Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục 2 - Tuyệt Thế Đường Môn

Chương 1676: CHƯƠNG 612: BỨC BÁCH (THƯỢNG)

Huyền lão trầm mặc, chẳng nói một lời. Tận sâu trong đáy lòng, ngài thậm chí có chút khâm phục vị Hoàng đế của Đế quốc Tinh La này. Hắn rất tỉnh táo, hắn nói không sai, với tình thế lúc này, cho dù là một Cực Hạn Đấu La như ngài cũng đã không thể cứu vãn. Kết cục cuối cùng đã được định sẵn. Tất cả mọi thứ đều không thể xoay chuyển.

Bạch Hổ Công tước Đái Hạo là nhân kiệt một đời, nhưng lại sinh không gặp thời. Dưới sự áp chế tuyệt đối của khoa học kỹ thuật hồn đạo, tài năng thống soái của ông căn bản không có cách nào phát huy trọn vẹn, chỉ có thể trơ mắt nhìn Đế quốc Nhật Nguyệt dựa vào ưu thế tuyệt đối về khoa học kỹ thuật hồn đạo để nghiền ép đế quốc.

Thành Sử Lai Khắc tuy có Đường Môn, có Hiên Tử Văn, nhưng Hiên Tử Văn dù sao cũng chỉ là một người! Lấy sức một người, sao có thể so sánh với nền tảng khoa học kỹ thuật mấy ngàn năm của cả một quốc gia? Mấy năm nay Hiên Tử Văn cũng đã già đi rất nhiều, tuy ông đã trở thành Phong Hào Đấu La, nhưng mỗi ngày đều tiêu hao tâm sức quá lớn.

Khoa học kỹ thuật hồn đạo của Đường Môn có bước tiến nhảy vọt, thậm chí đã thật sự sắp đuổi kịp trình độ khoa học kỹ thuật hồn đạo tân tiến nhất, nhưng bất luận là tài nguyên, năng lực sản xuất, quy mô hay phạm vi nghiên cứu phát minh, vẫn có chênh lệch về bản chất so với Đế quốc Nhật Nguyệt. Những điều này đều không thể xoay chuyển được.

Thật sự phải để Đế quốc Nhật Nguyệt thống nhất đại lục sao? Huyền lão có chút đau đớn nhắm hai mắt lại.

Mặc dù Đế quốc Nhật Nguyệt trước sau đều không phát động tấn công vào Thành Sử Lai Khắc, nhưng trong lòng Huyền lão vẫn như có một tảng đá lớn đè nặng.

"Bệ hạ, thần xin cáo lui, kiếp sau lại phụng dưỡng bệ hạ." Một vị đại thần đột nhiên quay người rời đi, lệ rơi đầy mặt.

Một người có thể coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, thế nhưng, những thần tử có thể đứng ở đây đều không thể chỉ có một mình! Không vì bản thân, họ cũng phải suy nghĩ cho gia tộc của mình.

Có người thứ nhất, liền có người thứ hai.

Một lát sau, toàn bộ triều đình đã trống hơn phân nửa.

Hứa Gia Vĩ tự giễu cười cười, chậm rãi đi đến trước mặt Huyền lão.

"Huyền lão!" Hắn cúi rạp người, hướng Huyền lão hành lễ.

Hai tay Huyền lão khẽ nâng lên, hồn lực nhu hòa đỡ hắn dậy, đồng thời ngài cũng đứng lên. Đây không phải là sự tôn kính đối với một vị đế vương, mà là sự kính nể đối với một vị đế vương biết tôn trọng sinh mệnh.

"Bệ hạ!"

Hứa Gia Vĩ thở dài một tiếng, nói: "Trẫm đại diện cho Đế quốc Tinh La, cảm tạ Học Viện Sử Lai Khắc, cảm tạ sự ủng hộ của Đường Môn. Không có các ngài, Đế quốc Tinh La đã sớm không còn tồn tại. Cảm tơn các ngài. Nhưng việc đã đến nước này, không còn sức xoay chuyển đất trời. Huyền lão, ngài và chư vị của Học Viện Sử Lai Khắc cùng Đường Môn cũng sớm rời đi thôi. Học Viện Sử Lai Khắc dù sao cũng là độc lập, không thuộc về bất kỳ quốc gia nào, các ngài vì Đế quốc Tinh La chúng ta làm đến mức này đã là hết lòng hết dạ. Không thể tiếp tục nữa, để phòng Đế quốc Nhật Nguyệt trút giận lên học viện. Đế quốc Tinh La có thể vong, nhưng Học Viện Sử Lai Khắc không thể mất, ở Sử Lai Khắc mới là nơi lưu giữ ngọn lửa truyền thừa chân chính của các đế quốc trên Đấu La Đại Lục."

Huyền lão chau mày, thở dài một tiếng, ngài biết Hứa Gia Vĩ nói đúng. Giống như những vị đại thần đã rời đi, Huyền lão có thể không màng đến được mất của cá nhân, nhưng ngài vẫn là Các chủ Hải Thần Các, ngài phải suy nghĩ cho cả triệu người trên dưới Thành Sử Lai Khắc! Huống chi, trong Thành Sử Lai Khắc còn có tàn quân của Đế quốc Đấu Linh, và huyết mạch hoàng thất cuối cùng của Đế quốc Thiên Hồn, tất cả đều đang ở Thành Sử Lai Khắc.

"Bệ hạ, Sử Lai Khắc tuy không đủ sức bảo vệ Tinh La, nhưng nếu bệ hạ bằng lòng, chúng ta vẫn có năng lực đưa hoàng thất trở về Sử Lai Khắc, sau này lại chờ thời cơ, tìm cơ hội khôi phục, như thế nào?"

Hứa Gia Vĩ cười cười, lắc đầu nói: "Không thể nào. Đế quốc Nhật Nguyệt đã chiếm lĩnh cả đại lục, Sử Lai Khắc cuối cùng cũng chỉ là sức của một thành. Đế quốc Nhật Nguyệt chỉ cần dùng đại quân đàn áp, thậm chí không cần công kích, chỉ cần cắt đứt các loại tiếp tế cũng đủ để Thành Sử Lai Khắc bất lực chống cự. Huyền lão, ta khuyên ngài một câu, sau khi trở về, hãy để hoàng thất Đế quốc Đấu Linh và hoàng thất Đế quốc Thiên Hồn tự mình giải tán quân đội đi, như vậy còn có khả năng sống lay lắt trên đời. Bằng không, Thành Sử Lai Khắc cũng không thể bảo vệ họ chu toàn."

Nói đến đây, Hứa Gia Vĩ đột nhiên quỳ rạp xuống trước mặt Huyền lão.

"Bệ hạ, ngài làm gì vậy?" Huyền lão tránh sang nửa bước, vẻ mặt kinh ngạc nhìn vị Hoàng đế của Đế quốc Tinh La. Qua những lời vừa rồi, Huyền lão có thể nhìn ra, vị Hoàng đế của Đế quốc Tinh La này quả thật vượt xa hai vị Hoàng đế của Thiên Hồn và Đấu Linh. Đây có lẽ cũng là nguyên nhân quan trọng nhất khiến Đế quốc Tinh La là nước cuối cùng bị diệt vong.

"Huyền lão, ta có một chuyện muốn nhờ." Lúc này, Hứa Gia Vĩ đã không còn tự xưng là trẫm nữa.

Khi nói ra câu này, ánh mắt của hắn không chỉ chăm chú, mà còn tràn ngập một sự kiên định khó có thể hình dung.

"Bệ hạ mời nói." Huyền lão cũng đáp lại một cách rất nghiêm túc.

Hứa Gia Vĩ trầm giọng nói: "Sau khi Đế quốc Nhật Nguyệt thống nhất đại lục, nếu như bọn chúng muốn đổi tên Đấu La Đại Lục của chúng ta thành Nhật Nguyệt Đại Lục, vậy thì, xin ngài hãy vì ba nước nguyên thuộc Đấu La Đại Lục chúng ta mà lưu lại một hạt giống báo thù. Tương lai, sẽ có một ngày, hậu duệ của chúng ta nhất định phải đổi lại tên của đại lục."

Lời vừa nói ra, sắc mặt của tất cả mọi người có mặt đều thay đổi.

Đấu La Đại Lục, cái tên đã tồn tại mấy vạn năm này, lẽ nào thật sự sắp bị thay đổi sao?

Vài vị đại thần vừa mới lặng lẽ bước ra khỏi đại điện đều dừng bước, nắm đấm của họ bất giác siết chặt.

Thân thể Huyền lão chấn động, đôi mắt vốn đã mờ đục bỗng nhiên bắn ra tinh quang sáng chói không gì sánh được.

"Nếu Đế quốc Nhật Nguyệt thật sự dám đổi tên đại lục, vậy thì, lão phu lấy danh xưng Thao Thiết Đấu La thề, nhất định sẽ khiến cho hoàng thất Đế quốc Nhật Nguyệt tuyệt tự, cho dù thiên hạ đại loạn cũng không tiếc!"

Cái tên Đấu La Đại Lục đã được truyền thừa mấy vạn năm, càng là nơi ký thác niềm mong mỏi trong lòng tất cả Hồn Sư. Danh xưng Đấu La, sao có thể khinh nhờn?

Quốc có thể phá, nhưng danh xưng Đấu La, không thể đổi.

Trong phút chốc, toàn bộ đại điện lòng người sục sôi, tất cả mọi người đều không hẹn mà cùng bái lạy Huyền lão.

Đúng lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền đến một giọng nói mênh mông mà hùng vĩ.

"Truyền lệnh của Đế hậu Chiến Thần, trong vòng ba ngày giao ra Bạch Hổ Công tước Đái Hạo, Đế quốc Tinh La có thể đầu hàng, sẽ không giết một người, không cướp bóc, không phá thành, mọi thứ trong Thành Tinh La vẫn như cũ. Nếu không, chó gà không tha!"

Khi nói đến bốn chữ "chó gà không tha", sóng âm khổng lồ chấn động khiến cả Thành Tinh La đều run rẩy.

Giao ra Bạch Hổ Công tước là có thể đầu hàng?

Tại sao lại có điều kiện như vậy? Cho dù Bạch Hổ Công tước trong những năm gần đây vẫn luôn tác chiến cùng Đế quốc Nhật Nguyệt, chẳng lẽ Đế quốc Nhật Nguyệt dưới tình thế chiếm ưu thế tuyệt đối mà vẫn còn kiêng kỵ ông ta sao?

"Báo!"

Lính liên lạc vội vàng từ bên ngoài chạy vào, "Khởi bẩm bệ hạ, quân địch đã tiến hành vây kín, cửa Nam và cửa Đông đều đã bị phong tỏa. Những quan viên và gia quyến định bỏ trốn, thậm chí cả bình dân, toàn bộ đều bị quân Đế quốc Nhật Nguyệt đuổi về, không cho đầu hàng, không cho ra khỏi thành."

Nghe xong lời của lính liên lạc, mọi người có mặt không khỏi nhìn nhau thất sắc, ngay cả đầu hàng cũng không cho sao?

Bạch Hổ Công tước suýt nữa cắn nát hàm răng thép, hai nắm đấm siết chặt: "Khốn kiếp!"

Cơ mặt của Hứa Gia Vĩ cũng đang co giật, hắn không tài nào ngờ được, mình lại có ngày rơi vào tình cảnh muốn đầu hàng cũng không được.

Sóng âm cuồn cuộn lại truyền đến, nội dung y hệt như trước. Thông qua hồn đạo khí khuếch âm đi kèm với hồn đạo khí dò xét trên không, cả Thành Tinh La đều có thể nghe thấy âm thanh này.

"Bệ hạ!" Bạch Hổ Công tước Đái Hạo quỳ một gối xuống đất, "Xin cho phép thần đơn độc xuất chiến, thần không hàng, chỉ nguyện tử trận sa trường."

"Nói bậy!" Hứa Gia Vĩ nghiêm nghị quát lớn, "Ngươi là công thần của đế quốc, nếu không có ngươi, Tinh La đã sớm không còn, trẫm có thể giao nộp chính mình, cũng sẽ không giao nộp ngươi."

"Thật ra, chúng ta chưa hẳn đã không có cơ hội." Đúng lúc này, một giọng nói trầm thấp có chút khàn khàn đột nhiên vang lên.

"Hửm?" Hứa Gia Vĩ theo bản năng quay đầu nhìn lại, một người từ trong đám người sau lưng Huyền lão bước ra.

Nhìn thấy người đó bước tới, dù là Hứa Gia Vĩ hay Bạch Hổ Công tước cũng không khỏi ngẩn người.

Nếu những lời vừa rồi là do người khác nói ra, họ nhất định sẽ không để tâm, nhưng từ miệng người này nói ra lại khiến họ như vớ được cọng cỏ cứu mạng.

"Hiên Đường chủ, ngài có biện pháp gì hay?" Hứa Gia Vĩ vội vàng hỏi.

Đúng vậy, người bước ra từ trong đám đông chính là Đường chủ Hồn Đạo Đường của Đường Môn, Hiên Tử Văn.

Hiên Tử Văn trông già đi rất nhiều so với trước kia. Mấy năm qua, ông vẫn luôn nỗ lực nghiên cứu, đã rất ít tham gia chế tác hồn đạo khí, nhất là hơn một năm gần đây, ông gần như mọi lúc mọi nơi đều ở trong trạng thái nghiên cứu. Mãi cho đến lần này khi nguy cơ của Đế quốc Tinh La gia tăng, ông mới cùng mọi người trong Đường Môn đi ra, cũng tập hợp tinh anh của Hồn Đạo Đường, nhưng việc nghiên cứu của ông vẫn chưa hề dừng lại. Và căn bản không ai biết ông đang nghiên cứu cái gì.

Trên mặt Hiên Tử Văn có một tầng hồng nhuận bất thường, nhưng trong mắt lại tràn đầy vẻ phấn khích, ông trầm giọng nói: "Những kẻ không thể chung hoạn nạn thì cứ để họ đi đi, không cần cũng được. Bệ hạ, nghiên cứu của ta đã thành công, Đế quốc Nhật Nguyệt muốn một lần là xong cũng không phải dễ dàng như vậy."

"Hửm?" Bạch Hổ Công tước lúc này đã đứng dậy, đôi mắt hổ lóe lên kỳ quang, nhìn Hiên Tử Văn, trong mắt tràn đầy khát vọng. Ông biết, đây có lẽ là chiếc phao cứu mạng cuối cùng của Đế quốc Tinh La.

*

Doanh trại đại quân Đế quốc Nhật Nguyệt.

Quất Tử thân mặc một bộ chiến giáp màu đỏ rực, lặng lẽ đứng trước soái trướng, ngắm nhìn tường thành Tinh La ở phía xa.

Ba năm trôi qua, năm tháng không để lại quá nhiều dấu vết trên người nàng, vẻ đẹp của nàng vẫn khiến người ta phải nín thở.

Tối hậu thư đã phát ra, bây giờ chỉ cần chờ đợi hồi đáp từ bên kia. Xét theo tình hình hiện tại của Thành Tinh La, bọn họ căn bản không có lựa chọn nào khác. Bạch Hổ Công tước kia tự phụ trung lương, chỉ cần mình gây chút áp lực, tất nhiên sẽ tự mình bước ra khỏi Thành Tinh La. Như vậy, Thành Tinh La sẽ đầu hàng, mình cũng thật sự bớt đi việc tạo sát nghiệt, vạn nhất...

Nghĩ đến đây, thân thể Quất Tử đột nhiên run rẩy, một nỗi sợ hãi khó tả lan tràn trong lòng, nàng không khỏi âm thầm thở dài một tiếng: Ba năm rồi, hắn quả nhiên vẫn chưa trở về, vẫn luôn chưa từng xuất hiện. Thế nhưng, vào thời khắc mình công thành chiếm đất, trong lòng lại luôn vì bóng hình của hắn mà cảm thấy sợ hãi…

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!