"Tỷ, ta có cách rồi. Ta thật sự có cách. Ta từng nhận được Độc Kinh do Đường Tam tổ tiên, một trong Sử Lai Khắc Thất Quái đời đầu của Học Viện Sử Lai Khắc chúng ta để lại, trong đó có ghi lại cách hóa giải vấn đề của Tà Hỏa Phượng Hoàng. Tỷ chỉ cần dùng tiên phẩm dược thảo là có thể hóa giải tà khí trong cơ thể. Hơn nữa còn có vài loại tiên phẩm dược thảo để lựa chọn. Chờ sau khi chuyện ở đây kết thúc, ta sẽ dẫn tỷ đi tìm, được không?"
"Thật sao?" Mã Tiểu Đào hai mắt sáng lên, "Ngươi không phải dỗ ta cho vui thôi chứ?"
Hoắc Vũ Hạo nghiêm mặt nói: "Chuyện thế này sao có thể nói đùa được? Tổ tiên của tỷ, Tà Hỏa Phượng Hoàng Mã Hồng Tuấn đời đầu chính là dùng phương pháp này để giải quyết vấn đề của bản thân. Bây giờ tỷ có thể nhớ lại chuyện đã xảy ra trước kia không?"
Đáy mắt Mã Tiểu Đào thoáng hiện lên một tia phức tạp và đau đớn, nàng khẽ gật đầu, "Có thể nhớ lại một phần. Ta cần thêm thời gian để hồi tưởng."
Hoắc Vũ Hạo nói: "Tỷ, nơi này là thành Nhật Thăng, vô cùng nguy hiểm. Ta sẽ ở trong tửu điếm bên cạnh, gần đây cũng sẽ ở đó. Sau này mỗi ngày vào lúc nửa đêm, tỷ hãy đến đây tìm ta, ta sẽ giúp tỷ áp chế tà hỏa trong cơ thể. Ít nhất có thể khống chế để nó tạm thời không ảnh hưởng đến tâm trí của tỷ. Dựa theo tốc độ hồi phục của hắc ám khí tức trong cơ thể tỷ hiện tại, trong vòng một ngày chắc là vẫn chưa ảnh hưởng đến tỷ được."
Nói đến đây, sắc mặt hắn đột nhiên biến đổi, nói: "Không ổn, có người đến, hình như là người của Thánh Linh Giáo. Tỷ, thần trí của tỷ bây giờ vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, tỷ có ổn không?"
Ánh mắt Mã Tiểu Đào cũng trở nên lạnh lẽo, nàng lập tức gật đầu, nói: "Ta làm được, chỉ cần tỉnh táo lại, ta có thể dùng ý chí để đối kháng với tà niệm trong cơ thể. Ngươi mau đi đi. Ta đối phó được."
"Tỷ, bảo trọng." Hoắc Vũ Hạo ôm chặt lấy nàng, sau đó mới vận chuyển thân hình, nhanh chóng quay về tửu điếm.
Mã Tiểu Đào dõi theo bóng lưng hắn rời đi, sâu trong đáy mắt lại hiện lên vẻ bi thương. "Vũ Hạo, đệ đệ của ta. Ngươi có biết không, có những chuyện không phải cứ tự lừa dối mình là có thể bỏ qua được. Ngươi có biết không, ta đã từng cùng bọn chúng tạo ra núi thây biển máu!"
Vừa nói, môi nàng bất giác đã mím chặt, ngẩng đầu nhìn trời, cố nén để nước mắt không tuôn rơi. Hai tay nàng nắm chặt, "Thánh Linh Giáo, Thánh Linh Giáo!"
Ngay lúc này, từng bóng người lặng lẽ xuất hiện cách nàng không xa phía sau, rồi nhanh chóng bước về phía nàng.
Tổng cộng có sáu người đến. Thấy người đứng giữa ngã tư đường chính là Mã Tiểu Đào, cả sáu người không một ai dám đến gần, tất cả đều quỳ một gối xuống đất, "Bái kiến Thánh Nữ."
"Hửm?" Mã Tiểu Đào đột ngột xoay người lại. Khoảnh khắc nàng quay người, trong con ngươi đã lại tràn ngập ngọn lửa màu đỏ sậm đang nhảy múa.
"Vừa rồi nhận được báo cáo của quân bảo vệ thành, nói bên này dường như có dao động hồn lực hỗn loạn, cho nên chúng thuộc hạ đặc biệt đến xem thử, không biết là ngài..."
"Cút!" Mã Tiểu Đào lạnh lùng quát.
"Vâng." Sáu tên Tà Hồn Sư căn bản không dám hỏi thêm, quay đầu xám xịt lủi đi. Bọn chúng đã từng tận mắt chứng kiến thủ đoạn kinh khủng của vị Thánh Nữ này.
Nhìn bọn chúng biến mất, hai hàng nước mắt mới từ gò má Mã Tiểu Đào lăn dài. Ký ức như thủy triều xối vào tâm hồn nàng, nhưng nàng vẫn phải từng bước từng bước đi về phía xa. Mà khung cửa sổ vừa mới đóng lại không lâu trước đó, đã khắc sâu vào tận đáy lòng nàng.
Đệ đệ, dù thế nào đi nữa, ta vẫn còn có ngươi, đệ đệ của ta.
Vẻ bi thương thoáng qua trong mắt Mã Tiểu Đào, thân hình nàng nhẹ nhàng bay lên, từng bước đi vào trong bóng tối.
Hoắc Vũ Hạo vừa về đến phòng liền ngã vật ra giường. Vết thương trên vai dù đã được hắn cầm máu, nhưng cơn đau kịch liệt vẫn khiến hắn phải cắn chặt răng để không kêu lên.
Từ việc dùng tinh thần thể đi tìm kiếm, đến khi quay về đánh thức Mã Tiểu Đào, lại còn phải chống đỡ tinh thần nhiễu loạn, duy trì tiêu hao của hai đại hồn kỹ mô phỏng, rồi còn phải chịu đựng sự xâm nhập của Cực Trí Chi Hỏa từ Mã Tiểu Đào và vết thương trên vai. Để hoàn thành tất cả những điều này, cần một ý chí khổng lồ đến nhường nào!
Cuối cùng bị hồn đạo khí dò xét trên không trung phát hiện ra chút dấu vết bất thường, cũng là vì sức chịu đựng của hắn đã đến cực hạn, tinh thần lực có chút không duy trì nổi hồn kỹ nữa.
Nhưng lúc này, trên mặt Hoắc Vũ Hạo lại mang theo nụ cười.
Hắn đã thành công, hắn đã thành công đánh thức Mã Tiểu Đào, đánh thức tỷ tỷ của mình. Tận sâu trong lòng hắn, việc có thể khiến Mã Tiểu Đào tỉnh táo lại còn khiến hắn vui mừng hơn cả việc cứu được các con tin. Đó là người thân của hắn! Huống chi, có Mã Tiểu Đào làm nội ứng, bọn họ muốn cứu người sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Tinh thần suy yếu, thân thể đau đớn, đối với ý chí kiên cường của Hoắc Vũ Hạo mà nói cũng chẳng là gì. Hắn nghỉ ngơi một lát, chờ trạng thái khá hơn một chút, liền lập tức mở ra Mệnh Vận Chi Nhãn, tăng cường tinh thần lực tìm đến Từ Tam Thạch, truyền cho hắn tín hiệu mình bình an vô sự. Sau đó mới khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu minh tưởng.
Không phải hắn không muốn quay về phía bắc thành, mà là trạng thái cơ thể hiện tại của hắn thật sự không cho phép. Huống chi, nơi nguy hiểm nhất lại là nơi an toàn nhất, Mã Tiểu Đào đã được hắn đánh thức, tự nhiên cũng không sợ kẻ địch quay lại tìm kiếm.
Năng lực hồi phục mạnh mẽ được thể hiện một cách hoàn hảo trên người Hoắc Vũ Hạo. Một lúc lâu sau, vết thương trên vai hắn đã hoàn toàn kết vảy, tinh thần lực cũng hồi phục với tốc độ kinh người.
Cũng trong đêm khuya này, còn có hai người khác đang bận rộn.
Quý Tuyệt Trần ngồi trong một quán rượu nhỏ cách cửa bắc thành không xa, một mình lặng lẽ uống rượu. Vẻ ngoài anh tuấn của hắn đã hấp dẫn không ít cô nương chủ động đến gần, nhưng lần nào hắn cũng chỉ lắc đầu.
Trên khuôn mặt lạnh như băng ấy, thỉnh thoảng lại thoáng hiện mấy phần cười khúc khích, sắc mặt cũng thỉnh thoảng trở nên quái dị.
Cũng trong bóng đêm, Kinh Tử Yên với tâm trạng có chút phấn khởi lặng lẽ đi trong bóng tối của những bức tường. Từng viên đá bình thường bị nàng nhét vào những góc khuất, thậm chí có viên còn lăn đến gần chân tường.
Thân hình và động tác của nàng rất kín đáo, lực tay lại càng vừa phải. Trong một canh giờ, nàng đã đi dọc tường thành phía bắc gần như một lượt.
Làm xong những việc này, nàng ngẩng đầu nhìn trời, đêm đã rất khuya. Nhưng lúc này nàng lại không hề thấy mệt mỏi, trong con ngươi ngược lại còn có mấy phần thỏa mãn.
Phủi tay, nàng lặng lẽ bước ra từ trong bóng tối, rất nhanh đã đến trước cửa quán rượu nơi Quý Tuyệt Trần đang uống.
Vẻ tinh ranh hiện lên trong mắt nàng, nụ cười trên mặt trong nháy mắt biến thành tức giận, một bộ dạng hùng hổ xông vào.
Vừa vào quán rượu, nàng liền nhìn quanh bốn phía, ngay sau đó đã khóa chặt vị trí của Quý Tuyệt Trần.
"Hay lắm, ngươi cái tên quỷ sứ này, nửa đêm không về nhà lại chạy đến đây uống rượu. Mau theo lão nương về nhà!" Kinh Tử Yên ra vẻ sư tử Hà Đông, hung hăng xông về phía Quý Tuyệt Trần, một tay túm lấy tai hắn kéo ra ngoài.
"Ai u, nàng nhẹ tay chút." Quý Tuyệt Trần nhất thời đau điếng, đáy mắt hiện lên một tia bất đắc dĩ, trong sự bất đắc dĩ lại có chút ý cười.
"Nhẹ cái gì mà nhẹ! Lần sau còn để ta biết ngươi chạy đi uống rượu, ta sẽ đánh gãy chân ngươi." Kinh Tử Yên cứ thế túm tai hắn đi thẳng ra khỏi quán rượu.
Những thực khách khác trong quán đều nhìn đến trợn mắt há mồm, ngay cả người bán rượu vốn đang buồn ngủ trên mặt cũng tràn đầy vẻ đồng tình, "Thảo nào vị khách này không dám nhận lời các cô nương đến gần, thì ra là nhà có sư tử Hà Đông! Đáng thương, thật quá đáng thương."
Kinh Tử Yên vẫn lôi Quý Tuyệt Trần đi ra ngoài hơn mười thước, vẻ hùng hổ trên mặt mới dần dần biến thành nụ cười.
Quý Tuyệt Trần cũng không giãy ra, chỉ cười khổ hỏi: "Đã ghiền chưa?"
Kinh Tử Yên hì hì cười một tiếng, nói: "Cũng không tệ."
Quý Tuyệt Trần nói: "Vậy nàng cứ véo thêm một lát nữa đi."
Kinh Tử Yên ngẩn người, "Ngươi..."
Quý Tuyệt Trần khẽ thở dài, "Trước kia ta ký thác tình cảm vào kiếm, đã quên đi quá nhiều, quá nhiều thứ vốn nên trân trọng, nhất là nàng. Ngồi ở đó uống rượu, ta đã nghĩ rất nhiều, rất nhiều, nhớ lại từng chút một khi chúng ta ở bên nhau. Thì ra, nàng đã sớm ám chỉ với ta rất nhiều lần, chỉ là ta như kẻ mù lòa không hề hay biết. Tử Yên, sau này ta sẽ đối tốt với nàng."
Kinh Tử Yên ngây người, theo bản năng buông lỏng tay đang véo tai hắn ra, đột nhiên hai tay chống nạnh nói: "Ý của ngươi là nói, lão nương đây rất chủ động, vẫn luôn mơ tưởng bám lấy ngươi sao?"
Quý Tuyệt Trần lắc đầu, mỉm cười nói: "Là ta ngốc, là ta khờ."
Động tác của Kinh Tử Yên cũng không giữ được nữa, cằm nàng khẽ run, hốc mắt đã ngập đầy hơi nước, "Sao cứ phải chọc ta khóc chứ?"
Quý Tuyệt Trần kéo nàng vào lòng, "Ta sẽ dùng quãng đời còn lại để bù đắp cho nàng, được không?"
Kinh Tử Yên dùng sức đấm nhẹ vào vai hắn, "Ai cần ngươi bù đắp chứ?"
Quý Tuyệt Trần không đáp lời nàng, chỉ ôm chặt thân thể mềm mại của nàng, "Tử Yên, ta không biết nói lời ngon tiếng ngọt, ta chỉ có thể nói cho nàng biết, lúc nãy khi uống rượu, ta đã thật sự suy nghĩ, nàng quan trọng hơn cả kiếm."
Nghe những lời này, toàn thân Kinh Tử Yên chấn động mạnh, nàng mạnh mẽ ngẩng đầu, trong con ngươi tràn đầy vẻ không thể tin nổi nhìn Quý Tuyệt Trần.
Nếu đổi lại là người khác, người yêu mình lại lấy mình ra so sánh với một món đồ, chỉ sợ chắc chắn sẽ gây ra mâu thuẫn gia đình dữ dội. Nhưng, Quý Tuyệt Trần thì khác.
Hắn là Kiếm Si, trong hơn hai mươi năm cuộc đời của hắn, chỉ có kiếm, kiếm là tất cả của hắn!
Đôi tay có chút run rẩy giơ lên, ôm lấy khuôn mặt hắn, Kinh Tử Yên run giọng nói: "Ngươi mới là đồ ngốc, không có lời tỏ tình nào dễ nghe hơn thế này nữa. Tuyệt Trần, ta yêu ngươi." Vừa nói, nàng cứ thế nức nở, dùng đôi môi đã thấm đẫm nước mắt của mình hôn lên môi hắn. Lần này, nụ hôn của nàng không còn nồng nhiệt nữa, mà tràn đầy dịu dàng.
Sáng sớm, khi tia nắng đầu tiên len vào góc cửa sổ, Hoắc Vũ Hạo cũng đã tỉnh lại từ trạng thái minh tưởng.
Mà trong phòng hắn, đã sớm có thêm hai người, chính là Từ Tam Thạch và Diệp Cốt Y. Mỗi người đều khoanh chân ngồi trên ghế, cảm nhận được Hoắc Vũ Hạo tỉnh lại, cũng lần lượt mở mắt ra.
"Xem ra là thành công rồi? Vết thương của ngươi thế nào?" Từ Tam Thạch mỉm cười hỏi Hoắc Vũ Hạo. Mặc dù tối qua sau khi trở về thấy Hoắc Vũ Hạo bị thương khiến bọn họ kinh hãi không thôi, nhưng nếu hắn có thể quay về đây tu luyện, cũng đã nói lên rất nhiều điều.