Chính vì Tiểu Bạch có phần do dự, trước khi nàng công kích lần nữa, nàng đã giải khai lĩnh vực phía sau mình để những hải hồn thú khác nhanh chóng lui ra xa. Quá trình vừa thu vừa phát này đã làm chậm trễ mất mấy giây.
Đột nhiên, Tiểu Bạch phát hiện ra con bạch hổ khổng lồ trước mặt dường như có gì đó không đúng, thân thể của nó không còn rõ ràng như trước. Năng lượng quanh thân vẫn kinh khủng như cũ, nhưng bản thể lại dần trở nên trong suốt.
Tiểu Bạch dù sao cũng đã tu luyện hơn mười vạn năm giữa đại dương, trong khoảnh khắc đó liền bừng tỉnh.
Rút lui… Bọn họ hẳn chỉ có sức tung ra một đòn này mà thôi. Nghĩ tới đây, nàng nhanh như tia chớp lao về phía U Minh Bạch Hổ, nhưng nàng đã tỉnh ngộ hơi muộn. Ngay khi nàng vừa động, Loạn Phi Phong Chùy pháp của Đường Tam cũng đã hoàn thành.
Một sự tĩnh lặng đặc thù bao trùm khắp Hoàn Hình Hải. Thân hình đang lao tới của Tiểu Bạch chợt khựng lại, cùng lúc đó, U Minh Bạch Hổ khổng lồ cũng một lần nữa tách ra, biến thành Đái Mộc Bạch và Chu Trúc Thanh.
Nơi khóe miệng Tiểu Vũ, ngân quang chợt lóe, một cây hương tràng màu bạc đã được đưa vào bụng. Lam kim sắc quang mang tức thì phóng ra sáu đạo, lần lượt quấn lấy thân sáu người còn lại. Mã Hồng Tuấn đã thu liễm Phượng Hoàng Hỏa Diễm và Áo Tư Tạp cũng đồng thời ăn một cây hương tràng màu bạc. Trên người họ tỏa ra bạch sắc quang mang.
Ầm…
Hạo Thiên Chùy cuối cùng cũng được tung ra, mang theo vô số hắc quang tựa như rắn điện, giống như một con cự long từ trong sóng dữ bay vút lên. Nước biển vốn đã hóa thành tinh thể cứng rắn, nhưng trước Hắc Long đang gào thét kia, trong khoảnh khắc đã hóa thành hư vô.
Hắc quang mãnh liệt phá tan sự trói buộc của lĩnh vực, trực tiếp xuyên thủng một góc khác của Hoàn Hình Hải, tiếng nghiền nát chợt lan tràn. Hoàn Hình Hải tựa hồ vỡ tan, vô số vết rạn nứt với tốc độ kinh người lan ra tứ phía.
Đường Tam bị phong ấn, nhưng hắn đã dựa vào hồn lực cấp bảy mươi tám của bản thân, cộng thêm kỹ năng phụ trợ cường đại của Áo Tư Tạp và Trữ Vinh Vinh, dùng Loạn Phi Phong Chùy pháp của Hạo Thiên Tông để mở ra một con đường.
Tiểu Bạch chỉ cảm thấy một luồng cự lực không thể chống lại từ trong nước biển bộc phát ra, nó không nhắm vào nàng, mà nhắm vào lĩnh vực mà nàng phóng thích.
Dù nàng đã thi triển đến giai đoạn thứ ba của lĩnh vực, nhưng trong chớp mắt, nàng phát hiện mình đã hoàn toàn mất đi liên lạc với toàn bộ nước biển xung quanh, trước mắt chỉ còn lại một màu hắc ám.
Lĩnh vực và bản thể người sử dụng tương liên, lĩnh vực bị áp chế, Tiểu Bạch không tránh khỏi bị chấn động cực lớn, máu tươi từ trong miệng rộng phun ra, nhuộm đỏ cả một vùng biển, đồng thời nó cũng rơi vào trạng thái mê muội. Tuy thời gian đó không dài, nhưng đối với Sử Lai Khắc Thất Quái đã chuẩn bị sẵn sàng, vậy là quá đủ.
Võ hồn có tốc độ nhanh nhất đương kim thiên hạ là gì? Không còn nghi ngờ gì nữa, đó chính là Tiêm Vĩ Vũ Yến thuộc về Mẫn Chi Nhất Tộc của Đường Môn. Dù hồn lực của Bạch Trầm Hương chỉ mới cấp năm mươi, hồn kỹ cũng chỉ có bốn, nhưng tốc độ của nàng có thể áp đảo bất kỳ ai trong Sử Lai Khắc Thất Quái. Mà thứ Mã Hồng Tuấn và Áo Tư Tạp đang ăn, chính là Phục Chế Kính Tượng Tràng được Áo Tư Tạp dùng Kiên Đĩnh Kim Thương Thằng chế tạo ra, lấy máu tươi của Bạch Trầm Hương làm thuốc dẫn.
Đôi cánh trắng bung ra sau lưng họ, trông có chút không hài hòa, nhưng vào lúc này, đó lại là phương pháp duy nhất giúp họ bộc phát ra tốc độ tối đa.
Tiểu Vũ ăn Phục Chế Kính Tượng Tràng có máu tươi của Đường Tam, trở thành cây cầu nối liền mọi người bằng Lam Ngân Hoàng. Với tiêu hao nhỏ nhất, Mã Hồng Tuấn và Áo Tư Tạp sử dụng Tiêm Vĩ Vũ Yến Phục Chế Kính Tượng Tràng, trở thành động lực đẩy tốt nhất. Đường Tam, Trữ Vinh Vinh, Chu Trúc Thanh và Đái Mộc Bạch sau khi tiêu hao lượng lớn hồn lực đều được kết nối lại với nhau. Thất quái hợp thành một thể, trong khoảnh khắc đã vọt xa hơn trăm thước.
Bảy đạo thân ảnh có chút tán loạn lao ra khỏi Hoàn Hình Hải. Ngay khoảnh khắc họ vừa thoát ra, Hoàn Hình Hải sau lưng họ sụp đổ ầm ầm. Kinh đào hãi lãng dâng trào, phát ra tiếng gầm rú đinh tai nhức óc.
Ngã gục trên bờ cát, ai nấy đều thở hổn hển. Để đột phá vòng phong tỏa của Tiểu Bạch, họ có thể nói đã dốc cạn toàn lực. Kế hoạch hoàn mỹ, từ dụ dỗ, lừa gạt, đến các loại kỹ năng mà Tiểu Bạch chưa từng thấy qua, tất cả đều trở thành pháp bảo giúp họ đột phá vòng vây. Nhờ vậy mới có thể nhất chiến công thành.
Phốc một tiếng, cái đầu to tướng của Tiểu Bạch trồi lên mặt biển, lúc này quầng sáng trên biển đã chậm rãi biến mất.
Phẫn nộ nhìn chằm chằm bảy người đang ngã trên bờ cát, hưng phấn thở hổn hển, Tiểu Bạch không nhịn được gầm lên: "Lũ giảo hoạt các ngươi, tốt nhất nên cầu khẩn những khảo hạch sau này không dính dáng gì tới ta, nếu không ta sẽ cho các ngươi biết tay!"
Áo Tư Tạp từ bờ cát đứng dậy, cười ha hả. Cánh tay hắn run lên, liên tục ném những cây đại hương tràng về phía Tiểu Bạch: "Ăn trước đi đã, có gì để sau hãy nói."
Tiểu Bạch há miệng đón lấy hương tràng nuốt vào bụng, nhìn nụ cười của Áo Tư Tạp, không hiểu sao lửa giận trong lòng đã vơi đi vài phần.
Đường Tam cũng đã đứng lên bên cạnh Áo Tư Tạp: "Tiểu Bạch, xin lỗi nhé, bất đắc dĩ mới làm ngươi bị thương."
Tiểu Bạch hừ hai tiếng, cảm nhận được hiệu quả khôi phục thương thế của đại hương tràng. Khóe miệng nàng mấp máy, muốn mắng nhưng lại không nói nên lời.
Những người khác cũng lần lượt đứng dậy, đi tới cạnh Đường Tam và Áo Tư Tạp. Bảy người nhìn nhau, rồi đột nhiên đồng thời hướng về phía Tiểu Bạch trong Hoàn Hình Hải, cúi gập người xuống chín mươi độ.
"Cảm ơn ngươi, Tiểu Bạch."
Khi họ đứng thẳng người dậy, Tiểu Bạch ngạc nhiên thấy trên mặt mỗi người đều nở một nụ cười chân thành.
Bọn họ… bọn họ đang thật lòng cảm tạ ta sao? Tiểu Bạch ngây người nhìn những con người trước mặt. Một cảm xúc chưa từng có dâng trào trong lòng.
"Không thèm để ý đến lũ nhàm chán các ngươi nữa, ta đi đây. Khảo nghiệm sau này của các ngươi cũng không dễ chịu đâu, nên cẩn thận." Giọng Tiểu Bạch vọng lại trên mặt biển, còn chính nàng đã quay người, trở về Hoàn Hình Hải. Vặn mình vài cái, thân hình nàng tựa như mũi tên lao đi rồi biến mất không thấy nữa.
Nhìn theo bóng Tiểu Bạch rời đi, trong lòng mỗi người của Sử Lai Khắc Thất Quái đều dâng lên một cảm giác mất mát vô cớ. Gần một năm nay, nói là khảo nghiệm nhưng trên thực tế, Tiểu Bạch giống như một người bạn tu luyện của họ. Không có Tiểu Bạch, kỹ xảo phối hợp chiến đấu trên biển của họ không thể tiến bộ nhanh như vậy. Đối với họ, Tiểu Bạch vừa là thầy vừa là bạn, cho nên, họ mới chân thành cảm tạ sự giúp đỡ của nàng suốt một năm qua.
Ngay lúc này, bảy đạo quang mang đồng thời sáng lên trên trán của thất quái. Trên trán Đường Tam, lạc ấn Hoàng Kim Tam Xoa Kích tỏa sáng. Quang mang của khảo hạch thứ hai trong Hải Thần Cửu Khảo phóng ra rồi vỡ tan trong nháy mắt, hóa thành từng điểm sáng dung nhập vào cơ thể họ. Trữ Vinh Vinh và Tiểu Vũ phóng ra huyết sắc quang mang, bốn người còn lại đều phóng ra hắc sắc.
"Chỉnh hợp khéo léo năng lực của đồng đội, phát huy ra sức mạnh cường đại hơn, đột phá phòng tuyến của Ma Hồn Đại Bạch Sa mười vạn năm. Hải Thần đệ nhị khảo, thông qua. Độ thân hòa Hải Thần tăng lên năm phần trăm, tổng độ thân hòa là mười phần trăm."
Kim quang ôn hòa lan tỏa khắp toàn thân, cảm giác này không giống như khi thông qua cửa thứ nhất. Đường Tam chỉ cảm thấy hồn lực tiêu hao của mình tuy không hồi phục, nhưng tinh thần thế giới bị Tiểu Bạch chấn thương đã hoàn toàn thanh tĩnh trở lại, thậm chí còn thông suốt hơn trước. Tinh thần lực có sự đề thăng rất rõ ràng, toàn thân trên dưới nổi lên một tầng quang mang lam sắc nhấp nhô, sau đó chậm rãi nhập vào bên trong da thịt.
Đó không phải là quang mang của Lam Ngân Thảo, mà là khí tức tràn ngập thủy hệ.
Phần thưởng của những người khác cũng giống như cửa thứ nhất, trừ Tiểu Vũ và Đường Tam, mỗi người đều được tăng một bậc hồn lực. Trữ Vinh Vinh còn được gia tăng tu vi cho toàn bộ hồn hoàn thêm năm trăm năm.
Như vậy, đệ nhất hồn hoàn của nàng cũng nhờ đó mà chuyển sang màu tím. Mà phần thưởng của Tiểu Vũ vẫn đơn giản như trước: phần thưởng được cộng dồn.
Cùng lúc xuất hiện phần thưởng của đệ nhị khảo, đề mục của đệ tam khảo cũng tự động hiện lên trong đầu mỗi người.
"Triều tịch luyện thể? Ý gì đây?" Áo Tư Tạp nghi hoặc hỏi.
Đường Tam nói: "Xem ra nội dung đệ tam khảo của chúng ta đều giống nhau. Ta cũng vậy, là triều tịch luyện thể. Nhưng giống như khi thông qua đệ nhất khảo Hải Thần Chi Quang, ta phải chịu triều tịch luyện thể gấp đôi."
"Rất nhanh các ngươi sẽ biết ý nghĩa của triều tịch luyện thể, đi theo ta." Thanh âm thanh thoát vang lên bên tai mỗi người. Không biết từ lúc nào, một thân hồng y cao quý, Hải Thần Đấu La Ba Tái Tây đã xuất hiện bên cạnh họ. Nhìn bảy người trước mắt, ánh mắt Ba Tái Tây toát ra vẻ tán thành rõ rệt, hiển nhiên bà cảm thấy vui mừng vì Sử Lai Khắc Thất Quái đã tập thể thông qua đệ nhị khảo.
Nói xong, Ba Tái Tây xoay người hướng về phía ngược lại với Hải Thần Sơn. Tốc độ của bà nhìn qua không nhanh, mỗi bước đều nhẹ nhàng, thong dong. Nhưng Sử Lai Khắc Thất Quái sau khi bừng tỉnh, phải toàn lực đuổi theo mới có thể theo kịp sau lưng bà. Trong đó, Trữ Vinh Vinh còn phải nhờ đồng đội trợ giúp mới có thể bay theo. Bạch Trầm Hương thậm chí không có thời gian để hỏi, vội vã đuổi theo mọi người. Linh hồn Tiểu Vũ trở về bản thể, được Đường Tam mang theo.
Ba Tái Tây lần này đi suốt hai canh giờ. Với tu vi của bà, dù đã khống chế tốc độ, nhưng khoảng cách vượt qua trong hai canh giờ cũng vô cùng lớn.
Xuyên qua rừng cây, vượt qua đồi núi, đi qua những vùng biển nội địa khác trong Hải Thần Đảo, bảy người theo sát phía sau Ba Tái Tây, gần như đi qua tất cả địa hình bên trong Hải Thần Đảo.
Đến khi mọi người cảm thấy hồn lực bắt đầu không đủ để duy trì tốc độ di chuyển cấp tốc, đột nhiên, âm thanh ù ù vang lên bên tai. Tuy chưa nhìn thấy, nhưng tiếng ầm ầm thật lớn như sấm sét vang dội từ phía chân trời, tiếng sau mạnh hơn tiếng trước, đinh tai nhức óc.
Ba Tái Tây nhẹ nhàng bay lên, cả người như lướt đi tự tại giữa không trung, đáp xuống một ngọn núi cao vài trăm thước phía trước. Ngọn núi đó hoàn toàn được hình thành từ nham thạch, phía trên không có một ngọn cỏ, toàn thân đen kịt.
Độ cao vài trăm thước đối với Sử Lai Khắc Thất Quái tự nhiên không là gì, rất nhanh họ cũng đã lên tới đỉnh núi.
Khi họ chứng kiến cảnh tượng trước mắt, trong lòng không khỏi chấn động sâu sắc.
Hiện ra trước mắt họ là một sơn cốc lõm vào Hải Thần Đảo, bên ngoài là đại dương mênh mông. Từ bờ, sơn cốc lõm vào trong đảo ước chừng vài trăm thước. Dưới chân họ và xung quanh tất cả đều là nham thạch màu đen, chỉ cần bước lên là có thể cảm nhận được sự cứng rắn như sắt thép.
Nhưng đó không phải là điều khiến Sử Lai Khắc Thất Quái kinh ngạc. Biển rộng dù có gầm thét, họ cũng không phải chưa từng thấy. Điều thật sự khiến họ chấn động, chính là cảnh tượng hùng vĩ trong sơn cốc lõm vào Hải Thần Đảo kia.
Không biết tại sao, nước biển vốn bình lặng bên ngoài Hải Thần Đảo, một khi tiến vào trong sơn cốc này, lập tức trở nên điên cuồng. Những con sóng cao đến vài trăm thước, mạnh mẽ đập vào tảng đá dưới chân họ. Uy lực vĩ đại của thiên nhiên khiến mỗi người đều cảm thấy mình nhỏ bé đến câm lặng. So với biển rộng, họ mới thấy mình nhỏ bé đến nhường nào.
"Nơi này là nơi tiến hành đệ tam khảo của các ngươi, tên gọi là Nộ Lãng Tuyệt Cảnh, một trong những kỳ cảnh của Hải Thần Đảo. Cho dù là hải hồn thú như Ma Hồn Đại Bạch Sa cũng tuyệt không dám đến đây. Đây cũng là một trong số ít những nơi trong đại dương không có hồn thú. Các ngươi có biết tại sao sơn cốc này lại bị lõm vào không?"
Đái Mộc Bạch ngập ngừng nói: "Không phải là bị sóng biển bào mòn sao?"
Ba Tái Tây lạnh nhạt nói: "Ngươi đoán đúng rồi. Sơn cốc này chính là được hình thành như vậy. Dưới sự va đập không ngừng, nham thạch bị đè ép. Có cơ hội các ngươi có thể thử xem, nham thạch nơi này vì bị va đập trong thời gian dài, không những cứng như tinh cương mà mật độ còn cực lớn. Với cùng một thể tích, trọng lượng của nó có thể so sánh với bạc."
Đường Tam hỏi: "Nhiệm vụ của chúng ta rốt cuộc là…"
Cùng lúc hắn lên tiếng, Ba Tái Tây chậm rãi đưa hai tay lên. Trong phút chốc, một vòng quang mang màu xanh nước biển từ trên người bà phóng xuất ra. Chín chiếc hồn hoàn hiện ra rõ ràng, thật sự khiến Sử Lai Khắc Thất Quái kinh hãi. Trong chín chiếc hồn hoàn trên người Ba Tái Tây, tám chiếc đầu tiên đều là màu đen, chỉ có chiếc cuối cùng mang màu đỏ thẫm.
Tám vạn năm hồn hoàn, một mười vạn năm hồn hoàn? Cảnh tượng này đừng nói là tận mắt chứng kiến, ngay cả nghe qua cũng chưa từng. Tuy Sử Lai Khắc Thất Quái đã có sự phỏng đoán về thực lực của Ba Tái Tây, nhưng khi thật sự chứng kiến sự phối hợp hồn hoàn kinh khủng như thế trên người bà, trong lòng mỗi người đều dâng lên một sự chấn động và sợ hãi lớn chưa từng có.
Làm sao bà ấy có thể làm được như vậy? Chẳng lẽ bà ấy cũng là song sinh võ hồn, và đây là võ hồn thứ hai sau khi tu luyện?
Không, không phải. Đường Tam rất nhanh gạt bỏ phỏng đoán của mình, bởi vì sau lưng Ba Tái Tây đã xuất hiện một hư ảnh khổng lồ. Hư ảnh đó họ đều không thấy rõ, nhưng khí tức lại vô cùng uy nghiêm. So sánh với truyền thuyết về Ba Tái Tây, họ hiểu rằng võ hồn của vị Hải Thần Đấu La này chính là Hải Thần. Với lòng trung thành của bà đối với Hải Thần và thân phận là người phát ngôn của Hải Thần ở nhân gian, làm sao có người thứ hai sở hữu võ hồn như vậy được?
Lam quang chiếu khắp nơi, không mang đến bất cứ áp lực nào cho mọi người. Nhìn lam quang nhu hòa không có chút hồn lực ba động nào, cũng không phải bất cứ hồn kỹ nào của Ba Tái Tây, dường như bà đã đạt đến cảnh giới tối thượng, việc sử dụng hồn kỹ hay không đã không còn là mấu chốt trong chiến đấu nữa.
Lam quang phiêu lãng trong sơn cốc, rất nhanh đã tràn đến từng ngóc ngách. Chính lúc này, một cảnh tượng kỳ dị xuất hiện.
Những con sóng dữ đang đập vào sơn cốc đột nhiên bình tĩnh lại. Sự bình tĩnh đến cực kỳ đột ngột, phảng phất như những con sóng cao trăm thước đã bị luồng lam quang nhìn như không hề có hồn lực ba động của Ba Tái Tây cứng rắn ép ngược ra khơi.
Đây là loại sức mạnh gì? Dùng sức một người đối kháng với sức mạnh vĩ đại của thiên nhiên mà vẫn chiếm thế thượng phong tuyệt đối. Mặc dù đây là lần đầu tiên Sử Lai Khắc Thất Quái nhìn thấy thực lực của Ba Tái Tây, nhưng họ đã có một nhận thức hoàn toàn mới về đỉnh cấp Đấu La chín mươi chín cấp. Nếu như nói Phong Hào Đấu La thông thường đã cường đại, thì sự cường đại của họ cũng chỉ là sức mạnh của con người. Mà đỉnh cấp Đấu La chín mươi chín cấp đã không còn là sức mạnh của con người nữa, họ hẳn đã nắm giữ được một phần thiên địa chi lực.
Lam quang chợt tăng cường. Đứng cạnh Ba Tái Tây, Đường Tam chứng kiến rõ ràng, trong đáy mắt bà lóe lên một tầng lam quang mãnh liệt. Ngay sau đó, ngoài khơi, bảy cây cột màu xám chậm rãi nổi lên. Tốc độ chúng trồi lên rất nhanh, nên đã lập tức thu hút sự chú ý của Sử Lai Khắc Thất Quái.
Trên đỉnh mỗi cây cột đều có một thanh ngang, cùng thân cột thô to hòa hợp thành một thể, nhìn qua đỉnh giống như một cây thập tự. Trên mỗi cây thập tự có tổng cộng năm cái vòng màu xám.
Nếu người khác nhìn thấy, nhất định sẽ tưởng rằng đó là cột đá, bởi vì màu xám của nó rất giống nham thạch. Nhưng Đường Tam, bằng vào Tử Cực Ma Đồng, đã nhìn thấu được bản thể của những cây cột màu xám đó.
"Là Thâm Hải Trầm Ngân chìm dưới biển sâu!" Dù tâm lý kiên định như Đường Tam cũng không nhịn được phải thốt lên. Không ai rõ sự trân quý của loại trầm ngân này hơn hắn. Phải biết rằng, vật liệu chính để chế tạo Bạo Vũ Lê Hoa Châm chính là ngân mẫu của Thâm Hải Trầm Ngân, mà ngân mẫu hoàn toàn có thể được luyện chế từ Thâm Hải Trầm Ngân. Mắt thấy những cây cột có đường kính mặt cắt ngang ước chừng một thước, cao đến năm mươi thước, Đường Tam rung động nghĩ, không biết phải tốn bao nhiêu Thâm Hải Trầm Ngân mới có thể chế tạo ra những cây cột này! Phải biết rằng, với cùng thể tích, Thâm Hải Trầm Ngân còn nặng hơn hoàng kim vài lần. Bảy cây trụ lớn này sợ rằng nặng hơn mười vạn cân. Vậy mà chúng lại từ trong nước biển trồi lên dưới tác dụng của năng lượng vô danh mà Ba Tái Tây phóng xuất.
"Đây là nơi tiến hành đệ tam khảo của các ngươi. Ta sẽ luôn ở đây cùng các ngươi tiến hành khảo hạch. Ai không kiên trì được có thể mở miệng cầu cứu. Người nhận hắc cấp ngũ khảo, mỗi ngày phải kiên trì trên cột Trầm Ngân ba canh giờ, lục khảo thì bốn canh giờ, thất khảo năm canh giờ. Về phần ngươi…" Ánh mắt Ba Tái Tây chuyển qua Đường Tam, chậm rãi nói: "Ngươi nhận Hải Thần Cửu Khảo, mười hai canh giờ. Giai đoạn đầu, các ngươi có thể rút ngắn một ít thời gian. Nhưng bắt đầu từ bây giờ, sau ba trăm sáu mươi lăm ngày, thời gian bình quân trên Trầm Ngân trụ phải đạt như ta vừa nói, nếu không, chính là khảo hạch thất bại."
Mọi người cuối cùng đã hiểu ý nghĩa của đệ tam khảo, chính là muốn họ đứng trên Trầm Ngân trụ để chịu đựng sự va đập của sóng dữ trong Nộ Lãng Tuyệt Cảnh, cũng gọi là triều tịch luyện thể.
"Vậy bây giờ bắt đầu đi. Mọi người không nên miễn cưỡng. Làm phiền ngài, tiền bối." Người nói là Đường Tam. Sau khi đến đây, họ không có lựa chọn nào khác. Khảo nghiệm mà Hải Thần ban cho nhất định phải hoàn thành, đây cũng là áp lực mà họ chờ mong.
Lam quang hóa thành bảy luồng, lần lượt xoay quanh thân thể mỗi người. Trong khoảnh khắc, quang mang chớp động, Sử Lai Khắc Thất Quái chỉ cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, mỗi người đều phiêu nhiên đáp xuống một cây Trầm Ngân trụ.
Vị trí của bảy cây Trầm Ngân trụ được sắp xếp theo hình tam giác, một cây đứng trước, sau đó là hai cây, rồi bốn cây.
Đường Tam không hề nghi ngờ rơi xuống cây Trầm Ngân trụ đứng đầu tiên. Trên Trầm Ngân trụ màu xám sáng lên một đạo ngân quang, Đường Tam chỉ cảm thấy thân thể căng thẳng, cả người đã bị dán vào hình chữ thập trên Trầm Ngân trụ. Năm cái vòng trên đó đồng thời khóa chặt thân thể hắn, lần lượt tại cổ, eo, hai cổ chân và hai cổ tay, cố định hắn vững vàng trên đó.
Tình huống của sáu người khác cũng giống hệt Đường Tam. Trên hai cây Trầm Ngân trụ phía sau Đường Tam là Tiểu Vũ và Trữ Vinh Vinh, phía sau nữa là bốn người theo thứ tự Đái Mộc Bạch, Chu Trúc Thanh, Áo Tư Tạp và Mã Hồng Tuấn.
Theo hai tay của Hải Thần Đấu La Ba Tái Tây thu hồi, lam quang dần dần rút đi, một cỗ áp lực vô hình cũng theo đó tràn ngập vào trái tim thất quái. Lúc này, hồn lực của họ sau khi đột phá đệ nhị quan và quá trình chạy đến đây đã tiêu hao hơn phân nửa. Hồi tưởng lại cảnh tượng sóng biển ầm ầm đánh tới khi trước, họ cũng có chút khẩn trương.
Không còn năng lượng hạn chế của Ba Tái Tây, nước biển dưới chân mọi người bắt đầu dâng lên. Năm mươi thước, nhìn qua có vẻ rất cao, nhưng theo sóng biển tràn vào, khoảng cách đến mặt nước ngày càng gần. Âm thanh sóng biển va đập vào bờ đá cũng theo đó mà vang lên.
Không lâu sau, một cơn sóng biển khổng lồ hướng về phía họ. Khi con sóng lên đến đỉnh điểm, tiếng ầm ầm nổ vang, cơn sóng đầu tiên vỗ vào người Đường Tam, ngay sau đó là Tiểu Vũ, Trữ Vinh Vinh và bốn người phía sau.
Mang theo khí thế ngập trời, sóng biển đánh mạnh vào thân bảy người, nhưng lại khiến họ có cảm giác kinh ngạc. Không giống như tưởng tượng, sóng biển tuy mạnh, vỗ vào người cũng làm họ có một trận hít thở không thông, nhưng cảm giác vẫn hoàn toàn có thể chịu đựng được. Có cột Trầm Ngân cố định, họ căn bản không sợ bị nước biển cuốn đi, Trầm Ngân trụ dưới sự va đập của nước biển vẫn không hề suy suyển.
Chẳng lẽ đệ tam khảo này đơn giản hơn hai khảo trước sao? Nghi hoặc đồng loạt xuất hiện trong lòng Sử Lai Khắc Thất Quái. Nhưng nghi hoặc này chỉ duy trì trong lòng họ chưa tới một nén nhang, sắc mặt họ đã bắt đầu biến đổi.
Đúng vậy, một đợt sóng biển đánh vào không phải là rất mạnh. Nhưng họ phải đối mặt là những đợt sóng biển đánh vào không bao giờ ngừng nghỉ.
Đợt sóng thứ nhất chưa qua hoàn toàn, đợt thứ hai đã tới. Vị trí của họ đang ở gần bờ đá ngầm, sóng biển mãnh liệt dâng cao gần trăm thước nặng nề oanh kích xuống. Với thân thể của các Hồn Thánh, lúc bắt đầu tự nhiên không có cảm giác gì lớn. Nhưng sau khi bị va đập hơn mười lần, họ không thể không thúc giục hồn lực của mình để ngăn cản. Bởi vì sự va đập liên tục không ngừng nghỉ làm cho thân thể họ xuất hiện cảm giác tê liệt. Không phải đau, mà là tê liệt, gân mạch, huyết nhục, xương cốt, tất cả mọi nơi đều cảm thấy tê dại.
Kinh đào hãi lãng kia giống như một cao thủ hồn lực cường đại không ngừng dùng năng lượng công kích thân thể họ, mỗi lần va chạm đều bao trùm toàn bộ cơ thể. Kế tiếp, trong một thời gian ngắn ngủi, mỗi người đều đã phải chịu đựng mấy trăm lần va đập, cảm giác tê liệt dần dần chuyển thành đau đớn. Hồn lực bắt đầu không đủ để hộ thể, họ chỉ có thể cứng rắn chịu đựng sự va đập kịch liệt.
Trong số bảy người, tình trạng tốt hơn là Đường Tam, Tiểu Vũ và Đái Mộc Bạch. Ba người họ có cường độ thân thể mạnh nhất, nhất là Đường Tam và Tiểu Vũ. Dưới tình huống không dùng đến hồn kỹ, thân thể hai người là cường hãn nhất. Đường Tam trải qua ma luyện không ngừng, thân thể đã đạt tới trình độ cứng cỏi cực kỳ kinh khủng. Thân mình Tiểu Vũ là từ mười vạn năm hồn thú tu luyện thành, lại trải qua Tương Tư Đoạn Trường Hồng thoát thai hoán cốt. Một trong những tác dụng của Tương Tư Đoạn Trường Hồng là Bất Hoại Kim Thân, cho nên, mặc dù hiện tại Tiểu Vũ không có linh hồn khống chế thân thể, năng lực kháng áp của nàng lại chỉ kém hơn Đường Tam. Ngay cả Đái Mộc Bạch, dưới tình huống không thi triển hồn kỹ cũng phải kém hơn nàng, huống chi trên người Tiểu Vũ còn có một kiện Bách Bảo Như Ý Nhuyễn Giáp hộ thân.
Tình huống bất ổn nhất chính là Trữ Vinh Vinh. Trong bảy cây Trầm Ngân trụ, càng ở phía trước, lực va đập càng lớn. Đường Tam đứng mũi chịu sào, sau đó là tới Trữ Vinh Vinh và Tiểu Vũ. Về tình trạng thân thể, Trữ Vinh Vinh kém xa Tiểu Vũ. Nếu không phải đã trải qua áp lực tẩy lễ của Hải Thần Chi Quang ở đệ nhất khảo, sợ rằng lúc này nàng đã bị mấy trăm lần va đập của sóng biển đánh ngất đi rồi.
Dù cường độ thân thể nàng cao hơn phụ trợ hệ hồn sư bình thường, lúc này cũng là toàn thân ê ẩm, thống khổ không nói nên lời.
Đường Tam chịu đựng sự va đập ở phía trước, đối với hắn mà nói, những con sóng này cũng không là gì. Mặc dù mạnh hơn nhiều so với thác nước khi trước, nhưng thân thể hắn quả thật cũng kiên cường và dẻo dai đến mức khiến người khác phải phẫn nộ. Trong lúc chịu đựng sóng biển, hắn vẫn luôn chú ý đến tình hình của các đồng đội. Hắn tự nhiên phát hiện ra tình trạng của Trữ Vinh Vinh, lập tức phát ra Lam Ngân lĩnh vực của mình, phân ra một đạo lam quang bao phủ lên người nàng.
Được Lam Ngân lĩnh vực kích thích, sức sống của Trữ Vinh Vinh tăng lên rất nhiều, đồng thời lực phòng ngự cũng được tăng cường, lúc này mới có thể miễn cưỡng duy trì.
Rất nhanh, mọi người đã phát hiện ra vấn đề thứ hai, chính là trong đệ tam khảo này, tất cả hồn kỹ phụ trợ đều mất đi hiệu lực.
Sau khi kết thúc đệ nhị khảo, kỹ năng bị phong ấn của Đường Tam và Trữ Vinh Vinh đã được giải khai. Nhưng lúc này, Vinh Vinh lại căn bản không thể xuất ra Cửu Bảo Lưu Ly Tháp của mình. Lần này không phải bị phong ấn, mà là dưới sự va đập không ngừng của sóng biển, nàng căn bản không thể dùng quang mang của Lưu Ly Tháp để phụ trợ người khác. Áo Tư Tạp càng khỏi phải nói, hai tay bị hạn chế, cho dù có thể chế tạo hương tràng cũng không có cách nào ăn được.
Cùng lúc đó, Đái Mộc Bạch, Chu Trúc Thanh và Mã Hồng Tuấn đều phát hiện, các kỹ năng tăng phúc bản thân của mình toàn bộ mất đi hiệu lực. Bạch Hổ Kim Cương Biến, Dục Hỏa Phượng Hoàng và các loại kỹ năng khác đều không thể thi triển, chỉ có thể cứng rắn chống đỡ sự va đập của sóng biển.
Đối với Sử Lai Khắc Thất Quái, bảy cây Trầm Ngân trụ giống như cái đe rèn, thân thể họ giống như kim loại bị rèn đúc, còn sóng biển vô cùng vô tận kia chính là chiếc búa liên tục nện xuống.
Hải Thần Đấu La Ba Tái Tây khoanh chân ngồi trên đỉnh núi, lẳng lặng nhìn họ. Bắt đầu từ hôm nay, Sử Lai Khắc Thất Quái sắp phải chịu đựng một kinh nghiệm thống khổ kéo dài suốt ba trăm sáu mươi lăm ngày.
Lần đầu tiên nếm thử, cho dù là Đường Tam có thân thể cứng cỏi nhất, cũng chỉ kiên trì được hơn ba canh giờ, thân thể đã tê liệt không còn tri giác. Khi bảy người lần lượt được Hải Thần Đấu La Ba Tái Tây cứu lên bờ, họ gần như xụi lơ tại chỗ, không thể nhúc nhích.
Sau khi cảm giác tê liệt biến mất, là sự hành hạ thống khổ như vạn châm xuyên tim khiến họ sống dở chết dở. Cơn thống khổ này kéo dài mười mấy canh giờ mới dần biến mất khi họ bắt đầu tu luyện để hồi phục.
Trải qua lần tẩy lễ này, họ mới hiểu sâu sắc rằng, đệ tam khảo này nhìn như đơn giản, kỳ thực còn thống khổ hơn cả đệ nhất khảo và đệ nhị khảo.
Nếu đệ nhất khảo là khảo nghiệm hồn lực, đệ nhị khảo là rèn luyện năng lực thực chiến dưới biển, thì đệ tam khảo này chính là rèn luyện thân thể của họ. Và không hề ngoại lệ, phần trọng yếu trong cả ba khảo hạch này đều là kiểm tra nghị lực. Chỉ là mức độ kinh khủng của đệ tam khảo hạch này mới khiến họ hoàn toàn nhận thức được điều đó.
Kế tiếp, Sử Lai Khắc Thất Quái bắt đầu ba trăm sáu mươi lăm ngày sống không bằng chết của họ. Trong đó, người chịu đựng thống khổ lớn nhất chính là Trữ Vinh Vinh. Mặc dù mỗi lần bắt đầu, Áo Tư Tạp đều cho nàng ăn trước một lượng lớn hương tràng, thậm chí bao gồm cả Kiên Đĩnh Kim Thương Thằng để đề thăng sức đề kháng cho thân thể, nhưng mỗi lần khảo hạch xong, Trữ Vinh Vinh vẫn là người thống khổ nhất.
Dù phải chấp nhận như vậy, nàng vẫn kiên trì. Lúc ban đầu, kiên trì nửa canh giờ đã là cực kỳ khó khăn. Rồi đến một canh giờ, hai canh giờ, ba canh giờ, bốn canh giờ. Đến khi tháng thứ ba kết thúc, Trữ Vinh Vinh rốt cục có thể miễn cưỡng chịu đựng sự va đập của sóng biển được năm canh giờ. Nhưng sau đó, thời gian chịu đựng sóng biển va đập còn phải gia tăng, để bù lại thời gian còn thiếu trong ba tháng trước.