Đường Tam tung người nhảy lên. Hắn không có hồn lực hùng hậu như phụ thân, nhưng bản thân lại có rất nhiều biện pháp. Phi Thiên Thần Trảo bắn ra, mượn lực trên không trung rồi nhanh chóng đuổi theo bóng dáng phụ thân.
Dòng thác vẫn bị Hạo Thiên Chùy đẩy ngược lên đến nửa chừng. Đường Hạo đưa tay trái ấn nhẹ lên vách đá sau thác nước, một khối nham thạch trông như tấm rèm lụa liền lõm vào, để lộ ra một cánh cửa đá.
Thân hình chợt lóe, ông đã lách mình vào trong.
Đường Tam chưa bao giờ nghĩ rằng phía sau thác nước lại có một nơi như vậy, nhưng lúc này lòng hắn đã ngập tràn đau đớn vì một chân một tay đã mất của phụ thân. Hắn không suy nghĩ nhiều, lập tức theo vào.
Có lẽ do bên ngoài là thác nước nên trong sơn động rất ẩm ướt. Động cao chừng ba thước, rộng chừng hai thước, kéo dài thẳng vào bên trong. Bên trong rất tối, Đường Hạo lấy ra một viên bảo thạch màu vàng nhạt từ trong hồn đạo khí của mình, soi sáng khắp xung quanh.
Nhìn bóng lưng phụ thân nhảy lò cò tiến về phía trước, nước mắt Đường Tam lại không kìm được mà tuôn rơi. Giờ phút này, bóng lưng ấy trông cô độc và tịch mịch biết bao.
Hồi tưởng lại quá khứ, hắn đột nhiên cảm nhận được nỗi thống khổ mà phụ thân đã phải chịu đựng suốt bao năm qua lớn đến nhường nào.
Đi đến tận cùng, cảnh vật xung quanh đột nhiên sáng bừng lên. Ngẩng đầu nhìn lên, một cái lỗ lớn xuất hiện trên đỉnh vách động, và nơi đây chỉ là một thạch thất rộng chừng mười thước vuông mà thôi.
Trong thạch thất không có bất cứ vật bài trí nào, hoàn toàn trống rỗng. Nhưng trên một mô đất nhỏ giữa thạch thất, một gốc Lam Ngân Thảo mảnh khảnh đang phiêu động trong gió. Gốc Lam Ngân Thảo đó trông dài hơn những cây cỏ bình thường một chút, điều kỳ lạ nhất là trên lá cây mang theo những đường vân màu vàng kim.
“Tiểu Tam, lại đây quỳ xuống.” Đường Hạo chỉ vào bên cạnh mình, một chân khuỵu xuống rồi cứ thế ngồi bệt xuống đất.
Tâm thần Đường Tam kịch liệt run rẩy, hắn tiến lên vài bước, làm theo lời cha, quỳ rạp xuống trước gốc Lam Ngân Thảo.
Đường Hạo giơ tay lên, ánh mắt đột nhiên trở nên ôn nhu một cách thần kỳ. Ông cực kỳ dịu dàng vuốt ve gốc Lam Ngân Thảo có hoa văn màu vàng nhạt kia. “A Ngân, ta mang con trai đến thăm nàng đây. Con trai chúng ta bây giờ đã trưởng thành rồi. Nó kế thừa sự hoàn mỹ của nàng, còn xuất sắc hơn cả ta. Nàng thấy không? Đây là con trai của chúng ta đó.”
Tâm Đường Tam rung động. Hắn ngơ ngác nhìn chăm chú vào gốc Lam Ngân Thảo đang khẽ đung đưa trước mặt, tỏa ra một hơi thở nhu hòa. Tim hắn run lên dữ dội. Không thể kìm nén, Võ Hồn Lam Ngân Thảo lặng lẽ phóng thích, lan tỏa ra từ dưới chân hắn, trong khoảnh khắc đã tràn ngập khắp thạch thất.
Lam Ngân Lĩnh Vực của Đường Tam cũng lặng yên mở ra trong tình huống này. Hồn lực ba động một cách nhu hòa tràn ngập không gian yên tĩnh.
Gốc Lam Ngân Thảo đung đưa càng thêm kịch liệt, dường như đã bị Lam Ngân Lĩnh Vực cảm nhiễm. Nó tựa hồ đang lặng lẽ sinh trưởng, những đường kim tuyến trên lá cây phảng phất như đang di chuyển, nhịp nhàng chuyển động, kim quang gợn sóng nhộn nhạo hẳn lên.
Đường Hạo cũng có chút ngây người, mắt thường cũng có thể thấy được Lam Ngân Thảo đang sinh trưởng. Ông thì thào tự nói: “Ta… sao ta lại không nghĩ tới chứ. A Ngân, A Ngân. Chẳng lẽ… nàng thật sự có thể sống lại sao? A Ngân!”
Đường Hạo rơi lệ. Một đời Hạo Thiên Đấu La, lúc này trên mặt lại tràn ngập nước mắt. Bàn tay run rẩy vuốt ve ngọn cỏ, nước mắt bắt đầu rơi xuống nền đất.
Ánh mắt Đường Tam vẫn thẫn thờ, trong khoảnh khắc này, hắn rốt cuộc hiểu được tại sao Lam Ngân Thảo của mình lại không giống người thường. Giống như hắn đã yêu Tiểu Vũ, đây chính là người yêu của cha hắn, cũng là một hồn thú mười vạn năm. Khó trách, khó trách phụ thân lại hiểu rõ về hồn thú mười vạn năm đến như vậy, thậm chí còn nhiều hơn cả Đại Sư.
Thì ra trên người mình đang chảy xuôi một nửa huyết mạch của hồn thú mười vạn năm…
Đường Tam cũng run rẩy vươn tay, không chút giữ lại, đem toàn bộ hồn lực của bản thân rót vào Lam Ngân Lĩnh Vực đang phóng thích. Điều này khiến toàn bộ thạch thất hoàn toàn biến thành một màu lam trong suốt.
Gốc Lam Ngân Thảo kia lúc trước lá chỉ dài chừng một thước, lúc này đã dần dần sinh trưởng tới hai thước, nhưng đến hai thước thì không tiếp tục sinh trưởng nữa.
Tay của Đường Tam cũng vuốt ve lá cây Lam Ngân Thảo. Ngay lúc này, một màn kỳ dị xuất hiện. Gốc Lam Ngân Thảo kia có hai chiếc lá dài nhất đang thong thả chuyển động, một chiếc quấn quanh tay Đường Hạo, chiếc còn lại thì quấn quanh ngón tay Đường Tam.
Một luồng tinh thần ba động cực kỳ nhu hòa lặng lẽ xuất hiện, mãnh liệt hơn nhiều so với Lam Ngân Thảo bình thường, nó tựa hồ truyền đến một ý niệm thân thiết. “Mẫu thân…” Đường Tam không thể kiềm chế được nữa, phủ phục trên mặt đất, thất thanh khóc rống lên. Mặc dù hắn từng không thuộc về thế giới này, nhưng khi hắn thực sự cảm nhận được hơi thở của mẫu thân, sao có thể áp chế được sự kích động từ sâu trong nội tâm?
Môi Đường Hạo run rẩy, vẻ hưng phấn và mừng rỡ đã hai mươi năm qua chưa từng xuất hiện lại ánh lên trong mắt ông. Ông không thể ngờ rằng Lam Ngân Thảo trước mặt lại vì có hơi thở của con trai mà gia tốc sinh trưởng.
Quá trình sinh trưởng này đã vượt qua tổng số hai mươi năm qua cộng lại!
Cảm nhận được chiếc lá Lam Ngân Thảo quấn lấy bàn tay mình, Đường Hạo đột nhiên cảm thấy mình thật hạnh phúc, trái tim đã chết của ông cũng dần dần trở nên vui vẻ hơn vài phần.
Trong tình huống này, hai cha con Đường Hạo, Đường Tam không biết đã qua bao lâu. Cho đến khi hồn lực của Đường Tam không thể tiếp tục duy trì Lam Ngân Lĩnh Vực, khi Lam Ngân Thảo từ trên người hắn phóng xuất ra cũng chậm rãi rút lui, bọn họ mới dần dần tỉnh táo lại.
Gốc Lam Ngân Thảo kỳ dị nọ nhẹ nhàng đung đưa, ánh mắt Đường Hạo lúc này trở nên có chút thẫn thờ, ngồi ở đó, trên mặt mang theo vẻ cười ngây ngô.
“Ba…” Bởi vì khóc, thanh âm của Đường Tam đã trở nên có chút khàn khàn, hắn nhẹ giọng gọi phụ thân.
Đường Hạo đang thẫn thờ bỗng bừng tỉnh, nhìn gốc Lam Ngân Thảo trước mặt, lại quay sang nhìn Đường Tam, “Con hiểu rõ chưa?”
Đường Tam yên lặng gật đầu.
Trong mắt mang theo vài phần mất mát, Đường Hạo tựa hồ thấy được mọi việc trong quá khứ, ông bắt đầu kể lại chuyện xưa:
“Khi còn trẻ, ta cũng xuất sắc giống như con. Trong các đệ tử trực hệ của Hạo Thiên Tông, ta và đại ca là hai người xuất sắc nhất. Chúng ta lại là con trai của tông chủ tiền nhiệm, bằng vào thiên phú xuất chúng cùng sự tu luyện khắc khổ, rất nhanh, chúng ta đã trở thành những người lãnh đạo thế hệ mới của Hạo Thiên Tông. Ngoại giới gọi chúng ta là Hạo Thiên Song Tinh.”
“Đại ca lớn hơn ta mười lăm tuổi, luôn chăm sóc và quan tâm ta. Từ nhỏ đến lớn, tình cảm của ta đối với huynh ấy thậm chí còn sâu đậm hơn cả phụ thân. Một thân bản lĩnh của ta đều do huynh trưởng chỉ dạy.”
“Nói về thiên phú, ta mạnh hơn đại ca. Khi ta hai mươi tuổi, đã được công nhận là đệ nhất nhân của thế hệ trẻ. Cũng năm đó, phụ thân ban cho ta khối hồn cốt đầu tiên, là Hồn Cốt Truyền Thừa của tông môn. Đại ca phải đến ba mươi tuổi mới nhận được vinh dự đặc biệt này.”
“Hạo Thiên Tông của chúng ta luôn lấy thực lực làm đầu. Sức khỏe phụ thân không tốt, mỗi năm một yếu đi. Vì tương lai của Hạo Thiên Tông, ta và đại ca đều không kết hôn, mỗi ngày đều chìm đắm trong tu luyện khắc khổ. Mãi cho đến khi ta ba mươi tuổi, lúc đột phá bảy mươi cấp hồn lực, tu vi của ta đã dần dần theo kịp đại ca. Khi đó, huynh ấy là bảy mươi tám cấp hồn lực. Mặc dù vẫn còn chênh lệch so với các trưởng lão trong tông môn, nhưng chúng ta lúc đó đã rất cường đại.”
“Ông nội con có lẽ biết thân thể mình ngày càng suy yếu, người ra lệnh cho ta và đại ca ra ngoài lịch lãm mười năm. Cũng khi đó, ta nhận được khối hồn cốt thứ hai của tông môn, mà đại ca lại không có. Hồn Cốt Truyền Thừa của Hạo Thiên Tông chúng ta tổng cộng chỉ có ba khối. Phụ thân đem khối thứ hai cho ta, cũng tương đương với việc quyết định ta là người thừa kế tiếp theo của tông môn. Người đánh giá đại ca là trầm ổn có thừa, nhưng tiến thủ không đủ. Nhưng mấy chục năm không rời khỏi tông môn, nếu không trải nghiệm thế giới bên ngoài, người làm sao có thể yên tâm giao tông môn cho chúng ta? Vì vậy, ta và đại ca rời khỏi Hạo Thiên Tông, tiến vào thế giới phồn hoa của Đấu La Đại Lục. Đối với sự thiên vị của phụ thân, đại ca không hề có nửa câu oán hận.”
“Bằng vào thực lực hơn người cùng uy danh của Hạo Thiên Tông, rất nhanh, chúng ta đã tạo dựng được chỗ đứng trong giới hồn sư. Mặc dù chúng ta đều chưa đột phá tám mươi cấp, nhưng lúc đó đã được coi như Song Đấu La của Hạo Thiên Tông. Với tuổi của chúng ta lúc đó, ai cũng biết cuối cùng ta và đại ca nhất định sẽ đạt tới cấp bậc Phong Hào Đấu La.”
“Năm thứ năm ra ngoài lịch lãm, chúng ta gặp được mẫu thân của con. Nàng tên A Ngân, Ngân trong Lam Ngân Thảo.” Nói tới đây, nét ôn nhu tái hiện trên mặt Đường Hạo, phảng phất như thấy được cảnh tượng lần đầu tiên gặp A Ngân.
“Ta và đại ca đều là người dốc lòng tu luyện mấy chục năm, cho dù là ta, lúc đó cũng đã ba mươi lăm tuổi. Nhìn thấy mẫu thân con, chúng ta gần như đồng thời bị nàng hấp dẫn. Con biết không? Mẫu thân con không chỉ xinh đẹp, quan trọng hơn là trên người nàng toát ra một luồng hơi thở thuần khiết. Nàng là tiên tử tinh khiết không có nửa phần tạp chất. Mặc dù chỉ là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng trái tim ta đã bị nàng bắt làm tù binh.”
“Đại ca cũng thích A Ngân. Dưới cơ duyên xảo hợp, ba người chúng ta kết bạn đồng hành. A Ngân rất ôn nhu, đối với chúng ta đều rất tốt. Sau một lần nguy hiểm, chúng ta quyết định kết bái huynh muội. Nàng khi đó báo tuổi nhỏ nhất, nên đứng hàng thứ ba. Chúng ta vừa gọi nàng là A Ngân, cũng gọi là tiểu Tam. Tên của con, chính là từ đó mà ra.”
Vẻ tươi cười trên mặt ông càng thêm nhiều hơn, ánh mắt si ngốc của Đường Hạo nhìn gốc Lam Ngân Thảo trước mặt, “Mấy năm sau đó, là quãng thời gian ngắn ngủi nhưng vui sướng nhất trong cuộc đời ta. Ba năm trôi qua, ba người chúng ta dường như đã đi khắp ngóc ngách đại lục, tình nghĩa với nhau cũng càng thêm sâu đậm. Trưởng huynh như cha, đại ca mặc dù cũng yêu sâu sắc A Ngân như ta, vì nàng giống như một tinh linh, nhưng huynh ấy vẫn lựa chọn rời đi. Vào một đêm, huynh ấy lặng lẽ rời khỏi chúng ta, một mình quay về Hạo Thiên Tông. Buổi tối hôm đó, A Ngân nói với ta rất nhiều. Nàng cũng đã do dự rất lâu, do dự phải làm như thế nào. Cũng là buổi tối hôm đó, nàng nói cho ta biết thân phận của nàng. Nàng không phải là con người, mà là hồn thú Lam Ngân Hoàng mười vạn năm sắp tiến vào thời kỳ thành thục.”
“Ngày đó, ta sợ ngây người. Ta đương nhiên biết hồn thú mười vạn năm có ý nghĩa là gì. Nhưng tình yêu trong lòng đối với A Ngân đã hòa tan tất cả. Hồn thú mười vạn năm thì sao chứ? Chỉ cần tiến vào thời kỳ thành thục, nàng sẽ chính thức là con người, sẽ không có nửa điểm khác biệt. Vì vậy, ta đã bày tỏ tình yêu của mình với A Ngân.”
“Mẫu thân con thật sự rất thiện lương, trong lòng nàng yêu thương ta, nhưng vì thân phận, hơn nữa lại sợ làm tổn thương đại ca, nên vẫn không nói ra. Nước chảy thành sông, ta quyết định mang nàng về nhà, bái kiến phụ thân. Ta biết làm vậy sẽ gây ra nguy hiểm rất lớn, ông nội con là Phong Hào Đấu La, hoàn toàn có thể nhìn ra thân phận của A Ngân. Nhưng ta không hy vọng A Ngân phải chịu bất cứ ủy khuất nào. Ta tin tưởng, ông nội con là người anh minh. Chỉ cần sau khi chúng ta thành thân giữ bí mật, để A Ngân nhanh chóng tu luyện đến thời kỳ thành thục, sẽ không ai có thể nhìn ra thân phận hồn thú mười vạn năm của nàng. Khi đó, nàng sẽ chính thức là con người.”
Nói tới đây, thanh âm Đường Hạo dừng lại một chút, nhìn Lam Ngân Hoàng trước mặt, tim ông tựa hồ lại run rẩy.
“Thế nhưng, ngay trên đường chúng ta trở về Hạo Thiên Tông, lại gặp phải phiền toái lớn. Hóa ra, từ lúc ba người chúng ta cùng nhau hành tẩu đại lục, đã bị Vũ Hồn Điện chú ý. Dù sao, ta và đại bá con đại diện cho thế hệ mới của Hạo Thiên Tông, Vũ Hồn Điện sao có thể không để ý đến chúng ta? Mà A Ngân đi cùng chúng ta nên cũng bị bọn họ chú ý. Năm đó, ta ba mươi lăm tuổi, hồn lực đã đạt tới tám mươi bốn cấp. Vũ Hồn Điện phái đến là một gã Phong Hào Đấu La. Mặc dù hồn lực của hắn mạnh hơn ta, nhưng dưới Hạo Thiên Chùy của ta, hắn cũng không chiếm được chút lợi thế nào, còn bị ta đập nát một chân. Ta mang theo A Ngân nhanh chóng cao chạy xa bay. Ta biết, không thể quay về Hạo Thiên Tông được nữa.”
“Quả nhiên, không bao lâu sau, Giáo Hoàng lúc đó của Vũ Hồn Điện đã hạ lệnh, lên án Hạo Thiên Tông, uy hiếp Hạo Thiên Tông phải giao ta và A Ngân ra. Khi đó, bệnh của ông nội con vốn đã nặng. Đột nhiên biết được chuyện này, lại không thể tìm được ta, trong cơn tức giận, ông nội con đã qua đời. Cho đến trước khi lão nhân gia người mất, ta cũng không thể gặp người lần cuối.”
Nói tới đây, thân thể Đường Hạo không khỏi run rẩy, trong mắt lộ ra vẻ hối hận và đau đớn tột cùng.
Đường Tam ở một bên lẳng lặng lắng nghe, hắn hoàn toàn có thể hiểu được cảm giác của phụ thân lúc đó.
Có nhà không thể về, bàng hoàng vô định, không biết nên đối mặt với người thân của mình như thế nào.
Ông nội qua đời, không thể nghi ngờ đã mang đến cho phụ thân một đả kích cực kỳ trầm trọng.
Một lúc lâu sau, tâm tình của Đường Hạo mới bình tĩnh trở lại.
“Mặc dù khi đó tu vi của đại ca vừa mới đạt tới cấp bậc Phong Hào Đấu La, các trưởng lão trong tộc cũng không thiếu cường giả. Nhưng cho dù chúng ta là tông môn đệ nhất thiên hạ, mất đi sự dẫn dắt của ông nội con, các thế lực phụ thuộc tông môn khắp nơi đã lục đục. Đối mặt với sự bức bách từng bước của Vũ Hồn Điện, đại bá của con có thể nói là cực kỳ khó khăn. May là, thực lực của Hạo Thiên Tông chúng ta cường hãn, cho dù là Vũ Hồn Điện, cũng tuyệt không dám khinh suất vọng động.”
“Ta và mẹ của con thành thân, nhưng phải trải qua cuộc sống trốn đông chạy tây. Mặc dù ta biết như vậy sẽ rất ủy khuất cho nàng, mặc dù ta rất muốn quay về tông môn một chuyến, nhưng ta không thể. Chuyện này thật khó khăn mới dần dần lắng xuống, ta không thể gây thêm phiền toái cho tông môn. Ta thậm chí không thể đi bái tế ông nội của con. Cho dù sau này ta cũng chưa từng trở về. Bởi vì ta không đủ tư cách để đi tế bái phụ thân. Ta là tội nhân của tông môn.”
Nghe đến đó, Đường Tam không nhịn được mở miệng: “Phụ thân, bất luận người nợ tông môn cái gì, sau này con nhất định sẽ thay người hoàn trả gấp bội.”
Nghe con trai nói, trên mặt Đường Hạo toát ra vài phần vui mừng, tiếp tục nói: “Khi đó, may là bên cạnh ta còn có mẫu thân con. Mặc dù ta vì nàng mà buông bỏ tất cả, nhưng ta chưa bao giờ hối hận. Nếu bây giờ cho ta lựa chọn thêm một lần nữa, ta vẫn sẽ lựa chọn nàng. Nhưng đồng thời ta cũng sẽ che chở tông môn.”
“Một ngày hai mươi mốt năm trước, mẫu thân con mang thai, có con. Lúc ấy ta thật sự cảm thấy mình rất hạnh phúc. Khi đó ta đã không còn ý nghĩ tranh đấu, chỉ hy vọng có cuộc sống vui vẻ bên cạnh mẫu thân con. Không biết có phải vì ở cùng mẫu thân con hay không mà trong mấy năm đó, hồn lực của ta đột nhiên tăng mạnh. Ngày con sinh ra, chính là thời khắc hồn lực của ta đạt tới chín mươi cấp. Mà mẫu thân con, cũng rốt cuộc tiến vào thời kỳ thành thục sau khi hóa hình. Nhưng chính ngày hôm đó, người của Vũ Hồn Điện đã tìm tới.”
Sát khí tràn ngập trên vầng trán của Đường Hạo. Ông nắm chặt tay lại. “Vũ Hồn Điện thật sự rất coi trọng. Đương kim Giáo Hoàng tự mình dẫn đội, còn có hai gã Phong Hào Đấu La, cùng với một số lượng lớn cao thủ của Vũ Hồn Điện, vây quanh chỗ ở của ta và mẫu thân con. Khi đó, mẫu thân con vừa mới sinh con xong, nguyên khí đại thương, thực lực suy giảm mạnh. Giáo Hoàng đề xuất, bỏ qua ta và con, nhưng muốn dẫn mẫu thân con đi. Ta làm sao có thể để hắn toại nguyện? Cho nên, một trận chiến là khó tránh khỏi.”
Nói tới đây, hai mắt Đường Hạo đã trở nên đỏ bừng. Đường Tam không cần hỏi cũng có thể phỏng đoán được trận chiến lúc ấy thảm thiết ra sao. Phụ thân vừa mới bước vào chín mươi cấp, chưa có được Hồn Hoàn thứ chín, nhưng lại phải đối mặt với ba gã Phong Hào Đấu La, bao gồm cả Giáo Hoàng.
Mặc dù ông có hai khối hồn cốt, nhưng Giáo Hoàng làm sao có thể không có chứ?
“Rất nhanh, ta bị bọn họ đánh thành trọng thương. Kết cục dường như đã định. Đúng vào lúc này, mẫu thân con ôm con đi ra. Một khắc đó, nàng có vẻ rất bình tĩnh. Thấy nàng từ trong phòng đi tới, người của Vũ Hồn Điện đều dừng tay, lẳng lặng nhìn nàng. Mẫu thân con thản nhiên hỏi bọn chúng, có biết Lam Ngân Hoàng mười vạn năm có năng lực gì không? Có biết Lam Ngân Lĩnh Vực tối cao là gì không? Giáo Hoàng bị nàng hỏi đến ngẩn người.”
“Mẫu thân con nói cho bọn họ, Lam Ngân Lĩnh Vực tối cao chính là bất tử. Không ai có thể giết chết nàng, càng không có ai có thể lấy được hồn hoàn và hồn cốt của nàng, trừ phi chính nàng tự sát. Sau đó, nàng đưa ra yêu cầu với Giáo Hoàng, chỉ cần bọn họ đồng ý bỏ qua ta và con, nàng sẽ nguyện ý theo bọn họ đi, hơn nữa tự sát dâng ra hồn hoàn và hồn cốt. Là ta, đều là ta không tốt, ta không có năng lực bảo vệ nàng. Giáo Hoàng tựa hồ cũng không muốn hoàn toàn đắc tội Hạo Thiên Tông, nên rất nhanh đã đáp ứng yêu cầu của mẫu thân con.”
“Khi đó, ta bị thương nặng gần chết, thậm chí nói cũng không nên lời. Chỉ có thể trơ mắt nhìn mẫu thân con đi tới bên cạnh ta, đem con đặt vào lòng ta. Một khắc đó, ta hận không thể lập tức chết đi. A Ngân, nàng thật ngốc, tại sao lại lựa chọn như vậy.”
Bởi vì kích động, thân thể Đường Hạo lại kịch liệt run rẩy, nước mắt lần nữa không cách nào ức chế mà chảy xuôi.
“Thanh âm của mẫu thân con quanh quẩn bên tai ta, nàng nói, nàng vĩnh viễn thuộc về ta, vĩnh viễn sẽ không để người khác chiếm hữu. Sau một khắc, nàng ngay trước mặt ta, tự sát…”
Nỗi bi ai nặng nề trong khoảnh khắc tràn ngập khắp sơn động nhỏ hẹp. Thân thể Đường Tam cũng kịch liệt run rẩy giống như phụ thân. Hắn đương nhiên có thể tưởng tượng được lúc đó, phụ thân đã thống khổ và bất lực đến nhường nào.
Bị ba đại Phong Hào Đấu La cùng vô số cao thủ của Vũ Hồn Điện áp chế.
Mắt thấy người mình yêu nhất chết ở trước mặt, còn có nỗi thống khổ nào hơn thế nữa?
Môi Đường Hạo run rẩy, một lúc lâu không thốt ra được một chữ, chỉ nhẹ nhàng vuốt ve lá Lam Ngân Thảo do thê tử hóa thành.
Đường Tam cũng không nói gì, lệ rơi đầy mặt, hướng về gốc Lam Ngân Thảo trước mặt khấu đầu chín cái.
Hắn biết, mẫu thân là vì bảo vệ mình và phụ thân nên mới qua đời. Mà tất cả mọi chuyện, đều là do Vũ Hồn Điện.
Không biết qua bao lâu, tâm tình của Đường Hạo mới thoáng khôi phục lại một chút. “Hồn thú mười vạn năm khi chết sẽ sinh ra một từ trường cường đại. Cho dù là Vũ Hồn Điện, cũng không có một cái hồn hoàn mười vạn năm nào, cho nên bọn họ cũng không biết. Mẫu thân con không lừa bọn họ, nàng có được Lam Ngân Lĩnh Vực, bản lĩnh là bất tử. Áo nghĩa lớn nhất của Lam Ngân Lĩnh Vực, tên là: Lửa hoang thiêu không sạch, gió xuân thổi lại sinh. Vết thương có nặng đến đâu, nàng cũng có thể sống lại sau bốn mươi chín ngày. Nhưng nàng lại lựa chọn tự sát, lấy tu vi mười vạn năm của chính mình mà tự sát, hơn nữa không hề giữ lại mà biến thành hồn hoàn rót vào cơ thể ta. Nàng, thật sự đã hòa làm một thể với ta.”
“Dưới tác dụng của từ trường cường đại khi mẫu thân con chết đi để lại, cao thủ Vũ hồn điện đồng thời ra tay cũng không cách nào chạm tới ta, chỉ có thể trơ mắt nhìn ta dung hợp với hồn hoàn của A Ngân, trở thành Phong Hào Đấu La trẻ tuổi nhất trên đại lục lúc bấy giờ. Phong Hào Đấu La có được hồn hoàn mười vạn năm và Phong Hào Đấu La bình thường căn bản là hai khái niệm khác hẳn. Ngay lúc đó, chẳng những thân thể ta khỏi hẳn, mà thực lực còn tăng vọt. Cái chết của A Ngân làm ta điên cuồng. Trận chiến ấy, giằng co suốt ba ngày ba đêm. Ta ôm con trong lòng, liều mạng công kích. Vũ Hồn Điện không biết có bao nhiêu cao thủ chết trong tay ta, Giáo Hoàng mang đến hai gã Phong Hào Đấu La, một chết một trọng thương, chính hắn cũng bị ta đánh thành trọng thương. Vết thương hiện tại trên người ta, cũng chính là do khi đó để lại.”
“Mẫu thân con đã chết, nhưng không có thi thể, chỉ để lại hồn cốt của nàng và một ngọn cỏ. Sau khi đánh đối thủ trọng thương, ta dần dần tỉnh táo lại. Ta biết, nếu tiếp tục chiến đấu, có lẽ ta có thể giết hết bọn họ, nhưng đó không phải là điều A Ngân hy vọng. Huống chi còn có con, ta không thể bỏ mặc con. Con là huyết nhục của A Ngân và ta. Cho nên, ta mang con theo, mang theo một thân thương tích rời đi. Ta tìm được nơi này, đây là nơi lúc đầu ta và A Ngân kết hôn, là nàng mang ta tới. Ta trồng lại ngọn cỏ kia, ta biết, đó là nàng, chỉ là nàng đã mất đi tu vi mười vạn năm mà thôi. Cả đời này ta không thể gặp lại dáng vẻ hóa thành hình người của nàng nữa, nhưng ta vẫn sẽ bảo vệ nàng.”
“Sau đó không lâu, ta biết tin Giáo Hoàng trở về Vũ Hồn Điện, bị thương nặng không chữa khỏi được mà chết. Món nợ này, Vũ Hồn Điện không ngừng ghi lên đầu ta, cũng ghi lên đầu Hạo Thiên Tông. Cái chết của Giáo Hoàng, không thể nghi ngờ đã mang đến cho tông môn phiền toái thật lớn. Vì bảo toàn tông môn, đại bá con không thể không tuyên bố, hoàn toàn xóa tên ta khỏi tông môn, và vì tránh sự trả thù của Vũ Hồn Điện nên đã phong bế tông môn. Cũng từ đó trở đi, Hạo Thiên Tông chúng ta, thiên hạ đệ nhất tông môn, trên thực tế các thế lực phụ thuộc đều lặng lẽ tan rã. Chỉ có Thất Bảo Lưu Ly Tông và Lam Điện Phách Long Vương gia tộc vẫn duy trì một chút liên lạc.”
“Những chuyện sau này, con cũng đều biết cả. Ta đem mẫu thân con cẩn thận chăm sóc ở đây, mang con đến ở Thánh Hồn Thôn cách đây không xa, sống qua ngày trong vô tri vô giác. Con lúc đầu cảm giác không sai, vết thương cũ của ta rất nghiêm trọng. Vốn dĩ, ta đã chuẩn bị cứ như vậy mà kết thúc cuộc đời mình. Có nhà không thể về, không thể bảo vệ thê tử của chính mình, ta là loại nam nhân gì chứ? Giáo Hoàng đã chết, ta cũng miễn cưỡng xem như đã báo thù cho A Ngân. Về phần Vũ Hồn Điện, ta tuy có tâm trả thù, nhưng ta thật sự không muốn gây thêm phiền toái cho Hạo Thiên Tông. Cho nên, con thấy phụ thân con, chính là một người thợ rèn, một tên tửu quỷ, cả ngày đắm chìm trong rượu cồn thấp kém.”
“Cho đến khi con nói cho ta biết, võ hồn thức tỉnh của con là Lam Ngân Thảo, là Hạo Thiên Chùy. Song sinh võ hồn. Một khắc đó, ta mới trở nên thanh tỉnh vài phần. Con từ nhỏ đã rất hiểu chuyện, ta không chăm sóc con tử tế, ngược lại là con chăm sóc ta. Ta biết, với tình trạng cơ thể của mình, khó có khả năng thay đổi cục diện tông môn, hoàn thành việc báo thù cho mẫu thân con. Nhưng từ trên người con, ta lại thấy được hy vọng. Vì vậy, bắt đầu từ khi đó, ta tiễn con đi Nặc Đinh học viện, âm thầm quan sát sự phát triển của con. Con so với ta tưởng tượng còn xuất sắc hơn. Con cũng có một sư phụ giỏi. Trong thời gian ngắn ngủi mấy chục năm, thực lực của con đã sơ bộ hình thành. Mặc dù ta chưa bao giờ nói ra, nhưng khi ta chứng kiến con dẫn đầu Sử Lai Khắc Thất Quái công phá chiến đội của Vũ Hồn Điện học viện, con trai, con khiến ta tự hào.”
Trước kia Đường Hạo chưa bao giờ khích lệ Đường Tam như vậy, nhưng vào lúc này, trong tình huống này nói ra, thân thể vẫn đang quỳ gối nơi đó của Đường Tam đã kích động đến khó có thể hơn được nữa. Hắn mạnh mẽ ôm lấy thân thể tàn phế của phụ thân, toàn thân run rẩy thất thanh khóc lớn.
Bàn tay còn lại của Đường Hạo giơ lên, vỗ nhẹ lưng con trai, “Tiểu tử ngốc, đừng khóc. Nam tử hán đại trượng phu, không nên luôn khóc. Ta nghĩ, mẫu thân con trong Lam Ngân Lĩnh Vực của con, có lẽ đã khôi phục một tia ý thức. Chứng kiến bộ dáng hiện tại của con, nàng nhất định sẽ rất cao hứng. Không cần khổ sở cho ta. Mọi thời khắc gian nan ta đều đã vượt qua. Ta cũng không lừa con, một tay một chân này, thật sự là do ta tự mình chặt đứt. Đó là chuyện ta cần phải làm. Bởi vì, ta hy vọng có thể sống lâu thêm mấy năm, nhìn con làm thế nào dẫn dắt tông môn tái hiện huy hoàng, làm thế nào báo thù cho ta và mẫu thân con.”
Ngẩng đầu nhìn về phía phụ thân, Đường Tam mặc dù hai mắt đẫm lệ nhạt nhòa, nhưng hắn lúc này lại toát ra vẻ kiên định, cố chấp trước nay chưa từng có, “Con sẽ, con nhất định làm được.”
Đường Hạo thở dài một tiếng. “Con hẳn là cảm nhận được, vết thương cũ trong cơ thể ta đã biến mất. Ta dùng hồn lực của mình đem chúng tích tụ lại rồi đẩy vào cánh tay và chiếc chân đã chặt đi, hoàn toàn thoát khỏi nỗi khổ vì thương thế. Mặc dù hồn lực của ta hiện tại chỉ còn lại một phần ba, nhưng ta đã có cảm giác được giải thoát. Sau khi đưa con đến chỗ cô cô con, ta đã làm như vậy. Nếu như đợi đến khi con trở về, ta biết, con vô luận thế nào cũng sẽ không để ta tự tàn phá thân thể. Cho nên, ta chỉ có thể lựa chọn làm việc đó lúc con không có ở đây.”
“Phụ thân, sao người phải khổ như vậy chứ? Con không phải đã nói với người sao? Có lẽ con có biện pháp giúp người chữa khỏi vết thương cũ.” Đường Tam không nhịn được nói.
Đường Hạo yên lặng lắc đầu, “Làm sai thì chính mình phải chịu. Ta có lỗi với tông môn, nhiều năm như vậy cũng phải có chút công đạo. Lúc đầu, ta từ tông môn nhận được hai khối hồn cốt, nằm ở cánh tay và chân vừa mới chặt đi. Trả chúng về, coi như là có công đạo. Về phần ảnh hưởng ta gây ra cho tông môn, cũng chỉ có thể chờ con tới vãn hồi mà thôi. Mặc dù ta biến thành tàn phế, nhưng từ khi chặt tay và chân, ta lại trở nên dễ chịu hơn rất nhiều. Bởi vì, ta rốt cuộc có thể bỏ đi tất cả để bầu bạn với mẫu thân con. Mặc dù hồn lực của ta chỉ còn lại một phần ba, nhưng vẫn có thực lực bảy mươi cấp, tự bảo vệ mình thì đủ rồi. Con cũng không cần lo lắng cho ta. Sau này, ta sẽ không rời xa mẫu thân con, cứ như vậy cùng nàng sống nốt quãng đời còn lại.”
Đường Tam ngơ ngác nhìn phụ thân, “Không phải nói, hồn cốt sau khi dung hợp với bản thân sẽ không thể tách ra sao? Chỉ có đến chết mới có thể thoát ly khỏi thân thể.”
Đường Hạo cười, “Điều đó chỉ đúng với hồn sư bình thường. Đối với Phong Hào Đấu La, chỉ cần mình nguyện ý, hồn cốt vẫn có thể bóc ra, nhưng phải trả một cái giá nặng nề, tự nhiên sẽ không có ai lựa chọn làm vậy. Trong sáu khối hồn cốt, đầu cốt và thân thể cốt thật sự không thể tách ra, nhưng hồn cốt tứ chi lại có thể thông qua việc chặt đứt các chi, đồng thời trả giá bằng việc vĩnh viễn hạ thấp mười cấp hồn lực. Bởi vậy, hồn lực hiện tại của ta đã biến thành bảy mươi lăm cấp. Bất quá con yên tâm, hai cái hồn hoàn ta mất đi chẳng qua là hai cái cấp thấp nhất. Cho dù hồn lực của ta so với trước kia chỉ còn hơn ba mươi phần trăm, trên thế giới này, cũng ít nhất phải là cấp bậc Phong Hào Đấu La mới có thể đưa ta vào chỗ chết. Uy danh của Hạo Thiên Chùy, tương lai chỉ có con mới có thể tiếp nối.”
Đem hết thảy mọi thứ đều nói ra cho con trai, Đường Hạo tựa hồ có vẻ thoải mái hơn rất nhiều. Ông nâng tay lau nước mắt trên mặt con trai, “Sau này ta không hy vọng nhìn thấy nước mắt của con lần nữa. Hiện tại ta rất tốt, ta đem tất cả hy vọng đặt trên người con, có lẽ điều này đối với con mà nói thì có chút nặng nề.”
“Không, phụ thân. Con là con trai của người.” Đường Tam dùng một ngữ khí kiên định để cho phụ thân thấy quyết tâm của mình.
Món nợ của cha mẹ, hãy để cho chính mình trả lại. Lúc này hắn đã từ trong thống khổ do phụ thân tàn tật dần dần khôi phục lại, bởi vì hắn cũng phát hiện, Đường Hạo hiện tại thật sự đã khác trước kia, cả người đều trở nên buông lỏng, thống khổ cũng tựa hồ dần dần đi xa.
Đường Hạo gật gật đầu. “Tốt. Hãy trả lại công đạo giùm ta. Con trở về tông môn đi. Ta vĩnh viễn cũng không thể trở về, nhưng con nhất định phải trở về. Thay ta tế bái ông nội con, thay ta quỳ lạy ba ngày trước mộ người. Quay về tông môn nhận tổ quy tông, hết thảy đều nghe lời đại bá con. Đại thù với Vũ Hồn Điện thì chính con phải tự mình giải quyết. Dù sao kẻ đầu sỏ sớm đã bị ta giết chết, nhưng để Hạo Thiên Tông một lần nữa thức tỉnh thì lại phải chờ con toàn lực ứng phó. Tông môn vì ta mà gặp phải tình trạng hiện nay, ta muốn con giúp tông môn một lần nữa quật khởi.”
“Vâng.” Đường Tam kính cẩn đáp ứng.
Trên mặt lộ ra một nụ cười nhạt, Đường Hạo nhìn Đường Tam nói: “Trước đây ta đối với con có lẽ quá nghiêm khắc. Sau này, hàng năm con cũng có thể trở về thăm ta và mẹ con một chút, đồng thời nói cho ta nghe chuyện bên ngoài. Ta sẽ không rời khỏi nơi này. Ta sẽ không tự tàn phá thân thể nữa, bởi vì còn có con là ký thác trong lòng ta, còn có mẫu thân con làm bạn.”
Đột nhiên, dường như Đường Tam nghĩ tới điều gì đó, nhìn phụ thân nói: “Phụ thân, mẫu thân mất đi tu vi mười vạn năm, muốn một lần nữa sinh trưởng, mà ngoại giới cũng có thể ảnh hưởng tới tốc độ sinh trưởng của người, không biết có thể rút ngắn thời gian người tu luyện lại không?”
Đường Hạo sửng sốt một chút, thở dài nói: “Không có, cái này là bắt buộc. Tu luyện vạn năm mới có thể có được trí tuệ chính thức, mười vạn năm mới có thể lần nữa hóa hình. Vậy cả đời này ta cũng không thể nhìn lại mẫu thân con nữa rồi, chỉ có thể ký thác đến đời đời con cháu. Sau khi ta chết, nhiệm vụ chăm sóc mẫu thân con sẽ giao cho con.”
Ánh mắt Đường Tam đột nhiên trở nên kích động hẳn lên, “Không, phụ thân, người hãy nghe con nói. Con biết có một nơi có thể làm cho thực vật sinh trưởng nhanh gấp trăm ngàn lần. Nhưng ở nơi đó con vẫn chưa gặp qua thực vật hệ hồn thú, thực vật sinh trưởng đều là một ít loại thiên tài địa bảo. Có lẽ, có lẽ mẫu thân có thể khôi phục đấy chứ? Dù sao, người từng tu luyện đến cấp bậc mười vạn năm, cho dù một lần nữa tu luyện, cũng hẳn là không giống với thực vật bình thường.”
“Trăm ngàn lần?” Đường Hạo nắm tay mãnh liệt bắt lấy bả vai Đường Tam, “Con nói thật chứ?”
Đường Tam kiên định gật đầu, “Địa phương kia, được thế gian xưng là một trong Tam đại Tụ Bảo Bồn, tên là Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn. Chính là nơi trước kia Độc Đấu La Độc Cô Bác trồng dược thảo. Ở nơi đó, người bình thường không cách nào sống được, nhưng đối với thực vật mà nói thì lại có chỗ tốt rất lớn. Tất cả thực vật sinh trưởng ở đó đều chỉ cần thời gian ngắn là trưởng thành. Mặc dù con vẫn chưa gặp qua nơi đó có thực vật hệ hồn thú, nhưng với điều kiện được trời ưu ái của Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn, có lẽ mẫu thân người…”
Đôi mắt vốn bình tĩnh của Đường Hạo cũng bắt đầu lộ ra quang mang kích động. Cái chết của thê tử là đả kích lớn nhất trong cuộc đời ông.
Nếu như nói, thê tử có thể sống lại, cho dù chỉ được nhìn nàng một lần, đó cũng là điều mà ông không còn cầu mong gì hơn.
Con mắt đã ươn ướt, ánh mắt ông hướng về phía gốc cây kia, “A Ngân, nàng nghe thấy không? Con trai nói, có lẽ có biện pháp giúp nàng khôi phục. Nàng có biết trong đầu ta thường xuyên nghe được thanh âm của nàng không? A Ngân, chúng ta đi thôi. Ta mang nàng đến đó.”
Đường Tam có chút hưng phấn kéo tay phụ thân, “Ba, vậy còn chờ gì nữa, chúng ta xuất phát ngay đi.” Vừa nói, hắn từ trong túi Như Ý Bách Bảo lấy ra một mảnh Long Chi Diệp nhét vào miệng phụ thân, “Chỗ con có Long Chi Diệp. Người tự phế hai chi, nguyên khí đại thương. Long Chi Diệp có thể củng cố bồi nguyên. Sau này người mỗi tháng ăn một mảnh, một năm sau, thân thể hẳn là có thể khôi phục đến trạng thái khỏe mạnh. Phụ thân, vì mẫu thân, ngài cũng nên sống tốt lên. Con thật sự hy vọng có một ngày, ba người nhà ta có thể đoàn tụ.”
Đường Hạo mở miệng đem Long Chi Diệp nuốt vào bụng.
Lời nói của con trai đã mang đến cho ông hy vọng thật lớn.
✶ Thiên Lôi Trúc ✶ Dịch cộng đồng