Huyền lão tu vi cỡ nào, ông căn bản không cần kiểm tra tỉ mỉ mà vẫn có thể cảm nhận được trạng thái của từng học viên. Thấy không có ai bị trọng thương, ông cũng yên lòng, đồng thời vẫy tay về phía bên sân.
Vương Ngôn, Mộc Cận và mấy vị lão sư khác vội vàng chạy tới.
Những vị lão sư này đều đã chứng kiến toàn bộ quá trình trận chiến vừa rồi, khi nhìn lại Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông, ai nấy đều có cảm giác như đang nhìn quái vật. Dù là học viện của quái vật thì cũng không nên xuất hiện loại quái vật như vậy chứ. Một người hai hoàn, một người ba hoàn, vậy mà gần như chỉ trong nháy mắt đã khiến mười hai đối thủ có tu vi không hề thua kém mình mất đi sức chiến đấu.
"Những người bị loại thì trở về đi. Bảy người các ngươi ở lại." Huyền lão vừa gặm đùi gà, vừa nói. Từ sau mái tóc rối bời, hai đạo ánh mắt lấp lóe hào quang kỳ dị chăm chú quan sát Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông.
Dưới sự giúp đỡ của các lão sư, các học viên bị hôn mê lần lượt tỉnh lại, rất nhiều người đều lộ vẻ không cam lòng. Đúng vậy! Phần lớn bọn họ đều chưa kịp phát huy thực lực của mình đã bị xử thua.
Vì vậy, tuy đã nghe lệnh của Huyền lão, nhưng không một ai rời đi, tất cả đều đổ dồn ánh mắt về phía ông.
Gặm một miếng đùi gà, Huyền lão hừ một tiếng, nói: "Không phục à? Sau này nếu có gì không phục, ta hy vọng các ngươi có thể thể hiện bằng thực lực của mình. Các ngươi có phải cảm thấy phương thức tuyển chọn đại loạn đấu thế này không công bằng, khiến rất nhiều người trong các ngươi còn chưa kịp phát huy năng lực đã thua một cách khó hiểu không?"
Các đệ tử nòng cốt dùng sự im lặng để trả lời ông.
Huyền lão bĩu môi, nói: "Nhưng mà, thế này thật sự không công bằng sao? Loạn đấu là nhắm vào từng người trong các ngươi. Nếu ở trên chiến trường, các ngươi có thể quyết định số lượng kẻ địch và tình huống sắp phải đối mặt không? Các ngươi không thể. Ít nhất thì trận loạn đấu này đã đặt tất cả các ngươi ở cùng một vạch xuất phát, chứ không phải đẩy các ngươi vào tuyệt cảnh. Với tâm tính hiện tại, không một ai trong các ngươi có tư cách trở thành đệ tử nội viện. Trận loạn đấu nhìn như không công bằng này thực chất lại là phương thức tốt nhất để kiểm tra thực lực tổng hợp của các ngươi. Trong trận loạn đấu ngắn ngủi này, ta đã thấy được năng lực hợp tác, thực lực cá nhân, và thậm chí cả phẩm tính của các ngươi. ‘Kẻ thuận đạo trời ắt được nhiều người giúp’ không phải là lời nói suông. Muốn có người giúp đỡ, đầu tiên phải có nhân duyên tốt, tiếp đó là phải có đủ thực lực. Một kẻ tính tình cổ quái thì không thể làm nên chuyện lớn được."
"Kiểu kiểm tra đại loạn đấu này ở nội viện là chuyện thường như cơm bữa, nếu ngay cả chút năng lực ứng biến này cũng không có, các ngươi lấy tư cách gì để trở thành một đệ tử nội viện? Các ngươi có biết thời điểm gian nan nhất, đệ tử nội viện đã từng phải đối mặt với tình cảnh thế nào không? Lần đó, mười hai đệ tử nội viện trong lúc lạc mất sư trưởng đã phải đối mặt với một con hồn thú mười vạn năm. Mười hai người đó đã chết mất tám người. Nhưng bốn người sống sót cuối cùng đều đã trở thành những tồn tại đỉnh cao nhất trong nội viện, một người trong số đó còn đoạt được hồn hoàn và hồn cốt của con hồn thú mười vạn năm kia. Đừng tưởng rằng học tập trong học viện là mọi chuyện đều tốt đẹp. Muốn thực sự trở thành cường giả, dù là ở trong học viện, các ngươi cũng phải có giác ngộ đối mặt với nguy cơ sinh tử bất cứ lúc nào."
Giọng Huyền lão rất bình thản, nhưng mỗi câu chữ của ông dường như đều ẩn chứa tinh thần lực mạnh mẽ, tựa như từng nhát búa tạ nện thẳng vào lòng các đệ tử nòng cốt.
"Các ngươi đừng tưởng rằng, trở thành đệ tử nòng cốt thì nhất định có thể vào nội viện. Mà cho dù các ngươi trở thành đệ tử nội viện, đó cũng không phải là vinh quang, mà là dấu hiệu cho thấy các ngươi vừa bước vào một cánh cửa lớn, một cánh cửa sinh tử. Các ngươi có biết sau khi trở thành đệ tử nội viện, việc đầu tiên học viên phải làm là gì không? Là ký vào hiệp ước sinh tử. Để theo đuổi đến cực hạn của hồn sư, chỉ có coi nhẹ sinh tử mới có thể làm được những điều người khác không thể. Bất luận ngươi xuất thân thế nào, một khi đã vào nội viện của Học Viện Sử Lai Khắc, ngươi chính là một thành viên thực sự của Sử Lai Khắc, cả đời sẽ mang dấu ấn của Sử Lai Khắc. Nhưng tương tự, mỗi thời mỗi khắc ngươi cũng sẽ phải đối mặt với nguy cơ to lớn, lúc nào cũng có khả năng mất mạng. Khi các ngươi còn ở ngoại viện, học viện sẽ cố hết sức bảo đảm an toàn cho các ngươi. Nhưng nếu các ngươi tiến vào nội viện, thứ các ngươi phải đối mặt chính là những thử thách tàn khốc nhất."
"Học Viện Sử Lai Khắc có thể trở thành học viện đệ nhất đại lục, vạn năm không đổ. Tại sao? Chính là nhờ vào sự phấn đấu không ngừng của các đệ tử nội viện Sử Lai Khắc. Ta có thể nói chính xác cho các ngươi biết, số lượng đệ tử nội viện của Học Viện Sử Lai Khắc rất hiếm khi vượt quá năm mươi người. Bởi vì, hầu như năm nào cũng có đệ tử nội viện tử trận. Còn ai có vấn đề gì không?"
Giọng Huyền lão càng về cuối càng trở nên lạnh lẽo. Qua lời nói của ông, những đệ tử nòng cốt ngoại viện này lần đầu tiên được tiếp xúc với thế giới của nội viện. Nhưng thứ họ nhận được không phải là hy vọng, mà là một phần bi tráng. Đó là sự bi tráng trong vinh quang của Sử Lai Khắc.
Tất cả sự bất mãn đều tan thành mây khói, những đệ tử nòng cốt đã bị loại đều cúi đầu, lần lượt rời khỏi khu đấu hồn. Tất cả những gì Huyền lão nói hôm nay sẽ khắc sâu vào đáy lòng họ, thậm chí cả đời không quên.
Vương Ngôn cúi người thật sâu, cung kính hành lễ với Huyền lão: "Cảm tạ ngài đã dạy cho bọn trẻ một bài học quan trọng."
Huyền lão nốc một ngụm rượu, thản nhiên nói: "Ta chỉ đang thuật lại sự thật mà thôi." Không ai có thể nhìn thấy, trong mái tóc rối bời của ông, lệ đã mơ hồ thoáng hiện.
Năm xưa, lão sư dẫn đội của mười hai đệ tử nội viện đối mặt với hồn thú mười vạn năm đó chính là ông! Mười hai người chết mất tám, đó cũng là lần bi thảm nhất trong lịch sử Học Viện Sử Lai Khắc. Ông khó chối bỏ trách nhiệm, cũng chính từ sau lần đó, ông mới bắt đầu nghiện rượu, bắt đầu suy sụp. Vốn dĩ sau lần đó, ông sẽ tiếp nhận vị trí viện trưởng Vũ Hồn Hệ và Các chủ Hải Thần Các. Nhưng cũng chính vì lần đó, ông đã trầm luân, Hải Thần Các vẫn phải do Mục lão dẫn dắt.
Cứ việc đã qua nhiều năm, nhưng nỗi đau ấy vẫn luôn được chôn sâu tận đáy lòng.
Không một ai trách ông, nhưng sự tự trách trong lòng ông chưa bao giờ biến mất.
Trong khu đấu hồn chỉ còn lại Hoắc Vũ Hạo, Vương Đông, Tiêu Tiêu, Bối Bối, Hòa Thái Đầu, Từ Tam Thạch và Giang Nam Nam, tổng cộng bảy người.
Bảy người im lặng đứng thành một hàng, không ai quấy rầy Huyền lão, họ là những người cảm nhận sâu sắc nhất bầu không khí bi thương ấy. Dù đã thể hiện tài năng xuất chúng, nhưng lúc này trong lòng họ đều nặng trĩu.
Vinh quang của Học Viện Sử Lai Khắc trước nay đều không liên quan đến ngoại viện. Rất nhiều người từng cảm thấy kỳ lạ về điều đó, mãi cho đến hôm nay, họ mới hiểu ra, phần vinh quang ấy sở dĩ thuộc về nội viện, là do các đệ tử nội viện đã dùng máu tươi để nhuộm thành. Giờ khắc này, trong lòng họ đều bùng lên một ngọn lửa, đúng như câu nói tân hỏa tương truyền, họ đều hy vọng có thể kế thừa phần vinh quang chỉ thuộc về nội viện này.
Là học viên năm năm, Bối Bối, Từ Tam Thạch và Giang Nam Nam là những người có cảm xúc sâu sắc nhất, họ đã ở rất gần, rất gần với nội viện.
Huyền lão chậm rãi xoay người, đối mặt với bảy người họ: "Các ngươi đều đã nghe qua danh hiệu Sử Lai Khắc Thất Quái, đúng không? Ngay tại cổng lớn học viện chúng ta, có dựng tượng của người sáng lập học viện và Sử Lai Khắc Thất Quái đời đầu. Nhưng các ngươi có biết, danh hiệu Sử Lai Khắc Thất Quái đời đầu ấy từ đâu mà có không?"
Không một ai cắt lời Huyền lão vào lúc này, họ chỉ có thể lựa chọn tiếp tục lắng nghe.
Huyền lão trầm giọng nói: "Năm đó, khi chủ nhân của Hoàng Kim Thiết Tam Giác, Tứ Nhãn Miêu Ưng Phất Lan Đức sáng lập Học Viện Sử Lai Khắc, lão sư chỉ có vài người, số lượng học viên thậm chí còn ít hơn cả lão sư. Khi đó, viện trưởng Phất Lan Đức đã đưa ra khẩu hiệu ‘chỉ nhận quái vật, không nhận người thường’ của học viện chúng ta. Nhưng quái vật nào có dễ tìm? Mãi cho đến khi Sử Lai Khắc Thất Quái đời đầu xuất hiện, Học Viện Sử Lai Khắc mới cuối cùng có được cơ hội."
"Họ được gọi là Sử Lai Khắc Thất Quái vì nhiều lý do, một là vì họ là những thiên tài quái vật xuất thân từ Học Viện Sử Lai Khắc. Sau đó là vì lúc bấy giờ toàn bộ học viện cũng chỉ có bảy người họ mà thôi. Và điều quan trọng nhất, cũng là điều làm nên danh tiếng cho học viện chúng ta, chính là việc họ đã đại diện cho học viện tham gia cuộc thi Tinh Anh các học viện hồn sư cao cấp toàn đại lục năm đó. Khi cuộc thi bắt đầu, không một ai coi trọng Sử Lai Khắc Thất Quái, học viện của chúng ta cũng là một nơi vô danh. Thế nhưng, Sử Lai Khắc Thất Quái đã bằng vào thực lực của chính mình, từng bước vượt qua vòng vây, và tiến thẳng vào trận chung kết cuối cùng. Đối thủ trong trận chung kết của họ đến từ Vũ Hồn Điện hùng mạnh, trong tình huống thực lực tổng thể hoàn toàn thua kém đối thủ. Dưới sự dẫn dắt của tổ tiên Đường Tam, Sử Lai Khắc Thất Quái đã chiến đấu ngoan cường và giành chiến thắng, qua đó đặt nền móng vững chắc cho việc học viện của chúng ta trở thành học viện đệ nhất đại lục trong tương lai. Và cái tên Sử Lai Khắc Thất Quái cũng từ đó mà vang danh."
"Để tưởng nhớ những cống hiến của Sử Lai Khắc Thất Quái đời đầu cho học viện, cứ mỗi năm năm, học viện sẽ tuyển chọn ra một thế hệ Sử Lai Khắc Thất Quái mới. Và họ cũng sẽ đại diện cho học viện tham gia Đại Hội Đấu Hồn các học viện hồn sư cao cấp toàn đại lục diễn ra năm năm một lần. Cuộc thi Tinh Anh ngày trước đã đổi thành Đại Hội Đấu Hồn. Đó là vì sự xuất hiện của hồn đạo khí. Và sự kiện trọng đại này so với vạn năm trước cũng có rất nhiều ý nghĩa khác biệt."
"Năm xưa, Đế Quốc Nhật Nguyệt bị ba đại đế quốc nguyên bản của Đấu La Đại Lục chúng ta liên thủ đánh bại, nhưng tam quốc bên ta cũng bị tổn thất nặng nề. Mấy ngàn năm qua, Đế Quốc Nhật Nguyệt vẫn luôn dốc sức nghiên cứu và phát triển hồn đạo khí, thực lực tổng thể không ngừng tăng lên. Mà ba đại đế quốc nguyên bản dù sao cũng là ba quốc gia, hoàn toàn không đồng lòng. Sở dĩ Đế Quốc Nhật Nguyệt trước sau vẫn chưa dám có hành động khác thường, nguyên nhân quan trọng nhất là vì họ không nắm chắc phần thắng. Bởi vì, có Học Viện Sử Lai Khắc ở đây, có chúng ta ở đây, họ mới không dám hành động thiếu suy nghĩ."
"Câu nói này tuyệt đối không phải lời khoác lác. Mục tiêu đầu tiên mà Đế Quốc Nhật Nguyệt cần đối phó nếu muốn xưng bá đại lục không phải là Tinh La, Thiên Hồn hay Đấu Linh, mà chính là Học Viện Sử Lai Khắc của chúng ta. Bởi vì chỉ có chúng ta mới có năng lực dung hợp tam quốc lại để cùng chống lại Đế Quốc Nhật Nguyệt. Và cũng chỉ có chúng ta mới có đủ thực lực cao cấp để đối đầu với các Hồn Đạo Sư đỉnh cấp của Đế Quốc Nhật Nguyệt."
"Đế Quốc Nhật Nguyệt không dám dùng một trận đại chiến để kiểm chứng thực lực của học viện chúng ta, nhưng họ vẫn không ngừng thăm dò, và biện pháp thăm dò tốt nhất chính là thông qua Đại Hội Đấu Hồn các học viện hồn sư cao cấp toàn đại lục. Vì vậy, trong cuộc thi này, đối thủ của chúng ta chỉ có một, đó chính là Học Viện Hồn Đạo Sư Hoàng Gia Nhật Nguyệt."