Đoàn chiến vốn dĩ rất hỗn loạn, nhiều tình huống khó mà thấy rõ được, nhưng vòng loại tấn cấp thì lại khác. Mỗi một đệ tử đều muốn thể hiện thực lực của bản thân dưới ánh mắt của bao người. Đây cũng là cơ hội tốt nhất để đánh giá thực lực mạnh yếu của một hồn sư.
Bên cạnh đại thao trường, một vạn kỵ sĩ hoàng gia đã vây kín toàn bộ khu vực đến mức nước cũng không lọt, khôi minh giáp lượng. Hàng chiến sĩ tiên phong của Hoàng gia kỵ sĩ đoàn đứng trên mặt đất, những hàng phía sau thì ngồi ngay ngắn trên lưng tọa kỵ của mình, tạo thành một vòng tròn khổng lồ.
Phòng thủ nghiêm mật như vậy, có thể nói là giọt nước khó lọt. Đương nhiên, Đường Tam cũng đoán được, mục đích của Tuyết Dạ đại đế chính là muốn để cho những chiến sĩ tinh nhuệ nhất dưới trướng mình được chứng kiến thực lực của thế hệ hồn sư trẻ tuổi, qua đó kích phát đấu chí của bọn họ.
Trong vòng vây của các kỵ sĩ, mười lăm đội tham gia đã có mặt tại sân đấu trung tâm. Ngay cả đội được miễn thi đấu hôm nay cũng không ngoại lệ, bọn họ cũng cần phải quan sát rõ ràng thực lực của đối thủ.
Quy tắc trận đấu rất đơn giản, song phương cử ra bảy đội viên tham gia. Mỗi đội viên lên sàn đều phải chiến đấu cho đến khi bị đánh bại, người chiến thắng sẽ đối mặt với đối thủ kế tiếp, cho đến khi một bên cả bảy người đều thua cuộc mới thôi.
Buổi rút thăm đã được tiến hành vào tối hôm qua, học viện Sử Lai Khắc không bốc được lá thăm miễn đấu ở vòng một. Đối thủ của họ là một học viện hồn sư cao cấp đến từ vương quốc Ba Lạp Khắc, xuất chiến ở lượt thứ ba trong bảy trận đấu hôm nay.
Các đội đến từ những phân khu khác nhau khi qua vòng dự tuyển cũng được xếp cùng một chỗ. Đường Tam tự nhiên nhìn thấy những đối thủ quen thuộc là bốn học viện nguyên tố. Và khi bọn họ nhìn về phía học viện Sử Lai Khắc, ánh mắt của một vài người đặc biệt dừng lại trên người Đường Tam.
Trong đó có đội trưởng chiến đội học viện Thần Phong là Phong Tiếu Thiên, cùng huynh muội Hỏa Vô Song và Hỏa Vũ của chiến đội học viện Sí Hỏa.
Ngoài ra còn có đội trưởng học viện Thiên Thủy là Thủy Băng Nhi, cùng với một người mà Đường Tam chưa từng gặp qua, đội trưởng của học viện Lôi Đình, một thanh niên có vóc người bình thường, tướng mạo không có gì đặc biệt.
Đại sư gọi mọi người lại gần, ánh mắt lướt qua mười một thành viên của chiến đội Sử Lai Khắc: "Ta đọc danh sách thứ tự những người sẽ tham gia trận đấu. Tiểu Vũ, ngươi là người thứ nhất lên sàn, sau đó là Đường Tam, Đái Mộc Bạch."
Mọi người vẫn đang lắng nghe, nhưng lời của Đại sư đã kết thúc.
Đái Mộc Bạch không nhịn được hỏi: "Đại sư, không phải phải cử ra bảy người sao?"
Đại sư lạnh nhạt cười, nói: "Chẳng lẽ ba người các ngươi không đủ tự tin để kết thúc trận đấu sao? Đối thủ ở vòng loại tấn cấp tuy mạnh hơn một chút, nhưng cũng không mạnh hơn bốn học viện nguyên tố. Một chọi một, không cần phối hợp, hoàn toàn dựa vào thực lực."
Một câu nói cực kỳ đơn giản, nhưng lại lập tức khơi dậy đấu chí của đám đệ tử học viện Sử Lai Khắc. Đường Tam, Đái Mộc Bạch, Tiểu Vũ liếc nhìn nhau, từ trong mắt đối phương, họ đều thấy được niềm tin tất thắng.
Tuyết Dạ đại đế từ trên ghế khách quý đứng dậy, lớn tiếng tuyên bố qua hồn đạo khí: "Vòng loại tấn cấp hôm nay chính thức bắt đầu. Trong mười bốn ngày kế tiếp, hy vọng các chiến đội học viện sẽ dốc sức phát huy thực lực bản thân, thể hiện phong thái của một hồn sư. Bắt đầu!"
Tiếng nói vừa dứt, tiếng hô vang trời dậy đất đồng loạt vang lên: "Vạn tuế, vạn tuế, vạn tuế!"
Hoàng gia kỵ sĩ đoàn giơ cao kỵ thương trong tay, tiếng khôi giáp vang lên hòa cùng tiếng hò hét vang dội của bọn họ, nhất thời khiến các hồn sư dự thi cũng phải giật mình. Khí thế của một đại quốc được thể hiện vô cùng rõ nét.
Trận đấu đầu tiên đã bắt đầu, đội xuất trận đầu tiên lại chính là học viện Sí Hỏa. Đối thủ của họ là một chiến đội tên là học viện Pháp Bỉ Á.
Người đầu tiên đại diện học viện Sí Hỏa xuất trận chính là đội trưởng Hỏa Vô Song. Hiển nhiên, sư phụ của học viện Sí Hỏa và Đại sư có suy nghĩ khá giống nhau, không chỉ muốn giành chiến thắng trận đầu, mà còn muốn ưu tiên giành lấy điểm số cao.
Thứ hạng ở vòng cuối cùng của vòng loại tấn cấp, ngoài việc tính theo số trận thắng thua, một vài yếu tố nhỏ trong khi thi đấu cũng rất quan trọng. Một khi xuất hiện hai đội bằng điểm, có thể dựa theo những yếu tố này để tiến hành xếp hạng.
Đường Tam không chú ý đến trận đấu đang diễn ra trên sân, mà đứng bên cạnh Tiểu Vũ, thấp giọng nói với nàng: "Lát nữa đến trận của chúng ta, muội là người đầu tiên xuất trận. Một khi phát hiện bị đối thủ khắc chế thì không được miễn cưỡng, tuyệt đối không thể để bị thương, muội hiểu chứ?" Đường Tam vốn muốn tự mình là người đầu tiên ra sân, nhưng không ngờ Đại sư lại chỉ định Tiểu Vũ. Hắn không thể phản đối, chỉ đành dặn dò nàng vài câu.
Tiểu Vũ mỉm cười, véo nhẹ tay Đường Tam nói: "Yên tâm đi. Năng lực một chọi một của ta mà huynh còn lo lắng sao? Đánh không lại thì ta nhận thua là được."
Đường Tam xoa đầu nàng: "Cẩn tắc vô ưu, đối thủ của chúng ta sẽ ngày càng mạnh, tuyệt đối không thể có chút khinh thường."
Trận đấu diễn ra rất nhanh. Giữa các hồn sư, một khi thực lực có chênh lệch, thắng bại thường chỉ được quyết định trong nháy mắt. Hồn kỹ của ai mạnh hơn, cấp bậc hồn lực cao hơn, sẽ rất dễ dàng chiến thắng đối thủ. Tình huống sở hữu hồn cốt dù sao cũng vô cùng hiếm thấy.
Trong trận đấu một chọi một, không thể có sự tồn tại của vũ hồn dung hợp kỹ, tất cả đều dựa vào thực lực của bản thân.
Trận đấu đầu tiên, Hỏa Vô Song liên tiếp đánh bại ba đối thủ, đến khi hồn lực tiêu hao quá lớn mới chịu thua trận.
Liên tục chiến đấu sẽ không có thời gian nghỉ ngơi. Đây cũng là điểm thú vị của vòng loại tấn cấp, không chỉ khảo nghiệm thực lực của mỗi cá nhân trong đội, mà chiến thuật sắp xếp đội viên cũng vô cùng quan trọng. Hồn sư dù có cường đại đến đâu cũng rất khó có khả năng liên tiếp đánh bại đối thủ.
Dù sao, hồn kỹ có mạnh đến đâu thì hồn lực cũng có hạn.
Người thứ hai đại diện học viện Sí Hỏa lên sàn chính là Hỏa Vũ. Trông thần sắc của nàng có vẻ trầm ổn hơn vài phần so với lúc tham gia vòng dự tuyển. Động tác ra tay mang theo khí thế sấm sét vạn quân, tuy là một nữ hài tử nhưng trong mỗi một trận chiến đấu đều gây áp lực cực lớn cho đối thủ. Nhìn bộ dáng của nàng, căn bản không giống như đang thi đấu, mà giống như đang liều mạng thì đúng hơn.
Dựa vào ưu thế của khống chế hệ hồn sư, Hỏa Vũ lại liên tiếp đánh bại bốn người, cùng với Hỏa Vô Song, hai huynh muội đã trực tiếp đánh tan chiến đội Pháp Bỉ Á.
Lúc Hỏa Vũ từ sân đấu trở về, do tiêu hao lượng lớn hồn lực, thể lực của nàng đã có chút không chống đỡ nổi, nhưng trên khuôn mặt tái nhợt vẫn tràn ngập vẻ đắc ý. Ánh mắt nàng không hề né tránh mà nhìn thẳng về phía Đường Tam, rồi vươn ngón trỏ, chỉ về phía hắn.
Đối mặt với sự khiêu khích của Hỏa Vũ, Đường Tam chỉ nhíu mày, cũng không có biểu hiện gì.
Không ít hồn sư của các vương quốc, công quốc khác cũng vì hành động này của Hỏa Vũ mà chú ý đến sự tồn tại của hắn.
Hỏa Vũ quả thật đã trở nên mạnh mẽ hơn. Mặc dù chỉ mới qua một tháng, nhưng khí thế trên người nàng rõ ràng mạnh hơn rất nhiều, lực bộc phát cũng cực kỳ kinh người. Xem ra, trong khoảng thời gian một tháng vừa rồi, nàng quả thật đã rất nỗ lực.
Chiến đội học viện Pháp Bỉ Á vốn là một trong những đội có thực lực yếu nhất trong toàn bộ mười lăm đội tham gia, nhưng việc học viện Sí Hỏa chỉ cử ra hai người đã dễ dàng đánh tan bọn họ cũng đã tạo được danh tiếng lớn trong số các học viện tham gia.
Trận đấu thứ hai là cuộc đối đầu giữa hai học viện mà Đường Tam không hề biết rõ, nhưng trong một học viện xa lạ đó, hắn lại thấy được một người quen.
Một thân giáo phục đơn giản ôm trọn vóc người hoàn mỹ, rắn rỏi, xà trượng thon dài nắm trong tay. Đó chính là cháu gái của Cái Thế Long Xà, người từng bị Đường Tam đoạt mất đệ tam hồn hoàn, Mạnh Y Nhiên.
Mạnh Y Nhiên là phó đội trưởng của chiến đội học viện Dị Thú, xuất hiện trên sân đấu với khí thế hừng hực.
Là khí hồn sư đầu tiên xuất trận, nàng đã thể hiện trọn vẹn ưu thế của mình.
Mặc dù lực bộc phát của khí hồn sư không bằng thú hồn sư, nhưng khí hồn sư lại thắng ở sức chiến đấu bền bỉ hơn. Dựa vào kịch độc trên xà trượng cùng với thủ đoạn công kích đa dạng mà sắc bén, nàng cũng liên tiếp đánh bại ba người.
Điều khiến Đường Tam dở khóc dở cười chính là, lúc Mạnh Y Nhiên từ sân đấu đi xuống, ánh mắt nàng cũng dừng lại trên người hắn, đồng thời cũng học theo bộ dáng của Hỏa Vũ, đưa tay chỉ về phía hắn.
Hóa ra, lúc Hỏa Vũ chỉ tay về phía Đường Tam, Mạnh Y Nhiên cũng đã phát hiện ra sự tồn tại của hắn. Hành động này không chỉ là thị uy, mà còn là khiêu chiến hắn.
Cảm nhận được những ánh mắt khác thường của đông đảo đệ tử hồn sư nhìn về phía mình, Đường Tam không khỏi hết sức bất đắc dĩ. Ngay cả Áo Tư Tạp cũng không nhịn được mà ở một bên cười trộm nói: "Tiểu Tam, xem ra ngươi thật sự đã đắc tội không ít mỹ nữ a. Nếu cả Thủy Băng Nhi của học viện Thiên Thủy cũng làm vậy, có lẽ không ít người muốn biến ngươi thành kẻ địch chung mất. Ngươi nói xem, các đệ tử học viện khác có cho rằng ngươi đã bội tình bạc nghĩa với hai nàng, kết quả là biến yêu thành hận không?"
Đường Tam tức giận trừng mắt nhìn Áo Tư Tạp một cái: "Tiểu Áo, ta cảm thấy, để ngươi lên sàn thi đấu dường như thích hợp hơn đấy, có muốn ta đề nghị với sư phụ một chút không?"
"Ách..." Áo Tư Tạp vội vàng cười làm lành: "Tiểu Tam, chúng ta là hảo huynh đệ mà! Ca ca là Hồn Sư hệ phụ trợ, cái loại nhiệm vụ vinh quang này, giao cho các ngươi là tốt nhất rồi. Ngươi cũng không hy vọng học viện Sử Lai Khắc chúng ta vì ta mà mất mặt chứ."
Trong lúc nói chuyện, trận đấu trên sân đã có chút biến cố. Học viện Dị Thú mặc dù có Mạnh Y Nhiên chiến thắng ba đối thủ, nhưng các đệ tử khác của họ lại không mạnh mẽ như nàng, bị đối thủ phản công hạ gục liên tiếp bốn người. Trận đấu cuối cùng phải kéo đến hiệp thứ mười mới phân được thắng bại, học viện Dị Thú hiểm thắng đối thủ.
Từ hai trận đấu trước, Đường Tam đã nhìn ra, các học viện đến từ vương quốc và công quốc quả thật có chênh lệch nhất định về thực lực tổng thể so với năm đại học viện nguyên tố.
Trong ba học viện đã xuất trận, nhiều nhất cũng chỉ có một hồn sư trên bốn mươi cấp, còn lại đều chỉ ở ngưỡng ba mươi cấp mà thôi. Như Mạnh Y Nhiên, trình độ hồn lực bây giờ cũng chỉ vào khoảng ba mươi bảy cấp.
Cứ theo đà này, cuộc tranh đoạt thứ hạng cuối cùng của vòng loại tấn cấp hẳn sẽ được quyết định trong cuộc chiến giữa năm chiến đội của thành Thiên Đấu.