Ánh mắt hai người giao nhau, Hồ Liệt Na hướng Đường Tam mỉm cười thản nhiên, ánh mắt Đường Tam cũng trở nên dịu dàng hơn nhiều. Dù sao đi nữa, Hồ Liệt Na cũng đã vượt qua được khảo nghiệm của hắn.
Trong khoảnh khắc vừa rồi, khi uy hiếp đã không còn, Hồ Liệt Na hoàn toàn có thể bỏ mặc hắn để một mình hưởng thụ thành quả thắng lợi. Nhưng nàng hiển nhiên đã không làm vậy.
Hơn nữa, ngay khi Đường Tam hoàn thành đòn công kích, nàng đã lập tức kéo hắn trở về, trong lòng không hề có một tia do dự.
Chỉ riêng điểm này cũng đủ để phán đoán, ít nhất ở nơi đây, nàng tuyệt đối an toàn.
Ám Kim Biên Bức Vương ba đầu vừa chết, bầy dơi máu còn lại nhất thời rơi vào cảnh quần long vô thủ, như muốn báo thù mà điên cuồng lao về phía Đường Tam và Hồ Liệt Na.
Thế nhưng, một đội quân không có người lãnh đạo thì chẳng những mất đi tinh thần, mà cũng mất đi sự chỉ huy. Những con dơi máu còn lại tuy số lượng vẫn đông đảo, nhưng đối với Đường Tam và Hồ Liệt Na đã không còn chút khó khăn hay uy hiếp nào.
Ngón tay Đường Tam không ngừng búng ra, mỗi tia sáng bạc bay ra đều đoạt đi tính mạng của một con dơi máu. Hồ Liệt Na thì càng trực tiếp hơn, năm chiếc đuôi cáo khổng lồ sau lưng vung lên như một chiếc quạt lớn, không ngừng quất vào bầy dơi máu.
Bộ đuôi cáo của nàng uy lực thực sự vô cùng lớn, mỗi một lần vung lên, chỉ cần đánh trúng con dơi máu nào, con đó lập tức biến thành một trận mưa máu.
Kỳ lạ ở chỗ, trên bộ đuôi cáo của Hồ Liệt Na tựa như có một tầng năng lượng đặc thù, khiến bộ lông không hề dính lấy một tia máu nào.
Bộ lông mượt mà, to lớn, mỗi sợi đều dựng đứng lên như cương châm, trông như một thanh siêu cấp Lang Nha Bổng khổng lồ, đối với bầy dơi máu, lực sát thương tạo thành so với cương châm bắn ra từ Lam Ngân Lĩnh Vực của Đường Tam chẳng hề thua kém.
Cuối cùng, con dơi máu cuối cùng trước bị trúng cương châm của Đường Tam, sau lại bị đuôi của Hồ Liệt Na quất văng đi xa. Xung quanh hết thảy lại trở nên yên tĩnh.
Lau mồ hôi trên trán, Hồ Liệt Na nhìn Đường Tam, khẽ mỉm cười thản nhiên. Đánh bại bầy dơi máu này không phải là công lao của riêng ai, mà là kết quả hợp tác của cả hai người.
Nếu không có Hồ Liệt Na dùng bộ đuôi cáo bảo vệ con đường hẹp phía sau, Đường Tam muốn đối phó cả bầy dơi cũng cực kỳ khó khăn. Tương tự như vậy, nếu không có Đường Tam tiêu diệt Ám Kim Biên Bức Vương ba đầu, bọn họ chắc chắn sẽ phải đón nhận những đòn công kích kinh khủng nhất.
Chỉ qua một thời gian ngắn phối hợp, hai người đã hoàn toàn thấu hiểu đối phương. Trong mắt Hồ Liệt Na, sự tín nhiệm dành cho nam nhân này càng thêm sâu sắc.
Đường Tam đối với nàng, khúc mắc trong lòng cũng vơi đi vài phần.
Thu hồi sợi dây, đưa một đầu cho Hồ Liệt Na, Đường Tam nói: "Có muốn nghỉ ngơi một chút không?"
Hồ Liệt Na đón lấy sợi dây, nhanh chóng buộc lại bên hông, thở dài một hơi: "Vừa rồi thật là nguy hiểm." Vừa nói nàng vừa vỗ nhẹ lên bộ ngực đầy đặn của mình, nhất thời một trận sóng vỗ dập dờn. Lúc này trang phục của nàng trông thật thảm hại. Đường Tam thấy vậy vội vàng quay đi, không dám nhìn lâu.
Hồ Liệt Na bật cười, nói: "Ta vốn tưởng ngươi là khúc gỗ, không ngờ cũng biết ngại ngùng sao?"
Đường Tam nhíu mày: "Được rồi, nếu ngươi không cần nghỉ ngơi, chúng ta tiếp tục lên đường." Vừa nói hắn vừa bật người đứng dậy, một lần nữa đứng chắn phía trước Hồ Liệt Na.
Lớp hào quang hộ thân màu đỏ thẫm lặng lẽ thu vào cơ thể Hồ Liệt Na, trên mặt nàng không khỏi lộ ra một tia mệt mỏi: "Hay là nghỉ thêm một lát đi, vừa rồi chúng ta tiêu hao không ít thể lực. Phía sau còn không biết sẽ phải đối mặt với cái gì. Theo ta được biết, Địa Ngục Lộ này có tổng cộng ba cửa ải, cửa sau khó hơn cửa trước, vừa rồi xem như chúng ta đã vượt qua cửa thứ nhất."
Đường Tam trong lòng rùng mình, hắn hiểu Hồ Liệt Na tất nhiên đã có chút mệt mỏi.
Lúc trước mặc dù hắn là người chủ công, nhưng trên thực tế hồn lực hắn tiêu hao còn ít hơn Hồ Liệt Na nhiều. Hắn không hỏi nhiều về bộ đuôi cáo của nàng, cũng như Hồ Liệt Na không hỏi hắn về lai lịch của Lĩnh vực màu lam vậy.
Nhưng xét theo tình hình lúc đó, bộ đuôi cáo khổng lồ kia của Hồ Liệt Na không phải chỉ là một hồn kỹ đơn giản, rất có thể giống như Bát Chu Mâu của hắn, cũng là một khối Ngoại Phụ Hồn Cốt có được trong tình huống may mắn.
Chẳng trách Giáo Hoàng lại nhận nàng làm đệ tử, chỉ riêng khối Ngoại Phụ Hồn Cốt này thôi cũng đủ để nàng dẫn đầu trong đám người ngang lứa rồi. Trong kỳ Đại hội Tinh anh Học viện Hồn sư Cao cấp Toàn Lục địa bốn năm trước, Hồ Liệt Na hiển nhiên chưa có được món lợi khí này, nếu không, phe mình lúc ấy cũng không thể nào giành được thắng lợi. Thế hệ hoàng kim của Võ Hồn Điện quả thực có thực lực mạnh mẽ.
Hai người miễn cưỡng ngồi xuống con đường hẹp. Bọn họ dù sao cũng là tinh anh, trong khoảng thời gian ngắn đã lập tức tiến vào trạng thái tu luyện, lẳng lặng khôi phục thể lực. Đương nhiên, tâm thần họ cũng không hoàn toàn chìm đắm, mà đều lưu lại một phần tinh thần để cảnh giác xung quanh, đề phòng tình huống bất trắc.
Một lúc lâu sau, hai người gần như không hẹn mà cùng lúc mở mắt. Mỗi người tự lấy ra một Hồn Đạo Khí chứa thức ăn và nước uống đơn giản, ăn uống qua loa rồi mới đứng dậy, tiếp tục tiến về phía trước.
Lần này, tốc độ của Đường Tam rõ ràng có tăng lên một chút, sự phòng bị đối với Hồ Liệt Na cũng giảm đi, điều này giúp hắn có thể tập trung nhiều tinh lực hơn vào việc quan sát phía trước. Có Hồ Liệt Na làm đồng đội, sự an toàn sau lưng hoàn toàn có thể yên tâm.
Không khí càng lúc càng nóng hơn, dần dần ngay cả Hồ Liệt Na cũng có thể mơ hồ trông thấy dòng chất lỏng màu đỏ sậm đang chảy xuôi dưới vực sâu hai bên. Không khí nóng bức làm hai người hô hấp dần không thoải mái, phảng phất như lồng ngực đang bị thiêu đốt.
Vừa tiến về phía trước, Đường Tam vừa đưa ra phán đoán: "Địa Ngục Lộ này tựa như một đường xoắn ốc đi lên, không phải đường thẳng, nếu không chúng ta đã sớm ra khỏi phạm vi của Sát Lục Chi Đô rồi. Chỉ là độ cong của nó không lớn, nên không dễ phát hiện."
Hồ Liệt Na nói: "Ngươi có muốn dừng lại nghỉ thêm một chút không, nóng quá, ta có cảm giác thể lực đang không ngừng tiêu hao."
Đường Tam không trả lời, một lần nữa, tầng quang mang màu lam nhạt từ cơ thể hắn lan ra, chỉ bao phủ lấy thân thể hai người.
Nhất thời một cảm giác mát lành truyền khắp toàn thân, xung quanh cũng tỏa ra cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái. Chẳng những độ ẩm hạ thấp, mà ngay cả cảm giác nóng rực, thô ráp trong không khí cũng trở nên thanh khiết, tựa hồ đã bị tầng quang mang màu lam kia thanh lọc.
Hồ Liệt Na âm thầm than thở, thầm nghĩ, thiên phú Lĩnh vực này của Đường Tam không biết là gì, tuy cảm giác không quá mạnh mẽ, nhưng lại có thể sử dụng đa dạng, tính thực dụng vô cùng tốt.
Lúc trước dùng để nhiễu loạn bầy dơi, bây giờ lại dùng để cải thiện hoàn cảnh, không thể nghi ngờ, lĩnh vực này bất cứ lúc nào cũng giúp Đường Tam duy trì được lực chiến đấu cao nhất trong mọi tình huống.
Hạo Thiên Tông quả nhiên là nơi sản sinh nhân tài.
Đang đi tới, đột nhiên phía trước truyền đến một tràng âm thanh sột soạt, làm Đường Tam và Hồ Liệt Na đồng thời dừng bước. Đường Tam không quay đầu lại, chỉ đưa tay ra sau ra hiệu cho Hồ Liệt Na.
Cặp song kiếm sắc bén ngay lập tức xuất hiện trên tay Hồ Liệt Na. Lúc này nàng vẫn chưa nhìn thấy địch nhân, nhưng nàng tin tưởng, với thị giác kinh người của hắn, Đường Tam khẳng định đã thấy được.
Không sai, Đường Tam đã nhìn thấy kẻ địch. Đó là một cặp mắt rực lửa. Ngay phía trước trên con đường hẹp, một thân thể màu đỏ sậm đang nằm phủ phục nơi đó.
Không nhìn rõ được thân thể nó lớn đến cỡ nào, nhưng qua quan sát, có thể kết luận đó là một con rắn. Cả thân thể cuộn tròn trên con đường hẹp, chính là một con rắn.
Cặp mắt kia của nó trông không đặc biệt lớn, nhưng không biết tại sao, Đường Tam ngay lập tức có cảm giác quang mang ẩn chứa trong đó còn kinh khủng hơn cả Ám Kim Biên Bức Vương ba đầu.
Là rắn sao? Đường Tam cười lạnh một tiếng, bàn tay tại Nhị Thập Tứ Kiều Minh Nguyệt Dạ lóe lên, một khối hùng hoàng đã rơi vào lòng bàn tay hắn.
Nương theo âm thanh sột soạt, con rắn màu đỏ sậm kia bắt đầu chậm rãi trườn về phía trước. Nhìn gần hơn, Đường Tam đối với nó có phán đoán càng rõ ràng hơn.
Từ sau đầu kéo dài đến giữa lưng con quái xà nổi lên tổng cộng chín khối u thịt, mỗi khối có hình dạng như một cái nấm tròn màu đỏ thắm, bên trong phảng phất có máu tươi đang dịch chuyển. Bụng con rắn này đặc biệt lớn, cả thân mình vắt dài trên con đường hẹp, trông dài ít nhất cũng mười trượng.
Bọn họ thấy được quái xà, hiển nhiên quái xà cũng thấy được bọn họ. Thân hình đang phủ phục, đầu nó chậm rãi ngẩng lên, đôi mắt màu đỏ nhất thời sáng rực như cặp đèn lồng.
Đường Tam và Hồ Liệt Na đều không biết đây rốt cuộc là sinh vật gì, trong giới hồn thú cũng chưa từng nghe nói qua. Càng không biết đối phương là gì, hai người càng thêm cảnh giác. Mắt thấy quái xà liên tục tiến đến gần, một áp lực vô hình đang từ từ tràn đến.
Mặc dù lúc trước bầy Dơi Máu công kích từ không trung mang đến phiền toái không nhỏ, đúng là nguy cơ lớn, nhưng chúng chỉ tìm cách ngăn chặn họ tiến lên.
Lúc này, quái xà cả thân mình nằm ngay trước mặt, không hề nghi ngờ, với thực lực của nó, nếu muốn phá hủy con đường hẹp này là chuyện dễ như trở bàn tay. Bởi vậy, nếu hai người muốn công kích nó, nhất định phải chú ý không được gây ra quá nhiều tổn hại cho con đường.
Khoảng cách trăm thước ban đầu đã được thu hẹp lại, quái xà trong miệng phát ra âm thanh oa oa, tựa như tiếng trẻ con khóc nỉ non.
Sau lưng nó, chín khối thịt cũng bắt đầu tỏa ra một tầng quang mang màu đỏ sậm.
"Oa…"
Khi cách Đường Tam khoảng hai mươi thước, quái xà bắt đầu phát động công kích, một tầng quang mang đỏ rực từ trong miệng nó phun ra, mang theo hơi thở nóng rực, lao nhanh về phía hai người.
Càng làm Đường Tam và Hồ Liệt Na kinh sợ chính là, luồng hỏa diễm này chạy dọc theo mặt đất mà đến, nói cách khác, là từ con đường hẹp dưới chân họ mà tràn tới.
Nếu là trên mặt đất bình thường, họ hoàn toàn có thể né tránh, nhưng trong tình huống này, căn bản là không có khả năng tránh được.
Quang mang hỏa hồng trên con đường hẹp dao động cực kỳ mãnh liệt, thậm chí còn phát ra âm thanh răng rắc của nham thạch bị thiêu đốt. Càng kinh khủng hơn, phía trên tầng quang mang lửa đỏ này lại mang theo một tầng sương mù màu hồng phiêu đãng, không cần hỏi cũng biết, tầng sương mù này tất nhiên ẩn chứa độc tố mãnh liệt.
Hít sâu một hơi, Hạo Thiên Chùy nhanh chóng xuất hiện, Đường Tam khẽ híp mắt, đùi phải bước lên nửa bước, chân trái cong lại, hạ trọng tâm, Hạo Thiên Chùy từ lòng bàn tay nhanh chóng đẩy ra, lướt sát mặt đất phóng tới.
Hạo Thiên Chùy gặp phải luồng lửa đỏ rực kia, từ thân chùy nhất thời sinh ra một mảng khí màu hồng, giống như một chiếc bồ cào, quét sạch ngọn lửa đỏ rực, đẩy ngược trở lại. Những nơi Hạo Thiên Chùy đi qua, ánh hỏa quang nhất thời biến mất. Hơn nữa nó còn nhanh chóng lướt theo con đường hẹp, đánh thẳng về phía con quái xà.
Một màn quỷ dị xuất hiện, con quái xà không hề cùng Hạo Thiên Chùy ngạnh kháng, mắt thấy Hạo Thiên Chùy bay đến trước mặt, nó cong người xuống, phóng mạnh thân mình ra phía vực sâu bên cạnh. Ngay khi Hạo Thiên Chùy vừa lướt qua, đầu nó lại cong lại, quấn lấy con đường hẹp một lần nữa, thân thể phía sau cũng làm động tác tương tự, vừa vặn né được công kích của Hạo Thiên Chùy.
Ngọn lửa mặc dù biến mất, nhưng luồng sương mù tràn ngập vị ngòn ngọt cũng đã tràn đến.
"Hạt gạo mà cũng đòi sánh với minh châu sao?" Đường Tam khinh thường hừ khẽ một tiếng, một túi da lớn đã xuất hiện trong tay hắn, cổ tay run lên, túi da nhẹ nhàng bay ra, lao đến trung tâm màn độc vụ. Ngay sau đó, tay kia hắn ném khối hùng hoàng đã lấy ra khi nãy. Khối hùng hoàng giữa không trung bị Đường Tam dùng thủ pháp ám kình đánh cho nổ tung, hóa thành vô số bột phấn tản ra, một phần lớn đánh mạnh vào túi da kia.
Nhất thời, một khối rượu nhanh chóng phun ra, hòa hợp với đám bột hùng hoàng, hình thành một tầng hơi rượu hùng hoàng.
Lúc trước, bằng phương pháp này Đường Tam đã từng dễ dàng phá tan kịch độc hồn kỹ do cháu gái của Độc Đấu La, Độc Cô Nhạn, thi triển. Con quái xà trước mặt này tuy Độc Cô Nhạn không thể so sánh, nhưng dù sao nó cũng là rắn.
Chỉ cần là rắn độc, tất nhiên sẽ bị hùng hoàng khắc chế. Mặc dù không thể giải độc, nhưng Đường Tam dùng để ngăn cản độc thì hoàn toàn có thể.
Quả nhiên, những nơi hơi nước đi qua, đám độc vụ màu đỏ nhất thời tan thành mây khói.
Thậm chí còn có một ít rượu hùng hoàng rơi lên thân con quái xà.
Nhưng điều làm Đường Tam có chút kinh ngạc là, con quái xà không có phản ứng gì, tựa hồ như chưa bị tổn thương. Thân thể to lớn của nó trong nháy mắt tăng tốc, phóng vọt về phía Đường Tam và Hồ Liệt Na.
Hạo Thiên Chùy lại một lần nữa xuất hiện trong tay Đường Tam. Hắn đột nhiên gỡ bỏ sợi dây đang buộc bên hông. Hai tay nắm chặt Hạo Thiên Chùy, trầm giọng nói: "Đứng yên tại chỗ, đừng nhúc nhích."
Nói xong, thân thể Đường Tam nhanh chóng lao tới phía trước, đón đầu con quái xà. Nhưng hắn cũng chỉ lao tới ba bước, ngay sau bước thứ ba, hai tay cầm Hạo Thiên Chùy vung lên, cả người nửa xoay, một chùy đã đánh ra.
Điều khiến người khác kỳ quái chính là, một chùy này của hắn không phải đánh về phía quái xà, mà là đánh lên không trung.
Ngay sau đó, Hồ Liệt Na đứng ở phía sau nhìn thấy một cảnh tượng vô cùng kỳ dị.
Một trận quang mang màu đen từ Hạo Thiên Chùy trên tay Đường Tam nhẹ nhàng tản ra. Thân thể Đường Tam đột nhiên gia tốc quay tròn như một con quay. Hồ Liệt Na mơ hồ nhìn ra, mỗi khi Đường Tam xoay một vòng, Hạo Thiên Chùy lại đánh ra một cái. Mà khí thế trên người hắn, cũng từ đó mà tăng cường mạnh lên gấp mấy lần.
Tựa như một cái lồng màu đen thật lớn đang không ngừng mở rộng ra.
Điều làm Hồ Liệt Na bội phục nhất là, tuy Đường Tam đang xoay tròn rất nhanh, nhưng sự thăng bằng của hắn không hề rối loạn, hai chân vẫn vững vàng đạp trên con đường hẹp. Nàng đâu biết rằng, lúc trước khi Đường Tam luyện chùy pháp, là khổ luyện trên một tảng đá tròn nhẵn, phía trên là dòng thác hơn hai trăm thước không ngừng tuôn xuống. So với khi đó, hiện giờ có con đường hẹp để đặt chân đã là rất tốt rồi.
Thăng bằng như thế sao lại rối loạn được chứ? Trước kia tại viên đá, Đường Tam mỗi lần xoay tròn, dưới chân đều dùng lực thật mạnh đạp xuống để duy trì.
Thân thể quái xà đang trên đà bay đến gần, đột nhiên nó lặp lại chiêu cũ. Cả thân người lần nữa bay ra khỏi con đường hẹp. Xem bộ dáng của nó, là muốn bay vượt qua Đường Tam. Nó muốn né tránh lực công kích của Hạo Thiên Chùy trước, rất rõ ràng, nó có khả năng làm được điều này.
Tựa hồ lúc này nó cũng đã cảm nhận được hơi thở đáng sợ của Hạo Thiên Chùy, muốn công kích Hồ Liệt Na trước.
Đoản kiếm đặt trước ngực, Hồ Liệt Na hai chân đứng thẳng, mũi chân tách ra hai hướng, tập trung chuẩn bị nghênh đón công kích của quái xà.
Nhưng mà, điều làm nàng thất kinh chính là, quái xà kia không có khả năng vượt qua được thân thể của Đường Tam.
Ngay khi thân thể to lớn của nó bay vòng qua con đường hẹp, muốn lướt qua chân Đường Tam để vượt qua, đột nhiên, một cỗ sức mạnh khổng lồ đã lôi thân thể nó quay lại con đường. Hơn mười thước cơ thể khổng lồ đang bay lên, bị một cỗ khí lưu cực mạnh đánh cho bay ngược trở lại.
Phải biết rằng, thân thể quái xà này to như một thùng nước, toàn thân nó nặng biết bao nhiêu?
Không chỉ thế, sức mạnh của cả thân người nó cũng đã cực kỳ kinh khủng, chỉ riêng hơi thở nó tỏa ra đã có thể cảm nhận được, nó còn lợi hại hơn Ám Kim Tam Đầu Biên Bức Vương lúc trước nhiều.
Nhưng cho dù như vậy, nó cũng không đủ khả năng làm Đường Tam bận tâm, mà còn bị cỗ hắc mang cổ quái kia đẩy ngược lên trên.
Đường Tam làm thế nào mà có được lực lượng mạnh mẽ đến như thế?
Hồ Liệt Na kinh nghi bất định nhìn chằm chằm vào nam nhân trước mặt mình không xa.
Nàng phát hiện, hiện tại toàn bộ khí lưu trên người Đường Tam hoàn toàn được thu liễm lại, toàn cơ thể hắn được bao phủ bởi luồng hắc mang càng ngày càng nồng đậm, nhưng quỷ dị chính là, không hề cảm nhận được chút hồn lực dao động nào.
Quái xà hiển nhiên bị chọc giận, nó không cố thử vượt qua Đường Tam một lần nữa, cả thân thể to lớn vung lên, xoay người lại, cái đuôi rắn dài chừng ba thước quất thẳng về hướng Đường Tam. Mục tiêu của nó không phải là thân thể Đường Tam, mà là con đường hẹp trước mặt hắn khoảng một thước. Hiển nhiên là dùng cách này để phá thế thăng bằng của Đường Tam. Nhưng hắc mang trong tay Đường Tam, phạm vi bao trùm còn lớn hơn tưởng tượng của nó. Ngay khi đuôi rắn còn chưa kịp hạ xuống, hắc mang đã cuồn cuộn nổi lên, đem cả thân thể khổng lồ của quái xà lần nữa quăng lên, nếu nó không kịp thời dùng đuôi quấn quanh con đường hẹp, chỉ sợ đã té xuống dòng dung nham bên dưới.
Trong đôi mắt màu đỏ kim kia, rốt cuộc cũng đã toát ra một tia sợ hãi, mà lúc này, chín khối thịt màu đỏ bầm phía sau lưng nó cũng trở nên sáng ngời hơn.
"Oa oa oa… " nó tựa hồ như phẫn nộ kêu to.
Thân thể nằm trên con đường hẹp cong lại, cả chín khối thịt hoàn toàn hướng thẳng về phía Đường Tam.
Đột nhiên, cả chín khối thịt đồng thời vỡ ra, chín dòng chất lỏng màu đỏ bầm chợt bắn ra. Chín dòng chất lỏng trong không trung không bắn thẳng đến, mà trong quá trình hướng về phía Đường Tam, chúng hợp lại làm một. Mắt thấy sắp bay đến trước mặt Đường Tam, nó đột nhiên dừng lại một chút. Cả khối chất lỏng chợt co rút lại, hóa thành một khối cầu màu đỏ bầm, nhỏ bằng nắm tay, lúc này mới hướng về phía Đường Tam đập mạnh xuống.
Cũng ngay lúc đó, Đường Tam đang không ngừng quay tròn, đột ngột ngừng lại, từ cực động chuyển thành cực tĩnh, động tĩnh thay đổi trong chớp mắt, nhất thời có vẻ hơi quỷ dị. Mà ngay khi hắn ngừng lại, hai tay cầm Hạo Thiên Chùy cũng duy trì tư thế nghiêng về phía trước.
Một màn kinh khủng hiện ra trước mắt Hồ Liệt Na, nàng phảng phất thấy được một con hắc long thật lớn từ Hạo Thiên Chùy bay ra, ngay sau đó, hắc long trong nháy mắt đánh vào hạt châu màu đỏ bầm trước mắt. Nơi hắc long tiếp xúc với hạt châu có chút run rẩy kịch liệt, phảng phất như đang giãy dụa, nhưng hắc long cũng chỉ giãy dụa trong nháy mắt, sau đó lại tiếp tục phóng lên cao.
Hạo Thiên Chùy sau khi phun ra luồng hắc mang vẫn chưa ngừng lại, tiếp tục nghiêng về phía trước lướt xuống, kề sát con đường hẹp xẹt qua.
Lúc này, con quái xà khổng lồ kia cũng không còn cách nào né tránh được nữa, bởi vì luồng hắc mang bộc phát kia, chiều dài còn dài hơn cả thân hắc xà.
"Xoẹt…"
Hắc quang chỉ chợt lóe lên, thân thể hắc xà kia đột nhiên ngừng trệ, mà luồng hắc quang kia cũng đã yên lặng biến mất trong bóng tối không còn chút tung tích, hoàn toàn không có âm thanh nào vang lên.
Hồ Liệt Na đến bây giờ vẫn chưa hiểu đã xảy ra chuyện gì, nàng chỉ nhìn thấy Đường Tam làm một động tác như hít sâu, cả người tựa hồ bình tĩnh lại, rồi thu hồi Hạo Thiên Chùy đang cầm trong tay.
Ngay khi Hồ Liệt Na đang muốn hỏi Đường Tam có cần mình trợ giúp hay không, nàng đột nhiên chứng kiến một cảnh tượng cực kỳ kinh khủng.
Thân thể cự xà đang bộc phát khí thế cường đại kinh khủng, tựa hồ muốn hủy diệt bọn họ hoàn toàn, chợt bỗng nhiên thay đổi.
Thân thể khổng lồ của nó, hễ phần nào tiếp xúc với con đường hẹp, đều đang từ từ lặng yên biến mất, hóa thành từng đám bột phấn vỡ ra chảy xuống. Thân thể bên trên bị cắt thành vài phần, do mất đi sự chống đỡ bên dưới, toàn bộ đều rơi hết xuống vực sâu.
"Ngươi, ngươi... làm sao ngươi làm được?" Hồ Liệt Na mặc dù biết mình không nên hỏi đến bí ẩn của Đường Tam, nhưng nàng không nhịn được, buột miệng hỏi.
Đường Tam không quay người lại, thản nhiên nói: "Hạo Thiên Tông, Loạn Phi Phong Chùy Pháp, Cửu Cửu Quy Nhất."
Nói xong, hắn ngẩng đầu lên, một đoàn quang mang màu lam từ trong mắt tuôn ra, nhìn lên phía trên.
Một điểm sáng màu đỏ bầm đang từ trên trời rơi xuống, Đường Tam tay phải vung lên, một cỗ hấp lực vô hình tung ra, điểm sáng màu đỏ bầm kia đã rơi vào lòng bàn tay hắn.
Bất ngờ là, đây chính là vật mà khi nãy chín khối thịt của quái xà bắn ra chất lỏng ngưng kết thành, khối tiểu cầu màu đỏ bầm.
"Cẩn thận, coi chừng có độc." Hồ Liệt Na vẫn chưa kịp tiêu hóa hết những lời Đường Tam nói, vội vàng nhắc nhở.
Đường Tam lắc đầu: "Không sao, mặc dù nó có độc, nhưng đối với ta không đáng ngại." Hắn đưa khối tiểu cầu màu đỏ bầm lại gần một khối ngọc trên Nhị Thập Tứ Kiều Minh Nguyệt Dạ đeo bên hông, chớp mắt đã thu vào bên trong.
"Ngươi không sợ nó sẽ phát nổ sao?" Hồ Liệt Na tiến lên vài bước, đi đến phía sau Đường Tam.
Đường Tam lắc đầu, có lẽ trong lòng đang có chút hưng phấn, hắn cũng không giấu diếm Hồ Liệt Na: "Đây là nội đan của con quái xà kia, mất đi sự khống chế của bản thể, nó đã không còn khả năng phát nổ."
"Ngươi biết con quái xà kia là gì à?" Hồ Liệt Na kinh ngạc hỏi.
Đường Tam yên lặng gật đầu, không sai, con rắn này không phải là hồn thú của thế giới này.
Nhưng mà, sau khi quan sát, Đường Tam lại phát hiện ra rằng mình từng đọc qua lai lịch con rắn này trong một quyển sách giới thiệu về các loại tuyệt thế độc vật của Đường Môn ở thế giới kia.
Đây là hồng hoang dị thú, Thập Thủ Liệt Dương Xà. Kỳ độc vô cùng, khi trưởng thành có thể dài đến mười thước, mang trong mình loại độc tính lửa cực mạnh, nếu tu luyện đến vạn năm sẽ hình thành nội đan, ẩn trong chín cái đầu sau lưng. Một khi nội đan xuất ra, thì trời đất biến sắc, có được nội đan này, thì vạn xà bất xâm.
Là xà trung chí tôn.
Cái mà Đường Tam lấy được, không thể nghi ngờ chính là nội đan của Thập Thủ Liệt Dương Xà. Cho dù là hắn dùng Hạo Thiên Chùy Cửu Cửu Quy Nhất Loạn Phi Phong Chùy Pháp, kỳ thật cũng không thể so sánh được với lực bạo phát của khối nội đan kia. Nhưng mà, hiện tại Đường Tam không phải là đệ tử Đường Môn bình thường ở thế giới kia, ở thế giới này, hắn đã đạt được tinh thần lực mạnh đến mức nào. Ngay khi đánh ra Cửu Cửu Quy Nhất, Đường Tam đã sử dụng tinh thần lực của mình tập trung chính xác, đem toàn bộ công kích hướng lên trên. Đường công kích không va chạm với khối nội đan, mà là trong nháy mắt dùng tinh thần lực cường hãn của mình, nhanh chóng cắt đứt sự liên hệ giữa Thập Thủ Liệt Dương Xà và khối nội đan.
Phóng ra nội đan, lực phòng ngự toàn thân của Thập Thủ Liệt Dương Xà giảm xuống rất nhiều, làm sao có thể chống đỡ được một kích bá đạo như vậy của Đường Tam? Thân thể nhất thời hóa thành bột phấn.
Chỗ tốt của nội đan Thập Thủ Liệt Dương Xà không chỉ có uy hiếp của xà trung chí tôn, mà còn có nhiều diệu dụng khác nữa. Có được nó, tâm trạng của Đường Tam lúc này không chỉ dùng chữ "tốt" để hình dung, mà dùng hai chữ "tuyệt vời" cũng không quá đáng.
Hồ Liệt Na mặc dù không nhìn thấy được vẻ mặt tươi cười của Đường Tam lúc này, nhưng nàng cũng đoán được khối nội đan kia đối với hắn là vô cùng quan trọng. Con Thập Thủ Liệt Dương Xà này do Đường Tam đánh chết, nội đan của nó hắn lấy cũng là chuyện bình thường.
"Đường Ngân." Hồ Liệt Na kêu lên.
Đường Tam thoáng xoay người lại: "Ngươi cũng muốn lấy nó sao?"
Hồ Liệt Na lắc đầu: "Không, ta chỉ muốn biết lai lịch của con rắn này thôi. Ta tự nhận là đối với hồn thú cũng có hiểu biết không ít, nhưng con rắn này, trong trí nhớ của ta chưa từng gặp qua. Chúng ta là đồng đội, mặc dù khi nãy ta không giúp gì ngươi, nhưng ít ra ta cũng muốn có chút lợi ích chứ."
Nếu đây chỉ là một món đồ bình thường, Hồ Liệt Na cũng không nói ra những lời yêu cầu có thể gây cho Đường Tam sự phản cảm như thế này. Nhưng con quái xà ở khu tử địa này lại cực kỳ ly kỳ, sau khi chết còn lưu lại nội đan, lại càng thêm kỳ quái hơn nữa. Nàng không thể nào kìm chế được sự tò mò của mình.
Đường Tam lạnh nhạt cười: "Nói cho ngươi cũng không sao. Loại rắn này không phải là hồn thú, mà là một loại hồng hoang dị chủng. Nội đan nó một khi hình thành, thì lực công kích hết sức đáng sợ. Khi nãy là ta cắt đứt mối liên hệ giữa thân thể nó với nội đan, ngay trước khi nội đan bộc phát lực công kích, mới may mắn đánh chết được nó. Mà khối nội đan này còn có chỗ tốt khác, là có khả năng giải được tất cả các loại độc rắn, hơn nữa còn khắc chế tất cả các loại rắn trên đời này."
Hồ Liệt Na trong lòng chợt động: "Nói như vậy, sau này nếu có hồn sư nào thuộc loại xà vũ hồn, cũng không thể gây khó dễ cho ngươi sao?"
Đường Tam mỉm cười nói: "Có thể nói như vậy." Lúc này trong lòng hắn sự cảnh giác lại một lần nữa dâng lên, cái này gọi là "mang ngọc trong người thì có tội". Ai biết Hồ Liệt Na có thể vì tham lam mà hướng về mình phát động công kích hay không?
Nhưng Hồ Liệt Na không dây dưa thêm về vấn đề này. Hai người ngồi xuống nghỉ ngơi trong chốc lát. Bên trong Lam Ngân Lĩnh Vực của Đường Tam, không khí ngột ngạt bên ngoài hoàn toàn bị loại bỏ, hai người rất nhanh khôi phục lại phần lớn thể lực.
Sau khi vượt qua hai cửa ải nguy hiểm, tâm tình hai người cũng trở nên thoải mái hơn vài phần. Vẫn duy trì tốc độ đều đều như trước để tiến lên. Nếu Địa Ngục Lộ này thực chất chỉ có ba cửa ải, như vậy, họ chỉ cần thông qua một cửa ải khảo nghiệm cuối cùng nữa thôi là có thể rời khỏi địa phương chết chóc này.
Độ nóng vẫn không ngừng tăng lên, thứ chất lỏng đỏ sậm đang chảy dưới vực sâu hai bên cũng từ từ thấy được rõ ràng hơn.
Con đường hẹp hiện tại vẫn đang dần dần đi xuống, bọn họ cũng không hiểu được tình hình này của Sát Lục Chi Đô. Chỉ có Đường Tam là mơ hồ đoán được, lúc mình và cha đi vào cái thị trấn nhỏ kia, ở phía sau trấn có một ngọn núi.
Có lẽ, Sát Lục Chi Đô không phải trên mặt đất, mà là trong lòng núi.
Ý niệm đó cũng chỉ chợt lóe lên trong đầu hắn. Lúc này, trong tâm trí bọn họ, điều quan trọng nhất là mau chóng rời khỏi nơi này, mọi chuyện khác sau này có thời gian hãy tính.
Độ nóng bên ngoài dần dần tăng lên đến mức Lam Ngân Lĩnh Vực cũng không còn khả năng ngăn cản nổi. Lam Ngân Lĩnh Vực của Đường Tam mặc dù cường đại, có hiệu quả thanh lọc không khí, bằng vào hơi thở sinh mệnh của lĩnh vực để điều chỉnh giảm bớt độ nóng, nhưng cũng không phải là hoàn toàn ngăn cản hết nhiệt độ bên ngoài.
Bởi vậy, càng đi về phía trước, hơi nóng mà hai người cảm nhận được cũng bắt đầu tăng dần lên.
Càng làm họ khó thích ứng hơn là, trong không khí nơi này, tựa hồ ẩn chứa một loại khí tức đặc thù. Cảm giác áp lực đè nặng trong nội tâm họ càng trở nên rõ ràng hơn, mà sát khí trong lòng cũng càng không kiêng nể gì mà từ từ trỗi dậy.
Tâm trạng nôn nóng từ từ xuất hiện, nhất là Hồ Liệt Na đang đi sau lưng Đường Tam.
Nàng không được như Đường Tam, có đạo môn tâm pháp chuyên dùng để khắc chế tâm tình của bản thân. Tâm trạng càng xao động, sát khí trong nội tâm nàng càng ngày càng thịnh, trong tình huống hiện tại, đã thể hiện cả ra ngoài. Cảm giác nóng rực xung quanh, tựa hồ như kích thích đến từng tế bào trong cơ thể nàng.
Đường Tam thừa nhận cũng tuyệt không dễ dàng gì, tình huống của hắn mặc dù tốt hơn Hồ Liệt Na một chút, nhưng không khí nóng rực bên ngoài như câu dẫn Sát Lục Chi Khí bám sâu trong cơ thể họ. Nhưng cả hai đều tìm mọi cách để ngăn cản không cho sát khí trong cơ thể phóng xuất ra, nếu không, chắc chắn sẽ bị khí tà ác tồn tại trong Địa Ngục Lộ này thôn phệ.
Dần dần Đường Tam cũng hiểu ra vài phần.
Ngay khi mình và Hồ Liệt Na tiến vào Địa Ngục Lộ, hai người đã bị hơi thở tà ác của nơi này ảnh hưởng. Sát khí mặc dù có thể ngăn cản bớt loại hơi thở tà ác này, nhưng cũng không thể hoàn toàn loại bỏ hết.
Nghĩ đến đây, Đường Tam hiểu được, chính mình và Hồ Liệt Na đã tính toán có chút sai lầm. Thông qua Địa Ngục Lộ này, xem ra không chỉ cần thực lực cường đại là đủ, mà còn phải tận hết khả năng, trong khoảng thời gian ngắn nhất để vượt qua. Ở tại chỗ này càng lâu, càng bị hơi thở tà ác kia ảnh hưởng sâu hơn. Một khi lòng đã rối loạn, chỉ sợ là vĩnh viễn không có cách nào ra ngoài được.
"Cố gắng trấn tĩnh lại, chúng ta tăng tốc đi." Đường Tam nói với Hồ Liệt Na sau lưng.
Lúc này, Hồ Liệt Na còn có thể miễn cưỡng duy trì tỉnh táo, cố gắng gật đầu với Đường Tam. Hai người không còn đi bộ nữa, mà phóng người lên, lao nhanh về phía trước.
Tốc độ tăng lên, họ cũng càng gần vực sâu. Không khí rõ ràng càng ngày càng nóng bức hơn, tầm mắt cũng càng trở nên mơ hồ. Cho dù Đường Tam có Tử Cực Ma Đồng, lúc này trong tầng sương mù màu đỏ nhạt tràn ngập xung quanh, nhiều nhất cũng chỉ có thể xem được trong khoảng cách ngàn thước đổ lại.
Trong lòng vực sâu hai bên con đường hẹp, chất lỏng màu đỏ sậm không ngừng cuộn chảy, nhìn xuống có thể nhận ra, không sai, đó chính là máu, nhưng hơi thở tanh tưởi từ đám máu đó tản ra, lại có độ nóng mãnh liệt của nham thạch nóng chảy.
"Đường Ngân, ta không kiên trì nổi nữa rồi." Tốc độ của Hồ Liệt Na dần chậm lại, sát khí trong lòng dâng mạnh, ý niệm mãnh liệt muốn tàn sát tất cả mọi người xung quanh đang không ngừng gặm nhấm tâm hồn nàng. Nàng biết, nếu bây giờ không ngừng lại, sợ rằng chính mình bất cứ lúc nào cũng có thể hướng về phía Đường Tam phát động công kích.
Bước chân dừng lại, Đường Tam xoay người nhìn về phía Hồ Liệt Na.
Lúc này, toàn thân Hồ Liệt Na đã biến hẳn thành màu hồng phấn, những phần da thịt lộ ra ngoài y phục vì chảy nhiều mồ hôi mà tản ra một mùi thơm nhè nhẹ, trông lại càng thêm bóng nhẫy.
Hai mắt nhắm nghiền, thân thể nàng không ngừng run rẩy, bên ngoài cơ thể, một tầng sát khí trắng nhợt liên tục dao động.
Đường Tam nâng tay đè nhẹ lên mi tâm Hồ Liệt Na, truyền một cỗ năng lượng màu xanh lam vào trong óc nàng: "Cố gắng tỉnh táo, kiên trì trụ vững, nếu ta đoán không lầm, chúng ta sắp ra khỏi đây rồi."
Lúc này, chất lỏng màu đỏ sậm hai bên chỉ còn cách con đường hẹp mà họ đang đứng khoảng năm mươi thước. Không khí nóng rực đến mức, làm cho quần áo trên người Đường Tam và Hồ Liệt Na đều tản ra mùi khen khét.
Đường Tam đã dùng qua Liệt Hỏa Hạnh Kiều Sơ, đối với điều này cũng không có cảm giác gì lớn, nhưng Hồ Liệt Na lại khác, phần lớn hồn lực của nàng đều phải dùng để ngăn cản nhiệt độ cao kinh khủng kia, sự kháng cự với sát khí bản thân càng trở nên khó khăn hơn.
"Tạch" một tiếng lớn, bộ đuôi cáo to lớn lần nữa lại dựng lên từ sau lưng Hồ Liệt Na. Xem ra, dưới sự giúp đỡ của Đường Tam, thần trí của nàng cũng tỉnh táo lại được một chút, nhưng rất nhanh sau đó, nàng lại bị sát khí dưới sự câu dẫn của hơi thở tà ác tại đây bao phủ, hiện thời nàng đã đứng bên bờ vực sụp đổ.
Nhìn bộ dáng thống khổ của Hồ Liệt Na, tâm thần Đường Tam trầm xuống, hắn biết, một khi Hồ Liệt Na phát điên, đối tượng công kích đầu tiên của nàng sẽ chính là hắn. Thân thể dưới sự điều khiển của sát khí, tuy mất đi sự linh hoạt, nhưng lực công kích dưới tác dụng của sát khí sẽ trở nên kinh khủng hơn nhiều. Bất luận thế nào, hồn lực của nữ nhân trước mặt này cũng cao hơn hắn một bậc, cũng có một cái Ngoại Phụ Hồn Cốt, biết đâu còn có những khối hồn cốt khác nữa.
Có nên thừa dịp này mà động thủ, ngay lập tức đưa nàng vào chỗ chết? Đường Tam trong lòng do dự. Từ góc độ lý trí mà nói, hắn đúng là nên ra tay ngay. Một khi người đồng đội thực lực cường đại này biến thành địch nhân, đối với hắn mà nói, tuyệt đối là một đòn hủy diệt.