Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục

Chương 308: MÁU TRÊN TẾ ĐÀN, ĐỊA NGỤC LỘ

Đường Tam cười lạnh nhạt: "Mục đích của ta khi đến đây là đi qua Địa Ngục Lộ. Sát Lục Chi Vương, lòng tốt của ngài, ta xin lĩnh. Xin ngài hãy mở ra cánh cổng Địa Ngục Lộ, ta nguyện cùng Sứ Giả Địa Ngục vượt qua khảo nghiệm lần này."

Sắc mặt Sát Lục Chi Vương chợt biến đổi: "Các ngươi muốn liên thủ với nhau, cùng vượt qua Địa Ngục Lộ? Chẳng lẽ các ngươi đã quên mất xuất thân của mình rồi sao?"

Hồ Liệt Na cười lạnh nói: "Trên thế giới này, không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh hằng. Thay vì hai người lần lượt đi vào rồi lần lượt bỏ mạng, tại sao không cùng liên thủ vượt qua? Như vậy sẽ có cơ hội sống sót ra ngoài và trở thành Sát Thần chính thức. Chuyện của chúng ta ở trong đó ra sao, không cần ngài phải bận tâm. Sát Lục Chi Vương vĩ đại, xin ngài cứ tuân theo quy tắc của Sát Lục Chi Đô."

Một vầng sáng màu đỏ nhạt từ trên người Sát Lục Chi Vương phóng thích ra. Nếu không phải trong lòng có điều cố kỵ, hắn đã tiện tay hủy diệt hai kẻ trước mắt. Với thực lực của Hồ Liệt Na và Đường Tam bây giờ, trước mặt hắn chẳng qua cũng chỉ như lũ kiến hôi. Nhưng hắn thực sự không thể ra tay với họ. Hắn sợ, sợ Sát Lục Chi Đô vì hành động này của hắn mà bị hủy diệt. Thế giới này dù có âm u, lợi hại đến đâu, một khi đã chọc tới thế lực sau lưng hai người này, chỉ sợ cũng không thể tồn tại được nữa.

"Đã như vậy, các ngươi cùng đi Địa Ngục Lộ đi. Nếu các ngươi có thể vượt qua khảo nghiệm của Địa Ngục Lộ, trở thành Sát Thần, vậy thay ta gửi lời hỏi thăm đến các bậc trưởng bối của các ngươi," ngữ khí của hắn rõ ràng đã trở nên lãnh đạm, mang theo vài phần châm chọc. Địa Ngục Lộ là nơi các ngươi có thể tùy tiện ra vào sao? Cho dù là hai người thì chuyện đó cũng không hề dễ dàng.

Sương mù màu đỏ nồng đậm từ trên người Sát Lục Chi Vương chợt phóng thích ra, luồng khí tức khổng lồ, mãnh liệt bức bách Đường Tam và Hồ Liệt Na không thể không vội vàng bay lùi lại. Sau khi lùi lại cả chục bước, hai người họ mới có thể miễn cưỡng đứng vững.

Hơi thở Sát Lục Chi Vương phóng thích không phải sát khí, mà là một luồng tà khí cực độ, khiến xương tủy người ta như muốn đông cứng lại. Làn sóng tà ác băng lãnh màu đỏ chậm rãi lan tỏa, gần như trong nháy mắt đã bao trùm khắp toàn trường.

Những đọa lạc giả đang ngồi xem đều hưng phấn đến kỳ lạ, bọn họ đều hy vọng có thể chứng kiến dáng vẻ của Địa Ngục Lộ khi được mở ra. Thế nhưng, tất cả bọn họ đều không biết rằng tính mạng của mình sắp tan thành mây khói.

Ngoại trừ Sát Thần cùng Sát Lục Chi Vương, chưa từng có kẻ nào có thể tận mắt thấy hình dáng khi Địa Ngục Lộ mở ra. Bởi vì những kẻ thấy được đều đã chết, hay nói cách khác, họ đã trở thành tế phẩm cho Địa Ngục Lộ.

Đường Tam cùng Hồ Liệt Na cũng nhanh chóng phát hiện ra rằng, tuy hồng quang phóng xuất từ người Sát Lục Chi Vương gây cho họ áp lực rất lớn, nhưng nó không hướng về phía hai người, mà là hướng tới những khán giả đang ngồi xung quanh.

Vốn dĩ sau khi hồng quang chạm đất, tiếng hoan hô điên cuồng của những đọa lạc giả đang xem trận đấu trên đài dần dần im bặt. Ánh mắt của từng người dần dần đờ đẫn rồi trở nên đỏ như máu. Trong thời gian ngắn, hồng quang tại địa ngục sát lục trường đã trở thành một tấm chắn cực đại. Tấm chắn này đi đến đâu, tiếng kêu thống khổ thảm thiết vang lên tới đó.

Bị hồng quang ảnh hưởng, một nửa số đọa lạc giả trở nên điên cuồng, họ liều mạng cào cấu gương mặt và thân thể của chính mình.

Có thể đứng trong hàng ngũ đọa lạc giả, phần lớn đều là những kẻ có thực lực nhất định. Bọn họ lúc này đem toàn bộ khí lực tác dụng lên cơ thể bản thân. Tiếng gào thảm thiết của họ lại ẩn chứa sự hưng phấn và khoái cảm tột cùng, dường như họ không phải đang bị tra tấn mà là đang tận hưởng sự sung sướng vô biên.

Da thịt bị cào nát, máu tươi bắn ra tung tóe. Bọn họ thậm chí còn tự moi nội tạng ra khỏi cơ thể. Sự điên cuồng như vậy cứ tiếp diễn cho đến khi tính mạng của họ hoàn toàn tiêu tán. Càng lúc càng có nhiều đọa lạc giả phát sinh biến hóa như vậy, chẳng mấy chốc tình trạng đó đã lan khắp toàn trường.

Đường Tam cùng Hồ Liệt Na đã trải qua vô số màn giết chóc, nhưng khi đối mặt với cục diện có quy mô kinh khủng như trước mắt, sắc mặt hai người không khỏi tái nhợt, cảm giác sát khí trong cơ thể càng lúc càng khó áp chế.

Liếc nhìn nhau, Hồ Liệt Na rõ ràng thấy trong mắt Đường Tam hiện lên một tia lệ khí mãnh liệt. Chỉ cần là người, chỉ cần còn chút nhân tính, khi chứng kiến một màn trước mắt này, chắc chắn sẽ cảm thấy vô cùng căm ghét Sát Lục Chi Đô.

Máu tươi chảy xuống mặt đất, ngưng tụ lại như những dòng suối nhỏ, theo những rãnh nhỏ dẫn thẳng đến trung tâm sân đấu Sát Lục. Có thể thấy rõ vô số dòng chất lỏng màu đỏ uốn lượn như những con rắn nhỏ, dần dần hội tụ về trung tâm.

Đường Tam bất giác siết chặt tay, sát khí từ trong cơ thể không ngừng tuôn ra, tùy thời đều có thể bộc phát.

"Có thể trở thành tế phẩm khi Địa Ngục Lộ mở ra, chính là vinh quang của bọn chúng," thanh âm trầm thấp của Sát Lục Chi Vương vang lên. Lúc này, những tiếng kêu thảm thiết đã từ từ lắng xuống. Trừ Đường Tam, Hồ Liệt Na cùng Sát Lục Chi Vương, nơi này đã không còn người sống.

Máu chảy vào sân, chúng không chảy thẳng một đường. Không biết từ lúc nào trên mặt đất đã xuất hiện từng đạo rãnh lõm, máu tươi chảy vào trong đó. Dần dần, trên mặt đất hiện lên một đồ án khổng lồ đỏ như máu.

Lúc này, Đường Tam cùng Hồ Liệt Na đang đứng trong chính đồ án này, rất khó nhìn thấy toàn cảnh, nhưng bản thân hai người đều sở hữu hồn cốt, tinh thần lực vượt xa hồn sư bình thường. Hai người không hẹn mà cùng nhắm mắt lại, phóng thích tinh thần lực lên không trung để quan sát tình hình xung quanh.

Bọn họ phát hiện, đồ án do máu tươi ngưng kết mà thành chính là hình một sinh vật. Sinh vật này nhìn qua hơi giống loài chim, nhưng khi quan sát kỹ mới thấy, nó không đơn giản là một con chim bình thường.

Đây rốt cuộc là gì?

Ngay lúc Đường Tam đang nghi hoặc, đột nhiên, đôi mắt của con chim trong đồ án bỗng sáng rực lên. Tinh thần lực của Hồ Liệt Na và Đường Tam tựa như bị đè nén, một luồng hồng quang khổng lồ phóng lên cao, trong nháy mắt bao trùm lấy thân thể hai người. Bọn họ cảm giác hết thảy chung quanh đều trở nên mơ hồ, bên tai văng vẳng âm thanh trầm thấp bén nhọn của Sát Lục Chi Vương: "Chúc các ngươi may mắn tại Địa Ngục Lộ."

Trong khoảnh khắc tinh thần lực bị cắn nát, Đường Tam rốt cục cũng nhận ra, đồ án hình chim đó tựa hồ là đồ án của một con biên bức.

Dưới sự thôn phệ của sắc đỏ như máu ấy, Đường Tam cùng Hồ Liệt Na đồng thời cảm thấy hai chân mình lơ lửng trên không, xung quanh hết thảy đều trở nên hư ảo, tất cả cảm giác tại khoảnh khắc này đều bị phong bế hoàn toàn. Cảm giác không thể khống chế thân thể mình là một loại thống khổ, khiến trong lòng họ dâng lên một nỗi sợ hãi không tên. Bọn họ không hề nhìn thấy, sát khí trên người mình đã hội tụ thành một tầng bạch quang bảo vệ thân thể. Nếu không có tầng sát khí này, ngay khoảnh khắc huyết khí lan tràn, họ cũng đã bị thôn phệ hoàn toàn.

Sau khi tự phóng thích hồn lực, trên người Đường Tam, ngoại trừ tầng bạch quang do sát khí tạo thành, còn có thêm một tầng lam quang. So với khí tức tà ác, băng lãnh của huyết quang, lam quang do Đường Tam phóng thích tuy không mãnh liệt, nhưng lại tràn ngập khí tức sinh mệnh, ngoan cường bảo vệ hắn ở bên trong. Nó chẳng những ngăn cách với huyết quang, mà còn có thể hoàn toàn ngăn cách Đường Tam với tầng sát khí kia.

Bởi vậy, mặc dù hắn hiện tại không thể nắm rõ mọi chuyện bên ngoài, nhưng sát khí bị cách trở khiến hắn tạm thời không phải chịu áp lực cực lớn như lúc trước, thân thể trở nên thư thái hơn rất nhiều.

Không biết đã trải qua bao lâu, sau một chấn động kịch liệt, tất cả cảm giác của hắn đều được hồi phục. Huyết quang chung quanh từ từ giảm bớt.

Khi Đường Tam cùng Hồ Liệt Na hoàn toàn tỉnh táo, bọn họ mới phát hiện mình đang ở trên một bình đài hình tròn. Nơi này có đường kính khoảng năm thước, cũng không lớn lắm.

Khi hai người ngã xuống mặt đất thì gần như cùng lúc thanh tĩnh lại, bởi vậy, ánh mắt họ cũng đồng thời rơi vào nhau.

Đường Tam thấy trên người Hồ Liệt Na phóng thích ra một tầng huyết vụ, đôi mắt đã hoàn toàn biến thành đỏ như máu, xung quanh thân thể nàng là làn bạch quang không ngừng dao động. Mặc dù đang nhìn Đường Tam, thân thể nàng lại kịch liệt co rút, tựa hồ đang phải gánh chịu sự thống khổ vô cùng lớn.

Trong lòng khẽ động, Đường Tam trầm giọng quát: "Hồ Liệt Na, mau tỉnh lại!". Vừa nói, hắn vừa đặt tay phải lên đỉnh đầu Hồ Liệt Na. Một cỗ khí tức sinh mệnh tinh khiết theo tay Đường Tam truyền vào người nàng. Dưới sự dao động của lam sắc quang mang, thân thể run rẩy của Hồ Liệt Na dần dần khôi phục lại trạng thái bình thường, huyết sắc trong mắt cũng tan biến.

Không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh hằng. Trước mắt chưa biết Địa Ngục Lộ nguy hiểm thế nào, cứu nàng để có thêm một đồng minh cùng vượt qua cửa ải khó khăn này, còn hơn là bỏ mặc nàng bị huyết vụ khống chế mà điên cuồng tự hủy. Ngay lúc này, Đường Tam không ngừng nhắc nhở bản thân phải tạm thời buông bỏ hận ý đối với Vũ Hồn Điện, hợp tác với nữ tử xinh đẹp trước mắt này.

"Cảm ơn," nói ra hai chữ này xong, cả Đường Tam lẫn Hồ Liệt Na đều kinh ngạc, bởi lẽ thanh âm của nàng đã trở nên có chút khàn khàn.

Đường Tam chỉ trả lời bốn chữ: "Cùng hội cùng thuyền."

Nhìn Đường Tam, trong mắt Hồ Liệt Na tỏ vẻ đã hiểu, ánh mắt sau đó lưu chuyển, điều chỉnh hơi thở của chính mình, lúc này mới cùng Đường Tam quan sát xung quanh.

Bọn họ đều là người thông minh, dĩ nhiên sẽ không mù quáng hành động, mà quan trọng nhất là phải nhìn nhận tình huống xung quanh trước.

Sau khi cẩn thận đánh giá, hai người không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh. Tình hình trước mắt so với trong tưởng tượng của họ còn hiểm ác hơn gấp mấy lần.

Hết thảy chung quanh đều có màu đỏ như máu. Ngoại trừ bình đài hình tròn màu máu dưới chân, còn lại là vực sâu vạn trượng.

Gần đó là một lối đi chỉ đủ rộng để đặt hai chân, dẫn đến một thông đạo tối om, vô cùng hắc ám. Nhưng từ chỗ bọn họ, đó chính là lối đi duy nhất. Liếc nhau, Hồ Liệt Na cùng Đường Tam không khỏi nhíu mày.

Hồ Liệt Na trong đầu linh quang chợt lóe: "Không biết phía dưới là cái gì."

Đường Tam trong lòng khẽ động, đối với tình thế hiểm ác phía trước, hắn ngược lại không lo lắng nhiều. Mặc dù lối nhỏ phía trước hoàn toàn treo giữa không trung, nhưng bằng vào Lam Ngân Thảo, Phi Thiên Thần Trảo cùng Bát Chu Mâu, hắn cam đoan mình sẽ không dễ dàng rơi xuống, với điều kiện là lối nhỏ này không bị đứt gãy. Mà ý của Hồ Liệt Na hiển nhiên là muốn tìm một lối đi khác.

"Để ta xem," Đường Tam phủ phục trên mặt đất, đối với Hồ Liệt Na, hắn không thể không phòng bị. Hắn ló đầu ra phía ngoài, cẩn thận nhìn xuống vực sâu quan sát.

Quang cảnh phía dưới bị che đậy bởi một màu đen mông lung, đầy vẻ hắc ám. Nhưng điều này không ngăn cản được tầm nhìn của Đường Tam, quang mang màu lam phóng ra từ mắt hắn, trong nháy mắt kéo gần phạm vi quan sát hơn.

Xoay người nhảy lên, vẻ mặt Đường Tam nhìn qua có chút quái dị.

"Thế nào? Ngươi thấy rõ chứ?" Hồ Liệt Na tỉnh táo hỏi.

Đường Tam gật đầu: "Phía dưới là máu, hay nói cách khác, là một huyết trì. Nếu ta đoán không sai, huyết trì phía dưới chính là máu người ở Sát Lục Chi Đô tích tụ từ nhiều năm nay, cũng là tế phẩm cho Địa Ngục Lộ, giống như Huyết Tinh Mã Lệ."

Hồ Liệt Na trầm tư một lúc lâu rồi nói: "Phân tích đơn giản một chút, Địa Ngục Lộ chẳng những là lối ra khỏi Sát Lục Chi Đô, mà đồng thời, cũng có thể là trung tâm của cả Sát Lục Chi Đô."

Nàng mới nói đến đây, rõ ràng phát hiện hai mắt Đường Tam sáng rực lên, hai người gần như đồng thanh nói: "Hoặc có thể nói, đây là nguồn năng lượng của lĩnh vực kỳ dị tại Sát Lục Chi Đô."

Phát hiện đối phương nói giống mình, mặt Hồ Liệt Na đỏ lên, quay mặt đi chỗ khác, còn vẻ mặt Đường Tam thì có mấy phần xấu hổ, trong lòng cũng thầm giật mình. Hồ Liệt Na quả nhiên rất thông minh, không hổ là chân truyền của Giáo Hoàng. Biểu hiện của nàng làm hắn cảm thấy may mắn khi lựa chọn hợp tác với đối phương. Có một đồng minh thông minh như thế trong chuyến đi đầy nguy hiểm này, hiển nhiên là một chuyện tốt.

Hồ Liệt Na đương nhiên không biết Đường Tam đang nghĩ gì, nàng vẫn tiếp tục phân tích: "Đường Ngân, ngươi có để ý thấy rằng ở Sát Lục Chi Đô này, máu là quan trọng nhất không? Cái gọi là Huyết Tinh Mã Lệ gần như ở đâu cũng thấy. Giống như lời ngươi nói, máu bên trong bao hàm một loại kịch độc chậm phát tác, nhưng nó có thể mang lại tác dụng gây hưng phấn. Phương pháp khống chế người trên đời này có rất nhiều, nhưng tại sao những kẻ thống trị ở Sát Lục Chi Đô vẫn luôn sử dụng máu? Chỉ vì muốn gây cảm giác thần bí thôi sao? Ta cho rằng không phải. Trong chuyện này chắc chắn phải có một bí mật nào đó."

Đường Tam gật đầu nói: "Ý nghĩ của ta cũng giống ngươi. Mặc dù bây giờ chúng ta không biết bí mật thật sự của máu ở Sát Lục Chi Đô, nhưng ta có thể khẳng định rằng, nếu như nơi phát ra máu bị mất đi, chắc chắn sẽ là đả kích lớn đối với cả Sát Lục Chi Đô, thậm chí có thể mang tính hủy diệt. Một nơi như vậy, ta nghĩ đáng lẽ đã sớm bị tiêu diệt rồi chứ. Nhưng Vũ Hồn Điện các ngươi hết lần này đến lần khác lại mặc kệ nó. Chẳng lẽ thật sự chỉ vì muốn nơi này thu dụng các đọa lạc giả thôi sao?"

Sắc mặt Hồ Liệt Na chợt đổi. Nàng ta thản nhiên nói: "Chuyện này ta không có phận sự biết rõ. Ta biết Hạo Thiên Tông các ngươi có thành kiến rất lớn đối với chúng ta. Nhưng chuyện chúng ta nên làm bây giờ là giải quyết vấn đề trước mắt đã."

Nhẹ nhàng gật đầu, Đường Tam nhìn về mảnh hắc ám xa xa: "Con đường này ắt hẳn là cái gọi là Địa Ngục Lộ. Nó dài bao nhiêu, chúng ta không thể biết, nhưng có thể khẳng định rằng, Địa Ngục Lộ không đơn giản là đi từ chỗ này qua chỗ đó. Phía dưới là huyết trì với diện tích lớn. Ở đó có thể chứa đựng mãnh thú đặc thù hoặc kịch độc, đi xuống đó rất nguy hiểm. Phương pháp tốt nhất để chúng ta ra khỏi đây chính là đi từ phía trên."

Hồ Liệt Na gật đầu nói: "Thuốc lần trước ngươi đưa cho ta rất hiệu nghiệm. Ngươi có loại dược vật nào có thể giúp chúng ta phòng ngừa kịch độc không? Chúng ta từ nơi này bò xuống. Ít nhất phía dưới là huyết trì, còn có thể có cảm giác đặt chân lên mặt đất. Nhưng con đường nhỏ trước mắt này lại cho ta cảm giác rất nguy hiểm."

Đường Tam lắc đầu nói: "Độc trên đời này có muôn vàn chủng loại, biến hóa khôn lường, không có bất kỳ loại dược vật nào có thể chống lại tất cả độc dược. Cảm giác của ngươi rất giống ta, đều cảm thấy Địa Ngục Lộ trước mắt này nguy hiểm. Nhưng phía bên dưới lại cho ta cảm giác càng thêm nguy hiểm. Trước lúc xuất phát, ta cho rằng chúng ta tốt nhất là phải thống nhất ý kiến."

Hồ Liệt Na không chút do dự nói: "Vậy cứ theo lời ngươi mà làm. Ta chỉ đưa ra đề nghị như vậy thôi. Nếu chúng ta không có phương pháp kháng độc, thì việc đi thẳng qua Địa Ngục Lộ dĩ nhiên là sự lựa chọn duy nhất. Đây chỉ sợ là cách duy nhất để vượt qua Địa Ngục Lộ. Đáng tiếc là chúng ta không có bất kỳ tư liệu gì về phương diện này. Một vị Sát Thần đã từng nói với ta, tình huống ở trong Địa Ngục Lộ thiên kỳ bách quái, kinh nghiệm của người đi trước so với người đi sau chắc chắn sẽ khác biệt. Thay vì nói tường tận, cụ thể, tốt nhất là để ta tự trải qua, tự tìm đường đi, như vậy sẽ càng cẩn thận hơn."

Đường Tam thầm nghĩ, có lẽ, cũng chính vì nguyên nhân này mà phụ thân không giải thích cặn kẽ đường đi tới Địa Ngục Lộ cho mình, muốn để mình tự thân vượt qua cửa ải khó khăn này.

Lúc này, biểu hiện bên ngoài của hai người khá là cứng cỏi, điềm tĩnh. Đối với người bình thường, khi ở trong một nơi xa lạ lại kinh khủng như thế này, đều ước sao có thể nhanh chóng rời khỏi. Nhưng Đường Tam cùng Hồ Liệt Na lại không như thế. Hai người ngồi xuống tại chỗ, bình tâm tĩnh khí, điều tức. Sắp tới bọn họ còn không biết phải đụng phải nguy cơ như thế nào, nên lựa chọn tốt nhất bây giờ là phải bảo trì trạng thái tốt nhất.

Suốt một canh giờ, hai người cứ ngồi yên mà tu luyện. Ở trong Địa Ngục Lộ này, hồn kỹ của bọn họ vẫn bị một lực lượng thần bí áp chế, chỉ có thể dùng những thủ đoạn như lúc ở Sát Lục Chi Đô để tự bảo vệ mình.

Đột nhiên, không hẹn mà gặp, hai người mở mắt, liếc nhau rồi đồng thời động thân. Hồ Liệt Na giải khai thắt lưng của chính mình, rất nhanh cởi bỏ áo ngoài, lộ ra nội y bên trong.

Nội y của nàng có màu hồng phấn, ôm sát lấy những bộ vị trọng yếu nhất trên người, hạ thân cũng chỉ còn lại chiếc quần nhỏ màu hồng phấn.

Áo ngoài cởi ra đã làm lộ ra thân thể huyền bí của Hồ Liệt Na. Bình thường thân thể nàng được bao bọc bởi hắc y, che giấu vô cùng tốt. Ngoại trừ dáng người cao gầy, không ai nhìn ra được vóc dáng của nàng. Nhưng lúc này, những đường nét huyền bí mà nàng hằng che giấu đã hoàn toàn hiện ra trước mắt Đường Tam.

Thân hình của Hồ Liệt Na không khác mấy so với Tiểu Vũ, da thịt trắng nõn dưới ánh hồng quang mờ ảo càng tăng thêm vài phần mị hoặc. Làn da bóng loáng, nhẵn nhụi của nàng thậm chí có chút phản quang, đôi chân thon dài thẳng tắp, lộ ra đường nét nhu hòa.

Vòng eo nhỏ nhắn lộ ra bên ngoài, cùng vòng ba cong vút tạo thành một đường cong hoàn mỹ, vẻ xuân sắc lấp ló sau lớp áo ngực, một thân thể không chút tì vết.

Động tác cởi áo của Hồ Liệt Na có vẻ rất tự nhiên. Nàng ném quần áo xuống đất, sau đó đem mái tóc dài của mình cuốn gọn lại, bắt đầu xé rách bộ quần áo vừa mới cởi ra.

Nhìn dáng người của Hồ Liệt Na, một cỗ nhiệt lưu không thể áp chế dâng lên từ tiểu phúc của Đường Tam. Võ hồn của Hồ Liệt Na chính là Yêu Hồ, kỹ năng nàng am hiểu nhất chính là mị hoặc. Lúc này nàng không hề thi triển kỹ năng đó, nhưng thân thể mềm mại hoàn mỹ của nàng chính là thứ có tác dụng mị hoặc lớn nhất. Tuy biết rõ lý do cho hành động của Hồ Liệt Na bây giờ, nhưng trong thời gian ngắn, Đường Tam vẫn không tránh khỏi có chút ngây dại. Dù sao, từ lúc sinh ra tới nay, đây là lần đầu tiên hắn trực tiếp nhìn thấy thân thể của một nữ nhân như thế này.

Hồ Liệt Na bề ngoài có vẻ rất tự nhiên, nhưng thật ra trong lòng cực kỳ khẩn trương. Mặc dù nổi tiếng với kỹ năng mị hoặc, nhưng trên thực tế, nàng luôn giữ gìn cẩn thận sự trong sạch của mình. Diễm tuy rằng theo đuổi nàng đã lâu, nhưng Hồ Liệt Na chưa từng cho hắn chạm qua thân thể của nàng. Nếu người trước mắt hợp tác với nàng không phải là Đường Tam mà là một người khác, thì nàng dù có chết cũng không để hắn thấy thân thể của mình.

"Đứng ngẩn ra đó làm gì? Còn không mau cởi áo ngoài!" Hồ Liệt Na hướng Đường Tam nói. Nàng cố gắng làm cho ngữ khí của mình bình tĩnh một chút, che giấu nội tâm đang xấu hổ.

Đường Tam lắc đầu nói: "Không cần, một bộ quần áo của ngươi cũng đủ rồi, khoảng cách giữa chúng ta không thể quá xa."

Hồ Liệt Na tức giận, trừng mắt liếc hắn một cái, trong lòng thầm nghĩ, một bộ quần áo cũng đủ, ngươi làm sao lại thoát được? Bất quá, trong lòng nàng cũng rất thoải mái, ở cùng người thông minh thì khỏi phải tốn nhiều hơi sức giải thích. Nàng bên này vừa xé quần áo, Đường Tam đã có thể hiểu được ý tứ của nàng.

Cái này gọi là, không sợ đối thủ thông minh như thần, chỉ sợ đồng đội như heo. Rất hiển nhiên, qua thời gian tiếp xúc ngắn ngủi, song phương đều xác định đối phương không phải là hạng người ngu ngốc. Trong Địa Ngục Lộ, chẳng biết sẽ gặp phải ma quỷ phương nào, cho nên hai người bọn họ cũng chỉ còn biết từng bước cẩn thận quan sát xung quanh.

Đường Tam tự nhiên nhìn ra được ẩn ý trong mắt Hồ Liệt Na, nhún vai ra vẻ bất đắc dĩ: "Là do động tác của ngươi quá nhanh."

Nhìn quần áo đang bị xé ra trên tay mình, Hồ Liệt Na không khỏi có cảm giác dở khóc dở cười. Xem ra, dù đã cố che giấu, mị lực của mình vẫn không đủ kín đáo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!