Hồn hoàn màu đỏ đại diện cho điều gì? Nó đại diện cho Mười Vạn Năm, đại diện cho hồn hoàn đến từ những hồn thú cao cấp nhất, mỗi một hồn hoàn Mười Vạn Năm đều là sự tồn tại vô cùng cao quý. Đừng nói là học viên, ngay cả các lão sư có mặt ở đây cũng không một ai sở hữu Hồn Hoàn Mười Vạn Năm.
Thế nhưng, ngay giờ phút này, Hoắc Vũ Hạo không chỉ bày ra hồn hoàn màu đỏ thẫm Mười Vạn Năm, mà còn phóng thích ra đến hai cái cùng lúc. Bất kể là ấn tượng thị giác hay luồng khí tức kinh hoàng kia, đều khiến cả Đại Đấu Thú Tràng chìm vào tĩnh lặng chết chóc dưới luồng uy áp kinh hoàng đó.
Không chỉ các hồn thú trong chuồng của Đại Đấu Thú Tràng có phản ứng, mà tất cả lão sư, học viên có mặt ở đây đều có phản ứng mãnh liệt. Bọn họ chỉ cảm thấy trước mặt dường như xuất hiện một con hung thú kinh hoàng không thể chống lại, nỗi sợ hãi tột độ khiến họ theo bản năng phóng thích võ hồn của mình, toàn lực vào tư thế phòng ngự.
Vài nữ học viên nhát gan thậm chí còn bật khóc nức nở. Ngay cả các lão sư, ai nấy cũng đều sắc mặt tái nhợt, kinh hãi tột độ nhìn bóng dáng không mấy cao lớn giữa sân đấu.
Đỗ Duy Luân đã bật dậy khỏi chỗ ngồi, tám hồn hoàn trên người ông ta loé sáng. Đối mặt với khí tức của Hồn Thú Mười Vạn Năm, ông ta cũng không ngoại lệ, lập tức phóng thích võ hồn của mình.
“Không, không thể nào. Nó mới 12 tuổi, làm sao có thể sở hữu Hồn Hoàn Mười Vạn Năm? Thế nhưng, đây thật sự là khí tức của Hồn Thú Mười Vạn Năm! Hơn nữa, luồng khí tức này còn mạnh hơn rất nhiều so với những Hồn Thú Mười Vạn Năm mà ta từng thấy. Rốt cuộc nó đang làm gì vậy?”
Màu đỏ dần dần thu lại, sắc máu trong mắt Vũ Hạo cũng tan đi, sau đó là hai hồn hoàn màu đỏ trên người cũng biến mất theo. Luồng uy áp kinh hoàng của khoảnh khắc trước, lúc này lại không còn sót lại chút gì, tất cả đã trở lại bình thường. Luồng uy áp mà Hoắc Vũ Hạo mang đến cũng không lan ra xa, chỉ bao trùm trong phạm vi Đại Đấu Thú Tràng mà thôi.
Một mùi hôi thối nhàn nhạt bắt đầu lan toả từ mấy hang động đen ngòm ở phía xa, và ngày càng trở nên nồng nặc.
Hoắc Vũ Hạo cung kính hành lễ với hai vị lão sư đã sớm sững sờ, nói: “Thưa lão sư, phần khảo hạch của ta đã kết thúc.”
Đúng vậy, quả thật đã kết thúc, con Phong Linh Lang kia cũng chỉ là hồn thú trăm năm, trước uy áp kinh hoàng của Hồn Thú Mười Vạn Năm, nó là kẻ duy nhất trực tiếp hứng chịu, hơn nữa còn mang địch ý. Vì vậy, lúc này nó không chỉ sợ đến vãi cứt vãi đái, mà còn sùi bọt mép, co giật nằm trên mặt đất, đâu còn nửa điểm năng lực chiến đấu.
“Cái, cái này…” Vị lão sư trọng tài đã không nói nên lời. Ông ta đã chủ trì không biết bao nhiêu trận khảo hạch thăng cấp của học viên, nhưng tình huống thế này thì tuyệt đối là lần đầu tiên trong đời.
Học Viện Sử Lai Khắc vốn là nơi sản sinh ra quái vật, nhưng cũng không thể nào xuất hiện loại quái vật khủng bố đến mức này chứ! Học viên năm hai sở hữu Hồn Hoàn Mười Vạn Năm? Mà còn là hai cái cùng lúc?
Sau cơn chấn động mãnh liệt, những người duy nhất có mặt ở đây kịp phản ứng và hiểu chuyện gì đang xảy ra chỉ có Chu Y và Vương Đông. Bởi vì đêm qua họ đã từng bị chấn động một lần. Chẳng qua sự chấn động lúc đó không mãnh liệt bằng bây giờ mà thôi.
Mặc dù Chu Y đã nghe Phàm Vũ nói qua về sự kỳ diệu của kỹ năng mô phỏng này của Hoắc Vũ Hạo, nhưng cũng không ngờ nó lại có thể tạo ra hiệu quả kinh khủng đến thế. Thậm chí ngay cả Song Sinh Võ Hồn cũng chưa sử dụng đã giải quyết xong trận đấu.
Đúng vậy, đối thủ của Hoắc Vũ Hạo quả thật chỉ là một con hồn thú tu vi một trăm năm, nhưng từ đầu đến cuối hắn thậm chí còn không hề động đậy, chỉ đơn thuần phóng thích võ hồn của mình ra là đã kết thúc trận đấu, phần đánh giá này có thể kém được sao? Đây quả thực là khống chế đến cực hạn! Chu Y cũng ngay lập tức hiểu ra vì sao Hoắc Vũ Hạo lại chọn một con hồn thú một trăm năm mà không phải đối thủ mạnh hơn, là vì hắn muốn đảm bảo thành công. Nếu hồn thú quá mạnh, liệu Hồn Hoàn Mười Vạn Năm của hắn có chắc chắn dọa nó mất đi sức chiến đấu không? Dù có thể, phản ứng cũng sẽ không trực tiếp và kịch liệt như hồn thú một trăm năm.
Ấn tượng thị giác và tác động tinh thần thật sự quá mãnh liệt. Lần này đừng nói là kinh động lớp hai, ngay cả tất cả các lão sư cũng đều bị dọa cho khiếp vía! Trong phút chốc, toàn trường lặng ngắt như tờ, tất cả mọi người đều ngây người nhìn Hoắc Vũ Hạo chậm rãi đi về khu vực của lớp một.
Chu Tư Trần gắng sức nuốt một ngụm nước bọt, lẩm bẩm: “Hoắc lão đại không phải là hồn thú mười vạn năm chuyển thế đấy chứ? Quá kinh khủng, ta cũng muốn đi tiểu luôn rồi.”
Tào Cẩn Hiên tức giận nói: “Ta còn muốn đi đại tiện đây này.”
Sau cơn khiếp sợ ngắn ngủi, trọng tài trong sân đấu cho đến các giám khảo khác trên khán đài đều đổ dồn ánh mắt về phía chủ nhiệm Đỗ Duy Luân. Ánh mắt của họ chỉ hàm chứa một ý nghĩa: làm sao bây giờ?
Đúng vậy! Làm sao bây giờ? Tình huống chưa từng có tiền lệ này xuất hiện, nên xử lý thế nào đây? Bất kể khó tin đến đâu, hai cái Hồn Hoàn Mười Vạn Năm cứ như vậy xuất hiện, và đã dọa cho một con hồn thú trăm năm tê liệt. Bài khảo hạch này dù thế nào thì Hoắc Vũ Hạo cũng đã thông qua, chỉ là việc cho điểm phải làm sao?
Đúng lúc này, mấy bóng người đột nhiên từ cửa hông bên cạnh khu chuồng thú của Đại Đấu Thú Tràng lao ra. Dẫn đầu là một lão giả, mặt đỏ như gấc, thân hình cao lớn, mái tóc đỏ rực càng thêm bắt mắt. Vừa lao ra, ông ta vừa giận dữ hét: “Xảy ra chuyện gì? Là ai làm? Dọa cho đám hồn thú dưới vạn năm tất cả đều sợ đến vãi cứt vãi đái, con nào con nấy yếu ớt không chịu nổi. Đỗ Duy Luân, có phải là do tên nhóc nhà ngươi phóng thích không?”
Đỗ Duy Luân vẻ mặt khổ sở nói: “Cung lão, không phải ta.” Vừa nói, ông ta vừa nhẹ nhàng bay từ trên khán đài xuống, đến bên cạnh vị lão giả kia, thấp giọng giải thích.
Vị lão giả tóc đỏ này tên là Cung Trường Long, là người phụ trách Đại Đấu Thú Tràng, có địa vị siêu nhiên trong Học Viện Sử Lai Khắc, và có nghiên cứu cực kỳ sâu sắc về hồn thú. Ngay cả Đỗ Duy Luân cũng phải đối xử với ông ta một cách khách khí.
“Hửm? Có chuyện như vậy sao? Không thể nào. Tuyệt đối không thể nào, một thiếu niên 12 tuổi dù thiên phú có tốt đến đâu, có được bao nhiêu thiên tài địa bảo phụ trợ, cũng quyết không thể nào hấp thu Hồn Hoàn Mười Vạn Năm. Là tên nhóc nào, gọi nó ra đây cho ta xem.” Cung Trường Long là người nóng tính, lập tức la lối.
Đỗ Duy Luân có chút khó xử nói: “Cung lão, ngài xem, đang tiến hành khảo hạch thăng cấp, hay là đợi sau khi khảo hạch kết thúc rồi hãy…”
Cung Trường Long tức giận nói: “Còn khảo cái rắm! Ngươi không nghe ta nói à, đám hồn thú dưới vạn năm gần như tất cả đều sợ đến vãi cả ra, hồn thú ngàn năm càng không một con nào thoát nạn, còn khảo hạch thế nào nữa? Đám hồn thú này ít nhất phải nghỉ ngơi hai đến ba ngày mới có thể hồi phục. Bên dưới xú khí ngút trời, ngươi có biết ta phải cho người dọn dẹp bao lâu không? Khó khăn lắm mới huấn luyện đám hồn thú này không đi vệ sinh bừa bãi, phen này thì hay rồi, kiếm củi ba năm thiêu một giờ.”
Đỗ Duy Luân cũng không ngờ tình hình lại nghiêm trọng đến mức này, thậm chí không thể tiếp tục tiến hành khảo hạch thăng cấp. Đây không phải là chuyện nhỏ, sẽ ảnh hưởng đến thời gian học tập của các học viên.
“Được rồi, Cung lão, vậy ta đi thông báo trước. Ngài chờ một lát.”
Đỗ Duy Luân quay người lại phía hai lớp học viên, trầm giọng nói: “Vì tình huống đặc biệt, buổi khảo hạch thăng cấp hôm nay tạm dừng, chủ nhiệm lớp hãy dẫn các học viên về lớp học trước.”
Chu Y vội vàng hỏi: “Đỗ chủ nhiệm, vậy bài khảo hạch của Hoắc Vũ Hạo tính thế nào?”
Đỗ Duy Luân cau mày nói: “Cứ coi như nó đã thông qua đi. Hoắc Vũ Hạo, ngươi theo ta.” Nói xong, ông ta quay người tiếp tục đi về phía Cung lão.
Hoắc Vũ Hạo lại không đi theo ngay lập tức, mà đi đến trước mặt lớp hai, lạnh lùng nhìn Đái Hoa Bân, nói: “Nhớ kỹ, ở bên ngoài chờ ta. Nếu ta nhớ không lầm, cá cược giữa chúng ta là, hôm nay bên nào có nhiều người thăng cấp hơn thì bên đó thắng. Ngươi thua rồi. Ta chờ ngươi dập đầu nhận sai!”