Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục

Chương 328: BIẾN HÓA SAU NĂM NĂM (3)

Đường Tam, Trữ Vinh Vinh và Mã Hồng Tuấn nghe hắn nói xong càng thêm cảm động. Thân là Thái tử, địa vị của Đái Mộc Bạch tại Tinh La đế quốc trọng yếu đến nhường nào, vậy mà vẫn mạo hiểm tới đây họp mặt. Tạm chưa nói tới uy hiếp của Vũ Hồn Điện, chỉ riêng việc là người thừa kế ngai vàng của một trong hai đại đế quốc, nếu Thiên Đấu đế quốc biết hắn đang ở trong lãnh thổ của mình, có những hành động gì cũng là chuyện rất bình thường.

Tinh La đế quốc có thể nói là cực kỳ nghiêm khắc trong việc rèn luyện người thừa kế tương lai, trước khi kế vị tuyệt đối không phái bất cứ ai đi bảo hộ. Chỉ có không ngừng tôi luyện, trải qua gian khổ mới có thể trưởng thành. Kẻ mạnh sống, kẻ yếu chết.

Bởi vậy mà trước kia Tinh La đế quốc mới có thể chiếm được một phần ba diện tích đại lục, ngang hàng với địa vị của Thiên Đấu đế quốc hiện tại. Thậm chí ngay cả thực lực của các phong hầu trong nước cũng bắt đầu dần dần bị chèn ép.

Nếu như không có Vũ Hồn Điện can thiệp, nói không chừng hiện tại Tinh La đế quốc đã trở thành đại đế quốc thống nhất toàn đại lục.

Trữ Vinh Vinh và Chu Trúc Thanh đi pha trà cho mọi người, Phất Lan Đức vội giục mọi người ngồi xuống nói chuyện.

Phòng làm việc của lão vô cùng rộng rãi, tất cả mọi người cùng ngồi vào cũng không thành vấn đề.

Đái Mộc Bạch nói với Đường Tam: "Tiểu Tam, giờ thì ngươi nói cho chúng ta biết, tại sao ngươi lại biến thành hình dạng này. Ta thực sự rất hiếu kỳ, rốt cuộc làm sao mới có thể trở nên anh tuấn như vậy?"

Mã Hồng Tuấn nói: "Ngươi đã có gương mặt đào hoa rồi, còn muốn anh tuấn làm gì nữa? Nếu cần thay đổi bề ngoài thì phải là ta mới đúng! Ta thật đáng thương, đến giờ vẫn cô đơn, chưa từng có ai nguyện ý đi theo ta cả."

Đái Mộc Bạch cười nói: "Hồi trước chẳng phải ngươi theo đuổi Giáng Châu sao? Thế nào? Người ta không để ý tới ngươi à?"

Mã Hồng Tuấn vẻ mặt đau khổ nói: "Nàng biết tuổi thật của ta thì không còn để ý đến ta nữa. Lẽ nào tuổi nhỏ cũng là sai lầm sao?"

Nhìn hắn cố tình làm ra bộ dạng đó, cộng thêm khuôn mặt toàn thịt mỡ, mọi người không khỏi bật cười ha hả.

Đại sư hỏi Đường Tam: "Tiểu Tam, hãy kể cho mọi người nghe những chuyện con đã trải qua đi. Lần trước gặp mặt vội quá, ta cũng rất muốn biết."

Đường Tam gật đầu, những chuyện hắn đã trải qua không thể nghi ngờ đều mang sắc thái truyền kỳ, lập tức kể lại từ lúc mình bị phụ thân mang đi. Thậm chí cả chuyện thân phận của Tiểu Vũ, những kinh nghiệm ở Sát Lục Chi Đô cho đến khi trở về tông môn đều không hề giấu diếm.

Nghe Đường Tam bình tĩnh kể lại, trong lòng mỗi người đều dâng lên cảm giác kinh tâm động phách.

Chia lìa với Tiểu Vũ, khắc khổ tôi luyện, nguy hiểm giết chóc, thân thế của mẫu thân, trải nghiệm khi quay về tông môn, chỉ trong năm năm ngắn ngủi, Đường Tam đã trải qua quá nhiều chuyện.

Cho dù là Đái Mộc Bạch cả ngày chìm trong đấu tranh quyền lực cũng không khỏi kinh thán, nếu nói về hiểm nguy và chấn động nội tâm thì những trải nghiệm của Đường Tam rõ ràng còn hơn cả hắn.

Nghe Đường Tam kể lại lần thứ hai Lam Ngân Thảo thức tỉnh, mọi người mới hoàn toàn tin tưởng rằng thanh niên anh tuấn trước mặt chính là Thiên Thủ Tu La ngày xưa.

"Tạm thời được sự đồng ý của tông môn. Tông chủ đại bá yêu cầu con phải trở thành Hồn Đấu La mới được trở về, khi đó ngài sẽ truyền thụ năng lực chân chính của Hạo Thiên Tông cho con. Hồn kỹ chủ yếu của con hiện tại là Lam Ngân Thảo, thực sự không thích hợp tu luyện một số kỹ năng của tông môn."

Nghe Đường Tam nói, khóe mắt Trữ Vinh Vinh và Chu Trúc Thanh đều hơi hoe đỏ. Bất kể là thân thế của Đường Tam hay chuyện hắn và Tiểu Vũ bất đắc dĩ phải chia lìa đều khiến người khác phải cảm động.

Trữ Vinh Vinh vốn đã có nỗi khổ của riêng mình, nhưng so với Đường Tam thì vẫn may mắn hơn vì cả nhà được sum vầy.

Nàng vẫn còn được phụ thân và mọi người thương yêu. Nhưng Đường Tam lại phải kế thừa trách nhiệm từ các bậc cha chú, không có mẹ, cha lại tự hủy hoại bản thân. Đây là loại khổ sở đến nhường nào!

Sau một khoảng lặng ngắn ngủi, Đại sư thở dài một tiếng, nói:

"Chuyện quá khứ thì cứ để nó qua đi. Tất cả hãy nhìn về phía trước. Nếu ta đoán không sai, mấy vị trưởng lão Hạo Thiên Tông đưa ra ba yêu cầu kỳ thực cũng là một khảo nghiệm đối với con. Thiên phú của con hẳn đã chinh phục được họ. Ba điều kiện này lần lượt khảo nghiệm ba loại năng lực của con. Ba mươi tuổi tu luyện tới cấp 80 là khảo nghiệm nghị lực. Giết chết một gã Phong Hào Đấu La của Vũ Hồn Điện và thu được một hồn hoàn mười vạn năm chính là khảo nghiệm dũng khí và trí tuệ của con. Xem ra, bọn họ đúng là đang lựa chọn người thừa kế tương lai cho Hạo Thiên Tông rồi. Nếu ta đoán không lầm, chỉ cần con hoàn thành ba điều kiện này, cũng chính là lúc Hạo Thiên Tông một lần nữa tái xuất."

Đường Tam là đệ tử của Đại sư, điều Đại sư có thể nghĩ đến, hắn đương nhiên cũng nghĩ được. Thẳng thắn mà nói, cho đến giờ hắn vẫn không hề mơ ước vị trí Tông chủ Hạo Thiên Tông. Đến với thế giới này, mộng tưởng lớn nhất của hắn chính là dùng sở học của bản thân để xây dựng lại Đường Môn.

Đệ nhất hồn sư tông môn trên đại lục là Hạo Thiên Tông thực sự không phù hợp với hắn. Thế nhưng trách nhiệm mà phụ thân để lại, hắn cũng không thể từ chối.

Phất Lan Đức cười ha hả, nói: "Không nói những chuyện này nữa. Dù sao vẫn còn mười năm nữa cơ mà. Người khác có thể không hoàn thành được, nhưng đối với Tiểu Tam thì chẳng phải chuyện gì khó khăn cả. Nói đi, thực lực của mấy tiểu quái vật các ngươi thế nào rồi? Còn Tiểu Áo nữa? Sao lại không tới?"

Tâm tình Trữ Vinh Vinh hiện giờ đã khôi phục rất nhiều so với lúc vừa gặp mặt, nàng kể lại một cách đơn giản chuyện của mình và Áo Tư Tạp, khóe mắt không khỏi đỏ lên lần nữa, nhưng lần này vẫn cố nén không khóc.

Triệu Vô Cực nhịn không được, nói: "Trước đây thật không ngờ Tiểu Áo lại cương quyết như vậy. Không nói một lời đã đi luôn, cũng không biết bây giờ hắn đang ở đâu nữa."

Trữ Vinh Vinh cúi đầu nói: "Con chỉ lo lắng cho an toàn của hắn, dù sao hắn cũng chỉ là thực vật hệ hồn sư. Mặc dù có ám khí của Tam ca giúp đỡ nhưng nếu thực sự gặp phải đại nguy hiểm, chỉ sợ cũng…"

Liễu Nhị Long ôm lấy vai Trữ Vinh Vinh, để nàng tựa đầu vào lòng mình, nói: "Nha đầu ngốc, giờ con có nghĩ nhiều cũng vô dụng. Đã năm năm rồi, nếu có nguy hiểm thì cũng đã sớm xảy ra rồi. Con đã quyết định chờ hắn thì phải tin tưởng hắn. Mười năm đã qua được một nửa, chỉ năm năm nữa sẽ có kết quả. Có khi chưa đến năm năm, hắn sẽ trở về gặp con."

Trữ Vinh Vinh yên lặng gật đầu nhưng nét mặt vẫn trĩu nặng ưu tư.

Phất Lan Đức vỗ nhẹ vào Mã Hồng Tuấn mập mạp bên cạnh:

"Mập, ngươi rèn luyện năm năm, hồn lực đã tới cấp nào rồi? Đừng nói với ta rằng ngươi không hề có chút tiến bộ nào nhé."

Mã Hồng Tuấn tủi thân nói: "Vốn con có tiến bộ không nhỏ, nhưng so với bọn biến thái này thì chẳng đáng là gì. Lão sư, hiện giờ con là hồn lực cấp 57, coi như không tệ nhỉ."

Phất Lan Đức sững sờ, trong mắt hiện lên một tia kinh hỷ. Phải biết rằng, Mã Hồng Tuấn chỉ mới hai mươi tuổi. Tuổi trẻ như vậy mà đã đạt tới cấp 57, lại thêm bản thân hắn có cực phẩm võ hồn Hỏa Phượng Hoàng, hơn nữa còn thu được một khối hồn cốt Hữu tí Hỏa Diễm. Trong những thanh niên cùng lứa, tuyệt đối là một trong những người xuất sắc nhất.

"Các ngươi thì sao?" Phất Lan Đức nhìn về phía mấy người còn lại.

Đái Mộc Bạch nói: "Con vừa mới tiến vào cấp 64. Trúc Thanh vừa qua cấp 60, có được hồn hoàn thứ sáu. Theo con thấy, không chênh lệch lắm so với tu vi của Vinh Vinh. Về phần Tiểu Tam, hình như cũng gần cấp 60 rồi."

Đường Tam gật đầu: "Đúng vậy, hiện tại con đang ở đỉnh cấp 59."

Phất Lan Đức, Đại sư, Liễu Nhị Long, Triệu Vô Cực, những cao tầng của học viện Sử Lai Khắc đưa mắt nhìn nhau.

"Biến thái, quái vật." Gần như bốn người cùng thốt lên giống hệt nhau.

Phải biết rằng những đứa trẻ trước mắt mới chỉ hai mươi tuổi thôi. Trước đây ba người "Hoàng Kim Nhất Đại" của Vũ Hồn Điện khi hai mươi tuổi cũng mới chỉ đạt hồn lực cấp năm mươi mà thôi.

Nhưng những tiểu quái vật trước mặt này gần như toàn bộ đều đã đạt tới cấp sáu mươi. Trong giới hồn sư, có thể nói là xưa nay chưa từng có.

Thực ra, xét về thiên phú, Sử Lai Khắc Thất Quái mặc dù tốt, nhưng cũng không hơn kém Hoàng Kim Nhất Đại của Vũ Hồn Điện là mấy. Sở dĩ bọn họ có được thành tựu ngày hôm nay cũng phụ thuộc rất lớn vào tiên phẩm dược thảo do Đường Tam cung cấp lúc trước. Những tiên phẩm dược thảo này không chỉ nâng cao thực lực của bọn họ trên diện rộng mà quan trọng hơn là đã tạo cho họ một nền tảng kiên cố, ngấm ngầm cải biến thể chất của họ.

Những tiên phẩm dược thảo này đều được Đường Tam tuyển chọn kỹ lưỡng để phù hợp nhất cho mỗi người sử dụng.

Duy chỉ có Tiểu Vũ không dùng tiên phẩm dược thảo, nhưng bản thân nàng là hồn thú mười vạn năm hóa hình, tốc độ tu luyện đương nhiên nhanh hơn các hồn sư phổ thông rất nhiều.

Chính những điều này kết hợp lại mới tạo thành những tiểu quái vật trước mắt.

Phất Lan Đức trừng mắt nhìn Mã Hồng Tuấn: "Ngươi xem người ta kìa, đều khoảng cấp 60 cả, hơn ngươi xa. Mấy năm nay chắc chắn ngươi không làm gì nghiêm chỉnh, hay là cả ngày chỉ theo hoa tìm liễu? Lãng phí cả võ hồn tốt như vậy."

Mã Hồng Tuấn vẻ mặt oan uổng, nói: "Lão sư, cũng không phải con không nỗ lực mà là bọn họ quá biến thái thôi!"

Đại sư cười nói: "Được rồi, Phất Lan Đức. Ngươi cũng đừng giả bộ nữa, kỳ thực trong lòng ngươi đã mừng như điên rồi. Hồn lực của Mập mạp mặc dù hơi thấp một chút, nhưng sức mạnh của Tà Hỏa Phượng Hoàng quyết không thua kém bọn Tiểu Tam. Ngươi không định tranh thủ khoe mẽ đó chứ."

Liễu Nhị Long đột nhiên hỏi Đường Tam: "Tiểu Tam, con định lúc nào sẽ đi tìm Tiểu Vũ?"

Đường Tam không do dự đáp: "Vốn con định tới thẳng Đại Rừng Tinh Đấu. Dù sao con cũng sắp lên cấp 60. Vì nhớ các sư phụ ở học viện nên con mới tới đây trước. Sau khi rời khỏi đây, con sẽ trực tiếp đi tìm Tiểu Vũ, giúp đỡ nàng tu luyện trong Đại Rừng Tinh Đấu. Khi nàng đột phá cấp 60, con sẽ đưa nàng trở về gặp mọi người."

Ánh mắt của Liễu Nhị Long trở nên dịu dàng: "Hãy đối xử tốt với nó. Mặc dù nó là hồn thú mười vạn năm hóa thân, nhưng con cũng nói, khi hoàn thành biến hóa thì cũng không khác gì nhân loại. Con không được có ý nghĩ kỳ thị nó, bằng không, ta sẽ không tha cho con."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!