Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục

Chương 252: PHÁI “CỰC ĐOAN” VÀ PHÁI “BÌNH HÀNH” TRONG HỒN SƯ GIỚI (2): VŨ TRỤ THIÊN KHÔNG LƯU

Tuyết Dạ đại đế vẫn luôn giữ vẻ mặt mỉm cười, thỉnh thoảng lại thấp giọng trao đổi vài câu với Trữ Phong Trí, tông chủ của Thất Bảo Lưu Ly Tông.

Sau lưng bọn họ, ba vị giáo ủy của Thiên Đấu Hoàng Gia học viện lúc này đang dùng ánh mắt vô cùng phẫn nộ nhìn chằm chằm Tuyết Tinh thân vương. Mà vị thân vương hôm trước bị Tuyết Dạ đại đế giận dữ khiển trách lúc này cũng không nói được lời nào. Dù hắn có tưởng tượng thế nào cũng không thể ngờ học viện Sử Lai Khắc lại là một chiến đội có tiềm lực đến vậy. Trong lòng hắn không khỏi âm thầm hối hận, vì lúc đầu đã không nghe lời tứ hoàng tử Tuyết Băng mà đuổi những người này đi. Nếu không thì những vinh dự này đã thuộc về Thiên Đấu Hoàng Gia học viện.

Trong khu vực dành cho các đội tham gia thi đấu.

Các đội viên mặc đồng phục xanh nhạt của học viện Thương Huy, trong mắt đều lộ ra vẻ mặt lo lắng. Bọn họ không thể nào ngờ được đối thủ mà mình từng giễu cợt lại cường đại đến thế, ngay cả học viện Tượng Giáp cũng bị đánh bại. Phải biết rằng lúc trước họ cũng đã thảm bại dưới tay học viện Tượng Giáp.

Mà học viện Thương Huy lần này do hồn thánh Thì Niên dẫn dắt có mục tiêu là cố gắng tiến vào vòng chung kết. Lúc này bọn họ đã thua một trận, nếu tiếp tục thua thêm một trận nữa thì khó mà hoàn thành được mục tiêu đề ra. Bọn họ tự nhiên hiểu được, vì lúc trước đã giễu cợt học viện Sử Lai Khắc, nên trong trận đấu sắp tới đối thủ nhất định sẽ đòi nợ. Vạn nhất cũng bị phế như đội hình hai của Thiên Đấu Hoàng Gia học viện thì bọn họ coi như xong đời.

Những đệ tử này đều là những người xuất sắc nhất của học viện Thương Huy, nhưng trong cuộc đời cũng chỉ có một lần duy nhất được tham gia giải đấu Tinh anh các Học viện Hồn sư Cao cấp Toàn đại lục, bọn họ nào nguyện ý từ bỏ dễ dàng như thế chứ? Bọn họ không có đủ tự tin để vào vòng trong như học viện Tượng Giáp.

Thì Niên hai tay chắp sau lưng, nhìn lướt qua các đệ tử của mình: "Các ngươi không cần lo lắng nhiều, cứ giành được trận thắng thứ hai rồi tính sau. Không ngừng chiến thắng, đó mới là việc các ngươi cần làm. Về phần học viện Sử Lai Khắc kia, ta sẽ xử lý."

Nghe Thì Niên nói vậy, các đệ tử của học viện Thương Huy không khỏi phấn chấn hẳn lên, bọn họ rất hiểu con người của vị phó viện trưởng này. Trong nhất thời, mọi người đều lộ ra nụ cười cổ quái.

Một vòng đấu cứ như thế trôi qua rất nhanh. Giải đấu Tinh anh các Học viện Hồn sư Cao cấp Toàn đại lục cũng đã thuận lợi trải qua sáu vòng đấu. Trong đó có ba học viện đạt được sáu trận thắng liên tiếp, học viện Sử Lai Khắc là một trong số đó. Trừ trận thứ hai gặp học viện Tượng Giáp có mang đến một ít phiền toái, bốn đối thủ sau đó đều bị đánh bại một cách dễ dàng. Sử Lai Khắc Thất Quái chỉ cần xuất ra Đường Tam, Đái Mộc Bạch cùng Tiểu Vũ ba người là đủ. Đối thủ của bọn họ không có một hồn sư nào trên cấp 40.

Cũng đạt được sáu trận thắng là học viện Lôi Đình cùng học viện Thần Phong.

Hôm nay là ngày thứ tám của vòng loại, cũng là vòng đấu thứ bảy. Đối thủ của học viện Sử Lai Khắc chính là học viện Áo Tái La đã thắng được hai trận. Cũng vì đối thủ hơi yếu nên trận đấu của bọn họ không được xếp ở trung tâm, bởi vì tâm điểm của ngày thi đấu hôm nay là cuộc đối đầu giữa hai đội mạnh, đó là học viện Tượng Giáp và học viện Lôi Đình.

Ở khu nghỉ ngơi, Áo Tư Tạp uể oải dựa vào ghế: "Cảm giác không cần lên sàn đấu thật tốt, lại còn được xem trận đấu miễn phí."

Giáng Châu bật cười nói: "Hay là ngươi thay ta lâm trận đi, dù sao thực lực của ngươi cũng đã bại lộ ít nhiều rồi."

Áo Tư Tạp lập tức lắc đầu cười nói: "Một mỹ thiếu niên trong sáng như ta sao có thể cứ bảo lâm trận là lâm trận được chứ."

Trữ Vinh Vinh tức giận hừ một tiếng: "Mỹ thiếu niên ở đâu chứ. Chỉ có một đại thúc xúc xích thì có." Vừa nói nàng vừa lén lút đưa tay túm lấy một ít thịt ở eo hắn xoay mạnh một vòng, khiến cho "mỹ thiếu niên" trước đó còn đang ung dung tự tại phải đau đến vặn người, hít một ngụm khí lạnh.

Giáng Châu ở một bên cười ha hả, lúc này Mã Hồng Tuấn mới nhân cơ hội lân la lại gần: "Giáng Châu tỷ tỷ, hay là để ta thay ngươi xuất trận. Mặc dù ta là vũ khí bí mật nhưng nếu ngươi mệt, ta cũng có thể giúp được. Vạn nhất mệt quá ảnh hưởng đến thân thể thì không tốt đâu."

Giáng Châu sờ sờ cái đầu béo tròn còn lùn hơn nàng, bàn tay vuốt vuốt nói: "Vẫn là tiểu mập mạp của ta là lanh lợi nhất. Sau này tỷ tỷ mua đồ ăn ngon cho ngươi. Trận đấu này ta vẫn phải lên. Vì thắng lợi cuối cùng, dù có mệt hơn nữa cũng không sao. Hơn nữa, đây cũng là một cơ hội tốt để gia tăng kinh nghiệm thực chiến."

Mã Hồng Tuấn trên mặt toát ra vẻ đồng tình, liên tục gật đầu.

Áo Tư Tạp cùng Trữ Vinh Vinh liếc nhau, hai người cố nén ý cười. Từ lúc mọi người cùng tập huấn để tham gia giải đấu đến nay, mập mạp lúc nào cũng quấn lấy Giáng Châu, luôn tỏ ra là một đứa trẻ ngoan ngoãn, lanh lợi.

Mặc dù tuy gã này không anh tuấn, nhưng khuôn mặt béo tròn lại trông rất đáng yêu. Do hắn cố ý che giấu nên Giáng Châu cũng không phát hiện ra bộ mặt thật của tên nhóc này.

Mà Sử Lai Khắc Thất Quái dù sao đều là huynh đệ tốt của nhau, sáu người khác đã tạo thành ba đôi, thấy mập mạp cô đơn nên cũng không muốn vạch trần ý đồ của hắn.

Hơn nữa, vấn đề tà hỏa của mập mạp cũng đã được giải quyết. Chính hắn nguyện ý theo đuổi Giáng Châu, những người khác cũng không phản đối hay quấy rối.

"Được rồi. Đừng náo loạn nữa. Mặc dù trận đấu này đối thủ không mạnh nhưng chúng ta cũng không thể khinh thường. Sư tử vồ thỏ còn phải dùng toàn lực, vạn nhất chúng ta gặp phải đội ẩn giấu thực lực, không chừng lại lật thuyền trong mương."

Đái Mộc Bạch lúc này hoàn toàn thể hiện trách nhiệm của một người đội trưởng, nhắc nhở mọi người làm tốt công tác chuẩn bị cho trận đấu.

Đúng lúc này, Đại Sư từ bên ngoài đi đến nói: "Đái Mộc Bạch nói đúng. Rất có thể có học viện ẩn giấu thực lực, nhưng trận đấu này thì không. Đối thủ của các ngươi đã bỏ cuộc."

"A? Bỏ cuộc?" Mọi người trong học viện Sử Lai Khắc không khỏi kinh ngạc nhìn Đại Sư.

Đại Sư mỉm cười nói: "Các ngươi đã thể hiện ra thực lực khiến một số học viện yếu hơn bỏ cuộc, chuyện này rất bình thường, không cần kinh ngạc như thế. Các ngươi có thể nhân cơ hội này đi xem trận đấu giữa học viện Lôi Đình cùng học viện Tượng Giáp. Hai đội mạnh này có thể gây cho các ngươi uy hiếp nhất định. Biết mình biết người, trăm trận trăm thắng. Đi thôi, theo ta đến đấu trường xem trận đấu."

Không cần đánh một trận là có thêm một ngày nghỉ ngơi. Dưới mật độ thi đấu dày đặc của vòng loại này, đối với học viện Sử Lai Khắc không nghi ngờ gì là vô cùng có lợi. Mọi người đồng thời hoan hô một tiếng, lập tức đi theo Đại Sư ra ngoài.

Đúng lúc này, bọn họ đụng phải một đám người đang từ bên ngoài đi vào.

Trang phục xanh nhạt quen thuộc có hai chữ Thương Huy cùng lão giả dẫn dắt đội là Thì Niên, đúng là chiến đội của học viện Thương Huy.

Ánh mắt đội viên hai bên va chạm vào nhau, cả hai đều nhận thấy mắt đối phương tóe ra lửa.

Đái Mộc Bạch giơ ngón tay cái lên, sau đó làm động tác cứa ngang cổ.

Đối với học viện Thương Huy, tất cả mọi người của Sử Lai Khắc đều không có hảo cảm, Đại Sư ngay cả nhìn cũng không thèm liếc đối phương một cái, mang theo vẻ mặt cứng ngắc cùng mọi người đi ra ngoài.

Lão giả tên Thì Niên dừng bước một chút, trong mắt hiện lên một tia dị sắc, quay đầu nhìn mấy đệ tử của mình một cái, chặn đứng mấy người đang muốn gây xung đột, hai bên mới có thể lần lượt đi qua nhau.

Thái Long bẻ bẻ tay, chỉ thấy khớp xương kêu lên răng rắc: "Rất mong chờ có thể sớm gặp được bọn ngươi." Những lời hắn nói cũng chính là tiếng lòng của mấy người trong học viện Sử Lai Khắc. Mập mạp không nhịn được nói: "Mẹ kiếp, bọn khốn đó có cái gì mà vênh váo, ngay cả học viện Tượng Giáp cũng đánh không lại. Tam ca, đến lúc gặp bọn họ, cho ta lên, cho bọn chúng biết thế nào là thực lực."

Đại Sư lạnh nhạt nói: "Tốt nhất các ngươi nên giữ cho tâm trạng bình tĩnh, bọn họ không phải là đối thủ đáng để các ngươi quá lo lắng. Thông qua mấy trận đấu gần đây, ta đã có hiểu biết sơ bộ về tất cả các đối thủ. Ở trong giải đấu này, có thể uy hiếp các ngươi chỉ có năm chiến đội. Cũng chỉ có năm chiến đội này có thể ẩn giấu thực lực. Trong năm chiến đội này, học viện Tượng Giáp các ngươi đã gặp, tuy nguy hiểm nhưng cũng đã thắng được họ. Khả năng họ ẩn giấu thực lực cũng là nhỏ nhất. Dù sao hồn cốt của Hô Duyên Lực đã bại lộ, nghe nói tông chủ Tượng Giáp Tông là Hô Duyên Chấn mỗi ngày đều phải ở cùng các đệ tử trong gia tộc, chỉ sợ Hô Duyên Lực bị người khác để ý."

"Ngoại trừ học viện Tượng Giáp ra, bốn chiến đội có thể uy hiếp các ngươi bao gồm học viện Thần Phong, học viện Lôi Đình, học viện Thiên Thủy cùng học viện Sí Hỏa. Các ngươi hẳn là cũng phát hiện, từ cái tên mà nói, bốn học viện này đại biểu cho bốn loại năng lực cường mạnh Phong - Lôi - Thủy - Hỏa. Cùng với học viện Tượng Giáp đại biểu cho năng lực phòng ngự hệ Thổ, chúng được xưng là Ngũ Đại Nguyên Tố học viện của Thiên Đấu đế quốc, sau lưng mỗi học viện đều có bối cảnh nhất định."

"Học viện Tượng Giáp có bối cảnh trực tiếp nhất, do chính Tượng Giáp Tông thành lập. Bốn học viện khác cũng có bối cảnh không tầm thường, như học viện Lôi Đình sau lưng kỳ thực là do gia tộc Lam Điện Bá Vương Long ủng hộ, chỉ bất quá phương thức ủng hộ là gián tiếp như để một số đệ tử chi thứ gia nhập học viện, còn đệ tử dòng chính thì do gia tộc tự bồi dưỡng. Chỉ có Ngọc Thiên Hằng gia nhập Thiên Đấu Hoàng Gia học viện. Mặc dù là chi thứ, nhưng thực lực của đệ tử chi thứ gia tộc Lam Điện Bá Vương Long cũng rất mạnh. Thực lực của học viện Lôi Đình này không thể xem thường. Học viện Thần Phong, học viện Thiên Thủy cùng học viện Sí Hỏa có bối cảnh là gì ta không biết, nhưng ta cảm thấy cũng không hề tầm thường, đặc điểm của mỗi đội bọn họ đều rất khó đối phó với các ngươi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!