Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục 2 - Tuyệt Thế Đường Môn

Chương 1602: CHƯƠNG 584: ĐƯỜNG TAM, TIỂU VŨ, DUNG NIỆM BĂNG (HẠ)

Ngoài mười dặm, trong một lùm cỏ.

Chung Ly Ô kêu rên một tiếng, máu tươi trong miệng cuồng phun, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy. Lần này, hắn mới thật sự chịu trọng thương.

Thú linh cố nhiên đã dung hợp với hắn, nhưng đó vẫn chưa phải là sự dung hợp hoàn toàn, chỉ là một phần linh hồn dung nhập vào mà thôi. Còn thứ ở lại trên người Hoắc Vũ Hạo mới là võ hồn chân thân của hắn, thậm chí có thể nói là võ hồn bản thể, Tử Thần Ma Khôi.

Theo Chung Ly Ô, thời điểm Hoắc Vũ Hạo suy yếu và tinh thần vừa hồi phục chính là cơ hội ra tay tốt nhất. Tử Thần Ma Khôi của hắn tuyệt không đơn giản như vẻ bề ngoài, mặc dù bị Hoắc Vũ Hạo bức ra ngoài, nhưng trên thực tế, nó vẫn có thể bám vào người Hoắc Vũ Hạo. Sự bám víu này lấy tử linh làm điều kiện tiên quyết.

Nói đơn giản, Hoắc Vũ Hạo giết một người thì trên người hắn sẽ vương lại một chút tử khí. Loại tử khí này sẽ không tồn tại quá lâu, một lúc sau sẽ tự động tiêu tán.

Mà Tử Thần Ma Khôi của Chung Ly Ô lại có thể bám vào tử khí đó. Tử khí vô hình vô tướng, cho dù tinh thần lực của Hoắc Vũ Hạo có mạnh đến đâu cũng không thể phát hiện. Trong khi đó, Chung Ly Ô lại có thể để Tử Thần Ma Khôi của mình bất ngờ bùng phát gây sát thương.

Nếu thực lực của Hoắc Vũ Hạo vẫn duy trì ở trạng thái đỉnh cao, đòn đánh lén này đương nhiên vô dụng với hắn. Bằng hồn lực cường đại, hắn có thể trực tiếp tránh thoát, thậm chí phản kích.

Thế nhưng, Tử Thần Ma Khôi am hiểu nhất chính là đánh lén! Sau khi đại chiến liên tiếp nhiều trận như vậy, đòn công kích cuối cùng lại càng dựa vào Quỷ Điêu Thần Đao cộng thêm thủ pháp thi triển Diêm Vương Thiếp của Đường Môn, toàn bộ tinh khí thần đều tập trung vào một đòn đó. Nếu không như thế, làm sao có thể dễ dàng giết chết một vị Hồn Đạo Sư cấp chín, lại còn chấn động toàn trường?

Lúc này Hoắc Vũ Hạo đã quá hư nhược, suy yếu đến mức khiến Chung Ly Ô nhìn thấy cơ hội. Cơ hội này quả thật rất tốt, cho nên Chung Ly Ô đã thành công, Tử Thần Ma Khôi của hắn đã đánh lén Hoắc Vũ Hạo thành công.

Đáng tiếc, hắn đã quên, khi trận chiến một chọi mười này kết thúc, Hoắc Vũ Hạo đã không còn một mình. Hắn vẫn còn đồng đội, còn có bạn bè, và quan trọng hơn cả, hắn còn có người mình yêu.

Đường Vũ Đồng đã dùng thân thể mình chịu trọng thương làm cái giá để hứng chịu đòn tấn công đó thay cho Hoắc Vũ Hạo, cho hắn thời gian để giảm xóc. Và trong cú đấm cuối cùng mà Hoắc Vũ Hạo tung ra, rốt cuộc hắn đã tiến thêm một bước lĩnh ngộ được Tình Tự Chi Lực.

Hạo Đông Tam Tuyệt, sau khi Đường Vũ Đồng trở về bên cạnh Hoắc Vũ Hạo, đã mất đi tác dụng.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc vừa rồi, Hoắc Vũ Hạo cảm nhận rõ ràng rằng mình sắp mất đi Đường Vũ Đồng. Trong phút chốc, nỗi tư niệm và thống khổ dành cho Đông Nhi năm đó chợt dâng trào. Hạt giống cảm xúc được gieo xuống trong hắn cuối cùng đã bén rễ nảy mầm. Cú đấm đó có thể nói là đã ngưng tụ tinh hoa của Hạo Đông Tam Tuyệt, được dẫn động bởi Tình Tự Chi Lực, dung hợp cả tâm tình, tinh thần, hồn lực cùng với ý niệm bi phẫn của Hoắc Vũ Hạo. Nhờ vậy mới có thể đánh nát Tử Thần Ma Khôi.

Võ hồn bị nghiền nát, Chung Ly Ô lập tức chịu trọng thương. Vết thương này thậm chí không thể nghịch chuyển, đầu tiên sẽ khiến hồn lực của hắn trực tiếp rơi xuống hai cấp, hơn nữa còn cần một thời gian rất dài mới có khả năng hồi phục.

Sau khi tung ra cú đấm đó, Hoắc Vũ Hạo cũng đã gần như đèn cạn dầu, nhưng hắn vẫn ôm chặt lấy Đường Vũ Đồng.

Tử Thần Ma Khôi đã chết. Thanh đoản chủy ngưng tụ từ Tử Thần Chi Lực cũng theo đó mà tiêu tán. Nhưng tử khí mãnh liệt vẫn đang điên cuồng xung kích trong cơ thể Đường Vũ Đồng.

Vầng sáng màu tử kim bắt đầu trở nên mờ đi, gương mặt xinh đẹp của Đường Vũ Đồng đã không còn một tia huyết sắc.

Hoắc Vũ Hạo nhìn nàng, nghiến chặt răng, toàn thân run rẩy kịch liệt.

"Vũ Đồng, Vũ Đồng..."

Một luồng kim quang nhàn nhạt sáng lên từ trán Đường Vũ Đồng. Đồ án Hoàng Kim Tam Xoa Kích từng khiến Hoắc Vũ Hạo có chút phẫn hận cũng theo đó hiện ra, giống như trên trán Đường Vũ Đồng mọc thêm một con mắt dọc.

Mà phía sau Hoắc Vũ Hạo, bóng người màu vàng đã biến mất lúc trước lại một lần nữa hiện ra.

"Dung Niệm Băng, ngươi có ý gì?" Một giọng nói lạnh như băng vang lên. Nhưng âm thanh này chỉ có Hoắc Vũ Hạo và Đường Vũ Đồng mới có thể nghe thấy.

"Không có ý gì cả. Ta chỉ tìm người thừa kế cho mình mà thôi. Ta thấy Vũ Hạo cũng rất thích hợp. Chí tình chí nghĩa, là một đứa trẻ tốt. Hơn nữa ngươi xem, hắn đã bắt đầu có chút lĩnh ngộ về Tình Tự Chi Lực của ta rồi. Cứ đà này, chẳng bao lâu nữa, hắn sẽ có thể chân chính kế thừa thần vị của ta."

"Dung Niệm Băng! Ngươi có biết hắn là người ta đã chọn không?" Giọng nói lạnh như băng lại vang lên.

"Không biết nha! Ta tuy có chú ý, cũng thấy ngươi và hắn có chút giao thiệp. Nhưng lần nào ta thấy cũng là ngươi đang hành hạ hắn, ngược đãi hắn, chưa từng chỉ điểm cho hắn điều gì. Ngươi xem ta đi, ta ngay cả hạt giống thần vị cũng đã cho hắn rồi. Xin lỗi nhé, Đường huynh, ngươi đã đến chậm một bước rồi."

"Ngươi..." Giọng nói lạnh như băng đột nhiên trở nên phẫn nộ.

Nghe đến đây, Hoắc Vũ Hạo rốt cuộc không thể kiên trì nổi nữa, một trận choáng váng mãnh liệt ập đến, đại não trống rỗng, nhưng hắn vẫn ôm chặt lấy Đường Vũ Đồng, cứ như vậy ngất đi.

...

Thần Giới.

Ngọn núi cao chót vót chìm trong mây trắng mờ ảo. Tiên khí lượn lờ, hoa bay phấp phới.

Trên đỉnh núi có hai người, chỉ có hai người.

Một nam tử mặc trường bào màu lam, mái tóc dài màu lam sau gáy xõa xuống, rủ dài đến tận mặt đất. Trong tay người đó nắm một cây Hoàng Kim Tam Xoa Kích lấp lánh ánh vàng.

Đối diện hắn cũng là một nam tử, nhưng trên người lại mặc đồng phục đầu bếp màu trắng, chỉ là không đội mũ. Hai tay hắn khoanh trước ngực.

"Dung Niệm Băng, hôm nay nếu ngươi không cho ta một lời giải thích hợp lý, thì đừng mong rời đi!" Nam tử tóc xanh trầm giọng gầm lên.

Dung Niệm Băng khẽ mỉm cười, "Đường Tam, đừng như vậy chứ. Mầm non tốt khó tìm lắm, đã gặp được thì ta không thể bỏ qua. Hơn nữa, ta thật sự hiểu lầm. Ta cứ nghĩ ngươi đặc biệt ghét tiểu tử kia. Ta thấy hắn và con gái ngươi thân thiết, nhưng lại luôn bị ngươi ngăn cản, thật đáng thương. Chắc là ngươi không hài lòng về xuất thân của hắn nên mới đối xử với hắn như vậy. Ngươi xem bây giờ tốt biết bao, ta đem thần vị truyền cho hắn, hắn và con gái ngươi sẽ xứng đôi. Dù sao ta cũng là Thần cấp một, tuy còn có chút chênh lệch với Chấp Pháp Giả như ngươi, nhưng cũng không chênh lệch bao nhiêu."

"Ngươi..." Ánh mắt Đường Tam chợt trở nên lạnh thấu xương, "Dung Niệm Băng, ngươi dám nói ngươi không biết mục đích của ta sao? Người ngay không nói lời gian dối, thu hồi thần vị của ngươi lại, chuyện này coi như xong. Nếu không, đừng trách ta không khách khí."

Dung Niệm Băng đổi tư thế, đưa hai tay ra sau gáy, "Được rồi, đừng giả vờ nữa. Tính tình ngươi thế nào ta còn không biết sao? Ngươi là người hiền lành, căn bản sẽ không làm trái quy củ của Thần Giới. Ta vừa rồi không hề vi phạm điều luật Thần Giới, ngươi căn bản không có lý do để động thủ với ta. Chuyện này cứ vậy đi. Ngươi tìm người khác vậy."

Đường Tam lạnh lùng nói: "Ngươi nói thật nhẹ nhàng, ngươi bảo ta đi đâu tìm người khác? Ngươi tưởng ai cũng có thể kế thừa thần vị của ta sao? Những năm gần đây, đám người các ngươi kẻ nào cũng lười biếng, mọi áp lực đều đè lên vai ta. Gần đây nếu không phải nội bộ Thần Giới bất ổn, ta có chút lơ là quản chế Hoắc Vũ Hạo, sao có thể để ngươi có cơ hội nhúng tay vào?"

Dung Niệm Băng nói: "Thu hồi thần vị là không thể nào, đứa trẻ này đã bắt đầu lĩnh ngộ Tình Tự Chi Lực của ta rồi. Lúc này mà thu hồi sẽ gây ra tổn thương không thể nghịch chuyển cho nó. Chúng ta không có cách nào ảnh hưởng đến quá trình tu luyện và phát triển của bọn họ. Một khi loại tổn thương này xuất hiện, cho dù là ngươi cũng không có cách nào để nó kế thừa thần vị của ngươi."

"Ta thừa nhận, lần này là ta làm không đúng. Vậy đi, trước khi Vũ Hạo thật sự trưởng thành, bên Thần Giới này, ta sẽ giúp ngươi chia sẻ một phần. Cho đến khi Vũ Hạo có thể một mình gánh vác, ta sẽ lại đi chu du. Thế nào?"

Đường Tam thở dài một tiếng, trên mặt lộ ra một nụ cười khổ, "Thứ ta theo đuổi là tự do! Chẳng lẽ ngươi không biết?"

Dung Niệm Băng tức giận nói: "Chẳng lẽ ta không phải sao? Còn không phải tại hai tên Thần Vương vô sỉ Thiện Lương và Tà Ác kia bỏ chạy. Lại còn chạy nhanh như vậy, khiến cho Thần Giới bất ổn, nếu không ngươi cũng đâu cần vất vả như thế."

Vừa nghe hắn nhắc tới hai vị Thần Vương Thiện Lương và Tà Ác, cơ mặt Đường Tam liền co giật một chút.

"Dung Niệm Băng, chuyện lần này, hai chúng ta không xong đâu. Ta không thể làm gì ngươi. Nhưng, ngươi đừng quên, ngươi đã cướp Hoắc Vũ Hạo đi rồi, vậy thì, từ bây giờ trở đi, ta cũng sẽ không xem nó là người thừa kế của ta nữa. Mà Vũ Đồng là con gái ta. Muốn ở bên con gái ta, không dễ dàng như vậy đâu." Đường Tam tàn nhẫn nói.

Dung Niệm Băng ngạc nhiên nói: "Ngươi không phải là còn muốn làm khó dễ nữa chứ? Đường Tam, đừng quá đáng nha."

Đường Tam hừ lạnh một tiếng, "Vậy thì phải xem biểu hiện của ngươi. Ngươi cứ hoàn thành lời hứa của mình trước đi rồi hẵng nói. Không thấy con gái ta cũng vì tên nhóc ngốc kia mà bị thương sao? Con gái ta và ta là huyết thống chí thân, ta vẫn có thể lợi dụng hợp lý điều luật của Thần Giới để làm chút chuyện. Còn ngươi, thì chẳng làm được gì cả. Trừ phi tên nhóc kia lại một lần nữa dẫn động thần vị tình tự của ngươi."

Dung Niệm Băng chau mày, "Đứa trẻ Vũ Hạo này thật đáng thương, Đường Tam, ngươi tha cho nó đi. Nể mặt ta một chút được không?"

Đường Tam phất tay áo, người đã bay lên, dung nhập vào trong mây mù rồi biến mất.

Dung Niệm Băng lộ vẻ bất đắc dĩ, lắc đầu, lẩm bẩm: "Vũ Hạo à Vũ Hạo, không phải ta không giúp ngươi, mà là không có cách nào! Ai bảo ngươi lại thích con gái của người ta chứ? Nhưng mà, hắc hắc. Nhổ răng trong miệng cọp của Đường Tam, cảm giác này thật không tệ. Ha ha, ha ha ha ha!"

"Tam ca. Cứ vậy mà bỏ qua sao? Tên Dung Niệm Băng kia thật quá đáng ghét!"

"Tiểu Vũ, em thật sự nghĩ ta sẽ thua hắn sao? Nếu không phải ta nới lỏng phong tỏa khí tức đối với Hoắc Vũ Hạo, em nghĩ Dung Niệm Băng có thể cảm nhận được sự tồn tại của nó sao?"

"A? Anh cố ý sao? Tại sao? Không phải anh định để Vũ Hạo kế thừa thần vị của anh à?"

"Thích hợp nhất mới là tốt nhất. Thần vị của Dung Niệm Băng thích hợp với nó hơn của ta. Hơn nữa, trong thời gian ngắn, e rằng ta không thể truyền thừa thần vị ra ngoài. Thần Giới không chỉ bất ổn, mà cách đây không lâu, ta quan sát thiên tượng, e rằng chẳng bao lâu nữa sẽ có một trận đại biến. Cụ thể là gì thì bây giờ vẫn chưa biết. Hai vị Thần Vương không có ở đây, ta phải giữ lại thần vị để giải quyết chuyện này. Kế hoạch chu du của chúng ta, e rằng phải dời lại rồi. Thật có lỗi với em."

"Đừng nói vậy, bất kể ở đâu, chỉ cần được ở bên anh, em đều rất vui vẻ."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!