Thân là trọng tài, Thiên Sát Đấu La Hoàng Tân Tự đứng sừng sững giữa đài đấu, một tầng vòng bảo hộ ngưng kết từ tinh quang bao bọc quanh thân... Rõ ràng, đối với trận chiến vừa rồi của đôi bên, ngay cả ông cũng có phần kiêng kỵ.
Đúng lúc này, theo sau những tiếng vang lanh lảnh, từng mảnh băng mỏng từ trên người Mộng Hồng Trần rơi xuống, vỡ tan trên mặt đất. Trên gương mặt nàng vẫn là nụ cười mang vài phần khinh thường.
"Dùng băng để ngăn cản độc của ta sao? Đáng tiếc, Võ Hồn của ta cũng là thuộc tính băng. Truyền độc trong băng chính là sở trường của bổn cô nương. Cho nên, ngươi thua không oan."
Vừa nói, tay phải nàng chợt lóe lam quang, một thanh trường kiếm màu lam xuất hiện trong lòng bàn tay, vung một vòng bên người, sâm u lam quang lóe lên, chém tan Băng Lao đã mất đi sự khống chế của Lăng Lạc Thần, rồi thướt tha bước ra.
"Học Viện Hồn Đạo Sư Hoàng Gia Nhật Nguyệt thắng, Học Viện Sử Lai Khắc, mời phái vị đội viên tiếp theo." Thiên Sát Đấu La vung tay, một luồng hào quang bao bọc lấy Lăng Lạc Thần đang tựa như một bức tượng băng, đưa nàng xuống đài.
Lần này người đón vẫn là Hoắc Vũ Hạo. Hắn vỗ một chưởng, tức thì hóa giải lớp giáp băng trên người Lăng Lạc Thần.
Quả nhiên, Lăng Lạc Thần cũng như Bối Bối lúc trước, hoàn toàn mất đi tri giác, ngay cả sắc mặt cũng giống hệt nhau. Kịch độc này thật sự quá cường đại.
Vương Ngôn cũng lộ vẻ kinh ngạc.
Bất kể hắn thông minh đến đâu, chiến thuật sắp đặt thỏa đáng thế nào, đối mặt với tình huống này cũng chỉ có thể bó tay. Ai mà ngờ được đối thủ lại xuất hiện một vị Độc Hồn Sư cường đại như vậy, cả Bối Bối lẫn Lăng Lạc Thần đều chưa trải qua một trận chiến đối đầu thực sự đã bại trận.
Nếu chỉ đơn thuần là hàn độc, Hoắc Vũ Hạo có thể giải trừ. Thế nhưng, trong kịch độc song thuộc tính này của Mộng Hồng Trần tuy lấy băng làm chủ, nhưng sâu bên trong lại ẩn chứa hỏa độc. Một khi hóa giải lớp kịch độc thuộc tính băng bên ngoài, kịch độc thuộc tính hỏa bên trong rất có thể sẽ lập tức bùng phát. Sơ sẩy một chút là sẽ mất mạng ngay tức khắc. Hoắc Vũ Hạo sao dám mạo hiểm?
"Người tiếp theo." Giọng nói của Mộng Hồng Trần lại vang lên tựa như bùa đòi mạng. Thần thái của nàng vẫn kiêu ngạo như thế, nhưng lần này, ba chữ đơn giản lại hóa thành áp lực nặng nề đè lên khu chờ chiến của chiến đội Sử Lai Khắc.
Thắng liên tiếp hai người, hơn nữa có thể nói là thắng một cách dễ dàng, Mộng Hồng Trần lúc này quả thực chính là trụ cột vững chắc của Học Viện Hồn Đạo Sư Hoàng Gia Nhật Nguyệt. Số người của hai bên đã bị kéo về vạch xuất phát.
Đới Thược Hành chậm rãi đứng dậy, mày nhíu chặt. Trong lúc Lăng Lạc Thần chiến đấu, Vương Ngôn đã dùng tốc độ nhanh nhất kể sơ lược tình hình về Chu Tình Băng Thiềm cho mọi người.
Bạch Hổ Võ Hồn đủ mạnh mẽ, nhưng bản thân nó cũng chỉ ngang hàng với Lam Điện Phách Vương Long Võ Hồn của Bối Bối. Bối Bối không chịu nổi kịch độc, liệu hắn, một Hồn Đế, có chịu nổi không? Bản thân Đới Thược Hành cũng hoàn toàn không có câu trả lời.
Nhưng dù biết không thể chống lại, chẳng lẽ hắn có thể lùi bước? Trên tường thành, hoàng đế bệ hạ và phụ thân hắn, Bạch Hổ Công Tước, đều đang dõi theo.
Lúc này, Đới Thược Hành trong lòng đã bực bội đến cực điểm, gân xanh trên trán nổi lên, hắn thà đi khiêu chiến một vị Hồn Thánh còn hơn là đối đầu với một đối thủ như Mộng Hồng Trần. Thắng thì là lẽ đương nhiên, thua thì mất hết mặt mũi, lại còn là mất mặt trước bàn dân thiên hạ.
Danh sách đã định, không thể thay đổi, hắn chỉ có thể kiên trì ứng chiến.
"Đới Thược Hành." Một giọng nói có chút trầm thấp vang lên bên tai hắn.
"Hửm?" Đới Thược Hành quay đầu lại, người gọi hắn chính là Mã Tiểu Đào.
Sau một thời gian điều tức, tà hỏa của Mã Tiểu Đào không những đã được áp chế mà nàng còn thông qua Bình Sữa hồi phục không ít Hồn Lực.
Mã Tiểu Đào nhìn hắn, trong mắt lóe lên một tia tàn khốc, thấp giọng nói: "Độc của nàng tuy lợi hại, nhưng tu vi dù sao cũng không cùng đẳng cấp với chúng ta. Ba đại kỹ năng biến thân của ngươi đều giúp tăng cường kháng tính của bản thân lên rất nhiều. Nàng muốn hạ độc ngươi cũng cần thời gian. Lôi đình vạn quân!"
Tất cả đều là người thông minh, chỉ cần một lời là hiểu. Đới Thược Hành lập tức hiểu ý nàng, hai mắt híp lại, gật đầu, giơ ngón cái với Mã Tiểu Đào, sau đó tung người nhảy thẳng lên đài đấu.
Đúng là người ngoài cuộc sáng suốt, người trong cuộc u mê. Có Mã Tiểu Đào nhắc nhở, hắn cũng đã hiểu ra. Bản thân hắn là người sở hữu Thú Võ Hồn đỉnh cấp, một Hồn Sư cấp Hồn Đế vượt qua cấp 60, mức độ cường hóa cơ thể của Võ Hồn lại càng cực kỳ mạnh mẽ. Trong tình huống như vậy, cho dù kịch độc của đối thủ có dữ dội đến đâu, muốn phát huy tác dụng trên người hắn cũng cần có thời gian.
Bối Bối tu vi không bằng đối thủ, lại thêm bất ngờ không kịp phòng bị nên mới trúng chiêu.
Còn Lăng Lạc Thần thì sao? Sau khi băng vụ của nàng bao trùm toàn trường, phải mất gần mười phút trận đấu mới kết thúc. Mặc dù sau đó Mộng Hồng Trần nói rằng băng không thể ngăn cản kịch độc của nàng, nhưng rõ ràng, muốn đánh bại Lăng Lạc Thần, nàng cũng cần có thời gian. Lăng Lạc Thần là Khống Chế Hệ Hồn Sư, sở trường là khống chế chiến trường chứ không phải tấn công. Nhưng hắn thì khác.
Cùng lúc Đới Thược Hành lên đài, Mộng Hồng Trần đang quay đầu nhìn về khu chờ chiến của phe mình, lão sư dẫn đội của chiến đội Nhật Nguyệt ra mấy thủ thế với nàng. Mộng Hồng Trần ánh mắt lưu chuyển, khẽ gật đầu, ra hiệu mình đã hiểu. Trong mắt nàng tức thì hiện lên nụ cười tự tin.
"Hai bên lùi lại." Thiên Sát Đấu La theo thói quen lặp lại.
Đới Thược Hành hai mắt híp lại, song đồng trong mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Mộng Hồng Trần.
Mộng Hồng Trần nhất thời cảm thấy toàn thân căng thẳng, lông tơ dựng đứng, tựa như đang đối mặt với một con mãnh hổ thực sự. Hồn Đế của Học Viện Sử Lai Khắc ra trận, lực uy hiếp mạnh mẽ khiến nàng cũng không khỏi kinh sợ.
Thế nhưng, nàng rất nhanh đã ổn định lại tâm tình, hai trận thắng trước đó đã giúp nàng xây dựng đủ sự tự tin.
Trong quá trình lùi lại, khí chất của Đới Thược Hành dường như đang có sự thay đổi vi diệu. Tốc độ của hắn không nhanh, nhưng mỗi bước lùi lại đều có khoảng cách vô cùng đều đặn. Mà khí tức của hắn lại không ngừng trở nên ngưng trọng, giống như một ngọn núi cao đang dần dần thành hình.
Trên tường thành.
Tinh La hoàng đế Hứa Gia Vĩ mỉm cười nói: "Hiền đệ, ngươi xem liệu Thược Hành có thể chiến thắng tên Độc Hồn Sư hiếm thấy kia của chiến đội Nhật Nguyệt không?"
Bạch Hổ Công Tước Mang Hạo nhíu mày, nói: "Nếu thông minh thì có thể thắng, nhưng sẽ là đả thương địch thủ một ngàn, tự tổn tám trăm. Độc Hồn Sư thật sự rất phiền phức, nhất là Độc Hồn Sư của Đế Quốc Nhật Nguyệt. Bệ hạ, cần phải coi trọng cô bé đó."
"Ừm. Đế Quốc Nhật Nguyệt càng ngày càng không thể xem thường. Hôm qua, sứ giả ta phái đến Học Viện Sử Lai Khắc đã trở về."
"Ồ? Bên Học Viện Sử Lai Khắc nói thế nào?" Bạch Hổ Công Tước hiển nhiên biết chuyện Tinh La Đế Quốc lôi kéo Học Viện Sử Lai Khắc.
Tinh La hoàng đế bật cười: "Còn có thể nói thế nào? Lũ cáo già đó! Lời lẽ uyển chuyển từ chối. Viện trưởng Võ Hồn Hệ Ngôn Thiểu Triết truyền lại một câu, Sử Lai Khắc không đứng về phe nào, chỉ vì bồi dưỡng, chỉ vì bảo vệ. Thế lực của Sử Lai Khắc vĩnh viễn không ra khỏi thành Sử Lai Khắc."
Bạch Hổ Công Tước hừ một tiếng, nói: "Bọn họ đã trở thành người giám sát của đại lục rồi, còn không ra khỏi thành? Chẳng qua là không khuếch trương mà thôi."
Tinh La hoàng đế thở dài một tiếng, nói: "Nhưng chúng ta không thể không thừa nhận, chính vì Học Viện Sử Lai Khắc luôn quán triệt nguyên tắc như vậy nên mới có thể giữ thái độ trung lập giữa ba nước nguyên thuộc Đấu La Đại Lục chúng ta. Nếu không có sự tồn tại của Đế Quốc Nhật Nguyệt, có lẽ chúng ta còn có cơ hội tranh thủ, đó chính là cơ hội để chúng ta thống nhất đại lục. Đáng tiếc, dưới đại thế hiện nay, Sử Lai Khắc quyết không cho phép nội loạn bùng nổ, mà chúng ta cũng không có năng lực đi tranh giành cái gì."
Bạch Hổ Công Tước nói: "Đế Quốc Nhật Nguyệt gần đây khá yên tĩnh, trong thời gian ngắn chắc sẽ không có động tĩnh lớn."
Tinh La hoàng đế nói: "Bắt đầu rồi, chúng ta xem trận đấu trước đã."
Đúng vậy, ngay lúc cặp vua tôi này đang bàn luận về đại thế, trận đấu giữa Đới Thược Hành và Mộng Hồng Trần cũng đã bắt đầu.
Theo hiệu lệnh của trọng tài, Đới Thược Hành đã gầm lên một tiếng hổ, cả người như tên bắn lao về phía trước. Giữa không trung, hồn hoàn thứ nhất, thứ ba và thứ năm lần lượt chớp sáng. Hắn dùng tốc độ nhanh nhất để hoàn thành biến thân.
Lông vàng, vuốt vàng. Bạch Hổ Hộ Thân Chướng, Bạch Hổ Kim Cương Biến, Bạch Hổ Ma Thần Biến, ba đại kỹ năng cường hóa giúp hắn chỉ trong vài hơi thở ngắn ngủi đã nâng thực lực của bản thân lên đến cực hạn.
Khi ba đại hồn kỹ được phóng thích xong, hắn cũng đã xông qua trung tâm đài đấu, có thể thấy tốc độ đã đạt đến mức độ khủng bố nhường nào. Khí thế sắc bén ấy phảng phất như muốn xé nát tất cả mọi thứ trước mặt.
Dưới đài đấu, sắc mặt Mã Như Long cũng liên tục biến đổi. Cùng là Hồn Đế, nhưng nếu chỉ xét về tu vi Võ Hồn, hắn quả thực kém xa Đới Thược Hành. Cho dù toàn lực thi triển hồn đạo khí, khi đối mặt với Đới Thược Hành, hắn cũng chỉ có nhiều nhất là không quá năm thành cơ hội thắng. Hắn không thể không thừa nhận, ở cùng độ tuổi, cùng cấp bậc, Học Viện Sử Lai Khắc có khả năng đơn đấu cực mạnh. Nếu một chọi một với Mã Tiểu Đào, hắn biết mình e rằng đến ba thành cơ hội cũng không có.
Đối mặt với Đới Thược Hành, Mộng Hồng Trần cuối cùng cũng phóng ra hồn đạo khí của mình.
Ánh sáng màu băng lam đồng thời sáng lên từ mười ba vị trí trên người nàng. Mười ba vị trí này lần lượt là trán, hai vai, ngực, hai khuỷu tay, bụng, hai bên hông, hai đầu gối và hai tay.
Mười ba luồng quang mang màu băng lam nhanh chóng biến hóa, hóa thành một bộ giáp trụ màu băng lam tinh xảo bảo vệ toàn thân Mộng Hồng Trần.
Bộ giáp trụ này tuy là giáp toàn thân nhưng trông không hề có cảm giác cồng kềnh, dư thừa. Mỗi một chi tiết đều vô cùng tinh xảo, trên giáp có những hoa văn màu vàng lam hình sao chổi. Mộng Hồng Trần vốn đã xinh đẹp, dưới sự hỗ trợ của bộ giáp này lại càng trở nên hiên ngang, anh tư lẫm liệt.
Một đôi trường kiếm màu băng lam từ hai tay nàng kéo dài ra, kiếm dài ba thước, thân kiếm mảnh khảnh. Sau lưng, ba đôi cánh gãy chỉ dài hơn một thước cũng đồng thời mở ra. Chỉ riêng bộ hồn đạo khí này thôi đã khiến toàn thân nàng tỏa ra hơi thở băng hàn nồng đậm.
Nhãn lực nhận biết hồn đạo khí của Hòa Thái Đầu vô cùng cao minh, hắn lập tức đưa ra đánh giá. Đây là một bộ hồn đạo khí cấp sáu dạng giáp toàn thân, kèm theo vũ khí và hồn đạo khí phi hành. Đồng thời, đây còn là một bộ hồn đạo khí cấp sáu mà Hồn Đạo Sư cấp năm có thể mặc và sử dụng. Hơn nữa, hắn có thể khẳng định, đây tuyệt không phải là tác phẩm của Mộng Hồng Trần, mà nhất định xuất từ tay một vị đại sư.