Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục 2 - Tuyệt Thế Đường Môn

Chương 695: CHƯƠNG 248: CHIẾN ĐỘI CŨ MỚI VÀ QUY TẮC MỚI (TRUNG)

Hoắc Vũ Hạo nói: “Gã này chắc vừa mới bế quan xong, lát nữa ta sẽ nhắc nhở hắn. Thật ra, phương thức chiến đấu của hắn nên có sự thay đổi. Uy năng của lĩnh vực kia đủ mạnh, nhưng thời cơ bộc phát lại cần phải lựa chọn kỹ càng. Ví dụ, nếu trong trận đấu, hắn có thể hạn chế đối thủ, thậm chí làm đối thủ mất đi năng lực di động trong thời gian ngắn rồi mới tụ lực, hiệu quả bộc phát chắc chắn sẽ rất khác. E rằng chỉ cần thời gian tụ lực một hai giây cũng đủ để gây ra thương tổn cực lớn cho đối thủ.”

Vương Đông Nhi nói: “Ngươi không cảm thấy năng lực của hắn thích hợp phối hợp với người khác hơn sao? Ví dụ như, nếu hắn phối hợp với ngươi, ngay từ đầu hắn có thể bắt đầu tụ lực, sau đó để ngươi khống chế kẻ địch, không cho đối thủ chạy thoát. Khi hắn sắp tụ lực xong, ngươi dùng Linh Hồn Xung Kích khiến đối thủ tạm thời mất khống chế, khựng lại. Lúc đó, Kiếm Si Lĩnh Vực của Quý Tuyệt Trần e rằng sẽ trở thành tất sát lĩnh vực.”

Nghe lời của Vương Đông Nhi, Hoắc Vũ Hạo đầu tiên là ngẩn ra, ngay sau đó, ánh mắt hắn nhất thời sáng lên. Hắn mạnh mẽ nhảy dựng lên, lao tới trước mặt Vương Đông Nhi, ôm chầm lấy nàng rồi xoay một vòng.

Vương Đông Nhi kinh hô một tiếng, gương mặt ửng hồng đấm nhẹ vào vai hắn: “Ngươi làm gì vậy?”

Hoắc Vũ Hạo đặt nàng xuống, hưng phấn nói: “Đúng là người trong cuộc thì mê, người ngoài cuộc thì tỉnh a! Đúng vậy! Ta là Khống Chế Hệ chiến hồn sư, còn hắn có thể xem là một cường công hệ siêu cấp, thậm chí là tất sát cường công. Nếu phối hợp tốt, chúng ta dù vượt cấp khiêu chiến cũng không phải là không có khả năng. Khuyết điểm của hắn, có thể để ta bù đắp, ý của ngươi là vậy phải không?”

Vương Đông Nhi gật đầu.

Hoắc Vũ Hạo xoa xoa tay, nói: “Từ trước đến nay, ta đều xem hắn là đối thủ, lại không nghĩ tới giữa ta và hắn còn có thể phối hợp như vậy. Một đòn tất sát này của hắn thậm chí có thể đặt vào trong chiến thuật phối hợp của đội chúng ta, chuyên phụ trách tiêu diệt điểm mạnh nhất của đối thủ. Mà ngay từ đầu, chúng ta cũng có thể khống chế một vài điểm của đối phương. Lấy Kiếm Si Lĩnh Vực tất sát của hắn làm điểm bộc phát, chiến thuật chúng ta có thể tiến hành sẽ vô cùng đa dạng. Ví dụ như, hắn vừa bắt đầu đã tụ lực, sau đó khi hắn tụ lực gần xong, tam sư huynh dùng một chiêu Huyền Minh Tráo Hoán, đổi người mạnh nhất của đối thủ qua đây, để hắn một đòn kết liễu. Hắc hắc.”

Đôi mắt đẹp của Vương Đông Nhi cũng sáng rực lên: “Đúng, chính là như vậy. Đáng tiếc, tuổi của hắn vượt quá rồi, nếu không cũng có thể cùng chúng ta tham gia cuộc thi Tinh Anh Hồn Sư trẻ toàn đại lục lần này.”

Hoắc Vũ Hạo mỉm cười nói: “Cái này không sao cả. Hắn hiện tại đã là người của Đường Môn chúng ta. Thi đấu dù sao cũng chỉ là thi đấu mà thôi, mấu chốt là tương lai của Đường Môn. Xem ra, việc hắn và Tử Yên, hai cái đuôi này bám theo cũng chưa hẳn đã là chuyện xấu. Thôi nào Đông Nhi, chúng ta cũng phải tranh thủ thời gian tu luyện. Các ngươi đã lục hoàn rồi, ta cũng phải cố gắng sớm ngày đạt tới lục hoàn.”

Vừa nói, hắn vừa cởi giày, lên giường khoanh chân ngồi xuống, chờ Vương Đông Nhi đi lên.

Nhưng lúc này, sắc mặt Vương Đông Nhi lại trầm xuống, đứng bên giường nói: “Chờ một chút đã. Ta còn chưa kịp hỏi ngươi đây, hôm qua Vương Thu Nhi tìm ngươi có chuyện gì? Ngươi định sau khi trở về nội viện sẽ phân chia mấy khối hồn cốt đó với nàng thế nào? Sao ta cứ cảm thấy, nàng đối với ngươi có chút không đúng!”

Hoắc Vũ Hạo ngẩn người, cười khổ nói: “Sao lại có chút không đúng?”

Vương Đông Nhi hừ một tiếng, nói: “Tất cả đều là nữ nhân, ta có thể nhìn ra được. Khi nàng nhìn người khác, ánh mắt đều lạnh như băng. Chỉ có khi nhìn ngươi, ánh mắt mới lập tức trở nên dịu dàng. Không tin ngươi cứ hỏi đại sư huynh bọn họ, bọn họ nhất định cũng phát hiện ra. Ta thấy Vương Thu Nhi chắc chắn là để ý ngươi rồi.”

“Khụ khụ.” Hoắc Vũ Hạo vẻ mặt lấy lòng, cười nói: “Đông Nhi yêu quý, chẳng lẽ ngươi còn không tin ta sao? Trong lòng ta chỉ có một mình ngươi thôi a!”

Vương Đông Nhi hừ một tiếng, nói: “Tin thì tin, nhưng cũng phải nhắc nhở ngươi, dù sao nàng cũng đẹp như vậy. Người ta thường nói lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Để tránh tình huống đó xảy ra, sau này ngươi phải ít gặp nàng thôi. Ba khối hồn cốt kia cứ định sẵn cho nàng đi, để khỏi nàng lại lấy cớ đó mà tiếp xúc nhiều với ngươi.”

Hoắc Vũ Hạo cười nói: “Sao ta lại thấy dáng vẻ ghen tuông của ngươi thật đáng yêu a! Mặc dù là ghen bóng ghen gió.”

Vương Đông Nhi đỏ mặt, một tay véo tai hắn, nói: “Ngươi nói ai ghen! Bổn cô nương cần phải ghen sao?”

“Ta sai rồi!” Hoắc Vũ Hạo vẻ mặt đau khổ: “Mau tới tu luyện đi, nếu không ta ngủ mất bây giờ.”

Vương Đông Nhi hừ một tiếng, lúc này mới cởi giày, lên giường ngồi xuống. Nhìn vành tai hơi ửng đỏ của Hoắc Vũ Hạo, nàng tuy vẫn còn nghiêm mặt nhưng đã sáp lại gần, nhẹ nhàng xoa cho hắn.

Hoắc Vũ Hạo cười khổ nói: “Ta đây đúng là tai bay vạ gió a!”

Vương Đông Nhi nói: “Dù sao ngươi cũng phải hứa với ta, sau này cố gắng ít tiếp xúc với nàng.”

“Ừ, ừ, ít tiếp xúc.” Hoắc Vũ Hạo không chút do dự đáp ứng.

Vương Đông Nhi nghi ngờ nói: “Ngươi không phải đang đối phó ta đấy chứ?”

Hoắc Vũ Hạo lập tức lớn tiếng kêu oan: “Trời đất chứng giám, ta tuyệt đối là nói tự đáy lòng, nếu không để ta…”

“Được rồi, ta tin ngươi là được.” Vương Đông Nhi một tay bịt miệng hắn lại.

Hoắc Vũ Hạo thuận thế nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, kéo nàng vào lòng mình. Thân thể mềm mại mang theo hương thơm nhàn nhạt của Vương Đông Nhi ôm vào lòng thật sự rất thoải mái, nhất thời khiến người ta có chút tâm viên ý mã.

Hoắc Vũ Hạo hứa với Vương Đông Nhi sẽ ít tiếp xúc với Vương Thu Nhi, thật sự là phát ra từ nội tâm. Chính hắn sao lại không cảm nhận được sự đặc biệt của Vương Thu Nhi đối với mình chứ? Mặc dù hắn không thể xác định đó là Vương Thu Nhi thích hắn, nhưng trong lòng hắn sớm đã bị Đông Nhi lấp đầy. Bất luận Vương Thu Nhi trông giống Vương Đông Nhi thế nào, các nàng chung quy vẫn là hai người. Hoắc Vũ Hạo cũng không muốn làm cho Đông Nhi mà hắn yêu nhất phải đau lòng.

“Đông Nhi.” Hoắc Vũ Hạo thấp giọng gọi.

“Ừm?” Vương Đông Nhi khẽ hừ một tiếng.

Hoắc Vũ Hạo nói: “Ta đột nhiên cảm thấy, tam sư huynh nói cũng rất đúng. Hôm nay thời tiết tốt như vậy, hay là chúng ta cứ ở trong phòng kéo rèm đắp chăn, ngủ một lát đi? Không phải ngươi nói cũng nên thả lỏng một chút sao? Ta chỉ ôm ngươi ngủ thôi, bảo đảm không làm gì cả, tuyệt đối không sờ mó lung tung, được không?”

“Không được!” Vương Đông Nhi “vụt” một tiếng liền từ trong lòng Hoắc Vũ Hạo chui ra, gương mặt ửng hồng, giơ hai tay lên nói: “Tu luyện đi!”

Mặc dù nàng cũng rất muốn nằm trong lòng hắn, nhưng dù sao họ cũng chưa phải là vợ chồng. Ban ngày, ở chung một chỗ tu luyện thì thôi, nếu thật sự nằm ngủ, lỡ bị người khác phát hiện thì xấu hổ biết bao! Hơn nữa, lần trước ngủ thiếp đi là do mệt mỏi bất tri bất giác. Thật sự muốn Vương Đông Nhi đồng ý ngủ cùng Hoắc Vũ Hạo, nàng nói gì cũng không chịu. Dù sao, nàng vẫn chỉ là một thiếu nữ mười bảy tuổi, sự căng thẳng và e thẹn trong lòng đủ để lý trí tạm thời chiến thắng cảm tính.

Hoắc Vũ Hạo nhìn vẻ kiên trì mang theo nét ửng hồng trên gương mặt xinh đẹp của nàng, không khỏi có chút ngẩn ngơ: “Đông Nhi, ngươi thật đẹp.”

Vương Đông Nhi lúc này lại không chút thay đổi sắc mặt, nói: “Tu luyện đi! Ngươi xem ngươi kìa, mắt cũng đỏ lên rồi.”

“Được rồi, tu luyện.” Hoắc Vũ Hạo bất đắc dĩ giơ hai tay lên.

Bốn lòng bàn tay chạm vào nhau, hai người đồng thời nhắm mắt lại, Hạo Đông Chi Lực tự nhiên chảy xuôi.

Hồn lực tràn ngập hơi thở quang minh rót vào, vận hành như Trường Giang Đại Hà. Cảm giác khoan khoái toàn thân tựa như làm cho tất cả lỗ chân lông của Hoắc Vũ Hạo đều mở ra, vô cùng sảng khoái.

Vẫn là ở cùng Đông Nhi thoải mái nhất a! Hắn không khỏi bất giác nhớ lại sự dung hợp võ hồn giữa mình và Vương Thu Nhi. Có lẽ, sự dung hợp võ hồn đó có thể mang lại cho hắn sự gia tăng lớn hơn, nhưng tu vi bá đạo của bản thân Vương Thu Nhi cũng tất yếu tạo thành đặc tính hồn lực sau khi dung hợp tràn đầy cuồng bạo, không chỉ có thể làm bị thương kẻ địch, mà thậm chí còn có thể phản phệ làm tổn thương chính mình.

Hồn lực vận chuyển thông thuận, trong quá trình vận hành của Hạo Đông Chi Lực, những biến hóa rất nhỏ đều bị Hoắc Vũ Hạo nắm bắt được. Trải qua lần khảo nghiệm ở Đại Sâm Lâm Tinh Đấu, thực lực toàn thân hắn lại có sự tăng lên, ngay cả khả năng khống chế hồn lực cũng vậy. Áp lực càng lớn, đối với hồn sư mà nói, sự thúc đẩy cũng càng mạnh.

Một ngày trôi qua rất nhanh, Đường Môn lại trở nên càng thêm bận rộn. Sự gia nhập của Hiên Tử Văn làm cho cả Hồn Đạo Đường của Đường Môn vận hành cũng xuất hiện biến hóa rõ rệt. Dưới sự chỉ điểm của Hiên Tử Văn, Hồn Đạo Đường trở nên hiệu suất hơn. Dĩ nhiên, tiền cũng chảy đi như nước. Mặc dù rất nhiều hồn đạo khí tinh vi đều do Hiên Tử Văn tự mình chế tạo, nhưng bản thân việc chế tạo cũng cần vật liệu. Kim loại hiếm mà Hoắc Vũ Hạo mang về không ít, nhưng những kim loại tương đối thông thường thì lại không có. Những thứ này đều cần phải bỏ tiền ra mua.

Hiên Tử Văn là quyền uy trong việc nghiên cứu chế tạo hồn đạo khí, nhưng ông tuyệt đối không phải là quyền uy về kinh tế. Một ngày giày vò xuống, đã khiến Bối Bối trở nên có chút ủ rũ. Nhưng hắn cũng dốc toàn lực để thỏa mãn mọi nhu cầu của Hiên Tử Văn. Đường Môn muốn phát triển lớn mạnh, việc Hồn Đạo Đường đi vào quỹ đạo là quan trọng nhất, lúc này tuyệt đối không thể tiết kiệm. Để mua đủ vật liệu, hắn thậm chí còn đến mấy thương hội lớn ở thành Sử Lai Khắc vay không ít kim hồn tệ.

Đối với danh dự của Đường Môn, những thương hội lớn này tuyệt không nghi ngờ, bởi vì Bối Bối còn mang theo sự bảo đảm của Học Viện Sử Lai Khắc. Cứ như vậy, Hồn Đạo Đường của Đường Môn cuối cùng cũng coi như đã vận hành hết công suất. Dựa theo kế hoạch của Hiên Tử Văn, bước tiếp theo của Hồn Đạo Đường là phải tiếp tục mở rộng, tăng thêm diện tích, sau đó chiêu mộ nhân thủ. Dĩ nhiên, người được chiêu mộ phải là những hồn đạo sư có kinh nghiệm. Kết quả là, các học viên của hệ hồn đạo Học Viện Sử Lai Khắc lại có thêm chương trình học thực tế để tham gia.

Về điểm này, sau khi Bối Bối và Hòa Thái Đầu liên lạc, bên hệ hồn đạo một đường đèn xanh. Người khác không biết sự lợi hại của Hiên Tử Văn, chứ Phàm Vũ và Hòa Thái Đầu, những người đã từng đến Minh Đức Đường học tập, sao lại không biết? Cùng là hồn đạo sư cấp tám, Phàm Vũ rất rõ ràng chênh lệch giữa mình và Hiên Tử Văn quả thực không thể đo lường được. Nếu không phải vì tu vi bản thân của Hiên Tử Văn chưa đạt tới cấp bậc Phong Hào Đấu La, e rằng ông đã sớm là hồn đạo sư cấp chín. Có thể để cho học viên hệ hồn đạo nhận được sự chỉ điểm của ông, đây quả thực là có tiền cũng không mua được a

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!