Kỳ thực, không chỉ Đường Tam kinh ngạc, mà Bạch Hạc cũng chấn động không kém. Đường Tam lúc này không hề thi triển Võ Hồn, vậy mà lại có thể thực hiện một loại thuấn di không hề có chút gián đoạn nào, sao có thể không khiến Bạch Hạc kinh ngạc cho được? Lão đã hiểu ra, Thuấn Di này của Đường Tam không phải đến từ kỹ năng của Hồn Hoàn, vậy tất nhiên nó phải đến từ Hồn Cốt. Một thanh niên lại sở hữu một khối Hồn Cốt, hơn nữa còn là kỹ năng cực phẩm: Thuấn Di không gián đoạn. Bạch Hạc hy vọng bằng vào việc truy kích không ngừng nghỉ sẽ khiến Hồn Lực của Đường Tam tiêu hao đến tận cùng, làm cho hắn không thể thi triển kỹ năng của Hồn Cốt này được nữa.
Nén hương cháy rất nhanh. Giữa không trung, hai đạo bóng dáng không ngừng ẩn hiện, chớp mắt đã cháy hết một phần tư. Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, Đường Tam đã thuấn di đến gần trăm lần. Từ đó có thể thấy được tốc độ truy đuổi của Bạch Hạc nhanh đến mức nào.
Bạch Hạc dần thất vọng, bởi Đường Tam vẫn liên tục thi triển Thuấn Di, thế nhưng không hề có lấy một dấu hiệu cho thấy Hồn Lực của hắn bị tiêu hao. Lão làm sao biết được Thuấn Di mà Đường Tam thi triển là kỹ năng đến từ Hồn Cốt cấp bậc mười vạn năm. Hồn Cốt và Hồn Hoàn mười vạn năm không phải thi triển kỹ năng sẽ tiêu hao Hồn Lực cực lớn để sinh ra hồn kỹ cường đại, mà chính là tiêu hao cực ít Hồn Lực nhưng lại tạo ra hiệu quả vô cùng mạnh mẽ. Đây mới là điểm ưu việt nhất của Hồn Hoàn và Hồn Cốt mười vạn năm, cũng là lý do chúng được xưng là bảo vật trân quý nhất của Hồn Sư giới.
Chợt đúng lúc này, thân thể Bạch Hạc đột nhiên ngừng lại, hai luồng tinh quang từ trong mắt bắn ra, cùng lúc đó, đệ thất Hồn Hoàn trên người lão chợt rực sáng.
Dưới vầng sáng đen của Hồn Hoàn bao phủ, có thể thấy rõ trên người Bạch Hạc phóng ra từng tầng ánh sáng đặc thù. Ngay sau đó, thân thể lão lơ lửng giữa không trung, hai tay hóa thành đôi cánh, hai chân khép lại biến thành đuôi. Chỉ trong nháy mắt, vị tộc trưởng của Mẫn Chi Nhất Tộc này đã hóa thành một con Vĩ Vũ Yến dài chỉ một thước, sải cánh rộng đến thước rưỡi, toàn thân bao phủ bởi bộ lông vũ óng mượt.
Đệ thất Hồn Kỹ, Võ Hồn Chân Thân.
Chứng kiến Võ Hồn Chân Thân của Bạch Hạc, Đường Tam cũng dừng lại, sắc mặt có chút khó coi. Bạch Hạc còn khó đối phó hơn trong tưởng tượng của hắn. Thông thường, khi ở trong trạng thái Võ Hồn Chân Thân, thân thể sẽ trở nên to lớn hơn để có thể thừa nhận được nhiều Hồn Lực hơn. Thế nhưng Võ Hồn Chân Thân của Bạch Hạc lại thu nhỏ lại, điều này chắc chắn không phải đại biểu cho Hồn Lực của lão tăng mạnh, mà là Hồn Lực đã được áp súc đến cực hạn. Cứ như vậy, tốc độ mà lão bộc phát ra chỉ có thể hình dung bằng hai từ “kinh khủng”.
Điều càng làm cho đồng tử của Đường Tam co rút lại chính là, sau khi Bạch Hạc thi triển Võ Hồn Chân Thân, tám cái Hồn Hoàn xoay quanh thân thể lão, và lúc này, cái Hồn Hoàn cuối cùng cũng sáng rực lên. Vì lợi ích của tông tộc, vị Mẫn Công hệ Hồn Đấu La cường đại này đã quyết định dốc toàn lực ứng phó.
Theo tiếng Hồn Hoàn cuối cùng lóe sáng, trong phút chốc, con Vĩ Vũ Yến đang lơ lửng giữa không trung bỗng phân thành năm. Đều là kỹ năng phân thân, nhưng đây là kỹ năng của Hồn Hoàn thứ tám nên tuyệt không đơn giản. Sau khi Bạch Hạc thi triển đệ bát Hồn Kỹ, mỗi một phân thân đều có tốc độ cùng lực phòng ngự như nhau. Đương nhiên, phòng ngự của lão nếu so với các Hồn Sư cùng cấp bậc thì gần như có thể bỏ qua.
Nhưng điều quan trọng hơn chính là, bao gồm cả bản thể, cả năm phân thân này đều có thể coi là thật, mà cũng có thể coi là giả. Nói cách khác, tùy theo sự khống chế của lão, bất cứ phân thân nào cũng có thể trở thành bản thể, và bản thể cũng có thể hóa thành phân thân bất cứ lúc nào.
Đối với Mẫn Chi Nhất Tộc có lực công kích và phòng ngự không cao, đây có thể xem là tuyệt kỹ chạy trốn hàng đầu. Cho dù là cường giả mạnh nhất Hồn Sư giới như các Phong Hào Đấu La cũng không thể ngăn cản cả năm Hồn Sư chuyên về tốc độ này cùng lúc. Chỉ cần một phân thân thoát được, trong nháy mắt lão đã trốn mất dạng.
Đương nhiên, đối với Mẫn Chi Nhất Tộc mà nói, năm phân thân này am hiểu nhất chính là do thám. Bọn họ có thể hành động mà không cần kiêng kỵ gì, chỉ cần lưu lại một phân thân ở nơi an toàn, các phân thân khác có thể do thám ở những nơi nguy hiểm nhất. Kỹ năng này không thể coi là một Hồn Kỹ cường đại, nhưng tác dụng của nó lại vô cùng lớn.
Bóng dáng chợt lóe, năm con Vĩ Vũ Yến trong nháy mắt tách ra, tốc độ kinh khủng không khác mấy so với Thuấn Di của Đường Tam. Chỉ bằng di chuyển đã khiến thị giác của người khác sinh ra cảm giác thuấn di, có thể thấy được tốc độ của Bạch Hạc lúc này kinh khủng đến thế nào.
Điều này cũng không khỏi làm Đường Tam liên tưởng đến Thái Thản cùng Ngưu Cao nếu phát huy toàn bộ lực lượng. Thật không biết lực lượng và phòng ngự của họ đã tới trình độ nào.
Chỉ là lúc này hắn cũng không có tâm tư suy nghĩ nhiều, bởi vì áp lực mà hắn phải đối mặt đã đột ngột tăng lên rất nhiều.
Ngay lúc này, Đường Tam cũng không dám ẩn tàng thực lực nữa. Bên trong hai mắt hắn hiện ra tử kim sắc quang mang, một luồng sáng xanh và một luồng sáng trắng đồng thời từ dưới chân hắn lan ra, trong nháy mắt đã bao phủ cả đại sảnh.
Làm chậm đối phương cũng tương đương với việc tăng tốc cho chính mình. Dưới tác dụng của Sát Thần Lĩnh Vực, kể cả Hồn Đấu La cũng sẽ bị suy yếu nhất định, nhất là Bạch Hạc chỉ là Mẫn Công hệ Hồn Sư, công và phòng đều không mạnh. Mà Lam Ngân Lĩnh Vực lại giúp tinh thần lực của Đường Tam đạt tới trình độ cực mạnh, khiến hắn có thể nắm bắt hết thảy mọi thứ xung quanh.
Lĩnh vực của Đường Tam hoàn toàn phóng thích mang đến một cảm giác đặc biệt. Hơi thở lãnh khốc, bạo lệ, hung tàn nương theo Sát Thần Lĩnh Vực truyền ra làm tâm thần của tất cả mọi người đều phải rung động. Mà khi Lam Ngân Lĩnh Vực bao phủ, cảm giác sinh mệnh tràn ngập khắp nơi lại xoa dịu đi hơi thở lạnh lẽo kia. Hai loại khí tức vốn không nên cùng tồn tại nay lại xuất hiện một cách kỳ dị, làm sao không khiến người khác cảm thấy quái lạ cho được?
Người kinh ngạc nhất chính là Bạch Hạc. Cho tới giờ, Võ Hồn của Đường Tam mới thực sự được phóng thích.
Không hề nghi ngờ, Đường Tam phóng thích chính là Lam Ngân Hoàng.
Hai vàng, một tím, hai đen, một đỏ, sáu chiếc Hồn Hoàn xuất hiện, trong nháy mắt, không khí bên trong phòng khách dường như ngưng đọng lại.
Lúc trước, Bạch Trầm Hương vừa mới thua trong tay Đường Tam, đôi mắt to kia vốn còn không cam lòng nay đã hoàn toàn biến thành ánh mắt không thể tin nổi. Hóa ra hắn lại là một Hồn Đế có sáu Hồn Hoàn. Mình bại không oan.
Dùng sức dụi dụi mắt, Bạch Trầm Hương tưởng rằng mình đã nhìn lầm. Bởi vì trong sáu chiếc Hồn Hoàn lấp lánh quanh người hắn, cái cuối cùng lại có màu đỏ. Màu đỏ rực rỡ đến mức khiến cho Hồn Hoàn thứ tư màu đen của hắn cũng không còn được ai chú ý tới. Lúc này, cả phòng khách đã không còn thứ gì có thể so sánh với sắc thái yêu mị của chiếc Hồn Hoàn màu đỏ kia.
Vĩ Vũ Yến do Bạch Hạc hóa thân cũng ngây người trong chốc lát. Màu đỏ đại biểu cho cái gì, là một Hồn Đấu La như lão sao lại không biết. Nhưng cảm giác đầu tiên của lão cũng giống hệt cháu gái mình: “Sao có thể như thế được?” Hồn Hoàn mười vạn năm sao có thể xuất hiện trên người một thanh niên trẻ tuổi như vậy, hơn nữa còn là đệ lục Hồn Hoàn.
Trên mặt Đường Tam lộ ra vẻ cười nhạt, tinh thần lực của hắn tập trung toàn bộ lên năm con Vĩ Vũ Yến. Với kinh nghiệm của mình, hắn đương nhiên không cho rằng năm phân thân Vĩ Vũ Yến này sẽ có giả. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng năm luồng hơi thở giống hệt nhau phát ra từ chúng. Hơn nữa, tinh thần lực phối hợp với Lam Ngân Lĩnh Vực để dò xét thì tuyệt đối không sai. Cho nên, tiếp theo hắn sẽ phải đối mặt với năm đối thủ đều là thuần Mẫn Công hệ với năng lực phi hành siêu cấp.
Nén hương đã cháy hơn phân nửa, Bạch Hạc sau cơn khiếp sợ ngắn ngủi cũng nhanh chóng tỉnh lại. Bất luận thanh niên trước mắt này cường đại thế nào, điều lão cần làm lúc này chính là đánh bại hắn.
Năm con Vĩ Vũ Yến đồng thời di động, năm bóng dáng trong nháy mắt hóa thành năm vệt đen mờ ảo, lướt qua phòng khách với tốc độ như thuấn di. Vĩ Vũ Yến bay cách mặt đất khoảng một thước, gần như đã khống chế phần lớn không gian trong phòng.
Đường Tam gần như đã thi triển Thuấn Di từ trước. Với cảm nhận từ tinh thần lực, hắn đã thi triển đúng lúc Hồn Lực của đối thủ ba động, ngay lập tức biến ra ngoài. Hắn biết, bắt đầu từ lúc này, Thuấn Di của mình sẽ không còn thời gian để thở dốc nữa, nhất định phải liên tục, không gián đoạn thi triển, chỉ có như vậy mới có khả năng thoát khỏi sự truy đuổi với tốc độ kinh khủng kia.
Thế nhưng, Đường Tam vẫn đánh giá thấp tốc độ của Bạch Hạc lúc này. Năm con Vĩ Vũ Yến đã khống chế cả căn phòng, khi Đường Tam vừa thuấn di xuất hiện, gần như ngay lập tức đã thấy một con Vĩ Vũ Yến hiện ra trước mặt.
Đường Tam có thể dùng tinh thần lực để khóa chặt Bạch Hạc, vậy một Hồn Đấu La như Bạch Hạc sao lại không thể khóa chặt hắn? Đường Tam chỉ cần vừa xuất hiện, dưới sự truy xét của tinh thần lực, Bạch Hạc sẽ lập tức xuất hiện trước mặt. Tốc độ cực nhanh, đủ để so sánh với Thuấn Di của hắn.
May mà Đường Tam phản ứng rất nhanh, khi thân thể thoáng hiện cũng lập tức có phản ứng. Thân trên ngửa ra sau, làm ra động tác như Thiết Bản Kiều để tránh thoát, rồi hắn lại lập tức thuấn di ra ngoài, lúc này mới từ trong nguy hiểm tột độ mà thoát khỏi sự truy đuổi của Bạch Hạc.
Bất quá, đối với Đường Tam mà nói, đây cũng chỉ là mới bắt đầu. Chờ đợi hắn còn có khó khăn hơn gấp nhiều lần.
Tốc độ của Bạch Hạc dường như đã bộc phát hoàn toàn, tốc độ thuần túy như vậy đã khiến bất kỳ kỹ xảo nào cũng trở nên vô dụng. Khi thân thể Đường Tam một lần nữa xuất hiện, bên sườn đã cảm thấy một luồng khí áp sát. Hắn lại kinh hãi thuấn di, trong sát na tránh được một kích của Bạch Hạc. Móng vuốt của Bạch Hạc vừa tung ra thì hắn đã biến mất, diễn biến chỉ xảy ra trong chưa đầy một cái chớp mắt.
Lúc này, Bạch Hạc đã đoán được, với tình thế này, chẳng bao lâu nữa Đường Tam sẽ bị mình tóm gọn. Thế nhưng, đợt thuấn di tiếp theo của Đường Tam lại nằm ngoài dự liệu của lão.
Lần này, khi Đường Tam lại xuất hiện, cả người hắn đã ở giữa không trung. Điều kỳ lạ nhất là một con Vĩ Vũ Yến do Bạch Hạc hóa thân chỉ có thể lướt qua dưới chân hắn.
Dự đoán của Bạch Hạc không có vấn đề gì. Cho dù là thông qua Thuấn Di xuất hiện giữa không trung, thì sau đó thân thể hắn chắc chắn sẽ bị lực hút mà hạ xuống một chút. Nhưng Đường Tam lại không hạ xuống, thậm chí còn bay lên không trung một chút, khiến cho đòn tấn công của Bạch Hạc đã không trúng đích.
Và lúc này, Bạch Hạc đã nhìn thấy đệ lục Hồn Hoàn trên người Đường Tam, cũng chính là chiếc Hồn Hoàn mười vạn năm, chợt sáng lên. Đệ lục Hồn Kỹ mà Đường Tam chưa bao giờ sử dụng, rốt cuộc cũng được thi triển trước mặt mọi người.
Một bóng dáng mờ nhạt hiện ra trước người hắn. Bóng dáng đó chỉ như ảo ảnh, nhưng lại không làm giảm đi vẻ đẹp của nàng.
Mái tóc dài đen bóng trải dài xuống tận bắp chân, trong đôi mắt to tròn mang theo chút bi thương xen lẫn sự thỏa mãn, dáng vẻ động lòng người, đôi chân thon dài của nàng cực kỳ hoàn mỹ. Cho dù Bạch Trầm Hương vẫn luôn tự coi mình là xinh đẹp, khi thấy bóng dáng xuất hiện trước người Đường Tam cũng không khỏi ngây người. Cũng đúng lúc nàng xuất hiện, không gian xung quanh thân thể Đường Tam đột nhiên trở nên vặn vẹo, khiến cho Vĩ Vũ Yến như xuyên qua hư ảo, không thể chạm vào thân thể hắn.
Chứng kiến bóng dáng xinh đẹp này, ánh mắt Đường Tam đã không tự chủ được, cả người thẫn thờ nhìn nàng, hai mắt ửng đỏ, thân thể thoáng run rẩy. Biểu hiện lúc này của hắn chính là không cách nào ức chế được tâm tình.
Đúng vậy, bóng dáng hư ảo đó chính là Tiểu Vũ! Bóng dáng mờ nhạt của nàng khẽ di chuyển, mặt hướng về phía Đường Tam, bàn tay mảnh khảnh giơ lên, vuốt nhẹ gò má hắn.
Không có bất cứ cảm giác tiếp xúc thực thể nào, nàng cũng không thể lên tiếng, nhưng nó lại khiến linh hồn Đường Tam xúc động vô cùng, nước mắt đã không thể kìm nén mà tuôn rơi. Ngay lúc này, hắn thậm chí đã quên mình còn đang trong cuộc tỷ thí với Bạch Hạc. Đối với hắn, ngoài dung nhan xinh đẹp trước mắt, hết thảy đều đã trở nên không còn quan trọng nữa.
Vầng hào quang màu đỏ bao quanh thân thể hai người. Vĩ Vũ Yến mấy lần lướt qua, nhưng chỉ là xuyên qua một không gian vặn vẹo, không cách nào chạm đến thân thể Đường Tam.
Lão đương nhiên không thể nói hành vi của Đường Tam là phạm quy. Không sai, lúc này Đường Tam thi triển Hồn Kỹ không còn là thuần túy so đấu tốc độ nữa, nhưng đệ bát Hồn Kỹ của Bạch Hạc là phân thân, đó cũng đâu phải là chuyên về tốc độ?
Giờ khắc này, mặc dù Đường Tam không mở miệng nói chuyện, bóng dáng trước mặt hắn cũng không có hành động gì long trời lở đất, chỉ là nhẹ nhàng vuốt ve gò má hắn, nhưng điều đó lại mang đến cho bọn họ một cảm giác đặc biệt, một cảm giác đang ăn sâu vào tâm trí mỗi người.
Đường Tam cẩn thận từng li từng tí giơ hai tay lên, nhẹ nhàng ôm lấy bóng dáng trước người. Đệ lục Hồn Kỹ này cũng không phải do hắn chủ động thi triển. Trước đó, hắn cũng có chút hiểu biết về nó, nhưng lại không thể hoàn toàn biết được hiệu quả của nó là gì. Hắn không muốn thi triển đệ lục Hồn Kỹ bởi vì hắn không hy vọng lúc thi triển sẽ khiến mình một lần nữa cảm nhận được nỗi thống khổ đứt gan đứt ruột. Nhưng điều này thật sự khiến hắn không thể ngờ tới, hóa ra đệ lục Hồn Kỹ này lại có thể tự phát động, hơn nữa còn mang đến cho hắn một giấc mộng tuyệt mỹ.
Không chỉ là một chút cảm động, ngay lúc này, ý chí của Đường Tam đã được đẩy lên đến tột đỉnh. Trong cả đời, hắn chưa bao giờ khát vọng như bây giờ. Hắn khát vọng có thể làm cho người phụ nữ trong lòng này được chính thức trở lại vòng tay hắn.
Thân thể Đường Tam dưới sự ảnh hưởng của hồng quang cũng trở nên có chút trong suốt. Đây là một trong những hình thái của đệ lục Hồn Kỹ: Hư Vô.
Hư Vô có thể miễn dịch hết thảy mọi hình thái công kích vật lý, đồng thời làm giảm năm mươi phần trăm tất cả các loại năng lượng công kích. Nhìn qua đây chỉ là một kỹ năng phụ trợ, thế nhưng miễn dịch tất cả công kích vật lý là một năng lực bá đạo đến nhường nào. Chính dưới tác dụng của kỹ năng này, Bạch Hạc cũng chỉ có thể xuyên qua hư vô mà thôi.
Bốn mắt nhìn nhau, lúc này trong lòng Đường Tam chỉ còn lại nỗi nhung nhớ vô cùng. Nếu hắn biết khi thi triển Hồn Kỹ này sẽ được lần nữa chứng kiến Tiểu Vũ, có lẽ mỗi ngày hắn đều sẽ phóng thích nó, để mỗi ngày đều được nhìn thấy người yêu. Dù chỉ là nhìn nàng cũng khiến hắn thỏa mãn.
Mặc dù chỉ là ảo ảnh của Tiểu Vũ, nhưng từ trong ánh mắt động lòng người đó, hắn đã thấy được tâm tình của nàng, cảm nhận được tình yêu của nàng đối với mình. Sự tiếp xúc linh hồn làm hắn rõ ràng cảm nhận được bản thân Tiểu Vũ chưa chết, nàng còn sống, hơn nữa dường như còn quyến luyến trên người mình.
Tiểu Vũ lấy tay khẽ lau nước mắt trên mặt Đường Tam. Nhưng nàng chỉ là bóng dáng hư ảo, làm sao có thể gạt được nước mắt? Trong mắt nàng biểu hiện ra sự không đành lòng xen lẫn niềm tưởng niệm. Bi thương cùng vui mừng đều đã lây sang Đường Tam.
Đột nhiên, trong lòng Đường Tam cả kinh, bởi vì thông qua việc phóng thích Hồn Kỹ, hắn cảm nhận được một vài tính chất đặc biệt của nó. Hắn phát hiện, linh hồn Tiểu Vũ quả thật bám vào trong đệ lục Hồn Kỹ, hơn nữa khi sử dụng Hồn Kỹ này, hắn dường như không tiêu hao dù chỉ một chút Hồn Lực. Chỉ là, như vậy thì Tiểu Vũ không thể xuất hiện quá lâu. Không tiêu hao Hồn Lực của hắn, vậy chắc chắn nó sẽ tiêu hao linh hồn lực của Tiểu Vũ. Một khi linh hồn lực của Tiểu Vũ bị tiêu hao quá mức, nàng sẽ thật sự tiêu vong. Bình thường, nàng nhất định phải ở trong cơ thể hắn mới có thể bảo trì đầy đủ linh hồn lực. Nói cách khác, muốn Tiểu Vũ không bị thương tổn thì mỗi lần sử dụng đệ lục Hồn Kỹ, hắn phải tận dụng trong thời gian ngắn nhất có thể. Chỉ có như vậy mới bảo vệ an toàn lớn nhất cho Tiểu Vũ. Việc dùng đệ lục Hồn Kỹ để luôn giữ nàng bên cạnh là không thực tế.
“Bạch Hạc tiền bối, ta nhận thua.” Đường Tam dịu dàng ôm Tiểu Vũ, nhẹ nhàng rơi xuống đất. Trong ánh mắt hắn thể hiện sự kiên định đến cố chấp. Tiểu Vũ có chút bất đắc dĩ nhìn hắn một cái, lúc này mới không đành lòng một lần nữa dung nhập vào trong Hồn Hoàn màu đỏ huyễn lệ. Bọn họ mặc dù không thể nói chuyện, nhưng có thể thông qua linh hồn tiếp xúc để cảm nhận được tâm tình của đối phương. Đường Tam không biết linh hồn lực của Tiểu Vũ có thể kiên trì ở bên ngoài được bao lâu, nhưng hắn tuyệt đối sẽ không mạo hiểm. Hắn đã hạ quyết tâm, sau này sẽ không sử dụng đệ lục Hồn Kỹ nữa để tránh khiến Tiểu Vũ xuất hiện rồi gặp phải thương tổn gì đó.
Nếu so sánh với Tiểu Vũ, việc thu phục Mẫn Chi Nhất Tộc cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Năm đạo bóng dáng hợp lại làm một, Bạch Hạc khó hiểu nhìn Đường Tam: “Ngươi tại sao lại muốn nhận thua? Ta còn không thể chạm đến ngươi nữa mà.”
Đường Tam lắc đầu: “Không, ta thua. Ta thi triển đệ lục Hồn Kỹ thì đã không còn là thi đấu tốc độ với ngài nữa rồi.”
Hắn đương nhiên sẽ không nói mình vì Tiểu Vũ mới quyết định như vậy. Mà ngay lúc này, trái tim hắn cũng hoàn toàn đắm chìm trong khoảnh khắc gặp lại Tiểu Vũ. Hết thảy đã không còn quá quan trọng nữa.
Bạch Hạc thở dài một tiếng: “Không, ngươi không thua. Đệ bát Hồn Kỹ của ta cũng không phải thuần túy tăng phúc tốc độ, ta đã thi triển phân thân để tăng cường tốc độ cùng phạm vi khống chế. Ngươi sợ bị ta bắt được nên cũng phải thi triển Hồn Kỹ đó, như vậy là công bằng. Cho nên người thua là ta. Chỉ là ta không rõ, cuối cùng thì Hồn Kỹ của ngươi có hiệu quả là gì?”
Ngưu Cao bước tới, ha hả cười nói: “Được rồi, cũng không cần khiêm nhường lẫn nhau. Ta xem thế này đi, lão Bạch Hạc, ngươi không thua, Đường Tam ngươi cũng không thắng. Trận tỷ thí này coi như là kết giao bằng hữu, không phân thắng bại. Cứ quyết định như vậy đi, mọi người đều vui vẻ. Đi thôi, chúng ta đi uống rượu. Lão Dương Phá Thương có lẽ ngày mai mới tới, hôm nay chúng ta uống cho thống khoái trước đã.”
Bất luận là tuổi tác hay thân phận, Bạch Hạc cũng không muốn chiếm tiện nghi của Đường Tam, Ngưu Cao nói vậy thì lão cũng có thể tiếp nhận. Nhưng tâm tình của lão vẫn nặng trịch. Vừa nãy, Đường Tam thi triển cũng chỉ là tốc độ của hắn mà thôi, nhưng với thực lực của hắn thì chắc chắn không phải là một Mẫn Công hệ Hồn Sư. Một Hồn Đế không phải Mẫn Công hệ lại có thể chống lại một Hồn Đấu La thuần tốc độ như mình lâu như vậy. Nếu để lão hình dung, cũng chỉ có hai từ “quái vật” để nói về người thanh niên này.
Hơn nữa, trận tỷ thí này lại hòa, không phân thắng bại, lúc trước lão thua 100 kim hồn tệ là sự thật. Chờ tụ hội chấm dứt, khi trở về khéo Mẫn Chi Nhất Tộc sẽ cắt lương của lão mất.
Mọi người cùng nhau hướng phòng ăn đi tới. Đi một bên, Bạch Trầm Hương cố ý đi chậm lại phía sau, dùng chân đá mập mạp một cái.
Mã Hồng Tuấn chẳng những không tức giận, ngược lại còn vui mừng lẫn sợ hãi, vẻ mặt nịnh nọt vội vã hướng về phía Bạch Trầm Hương, hạ giọng nói: “Mỹ nữ, có việc gì à?”
Bạch Trầm Hương thấp giọng nói: “Tên kia, tên Đường Tam kia cũng là bằng hữu của ngươi sao?”
Mã Hồng Tuấn gật đầu đắc ý nói: “Chúng ta là huynh đệ tốt nhất, hắn là Tông Chủ Đường Môn của chúng ta, ta là Phó Tông Chủ. Hắc hắc.” Bạch Trầm Hương đối với lời nói là Phó Tông Chủ của Mã Hồng Tuấn thì không chút hoài nghi. Lúc trước, mập mạp cũng đã biểu hiện thực lực, nhất là Võ Hồn Phượng Hoàng cường đại đã để lại cho nàng ấn tượng sâu sắc. Thế nên, màn khoe khoang của mập mạp cũng đã thành công.
“Thế đệ lục Hồn Hoàn của hắn sao thế? Chẳng lẽ đó thật sự là Hồn Hoàn mười vạn năm sao? Nhưng vừa nãy sao lại huyễn hóa ra một mỹ nữ? Hơn nữa, dường như ông nội ta cũng không thể động tới hắn nữa.”
Sắc mặt Mã Hồng Tuấn hơi đổi, hắn vẫn biết chừng mực. Đệ lục Hồn Hoàn của Đường Tam chẳng những là bí mật của hắn, mà còn là nỗi đau đớn vĩnh viễn trong lòng hắn, cho nên không thể nói cho người ngoài được. Mập mạp tuy thích mỹ nữ, nhưng hắn vẫn biết chừng mực, những điều không nên nói hắn tuyệt đối không nói.
Bất đắc dĩ lắc đầu: “Mỹ nữ, ngươi đừng hỏi nữa. Tự mình xem đi. Ta chỉ có thể nói Tam ca của ta là Hồn Sư xuất sắc nhất. Cho dù là Phong Hào Đấu La, trong mắt ta cũng kém hắn. Ta tin tưởng, có một ngày Tam ca nhất định sẽ đứng trên đỉnh cao của thế giới.”
Bạch Trầm Hương có chút bất mãn lại đá mập mạp một cái: “Còn là Phó Tông Chủ gì nữa chứ. Ngay cả chút chuyện ấy cũng không dám nói. Ta xem ngươi chính là người hầu của hắn thì có.”
Sắc mặt mập mạp nhất thời nghiêm lại: “Tại sao ngươi có thể nghĩ như thế? Quan hệ giữa ta và Tam ca há ngươi có thể hiểu được.” Nói xong, hắn bước nhanh hơn về phía trước, không còn để ý đến Bạch Trầm Hương nữa.
Bạch Trầm Hương sửng sốt. Nàng rất tin tưởng vào mị lực của bản thân, cũng nhìn ra được mập mạp có chút ý xấu với mình, thế nhưng lúc này dáng người béo mập đang đi phía trước lại dường như trở nên khác hẳn. Hắn mặc dù béo nhưng có vẻ khá đứng đắn, trên người còn tự tản mát ra một loại khí phách đặc thù. Chẳng lẽ, đó là đến từ hơi thở của Bách Điểu Chi Vương - Phượng Hoàng sao?
Mập mạp đương nhiên không biết Bạch Trầm Hương suy nghĩ cái gì, nhưng hắn có thể khẳng định mình với mỹ nữ này không có duyên. Hắn mặc dù thích mỹ nữ, nhưng luôn luôn coi mỹ nữ như quần áo, huynh đệ như tay chân. Đương nhiên, Tiểu Vũ, Trữ Vinh Vinh cùng Chu Trúc Thanh trong mắt hắn không chỉ là nữ nhân mà còn là huynh đệ.
Lần nữa ngồi vào bàn rượu, Đường Tam phát hiện, tửu lượng của Bạch Hạc không thể so sánh với Thái Thản và Ngưu Cao. Lão không uống bằng chén lớn. Rượu và thức ăn mặc dù ngon, nhưng từ lúc ngồi xuống, bộ dáng của lão rất nặng nề, thỉnh thoảng lại nhìn về phía mình một cái.
Lúc này, Đường Tam đã từ trong cảm động dần khôi phục lại, tâm tình cũng dần hưng phấn hơn. Ít nhất, hắn có thể khẳng định Tiểu Vũ không chết, hơn nữa vẫn luôn bên cạnh mình, vẫn lưu luyến mình rất nhiều, như vậy là đủ rồi. Chỉ cần nàng còn sống, mình nhất định sẽ khiến nàng sống lại như trước.
“Bạch Hạc tiền bối, ta kính ngài.” Đường Tam bưng chén rượu lên, hướng Bạch Hạc tỏ ý.
Bạch Hạc dưới sự sắp xếp của Ngưu Cao, bên trái ngồi là Thái Thản, bên phải ngồi là Đường Tam.
Cùng Đường Tam uống một chén, Bạch Hạc than nhẹ một tiếng, nói: “Thiên hạ này thật sự là tre già măng mọc rồi. Từ trên người một người trẻ tuổi như ngươi, ta quả thực thấy chúng ta đã già. Hồn Sư giới sau này chính là thiên hạ của những người trẻ tuổi như các ngươi đó.”
Đường Tam mỉm cười nói: “Tiền bối, ta cũng không lừa người. Tục danh của cha ta chính là Đường Hạo.”
Thân thể Bạch Hạc chợt cứng đờ, mãnh liệt ngẩng đầu, ánh mắt nhìn Đường Tam cũng chợt trở nên sắc bén. Đường Tam vẫn giữ một vẻ bình tĩnh, tự nhiên và ưu nhã, không hề có phản ứng gì trước sự biến hóa của Bạch Hạc.
Ánh mắt Bạch Hạc lại chuyển hướng về phía Ngưu Cao cùng Thái Thản: “Các người đều đã biết rồi đúng không?”
Ngưu Cao gật đầu: “Hắn là do Thái Thản mang đến. Lúc vừa gặp, ta có phản ứng giống hệt ngươi. Bất quá, tiểu tử này mặc dù đến từ Hạo Thiên Tông, nhưng hắn đại biểu cho chính mình, không phải đại diện cho Hạo Thiên Tông mà đến. Hơn nữa, hắn và Đường Môn sẽ vĩnh viễn không nhập vào Hạo Thiên Tông, là một thế lực độc lập. Thẳng thắn nói cho ngươi biết, ta cùng lão tinh tinh đều đã quyết định để tông tộc của mình gia nhập Đường Môn. Ám khí của Đường Môn ngươi cũng đã thấy, sau này đây là chủ doanh của tông môn. Lão tinh tinh phụ trách chế tạo, ta phụ trách kiến thiết tông môn. Thế nào? Lão Bạch Điểu, ngươi cũng mang theo Mẫn Chi Nhất Tộc đến đây đi. Nếu Đường Tam làm ngươi thua thiệt, chúng ta cũng không thuận tâm đáp ứng với hắn đâu, chúng ta tùy thời đều có thể dừng tay từ chối. Còn các ưu đãi sau này? Cái tông môn này căn bản tương đương với của chính chúng ta. Hơn nữa, vừa rồi ta nói cũng không phải là lừa ngươi. Ngày hôm qua, Hô Duyên Chấn mang theo Tượng Giáp Tông đến, Ngự Chi Nhất Tộc của ta cũng không giữ được nữa. Cũng vì chúng đến nên ta mới hạ quyết tâm. Tuổi chúng ta cũng không còn nhỏ nữa. Hiện tại chúng ta còn sống, miễn cưỡng có khả năng dẫn dắt mọi người trong tông môn đi kiếm ăn, nhưng ngươi muốn nhìn Đơn Thuộc Tính Tứ Tông Tộc chúng ta cứ dần dần lụi bại sao? Nói thật lòng, Đơn Thuộc Tính Tứ Tông Tộc chúng ta đều không thích hợp để sinh tồn một mình, ưu khuyết điểm đều rất rõ ràng. Đường Môn này, chính là nơi mà bốn tông tộc chúng ta một lần nữa kết hợp lại. Đường Tam Tông Chủ chính là nhân tố kết dính chúng ta lại.”
Bạch Hạc nghe Ngưu Cao nói thế, không khỏi hai hàng lông mày dựng ngược: “Hay cho hai lão già các ngươi, vừa rồi cố ý che trên đậy dưới, hóa ra là cùng nhau lừa gạt ta.”
Ngưu Cao cùng Thái Thản không khỏi đều cười nói: “Ngươi là kẻ luôn ngạo khí vô cùng, không cho ngươi một điểm đả kích tâm lý, thì sao ngươi có thể dễ dàng tiếp nhận chứ? Lão Bạch Điểu, huynh đệ chúng ta đã nhiều năm không sinh hoạt cùng nhau rồi sao? Tính cách của Thiếu chủ ta rất rõ ràng, thiên phú của hắn hẳn ngươi cũng thấy được. Tin tưởng ngươi cũng phát hiện ra, tại sao Thiếu chủ xuất thân Hạo Thiên Tông mà Võ Hồn không phải Hạo Thiên Chùy? Cũng không phải hắn không phải huyết mạch trực hệ của Hạo Thiên Tông, mà bởi vì Thiếu chủ chính là Song Sinh Võ Hồn. Chỉ cần chúng ta cố gắng phụ giúp hắn, tương lai Thiếu chủ nhất định sẽ dẫn đầu chúng ta cùng Đường Môn giành lấy một vùng trời của Hồn Sư giới này. Vũ Hồn Điện dĩ nhiên cường đại, nhưng chúng ta chỉ cần dựa lưng vào hai đại đế quốc, lúc đó cũng không quá sợ chúng nữa. Đến đây đi, lão Bạch Điểu, Mẫn Chi Nhất Tộc các ngươi không phải khát vọng cường đại sao? Có ám khí của Đường Môn làm cam đoan, còn sợ thực lực sẽ không gia tăng sao? Hôm nay ám khí mà ngươi thấy cũng chỉ là đơn giản nhất mà thôi, sau này chúng ta còn có thể chế tạo ra ám khí lợi hại hơn nhiều.”
Bạch Hạc liên tiếp bị những tin tức này làm cho có chút khó tiêu hóa. Lão gạt hết rượu mạnh trước mặt, nhìn Ngưu Cao một chút, rồi lại nhìn Thái Thản một lát, trong mắt vẫn còn sự do dự.
Tất nhiên lão cũng không phải không tin Ngưu Cao và Thái Thản. Tất cả đều là lão huynh đệ, lúc trước họ lừa dối mình nhưng thực sự trong đó lại ẩn chứa ý tốt. Thế nhưng, lão lại không thể không cân nhắc đến một vài nhân tố khác.
“Chuyện này, lão Dương biết rồi sao?” Bạch Hạc trầm giọng hỏi.
Ngưu Cao cùng Thái Thản liếc nhau, Thái Thản nói: “Hắn còn chưa đến. Lão Dương mà đến thì chúng ta cũng sẽ tận lực thuyết phục hắn. Lấy tính cách của hắn thì thật đúng là khó mà nói trước được. Dù thế nào đi nữa thì Thiếu chủ cũng xuất thân từ Hạo Thiên Tông, lão Sơn Dương lại có oán niệm với Hạo Thiên Tông quá sâu sắc. Sợ rằng khó mà thuyết phục được hắn.”
Bạch Hạc thở dài một tiếng nói: “Ta hiểu được ý tốt của các ngươi. Mẫn Chi Nhất Tộc của chúng ta hiện giờ cũng thực sự rất gian nan. Nhưng lão Sơn Dương lại có ân với ta. Những năm gần đây các ngươi không biết, Phá Chi Nhất Tộc bọn họ giúp đỡ ta rất nhiều, họ giúp ta bảo lưu được tôn nghiêm cuối cùng của mình. Nếu như lão Sơn Dương không muốn Phá Chi Nhất Tộc của hắn gia nhập thì ta cũng không thể gia nhập được.”
Trong Tứ Tông Tộc, Thái Thản và Ngưu Cao có tình cảm tốt nhất, còn Bạch Hạc và tộc trưởng của Phá Chi Nhất Tộc lại có quan hệ cực kỳ thân mật. Ngoài ra, tộc trưởng của Phá Chi Nhất Tộc lại không có quan hệ nhiều với Thái Thản, Ngưu Cao, mặc dù không gây trở ngại nhưng cũng không được coi là thân thiết.
Vừa nghe lời này của Bạch Hạc, lông mày hai vị tộc trưởng đều nhíu lại. Bọn họ đều hiểu được tâm tình lúc này của Bạch Hạc, thế nhưng nếu cứ như vậy mà buông bỏ thì bọn họ cũng không cam lòng chút nào. Rất rõ ràng, Bạch Hạc cũng rất động tâm rồi. Ám khí của Đường Môn có lực hấp dẫn vô cùng lớn với lão, hơn nữa còn có hai lão huynh đệ của lão cũng đi theo Đường Môn nữa.
Đúng lúc này, Đường Tam mở miệng: “Bạch Hạc tiền bối, nói như vậy, nếu Phá Chi Nhất Tộc đồng ý gia nhập Đường Môn chúng ta, thì ngài cũng sẽ dẫn đầu Mẫn Chi Nhất Tộc gia nhập?”
Bạch Hạc nhìn Đường Tam, suy tư một lát rồi sau một lúc lâu mới nói: “Nếu như các ngươi có thể thu phục Phá Chi Nhất Tộc, vậy chúng ta còn gì để nói đây? Chẳng lẽ Mẫn Chi Nhất Tộc chúng ta còn có thể đơn độc bay lượn sao? Chỉ là, người trẻ tuổi, không phải ta không nhắc nhở ngươi. Lão Sơn Dương không dễ nói chuyện như lão tinh tinh và lão tê ngưu đâu. Ta hiểu rõ hắn nhất, hắn chẳng những quái gở, mà còn cực kỳ bảo thủ cố chấp. Nếu không phải như thế, có lẽ lúc đầu Phá Chi Nhất Tộc cũng sẽ không tổn thất lớn như vậy. Muốn thuyết phục hắn, tuyệt không phải chuyện dễ dàng!”
Đường Tam suy nghĩ một chút, nói: “Chuyện này cứ giao cho ta đi. Ta sẽ cố gắng để thuyết phục Phá Chi Nhất Tộc gia nhập. Nếu như thật sự thành công, Đơn Thuộc Tính Tứ Tông Tộc sẽ lại có thể đoàn tụ cùng một chỗ.”
Trong Đơn Thuộc Tính Tứ Tông Tộc, theo giới thiệu của Thái Thản, Đường Tam coi trọng nhất chính là Phá Chi Nhất Tộc. Lực Chi Nhất Tộc chú tạo, Phá Chi Nhất Tộc chế dược, đều là những thứ Đường Môn cần nhất.
Cho nên, đối với hắn, thu phục Phá Chi Nhất Tộc là chuyện bắt buộc phải làm. Hắn cũng muốn chinh phục tông môn có địch ý cực lớn với Hạo Thiên Tông này.
Thái Thản cùng Ngưu Cao cũng không hiểu được tại sao Đường Tam có thể nói một cách tự tin như vậy, vì họ cũng biết lão Sơn Dương tuyệt không phải là người có thể dùng thực lực để thu phục.
Lời cũng đã nói xong, Đường Tam tiếp tục giới thiệu một chút về hướng phát triển trong tương lai của Đường Môn cho Bạch Hạc. Hơn nữa, hắn lại kể lại từng chi tiết về các loại ám khí của Đường Môn, khiến Bạch Hạc hiểu về Đường Môn hơn trước kia nhiều. Khi Đường Tam tỏ vẻ nguyện ý đem phương pháp Quỷ Ảnh Mê Tung mà hắn dùng để tránh né sự truy đuổi của Bạch Trầm Hương truyền cho Mẫn Chi Nhất Tộc, tâm tình của Bạch Hạc đã tốt lên nhiều. Từ biểu hiện của lão, có thể thấy rằng lão đã có vẻ muốn gia nhập Đường Môn rồi.
Mẫn Chi Nhất Tộc không có Huyền Thiên Công làm cơ sở, nhưng bọn họ có ưu thế rất lớn về tốc độ. Đường Tam chỉ cần giải thích một chút kỹ xảo của Quỷ Ảnh Mê Tung cho Bạch Hạc xem, đã có thể mang lại tác dụng cực lớn cho họ.
Ăn uống no say, mỗi người lại về phòng mình nghỉ ngơi. Trước khi ra khỏi phòng ăn, Bạch Hạc đã gọi Đường Tam lại, nói:
“Đường Môn Tông Chủ, ta còn chưa hỏi, hiện tại ngươi bao nhiêu tuổi rồi?”
Đường Tam sửng sốt một chút: “Vãn bối năm nay hai mươi tuổi.”
Bạch Hạc giật thót mình, nhìn hắn thật kỹ rồi gật đầu một cái.