Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục

Chương 264: THẤT VỊ NHẤT THỂ DUNG HỢP KỸ (PHẦN 3)

Tinh thần trùng kích từ Tử Cực Ma Đồng trực tiếp xâm nhập vào đại não, gây ra hồn lực cắn trả. Không sai, bảy đội viên của Thương Huy học viện sẽ không chết, nhưng tất cả bọn họ đều đã biến thành kẻ ngốc. Chỉ một chút tổn thương nhỏ nơi thần kinh cũng đủ khiến bọn họ vĩnh viễn không thể nào hồi phục. Cho dù là Trị Liệu Hệ Hồn Sư giỏi nhất cũng phải thúc thủ vô sách trước tổ chức vô cùng tinh vi như đại não.

Đường Tam vốn không phải là một người lương thiện, càng không hề bình thản như vẻ ngoài của hắn. Bản thân Đường Môn vốn là một tổ chức nửa chính nửa tà. Khi đối mặt với kẻ địch có thể uy hiếp đến tính mạng mình, chỉ một chút nương tay cũng sẽ đẩy bản thân vào hiểm cảnh.

Từ lúc chứng kiến Thất Vị Nhất Thể Dung Hợp Kỹ của đối thủ cho đến khi chúng phát động công kích, Đường Tam đã lợi dụng ánh sáng chói lòa đó để thông báo cho các đồng đội phương pháp ứng biến và cách đánh gục bảy người bọn họ. Toàn bộ quá trình này hoàn thành chỉ trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch. Lôi đình vạn quân, nhất kích tất trung. Sự quyết đoán và tàn nhẫn ấy đã hoàn toàn bộc lộ Tu La chi tâm vốn ẩn giấu dưới vẻ ngoài bình thường của Đường Tam.

Cũng chính vì như thế, Đái Mộc Bạch mới nói rằng Đường Tam tàn nhẫn. Trong mọi người, thực lực của hắn là mạnh nhất, lúc ấy ngoại trừ Đường Tam ra, cũng chỉ có hắn bị ảnh hưởng nhỏ nhất. Cho nên, hắn mơ hồ đoán được cách làm của Đường Tam. Đối với người đồng đội này, lúc này ngay cả vị Tà Mâu Bạch Hổ trong lòng cũng không khỏi tăng thêm vài phần kính sợ.

Người đầu tiên tỏ vẻ ủng hộ Đường Tam chính là Mã Hồng Tuấn, gã mập hai tay dìu Hoàng Viễn và Kinh Linh, nói: "Tam ca, ta ủng hộ ngươi. Nhân từ với kẻ địch chính là tàn nhẫn với chính mình."

Ánh mắt của Sử Lai Khắc Thất Quái giao nhau tại một điểm, không ai lên tiếng nghi ngờ nữa. Lời giải thích của Đường Tam tuy rất đơn giản, nhưng tình huynh đệ trong đó lại hiển hiện rõ ràng. Bọn họ đều nghĩ đến cùng một vấn đề, nếu người chiến thắng là đám người của Thương Huy học viện, liệu chúng có nương tay với phe mình không?

Trở về khu nghỉ ngơi, mấy trăm ánh mắt gần như đồng thời đổ dồn vào các đội viên của chiến đội học viện Sử Lai Khắc. Bên ngoài có người hô lên mấy chữ "Thất Vị Nhất Thể Vũ Hồn Dung Hợp Kỹ", lúc này các đội viên đang thi đấu trong khu nghỉ ngơi đều chạy ra ngoài, cũng tự nhiên thấy được kết cục cuối cùng.

Sí Hỏa học viện có Hỏa Vô Song và Hỏa Vũ đã thấy. Thần Phong học viện có Phong Tiếu Thiên tự nhiên cũng đã thấy.

Quá trình trận đấu diễn ra không dài, cũng không có ai chứng kiến học viện Sử Lai Khắc làm sao chiến thắng, nhưng bọn họ đều đã thấy được kết quả.

Không phải ai cũng có ánh mắt sắc bén như Đại Sư và Trữ Phong Trí. Thất Vị Nhất Thể Vũ Hồn Dung Hợp Kỹ gây ra cho mỗi một đệ tử tham gia thi đấu một sự chấn động khó có thể dùng lời nói để hình dung. Nhưng Thương Huy học viện vẫn thất bại. Sau khi sử dụng Thất Vị Nhất Thể Vũ Hồn Dung Hợp Kỹ, họ vẫn thất bại. Hơn nữa, bọn họ còn thấy rõ ràng, trong quá trình Thương Huy học viện phát động dung hợp kỹ, chiến đội học viện Sử Lai Khắc trên lôi đài thậm chí còn không hề nhúc nhích, mặc cho đối phương súc lực.

Mặc dù cuối cùng người đứng trên lôi đài chỉ còn lại một mình Đường Tam, nhưng học viện Sử Lai Khắc đã chiến thắng Thất Vị Nhất Thể Vũ Hồn Dung Hợp Kỹ của Thương Huy học viện. Kết quả này khiến các đội viên của những học viện dự thi rất khó chấp nhận, nhất là Hỏa Vũ.

Phong Tiếu Thiên nhìn dáng vẻ có chút lảo đảo của Đường Tam, trong lòng không khỏi dấy lên một hồi trống ngực. Trời ạ, ngay cả Thất Vị Nhất Thể Vũ Hồn Dung Hợp Kỹ mà cũng không thể đánh bại bọn họ sao? Đường Tam này cũng quá yêu nghiệt rồi, hắn thật sự mới dưới hai mươi lăm tuổi sao?

Vốn hắn còn vô cùng tự tin, cho rằng Hỏa Vũ tất nhiên sẽ trở thành bạn gái của mình, nhưng sau khi chứng kiến trận chiến vừa rồi, bây giờ hắn có thể nói là đã mất hết lòng tin. Nhìn Đường Tam, hắn không khỏi có chút thất thần.

Đường Tam ra hiệu cho ba người Mã Hồng Tuấn đưa các đồng đội bị trọng thương sang một bên, cũng để cho Giáng Châu dùng quyền trượng trị liệu. Hắn xoay người, đối mặt với mấy trăm ánh mắt kia, chỉ bình tĩnh nói một câu: "Các ngươi không cần nhìn ta như vậy, đó không phải là Thất Vị Nhất Thể Vũ Hồn Dung Hợp Kỹ."

Không để ý đến những ánh mắt kinh ngạc đó, Đường Tam ngồi xuống bên cạnh các đồng đội, nhắm mắt dưỡng thần.

Mặc dù chỉ là một câu giải thích đơn giản, nhưng nó cũng đã kéo hắn từ trên thần vị trở về phạm trù của người bình thường, không ít người đều cảm thấy như trút được gánh nặng.

Lúc này, Đại Sư, Liễu Nhị Long và Phất Lan Đức ba người đã chạy lại. Sau khi Đường Tam và Đại Sư nói nhỏ vài câu, cả đội dìu nhau, nhanh chóng rời khỏi khu nghỉ ngơi.

Nhìn bóng lưng họ rời đi, đông đảo đội viên tham gia thi đấu nhất thời xì xào bàn tán, bọn họ đều rất tin tưởng lời giải thích của Đường Tam. Dù sao, dưới tình huống cấp bậc chênh lệch không lớn thì căn bản không thể nào chiến thắng Thất Vị Nhất Thể Vũ Hồn Dung Hợp Kỹ. Huống chi, thần kỹ cường đại như Thất Vị Nhất Thể Vũ Hồn Dung Hợp Kỹ cũng chỉ tồn tại trong truyền thuyết. Đông đảo người xem đã được thưởng thức một bữa tiệc thị giác, nhưng trận đấu hôm nay cũng làm cho những người hữu tâm nảy sinh những suy nghĩ khác nhau. Các thế lực đều tự hỏi rằng hôm nay chiến đội học viện Sử Lai Khắc rốt cuộc đã làm thế nào để giành được thắng lợi.

Rất nhanh, bên Thương Huy học viện truyền đến tin tức, tất cả bảy đội viên tham gia thi đấu của bọn họ toàn bộ đều mất đi năng lực nhận thức, đều biến thành kẻ ngốc. Hơn nữa, họ còn gửi đến ban tổ chức đại hội một bản kháng nghị nghiêm túc, yêu cầu nghiêm trị học viện Sử Lai Khắc.

Vì thế, cả Thiên Đấu đế quốc và Vũ Hồn Điện đã cùng thành lập một tổ điều tra đặc biệt, tiến hành điều tra đối với cả hai bên. Đồng thời, Vũ Hồn Thánh Điện của thành Thiên Đấu đã phái ra hai vị Trị Liệu Hệ Hồn Sư cấp bậc Hồn Thánh đặc biệt đến chữa trị cho bảy đội viên của Thương Huy học viện.

Nhưng giống như Đường Tam đã phán đoán lúc trước, đại não là nơi có cấu tạo tinh vi nhất trên cơ thể người, không phải đơn giản dùng trị liệu hồn kỹ là có thể hồi phục được. Thế giới tinh thần huyền bí đến nay vẫn chưa từng có ai thực sự khám phá ra. Việc chữa trị của Vũ Hồn Điện tự nhiên là công cốc.

Trở lại học viện Sử Lai Khắc, Hoàng Kim Thiết Tam Giác trực tiếp triệu tập toàn bộ mười một đội viên của chiến đội học viện Sử Lai Khắc tập trung tại phòng hội nghị.

Lúc này, mọi người cũng không cần phải che giấu gì nữa, sáu người vốn bị trọng thương đều đã khôi phục lại dáng vẻ bình thường.

Sắc mặt Phất Lan Đức có chút ngưng trọng, ánh mắt trước tiên nhìn về phía Đường Tam, sau đó lại đảo qua sáu người đã tham gia trận đấu hôm nay.

"Nếu ta đoán không sai, không đến một canh giờ nữa, ban tổ chức đại hội sẽ phái tổ điều tra đến học viện chúng ta để điều tra về trận đấu ngày hôm nay. Ta không biết các ngươi quyết định ra sao, nhưng Đại Sư vừa nói với ta, tất cả đối thủ đều đã biến thành kẻ ngốc."

Mọi người nhìn nhau, không ai lên tiếng, ánh mắt cuối cùng đều tập trung lên người Đường Tam.

Phất Lan Đức trừng mắt nhìn Đường Tam một cái, nói: "Ngươi tên tiểu quái vật này, toàn tìm phiền phức cho ta. Bảy người các ngươi tham gia trận đấu, lập tức đi tĩnh tu cho ta. Ta sẽ giải thích với đối phương rằng các ngươi đang tự mình chữa thương. À không, Tiểu Tam ngươi ở lại. Nếu thật sự có người đến điều tra, ít nhất về mặt ngoài thì ngươi là người bị thương nhẹ nhất, cũng là người được chọn tốt nhất."

"Vâng."

"Sáu người các ngươi bây giờ đi đi. Nhị Long, tìm cho bọn chúng một nơi nào đó kín đáo, để cho Triệu Vô Cực và Lô Kỳ Bân tự mình đến canh chừng. Đừng cho bất kỳ ai nhìn thấy bọn họ. Được rồi, gọi Thiệu Hâm cũng tới đây đi. Võ Hồn Đường Đậu của hắn dùng để che giấu thương thế của đám tiểu quái vật này rất thích hợp. Giáng Châu ngươi cũng đi đi. Dù sao cũng phải diễn cho tròn vai, có thêm Trị Liệu Hệ Hồn Sư cũng tốt."

Lúc này Phất Lan Đức mới thực sự thể hiện uy nghiêm của một viện trưởng. Liễu Nhị Long đứng lên, hướng Đường Tam cười cười, trong mắt lộ vẻ khen ngợi, rồi mới dẫn theo bảy người bọn Đái Mộc Bạch rời đi. Nàng vốn là Sát Lục Chi Giác trong Hoàng Kim Thiết Tam Giác, tự nhiên rất thích loại tác phong quả quyết tàn nhẫn này của Đường Tam.

Đám người Liễu Nhị Long rời đi, trong phòng chỉ còn lại Phất Lan Đức, Đại Sư, Đường Tam, Áo Tư Tạp, Mã Hồng Tuấn và Trữ Vinh Vinh. Phất Lan Đức kéo ghế ngồi xuống, không lên tiếng, tay gõ một cách có tiết tấu lên mặt bàn, tựa hồ đang suy tính điều gì. Đại Sư từ đầu đến cuối vẫn ngồi ở một bên, ra vẻ lão thần tại tại.

Không lâu sau, Phất Lan Đức ngẩng đầu, nói: "Tiểu Tam, nếu người điều tra hỏi ngươi làm thế nào phá giải được Thất Vị Nhất Thể Vũ Hồn Dung Hợp Kỹ của đối thủ, ngươi sẽ trả lời ra sao?"

Đường Tam thành thật nói: "Con không biết." Trong chiến đấu, linh cảm của hắn có thể nói là vô cùng nhạy bén. Nhưng về loại tâm cơ mưu lược này, hắn có vỗ ngựa cũng không đuổi kịp Phất Lan Đức.

Phất Lan Đức hai mắt sáng lên, nói: "Tốt, cứ trả lời như thế. Nhớ kỹ."

"A?" Đường Tam sửng sốt một chút, nhưng hắn rất nhanh đã phản ứng lại, "Con nên trả lời là không biết?"

Phất Lan Đức cười hắc hắc, nói: "Đúng vậy, bất luận bọn họ hỏi ngươi điều gì, ngươi cứ một mực khẳng định là mình không biết, cứ nói cho đám người đến điều tra đó rằng, bởi vì lúc ấy ngươi không nhìn rõ tình huống bên ngoài, nên không ngừng phóng thích hồn kỹ của mình. Đợi đến khi xung quanh trở nên rõ ràng, mọi chuyện cũng đã kết thúc. Ngươi căn bản không biết đã xảy ra chuyện gì."

Đường Tam chớp chớp mắt, "Như vậy cũng được sao?"

Phất Lan Đức hừ lạnh một tiếng, "Tại sao lại không được? Mấy tên đến điều tra này cũng chẳng qua là đi cho có lệ mà thôi. Dù sao không ai thấy lúc ấy đã xảy ra chuyện gì. Ngươi chỉ cần khăng khăng ba chữ ‘không biết gì’, có ta ở bên cạnh, bọn họ không thể dùng hình thức bức cung đâu. Dưới tình huống không có chứng cứ gì, chúng ta cứ nói đám đệ tử của Thương Huy học viện đó không khống chế được hồn kỹ của mình, bị cắn trả mới biến thành kẻ ngốc. Bọn họ có thể làm gì chúng ta? Mọi việc đều phải có chứng cứ."

Mã Hồng Tuấn ở sau lưng Đường Tam tự nhủ: "Đây không phải là rất vô lại sao?"

Đại Sư ở bên cạnh ho một tiếng rồi cười nói: "Bây giờ ngươi mới biết à, nói về vô lại, ai có thể vô lại hơn được Phất Lan Đức chứ."

Phất Lan Đức không giận mà trừng mắt nhìn Đại Sư một cái, "Đừng mỉa mai ta nữa có được không? Tiểu Tam, ngươi nhớ kỹ chưa?"

Đường Tam nhanh chóng gật đầu, tỏ vẻ mình đã nhớ kỹ. Chẳng phải chỉ là ba chữ "không biết gì" sao? Hỏi một câu, trả lời ba chữ "không biết gì". Vậy còn không đơn giản sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!