Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục 2 - Tuyệt Thế Đường Môn

Chương 429: CHƯƠNG 152: TÁI HIỆN HUY HOÀNG ĐƯỜNG MÔN! (HẠ)

Mục lão thời trai trẻ giống Bối Bối hiện nay ít nhất năm sáu phần, chỉ khác là khí chất của lão tràn ngập khí tức quang minh. Dần dần, cả người Mục lão hoàn toàn hóa thành màu vàng, từng miếng vảy rồng vàng rực bắt đầu xuất hiện trên da, sau đó bao phủ khắp toàn thân.

Hai tay của Mục lão từ hai bên từ từ nâng lên, những vầng sáng màu vàng kim rực rỡ lần lượt chuyển thành màu đỏ thẫm, màu cam, màu vàng, màu lục, màu lam, màu chàm, màu tím, và cuối cùng từ màu tím trở lại thành màu trắng tinh khiết. Cũng trong khoảnh khắc đó, Mục lão cất tiếng cười vang, rồi một tiếng rồng ngâm lanh lảnh vang lên, cả người lão thoáng chốc hóa thành vô số điểm sáng trắng ánh kim rồi tan biến.

Lúc này, dù ở xa trăm dặm cũng có thể thấy rõ, phía trên bầu trời Học Viện Sử Lai Khắc bỗng xuất hiện một con Bạch Long khổng lồ, cả bầu trời cũng vì nó mà trở nên ảm đạm.

Từng tiếng rồng ngâm không ngừng vang vọng giữa không trung, ánh sáng vàng kim lượn lờ quanh thân nó tựa như một đại dương mênh mông để nó mặc sức vẫy vùng.

Khí tức kinh hoàng trên không trung không ngừng khuếch tán ra xung quanh, một luồng sáng màu vàng sậm chiếu thẳng xuống, bao phủ trọn đảo Hải Thần.

Tất cả sinh vật trên đảo Hải Thần, dù là Hồn Sư hay côn trùng, trên người đều được phủ một lớp sương mỏng màu vàng kim. Mỗi người dường như đều cảm nhận được lớp sương này đang không ngừng gột rửa cơ thể mình, các tạp chất liên tục được đẩy ra, Hồn Lực của bản thân cũng được ngưng luyện và cô đọng lại.

Giọng nói của Ngôn Thiểu Triết vang vọng khắp đảo Hải Thần:

- Mọi người khoanh chân ngồi xuống, ngưng thần minh tưởng.

Dù lúc này, giọng của lão đầy vẻ đau thương và nghẹn ngào nhưng không hề thiếu đi sự uy nghiêm.

Đây là món quà cuối cùng mà Mục lão dành cho Học Viện Sử Lai Khắc.

Tất cả mọi người đều khoanh chân ngồi xuống với đôi mắt đẫm lệ, bắt đầu đắm chìm vào khí tức quang minh và vận chuyển Hồn Lực.

Tuy nhiên, vẫn có một người ngoại lệ. Hoắc Vũ Hạo lúc này đã chạy khỏi Hải Thần Các, hắn ngẩng đầu nhìn con Bạch Long đang bay lượn trên bầu trời, đau đớn gào lên:

- Sư phụ, sư phụ…

Hắn cố hết sức gào thét, nhưng không hiểu sao vào giây phút này, cổ họng hắn như bị chặn lại, không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.

Con Bạch Long trên bầu trời dường như cũng đã trông thấy hắn, đôi mắt nó khẽ động rồi nhìn về chân trời phía nam, cũng là hướng đến Đại Sâm Lâm Tinh Đấu.

Kế tiếp lại vang lên một tiếng rồng ngâm vang trời, uy thế kinh hoàng khiến mây mù trong phạm vi ngàn dặm quanh nó thoáng chốc tan biến.

*

Ở nơi chân trời xa xôi, trong Đại Sâm Lâm Tinh Đấu.

Tại Cấm địa của các loài Mãnh thú.

Con Hồn Thú mạnh mẽ nhất từ từ ngẩng đầu, chăm chú nhìn về phương Bắc. Bên trong Cấm địa bỗng xuất hiện một luồng khí tức hắc ám cực kỳ nồng đậm tựa như vô tận, luồng khí tức này từ từ bay lên trời, mơ hồ hóa thành hình một con rồng. Kế đến, trên bầu trời lại vang lên một tiếng rồng ngâm nữa, nhưng tiếng rồng ngâm này rất ngắn, vừa vang lên đã lập tức biến mất.

Khí tức hắc ám nháy mắt bao phủ trọn Cấm địa, ngăn chặn tiếng rồng ngâm từ Quang Minh Thánh Long.

Một bóng hình lặng lẽ đứng tại khu vực trung tâm của Cấm địa, người nọ quỳ một gối xuống đất. Đây là một người đàn ông có mái tóc dài màu vàng rối tung sau lưng, dáng người cao lớn, gương mặt anh tuấn nhưng đầy cương nghị. Tuy hắn đang quỳ một gối dưới đất nhưng nơi đây, ngoài hắn ra, không có sự tồn tại của bất cứ Hồn Thú nào.

- Lão đại, cuối cùng người cũng tỉnh rồi.

Người đàn ông tóc vàng cung kính nói.

Một giọng nói từ đâu đó vang lên:

- Đế Thiên, giấc ngủ của ta vẫn chưa thực sự chấm dứt. Ta chỉ tạm tỉnh dậy vì khí tức của Quang Minh Thánh Long mà thôi. Nhớ kỹ, trong lúc ta ngủ say, không được gây chuyện với Học Viện Sử Lai Khắc.

Đế Thiên? Đây chẳng phải là giọng nói của cường giả đã âm thầm xuất hiện khi Huyền lão bắt lấy Đế Hoàng Thụy Thú sao? Không ngờ lúc này hắn lại xuất hiện ở đây trong hình dáng con người.

- Lão đại, là hắn uy hiếp chúng ta. Chẳng lẽ chúng ta sợ bọn chúng sao?

Ánh mắt Đế Thiên đầy quả quyết, thấp thoáng lóe lên ánh kim, hơi thở mạnh mẽ tràn ra xung quanh.

- Không, một gã Cực Hạn Đấu La chẳng đủ khiến Đại Sâm Lâm Tinh Đấu chúng ta phải sợ hãi. Nhưng vấn đề quan trọng nằm ở nơi có khả năng tiếp nối năng lượng kia. Ngươi phải nhớ kỹ lời ta. Quá trình tu luyện của ta đã đến thời điểm quan trọng. Trong vòng một vạn năm tới ta sẽ không thức tỉnh nữa. Vạn năm sau, khi ta tỉnh dậy cũng là lúc chấm dứt địa vị thống trị đại lục của loài người.

- Dạ.

Đế Thiên cung kính đáp, ánh mắt hắn lộ rõ vẻ mừng như điên. Thầm nghĩ: Một vạn năm, chỉ một vạn năm nữa thôi, chớp mắt sẽ tới.

Khí tức hắc ám thoáng chốc biến mất, tất cả trở lại bình thường. Đế Thiên từ từ đứng lên, liếc nhìn về hướng Học Viện Sử Lai Khắc với ánh mắt lạnh lùng, ánh sáng vàng kim nơi khóe mắt hắn cũng tan đi.

*

Trên bầu trời Học Viện Sử Lai Khắc, Quang Minh Thánh Long nhìn về phương bắc rồi hài lòng gật đầu. Lúc này, cả đảo Hải Thần đã được bao phủ bởi ánh sáng vàng rực rỡ. Bạch Long dù không nỡ nhưng cũng đưa mắt nhìn về phía Hoắc Vũ Hạo đang đứng ở xa, dứt khoát không chịu minh tưởng, ánh mắt thoáng lộ vẻ xúc động.

Không một tiếng động nào vang lên, con Bạch Long trên bầu trời bỗng hóa thành vô số điểm sáng ánh kim phủ kín bầu trời, rồi giáng xuống.

Bên tai Hoắc Vũ Hạo vang lên giọng nói của Mục lão:

- Bé con! Hãy để sư phụ tặng con món quà cuối cùng.

Một luồng năng lượng ấm áp nháy mắt chảy vào cơ thể Hoắc Vũ Hạo, kế đó, hắn thấy trước mắt mình đâu đâu cũng là màu vàng, rồi ngất đi trong sự đau đớn tột cùng.

Toàn bộ những điểm sáng tách ra từ Bạch Long đều tụ hội về hướng Hải Thần Các, một ảo ảnh khổng lồ từ từ hiện ra.

Đó là hình ảnh của một gốc đại thụ màu vàng chói lọi, dù chỉ là ảo ảnh nhưng lại có thể từ từ mở rộng ra, thoáng chốc đã cao hơn trăm mét, rễ cây lan tràn khắp nơi, bao phủ cả đảo Hải Thần. Ảo ảnh Bạch Long dừng lại trên tán cây rồi biến mất. Tất cả khí tức Quang Minh vừa xuất hiện cũng dần dần chui vào ảo ảnh kia, sau đó trở về Hải Thần Các và tan biến.

Tất cả mọi thứ dường như đã khôi phục lại trạng thái bình thường, nhưng không còn bao gồm Mục lão – Cực Hạn Đấu La, Các chủ Hải Thần Các, đệ nhất cường giả của Học Viện Sử Lai Khắc, Long Thần Đấu La mang trong mình võ hồn Quang Minh Thánh Long.

Mục lão đã đi, trụ cột vững chắc của Học Viện Sử Lai Khắc thoáng chốc đã không còn. Đảo Hải Thần bao trùm một bầu không khí bi thương…

Khi Hoắc Vũ Hạo tỉnh dậy sau cơn hôn mê, hắn phát hiện mình đang nằm trong phòng ở đảo Hải Thần. Sau khi trở thành đệ tử của Mục lão, hắn và Vương Đông đều có phòng riêng tại Hải Thần Các. Lúc này, Vương Đông đang ngủ say gục bên cạnh hắn, trên gò má vẫn còn vương hai hàng lệ.

Cả người Hoắc Vũ Hạo khẽ run lên, ký ức lại ùa về trong nháy mắt, nước mắt nơi khóe mi vừa khô nay lại tuôn rơi.

- Sư phụ đã đi rồi, sư phụ ra đi huy hoàng đến thế, sư phụ, sư phụ…

Giọng nói nghẹn ngào của Hoắc Vũ Hạo đã đánh thức Vương Đông. Vương Đông ngẩng đầu, sau đó cả hai cùng òa khóc nức nở.

Chừng mười lăm phút sau, cả hai mới dần dần kiềm chế được cảm xúc. Hoắc Vũ Hạo nhảy xuống giường với đôi mắt sưng đỏ:

- Cuối cùng sư phụ đã đi như thế nào?

Vương Đông cúi đầu nói:

- Sư phụ hóa thành vô số Quang Minh Lực rồi hòa vào Hoàng Kim Thụ. Cũng giống như người đã từng nói, người chưa chết. Người vẫn ở nơi đó quan sát chúng ta. Năng lượng của người đã trở thành một phần của Hoàng Kim Thụ rồi.

Tinh thần Hoắc Vũ Hạo khẽ run lên, hắn gật đầu, giống như một người sắp chết đuối vớ được cọng rơm cứu mạng.

- Đúng, sư phụ không chết, người nhất định không chết. Sư phụ vẫn còn sống, chẳng qua người thay đổi thân xác mới mà thôi.

Hắn quỳ rạp xuống đất, dập đầu ba cái.

- Sư phụ, Vũ Hạo nhất định sẽ không để người phải thất vọng. Học Viện Sử Lai Khắc là nhà của con, mãi mãi là nhà của con. Vì Học Viện Sử Lai Khắc, vì Đường Môn, con nhất định sẽ cố gắng hết mình.

Hoắc Vũ Hạo nói xong liền đứng lên kéo tay Vương Đông, nói:

- Vương Đông, chúng ta bắt đầu tu luyện đi. Chúng ta không thể để sư phụ thất vọng.

Vương Đông cảm nhận được lúc này Hoắc Vũ Hạo có chút kích động, nhưng hắn không nỡ đả kích thêm. Hắn quá hiểu Hoắc Vũ Hạo là một người coi trọng tình thân. Hy vọng thời gian có thể xóa nhòa nỗi đau trong lòng bạn mình.

Vương Đông gật đầu, sau đó cùng Hoắc Vũ Hạo ngồi lên giường. Trong nháy mắt, Hạo Đông Lực bắt đầu luân chuyển trong cơ thể hai người.

Nhưng, vừa bắt đầu tu luyện, Hoắc Vũ Hạo lại một lần nữa rơi nước mắt, hắn không kiềm được mà mở mắt thầm gọi: “Sư phụ…”

Hắn không thể không khóc, bởi vì hắn cảm nhận được, Hồn Lực của mình đã đạt đến bình cảnh, bình cảnh cấp 40.

Lúc này hắn mới hiểu câu nói cuối cùng của Mục lão trước lúc hắn hôn mê. Đúng vậy, đây là món quà cuối cùng Mục lão dành cho hắn, giúp hắn tăng lên cấp 40.

Nếu để hắn tự tu luyện, muốn đạt đến cấp 40 thì phải cần từ ba tháng đến nửa năm. Thế nhưng Mục lão lại dùng chút năng lượng cuối cùng của mình để giúp hắn thành công.

Vương Đông dĩ nhiên cũng cảm nhận được sự thay đổi của Hoắc Vũ Hạo, hắn trầm giọng nói:

- Vũ Hạo, tỉnh táo lại. Lúc này sư phụ vẫn đang dõi theo chúng ta, chẳng lẽ ngươi muốn để người phải thất vọng sao? Bắt đầu tu luyện.

Hắn rất lo Hoắc Vũ Hạo cứ tiếp tục thế này sẽ phát điên mất. Hạo Đông Lực dưới sự khống chế của Vương Đông từ từ truyền vào cơ thể Hoắc Vũ Hạo rồi di chuyển ngược lại.

Hoắc Vũ Hạo không nói gì nữa, mang gương mặt đẫm nước mắt bắt đầu tu luyện cùng Vương Đông. Dao động Hồn Lực cực kỳ mãnh liệt lặng lẽ vận chuyển trong kinh mạch của cả hai.

Ba tháng kế tiếp, trong mắt mọi người, Hoắc Vũ Hạo dường như đã phát điên, mà cơn điên của hắn đều trút hết vào việc tu luyện.

Trong vòng ba tháng, gần như toàn bộ tinh lực của hắn đều đổ dồn vào việc tăng cường thực lực, thậm chí hắn cũng không đi tìm Hồn Hoàn thứ tư. Mỗi ngày không minh tưởng thì liều mạng luyện tập chế tạo Hồn Đạo Khí. Có khi cả ngày hắn chẳng nói một lời nào, tựa như nói chuyện sẽ làm chậm trễ việc tu luyện của hắn vậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!