Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục

Chương 319: KHIẾU THIÊN ĐẤU LA (1)

Gã áo xám đã lên bờ có lực tay vô cùng đáng sợ. Sợi xích sắt dài ngàn thước, dù chỉ là một nửa thì sức nặng cũng đã kinh người, huống chi còn kéo theo ba người sống, nhưng đối với gã dường như nhẹ tựa lông hồng, xích sắt nhanh chóng được kéo lên bờ mang theo cả ba người.

Cuối cùng cũng đã lên đến đỉnh núi, Đường Tam khó mà diễn tả được cảm giác này, sắc mặt của hai gã áo xám được hắn cứu cũng đã trắng bệch.

Vừa trải qua một phen sinh tử, bất kỳ ai cũng không thể cảm thấy dễ chịu.

Gã áo xám cầm đầu thở phào một hơi nhẹ nhõm, ánh mắt bình tĩnh, tao nhã nhìn chăm chú vào Đường Tam, rồi đột nhiên tung một quyền đánh tới vai hắn.

Bả vai Đường Tam khẽ run lên nhưng lập tức đứng yên, hắn không hề ngăn cản, bởi vì hắn cảm nhận rõ ràng một quyền này của gã áo xám không hề có ác ý.

“Bốp!” một tiếng vang nhỏ, nắm đấm rơi xuống vai Đường Tam, gã áo xám cầm đầu cười ha hả: “Huynh đệ tốt, đa tạ.”

Đường Tam cười khổ nói: “Đại ca, lần sau huynh có thể đấm nhẹ một chút được không, nắm đấm của huynh nặng thật đấy!”

Gã áo xám dùng sức vỗ vỗ vai Đường Tam: “Ngươi còn che giấu, rõ ràng là xương cốt của ngươi cứng đến mức làm tay ta cũng thấy đau, thật không biết ngươi tu luyện thế nào. Ta tên là Đường Long. Ngươi gọi ta là đại ca cũng không sai, trong đám đồng lứa, ta lớn tuổi nhất. Hai người này là Đường Thiên, Đường Ngọc, cũng đều là huynh đệ trực hệ như chúng ta. Lần này, may mà có ngươi cứu mạng bọn họ.”

Trên mặt Đường Thiên và Đường Ngọc sớm đã tràn đầy vẻ cảm kích, hai người cùng hướng Đường Tam gật đầu, Đường Thiên nói: “Huynh đệ, đại ân không lời nào cảm tạ hết được.”

Đường Tam vội nói: “Đều là huynh đệ trong nhà, nói vậy làm gì. Nếu đổi lại là các huynh, các huynh cũng sẽ cứu ta thôi, không phải sao?”

Đường Ngọc nét mặt khổ sở nói: “Chúng ta cũng muốn lắm nhưng phải có năng lực mới được chứ! Nghe nói ngươi là song sinh Võ Hồn. Chủ tu Võ Hồn của ngươi là Lam Ngân Thảo sao?”

Đường Tam gật đầu.

Đường Long cười nói: “Nghe Nhị cô khen ngươi đến mức thiên hoa loạn trụy. Vốn ta còn có chút không phục, nhưng hiện tại ta phục rồi. Ngươi mới ngần ấy tuổi mà đã có tu vi như vậy, thật sự không dễ dàng. Xem bộ dáng ngươi hẳn là đã đột phá năm mươi cấp, so với hai người bọn chúng, một điểm cũng không kém.”

Đường Thiên và Đường Ngọc liếc nhìn nhau. Hai người ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ, đâu chỉ là không kém. Bọn họ có được thành tích như bây giờ là vì lúc trước đã được người nhà dùng hồn lực trợ giúp.

Chưa nói đâu xa, chỉ riêng việc ba người đồng thời rơi xuống mà hắn vẫn kịp phản ứng để cứu người lẫn cứu mình, khả năng ứng biến đó người thường không thể nào so bì được.

Đường Long nhìn đoạn xích sắt, tức giận nói: “Thứ này đã hỏng rồi, đáng lẽ nên thay từ lâu. Hôm nay thật xui xẻo, lại gặp phải một con chim. Nhưng cũng là do ta khinh suất, nếu chú ý một chút thì đã phát hiện ra, cũng sẽ không rơi vào cạm bẫy nguy hiểm như vậy. Trở về Tông Chủ khẳng định lại mắng ta.”

Nhìn bộ dáng cúi đầu ủ rũ của hắn, Đường Tam không khỏi có chút buồn cười. Vị huynh trưởng này nhìn qua có vẻ thô kệch nhưng lại rất chân thật, thẳng thắn.

Đường Thiên nói: “Đại ca, mau trở về thôi, đừng để Tông Chủ chờ sốt ruột. Việc xích sắt đứt gãy cũng không phải do ca gây ra, coi như chúng ta xui xẻo là được. Tông Chủ nếu có trách phạt, chúng ta cùng nhau gánh chịu.”

Đường Long cười hắc hắc, nói: “Tiểu tử tốt, lần sau có rượu ngon sẽ mời các ngươi uống. Đi thôi.”

Đến tòa sơn phong thứ năm cũng chính là tiến vào ngọn núi cuối cùng của Hạo Thiên Tông. Hạo Thiên Tông ẩn cư chính là ở trên ngọn núi này.

Mặc dù không có đình đài lầu các, nhưng đưa mắt nhìn lại, nơi đây cũng giống như một tòa thành trì. Toàn bộ kiến trúc đều mang màu xám, trông như một bộ phận của ngọn núi, gần như chiếm cứ cả đỉnh núi.

Sau khi hiểu rõ ba người này hơn một chút, Đường Tam cũng không còn giữ khoảng cách như trước, không nhịn được hỏi: “Đường Long đại ca, Hạo Thiên Tông của chúng ta trú tại nơi hiểm trở như vậy, nếu cần vật tư thì vận chuyển vào bằng cách nào? Chẳng lẽ cũng thông qua xích sắt sao?”

Đường Long gật đầu, nói: “Đây chính là một phương pháp huấn luyện đặc thù của tông môn. Mỗi đệ tử bổn môn khi đạt tới mười sáu tuổi đều phải tham gia vận chuyển vật tư. Đương nhiên, bình thường đều có dây bảo hiểm chứ không như tình huống hôm nay. Đó là một loại dây bảo hiểm đặc biệt, kể cả xích sắt bị đứt thì ít nhất cũng có thể đảm bảo an toàn tính mạng. Ai ngờ hôm nay thật xui xẻo. Nhớ lại năm xưa lúc Đường Thiên lần đầu đi qua xích sắt, còn bị dọa đến bật khóc. Ha ha.”

Đường Thiên ngượng ngùng nhìn Đường Long, tức giận nói: “Đã qua nhiều năm như vậy rồi, huynh còn kể lại chuyện đó cho Đường Tam huynh đệ làm gì? Mau quay về tông môn đi, đừng để Tông Chủ sốt ruột.”

Đường Tam trong lòng hiểu rõ, lúc trước bọn họ không mang theo dây bảo hiểm, chỉ sợ là để thử thực lực của mình. Hắn đồng thời cười khổ, cô cô, người rốt cuộc đã nói gì với người trong tông môn mà khiến họ đối với ta sinh ra địch ý lớn như vậy. Bất quá hiện tại xem ra, các huynh đệ có huyết thống trực hệ với mình cũng rất thẳng thắn.

Bốn người tiếp tục bước đi, quan hệ rõ ràng trở nên hài hòa hơn rất nhiều. Nhất là Đường Long, tính tình người này quả thật rất thẳng thắn, đến lúc này đã không còn tỏ ra ngạo mạn, thân thiết khoác vai Đường Tam hướng về tông môn.

Tòa kiến trúc này rất lớn, tựa như một pháo đài được làm hoàn toàn bằng đá, cửa chính cao tới năm thước. Mặc dù không thể so sánh với Giáo Hoàng Điện, nhưng loại kiến trúc toàn bằng đá này lại mang một vẻ đặc biệt riêng. Phía trên cửa chính, ba chữ cứng cáp được khắc bằng đá, mang theo ngạo khí sánh ngang đất trời: Hạo Thiên Tông.

Trước cửa chính, hai gã thanh niên cũng mặc áo xám thấy bốn người đi tới vội vã khom người hành lễ, nhưng một người trong đó vẫn ngăn Đường Tam lại: “Xin ngài đưa ra tín vật của bổn môn.”

“Tín vật?” Đường Tam sững sờ, hắn đương nhiên không biết tín vật là gì, không khỏi nghi hoặc nhìn về phía Đường Long.

Đường Long cười nói: “Chính là Hạo Thiên Chùy đó! Chẳng lẽ còn có thứ gì khác có thể thay Hạo Thiên Chùy để chứng minh thân phận đệ tử trực hệ của tông môn chúng ta sao? Bọn họ thấy ngươi lạ mặt nên mới yêu cầu ngươi xuất ra, đây là quy củ. Cho bọn họ xem một chút là được. Nơi này chỉ có đệ tử trực hệ của tông môn mới có thể tiến vào. Tông môn phụ thuộc và ngoại môn đệ tử đều ở thôn trang bên ngoài kia.”

Nói đến đây, tâm tình của hắn thoáng có chút sa sút. Nhìn ánh mắt của hắn, Đường Tam có thể đoán được vài phần. Quả thật, chỉ cần nhìn quy mô của thôn trang ngoài kia là có thể nhận ra, nhiều nhất chỉ có mấy trăm người mà thôi. Tông môn phụ thuộc của Hạo Thiên Tông đã ít như vậy, có thể thấy tình cảnh hiện tại của tông môn rất gian nan.

Ánh mắt Đường Tam trở nên ảm đạm, hắn đương nhiên hiểu được nguyên nhân trong ánh mắt của mấy vị huynh đệ này đối với mình. Hạo Thiên Tông ngày nay biến thành như vậy, mặc dù không thể nói toàn bộ đều là trách nhiệm của phụ thân, nhưng phụ thân cũng không thể thoái thác trách nhiệm.

Tay trái vừa lật, hắc quang lưu động, Hạo Thiên Chùy đã xuất hiện trong lòng bàn tay.

Ba huynh đệ Đường Long đã biết từ Đường Nguyệt Hoa rằng Đường Tam là song sinh Võ Hồn, hiện tại hắn chủ tu không phải Hạo Thiên Chùy nên không có gì ngạc nhiên.

Nhưng hai gã đệ tử trực hệ gác cổng lại không nghĩ vậy. Bọn họ vốn tưởng rằng Đường Tam đi cùng ba người Đường Long thì thực lực khẳng định cũng tương đương.

Nhưng bọn họ lại thấy Hạo Thiên Chùy của Đường Tam đến một cái Hồn Hoàn cũng không có.

Ánh mắt vốn tôn kính nhất thời biến thành lạnh nhạt.

Trong giới Hồn Sư, nhất là ở các tông môn Hồn Sư, thực lực cường đại thường đại diện cho rất nhiều thứ. Mặc dù họ chưa nói gì, nhưng ánh mắt đã trở nên quái dị.

Đường Long tức giận vỗ cho mỗi tên một cái: “Nhìn cái gì vậy, còn không mau tránh ra.”

“Vâng.” Hai gã đệ tử lúc này mới tránh đường, nhưng trong lòng thầm nghĩ, khó trách trước kia chưa từng thấy, hóa ra chỉ là kẻ hữu danh vô thực, bộ dáng trông cũng không tệ, đáng tiếc chẳng có thực lực gì.

Tiến vào bên trong đại môn là một đại sảnh rộng rãi thoáng đãng, phía sau mới là kiến trúc cao lớn bằng đá. Đường Long hướng Đường Tam giới thiệu: “Đệ tử trực hệ của tông môn trên dưới bốn đời ước chừng có hơn hai trăm người. Chúng ta xem như đời thứ ba, cũng chiếm số lượng đông nhất, khoảng hơn trăm người. Nơi này là tiền viện, bình thường chỉ khi Tông Chủ muốn tập hợp mọi người thì mới dùng đến. Hậu viện còn lớn hơn nữa, đó mới là nơi để chúng ta tu luyện. Tông môn chú trọng thực chiến, hàng tháng các đệ tử ba đời, bốn đời đều phải tiến hành thực chiến diễn luyện dưới sự giám sát của các trưởng lão, rồi dựa vào đó để xếp hạng thực lực.”

Đường Ngọc có niên kỷ nhỏ nhất cười nói: “Lão đại đã liên tục mấy năm đều đứng đầu trong số đệ tử đời thứ ba. Hắn sợ ngươi tới đoạt vị trí của hắn, cho nên lúc trước mới đi xem mặt ngươi đó!”

Đường Long cười ha hả, dùng sức vỗ vai Đường Tam: “Không nói dối ngươi, ta thật sự có ý nghĩ như vậy. Huynh đệ, lát nữa chúng ta luận bàn một chút.”

“Ta làm sao có thể là đối thủ của đại ca, không cần phải so đo làm gì.”

Đường Tam dù sao cũng rất thông minh, tâm sáng như gương, hắn biết vị trí đứng đầu lớp đệ tử đời thứ ba khẳng định có quan hệ rất lớn với người kế thừa vị trí Tông Chủ sau này. Cho đến bây giờ, hắn đối với vị trí Tông Chủ của Hạo Thiên Tông chưa từng suy nghĩ nhiều, chỉ hy vọng bằng vào lực lượng của chính mình có thể giúp được tông môn.

Huống chi, lần này mình quay về tông môn quan trọng hơn là để thay phụ thân thỉnh tội, không thể tranh cường háo thắng được.

Đường Long biến sắc, nghiêm túc nói: “Huynh đệ, không cần phải khách khí. Lát nữa hẳn là ngươi sẽ hiểu thôi. Nhanh nào, chúng ta mau đi diện kiến Tông Chủ. Phỏng chừng bọn họ đã chờ lâu rồi. Đường Ngọc, ngươi đi báo cho Tứ thúc một tiếng về chuyện xích sắt ở ngoài kia, không được chậm trễ.”

“Được.” Đường Ngọc xoay người rời đi, Đường Long và Đường Thiên dẫn theo Đường Tam tiến vào kiến trúc chính của Hạo Thiên Tông.

Kiến trúc của Hạo Thiên Tông không có nửa phần xa hoa, nhưng cũng không thể nói là đơn giản, đặc điểm lớn nhất có thể dùng hai chữ “mộc mạc” để hình dung.

Tiến vào trong kiến trúc chính của tông môn, đó cũng là một tòa thành bình thường. Bọn họ xuyên qua một phòng lớn, rồi từ cầu thang bên sườn lên thẳng lầu hai.

Trên đường đi, họ gặp không ít đệ tử Hạo Thiên Tông, tất cả đều mặc trang phục màu xám. Đường Long và huynh đệ dẫn Đường Tam lên lầu hai, rồi dừng lại trước một cổng vòm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!