Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục

Chương 498: HẢI THẦN VÀ THIÊN SỨ THẦN - HẢI THẦN HAY TU LA THẦN?

Tiểu Vũ phì cười, nói:

- Ta lo lắng điều gì chứ? Hiện tại, huynh và Thiên Nhận Tuyết đều đã là thần. Trước khi thành thần, huynh đã là Song Sinh Võ Hồn, ngay cả khi đó nàng cũng không thể giết chết huynh, huống hồ bây giờ huynh đã trở thành Hải Thần! Ta chưa bao giờ lo lắng huynh sẽ thua dưới tay nàng, ta chỉ muốn giám sát huynh, không để huynh bị nàng mê hoặc. Hừ, ta còn nhớ rất rõ, trong ký ức của nàng, còn cùng với huynh…

Nói đến đây, khuôn mặt tươi cười của Tiểu Vũ bất giác ửng đỏ. Đường Tam cười nhẹ:

- Còn cùng với ta làm gì chứ?

Tiểu Vũ khẽ đấm vào ngực Đường Tam:

- Ca, huynh xấu quá. Ta không nói đâu… Chuyện đó xấu hổ lắm…

Đường Tam ha hả cười, nói:

- Yên tâm đi. Lúc truyền thừa ta đã nói rồi mà. Thân xử nam của ta đời này chỉ dành cho Tiểu Vũ của ta thôi. Chuyện xấu hổ như vậy tự nhiên cũng chỉ có thể làm cùng Tiểu Vũ của ta. Huynh nói có đúng không?

Ngoài dự đoán của Đường Tam, dù gương mặt Tiểu Vũ đã đỏ ửng như một quả táo chín, nàng vẫn trịnh trọng gật đầu với hắn. Vẻ mặt ấy của nàng thật sự vô cùng đáng yêu. Dù tâm niệm của Đường Tam có kiên định đến đâu cũng không thể ngăn được tình yêu trong lòng dâng trào như thủy triều, hắn mạnh mẽ hôn lên má nàng một cái.

Thiên Nhận Tuyết yên lặng lơ lửng giữa không trung, Thiên Sứ Thần Trang trên người nàng đã hoàn toàn biến thành một màu vàng đỏ rực rỡ, đó thuần túy là Thái Dương Chân Hỏa. Từ rất xa, nàng đã thấy được ngôi sao băng màu lam vàng kia. Những sinh linh trong biển rộng khi chứng kiến vầng sáng lam vàng ấy cũng chỉ có cảm giác sùng bái khiến chúng phải cúi đầu, chứ không thể thấy được chuyện gì đang xảy ra bên trong. Nhưng cùng là thần, Thiên Nhận Tuyết lại có thể thấy rõ ràng, trong quầng hào quang lam vàng đó, Đường Tam đang cúi đầu hôn lên khuôn mặt của cô gái trong lòng hắn.

Một cảm giác chưa từng có dâng lên trong lòng Thiên Nhận Tuyết, một cảm giác mang tên ghen tị.

Tay phải nàng siết chặt Thiên Sứ Thánh Kiếm, sự căng thẳng vì sắp phải đối đầu với một vị thần đã hoàn toàn bị cơn phẫn nộ do ghen tị mang đến thay thế.

Một tiếng thét dài vang lên từ miệng Thiên Nhận Tuyết, Thiên Sứ Thần Trang vốn đã ngập tràn Thái Dương Chân Hỏa quanh thân nàng tức thì bùng phát, Thiên Sứ Thánh Kiếm chỉ thẳng về phía Đường Tam ở xa. Thần niệm bạo phát trong nháy mắt khiến mặt biển nhất thời dấy lên phong ba bão táp.

Đang say đắm thưởng thức vị ngọt nơi đôi môi Tiểu Vũ, Đường Tam cũng cảm nhận được uy hiếp cực lớn đến từ Thiên Nhận Tuyết, hắn hừ lạnh một tiếng, tay phải vung lên, thu Tiểu Vũ vào Như Ý Bách Bảo Nang. Đây không nghi ngờ gì là biện pháp an toàn nhất. Có Như Ý Bách Bảo Nang cùng với Hải Thần lực của hắn đồng thời bảo hộ, Thiên Nhận Tuyết dù có cường thịnh đến đâu cũng không thể làm Tiểu Vũ tổn thương dù chỉ một sợi tóc. Đương nhiên, nhờ vào thần niệm liên kết với hắn, Tiểu Vũ dù ở trong Như Ý Bách Bảo Nang vẫn có thể chứng kiến rõ ràng toàn bộ diễn biến của trận chiến này, hơn nữa còn là quan sát từ góc độ cảm nhận của chính Đường Tam.

Tay phải khẽ vuốt qua trán, Hải Thần Tam Xoa Kích chợt hiện ra từ hư không trong lòng bàn tay Đường Tam. Hào quang màu lam vàng bỗng chốc không chỉ trở nên đậm đặc mà còn lan rộng ra. Hải Thần thần niệm giống như kinh đào hãi lãng điên cuồng tỏa ra xung quanh, ngay khi tiếp xúc liền bức thần niệm của Thiên Nhận Tuyết ra khỏi phạm vi mặt biển. Thân là Hải Thần, là người bảo hộ của biển cả, Đường Tam quyết không cho phép thần niệm của Thiên Nhận Tuyết xúc phạm đến các sinh linh trong biển.

Ánh mắt Thiên Nhận Tuyết ngưng trọng, thân hình đang lơ lửng giữa không trung chợt nhanh chóng lùi về phía sau. Nàng chủ ý không so đấu thần niệm với Đường Tam, ngược lại tránh mạnh đánh yếu, nhanh như tia chớp lùi về sau cả vạn thước.

Nàng làm vậy đương nhiên là có nguyên do. Chiến đấu với Hải Thần trên biển rộng đối với nàng vô cùng bất lợi. Mấy ngày nay, Thiên Nhận Tuyết không chỉ tu luyện các loại Thiên Sứ thần kỹ của mình mà còn để tâm nhớ lại những lần giao chiến với Đường Tam trước kia, cẩn thận tìm hiểu nguyên nhân vì sao lúc đó thực lực của mình hơn xa hắn nhưng vẫn không cách nào giết chết được hắn. Trải qua không ngừng nghiền ngẫm, nàng phát hiện Đường Tam rất giỏi vận dụng các loại điều kiện có lợi cho bản thân trong chiến đấu. Bất luận là ở Đại Sâm Lâm Tinh Đấu vận dụng địa hình rừng rậm, hay là khi hắn vận dụng địa hình đại lục, đều có thể đào thoát khỏi sự truy sát của mình vào những lúc mấu chốt. Rõ ràng ở phương diện này, bản thân nàng kém xa hắn. Nàng chỉ ỷ vào thực lực mạnh mẽ để cường công, nên đối với các phương thức tận dụng ưu thế như thiên thời, địa lợi phải thua kém hắn rất nhiều.

Nếu nói về tuổi tác, Thiên Nhận Tuyết lớn hơn Đường Tam không ít. Nhưng về kinh nghiệm thực chiến, nàng không thể không thừa nhận mình không cách nào so sánh với hắn. Đường Tam có thể lấy yếu thắng mạnh dĩ nhiên không thể phủ nhận là có quan hệ mật thiết với ưu thế Song Sinh Võ Hồn và thực lực cường đại của bản thân, nhưng quan trọng hơn là hắn luôn kết hợp gần như hoàn hảo trí tuệ và tất cả tình thế có lợi để tạo ra khả năng thực chiến siêu việt. Do đó, sau khi thành thần, nàng vẫn bị hắn đánh bị thương nặng một lần, hơn nữa còn suýt chết dưới tuyệt học “Quan Âm Hữu Lệ” của hắn.

Bởi vậy, trải qua sự tổng kết trong khoảng thời gian này, Thiên Nhận Tuyết chẳng những khắt khe rèn luyện khả năng ứng dụng thần kỹ, mà còn lưu tâm học hỏi kinh nghiệm thực chiến, nên cũng tiến bộ không ít. Nếu là đối thủ khác, có lẽ thực lực thuần túy đã có thể thoải mái áp đảo, nhưng đối mặt với kẻ tên Đường Tam này, lúc cuồng bạo như sư tử, khi lại giảo hoạt như hồ ly, rõ ràng cần phải nâng cao toàn diện phương thức chiến đấu. Hơn nữa, lần này nàng phải đối mặt với một Đường Tam đã đạt tới thần cấp, khiến khả năng chiến thắng của nàng lại càng thêm khó khăn. Hiện tại, phương diện duy nhất mà nàng có ưu thế so với Đường Tam chính là hắn vừa mới thành thần, hiển nhiên sự lý giải về lực lượng thần cấp nếu so với nàng tự nhiên sẽ thua kém ít nhiều.

Cho nên, dù song phương còn chưa bắt đầu giao chiến, Thiên Nhận Tuyết đã toàn lực tranh thủ đưa chiến trường về nơi có lợi cho võ hồn của mình, chính là không trung, chứ không phải chiến đấu trên biển, nơi không thể phủ nhận sẽ có lợi cho kẻ đã hoàn thành Hải Thần truyền thừa như Đường Tam.

Thấy Thiên Nhận Tuyết nhanh chóng lùi lại, trên mặt Đường Tam lộ ra nụ cười thản nhiên, xem ra nàng quả nhiên đã thông minh hơn, sử dụng chính thủ đoạn của mình. Nhưng nàng thật sự nghĩ rằng, không ở trên mặt biển thì hắn sẽ không thể mượn lực lượng của biển rộng sao? Trên thế giới này, biển rộng chiếm bốn phần năm tổng diện tích, thân là Hải Thần, hắn ở nơi nào trên đại lục mà không thể mượn lực lượng của biển cơ chứ? Cũng giống như Thiên Nhận Tuyết ở bất cứ đâu cũng đều có thể mượn lực lượng của thái dương vậy.

Không truy kích Thiên Nhận Tuyết, Đường Tam đặt ngang Hải Thần Tam Xoa Kích màu lam vàng bên người, chăm chú nhìn đối thủ ở ngoài vạn thước, mỉm cười:

- Đã để ngươi đợi lâu rồi.

Thiên Nhận Tuyết thấy Đường Tam không đuổi theo lại càng thêm tin chắc hắn phải ở trên mặt biển mới có thể đạt tới trạng thái chiến đấu tối đa. Thần niệm khẽ động, kim quang nhàn nhạt giữa không trung liền trở nên dày đặc. Đây là điều mà trước kia Đường Tam chỉ có thể phán đoán dựa vào vẻ bề ngoài, chỉ khi đạt tới cấp bậc tương đồng mới có thể cảm nhận được thần niệm của đối phương. Nếu lúc này có một cao thủ thần cấp khác ở đây, có thể thấy rõ tại không trung vạn thước, từ vị trí hai người lan ra, một bên là ánh vàng đỏ rực, một bên là màu lam vàng ôn hòa. Thần niệm của Đường Tam và Thiên Nhận Tuyết phân định rõ ràng, mỗi bên chiếm một nửa.

- Đường Tam, chúc mừng ngươi trở thành Hải Thần.

Thiên Nhận Tuyết nhìn Đường Tam cầm Hải Thần Tam Xoa Kích trong tay, một thân trường bào màu lam vàng, khiến nàng không khỏi nhận ra tim mình đập nhanh hơn bình thường. Đường Tam vốn đã sở hữu khí chất tao nhã, giờ đây lại tăng thêm vài phần khí chất thần thánh, còn có sự thâm thúy mà ngay cả nàng cũng nhìn không thấu. Sự thâm thúy không thể nghi ngờ là một trong những mị lực lớn nhất ở nam nhân, bởi vì nó đại biểu cho sự sâu sắc. Có thể khẳng định, tướng mạo không phải là vũ khí duy nhất của nam nhân đối với nữ nhân.

Đôi khi, đối với nữ nhân mà nói, nội hàm càng thêm trọng yếu.

Mà Đường Tam sau khi thành tựu Hải Thần lại có đủ cả hai yếu tố đó, khiến cho Thiên Nhận Tuyết, người trong lòng vốn đã có sơ hở, tự nhiên sẽ bị hắn hấp dẫn, dẫu rằng hai người là cường địch sinh tử cũng không thể tránh khỏi.

- Không cần khách khí! Ta nghĩ, hiện tại ta đã có đủ thực lực chiến đấu trực diện với ngươi. Dẫu sao cũng phải cảm tạ ngươi lúc trước đã hạ thủ lưu tình, ta nghĩ, ta cũng hiểu được nguyên nhân trong đó. Nếu hôm nay ta thắng, ta cũng sẽ lưu lại cho ngươi một mạng, cho ngươi một cơ hội. Coi như trả lại cho ngươi một phần nhân tình.

- Ngươi hiểu được sao?

Thiên Nhận Tuyết chấn động, tâm thần không khỏi dao động, trong đầu vụt hiện lên một trận cuồng nhiệt lúc truyền thừa Thiên Sứ chi thần, thân thể lúc này thậm chí đã có chút ươn ướt. Nhìn Đường Tam, tâm thần nàng không khỏi run rẩy.

Chẳng qua, nàng rất nhanh liền phản ứng lại, trầm giọng nói:

- Đường Tam, ngươi muốn dao động tâm thần của ta sao?

Đường Tam mỉm cười, nói:

- Nếu trong lòng ngươi có sơ hở, thì cho dù ta không nói gì, sơ hở này vẫn tồn tại. Dù chúng ta thực lực ngang ngửa, dưới tình huống như vậy ngươi có thể chiến thắng ta sao? Buông bỏ đi, Nhận Tuyết tiểu thư. Nếu ngươi khẳng khái lựa chọn ẩn cư, từ nay về sau không hỏi đến chuyện của Võ Hồn đế quốc, ta có thể buông tha ngươi. Dù sao, ta và ngươi cũng không có cừu hận chân chính.

Lúc trước Thiên Nhận Tuyết dù ở Thiên Đấu đế quốc giả mạo ẩn nhẫn nhiều năm, nhưng những thiệt hại nàng gây ra đều nhằm vào lợi ích của Thiên Đấu đế quốc, với bản thân Đường Tam cũng không có xung đột gì, càng không thể gọi là huyết hải thâm cừu. Hơn nữa, Thiên Nhận Tuyết không chỉ một lần biểu hiện phong phạm của một võ giả, cũng chưa bao giờ làm những việc xấu xa như đánh lén, khiến cho Đường Tam đối với nàng có ấn tượng không tệ. Cho nên, hắn mới nói những lời này.

Thiên Nhận Tuyết hừ lạnh một tiếng:

- Đường Tam, nếu ngươi muốn dao động tín niệm của ta, ta khuyên ngươi đừng nằm mơ. Đúng vậy, ngươi có kinh nghiệm thực chiến quả thật phong phú, nhưng ngươi cho rằng, ta sẽ còn mắc mưu sao? Hiện tại ngươi cũng đã thành tựu thần vị, như vậy chúng ta có thể dùng lực lượng thần cấp chiến đấu một trận thống khoái. Cho dù, ngươi chính là sơ hở trong lòng ta thì sao chứ, chẳng phải chỉ cần đánh chết Hải Thần ngươi, cái sơ hở này cũng không còn tồn tại nữa hay sao?

Đường Tam thở dài một tiếng, hắn cũng không giải thích thêm, chỉ có thực lực mới có thể chứng minh tất cả. Hải Thần ấn ký màu lam trong suốt trên trán hắn sáng lên, sau lưng Hải Thần Bát Dực bắt đầu triển khai. Ngay sau đó, hào quang màu lam vàng chói mắt tức thì mở rộng, nhanh chóng kết hợp cùng thân thể Đường Tam. Liên tiếp những âm thanh thanh thúy vang lên giữa không trung, từng khối áo giáp màu lam vàng huyễn lệ xuất hiện trên người Đường Tam, Hải Thần Thần Trang tràn đầy tính chấn nhiếp hiện ra trước mắt Thiên Nhận Tuyết.

Chứng kiến áo giáp trên người Đường Tam, Thiên Nhận Tuyết cũng không kinh ngạc chút nào. Dù sao, trong trí nhớ của Thiên Sứ chi thần mà nàng kế thừa, mỗi thần vị đều có thần trang của riêng mình. Thiên Sứ chi thần như thế, Hải Thần tự nhiên cũng không ngoại lệ. Chẳng qua lai lịch của mỗi bộ thần trang cũng khác biệt, như khi nàng kế thừa Thiên Sứ Thần Trang, chính là do Thiên Sứ chi thần đời trước ở nhân gian truyền thừa nên hiển nhiên sẽ dễ dàng nhận biết. Nhất là khi nàng nhận thấy những hoa văn gợn sóng trên Hải Thần Thần Trang kia, càng rõ ràng nó thuộc về khí chất của Hải Thần. Nhưng Thiên Nhận Tuyết không thể lý giải tại sao sau lưng Đường Tam lại có thể triển khai tám cái cánh.

Tám phiến cánh kia có kích thước không khác mấy so với sáu cánh Thiên Sứ của nàng, nhưng lại nhiều hơn hai mảnh, những tám cánh lận... Khi nào thì Hải Thần cũng có cánh? Thần đều có thể bay, điều này nàng không hề nghi ngờ, nhưng với tư cách là bá chủ không trung, năng lực phi hành của Thiên Sứ chi thần dù ở trong chúng thần cũng được coi là đứng đầu, còn Hải Thần phải xuất sắc về năng lực tác chiến trong nước. Vậy mà gã Đường Tam trước mắt này, số cánh sau lưng lại nhiều hơn mình hai mảnh, điều này lý giải thế nào đây?

Càng làm cho đồng tử Thiên Nhận Tuyết co rút lại, là trên người Đường Tam chậm rãi xuất hiện mười cái hồn hoàn, chín đỏ một lam, mười cái hồn hoàn huyễn lệ chói mắt hiện ra trước mắt nàng. Ít nhất đều là tu vi ngoài mười vạn năm! Thiên Nhận Tuyết chỉ cảm thấy hô hấp của mình đã bắt đầu trở nên có chút dồn dập, nàng hiểu được, sự tự tin trong giọng nói của Đường Tam lúc trước không hề tự đại chút nào. Sau khi hắn tiếp nhận truyền thừa Hải Thần thần vị, quả thật có thực lực cực kỳ mạnh mẽ.

Sau một thoáng giật mình, Thiên Nhận Tuyết lại nhanh chóng bình tĩnh trở lại, Thiên Sứ Thánh Kiếm trong tay chậm rãi nâng lên, chỉ về phía Đường Tam. Thái Dương Chân Hỏa nóng rực trên người nàng bùng phát thành ngọn lửa xích kim sắc hừng hực, bao phủ thân hình nàng cùng Thiên Sứ Thánh Kiếm. Đồng dạng mười cái hồn hoàn lộ ra bên ngoài cơ thể đối diện với Đường Tam, tuy rằng về phẩm chất kém hơn một bậc, nhưng ít ra về số lượng hai người cũng không phân cao thấp.

Thần cấp chiến đấu là hết sức ác liệt. Thiên Sứ chi thần và Hải Thần, Đường Tam và Thiên Nhận Tuyết, rốt cục đã phải chính thức quyết chiến. Hai người đối mặt với nhau, thần lực của bản thân đều không hề cố kỵ mà điên cuồng súc tích.

Đúng vậy, Đường Tam mới chỉ vừa đạt được Hải Thần thần lực, có nhiều kỹ năng thuộc về Hải Thần hắn cũng không kịp tìm hiểu rõ ràng, lại càng không có cơ hội diễn luyện trong thực chiến. Nhưng không được quên rằng, quá trình truyền thừa của Đường Tam không giống với Thiên Nhận Tuyết. Thiên Nhận Tuyết trong lúc tiến hành Thiên Sứ truyền thừa, phần lớn khảo hạch đều có sự giúp sức của tổ phụ nàng là Thiên Đạo Lưu, khiến cho nàng tránh được rất nhiều phiền toái. Luận về thiên phú, nàng có phần không theo kịp Đường Tam, lại có thể thành tựu Thiên Sứ chi thần sớm hơn hắn một bước, có thể rõ ràng nhận thấy sự trợ giúp của Thiên Đạo Lưu trong đó.

Mà Đường Tam và nàng lại càng khác biệt. Trong lúc hắn tiến hành Hải Thần cửu khảo, không nói Hải Thần Đấu La Ba Tái Tây không trợ giúp hắn chút nào, thậm chí có lúc còn nảy sinh sát niệm với hắn, toàn bộ quá trình khảo hạch cũng trở nên khó khăn hơn. Đó cũng là nguyên nhân trọng yếu khiến Hải Thần thân hòa độ của hắn có thể vượt qua trăm phần trăm khi mới hoàn thành bát khảo.

Một bên dưới sự trợ giúp của tổ phụ rất nhanh hoàn thành khảo nghiệm, một bên là từng bước trải qua nhiều đau khổ mới có được thực lực như ngày hôm nay. Về quá trình lý giải khi thành thần, tuy rằng Đường Tam vừa mới truyền thừa xong, nhưng cũng không giống như tưởng tượng của Thiên Nhận Tuyết, rằng hiểu biết của hắn đối với năng lực Hải Thần cực kỳ xa lạ. Không nên quên, lúc trước khi hắn còn chưa chính thức thành thần, đã có thể học được ba thức trong Hoàng Kim Thập Tam Kích của Hải Thần.

Màu xích kim và màu lam vàng, hình thành sự đối chọi rực rỡ trên không trung, thể hiện rõ ràng sự va chạm gay gắt giữa thần niệm của hai người. Một bên là Hải Thần chi quang bao la tựa biển rộng, một bên là Thiên Sứ chi quang tựa ánh mặt trời rọi khắp đại lục, thần niệm của bọn họ dưới áp lực của đối phương đều dần dần tăng lên tới trình độ cực hạn. Cũng không bên nào triển khai lĩnh vực, cùng là thần cấp, họ hiểu rằng ai thi triển lĩnh vực trước ngược lại còn có thể bị đối thủ tìm được sơ hở. Mà phương thức chiến đấu đơn giản nhất, trực tiếp nhất lại không dễ dàng xuất hiện sơ hở, chính là tấn công trực diện.

Quang mang nhàn nhạt trong mắt Đường Tam càng ngày càng trở nên sáng rực, mỗi một lần hào quang trong mắt lóe lên là không khí xung quanh đều phát sinh vặn vẹo kịch liệt. Hải Thần Tam Xoa Kích chỉ xéo lên không trung, tựa như đối chọi cùng vầng thái dương, ánh sáng lam ngọc, ánh vàng rực rỡ khiến mỗi một đường vân trên Hải Thần Thần Trang của hắn đều chậm rãi sáng lên. Nhìn qua từ khải giáp, Hải Thần Thần Trang của Đường Tam đã mạnh hơn Thiên Sứ Thần Trang của Thiên Nhận Tuyết không ít về vẻ huyễn lệ.

Người phát động công kích đầu tiên chính là Thiên Nhận Tuyết. Nàng đã tích tụ Thái Dương Chân Hỏa quá lâu nên năng lượng ngưng tụ đã quá mức khổng lồ, nếu không bùng nổ, ngay cả thân thể nàng cũng không chịu nổi.

Thiên Sứ Thánh Kiếm chợt giơ lên cao, trong phút chốc, một cột lửa xích kim sắc khổng lồ tựa bóng kiếm xuất hiện trên đỉnh đầu Thiên Nhận Tuyết, lấy Thiên Sứ Thánh Kiếm làm gốc, nhắm thẳng vào không trung, nhưng áp lực lúc này lại tập trung hoàn toàn lên thân thể Đường Tam. Giờ này khắc này, thần niệm của Thiên Nhận Tuyết cũng hòa hợp thành một thể với một kiếm này, tinh khí thần trong nháy mắt đạt tới trạng thái đỉnh cao.

Quả nhiên trong thời gian chưa đến một tháng này, nàng hiển nhiên không hề nhàn rỗi.

Đường Tam trong lòng âm thầm cảm thán, Hải Thần Tam Xoa Kích trong tay cũng khẽ động.

Oanh!

Ở sau lưng Đường Tam trong vòng cả cây số, biển rộng nháy mắt sôi trào, hóa thành từng cột sóng lớn ầm ầm dựng lên. Tất cả sinh linh tại đây đều bị một lực lượng nhu hòa lặng yên đưa đến chỗ xa hơn, chỉ có nước biển thuần túy nhất cuồng bạo gào thét trên không trung.

Thủy nguyên tố thuần khiết trong nháy mắt hóa thành một luồng lốc xoáy trong suốt màu xanh, xoay quanh trào lên theo sự dẫn động của Hải Thần Tam Xoa Kích.

Thiên Nhận Tuyết đương nhiên sẽ không chờ đợi Đường Tam chuẩn bị xong, Thái Dương Thánh Kiếm kéo dài đến trăm mét chém xuống, giữa không trung hiện lên một đạo điện chớp âm lãnh màu đen, đó là kỳ cảnh xuất hiện khi Thái Dương Thánh Kiếm mạnh mẽ cắt đứt không khí. Trong khoảnh khắc, cự kiếm xích kim sắc đã tới trên đỉnh đầu Đường Tam. Đại lượng thủy nguyên tố chưa kịp ngưng tụ bị cỗ Thái Dương Chân Hỏa khủng bố kia quét qua đều bốc hơi.

Khi cự kiếm xích kim sắc sắp chém tới đỉnh đầu Đường Tam, trên khóe miệng Thiên Nhận Tuyết xuất hiện một nụ cười lạnh. Trong lúc nói chuyện với Đường Tam, nàng đã chủ động hấp thụ một lượng lớn Thái Dương Chân Hỏa để chờ hắn động thủ. Súc thế đã lâu, Thái Dương Thánh Kiếm đối mặt với sự chuẩn bị vội vã của Đường Tam, cho dù không thể đánh hắn bị thương nặng, ít nhất cũng có thể đánh kẻ vừa thành thần như hắn đến luống cuống tay chân. Trong thần cấp chiến đấu, một khi rơi vào thế hạ phong, muốn vãn hồi là cực kì không dễ dàng.

Nhưng có rất nhiều chuyện, tình huống thật sự không hề tương đồng với suy đoán. Đối mặt với áp lực của Thái Dương Thánh Kiếm từ trên trời chém xuống, mắt thấy đại lượng thủy nguyên tố bị bốc hơi, Đường Tam lại không hề kích động. Giống như Tiểu Vũ đã nói, khi còn là Phong Hào Đấu La hắn còn không e ngại Thiên Nhận Tuyết, huống chi hiện tại hắn đã thành tựu Hải Thần!

Hải Thần Tam Xoa Kích giữa không trung vẽ lên một vòng cung lớn, quán chú năng lượng của Hải Thần chi tâm tỏa ra hào quang mạnh mẽ, nháy mắt thu toàn bộ thủy nguyên tố chưa bị Thái Dương Thánh Kiếm phá hủy vào trong. Một quang hoàn màu lam vàng thật lớn đột nhiên xuất hiện trên đỉnh đầu Đường Tam, đây là thức thứ nhất của Hoàng Kim Thập Tam Kích, Vô Định Phong Ba.

Hiện tại Đường Tam quả thật còn chưa thông hiểu tất cả thần kỹ của Hải Thần, nhưng ba chiêu đầu trong Hoàng Kim Thập Tam Kích đã sớm học được, hắn lại nắm rất rõ ràng. Giờ đây có được thần lực chân chính của Hải Thần, thần kỹ cường đại này liền trực tiếp phát huy ra hiệu quả chân chính.

Giữa không trung, Thái Dương Thánh Kiếm cường hãn như vậy mà dưới tác động của quang hoàn màu lam vàng kia lại bị suy yếu đi rất nhiều. Cổ tay Đường Tam huy động liên tục, một vòng lại một vòng quang hoàn xuất hiện ở khoảng không trên đỉnh đầu hắn. Dưới tác động liên tục của quang hoàn màu lam vàng kia, năng lượng của Thái Dương Thánh Kiếm lại dần dần tiêu tán. Hơn nữa, với sự kháng cự của Vô Định Phong Ba, nó không thể thực sự chém xuống.

Thần niệm của Thiên Nhận Tuyết nháy mắt bùng nổ, muốn phá vỡ quang hoàn sinh ra từ Vô Định Phong Ba, nhưng Đường Tam đã sớm dùng chiêu thức ấy đối phó cũng đồng dạng là thần niệm bùng nổ. Hải Thần Bát Dực sau lưng vỗ nhẹ, một tầng lam quang gợn sóng phóng lên cao, cường ngạnh va chạm, chặt đứt liên hệ thần niệm của Thiên Nhận Tuyết với Thái Dương Thánh Kiếm, phối hợp với Vô Định Phong Ba mạnh mẽ hóa giải một chiêu này.

Ánh sáng xích kim sắc lưu lại trên không trung vụt hình thành một đạo ánh sáng chói mắt. Thiên Nhận Tuyết thấy lực công kích của Thái Dương Thánh Kiếm không thể bộc phát liền quyết định thật nhanh, khoảng cách vạn thước đối với thần cấp cường giả như bọn họ chẳng qua chỉ trong chớp mắt. Nhân kiếm hợp nhất, Thiên Sứ Thánh Kiếm đã nhắm thẳng trước ngực Đường Tam. Tất cả ngọn lửa xích kim sắc trong nháy mắt nội liễm trên Thiên Sứ Thánh Kiếm. Thánh kiếm vào giờ khắc này biến thành xích kim sắc trong suốt, giống như một khối thủy tinh xích kim sắc, có thể thấy được cường độ Thái Dương Chân Hỏa khủng bố ẩn chứa bên trong.

So cận chiến? Đường Tam nào sợ ai. Đối mặt công kích của Thiên Nhận Tuyết, Đường Tam cước đạp Quỷ Ảnh Mê Tung, thân thể hư ảo lóe lên trên không trung, Hải Thần Tam Xoa Kích lại mang theo từng đạo quang ảnh hư ảo, một cái lại tiếp một cái quang hoàn màu lam vàng phóng thích. Ngoài việc hóa giải công kích của địch nhân, tác dụng quan trọng hơn của Vô Định Phong Ba chính là hạn chế địch nhân trong thời gian dài. Trước kia khi còn là Phong Hào Đấu La, Đường Tam đối mặt Thiên Nhận Tuyết đương nhiên sẽ không sử dụng, bởi vì chiêu này không có khả năng thành công. Nhưng hiện tại lại khác, hắn đã thành tựu Hải Thần, dưới tình huống cấp bậc giống nhau, xác suất thành công của Vô Định Phong Ba ít nhất cũng tới 50%. Mà một khi thân thể Thiên Nhận Tuyết bị định thân tới tám giây, như vậy, trận chiến đấu này ít nhất cũng đã giải quyết xong một nửa.

Thấy quang hoàn màu lam vàng kia phóng về phía mình, trong lòng Thiên Nhận Tuyết nhất thời sinh ra một cảm giác nguy cơ mãnh liệt. Thiên Sứ Lục Dực sau lưng nháy mắt mở ra, thân ảnh vốn đang cấp tốc vọt tới đột ngột ngừng lại, cứ như vậy tạm dừng ở giữa không trung. Lục dực vẫy động, thân thể nàng đang vọt tới trước, trực tiếp vẽ ra một góc chín mươi độ trên không trung phóng lên cao.

Thái dương bỗng trở thành bóng dáng của Thiên Nhận Tuyết, một hư ảnh thật lớn màu vàng hiện ra sau lưng nàng, giống hệt bản thể. Thiên Sứ Thánh Kiếm trong tay phải chuyển thành chưởng đao, mắt phượng Thiên Nhận Tuyết sát khí đại thịnh, môi đào khẽ mở, phun ra bốn chữ lạnh như băng:

- Thiên Sứ Thẩm Phán.

Ông!

Trong lúc đó, trời đất, không khí kịch liệt run rẩy một chặp. Đường Tam chỉ cảm thấy thân thể của mình dường như bị ai đó dùng sức đè ép, cứ như vậy xuất hiện một lát trì trệ. Thời gian trì trệ này chưa đến một giây, mà trong thời gian ngắn ngủi này công kích của Thiên Nhận Tuyết đã hoàn thành.

Một đạo kim quang trong vắt từ trên bầu trời giáng xuống, trực tiếp dừng trên người hắn. Đạo quang mang này không phải do Thiên Nhận Tuyết phát ra, mà là đến từ chính vầng thái dương cao cao trên bầu trời. Ánh Sáng Thẩm Phán, một trong những chiêu thức có lực sát thương cực kỳ khủng bố của Thiên Sứ chi thần.

Đường Tam chỉ cảm thấy một cỗ nhiệt lưu không gì sánh kịp trong nháy mắt truyền khắp toàn thân. Hải Thần Thần Trang trên người hắn tức thời rực sáng màu lam vàng vô cùng mãnh liệt, ngăn cản kim quang này xâm nhập, dù vậy thân thể hắn vẫn bị đè ép mạnh mẽ từ không trung xuống dưới. Trong khi quang mang nóng cháy chiếu rọi, động tác của hắn trở nên cực kỳ chậm chạp, mà thần lực trong cơ thể cũng tan rã nhanh chóng như băng tuyết dưới ánh mặt trời.

Thiên Nhận Tuyết dùng một động tác đầy bất ngờ chuyển hướng chín mươi độ, hơn nữa lại nhanh như chớp hoán chuyển thần kỹ đánh trúng mục tiêu là Đường Tam. Kỹ xảo thực chiến thần cấp này là thu hoạch của nàng trong mấy ngày khổ luyện.

Nếu đổi lại là người có thuộc tính thiên về hắc ám, bị Ánh Sáng Thẩm Phán này chiếu trúng nhất định sẽ bị thương nặng. Bên trong Ánh Sáng Thẩm Phán có ẩn chứa lực lượng quang minh thần thánh thật sự quá cường đại, căn bản là quang minh thánh hỏa ngưng tụ mà thành, cũng là Thiên Sứ chi thần mượn thái dương thần lực để tạo thành thế công kích cường đại.

Chẳng qua, Đường Tam thân là Hải Thần, bản thân cũng có được thuộc tính quang minh, là sự kết hợp giữa quang minh và thủy. Đối mặt với Ánh Sáng Thẩm Phán thần thánh quang minh này, ít nhất trong khoảng thời gian ngắn cũng không đến mức bị thương nặng, nhưng chỉ riêng lượng thần lực bị tiêu hao thì chỉ một lúc sau, thực lực vốn đang tương đồng giữa hắn và Thiên Nhận Tuyết sẽ phát sinh biến hóa.

- Hải Thần, Thôn Phệ.

Âm thanh trong trẻo mà trầm ổn từ trong miệng Đường Tam thốt ra, Hải Thần Tam Xoa Kích ở ngay trong Ánh Sáng Thẩm Phán chậm rãi giơ lên. Ngọc bích hình thoi trên ngực hào quang đại phóng, hào quang màu lam vàng mênh mông từ trên người Đường Tam lan tỏa, nháy mắt quay chung quanh thân thể hắn hình thành một cái lốc xoáy màu lam vàng đường kính mười thước, mạnh mẽ khu trừ Ánh Sáng Thẩm Phán đang bao phủ thân thể.

Trong mắt Thiên Nhận Tuyết hàn quang chợt lóe. Là người chủ trì Ánh Sáng Thẩm Phán, nàng tự nhiên có thể cảm giác được Đường Tam đang phóng thích lực phản kháng cường đại, nhưng đang ở tình huống chiếm ưu thế, nàng đương nhiên sẽ không bỏ lỡ cơ hội như vậy. Thiên Sứ Thánh Kiếm trong tay vẽ lên một chữ thập trên không trung, hóa thành một chữ thập xích kim sắc tinh khiết nhập vào trong Ánh Sáng Thẩm Phán.

- Thiên Sứ, Tinh Lọc.

Oanh!

Ánh Sáng Thẩm Phán chợt mạnh mẽ nở rộng thành một quang cầu xích kim sắc thật lớn, đem Đường Tam cùng với lốc xoáy màu lam vàng hắn phóng thích hoàn toàn bao phủ ở bên trong. Nhiệt độ tăng lên dữ dội gần như trong nháy mắt liền lên tới mấy ngàn độ. Ánh Sáng Thẩm Phán này qua chuyển hóa mà thành Ánh Sáng Tinh Lọc có được tính kết dính thật lớn, hơn nữa Thiên Nhận Tuyết lại không ngừng đưa vào Thiên Sứ thần lực cùng với tác dụng dẫn dắt của Thái Dương Chân Hỏa, quang cầu xích kim sắc kia trở nên càng lúc càng lớn. Nhiệt độ cũng càng ngày càng tăng cao, Thiên Nhận Tuyết sẽ bằng vào năng lượng khủng bố này đem thân thể Đường Tam trực tiếp luyện hóa.

Cảm thụ được xung quanh thân thể giống như lò luyện cùng với Thái Dương Chân Hỏa không ngừng được tăng cường, Đường Tam không khỏi nhíu mày. Hắn có thể nói là bị Thiên Nhận Tuyết đánh cho trở tay không kịp. Quả thật, vừa mới đạt được Hải Thần truyền thừa nên hắn đối với Hải Thần thần lực của bản thân còn chưa hoàn toàn quen thuộc. Huyền Thiên Công trong cơ thể đã hoàn toàn chuyển hóa thành Hải Thần thần lực, không còn là năng lượng thuần trắng ngà quen thuộc. Mặc dù việc này cũng làm lực lượng của Đường Tam trở nên hoàn hảo nhưng lại khiến hắn có chút lạ lẫm. Thiên Nhận Tuyết rõ ràng là đang lợi dụng cơ hội hắn vẫn chưa quen thuộc thần lực để định đem hắn trực tiếp hòa tan, nhưng một Đường Tam dẻo dai lại có thể dễ dàng bị đánh bại như vậy ư?

Ý niệm khẽ động, Hải Thần thần lực của Đường Tam trong nháy mắt cùng Thiên Sứ thần trang hòa hợp làm một. Hải Thần Bát Dực sau lưng che chở bản thân, hình thành một màn hào quang màu lam vàng bao phủ thân thể hắn, đem Thái Dương Chân Hỏa nóng cháy ngăn cách bên ngoài. Cùng lúc đó, khải giáp hình đầu rồng trên vai phải Đường Tam chợt lóe sáng, một đạo năng lượng hình rồng màu lam vàng từ trong cơ thể xuất hiện cùng tiếng rồng ngâm lảnh lót vang lên, quay chung quanh thân thể Đường Tam một vòng, mạnh mẽ xua tan đi vài phần Thái Dương Chân Hỏa kia.

Đường Tam trực tiếp ném Hải Thần Tam Xoa Kích vượt qua khoảng cách ngàn thước vòng lại công kích về phía sau. Có Hải Thần thần lực duy trì, thức thứ hai của Hoàng Kim Thập Tam Kích này có thể phát huy đầy đủ uy lực vốn có. Tiếng gầm rú kịch liệt vang lên, năng lượng dao động cuồng mãnh sinh ra lực bùng nổ mãnh liệt.

Rõ ràng, năng lượng Thái Dương Chân Hỏa hạn chế thân thể Đường Tam ở phía trước là cực mạnh, mà ở mặt sau tự nhiên sẽ yếu đi vài phần. Ở khoảng không ngàn thước chịu lực nổ mạnh kịch liệt nhất thời xuất hiện một cái khe.

Thần niệm của Thiên Nhận Tuyết đều tập trung ở Đường Tam, mắt thấy hắn phát động phản kích đương nhiên sẽ không cho hắn cơ hội như vậy. Thiên Sứ Thần Trang hào quang đại phóng, Thái Dương Chân Hỏa được tăng cường thêm một bước, trong nháy mắt đã đem vết rách kia vá lại, căn bản không để cho Đường Tam có cơ hội phá vỡ nhà giam bằng Thái Dương Chân Hỏa này.

Đường Tam vốn cũng không hi vọng chỉ mượn lực lượng một kích kia đã đột phá phong tỏa của Thiên Nhận Tuyết, nếu đơn giản như vậy, đối thủ của hắn cũng sẽ không xứng đáng là một vị thần. Trong nháy mắt xuất hiện vết rách với hắn mà nói cũng đã đủ. Năng lượng hình rồng màu lam vàng trên khải giáp bay ra liền theo cơ hội đó trong nháy mắt chui ra ngoài.

Tiếng rồng ngâm vang vọng chín tầng trời, biển rộng sôi trào, vô số điểm sáng màu lam điên cuồng từ bên trong biển rộng bay ra, hướng tới năng lượng hình rồng ngưng tụ lại. Thiên Nhận Tuyết lúc này tinh lực đều dùng để phóng thích Thái Dương Chân Hỏa ý đồ luyện hóa Đường Tam, mắt thấy năng lượng hình rồng kia bay về phía biển rộng, nàng cũng không có biện pháp gì. Hải Thần thần lực mà Đường Tam tự thân bộc phát còn khổng lồ hơn so với trong tưởng tượng của nàng, chỉ cần nàng có chút lơi lỏng, hắn sẽ có thể phá hỏa mà ra. Hiện tại việc Thiên Nhận Tuyết muốn làm chính là thừa dịp Đường Tam còn chưa có cơ hội phản kích toàn diện, tận mọi khả năng tiêu hao Hải Thần thần lực của hắn, khuếch đại thêm một bước ưu thế của mình.

Nhưng Thiên Nhận Tuyết vẫn là xem thường Hải Thần thần lực, hoặc có thể nói là ếch ngồi đáy giếng.

Năng lượng hình rồng được các điểm sáng màu lam ở biển rộng rót vào, hình dạng lớn lên không biết bao nhiêu lần, gần như chỉ trong vài lần chớp mắt đã dài đến trăm mét, trở thành một cự long màu lam vàng.

Thiên Nhận Tuyết ngưng tụ chính là Thái Dương Chân Hỏa, mà cự long màu lam vàng Đường Tam thi triển lại là lực lượng của đại hải - Thái Âm Chân Thủy.

Đúng vậy, năng lượng của mặt trời so với hải dương lại càng thêm vô cùng vô tận, cũng càng cường đại hơn. Nhưng, lực lượng càng mạnh cũng lại càng khó có thể khống chế. Thiên Nhận Tuyết thân là Thiên Sứ chi thần, cũng không phải Thái Dương Thần, nàng không có khả năng hoàn toàn hấp thu thái dương lực lượng, chỉ có thể mượn một phần nhỏ. Mà Đường Tam lại không giống nàng, thân là Hải Thần, toàn bộ lực lượng của biển rộng hắn đều có thể nắm trong tay.

Ở Thần giới, Thiên Sứ chi thần và Hải Thần đều là Chủ Thần.

Mà người thừa kế hai đại thần vị, ai có lực lượng mạnh hơn sẽ dựa vào quá trình truyền thừa của bọn họ.

Cự long dài trăm mét, mang theo thân thể khổng lồ ngưng tụ từ Thái Âm Chân Thủy, chợt từ phía sau rít gào hướng tới lò luyện hình thành bởi Thái Dương Chân Hỏa.

Xoẹt!

Một luồng lốc xoáy mờ mịt sương trắng nháy mắt phóng lên cao. Thái Dương Chân Hỏa cùng Thái Âm Chân Thủy, hai đại năng lượng trái ngược dưới sự va chạm liền bùng nổ. Bên trong đường kính vạn thước trên không trung, hết thảy đều trở nên vặn vẹo. Sương trắng bạo xuất lan rộng, tất cả sinh vật phi hành trong vòng ngàn dặm trên không trung vào giờ khắc này hoàn toàn bị tiêu diệt, khiến phạm vi không gian này trở nên trống trơn thoáng đãng.

Thái Dương Chân Hỏa và cự long Thái Âm Chân Thủy đồng thời biến mất. Thiên Nhận Tuyết cũng chịu lực phản chấn mãnh liệt mà bay ngược ra sau, nhưng nàng cũng không thất vọng chút nào. Đúng vậy, Đường Tam bằng vào phản kích mạnh mẽ đã thoát khỏi lò luyện bằng Thái Dương Chân Hỏa của nàng, nhưng nàng có thể cảm giác rõ ràng, qua sự thiêu đốt của Thái Dương Chân Hỏa, Hải Thần thần lực của Đường Tam đã tiêu hao rất nhiều, ít nhất tiêu hao so với mình là lớn hơn. Trong tình huống song phương đều có thể tự khôi phục thần lực với tốc độ như nhau, điểm ưu thế này nếu tận dụng không ngừng nâng lên, như vậy, thắng lợi của trận chiến này chính là thuộc về mình.

Thân thể Đường Tam đã tiếp cận mặt biển, bộ dáng của hắn nhìn qua quả thật chật vật hơn một ít nếu so với Thiên Nhận Tuyết. Mái tóc dài màu lam ở sau lưng có chút tán loạn, Hải Thần Bát Dực không ngừng huy động mới có thể ổn định lại thân thể của mình. Nhưng ánh mắt của hắn lại vẫn như trước, bình tĩnh, thâm thúy mà cổ xưa, dường như cũng không bị ảnh hưởng bởi một kích lúc trước.

❃ Thiên Lôi Trúc ❃ Truyện dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!