Hoắc Vũ Hạo có phần khó hiểu, nói: "Thiên Mộng ca, ta không hiểu."
Thiên Mộng Băng Tàm thần bí đáp: "Chờ ngươi hấp thụ hồn hoàn thứ hai xong, tự nhiên sẽ hiểu. Thân thể trần trụi có gì đẹp sao? Còn không mau mặc quần áo rồi chạy đi. Thời gian không chờ người đâu, cách ngày khai giảng của các ngươi cũng không còn xa nữa. Cụ thể còn bao nhiêu thời gian thì ta cũng không rõ, lúc giúp Băng Đế dung hợp với ngươi, ta cũng không cảm nhận được sự thay đổi thời gian của ngoại giới."
Nghe hắn nói vậy, Hoắc Vũ Hạo nhất thời kinh hãi, theo tính toán của hắn, từ lúc rời học viện đến bây giờ e là đã hơn mười lăm ngày. Chạy về cũng cần không ít thời gian, không nhanh chân lên thì không được.
Trong mắt loé lên ánh vàng kim nhàn nhạt, Hoắc Vũ Hạo đã thu hồi võ hồn Băng Đế, thi triển Tinh Thần Dò Xét của Linh Mâu. Thế nhưng, khoảnh khắc Tinh Thần Dò Xét được tung ra, chính hắn lại sợ đến suýt nhảy dựng lên.
Theo tu vi tăng vọt, phạm vi Tinh Thần Dò Xét của hắn đã vượt qua đường kính tám mươi mét, nếu tập trung vào một hướng thì có thể vượt quá hai trăm mét.
Nhưng lúc này, khi Tinh Thần Dò Xét vừa được phóng thích, Hoắc Vũ Hạo lập tức cảm nhận được một luồng khí lưu khó có thể hình dung tuôn ra từ trong con ngươi của mình. Ngay sau đó, phạm vi đường kính hai trăm mét, bao gồm cả một mét dưới lớp tuyết dày, thậm chí ở một vài nơi còn xuyên xuống cả lớp đất bùn bên dưới, tất cả đều nằm trong tầm dò xét của hắn. Lượng lớn thông tin tức thời tràn vào đại não, phạm vi dò xét và lượng thông tin tăng vọt đến mức khó tin, sao có thể không khiến hắn thất kinh?
"Sao... tại sao lại như vậy?" Hoắc Vũ Hạo vừa ngơ ngác dùng Tinh Thần Dò Xét tìm thấy đai lưng Nhị Thập Tứ Kiều Minh Nguyệt Dạ của mình cách đó không xa, vừa ngơ ngác hỏi.
"Nỗi thống khổ đó không phải chịu đựng vô ích. Chẳng lẽ ngươi không cảm thấy tinh thần chi hải của mình đã mở rộng gần gấp đôi sao? Nếu dựa theo quá trình tu luyện và hấp thụ hồn hoàn thông thường của ngươi, ít nhất phải đột phá đến cấp bậc ba hoàn thì tinh thần chi hải mới có khả năng mở rộng đến mức này. Nhưng ngươi đã dựa vào ý chí của bản thân để vượt qua nỗi đau đớn đó, cho nên, tinh thần chi hải của ngươi đã tiến hóa. Ta tự nhiên sẽ dùng tinh thần bản nguyên để hỗ trợ ngươi tăng cấp. Chúc mừng ngươi, ta, với tư cách là hồn hoàn thứ nhất của Linh Mâu, đã giúp ngươi có thể phát huy ra uy năng tương đương với hồn hoàn khoảng năm ngàn năm. Mà khả năng chịu đựng của cơ thể ngươi cũng cho phép ngươi hấp thụ hoàn mỹ một hồn hoàn cấp bậc ba ngàn năm ngay ở hồn hoàn thứ hai."
Nghe Thiên Mộng Băng Tàm nói, giờ khắc này trong lòng Hoắc Vũ Hạo chỉ còn lại một cảm giác, đó chính là hạnh phúc.
Trải qua nỗi thống khổ tột cùng như vậy, trong lòng hắn ít nhiều cũng lưu lại chút bóng ma. Nhưng giờ phút này, khổ tận cam lai, hắn rốt cuộc cảm thấy tất cả đều đáng giá. Công sức bỏ ra đã được đền đáp, bóng ma trong lòng tự nhiên cũng nhạt đi rất nhiều.
Hắn lấy một bộ quần áo từ trong Nhị Thập Tứ Kiều Minh Nguyệt Dạ ra thay. Hắn chỉ mặc một lớp áo đơn, nhưng lại không hề cảm thấy lạnh giá.
Thật nực cười, với tư cách là người sở hữu Băng Bích Đế Hoàng Hạt, trên thế giới này tình huống có thể khiến hắn cảm thấy lạnh gần như không còn tồn tại nữa. Bản thân hắn chính là cực hạn chi băng!
"Đi thôi!" Thiên Mộng Băng Tàm hét lớn một tiếng, đánh thức kẻ nào đó đang cười ngây ngô trong hạnh phúc, khiến hắn vội vàng co giò bỏ chạy.
Cái lạnh giá vốn có giờ đã hoàn toàn không thành vấn đề, tố chất cơ thể dưới sự cường hóa của hồn hoàn và hồn cốt Băng Bích Đế Hoàng Hạt đã vượt xa trước kia. Hắn chạy như điên trên tuyết, chỉ để lại những dấu vết mờ nhạt, hoàn toàn không bị lớp tuyết dày ảnh hưởng.
Hồn lực trong cơ thể lưu chuyển nhưng gần như không tiêu hao, lúc này, Hoắc Vũ Hạo lao đi nhanh như vậy lại hoàn toàn dựa vào thể lực của bản thân. Hơn nữa, chính hắn cũng không biết mình đã không ăn không uống bao lâu trong quá trình tu luyện trước đó, nhưng hiện tại lại không hề có cảm giác đói khát. Giờ phút này, hắn chỉ cảm thấy khắp cả băng nguyên rộng lớn vô tận này, nơi nào cũng thật tươi đẹp.
...
Học Viện Sử Lai Khắc.
Lại đến thời điểm khai giảng quan trọng nhất trong năm. Sáng sớm, ngoài cổng Học Viện Sử Lai Khắc đã tụ tập một lượng lớn người, ngoài học sinh cũ trở về trường, phần lớn đều là cha mẹ và người thân đưa con em mình đến đăng ký tham gia kỳ thi tuyển sinh.
Bất kể ngươi có lai lịch gì, từ đâu nhận được thư giới thiệu, chỉ cần không vượt qua kỳ thi nhập học, tất cả đều phải cuốn gói ra về.
Một số học viên năm cao phụ giúp các lão sư tiến hành kiểm tra ở cổng trường. Đừng nhìn họ chỉ là học viên, nhưng những người có thể đại diện cho Học Viện Sử Lai Khắc xuất hiện ở đây, ít nhất đều có tu vi cấp bậc Hồn Tôn ba hoàn. Đạt tới cấp bậc Hồn Tôn, trên đại lục đã có địa vị nhất định. Tiêu chuẩn tốt nghiệp thấp nhất của ngoại viện Học Viện Sử Lai Khắc chính là Hồn Tông bốn hoàn. Không đạt tới cấp bậc Hồn Tông thì không có cách nào trở thành học viên năm thứ sáu, cuối cùng chỉ có thể bị đào thải trong các kỳ kiểm tra.
Kỳ nghỉ đến nay đã qua hai mươi tám ngày, chỉ còn hai ngày nữa là năm học mới sẽ bắt đầu. Tân sinh vội vàng tham gia kỳ thi nhập học, mà các học sinh cũ cũng không hề nhàn rỗi, kỳ thi lên lớp của chính họ cũng sắp bắt đầu. Chỉ có hoàn thành kỳ thi lên lớp, họ mới có thể thực sự tiến lên năm học cao hơn. Nếu không, họ cũng sẽ giống như những tân sinh không qua được kỳ thi nhập học, phải dẹp đường hồi phủ.
Ít nhất đã có hai phần ba học sinh cũ trở về trường. Trong kỳ nghỉ này, họ không dám lơ là chút nào, thấy sắp khai giảng, tự nhiên là trở về sớm một chút để hỏi các lão sư về nội dung kiểm tra, đồng thời thỉnh cầu các lão sư chỉ điểm. Những học viên có thực lực đủ mạnh tự nhiên không sợ kiểm tra, thậm chí còn yêu thích kiểm tra, vì như vậy có thể kiểm nghiệm thành quả tu luyện của họ. Nhưng đối với đại đa số học viên, mỗi một lần kiểm tra đều là một cửa ải gian nan, họ sao có thể không nắm bắt từng cơ hội nhỏ nhoi?
Một bóng người từ bên hồ Hải Thần lao tới với tốc độ kinh người, rất nhanh đã xuyên qua quảng trường Sử Lai Khắc, đi tới ký túc xá năm nhất. Vừa chạy, người đó vừa lẩm bẩm: "Ai, đến muộn rồi, đến muộn rồi. Hắn nhất định đã về từ sớm, chờ sốt ruột lắm đây. Ai, đều tại ta, liều mạng làm gì chứ! Có điều, lần này nhất định sẽ cho gia hỏa kia một bất ngờ, ha ha."
Vừa nói, thiếu niên đã đến trước cửa ký túc xá. Vị lão giả ở cửa vẫn thản nhiên nằm trên ghế xếp, trông vô cùng ung dung tự tại.
"Chào lão gia gia." Thiếu niên không dừng bước, mang theo tâm trạng hưng phấn ném lại một câu rồi nhanh chóng xông vào trong ký túc xá.
Trên mặt lão giả thoáng hiện một nét cười khẩy, nhưng rất nhanh lại khôi phục như thường, hai mắt híp lại, thoải mái chìm đắm trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
"Cốc, cốc, cốc." Thiếu niên lao tới trước cửa phòng, dùng sức gõ mạnh, làm cho bụi trên khung cửa rơi lả tả.
"Ồ?" Thiếu niên vội vàng nhảy lùi lại, cười nói: "Hoắc Vũ Hạo, mau mở cửa ra. Ngươi xem ngươi lại thành cái dạng gì rồi, chỉ biết tu luyện, bụi bám đầy cả khung cửa mà cũng không biết lau đi một chút."
Đúng vậy, thiếu niên vội vã chạy đến chính là Vương Đông. So với một tháng trước, hắn dường như không có gì thay đổi. Vẫn là một thân đồng phục năm nhất, mái tóc ngắn màu xanh phấn đã dài ra không ít, đôi mắt to linh động càng thêm phần sức sống, tràn đầy vẻ hưng phấn.
Xa cách gần một tháng, Vương Đông vì một số chuyện mà trì hoãn hành trình trở về, mãi mới về được ba ngày trước khi khai giảng, muộn hơn rất nhiều so với thời gian đã hẹn với Hoắc Vũ Hạo. Trong suy nghĩ của hắn, Hoắc Vũ Hạo nhất định đã về từ sớm để chờ mình. Dù sao, hai người họ ở cùng nhau thì tốc độ tu luyện mới nhanh nhất. Về muộn, trong lòng hắn tràn đầy áy náy, đang chuẩn bị xin lỗi Hoắc Vũ Hạo và nói vài lời dễ nghe. Cho nên hắn mới không tự mình dùng chìa khóa mở cửa.
Không có phản ứng? Trong phòng không hề có một tiếng động nào vọng ra. Vương Đông không khỏi ngẩn người.
"Này, ngươi không hẹp hòi đến thế chứ? Giận thật rồi à? Ta không cố ý về muộn đâu, thật sự là bị giữ lại mà." Vương Đông lại gõ cửa, vẫn không có phản ứng.
"Hoắc Vũ Hạo, đồ quỷ hẹp hòi! Ngươi mà không mở cửa là ta tự mình vào đấy nhé!" Vương Đông hung hăng nói.
Vẫn không có phản ứng.
Lần này, Vương Đông không khỏi sững sờ, bởi vì hắn cảm thấy, tuy mình về muộn, nhưng với mối quan hệ giữa hắn và Hoắc Vũ Hạo, cùng với tính cách của Hoắc Vũ Hạo, làm sao cũng không đến mức không thèm để ý đến hắn!
Hắn lấy chìa khóa ra mở cửa phòng.
Trong phòng rất yên tĩnh, mọi thứ vẫn y hệt như lúc họ rời đi, không có nửa phần thay đổi. Chăn nệm của Vương Đông được cuộn lại, bên trên phủ một tấm vải trắng để chống bụi. Phía giường của Hoắc Vũ Hạo vẫn là chiếc giường gỗ mộc. Trên mặt đất, trên bàn đã phủ một lớp bụi, nào có dáng vẻ của người đã trở về.
Vương Đông lao tới vài bước vào trong phòng, nhìn giường của mình, rồi lại nhìn giường của Hoắc Vũ Hạo, chỉ cảm thấy lòng "thịch" một tiếng, sắc mặt nhất thời trở nên có chút tái nhợt.
Chưa về, hắn vậy mà vẫn chưa trở về. Vương Đông chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh tức thời từ lòng bàn chân dâng lên đến đỉnh đầu. Hắn thà rằng Hoắc Vũ Hạo đã về sớm chờ mình, thấy hắn rồi mắng hắn một trận, cũng không muốn đối mặt với cảnh tượng trước mắt. Cảm giác như tim bị khoét rỗng khiến hơi thở của hắn trở nên dồn dập.
"Sao lại vẫn chưa về? Hắn không phải nói có lão sư chờ ở ngoại vi Đại Sâm Lâm Tinh Đấu sao, có lão sư đi cùng, chỉ là thu hoạch một cái hồn hoàn thứ hai, sao lại lâu như vậy vẫn chưa về. Hắn là cô nhi, có thể đi đâu được chứ?"
Vương Đông nhất thời cuống lên, hít mạnh mấy hơi không khí có chút vẩn đục trong phòng, rồi đột nhiên quay đầu chạy ra khỏi cửa.
Đến cửa, hắn ngồi xổm xuống bên cạnh vị lão giả đang nằm, "Lão gia gia, ngài có gặp Hoắc Vũ Hạo không? Chính là người ở cùng phòng ký túc xá với ta, người thường đi cùng ta ấy."
Lão giả khẽ mở mắt, lắc đầu với hắn.
Vương Đông cắn cắn môi dưới, nhanh chóng đứng dậy, chạy như bay về phía khu làm việc của giáo sư.
Xông vào ký túc xá của giáo sư, hắn đi thẳng đến phòng làm việc của Chu Y. Cửa phòng làm việc đang mở, bên trong có học viên đang nói chuyện gì đó với Chu Y.
Vương Đông lòng như lửa đốt, cũng chẳng buồn gõ cửa, như một cơn gió lao vào, "Chu lão sư, Chu lão sư."
Những học viên đang đứng trước bàn làm việc của Chu Y đều là người của lớp một năm nhất, thấy Vương Đông vội vã xông vào như vậy, ai nấy đều giật mình. Bọn họ đều biết Chu Y ghét nhất là học viên không có quy củ, Vương Đông này tuy là lớp trưởng, nhưng lá gan cũng quá lớn rồi.
Thế nhưng, điều khiến họ bất ngờ là, khi thấy Vương Đông, Chu Y không những không nổi giận mà ngược lại còn đứng dậy. Hai thầy trò gần như đồng thanh cất lên tiếng hỏi dồn dập.
Chu Y: "Hoắc Vũ Hạo đâu?"
Vương Đông: "Chu lão sư, người có thấy Hoắc Vũ Hạo không?"
Lời vừa thốt ra, cả hai đồng thời sững sờ, rồi lại một lần nữa đồng thanh nói: "Ngươi cũng đang tìm Hoắc Vũ Hạo?"