Triệu Dương không phải là loại Hồn Đạo Sư có võ hồn và hồn hoàn pha tạp. Hắn là một Hồn Thánh thất hoàn chân chính.
Hắn đột nhiên gầm lên một tiếng, khôi giáp trên người chợt bung ra, toàn thân bành trướng trong nháy mắt, chiều cao vọt lên hơn hai thước hai, cơ bắp cuồn cuộn căng rách cả y phục. Hai vàng, hai tím, ba đen, bảy hồn hoàn từ dưới chân đột ngột dâng lên.
Nhìn bảy hồn hoàn lấp lánh quang mang, sĩ khí của Huy Hoàng Đại Công Quân nhất thời dâng cao, điên cuồng lao lên đỉnh núi theo chân vị Thế tử Đại tướng quân của bọn họ.
Áp lực cực lớn khiến các Hồn Đạo Sư trên sườn núi đã có phần chống đỡ không nổi. Quân địch xung phong như thiêu thân, hồn đạo pháo và hồn đạo xạ tuyến của họ đã rất khó để áp chế toàn diện. Đã có binh lính bắt đầu xông lên được đỉnh núi, một vài Hồn Đạo Sư cận chiến đã lao vào trận chiến.
Triệu Dương liếc mắt liền thấy Quất Tử trong bộ trang phục màu trắng, vô số viên hồn đạo tạc đạn màu đỏ đang không ngừng bay ra từ tay nàng.
Quất Tử tự nhiên cũng nhìn thấy hắn, lúc này, sắc mặt nàng đã có chút tái nhợt, hồn lực tiêu hao quá độ khiến nàng đã rơi vào thế yếu.
Viện quân đã chạy tới, đang từ phía sau xông lên. Nhưng Huy Hoàng Đại Công Quân dù sao cũng có hơn vạn người. Muốn toàn diệt bọn chúng quyết không phải là chuyện có thể làm được trong chốc lát.
Triệu Dương có tốc độ cực nhanh, khi còn cách đỉnh sườn núi chừng năm mươi thước, hắn bắt đầu nhận được sự “chiếu cố” đặc biệt từ các Hồn Đạo Sư trên đỉnh núi. Hắn cũng quả thực mạnh mẽ, hai tay cầm hai chiếc tháp thuẫn, vừa trên đỡ dưới chặn, tốc độ lao tới vẫn không hề giảm.
- Ta tới!
Kha Kha hét lớn một tiếng, Lôi Đình Trọng Pháo trong tay đã nhắm ngay Triệu Dương. Hồn lực toàn diện tuôn ra, tia sáng Lôi Đình mãnh liệt nhất thời hội tụ ở họng pháo.
Triệu Dương thân là Hồn Thánh, cảm giác cũng cực kỳ nhạy bén, lập tức cảm nhận được mối uy hiếp. Hai chiếc tháp thuẫn trong tay hắn đột nhiên vung về phía đỉnh núi, ném thẳng về phía Kha Kha. Cùng lúc đó, Hồn Hoàn thứ nhất và thứ ba trên người hắn đồng thời sáng lên.
Một tầng ánh sáng kim loại chợt hiện trên làn da hắn, không chỉ vậy, thân thể hắn cũng bành trướng ra, cơ bắp cuồn cuộn khiến hắn trông như một con gấu khổng lồ.
Đệ nhất hồn kỹ, Kim Thân. Đệ tam hồn kỹ, Cuồng Bạo.
Võ hồn Bạo Kim Hùng vốn mang một tia huyết mạch của Ám Kim Khủng Trảo Hùng, trong số các võ hồn hệ gấu cũng thuộc loại đỉnh cao. Phòng ngự, sức mạnh, công kích, đều là sở trường của nó.
Kha Kha nghiến chặt răng, không thèm để ý đến hai chiếc tháp thuẫn khổng lồ đang bay về phía mình, Lôi Đình Trọng Pháo, khai hỏa!
Một quả đạn pháo màu lam tím có đường kính hơn một thước lập tức bay vút về phía Triệu Dương. Từng luồng điện quang lóe lên, không khí kịch liệt vặn vẹo, nơi nó đi qua, binh lính bình thường căn bản không cần bị bắn trúng cũng đã hóa thành than cốc.
Triệu Dương hừ lạnh một tiếng, tay phải đột nhiên chộp sang bên cạnh, tóm lấy một tên bộ binh mặc giáp nặng, rồi đột nhiên ném ra.
Lúc trước hắn thi triển hồn kỹ phòng ngự, chẳng qua là để mê hoặc Kha Kha, hắn sao có thể dùng thân thể của mình để đối đầu với loại hồn đạo pháo rõ ràng đã vượt cấp năm này?
Tiếng nổ dữ dội vang lên giữa không trung, thân thể tên bộ binh mặc giáp nặng lập tức bị xé thành từng mảnh, một quầng sáng màu lam tím nổ tung trên không. Sóng xung kích mãnh liệt hất văng ít nhất hơn trăm người xung quanh. Ánh chớp Lôi Đình lóe lên, những binh lính ở gần điểm nổ nhất đều bị hất bay và biến thành than cốc.
Triệu Dương đối mặt với sóng xung kích cũng không thể lùi, cứng rắn chống đỡ mà lao về phía trước. Thế nhưng, lúc này hắn cũng kinh ngạc phát hiện, dưới cú ném hai chiếc tháp thuẫn của mình, nữ Hồn Đạo Sư cấp sáu đã tiêu hao quá độ kia lại vẫn còn sống.
Hai bóng người xuất hiện trước mặt nàng. Hai chiếc tháp thuẫn kia, đang vững vàng nằm trong tay một thanh niên.
Thanh niên kia chỉ đơn giản đứng đó, nhưng lại mang đến cho Triệu Dương một áp lực cực lớn. Áp lực này không đến từ thực lực, mà đến từ phương diện tinh thần.
Khoảng sáu năm trước, Triệu Dương từng đến Minh Đô, đã gặp Thái tử Từ Thiên Nhiên một lần. Lần đó, Từ Thiên Nhiên đã để lại cho hắn ấn tượng sâu sắc. Mà khí chất toát ra từ người thanh niên trước mắt này lại giống hệt Từ Thiên Nhiên năm đó, thậm chí còn có phần hơn.
Hắn là ai?
Vì vị trí, lúc trước Triệu Dương ở phía bên kia ngọn đồi, không nhìn thấy cảnh tiểu đội Hồn Đạo Sư của bọn họ bị tiêu diệt hoàn toàn. Khi tin tức sắp truyền đến chỗ hắn thì đại quân của đế quốc đã tới. Triệu Dương cũng không biết, phe của Quất Tử còn có hai cường giả có thể xoay chuyển cục diện, đánh tan tiểu đội Hồn Đạo Sư của bọn họ.
Đúng vậy, người đỡ được hai chiếc tháp thuẫn chính là Hoắc Vũ Hạo.
Tháp thuẫn rất nặng, lực ném cực lớn. Nhưng ném từ dưới lên, trong quá trình bay vốn đã bị giảm lực. Huống chi, bên cạnh Hoắc Vũ Hạo còn có Vương Đông. Hợp lực Hạo Đông, lại thêm cực hạn võ hồn, sao hắn có thể không đỡ được cặp tháp thuẫn này?
Băng Đế Chi Ngao vững vàng đỡ lấy hai chiếc tháp thuẫn. Hoắc Vũ Hạo hít sâu một hơi, hắn biết, lúc này, e rằng mình không thể giữ lại thực lực được nữa. Nếu không, không một ai ở đây có thể sống sót.
Bốn Hồn Hoàn màu trắng từ dưới chân hắn dâng lên, khiến các Hồn Đạo Sư xung quanh trợn mắt há mồm. Toàn bộ đều là mười năm?
Hoắc Vũ Hạo ném hai mặt tháp thuẫn trong tay về phía quân địch. Tay phải che trán, hai mắt nhắm lại. Một vầng sáng màu trắng kỳ dị lại từ trên đỉnh đầu hắn dựng thẳng lên không trung. Chỉ có Vương Đông, người đã di chuyển ra sau, hai tay áp vào lưng hắn, mới biết được Hoắc Vũ Hạo dùng tay phải đè trán là để che đi ánh sáng của Mệnh Vận Chi Nhãn.
Vầng sáng trắng cao chừng mười thước, chợt nổ tung, hóa thành một quầng sáng trắng khuếch tán ra xung quanh, sau đó lại rơi xuống.
Quầng sáng trắng lan tràn xuống chân núi gần trăm thước, nơi nó đi qua, tất cả quân phản loạn đều ngã rạp như lúa bị cắt, lăn như những quả bầu lô xuống dưới sườn núi.
Trên chiến trường vốn đang giao tranh kịch liệt, đột nhiên chỉ còn lại một mình Bạo Kim Hùng Hồn Thánh Triệu Dương.
Vầng sáng màu trắng đó không thể tránh khỏi việc rơi xuống người Triệu Dương, hắn chỉ cảm thấy một luồng cảm giác suy yếu mãnh liệt truyền khắp toàn thân trong nháy mắt. Hắn phải vận chuyển hồn lực kịch liệt mới giữ vững được chiến ý của mình không bị sự suy yếu này ảnh hưởng.
Đây là hồn kỹ gì? Không phải quần công, đây là quần khống! Suy yếu quần thể, hơn nữa còn có thể khiến những binh lính kinh nghiệm sa trường suy yếu đến mức không thể chịu nổi sức nặng của chính bộ giáp của mình. Đây là Khống Chế Hệ chiến Hồn Sư?
Hắn kinh ngạc nhìn Hoắc Vũ Hạo, hoàn toàn không thể hiểu nổi tại sao một Khống Chế Hệ chiến Hồn Sư cấp bậc Hồn Tông tứ hoàn, với bốn Hồn Hoàn chỉ toàn mười năm, lại có thể dùng một hồn kỹ khiến cho hơn ngàn binh lính mất đi sức chiến đấu mà lăn xuống núi. Chỉ riêng lần này, đã mang lại cho Quất Tử và mọi người quá nhiều, quá nhiều thời gian để thở.
Đại quân của đế quốc cũng không phải ngồi không, lần này hộ tống đại quân đến không chỉ có tiểu đội Hồn Đạo Sư của Quất Tử, mà có tổng cộng năm đội. Đây đã là toàn bộ thực lực mà Từ Thiên Nhiên có thể điều động, vì mục tiêu muốn một lần giải quyết gọn. Việc này chiếm một vị trí cực kỳ quan trọng trong toàn bộ kế hoạch của hắn.
Thân phận của Quất Tử, các cao tầng của Đế quốc Nhật Nguyệt tự nhiên cũng biết, vị thái tử phi tương lai này cố ý muốn đích thân đến, bọn họ cũng không thể ngăn cản. Dù sao, nàng đại biểu cho Thái tử Từ Thiên Nhiên. Hơn nữa, trước danh xưng thái tử phi của nàng dù sao cũng còn có hai chữ “tương lai”, vẫn chưa chính thức thành hôn với Thái tử.
Nhưng đồng ý để nàng làm mồi nhử là một chuyện, đồng thời cũng phải bảo vệ nàng! Phe phái của Thái tử đều biết, nàng là người mà Thái tử độc chiếm, hơn nữa còn là tâm phúc mà Thái tử tin tưởng nhất, nếu không Thái tử cũng sẽ không chọn nàng làm vợ, lại còn là chính thê.
Vì vậy, trong đại quân đến bao vây, bốn tiểu đội Hồn Đạo Sư khác đều đã lao vào trận chiến, bọn họ sử dụng hồn đạo khí phi hành, từ trên không trung ném xuống những quả hồn đạo tạc đạn kích nổ. Trong nhất thời, quân phản loạn bị nổ cho người ngã ngựa đổ, giảm bớt áp lực trên đỉnh núi một cách đáng kể.
Triệu Dương biết, cơ hội đã ngày càng xa vời, hiện tại hắn chỉ có thể dựa vào chính mình. Nhất định phải xông lên bắt lấy Quất Tử, nếu không, người của Thái tử tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hắn. Thời gian không chờ đợi ai!
Hai tay đột nhiên đấm mạnh vào ngực mình, một tiếng gầm rung trời chuyển đất chợt phát ra từ miệng hắn, Hồn Hoàn thứ năm trên người cũng theo đó tỏa sáng rực rỡ.
Các Hồn Đạo Sư trên đỉnh núi vì hồn kỹ suy yếu quần thể của Hoắc Vũ Hạo mà đột nhiên mất đi đối tượng công kích, vốn đang chuẩn bị quay lại tập trung hỏa lực vào hắn, nhưng tiếng gầm giận dữ này của hắn lại chấn ngã tất cả mọi người xuống đất, trừ Hoắc Vũ Hạo, Vương Đông và Quất Tử.
Cho dù là ba người Hoắc Vũ Hạo cũng đều bị chấn đến choáng váng đầu óc, ù tai không dứt, thân thể chao đảo. Loại hồn kỹ sóng âm này, Hoắc Vũ Hạo vẫn là lần đầu tiên gặp phải, nhất thời có chút ứng phó không kịp, lúc đó hắn chỉ thông qua tinh thần dò xét cảm nhận được hồn lực của Triệu Dương đột nhiên dồn mạnh về phía đầu.
Nhân cơ hội này, Triệu Dương sải bước lao tới, hắn không trực tiếp xông về phía Quất Tử, mà là xông về phía Hoắc Vũ Hạo trước. Hắn biết rõ tác dụng đáng sợ của một Khống Chế Hệ chiến Hồn Sư mạnh mẽ trên chiến trường. Muốn bắt được Quất Tử, trước tiên phải giải quyết thanh niên nhìn như chỉ có tứ hoàn nhưng thực lực lại cực kỳ cường hãn này. Thân là cường giả cấp Hồn Thánh thất hoàn, sau khi thấy hồn kỹ suy yếu quần thể của Hoắc Vũ Hạo, hắn đã hiểu ra sau một thoáng kinh ngạc ngắn ngủi, đối thủ nhất định có thủ đoạn nào đó để che giấu màu sắc Hồn Hoàn thật sự của mình. Điều này không quan trọng, quan trọng là Hoắc Vũ Hạo trông còn rất trẻ, điều đó chứng tỏ, thực lực của hắn dù mạnh đến đâu cũng không thể vượt qua mình, một người đã hơn ba mươi tuổi. Huống chi, hiện tại Triệu Dương đã không còn đường lui.
Mắt thấy hắn đã đến trước mặt Hoắc Vũ Hạo, bàn tay to như quạt hương bồ bổ thẳng vào đầu y. Ác phong đập vào mặt trong nháy mắt, vì lực lượng quá lớn, lúc Triệu Dương phát lực, hai chân hắn thậm chí còn lún sâu vào lớp nham thạch cứng rắn của ngọn đồi, để lại hai dấu chân sâu hoắm.
Thế nhưng, cũng chính lúc này, hắn nhìn thấy một đôi tròng mắt màu vàng. Và màu vàng đó, đang chuyển thành màu tử kim với tốc độ kinh người...