp thành hiện thực lại đột ngột bị cắt đứt, không phải chỉ hai từ "phẫn nộ" là có thể hình dung được. Nàng mạnh mẽ thoát khỏi người Đại Sư, nhanh đến mức hắn còn chưa kịp thấy rõ thì nàng đã mặc xong y phục và lao ra ngoài.

Đại Sư phát hiện Triệu Vô Cực và Phất Lan Đức ở bên kia không có chút phản ứng nào. Hắn tự biết thực lực mình không đủ, bèn đạp mạnh vào người Phất Lan Đức: "Mau dậy đi, có chuyện rồi."

Hắn nào biết lúc này Phất Lan Đức và Triệu Vô Cực đã phong bế thính lực, tất nhiên không thể nghe thấy tiếng hét bên ngoài của Đái Mộc Bạch.

Phất Lan Đức tức giận trong lòng, gạt tay Đại Sư ra, mắng một câu: "Mẹ nó, ngươi cứ làm việc của ngươi đi, gọi lão tử làm gì? Lão tử không có hứng thú với chuyện của các ngươi."

Đại Sư sững sờ một chút, lập tức đoán ra vấn đề. Chuyện tối nay rõ ràng là do Phất Lan Đức và Liễu Nhị Long sắp đặt.

Phất Lan Đức lúc này mới cảm thấy có gì đó không đúng. Lực của Đại Sư cũng không nhỏ, một cước này khiến hắn va thẳng vào người Triệu Vô Cực bên cạnh.

Cũng không nghe thấy Đại Sư nói gì, Triệu Vô Cực vốn đang phong bế thính lực lập tức mắng: "Phất Lan Đức, lão tử không có hứng thú với ngươi. Hai người họ làm chuyện vợ chồng, chẳng lẽ ngươi muốn cản?"

Phất Lan Đức vừa mới đả thông thính lực, tự nhiên nghe được những lời này của Triệu Vô Cực, gần như làm ra một động tác y hệt Đại Sư, một cước đạp thẳng vào mặt Triệu Vô Cực.

Lực của hắn thì một người như Đại Sư không thể so sánh được. Mặc dù thân thể Triệu Vô Cực cứng rắn sẽ không bị thương, nhưng cũng bị một cước này của hắn đá bay thẳng từ trong lều ra ngoài.

Sự hỗn loạn bên lều kia, Sử Lai Khắc Thất Quái không hề hay biết. Trái ngược với Đại Sư, sau khi nghe tiếng hét của Đái Mộc Bạch, Đường Tam như được giải thoát, là người đầu tiên bật dậy khỏi lều, lao thẳng ra ngoài. Động tác của hắn xem ra còn nhanh hơn Liễu Nhị Long vài phần.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!