Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục

Chương 347: TỨ ĐẠI GIA TỘC ĐƠN THUỘC TÍNH

"Giống như Lực Chi Nhất Tộc chúng ta am hiểu nghề rèn, Ngự Chi Nhất Tộc lại am hiểu xây dựng. Thuở ban đầu khi Hạo Thiên Tông được cải tạo chính là do Ngự Chi Nhất Tộc sửa chữa. Mẫn Chi Nhất Tộc thì am hiểu do thám, bởi vì họ toàn tâm tu luyện tốc độ nên cực kỳ nhanh nhẹn, có thể nói là những nhà tình báo tốt nhất. Còn Phá Chi Nhất Tộc lấy công kích làm chủ, sở trường của họ lại là chế dược."

Nghe Đường Tam nói vậy, đôi mắt Thái Thản nhất thời sáng rực lên: "Ý kiến hay, thật sự là một ý kiến tuyệt vời. Nếu xét về phương diện hồn sư, dù chúng ta có cố gắng đến đâu cũng không thể nào sánh kịp với Vũ Hồn Điện. Nhưng nếu có thể trang bị cho người thường những vũ khí giúp họ có sức chiến đấu gần bằng hồn sư, thì ưu thế tuyệt đối của hồn sư sẽ không còn nữa. Nhất là những hồn sư cấp thấp, khi đối mặt với một đội quân được trang bị vũ khí có sức sát thương lớn, bọn họ chắc chắn sẽ phải chịu thiệt thòi. Thiếu chủ, thứ này là do người phát minh ra hay là của chủ nhân?"

Đối với nghi vấn của Thái Thản, Đường Tam đã sớm chuẩn bị câu trả lời: "Ta tình cờ nhặt được một quyển bí tịch, loại vũ khí này được gọi là Ám Khí. Đặc điểm lớn nhất của nó chính là tính bất ngờ. Nếu nói về sức sát thương, Chư Cát Thần Nỏ cũng chỉ là loại bình thường mà thôi. Chỉ có điều, ám khí càng có uy lực lớn thì chế tạo lại càng phức tạp. Ta thành lập Đường Môn chính là để phát dương quang đại ám khí. Đem kinh doanh một số loại ám khí, có thể giao dịch với Thiên Đấu đế quốc. Ta tin rằng họ nhất định sẽ rất hứng thú với những trang bị này của chúng ta."

Thái Thản cười lớn, đôi bàn tay to lớn hóa thành một chuỗi ảo ảnh, lướt qua các linh kiện của thần nỏ đã được tháo rời. Với tốc độ thần kỳ, nhanh hơn Đường Tam ít nhất cả chục lần, chỉ trong vài hơi thở, Chư Cát Thần Nỏ đã được khôi phục nguyên trạng. Kỹ thuật thần diệu này khiến Đường Tam không khỏi hết lời khen ngợi.

"Xem ra, tông môn này của thiếu chủ không những không cần ta bỏ tiền vào, ngược lại còn có thể kiếm được không ít. Khó trách người nói sau này thợ rèn sẽ không còn thấp kém nữa. Đây cũng chính là lý do vì sao lại cần đến cả giới thợ rèn!"

Nếu như lúc trước Thái Thản quyết định đi theo Đường Tam là vì mối quan hệ với Đường Hạo, thì giờ đây, lão đã hoàn toàn một lòng một dạ. Ánh mắt lão nhìn Đường Tam tràn ngập sự khâm phục. Đưa ngành thợ rèn phát dương quang đại chính là tâm nguyện cả đời của lão, so với Đường Tam, lão thậm chí còn hưng phấn hơn nhiều. Nếu không phải có con trai và cháu trai ở đây, có lẽ lão đã không nhịn được mà khoa tay múa chân rồi.

Đường Tam suy nghĩ một lát rồi nói: "Tất cả mọi chuyện chúng ta nhất định phải tiến hành trong bí mật. Tạm thời không thể để hoàng thất Thiên Đấu đế quốc biết được. Về phần chế tạo ám khí, ta sẽ nhanh chóng mang bản vẽ đến, sau đó chúng ta sẽ bắt đầu vận hành Đường Môn. Ta đã đến Thất Bảo Lưu Ly Tông và đạt được thỏa thuận với Trữ tông chủ. Ngài ấy sẽ lo vấn đề tài chính để duy trì Đường Môn, chúng ta chỉ cần chuyên tâm chế tạo ám khí là đủ, ngay cả nguyên liệu cũng không cần phải lo lắng. Tuy nhiên, một vài kim loại quý hiếm thì chúng ta phải tự mình thu thập. Ám khí của Đường Môn chúng ta không chỉ nhắm vào hồn sư cấp thấp. Mục tiêu thực sự của ta là phải khiến cho cả Phong Hào Đấu La khi đối mặt với ám khí cũng phải run sợ."

Thái Thản cười hắc hắc, nói: "Chuyện đó thiếu chủ không cần lo lắng. Lão già này cũng có chút thân phận, là phó hội trưởng của Hiệp hội thợ rèn toàn đại lục. Mua sắm một ít kim loại hiếm không thành vấn đề, chỉ cần có đủ thời gian là được. Đợi một thời gian nữa, khi Đường Môn ổn định, ta sẽ tự mình đi một chuyến đến Canh Tân Thành. Nơi đó có tổng hội của Hiệp hội thợ rèn, cũng là nơi giao dịch kim loại lớn nhất. Từ nơi đó, chúng ta hẳn là có thể thu được không ít thứ tốt, thậm chí còn có thể chiêu mộ thêm một nhóm thợ rèn nữa. Cứ như vậy đi, thiếu chủ đợi ta xử lý xong những chuyện quan trọng rồi sẽ tiến hành cải tạo toàn diện. Nếu đã làm, chúng ta sẽ làm một lần cho thật lớn."

Nghe Thái Thản nói, cảm giác đầu tiên của Đường Tam chính là nhẹ nhõm. Thành lập một tông môn không phải chuyện dễ dàng, nhưng có Lực Chi Nhất Tộc của Thái Thản hỗ trợ, cùng với kỹ thuật rèn đúc của lão, mọi việc sau này sẽ đơn giản hơn rất nhiều.

"Trưởng lão, đến lúc đó ta sẽ cùng ngài đến Canh Tân Thành một chuyến, ta cũng muốn tìm hiểu thêm về thành phố kim loại này."

Thái Thản gật đầu, nói: "Thiếu chủ, hôm nay ngài tới thật đúng lúc, nếu ngày mai ngài mới đến, e rằng sẽ không gặp được lão phu nữa."

"Ồ? Trưởng lão định đi xa sao?" Đường Tam nghi hoặc hỏi.

Thái Thản thở dài một tiếng, nói: "Nói ra thì việc này cũng có liên quan đến Hạo Thiên Tông. Thuở ban đầu khi Hạo Thiên Tông chưa phong bế, chính là đệ nhất thiên hạ tông môn, dưới trướng có rất nhiều phe phái phụ thuộc. Trong đó có tứ đại gia tộc đơn thuộc tính của chúng ta, bao gồm Lực Chi Nhất Tộc của ta, Ngự Chi Nhất Tộc, Mẫn Chi Nhất Tộc và Phá Chi Nhất Tộc. Sau khi Hạo Thiên Tông gặp biến cố, tông môn tuyên bố phong bế, chúng ta cũng lần lượt rời khỏi. Nhưng tứ đại gia tộc đơn thuộc tính chúng ta vẫn luôn tương trợ lẫn nhau, vì vậy, cứ mỗi hai năm chúng ta sẽ tụ họp một lần. Năm nay vừa đúng kỳ hạn. Gần đây Vũ Hồn Điện hoạt động thường xuyên, một năm sau lại muốn bầu chọn lại bảy đại tông môn, nên lần tụ họp này của chúng ta là không thể thiếu. Ngày mai ta sẽ phải xuất phát tham dự. Ít nhất cũng phải đi một tháng. Xin thiếu chủ đừng trách tội, Đường Môn mới thành lập, đang trong thời gian quan trọng mà ta lại vắng mặt. Ta sẽ để Thái Nặc ở lại hỗ trợ ngài, ngài cứ giao việc cho nó, nó sẽ làm tốt thôi."

Trong lòng Đường Tam khẽ động: "Trưởng lão, ta nghĩ, ta sẽ đi cùng ngài. Không biết có tiện không? Ta biết tứ đại tông tộc các người khi đó thoát ly khỏi Hạo Thiên Tông cũng là bất đắc dĩ. Mấy năm nay vì mâu thuẫn giữa Hạo Thiên Tông và Vũ Hồn Điện mà các người bị ảnh hưởng, e rằng cuộc sống cũng không tốt lắm. Ta muốn thử tiếp xúc với họ một chút, có lẽ..."

Thái Thản khoát tay, cười khổ nói: "Thiếu chủ, ngài đi cùng ta thì không có vấn đề gì. Chỉ là tộc trưởng của ba đại gia tộc kia có oán niệm rất sâu với Hạo Thiên Tông, hơn nữa họ đều là những người cực kỳ quật cường. Mấy năm nay đâu chỉ đơn giản là sống không như ý, quả thực chính là bị xa lánh, không dám lộ diện. Cho dù Hạo Thiên Tông có tái xuất giang hồ, họ cũng tuyệt đối không quay lại dốc sức vì tông môn nữa. Ngài nếu hy vọng nhận được sự tán thành của họ, e rằng chỉ lãng phí công sức mà thôi."

Thái Nặc bên cạnh cũng xen vào: "Bọn họ đối với Hạo Thiên Tông đều oán niệm rất sâu. Nhất là Phá Chi Nhất Tộc, vì quan hệ với Hạo Thiên Tông nên họ từng bị Vũ Hồn Điện tập kích, tông tộc tổn thất gần một nửa, cho tới bây giờ nguyên khí vẫn chưa thể khôi phục. Mà Hạo Thiên Tông khi đó đã phong bế, chỉ lo tự bảo vệ mình, đối với họ thì thờ ơ lạnh nhạt."

Đường Tam thở dài một tiếng. Hắn biết, chuyện tông môn phong bế đúng là Hạo Thiên Tông không đúng. Nhưng khi đó Hạo Thiên Tông cũng đang gặp phải nguy cơ cực lớn. Phụ thân và Vũ Hồn Điện phát sinh xung đột, lão tông chủ lúc đó cũng qua đời, đại bá kế thừa vị trí tông chủ chưa được bao lâu, nội bộ tông môn cực kỳ khó khăn, vì tự bảo vệ mình nên đành phải bất đắc dĩ phong bế. Thế nhưng lại làm khổ các tông môn phụ thuộc này. Vũ Hồn Điện không tìm được Hạo Thiên Tông thì chắc chắn sẽ tìm đến họ mà trút giận. Có thể tưởng tượng được mấy năm nay họ đã phải trải qua gian nan đến thế nào, chẳng những phải sống cuộc sống trốn đông trốn tây, tình cảnh như Lực Chi Nhất Tộc đã là tốt nhất trong số đó rồi.

"Là Hạo Thiên Tông có lỗi với họ. Thái Thản trưởng lão, hãy để ta đi cùng ngài. Nếu có thể hóa giải thì cố gắng hóa giải. Dù tương lai họ không trở lại Hạo Thiên Tông, ta cũng hy vọng có thể làm chút gì đó cho họ, cố gắng hết sức bù đắp những tổn thương mà họ đã phải chịu đựng mấy năm nay. Không biết ý ngài thế nào?"

Thái Thản có chút kinh ngạc nhìn Đường Tam, thần sắc trên mặt không khỏi trở nên nhu hòa hơn hẳn: "Thiếu chủ so với chủ nhân năm đó không hề thua kém về nhuệ khí, nhưng về đối nhân xử thế lại vượt trội hơn, người toàn diện hơn nhiều. Có những lời này của thiếu chủ, lão phu nguyện tận tụy đến cùng. Chỉ là, thiếu chủ vẫn không nên ôm hy vọng quá lớn thì hơn."

Không thử sao biết không được! Đường Tam đứng dậy, nói: "Cứ quyết định vậy đi. Ta về trước, chuyện thành lập Đường Môn tạm hoãn lại. Sáng sớm ngày mai, ta sẽ cùng ngài đến tham dự buổi tụ họp của các gia tộc đơn thuộc tính."

Tổ tôn ba người nhà Thái Thản tiễn Đường Tam ra tận cửa, dõi mắt nhìn hắn đi xa.

Thái Nặc nhìn phụ thân, rồi lại nhìn con trai, không nhịn được nói: "Thiếu chủ làm việc trầm ổn, thật sự không giống một thanh niên mới hai mươi tuổi."

Thái Thản mỉm cười, nói: "Ta thật sự hy vọng Hạo Thiên Tông có thể quật khởi trở lại dưới sự dẫn dắt của thiếu chủ. Thiếu chủ thành lập Đường Môn cũng là chuyện tốt, chúng ta sẽ không trở lại Hạo Thiên Tông nữa, sau này Lực Chi Nhất Tộc chỉ thuộc về Đường Môn mà thôi. Thái Long."

"Gia gia." Thái Long cung kính đáp.

Thái Thản nói: "Ngày mai ngươi cũng cùng ta và thiếu chủ đi tham gia tụ hội. Ngươi phải đi theo bên cạnh thiếu chủ, học hỏi ở người cho nhiều vào. Chỉ cần ngươi học được ba phần của người, sau này Lực Chi Nhất Tộc chúng ta cũng có thể yên tâm giao cho ngươi. Trong tộc, ngươi cũng được coi là thiên phú hiếm thấy, sau này có thành tựu ra sao đều phụ thuộc vào việc ngươi học hỏi được bao nhiêu từ thiếu chủ. Thái Nặc, sau khi chúng ta đi, gia tộc sẽ giao cho ngươi. Trong thời gian chúng ta đi vắng, ngươi hãy cải tạo lại kiến trúc bên trong gia tộc. Đợi ngày mai chúng ta thương lượng thêm một chút rồi ngươi sẽ hoàn thành nốt."

"Vâng, phụ thân."

Trở lại học viện Sử Lai Khắc, Đường Tam đi thẳng đến chỗ ở, căn nhà gỗ này hiện tại đã là nơi ở của bốn người bọn họ. Đối với Áo Tư Tạp và những người khác, đương nhiên Đường Tam sẽ không giấu giếm gì, hắn kể lại toàn bộ kế hoạch của mình với Lực Chi Nhất Tộc cho họ nghe.

"Tiểu Áo, ngươi và Vinh Vinh thật vất vả mới đoàn tụ, cứ ở lại học viện đi. Mập mạp, ngày mai ngươi đi cùng ta nhé."

Mã Hồng Tuấn cười hắc hắc, nói: "Được thôi, dù sao rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi. Nói thế nào thì sau này ta cũng là phó tông chủ của Đường Môn."

Trữ Vinh Vinh cười nói: "Tam ca, ngươi không thể bên trọng bên khinh mà chỉ cho mập mạp làm phó tông chủ được, ta cũng muốn làm phó tông chủ."

Đường Tam có chút bất đắc dĩ nói: "Tùy các ngươi thôi, chỉ cần Trữ thúc thúc không có ý kiến thì ta rất vui lòng đồng ý."

Áo Tư Tạp nói: "Tiểu Tam, hay là ngày mai chúng ta cũng đi cùng ngươi. Nếu ngươi đã biết tứ đại tông tộc đơn thuộc tính có oán niệm sâu sắc với Hạo Thiên Tông, vạn nhất họ gây bất lợi cho ngươi, chúng ta ở cùng một chỗ có thể ứng phó."

Đường Tam lắc đầu, nói: "Các ngươi cứ ở lại đi. Cho dù tứ đại tông tộc đơn thuộc tính có oán hận Hạo Thiên Tông sâu hơn nữa, họ cũng từng là người của Hạo Thiên Tông, sẽ không đối xử với ta quá tệ đâu. Hơn nữa ở đây còn cần chuẩn bị một số việc. Vinh Vinh, phiền ngươi nói với Trữ thúc thúc một tiếng, nhanh thì một tháng, chậm thì hai tháng, ta sẽ nhanh chóng trở về."

Trữ Vinh Vinh gật đầu đáp ứng: "Tam ca, vậy ngươi đi đường phải cẩn thận. Ngươi có định mang theo Tiểu Vũ không?"

Đường Tam nhìn Tiểu Vũ trong lòng, gật đầu nói: "Ta sẽ không bao giờ tách khỏi Tiểu Vũ nữa. Yên tâm đi, có Túi Như Ý Bách Bảo rồi, nếu gặp tình huống không ổn ta sẽ lập tức để nàng vào đó."

Áo Tư Tạp suy nghĩ một chút rồi nói: "Tác dụng Kính Tượng Phục Chế Tràng của ta đối với các ngươi có hạn, một khi sử dụng sẽ tạm thời che giấu năng lực vốn có của các ngươi, cho nên ta cũng không chế tạo. Tiểu Tam, ở đây có việc gì cần làm thì cứ nói, chúng ta sẽ làm tốt. Chúng ta đều là huynh đệ, ngươi không cần phải khách khí. Vũ Hồn Điện là kẻ thù chung của chúng ta." Năm năm rèn luyện, Áo Tư Tạp so với trước đây đã trầm ổn hơn nhiều.

Đường Tam suy nghĩ một chút, nói: "Tạm thời thì chưa có. Các ngươi cứ ở lại học viện tu luyện đi. Nếu có thời gian rảnh, có thể đến phòng đấu giá xem thử, mua một ít kim loại hiếm về. Tiền thì cứ lấy từ Trữ thúc thúc là được, ngài ấy sẽ lo liệu kinh phí hoạt động cho chúng ta."

Đường Tam đi cáo từ đám người Đại Sư, Phất Lan Đức. Sáng sớm hôm sau, hắn cùng Mã Hồng Tuấn một lần nữa đi đến Lực Chi Nhất Tộc.

Thái Thản đã sớm chuẩn bị xong xuôi, lại cùng thương lượng một chút về phương án cải tổ kiến trúc của Lực Chi Nhất Tộc, giao cho Thái Nặc chấp hành, sau đó đoàn người mới lên đường.

Thái Thản mang theo không nhiều người, ngoài Thái Long, còn có bốn người thuộc thế hệ thứ hai giống Thái Nặc. Tuổi họ đều hơn bốn mươi, hồn lực thấp nhất cũng đều là Hồn Vương.

Đường Tam vẫn như trước, ôm Tiểu Vũ trong lòng. Khi không có nguy hiểm, hắn sẽ không để Tiểu Vũ trong Túi Như Ý Bách Bảo. Bản thể Tiểu Vũ tuy không có ý thức nhưng lại hết sức ngoan ngoãn, đối với Đường Tam cũng rất quyến luyến. Có lẽ vì vẫn chưa hấp thụ hoàn toàn dược hiệu của Tương Tư Đoạn Trường, nên nó thích nhất là nằm ngủ trong lòng Đường Tam.

Tám người cùng đi nên Thái Thản đã chuẩn bị hai cỗ xe ngựa. Lão cùng Thái Long, Đường Tam và Mã Hồng Tuấn ngồi một xe, bốn gã tộc nhân còn lại ngồi một xe khác.

Tuy vóc dáng mỗi người đều rất to lớn, nhưng xe ngựa của Lực Chi Nhất Tộc cũng không hề nhỏ. Do bốn con ngựa to khỏe kéo, bốn người ngồi trong xe vẫn còn rộng rãi. Về phần ăn uống, đều đã có hồn đạo khí mang theo nên không chiếm không gian bên trong xe.

Bất luận là Mã Hồng Tuấn hay Đường Tam, đây đều là lần đầu tiên họ ngồi xe ngựa. Cỗ xe chạy hết sức vững vàng, bên trong có nhiều cửa sổ thông khí nhỏ. Lúc này đang là cuối thu, không khí khá trong lành, bên ngoài mát mẻ. Mở rèm cửa sổ ra, gió mát thổi vào khiến mọi người cảm thấy vô cùng thoải mái.

Ngồi trên xe, Mã Hồng Tuấn không nhịn được than thở: "Trưởng lão, xe ngựa của ngài thật thoải mái, sao ta không thấy nó xóc chút nào nhỉ?"

Thái Thản có chút đắc ý nói: "Đây là do chúng ta tự chế tạo. Xe ngựa được làm từ tinh thiết, phía dưới có mười sáu chiếc lò xo lớn để giảm xóc, vì vậy rất thích hợp để đi đường dài. Nếu không, với một cỗ xe nặng như vậy đã phải cần đến bốn con ngựa kéo rồi. Phu xe cũng là đệ tử trong tông môn."

Đường Tam mỉm cười nói: "Trước kia thật là có mắt không thấy Thái Sơn, không ngờ ngài lại là một đại sư rèn đúc. À phải rồi, ta còn chưa hỏi ngài, lần này chúng ta đi đâu để gặp ba đại tông môn kia?"

Thái Thản nói: "Lần này lộ trình không gần, chúng ta phải đi qua hơn nửa Thiên Đấu đế quốc, gần đến biên giới Tinh La đế quốc, tại Long Hưng Thành, nơi tiếp giáp của hai đại đế quốc để gặp mặt. Lần tụ hội này do Ngự Chi Nhất Tộc chủ trì, căn cứ của họ ở Long Hưng Thành. Ngoài Lực Chi Nhất Tộc của chúng ta, thì đó được coi là địa bàn tốt nhất. Thiếu chủ có thể còn chưa hiểu rõ về tứ đại tông tộc, vậy trên đường đi ta sẽ kể cho người nghe một chút về tứ đại gia tộc đơn thuộc tính."

Đây cũng là điều mà Đường Tam muốn biết nhất lúc này, hắn lập tức tập trung tinh thần lắng nghe Thái Thản giảng giải.

Thái Thản nói: "Tứ đại gia tộc đơn thuộc tính không phải được thành lập cùng một lúc. Trước kia, họ đều là tông môn phụ thuộc của Hạo Thiên Tông, các tộc trưởng đời đầu đều có quan hệ họ ngoại với Hạo Thiên Tông. Giống như Lực Chi Nhất Tộc chúng ta, trong bốn tông tộc thì xem như thành lập sớm nhất. Cụ bà tổ của ta chính là đệ tử trực hệ của Hạo Thiên Tông, thực lực của bà rất mạnh, gần ngang với Phong Hào Đấu La. Bản thân bà lại đam mê rèn đúc, được Hạo Thiên Tông hỗ trợ nên đã thành lập Lực Chi Nhất Tộc chúng ta, trở thành một trong những tông môn phụ thuộc của Hạo Thiên Tông, sau đó còn là một trong những nguồn kinh tế lớn nhất của cả tông môn. Thực lực của cả bốn gia tộc đơn thuộc tính chúng ta đều không thật sự quá mạnh. Thiếu chủ hẳn cũng đã thấy, Lực Chi Nhất Tộc chúng ta chỉ có ưu điểm duy nhất là lực lượng. Gặp phải hồn sư có hồn kỹ khắc chế thì căn bản không có biện pháp nào. Đây cũng là lý do vì sao Vũ Hồn Điện không thèm để ý đến chúng ta. Nói trắng ra, Lực Chi Nhất Tộc mạnh về sức mạnh, Ngự Chi Nhất Tộc cũng không khác chúng ta là mấy, chỉ có điều chúng ta thiên về công kích bằng lực lượng, còn họ lại thiên về da dày thịt béo. Nếu nói về lực phòng ngự, Ngự Chi Nhất Tộc tuyệt đối không yếu hơn Tượng Giáp Tông trong bảy đại tông môn, võ hồn bản thể của họ là Bản Giáp Cự Tê, chỉ là lực công kích của họ không thể so sánh với Tượng Giáp Tông."

"Ba tông tộc khác thành lập trong khoảng một trăm năm trở lại đây, lịch sử kém hơn Lực Chi Nhất Tộc chúng ta khá nhiều, nhưng mỗi một tộc trong tứ đại tông tộc đều tinh thông một lĩnh vực riêng, vì thế họ đều cực kỳ quan trọng đối với Hạo Thiên Tông. Giống như Lực Chi Nhất Tộc chúng ta am hiểu nghề rèn, Ngự Chi Nhất Tộc lại am hiểu xây dựng. Thuở ban đầu khi Hạo Thiên Tông được cải tạo chính là do Ngự Chi Nhất Tộc sửa chữa. Mẫn Chi Nhất Tộc thì am hiểu do thám, bởi vì họ toàn tâm tu luyện tốc độ nên cực kỳ nhanh nhẹn, có thể nói là những nhà tình báo tốt nhất. Còn Phá Chi Nhất Tộc lấy công kích làm chủ, sở trường của họ lại là chế dược."

"Nếu nói về tình hình hiện tại, Lực Chi Nhất Tộc chúng ta dời đến Thiên Đấu Thành, xem như là nơi tốt nhất. Phá Chi Nhất Tộc mặc dù năm đó tổn thất thảm trọng, nhưng dược vật họ luyện chế được hoan nghênh ở bất cứ quốc gia nào, cho nên tình hình cũng không khác Ngự Chi Nhất Tộc là mấy. Chỉ có Mẫn Chi Nhất Tộc hiện tại là bi thảm nhất. Họ muốn gia nhập các tông tộc hồn sư khác nhưng lại không có phương thức mưu sinh nào. Nếu không phải ba tộc chúng ta tiếp tế, e rằng Mẫn Chi Nhất Tộc đã sớm suy bại rồi."

Nghe Thái Thản nói vậy, Đường Tam đã có hiểu biết sơ bộ về bốn tông tộc đơn thuộc tính này, trong lòng thầm nghĩ, khó trách lúc đầu Hạo Thiên Tông lại là đệ nhất thiên hạ tông môn, ngay cả các tông tộc phụ thuộc cũng đã xuất sắc đến vậy. Đáng tiếc năm đó tông môn phong bế quá vội vàng, không kịp giữ lại những nhân tài này, nếu không Hạo Thiên Tông muốn quật khởi trở lại sẽ đơn giản hơn nhiều.

"Trưởng lão, vừa rồi ngài nói Phá Chi Nhất Tộc am hiểu nhất là chế dược, không biết họ luyện chế loại dược vật gì?" Đường Tam hỏi.

Thái Thản nói: "Cụ thể ta cũng không rõ lắm. Họ luyện cả thuốc chữa bệnh, nhưng cũng luyện chế cả độc dược. Trong tứ đại tông tộc chúng ta, Phá Chi Nhất Tộc có thể nói là tông môn thần bí nhất. Năm đó khi còn phụ thuộc Hạo Thiên Tông, họ vẫn giữ khoảng cách xa nhất với tông môn, hơn nữa còn cực kỳ giữ bí mật về dược vật của mình. Lão tông chủ từng rất bất mãn với họ, nhưng họ lại là tông môn chịu liên lụy nghiêm trọng nhất. Nói ra cũng thật xui xẻo."

Khóe miệng Đường Tam hiện lên một nụ cười nhạt, trong lòng hắn ít nhiều đã có sắp xếp.

"Trưởng lão, hiện tại tứ đại tông tộc tổng cộng có bao nhiêu tộc nhân?"

Thái Thản nói: "Đệ tử trực hệ của Lực Chi Nhất Tộc chúng ta có hơn hai trăm người, tính cả người nhà thì hơn năm trăm. Trong ba tộc khác, Ngự Chi Nhất Tộc và Mẫn Chi Nhất Tộc cũng không khác chúng ta là mấy, còn Phá Chi Nhất Tộc thì tộc nhân trực hệ chỉ còn khoảng hơn một trăm người. Nguyên khí của họ còn rất lâu nữa mới có thể khôi phục lại được."

Đường Tam có vẻ đăm chiêu nói: "Nói như vậy, số lượng tộc nhân của bốn tông tộc cũng vào khoảng nghìn người nhỉ."

Thái Thản nói: "Thuở ban đầu khi Hạo Thiên Tông còn như mặt trời ban trưa, đệ tử trực hệ cũng chỉ hơn ba trăm người, nhưng hồn sư phụ thuộc lại lên đến gần năm nghìn người, trong đó lại chia ra nhiều tông tộc nhỏ, lấy bốn tông tộc chúng ta làm đầu. Hạo Thiên Tông vừa ẩn cư, có thể nói là mỗi người một ngả, tan tác vô cùng. Những người chính thức ở lại chỉ rất ít. Tứ đại tông tộc chúng ta trực tiếp bị Vũ Hồn Điện mạnh mẽ đàn áp, lại không có sự hỗ trợ của tông môn nên mới tan rã như hiện tại. Còn các tiểu tông tộc kia thì tan rã càng nhanh, trong đó không ít đã lựa chọn hợp nhất với Vũ Hồn Điện. Có thể nói, Hạo Thiên Tông và Vũ Hồn Điện tuy chưa chính thức giao chiến, nhưng khi tông môn phong bế cũng chính là tự mình nhận thua. Nếu không phải vì bất đắc dĩ, ai lại muốn họ hàng thân thích của mình thoát ly khỏi tông môn chứ?"

Nói đến những lời cuối cùng, giọng của Thái Thản đã trở nên ngưng trọng hẳn. Có thể tưởng tượng được, từng là lão đại của giới hồn sư nhưng chưa đánh một trận đã trốn tránh, việc này đã giáng một đòn nặng nề thế nào vào các tông tộc phụ thuộc.

Bên trong xe ngựa trở nên yên tĩnh, không khí có vẻ ngưng trọng.

Một lúc lâu sau, Thái Thản mới lên tiếng lần nữa: "Kỳ thật ta cũng biết, lựa chọn của tông môn khi đó đã là tốt nhất rồi. Lão tông chủ qua đời, tân tông chủ vừa mới kế vị, còn chủ nhân lại vừa đánh chết Giáo hoàng. Mối thù của Hạo Thiên Tông chúng ta với Vũ Hồn Điện đã là không đội trời chung. Vũ Hồn Điện muốn tấn công chúng ta thì có quá đủ lý do. Nếu Thất Bảo Lưu Ly Tông và Lam Điện Phách Vương Long gia tộc không nguyện ý giúp đỡ, khả năng Hạo Thiên Tông bị diệt vẫn chiếm ít nhất bảy phần. Lựa chọn ẩn cư không thể nghi ngờ là có thể bảo toàn thực lực cốt lõi của Hạo Thiên Tông. Các tông tộc phụ thuộc tuy tan tác nhưng thực lực của tông môn vẫn không tổn thất chút nào. Nếu như tương lai tông môn có thể trở lại như xưa, có đủ lực lượng để đối đầu trực diện với Vũ Hồn Điện, lúc đó còn sợ không có hồn sư đến phụ thuộc sao?"

Trong giọng nói của lão có chút thê lương. Lão nói với Đường Tam những chuyện này, trong lòng cũng không khỏi đau xót, bởi vì tông tộc của lão cũng chỉ là những quân cờ trong tay các thế lực lớn, lúc nào họ muốn bỏ thì chỉ cần một cước là đá văng. Đây cũng là nguyên nhân vì sao họ oán niệm Hạo Thiên Tông đến thế.

Hít một hơi thật sâu, Đường Tam cũng không biết làm thế nào để an ủi lão, lời lẽ lúc này cũng không có ý nghĩa gì nhiều.

"Thiếu chủ, ta có một chuyện muốn nhờ." Ánh mắt Thái Thản đột nhiên trở nên nóng rực.

"Trưởng lão, ngài cứ nói." Đường Tam vội vàng nói.

Thái Thản trầm giọng nói: "Nếu như tương lai Hạo Thiên Tông một lần nữa quật khởi, khi ngài muốn sáp nhập Đường Môn vào Hạo Thiên Tông, thì mong ngài cho phép ta dẫn Lực Chi Nhất Tộc rời khỏi Đường Môn."

Đường Tam không chút do dự, quả quyết nói: "Chuyện này tuyệt đối sẽ không xảy ra. Đường Môn là Đường Môn, Hạo Thiên Tông là Hạo Thiên Tông. Ta tuy là truyền nhân trực hệ của Hạo Thiên Tông, nhưng cho tới nay ta vẫn chưa từng nghĩ đến việc biến Đường Môn thành một tông môn trong giới hồn sư. Cho nên chuyện sáp nhập với Hạo Thiên Tông là không bao giờ có."

Nghe hắn nói xong, thần sắc Thái Thản rõ ràng trở nên nhẹ nhõm hơn vài phần: "Thiếu chủ đã nói vậy thì ta an tâm rồi."

Đường Môn là Đường Môn, đó là Đường Môn trong ký ức kiếp trước của Đường Tam. Đem Đường Môn phát dương quang đại ở dị giới chính là chấp niệm duy nhất của hắn, sao có thể dễ dàng giao cho người khác? Lại càng không cần phải nói đến chuyện sáp nhập với Hạo Thiên Tông, lúc đó quyền lực sẽ rơi vào tay Hạo Thiên Tông.

Để Thái Thản không tiếp tục chìm trong thống khổ, Đường Tam nói: "Trưởng lão, ngài là người đứng đầu trong giới thợ rèn, đường xá xa xôi, không bằng chúng ta thảo luận một chút về ám khí đi."

Nghe hai chữ "ám khí", tinh thần Thái Thản nhất thời tỉnh táo hẳn lên, lão than thở: "Thiếu chủ, ta xem mấy bản vẽ của ngài thật sự là 'xảo đoạt thiên công'. Ta tuy có thể nhìn thấu, nhưng nếu để ta tự mình thiết kế ra chúng thì khẳng định là không thể làm được."

Đường Tam mỉm cười, nói: "Kỳ thật, so với Chư Cát Thần Nỏ, ta còn có rất nhiều ám khí lợi hại hơn hẳn. Trong đó, có một loại ám khí thể tích không lớn, chỉ dài khoảng một thước, hình trụ. Nếu có thể chế tạo ra, một khi phóng ra, nó ít nhất cũng có thể phá được phòng ngự của một Hồn Thánh, kể cả khi hắn dùng tới Võ Hồn Chân Thân. Mà ngay cả Phong Hào Đấu La, nếu bị tấn công bất ngờ cũng ít nhất sẽ bị thương nặng."

Ánh mắt Thái Thản sáng bừng, miệng hắn kinh hô: "Còn có ám khí lợi hại như vậy sao?"

Đường Tam gật đầu khẳng định: "Chỉ là muốn chế tạo nó cũng cực kỳ khó khăn. Không những nguyên liệu đòi hỏi yêu cầu rất cao, mà phương pháp chế tạo cũng phải cực kỳ nhuần nhuyễn, chỉ cần có một chút sai sót cũng sẽ thất bại."

Trong nghề rèn, Thái Thản chính là bậc thầy. Nghe Đường Tam nói vậy, nhất thời lòng lão ngứa ngáy khó chịu: "Thiếu chủ, ám khí này gọi là gì, ngài có thể vẽ bản vẽ của nó không? Cái khác thì ta không dám nói, nhưng trên đại lục này, nếu nói về công nghệ rèn mà ta không làm được thì chắc chắn không ai có thể làm được."

Đường Tam nói: "Lúc đầu khi xem trong cuốn bí tịch kia, ta đã ghi nhớ bản vẽ trong đầu rồi, ta có thể nói qua một chút cho ngài. Ám khí này khi được phóng ra, nó giống như Khổng Tước xòe đuôi, huy hoàng lộng lẫy, khiến người nhìn trực tiếp sẽ tâm thần mê muội, lúc tỉnh lại thì tính mạng đã mất. Cho nên tên của nó là Khổng Tước Linh."

Thái Thản than thở: "Hay, quả là Khổng Tước Linh! Nếu theo lời ngươi nói, một khi chúng ta có thể chế tạo ra nhiều Khổng Tước Linh, lúc đó còn sợ gì Vũ Hồn Điện chứ."

Đường Tam cười khổ nói: "Không dễ dàng như vậy đâu. Khổng Tước Linh tuy uy lực phi phàm, nhưng chế tạo nó lại khó vô cùng, hơn nữa yêu cầu về nguyên liệu cực cao. Nếu không, sao nó có thể phá được phòng ngự của Hồn Thánh chứ? Chế tạo Khổng Tước Linh cần phải có Huyền Thiết. Chỉ có dùng Huyền Thiết để chế tạo cơ quan và nòng phóng ám khí mới có thể khiến nó đạt uy lực cao nhất."

Thái Thản sửng sốt một chút: "Huyền Thiết? Đó là loại kim loại gì? Tại sao ta chưa từng nghe qua bao giờ?"

Trong lòng Đường Tam khẽ động, thầm nghĩ ở kiếp trước của mình gọi là Huyền Thiết, chẳng lẽ kiếp này họ cũng gọi như vậy sao? "Huyền Thiết là một loại kim loại cực kỳ hiếm gặp, cùng thể tích với các kim loại khác nhưng nó lại nặng hơn hàng trăm lần. Các loại vũ khí chỉ cần trộn thêm một chút Huyền Thiết cũng sẽ trở thành lợi khí. Còn nếu vũ khí hoàn toàn được chế tạo từ Huyền Thiết thì... nó gần như có thể khắc chế phần lớn vũ khí bằng kim loại khác."

Trong mắt Thái Thản hiện ra vẻ suy tư: "Chẳng lẽ Huyền Thiết mà ngươi nói chính là Hoa Văn Thiết? Hoa Văn Thiết có hiệu quả không khác mấy so với Huyền Thiết mà ngươi miêu tả, cũng thực sự rất hiếm. Giá cả so với vàng còn đắt và quý hơn nhiều lần. Nó luôn là vương giả trong chế tạo vũ khí."

Nghe Thái Thản nói vậy, Đường Tam nhất thời mừng rỡ. Hắn sợ nhất là ở thế giới này không có Huyền Thiết. Hiếm là chuyện bình thường, nhưng chỉ cần có thì việc chế tạo Khổng Tước Linh chỉ là chuyện sớm muộn.

Đường Tam mỉm cười, nói: "Xem ra, lần này sau khi bốn tông tộc các người hội họp xong, ta thật sự phải cùng ngài đến 'kim loại chi đô' Canh Tân Thành một chuyến. Hy vọng có thể thu hoạch được gì đó."

Hứng thú của Thái Thản đã hoàn toàn bị Đường Tam dẫn dắt: "Thiếu chủ, người mau nói đi, làm sao để tạo ra Khổng Tước Linh?"

Đường Tam nói: "Khổng Tước Linh là một trong những loại ám khí cơ quan cường đại nhất trong cuốn bí tịch đó. Thân hình trụ, dài một thước, đường kính ba tấc. Bên trên có hai cái nút. Nút thứ nhất là để lên cót, nguyên lý giống như Chư Cát Thần Nỏ, nếu để lên dây quá lâu sẽ bị tổn hại. Chỉ là cơ quan của Khổng Tước Linh tinh vi hơn nhiều, chỉ cần nhấn một cái là có thể hoàn thành quá trình này trong nháy mắt. Nút thứ hai dùng để phóng ra, có tên gọi là 'Quỷ Thần Khó Thoát'. Cả Khổng Tước Linh tổng cộng chia làm ba bộ phận lớn: linh thân, nội cơ và tập hợp ám khí. Trong đó, chế tạo khó nhất chính là nội cơ, cấu tạo của nó cực kỳ phức tạp. Bên trong nơi cất giấu ám khí của Khổng Tước Linh có tổng cộng 365 mũi, một lần phóng ra toàn bộ. Khi phóng ra, nó có thể bao trùm một phạm vi hơn mười mét vuông. 365 mũi ám khí này chia làm mười hai loại, vì lý do thể tích nên toàn bộ đều là ám khí hình trâm. Phần lớn được chế tạo từ Huyền Thiết, còn một ít được chế tạo từ chất liệu đặc thù. Sở dĩ sử dụng Huyền Thiết, ngoài việc tăng lực sát thương của bản thân ám khí, sức nặng của nó cũng là một nguyên nhân cực kỳ trọng yếu. Không có sức nặng nhất định, sau khi ám khí phun ra thì uy lực tự nhiên sẽ có hạn. Sau khi phóng ra, uy lực lớn nhất là trong phạm vi ba mươi mét, vượt qua ba mươi mét thì uy lực sẽ từ từ giảm bớt, xa nhất là tới năm mươi mét. Mười hai loại ám khí đó phân biệt là Xuyên Cốt Châm, Lôi Hỏa Châm, Phá Giáp Châm, Nứt Ra Nhận Châm, Trấn Ma Châm, Bá Vương Châm, Minh Âm Châm, Đoạn Long Châm, Diệt Dục Châm, Long Tu Châm, Vẫn Diệt Châm và Thất Sát Châm."

"Mười hai loại châm này gần như bao gồm tất cả các loại ám khí hình trâm điển hình và có uy lực cực mạnh. Mỗi một loại có phương pháp chế tạo, hình dáng và vật liệu sử dụng khác nhau. Ví dụ như, tác dụng của Xuyên Cốt Châm chủ yếu là châm cứu, trước nhỏ sau tròn, toàn thân do Huyền Thiết chế tạo, tại phần mũi trâm có tám lỗ thủng nhỏ, mỗi lỗ có khoảng cách giống hệt nhau, nó có công hiệu châm cứu rất tốt. Lôi Hỏa Châm, còn có tên khác là vật chất gây nổ, bên ngoài cũng do Huyền Thiết chế tạo, nhưng thuốc nổ bên trong được nén ở áp suất rất lớn để có thể nghiền nát lớp vỏ Huyền Thiết khi va chạm, từ đó tăng mạnh lực sát thương. Tác dụng của Phá Giáp Châm có chút tương tự Xuyên Cốt Châm, nhưng Xuyên Cốt Châm nhắm vào hồn lực hộ thể, còn Phá Giáp Châm lại nhắm vào phòng ngự vật lý. Giống như loại da dày thịt béo như Tượng Giáp Tông, nếu đứng trước Phá Giáp Châm thì năng lực phòng ngự sẽ cực thấp. Các loại khác như Minh Âm Châm thì mang kịch độc. Đoạn Long Châm có tác dụng khiến người trúng phải lập tức lâm vào ảo giác, máu tuần hoàn tăng lên gấp hàng chục lần, nếu không cứu chữa kịp thời, trái tim sẽ bị áp lực quá lớn mà nổ tung. Long Tu Châm phải dùng Thủy Tinh phát sáng để chế tạo, sau khi chui vào cơ thể sẽ lập tức co lại, khiến đối thủ sống không bằng chết. Về phần uy lực lớn nhất chính là Vẫn Diệt Châm và Thất Sát Châm, chúng có thể đoạt mệnh trong nháy mắt. Mười hai loại thần châm như thế phóng ra chỉ trong khoảnh khắc, trừ khi lực phòng ngự của đối thủ cường hãn đến mức cả mười hai loại thần châm của Khổng Tước Linh đều không thể công phá, nếu không, chỉ cần một loại trong đó phá được thì kẻ đó chắc chắn phải chết."

Đường Tam giải thích rất đơn giản, nhưng Thái Thản nghe mà da đầu tê dại. Lúc trước khi Đường Tam nói Khổng Tước Linh có thể giết được Hồn Thánh, lão vẫn không tin cho lắm, nhưng nghe xong về mười hai loại châm này, lão cảm thấy trước kia mình đúng là ếch ngồi đáy giếng. Nếu ám khí này thật sự có thể chế tạo ra, đừng nói là Hồn Thánh, cho dù là Hồn Đấu La như lão cũng chưa chắc ngăn cản được.

"Khó trách thiếu chủ nói ám khí này chế tạo cực kỳ khó, lão phu thật sự được mở rộng tầm mắt. Riêng việc chế tạo mười hai loại châm này đã là khó khăn chồng chất khó khăn, lại càng không cần phải nói đến việc dung nạp chúng vào một chỗ theo bản vẽ tinh vi đó. Đồng thời, các loại kim loại hiếm cũng chắc chắn không thể thiếu. Nếu tính những người có thể làm được ám khí này trong Lực Chi Nhất Tộc ta, e rằng chỉ có ta và hai vị huynh đệ mà thôi. Thật buồn cười, ta mới vừa rồi còn muốn chế tạo số lượng lớn. Muốn tạo ra uy lực lớn thì sự nỗ lực bỏ ra cũng không thể ít đi chút nào!"

Đường Tam mỉm cười. Kỳ thật, nếu cho hắn đủ thời gian, Khổng Tước Linh này hắn cũng có thể chế tạo ra. Tại Đường Môn kiếp trước, trong ba loại ám khí cơ quan đứng đầu đã thất truyền, Khổng Tước Linh xếp thứ ba, xếp thứ hai là Bạo Vũ Lê Hoa Châm, còn đứng đầu chính là Phật Nộ Đường Liên.

Ngay cả Phật Nộ Đường Liên mà hắn còn nghiên cứu ra được, nếu có đủ thời gian, việc chế tạo ra hai loại ám khí kia cũng là chuyện chắc chắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!